Em đâu rồi?
Nàng Thơ bé nhỏ của anh ơi,
Anh đã tìm em suốt cuộc đời,
Gối mõi, chân chồn, hồn lạc bước,
Ôi vì sao lạc của hồn anh.
Bao la cõi tạm, Thơ của anh,
Xuân Hạ Thu Đông, Thơ mong manh,
Trăng gió vờn mây ngày đoạn tháng,
Lang thang bên đời, anh lạc em.
Thơ của anh ơi, em ở đâu?
Đêm trăng anh thả giấc mơ sầu,
Gởi trăng đem đến cho Thơ đó,
Thơ của đời, Thơ của lòng anh.
Đêm trăng đi vắng, anh gởi gió,
Vi vút lời tình, Thơ có nghe?
Thì thầm gió nhắn lời anh đó,
Ngoan nhé Thơ nè, ngoan nhé em!
...
UKH
Dec 28, 2009
Thông báo Quan trọng
Collapse
No announcement yet.
Thơ của tôi.
Collapse
X
-
Như cuộc đời phù phiếm…
Em níu vai tôi khóc
Chị ơi em buồn ghê!
Người ta bỏ đi mất
Buông trôi một chữ: thề!
Chị ơi em chết mất
Tình yêu bạc như vôi
Người ta bỏ em rồi
Bên người mới đẹp đôi
Thế rồi em cứ uống
Rượu càng nồng, càng say
Thế rồi em cứ khóc
Ướt đẫm cả vai tôi.
Tôi để cho em khóc
Cho vơi nỗi oán hờn
Tôi đưa vai chịu đựng
Chia cùng nỗi đau, em
Hãy cứ khóc đi em
Khi say em cứ khóc
Nhưng khi em tỉnh dậy
Nuốt nước mắt vào trong
Giọt nước mắt nuốt vào
Không là những giọt mật
Như những điều chân thật
Thường ẩn sâu trong lòng
Như cuộc đời phù phiếm
Như cuộc tình trắng đen
Như tình đời đen bạc
Ai lỡ giẫm chân lên…
Ngày mai em tỉnh dậy
Nhớ lời chị đêm qua
Khóc một lần cho đã
Uống một lần cho say
Nếu có chết đêm này
Thì cũng một lần chết
Nếu tỉnh dậy ngày mai
Âu cũng là số mệnh
Em đã từng phụ người…
Đâu đó trong tiền kiếp…
Bây giờ người phụ em…
Kiếp sau họ gánh tiếp…
Một vòng tròn luân hồi…
UKH Dec 5, 2010
Tặng Vân, để nhớ về đêm hôm qua.Đã chỉnh sửa bởi Uất Kim Hương; 05-12-2010, 10:01 PM.
-
Để mình kể chuyện "dữ dội" cho nghe nè. Ngày đó trong đám bạn bè, mình là đứa lập dị nhứt. Là thợ may, chỉ may đồ cho người khác thôi, mình ít khi mặc đồ xí xọn đi đâu lắm. Mình hay mặc áo bà ba quần đen. Mình thích mặc vì hễ mỗi lần ra đường ai cũng ngó. Có nhiều người khen mình mặc áo bà ba đẹp hơn mặc hơn mặc đồ kiểu. Có người khen thì sao không mặc chứ? Thế là Mẹ thải ra cái nào, mình lấy hết, bóp eo lại một chút là thành áo của mình. Mẹ hay mặc áo bà ba bằng lụa, mà áo lụa nhìn duyên dáng hơn áo thun là cái chắc rồi...::~Trích dẫn nguyên văn bởi Ngocanh.online View Post
Mình thích câu chuyện này của bác UKH vì nó mang dáng dấp của ngày xưa vụng về mà chân thật , ít vật chất nhưng giàu tình cảm. Cảm tác từ câu chuyện này, NAOL có viết một bài thơ để tặng bác , không biết là có sát thực hay không và cũng không chắc là có phản ánh đúng tính cách của "cô nàng dữ dội" hay không nữa. Nếu chưa hay xin các bạn thơ góp ý nha. hehehe.
CHUYỆN BÂNG QUƠ
Tặng UKH
(Từ một câu chuyện riêng tư)
Ta gặp nhau như một chuyện bình thường
Cô gái Sài Gòn qua Xứ dừa sông nước
Khen tóc dài Bến Tre làn da trắng bóc
Chuyện nhỏ vô tình gieo tâm ý đầy vơi
Những lá thư không nhắc gợi xa xôi
Sao anh phấp phỏng chắt chiu lời hẹn
Góp những trái dừa thanh tân dịu ngọt
Anh vội vàng con nước cạn phà trưa
Phố Sài Gòn mắc cỡ chẳng dám đưa
Đến bến miền Tây, ngập ngừng trao gửi
Anh vụng về, em vô tâm hắt hủi
Lủi thủi mang về, bầm dập trái tim non …
Quá xa rồi em còn nhớ chuyện xưa
Lâu lắm, mỗi người phương trời tứ tán
Vẫn tâm sự dưới hàng dừa xanh nắng
Bận tâm gì, em nhỉ , chuyện bâng quơ .
HN 11/2010
Lần nào về mấy nhỏ bạn cũng hỏi
-Ê mô-đen áo bà ba đâu rồi sao không đem về mặc?
-Xưa rồi Diễm ơi! Có con rồi đâu còn thon thả như ngày xưa nữa. Hihihi....
Mình còn nhiều tấm hình chụp áo bà ba, áo dài dễ thương lắm! Hỏng dám khoe nhưng mà mình mặc áo bà ba nhìn không quê đâu nha, mốt lắm! N-A mà gặp được đám bạn gái của mình thì tụi nó kể...tội của mình cho mờ nghe, hiền như ông...kẹ í!
Chuyện xưa.
Con gái Sài gòn gặp một lần anh nhớ
Áo bà ba tóc xõa nhẹ bay dài...
Như con gái Bến tre quê anh một thuở…
Cứ hay bông đùa “trai xứ Chắc cà đao”
“Chắc cà đao” nơi nào anh không biết
Chỉ biết quê anh nổi tiếng kẹo dừa
Em buột miệng: “cơm dừa làm kẹo
Còn nước dừa tắm trắng mượt làn da”
Em lẩn thẩn: “chắc con gái quê anh đẹp lắm!
Như bài hát ngợi ca con gái xứ dừa…”
Anh đỏ mặt: “tùy người nhìn em ạ!
Gái quê sao bằng gái phố thị phồn hoa”
Rồi từ đó thư qua thư lại,
Tình bạn bông đùa ngày mới quen nhau,
Cũng chưa kịp đổi thành mối tình hư ảo,
Em xa Sài gòn, mình vắng bặt tin nhau!
Ngày trở lại nhìn hàng dừa trong nắng
Nhớ mắt ai xưa giữa phố thị ồn ào….
Nhớ những trái dừa trao gởi hôm nao…
Nhớ người anh “Chắc cà đao”, giờ này đâu đó?!?
Anh có còn để dành những trái dừa, chờ đón em nơi ngõ nhỏ???
UKH
Nov 30, 2010
Leave a comment:
-
..::~Trích dẫn nguyên văn bởi Uất Kim Hương
Em quen với C. trong một dịp đến nhà bạn chơi và C. là anh bà con của bạn em, C. sống ở Bến tre và là con của ai làm lớn lắm ở Bến Tre. Thuở đó hay đi vượt biên nên em nghĩ kệ thư qua thư lại cũng chả mất mát gì nên lâu lâu viết một lá thư. C. hơn em 1 tuổi. Hối lần đầu gặp mặt, em có kể về chuyện nghe nói con gái Bến tre có làn da trắng bóc vì tắm nước dừa....Rồi sau đó C. hay lên Sài gòn thăm em. Lần ghé đầu tiên C. gọt dừa non sát vỏ luôn, chứa vào cái giỏ cho được nhiều, để làm quà cho em. Lúc ghé nhà thì mắc cỡ, sợ em không nhận nên không đưa, nhưng khi về thì biểu em ghé 1 chỗ bà con nữa của C. để lôi ra cái giỏ đầy dừa non. C. biểu em về đập ra để...tắm cho trắng. Nghe xong vừa mắc cười, vừa mắc cỡ, em giũa cho một trận tại bến xe miền Tây rồi C. lủi thủi lên xe về với cái giỏ đầy dừa. Về đến nơi C. viết thư cho em kể là xe chật dừa non vỏ mỏng, bể ướt tùm lum...Còn L., người tặng em bài thơ là bạn của C. L. đi chung với C. bữa hôm đó, sau đó L. cũng hay viết thư cho em. Tụi em coi nhau như bạn không có ý gì cả. Nếu có thì từ C. thôi. Vậy đó, em cũng đôi khi có những tình bạn thật đẹp trong đời. Ngày C. lên thành phố nhận việc, đi dạy ở tỉnh Đồng nai, C. cũng hay ghé nhà em chơi...Em đi rồi, mấy bạn ấy rời quê đi dạy tứ tán. Em về cũng không biết mấy bạn ấy ở đâu để kiếm nữa.
Mình thích câu chuyện này của bác UKH vì nó mang dáng dấp của ngày xưa vụng về mà chân thật , ít vật chất nhưng giàu tình cảm. Cảm tác từ câu chuyện này, NAOL có viết một bài thơ để tặng bác , không biết là có sát thực hay không và cũng không chắc là có phản ánh đúng tính cách của "cô nàng dữ dội" hay không nữa. Nếu chưa hay xin các bạn thơ góp ý nha. hehehe.
CHUYỆN BÂNG QUƠ
Tặng UKH
(Từ một câu chuyện riêng tư)
Ta gặp nhau như một chuyện bình thường
Cô gái Sài Gòn qua Xứ dừa sông nước
Khen tóc dài Bến Tre làn da trắng bóc
Chuyện nhỏ vô tình gieo tâm ý đầy vơi
Những lá thư không nhắc gợi xa xôi
Sao anh phấp phỏng chắt chiu lời hẹn
Góp những trái dừa thanh tân dịu ngọt
Anh vội vàng con nước cạn phà trưa
Phố Sài Gòn mắc cỡ chẳng dám đưa
Đến bến miền Tây, ngập ngừng trao gửi
Anh vụng về, em vô tâm hắt hủi
Lủi thủi mang về, bầm dập trái tim non …
Quá xa rồi em còn nhớ chuyện xưa
Lâu lắm, mỗi người phương trời tứ tán
Vẫn tâm sự dưới hàng dừa xanh nắng
Bận tâm gì, em nhỉ , chuyện bâng quơ .
HN 11/2010
Đã chỉnh sửa bởi Ngocanh.online; 30-11-2010, 08:49 PM.
Leave a comment:
-
-
Lời Mẹ dạy.
Khi con vừa bước vào đời
Mẹ bảo cứ đếm đổ đồng
“Ba đồng, đàn ông một chục!”
Đừng tin lời nói đàn ông
Thế giới của con nhỏ bé
Chả có tên đàn ông nào
Chỉ có thằng bạn lẽo đẽo
Nó vẫn chưa là đàn ông
Lời nói của nó dễ thương
Nó dỗ con ngọt như đường
Nó đàn, nó dụ con hát
Nó còn tặng quà cho con
Nó còn vẽ lên bầu trời
Rất nhiều ngôi sao hạnh phúc
Nó hứa nó sẽ hái trăng
Cho con thắp sáng đêm rằm
Nó còn hứa tứ lung tung
Ôi, lời nó mượt như nhung!
Con hăm sẽ về mét Mẹ
Nó bảo con: “đừng…đừng…đừng!”
Lời Mẹ chui vào tai này,
Lọt qua tai kia đi mất!
Lời nó chui vào tận óc
Trốn mãi bao nhiêu năm ròng…
Bây giờ nó là đàn ông
Chắc cũng ba đồng một chục
Bây giờ con là đàn bà
Không thèm ba đồng một chục
Mẹ ơi, mẹ có tin không?
UKH
Nov 23, 2010
Đã chỉnh sửa bởi Uất Kim Hương; 23-11-2010, 10:18 PM.
Leave a comment:
-

..::~Trích dẫn nguyên văn bởi Uất Kim Hương View PostBướm trắng vườn xưa
Ngày xưa sợi tóc dài lắm
Để ai ngơ ngẩn hương thầm…
Ngày xưa sợi tóc đen lắm
Duyên tình con gái tròn trăng…
Ngày xưa mắt ai biêng biếc,
Lúng liếng sân trường trao duyên
Ngày xưa có chàng bướm trắng
Đi tìm đóa hồng trinh nguyên…
Ngày xưa gió chưa biết thổi,
Gió còn nhỏ nhẹ ầu ơ…
Ngày xưa mây trời xanh ngắt,
Mây còn vơ vẫn đợi chờ…
Ngày xưa ai buồn ai khóc
Đâu cần ai dỗ đâu ai…
Ngày xưa, ngày xưa bé bỏng
Đâu cần một ánh trăng trong…
Ngày xưa có chàng Lý Bạch,
Chết chìm với ánh trăng thanh…
Ngày xưa có con bướm lạc,
Chết khô trong vườn yêu thương…
UKH
Nov 22, 2010
Leave a comment:
-
..::~Trích dẫn nguyên văn bởi Uất Kim Hương View PostBướm trắng vườn xưa
Ngày xưa sợi tóc dài lắm
Để ai ngơ ngẩn hương thầm…
Ngày xưa sợi tóc đen lắm
Duyên tình con gái tròn trăng…
Ngày xưa mắt ai biêng biếc,
Lúng liếng sân trường trao duyên
Ngày xưa có chàng bướm trắng
Đi tìm đóa hồng trinh nguyên…
Ngày xưa gió chưa biết thổi,
Gió còn nhỏ nhẹ ầu ơ…
Ngày xưa mây trời xanh ngắt,
Mây còn vơ vẫn đợi chờ…
Ngày xưa ai buồn ai khóc
Đâu cần ai dỗ đâu ai…
Ngày xưa, ngày xưa bé bỏng
Đâu cần một ánh trăng trong…
Ngày xưa có chàng Lý Bạch,
Chết chìm với ánh trăng thanh…
Ngày xưa có con bướm lạc,
Chết khô trong vườn yêu thương…
UKH
Nov 22, 2010
Bài thơ của UKH khiến CO nhớ đến " một thời ngang dọc..." hihihi...
Leave a comment:
-
Bướm trắng vườn xưa
Ngày xưa sợi tóc dài lắm
Để ai ngơ ngẩn hương thầm…
Ngày xưa sợi tóc đen lắm
Duyên tình con gái tròn trăng…
Ngày xưa mắt ai biêng biếc,
Lúng liếng sân trường trao duyên
Ngày xưa có chàng bướm trắng
Đi tìm đóa hồng trinh nguyên…
Ngày xưa gió chưa biết thổi,
Gió còn nhỏ nhẹ ầu ơ…
Ngày xưa mây trời xanh ngắt,
Mây còn vơ vẫn đợi chờ…
Ngày xưa ai buồn ai khóc
Đâu cần ai dỗ đâu ai…
Ngày xưa, ngày xưa bé bỏng
Đâu cần một ánh trăng trong…
Ngày xưa có chàng Lý Bạch,
Chết chìm với ánh trăng thanh…
Ngày xưa có con bướm lạc,
Chết khô trong vườn yêu thương…
UKH
Nov 22, 2010
Leave a comment:
-
@ UKH : Tks bạn đã đồng cảm , bài thơ rất hay và bác Co-FBI đã design tranh thơ rất đẹp. Xin phép hai bác em mang bài này qua chỗ khác để treo cùng với bài của em nhá.
Chúc ngày chủ nhật vui vẻ.
Ngọc Anh
Leave a comment:
-
..::~Trích dẫn nguyên văn bởi Uất Kim Hương View PostLá me đất.
Lá me đất nằm hòa cùng với cỏ,
Đời đặt tên cỏ ba lá tầm thường…
Ai đâu biết trái tim lá cỏ,
Trãi dài theo năm tháng yêu thương…
Em như lá, trái tim lành như đất,
Một chút cho người, một chút cho anh…
Còn một chút để dành cho hơi thở,
Suốt một đời lá vẫn cứ mong manh…
Xin trả lại tên em là me đất,
Như tình yêu vốn có ở trong em,
Xin trả lại em tình yêu bất diệt,
Lỡ trao rồi nên sầu muộn trăm năm...
UKH
Nov 13, 2010
Cảm tác từ bài thơ "Cỏ ba lá" của N-A.
Có ai biết lá này có vị chua chua, ăn rất mát và ngon. Hái lá về nấu canh chua ngon hết xẩy.
Hihihi...người ta yêu, mình...ăn!
Leave a comment:
-
Lá me đất.
Lá me đất nằm hòa cùng với cỏ,
Đời đặt tên cỏ ba lá tầm thường…
Ai đâu biết trái tim lá cỏ,
Trãi dài theo năm tháng yêu thương…
Em như lá, trái tim lành như đất,
Một chút cho người, một chút cho anh…
Còn một chút để dành cho hơi thở,
Suốt một đời lá vẫn cứ mong manh…
Xin trả lại tên em là me đất,
Như tình yêu vốn có ở trong em,
Xin trả lại em tình yêu bất diệt,
Lỡ trao rồi nên sầu muộn trăm năm...
UKH
Nov 13, 2010
Cảm tác từ bài thơ "Cỏ ba lá" của N-A.
Có ai biết lá này có vị chua chua, ăn rất mát và ngon. Hái lá về nấu canh chua ngon hết xẩy.
Hihihi...người ta yêu, mình...ăn!
Đã chỉnh sửa bởi Uất Kim Hương; 13-11-2010, 08:39 AM.
Leave a comment:
-

Lá Cuốn, Hoa Trôi, Tóc Thoảng Buồn...
Trời thu lành lạnh, ngắm chơi vơi...
Gió thổi đong đưa, lá rụng rời
Gió cuốn hoa trôi, rơi thật khẽ
Suối tóc bay bay... cũng theo thời...
Chải nhẹ tay thôi! Kẻo sợi hờn!
Sợi buồn, sợi tiếc, sợi cô đơn
Tóc, lá, hoa trôi sầu ly biệt
Còn lại mình ta tiếng thở buồn...
Uyên Ương
Nov 12, 2010
* Mến chúc sis UKH cuối tuần hạnh phúc nhé!

Leave a comment:
-
Thơ của tôi (UKH)
Gởi
Sáng nay chải tóc trước gương
Lòng ai chùng xuống vương vương nỗi buồn
Một rằng thương, hai rằng thương,
Tóc mây ngày ấy cản đường bước chân.
Người ơi sao cứ ngại ngần?
Nửa đời gối chiếc, hương thầm ai trao?
Hương nồng ấm năm nào ai giữ?
Cánh hồng xưa vụn vỡ thời gian…
Bướm xưa đã bỏ vườn hoang,
Hỡi con bướm trắng biết đàng về không?
Lời trăng gió gởi về trăng gió,
Lời của ai trả lại cho ai…
Hồng trần một kiếp phôi phai…
Quên người năm cũ mà thương người đời!
Lỡ rồi một kiếp người ơi!
UKH
Oct 29, 2010
Gởi
(Họa bài Gởi của Uất Kim Hương)
Hôm nay nhìn tóc soi gương
Nghe tim se thắt lòng vương nỗi buồn …
Một trời vướng mắc tình thương
Tóc xanh ngày ấy dẫn đường bước chân
Anh ơi sao mãi ngại ngần
Nửa hương tình ấm, nửa vần thương trao
Duyên xưa cũ ngày nào em giữ
Phút mặn nồng chưa rũ thời gian
Vườn hồng bướm trắng đi hoang
Ngày nay xa thẳm, tìm đàng về không ?
Đừng nghĩ nữa trời trong trăng gió
Lời ngọt ngào biết tỏ cùng ai ?
Lòng trần chưa hẳn tàn phai
Dầm sương dạn gió thương hoài người ơi
Lỡ sanh làm kiếp con người
Nguyễn Gia Linh
09-11-2010
Leave a comment:
-
Gởi…….
Sáng nay chải tóc trước gương
Lòng ai chùng xuống vương vương nỗi buồn…
Một rằng thương, hai rằng thương,
Tóc mây ngày ấy cản đường bước chân….
Người ơi sao cứ ngại ngần?
Nửa đời gối chiếc, hương thầm ai trao?
Hương nồng ấm năm nào ai giữ?
Cánh hồng xưa vụn vỡ thời gian…
Bướm xưa đã bỏ vườn hoang,
Hỡi con bướm trắng biết đàng về không?
Lời trăng gió gởi về trăng gió,
Lời của ai trả lại cho ai…
Hồng trần một kiếp phôi phai…
Quên người năm cũ mà thương người đời!
Lỡ rồi một kiếp người ơi!
UKH
Oct 29, 2010
Leave a comment:
-
Thơ gởi người đan áo…
Người ta đan áo bằng len,
Ai đan nỗi nhớ bằng dây tơ trời?
Len đan ấm trái tim côi!
Tơ trời lạnh lẽo bên đời bão giông!
Một rằng ngông, hai rằng ngông
Vừa ngông, vừa dại, tơ hồng ai đan?
Có đan thì nhớ đan len,
Đừng đan tơ mỏng cho lòng thêm đau!
Tình yêu thoáng chốc bóng câu,
Bay qua cửa sổ cái vù mất tiêu!
Đừng than sớm, đừng than chiều…
Bao nhiêu lâu nữa mà liều cuộc vui?
Buồn chi một thoáng mây trôi?
Mây đem mưa tới cho đời nở hoa!
Sao băng trên giãi Ngân hà,
Sao em vẫn đó hà sa cát lầm!
Cuộc đời có có, không không!
UKH
Oct 23, 2010Đã chỉnh sửa bởi Uất Kim Hương; 24-10-2010, 07:50 AM.
Leave a comment:




Leave a comment: