Chị Tú Yên mến ,
Hôm nay HB mạo muội mở một trang thơ đặc biệt của chị.. không biết vì sao nữa nhưng khi em xem những dòng thơ của chị bỗng nhiên em thấy yêu thơ và có lẽ có những cái đồng cảm chăng...em rất muốn chị mở một trang thơ trong căn nhà này nhưng đợi mãi vẫn chưa thấy vì thế em làm 1 flash thơ để mở đầu trang thơ của chị ...
Mong là chị sẽ tiếp tục gửi những vần thơ của chị nơi đây để mọi người cùng thưởng thức
Thông báo Quan trọng
Collapse
No announcement yet.
Trang thơ TÚ _YÊN
Collapse
This is a sticky topic.
X
X
-
Trang thơ TÚ _YÊN
Đã chỉnh sửa bởi Hương Bình; 14-11-2012, 11:45 AM. -
Như Làn Gió
.
.

Như Làn Gió
Thuyền Trăng chở Gió đi chơi
Ngân nga ru giấc mơ đời nghìn năm.
Tôi Như Làn Gió xa xăm...
Gom bao câu_chữ âm thầm dệt thơ.
...
Hỏi đời ?
Sao lắm bơ vơ
Hỏi lòng Ta, cứ mãi chờ điều chi ?
Hỏi người xa cách - mấy khi...
Hỏi làn gió thoảng mơ gì
...mà bay ?
Tú_Yên
01-03-2009
-
Như làn gió

Như làn gió
Phúc phận mỏng manh
Tình như làn gió
Đưa ta đi khắp muôn nẻo đường trần
Đến bao giờ sẽ ngộ chữ Nhân ?
Cho cuộc sống được chan hòa nắng ấm.
Như gió mong manh
dù xa xôi lắm
Vẫn trường tồn theo năm tháng_thời gian
Ta là mây
là gió...
lang thang
Khắp hết cả nhân gian tìm tri kỷ.
Cũng mong được nhìn thấy Chân_Thiện_Mỹ
Cho cõi hồng trần thắm đượm vạn hương hoa
Kiếp con người,
nào đâu đã quá xa
bờ bến đổ_bình yên và hạnh phúc.
Ta cố níu một trời thơ - rất thực
Để ngày qua
qua...
lại những ngày vui
...
Ta mơ mà
mơ...
Chỉ bấy nhiêu thôi !
Tú_Yên
20-11-2008
Leave a comment:
-
Một ngày gần...

Một ngày gần...
Một ngày gần, Xuân thắm sẽ sang
Hoa chen đua sắc, nắng hanh vàng
Nô nức lòng ai như mở hội
Trải lòng hòa nhập với nhân gian.
Tú_Yên
10-01-2010
Leave a comment:
-
Gió buồn, nên lá lại rơi...

Gió buồn, nên lá lại rơi...
Đời người như một dòng sông
Quẩn quanh,
cũng chỉ xoay vòng ngược, xuôi
Những mong tìm một chút vui
Mà niềm tin lại bùi ngùi - đi đâu ?
Tình người,
như gió bay mau
Lang thang,
trôi mãi chẳng bao giờ về.
Chiều rơi trên những triền đê
Ta bơ vơ giữa bộn bề nhớ mong.
Lạnh lùng,
Sương rớt chiều Đông
Bỗng dưng...
bất chợt mưa giông - xuống đời.
Gió buồn...nên lá lại rơi...
Tú_Yên
22-12-2009
Leave a comment:
-
Gió gọi Ve về
Gió gọi Ve về
Ra rả tiếng Ve
Ngày Hè - gọi Phượng
Gốc già nua trải bao nỗi thăng trầm
Sao vẫn cứ đứng bình yên thế mãi
Có rộn ràng khi Phượng nở đầy không ?
Màu thắm đỏ
Như gửi lời nhung nhớ
Thuở học trò với ngóng đợi vu vơ
Ta mong ước mùa Hè đừng đến nữa
Để quên đi nỗi nhớ đến vô bờ
Phượng bao tuổi
Mà khô cằn đến thế ?
Lại rực tươi sáng cả góc mùa Hè
Ta nhớ lắm !
Nhớ một thời...
Nhớ lắm !
Phượng nồng nàn gọi gió...
Đón tiếng ve.
Tú_Yên
09-05-2008
Leave a comment:
-
Nhớ Thầy
.

Viết cho thời Học làm Thầy
****
Nhớ Thầy
Khi bóng nắng trôi nghiêng ngoài khung cửa
Thầy ân cần trao gửi đến đàn em
Viết từng dòng...từng dòng chữ thân quen
Bảng chia sẻ tư duy cùng em đấy
Bụi bay bay rơi đầy trên trang giấy
Phấn vương vương trên mái tóc điểm sương
Rớt xuống theo những thao thức đêm trường
Rơi mất cả tuổi Thầy theo năm tháng
Có những lúc mắt Thầy như bảng lảng
Hạt buồn theo những lời giảng ấm nồng
Bụi thời gian như bất chợt mênh mông
Nào ai biết lòng Thầy không tĩnh lặng
Rơi rơi mãi - những cơn mưa bụi phấn
Trên suốt cuộc đời Thầy vẫn không màng
Bục giảng trên cao như chợt thênh thang
Thầy trơ trọi. Mang khuôn vàng trao lại...
Có những lúc lời Thầy vang vang mãi
Hạt phấn đầy trên vai áo Thầy tôi
Bụi rơi rơi trong suốt cả cuộc đời
Nào ngăn được lòng Thầy như biển rộng
Rơi cho đời những tin yêu - mơ mộng
Trên nhân gian - Thầy trao hết cho người
Tóc Thầy như bạc - bạc mãi không thôi
Vương lấm tấm biết bao là bụi phấn
Em bỗng thấy cả lòng mình trầm lắng
Yêu làm sao hình bóng quá thân thương
Phút giây xưa, những buổi ở Giảng đường
Nầy là bạn - là Thầy - là phấn trắng
Làm sao nói - tình Thầy luôn sâu nặng
Có thể là theo suốt cả cuộc đời
Nào những bâng khuâng, nhung nhớ đầy vơi
Quên đi ư ? Sẽ là điều - không thể
Ngày xưa ấy - niềm mến thương là thế
Thầy yêu ơi ! Xin trao mãi về Thầy
Dạy dỗ em bao lẽ phải, điều hay
Khi bóng tuổi mãi đầy cùng bụi phấn.
Em kính dâng một đoá Hồng xinh thắm
Tuổi Thầy theo năm tháng vẫn bình yên
Còn bao yêu thương - cũng mãi dành riêng
Thơ em viết Tặng Thầy Ngày Nhà Giáo
Tú_Yên
(14-11-2008)
Leave a comment:
-
Ơ hờ...

Ơ hờ...
Thế gian luôn mở
Lòng ta khép ?
Bởi kiếp nhân sinh lắm khổ sầu
Bóng trăng qua mành như khép nép
Thầm hỏi ta buồn
...Buồn vì đâu ?
Sao cõi hồng trần lắm trái ngang ?
Vỏ vàng như một bóng trăng tan
Đáy nước in hình
Ôi ! Đẹp lắm
Cho ai mơ vớt áng mây ngàn
Ta thả hồn ta đến cõi mơ
Quên đi cả kiếp sống ơ hờ
Thế gian luôn mở
Lòng ta khép
Để mãi trầm mình trong bến thơ.
Tú_Yên
(05-2007)
Leave a comment:
-
Thơ rơi - mất rồi !

Thơ rơi - mất rồi !
Trách gì
Thì cũng thế thôi
Tranh đua chi để cả đời gian truân
Chỉ là một chút bâng khuâng
Lạc vần thơ
Khiến mùa Xuân ngậm sầu
Thôi mà
Chẳng dám trách đâu
Có còn hay mất sắc màu niềm vui ?
Thì tôi cũng vẫn là tôi
Vần thơ lạc điệu
và rơi...
Mất rồi !
Tú_Yên
(30-09-2008)
* Cám ơn Cố Nhân đã ghé đọc thơ TY.
Thân chúc niềm vui và sức khoẻ.
Leave a comment:
-
Bài thơ "Lục bát cho mình" của Tú_Yên dễ thuơng quá ! Cố Nhân thích đọc trang thơ của chị lắm !!!
Leave a comment:
-
Lục bát cho mình
.
.
Lục bát cho mình
Bẻ đôi giấc mộng cuộc đời
Vu vơ chia nửa tiếng cười tặng nhau
Ghép vần lục bát dăm câu
Che nghiêng cả một bờ sâu ân tình.
Với tay...
Ta chạm chính mình
Hồng chăng cái nụ cười xinh năm nào ?
Vớt trăng
Rải bóng bờ ao
Dăm ba luống cải xanh màu Tầm Xuân.
Chia đôi một chút bâng khuâng
Để cho cà kết nụ mừng giêng_hai.
Với tay
Chạm tháng năm dài
Đem buồn gói lại trao ngày Thu, Đông
Ta luôn thầm hỏi : buồn không ?
Trót đem bán cả tuổi hồng ngày xưa.
...
Với tay
Chạm chút hư thừa...
Dăm câu lục bát...ngày mưa - tặng mình.
Tú_Yên
21-06-2008
Leave a comment:
-
Lục bát cho Đời

Lục bát cho Đời
Gương đời
Soi - lắm bão giông
Ta nhìn Ta
Thấy...còn_không - nụ cười ?
Nhân đôi để được rõ mười
Qua gương nhận lại mặt người - là Ta.
Mưa về
Tháng sáu - mưa qua...
Phập phồng...
Là tiếng phố xa - phập phồng.
Hạ rồi...
Lòng vẫn Thu, Đông
Thời gian trôi mãi mà không chịu dừng !
Ngoài kia rộn rã như Xuân
Trong Ta là cả nghìn lần tuyết rơi.
Gương đời
Lắm nỗi chơi vơi
Về đâu ?
Nhặt lại nụ cười - vô tư.
Hình như...
Là chút hình như...
Trong Ta một thoáng...chần chừ - lãng quên !?
Nhận gì năm tháng mông mênh
Nhớ chi mấy thuở chông chênh - nửa vời ?
Mong sao biển hoá nương đồi
Cho bao mơ ước một thời - không xa.
Kiếp người
Vời vợi trôi qua...
Mà bao vàng_đá lẫn hòa vào nhau !
Gương đời
Soi - lắm bể dâu
Có khi tóc lại bạc màu - ngu ngơ.
Ghép từng câu_chữ thành thơ
Giấu vào trong đó ước mơ chẳng thành.
Sự đời
Lắm chuyện đành hanh
Sao điêu ngoa cứ để dành - tặng nhau !?
Dại_khôn
Khôn_dại - bạc đầu
Giữ trong niềm nhớ...nỗi sầu - tìm quên.
Tú_Yên
20/06/2008
Leave a comment:
-
[flash=Just a moment....swf]quality=high width=480 height=510 parameter=parameter_value[/flash]
Leave a comment:
-
Thơ Tú_Yên phổ Nhạc - Chiều Mây Tím
Thơ : Tú_Yên
Nhạc : Hồ Hải
Hòa âm : Đỗ Hải
Trình bày : Mây Tím
Mây Tím_chiều...
Mây vơ vẩn
Mây về đâu, mây hỡi ?
Tím trời chiều - tím cả nỗi đợi mong .
Thì có phải: đời là một dòng sông ?
Từ nguồn cội luôn xuôi về bến hẹn .
Ta mong lắm
Một yêu thương trọn vẹn
Những thâm tình như vượt cả không gian
Chỉ là mơ ...
Là thoáng chốc lang thang
Những hư ảo lại chợt thành hiện thực .
Giấc mộng nào lặng im trong tiềm thức
Bỗng hiện về ngây ngất đến thế sao ?
Một chút nồng nàn, Ta muốn gửi trao ...
Chiều_Mây tím ...ở nơi nào - hỡi em ?
Tú_Yên
(tháng 04/2009)
Hát hay_Hay hát
Leave a comment:
-
Mong
Mong
Một thời...
Như bóng mây trôi
Vút bay
Rồi chỉ thế thôi !
Vậy là...
Ta gom
Bóng nắng nhạt nhòa
Ươm mơ cho những thật thà đừng rơi.
Nuôi mầm giấc mộng chơi vơi
Mong êm ấm lại mảnh đời truân chuyên.
Tú_Yên
(11-01-2010)
Leave a comment:


Leave a comment: