• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Xuân Diệu.

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Xuân Diệu.

    Tên thật là Ngô Xuân Diệu, sinh ngày 2 tháng 2 năm 1916 tại Tuy Phước, tỉnh Bình Định cũ, nơi cha là Ngô Xuân Thọ vào dạy học và kết duyên với mẹ là Nguyễn Thị Hiệp.

    Xuân Diệu sau ra Hà Nội học; 1938-1940 ông và Huy Cận ở gác 40 Hàng Than. Ông tốt nghiệp kỹ sư canh nông năm 1943.

    Ông mất ngày 18 tháng 12 năm 1985.

    Xuân Diệu viết nhiều, có khoảng 450 bài thơ. Một số lớn chưa được xuất bản. Tác phẩm tiêu biểu: các tập thơ Thơ Thơ 1938), Gửi Hương Cho Gió (1945), Ngọn Quốc Kỳ (1945), Một Khối Hồng (1964), Thanh Ca (1982), Tuyển Tập Xuân Diệu (1983); truyện ngắn Phấn Thông Vàng (1939); và nhiều bút ký, tiểu luận, phê bình văn học.

    Xuân Diệu là một trong những nhà thơ tiêu biểu nhất của phong trào Thơ Mới. Ông mang ngọn gió rạo rực, thiết tha, nồng cháy, khao khát yêu thương đến cho thi ca. Thơ Xuân Diệu là "vườn mơn trớn", ca ngợi tình yêu bằng muôn sắc điệu, âm thanh và hương vị trong Thơ Thơ, pha lẫn chút vị đắng cay trong Gửi Hương Cho Gió. Nhiều câu nhiều bài chịu ảnh hưởng từ thi ca lãng mạn Pháp.

    Thằng Bờm có cái quạt mo
    Ai mà hỏi muốn Bờm cho liền nè ...
    Similar Threads
  • #46

    ĐÁNH EM ĐAU


    Có khi vò một cành hoa
    Bỗng lên hương mới như là đậm sâu .
    Anh không vò nát em đâu
    Nhưng anh có lúc đánh râù lòng em
    Muốn cho em khổ, em phiền,
    Đánh đau em để bắt đền sầu anh

    Comment

    • #47

      Đơn sơ


      Em nói trong thư: "Mấy bữa rày,
      Sao mà bươm bướm cứ đua bay;
      Em buồn em nhớ, chao ! em nhớ !
      Em gọi thầm anh suốt cả ngàỵ

      Ngoài ấy vui không, anh của em ?
      Trong này đã có nắng vàng êm;
      Mỗi lần nắng rọi, em ra cửa,
      Em nghĩ gì đâu, đứng lặng im.

      Mùa xuân khó chịu quá đi thôi !
      Cảnh đẹp làm em thấy lẻ loi,
      Chim hót xui em nghe quạnh quẽ:
      Hay là anh đã bỏ em rồi ?

      Ồ ! mới nghiêng mình xem nước trong,
      Vui mừng em thấy má em hồng ...
      Em tôi ăn nói vô duyên quá !
      Em đốt lòng anh, em biết không ?

      Comment

      • #48

        Cảm Xúc.

        Làm thi sĩ, nghĩa là ru với gió
        Mơ theo trăng, và vơ vẩn cùng mây,
        Để linh hồn ràng buộc bởi muôn dây,
        Hay chia sẻ bởi trăm tình yêu mến.

        Đây là quán tha hồ muôn khách đến;
        Đây là bình thu hợp trí muôn hương;
        Đây là vườn chim nhả hạt mười phương,
        Hoa mật ngọt chen giao cùng trái độc....

        Đôi giếng mắt đã chứa trời vạn hộc;
        Đôi bờ tai nào ngăn cản thanh âm :
        Của vu vơ nghe mãi tiếng kêu thầm ...
        Của xanh thắm thấy luôn màu nói sẽ ...

        Tay ấp ngực dò xem triều máu lệ,
        Nghìn trái tim mang trong một trái tim
        Để hiểu vào giọng suối với lời chim,
        Tiếng mưa khóc, lời reo tia nắng động.

        Không có cánh nhưng vẫn thèm bay bổng;
        Đi trong sân mà nhớ chuyện trên trời :
        Trút ngàn năm trong một phút chơi vơi;
        Ngắm phong cảnh giữa hai bề lá cỏ ...

        Tôi chỉ là một cây kim bé nhỏ,
        Mà vạn vật là muôn đá nam châm;
        Nếu hương đêm say dậy với trăng rằm,
        Sao lại trách người thơ tình lơi lả .

        Comment

        • #49

          Thơ tình Xuân Diệu


          Ngay từ buổi đầu bước chân vào làng thơ, Xuân Diệu dường như đã tự chọn cho mình một tôn chỉ: sống để yêu và phụng sự cho Tình yêu! Phụng sự bằng trái tim yêu nồng cháy, bằng cuộc sống say mê và bằng việc hăm hở làm thơ tình! Xuân Diệu ví mình như một con chim bay hay hát.

          Tôi réo rắt, chẳng qua Trời bắt vậy.

          Trước kia Nguyễn Công Trứ nói:

          Trời ban ta, đất trở ta
          Trời đất sinh ta, nguyên có ý.

          Thì quả vậy. Trời đất sinh ra thi sĩ Xuân Diệu trên xứ sở hữu tình này để ca hát về tình yêu - cái đề tài mà từ ngàn xưa người Việt Nam chúng ta đã say mê, giống như nhà sư nọ mê một cô nàng đội gạo:

          Sư về sư ốm tương tư
          Ốm lăn ốm lóc cho sư chọc đầu

          Vì Xuân Diệu sống hết mình cho tình yêu cộng với tài thơ thiên phú, lại gặp buổi "gió Âu mưa Mĩ", những khát vọng yêu đương của trai gái được tháo cũi sổ lồng, cho nên trong thơ tình của Xuân Diệu có tiếng máu dồn mạnh trong huyết quản, có dòng nhựa sống tràn trề mãnh liệt của cả thế hệ đang vươn dậy.
          Có những vần thơ được viết ra cách đây hơn nửa thế kỷ mà đến nay vẫn còn khiến chúng ta bàng hoàng vì sự mới mẻ và táo bạo của nó:

          Với trăm ma, tôi hẹn những mười nguyền
          Những Tây Thi, Lộng Ngọc, những Điêu Thuyền.
          ...
          Hồn đông thế, tôi sợ gì cô độc?
          Ma với nhau thì ôm ấp cùng nhau...

          Cái "nhân bản yêu đương" trong thơ tình Xuân Diệu thật là nồng cháy và bền bỉ cho đến tận lúc nhà thơ của chúng ta nhắm mắt xuôi tay!

          Nửa thể kỉ thơ tình Xuân Diệu là một quá trình khám phá không ngừng vào cái thế giới kì diệu của tình yêu.

          Thuở ban đầu thường chỉ là thứ tình yêu thực ít mộng nhiều:

          Chúng tôi lặng lẽ bước trong thơ
          Lạc giữa niềm êm chẳng bến bờ...

          Thế rồi, mộng như sương sớm, tan dần dưới ánh nắng ban ngày, và khoảng giữa trưa thì chỉ còn lại cuộc đời thực! Xuân Diệu, với trái tim yêu như điên dại, tiếp tục khám phá cái thế giới tình yêu "thực" ấy. Té ra chẳng cần phải là thứ tình yêu đầy bão táp, đầy kịch tính hoặc đầy nước mắt, mà thứ tình yêu chồng vợ rất mực "đời thường" nhưng son sắt, đạt tới sự hoà hợp vô cùng du dương. Xuân Diệu chứng minh cho chúng ta thấy rằng đó chính là một thế giới vô cùng đẹp đẽ, vô cùng thánh thiện, vô cùng mê li nếu ta biết nhìn nhận và thưởng thức nó!

          Trên thế giới hiếm có một nhà thơ nào mô tả tình cảm vợ chồng, mô tả người vợ yêu của mình một cách tinh tế và sâu sắc như Xuân Diệu. Có thể nói: Cái tình yêu có thì thơ Xuân Diệu có. Từ khát khao cuồng nhiệt đặc trưng của tình yêu trai gái:

          Ôi mắt của người yêu, ôi vực thẳm!
          Ôi trời xa: vừng trán của người yêu!
          Ta thấy gì đâu sau sắc yêu kiều
          Mà ta riệt giữa đôi tay thất vọng

          Những ghì xiết say sưa:

          Hãy sát đôi đầu! Hãy kề đôi ngực!
          Hãy trộn nhau đôi mái tóc ngắn dài
          Những cánh tay! hãy quấn riết đôi vai!
          Hãy dâng cả tình yêu lên đôi mắt!
          Hãy khăng khít những cặp môi gắn chặt.

          Những thương yêu trìu mến:

          Anh quạt cho đôi tay
          Anh hằng ngày yêu mến
          Anh quạt đôi lông mày
          Sáu năm nay quyến luyến.

          Rồi những tôn thờ sùng bái:

          Từ lúc yêu em ngay sau buổi gặp đầu tiên
          Anh đã tạc hình ảnh của em trên nền thương nhớ
          Ở đâu có nhớ thương, anh đã đặt tượng em vào đó.

          Những lo âu mất mát:

          Nếu ngày nào em hết ở cùng anh
          Nếu đến khi anh không còn em nữa
          Anh biết tạc đâu ra một người như thế?

          Và bất chợt, một cơn đau khủng khiếp:

          Tại em cố chấp,
          Tại anh đã mất
          Con đường đi tới trái tim em!
          Anh đã giết em rồi, anh vẫn ngày đêm yêu mến
          Em đã giết anh rồi, em vứt xác anh đâu?

          Phát hiện đắt nhất của xuân Diệu chính là sự khẳng định rằng: cây tình yêu giữa cuộc đời thực, sẽ mãi mãi xanh tươi, còn những thứ "tình" được nặn ra từ lí trí khô cứng hoặc từ mộng mị sẽ tàn lụi, xám xịt!

          Và quả là như vậy. Xuân Diệu không còn nữa nhưng cây tình yêu trên mảnh đất này có hư hao đi chút nào màu xanh muôn thuở? Trong khi nhà thơ, ở một cõi khác, có thể đang ôm ấp những hồn ma xinh đẹp nào đó, thì ở trên thế giới này, những chàng trai, những cô gái, những cặp tình nhân, những cặp vợ chồng vẫn đang sống, đang cảm xúc, và hưởng thụ tình yêu sống động và bất tuyệt!
          ((¯*:·..·:**:·..·:**:·..·:**~Tam Lang~**:·..·:**:·..·:**:·..·:*¯))

          Comment

          • #50

            Hỏi

            Một năm, thêm mấy tháng rồi
            Thu đi, đông lại, bồi hồi sắp xuân
            Gặp em, em gặp mấy lần,
            Tưởng quen mà lạ, tưởng gần mà xa.

            Ai làm cách trở đôi ta.
            Vì anh vụng ngượng, hay là vì em?
            Trăng còn đợi gió chưa lên,
            Hay là trăng đã tròn trên mái rồi?

            Hằng ngày em nói bao lời
            Với cha, với mẹ, với người xung quanh.
            Với đường phố, với cây xanh,
            Sao em chưa nói với anh một lời?

            Tương tư ăn phải miếng mồi
            Đứng đi trên lửa, nằm ngồi trên sương
            Phải duyên, phải lứa thì thương,
            Để chi đêm thẳm ngày trường hỡi em!
            ((¯*:·..·:**:·..·:**:·..·:**~Tam Lang~**:·..·:**:·..·:**:·..·:*¯))

            Comment

            • #51

              Gửi hương cho gió

              Biết bao hoa đẹp trong rừng thẳm
              Đem gửi hương cho gió phụ phàng!
              Mất một đời thơm trong kẽ núi
              Không người du tử đến nhằm hang!

              Hoa ngỡ đem hương gửi gió Kiều,
              Là truyền tin thắm gọi tình yêu.
              Song le hoa đợi càng thêm tủi
              Gió mặc hồn hương nhạt với chiều.

              Tản mác phương ngàn lạc gió câm,
              Dưới rừng hương đẹp chẳng tri âm;
              Tên rừng hoa đẹp rơi trên đá,
              Lặng lẽ hoàng hôn phủ bước thầm.

              Tình yêu muôn thuở vẫn là hương;
              Biết mấy dòng thơm mở giữa đường
              Đã mất tình yêu trong gió rủi
              Không người thấu rõ đến nguồn hương!

              Thiên hạ vô tình nhận ước mơ
              Nhận rồi không hiểu mộng và thơ...
              Người si muôn kiếp là hoa núi,
              Uổng nhuỵ lòng tươi tặng khách hờ.



              ((¯*:·..·:**:·..·:**:·..·:**~Tam Lang~**:·..·:**:·..·:**:·..·:*¯))

              Comment

              • #52

                Anh đã giết em

                Anh đã giết em, anh chôn em vào trái tim anh
                Từ đây anh không được yêu em ở trong sự thật
                Một cái gì đã qua, một cái gì đã mất
                Ta nhìn nhau, bốn mắt biết làm sao ?
                Ôi ! Em mến yêu ! Em vẫn là người anh yêu mến nhất.
                Cho đến bây giờ ruột anh vẫn thắt
                Tim anh vẫn đập như vấp thời gian,

                Nhớ bao nhiêu yêu mến nồng nàn,
                Nhớ đoạn đời hai ta rạng rỡ
                Nhớ trời đất em cho anh mở
                Nhớ
                Muôn thưở thần tiên
                Ôi ! Xa em, anh rơi vào vực không cùng
                Đời anh không em, lạnh lùng tê buốt
                Nhưng còn anh, còn em, mà đôi ta đã khác
                Ta: hai người xa lạ - phải đâu ta !
                Anh đã giết em, anh chôn em vào trái tim anh
                Anh vẫn ước được em tha thứ
                Anh vẫn yêu em như thưở ban đầu
                Thê" mà tại sao ta vẫn xa nhau ?
                Tại em cố chấp
                Tại anh đã mất
                Con đường đi tới trái tim em
                Anh đã giết em rồi, anh vần ngày đêm yêu mến
                Em đã giết anh rồi, em vứt xác anh đâu ?
                ((¯*:·..·:**:·..·:**:·..·:**~Tam Lang~**:·..·:**:·..·:**:·..·:*¯))

                Comment

                • #53

                  Anh là người bạc bẽo

                  Ngẫm cho kỹ anh là người bạc bẽo,
                  Em yêu rồi, anh đã vội quên ngay
                  Mới hôm kia tình tự đến mê say
                  Sang bữa nay anh làm như mất hết
                  Anh đòi mãi như một kẻ keo kiệt,
                  Trong hồn anh tình ái chẳng lâu sao?
                  Anh không chắt chiu dành dụm tí nào,
                  Là đất xấu hạt gieo không nảy nở
                  Nên anh mới luôn luôn nghèo khổ
                  Giận hờn như anh chẳng được em yêu
                  Mà thật ra em yêu dấu rất nhiều
                  Ngẫm cho kỹ anh là người bạc bẽo
                  ((¯*:·..·:**:·..·:**:·..·:**~Tam Lang~**:·..·:**:·..·:**:·..·:*¯))

                  Comment

                  • #54

                    Rạo rực

                    Tơ liễu dong gần tơ liễu êm;
                    Bướm bay lại sánh bướm bay kèm;
                    Ngàn đôi chim hót - chàng trai ấy
                    Không có người yêu để gọi "em"

                    Mặt trời vừa mới cưới trời xanh,
                    Duyên đẹp hôm nay sẽ tốt lành.
                    Son sẻ trời như mười sáu tuổi;
                    Má hồng phơn phớt, mắt long lanh.

                    Có lẽ chàng tơ đến tuổi rồi,
                    Ra đường ngỡ gặp dáng hoa khôi,
                    - Uống cho áo mới mừng xuân rộn!
                    Ai đợi chàng đâu. Chỉ nắng cười.

                    Ghen tuông nhìn chạnh gió chen cây;
                    Chim lẻo không im. Liễu cứ gầy.
                    Và các môi hoa như sắp nói:
                    "Ái tình đẹp tựa chúng em đây".

                    ((¯*:·..·:**:·..·:**:·..·:**~Tam Lang~**:·..·:**:·..·:**:·..·:*¯))

                    Comment

                    • #55



                      DẠI KHỜ


                      người ta khổ vì thương không phải cách
                      yêu sai duyên và mến chẳng nhằm người
                      Có kho vàng nhưng tặng tùy nơi
                      Người ta khổ vì xin không phải chỗ

                      Đường êm quá ai đi mà nhớ ngõ
                      Đến khi hay gai nhọn đã vào xương
                      Vì thả lòng không kìm chế dây cương
                      người ta khổ vì lui không được nữa

                      những mắt cạn cũng tưởng rằng sâu chứa
                      những tim không mà tưởng tượng tràn dầy
                      muôn nghìn đời tìm co dõi sương mây
                      Dấn thân mãi dể kiếm trời dưới dất

                      người ta khổ vì chen ngõ chật
                      cửa đóng bưng nên càng quyết xông va`o
                      rồi bị thương người ta giữ gươm đao
                      không muốn chữa không muốn lành thứ độc...

                      <UL>[/list]Edited by: hoangvu
                      hay~danh chut thoi gian nhin` moi thu xung quanh ban vi` biet dau ngay`mai ban se` ko bao gio` nhin thay chung nua~

                      Comment

                      • #56

                        Xuân


                        Gió xuân vừa chớm vào vườn,
                        Hương thơm mưa bụi vừa lườm qua đây.
                        Gió đưa gió đẩy hây hây,
                        Hình mang bóng biếc ngất ngây lòng người.
                        VTNG

                        Comment

                        • #57



                          Tôi chỉ là một cây kim bé nhỏ,
                          Mà vạn vật là muôn đá nam châm;
                          Nếu hương đêm say dậy với trăng rằm,
                          Sao lại trách người thơ tình lơi lả .



                          Đoạn này hay tuyệt ! XD đúng là nhà thơ lớn của VN
                          Em sẽ chờ anh đến dại khờ - Sẽ không đề cho anh bơ vơ -Mãi mãi đi cùng anh tiếp bước - Dù những bước đi ..cứ dại khờ

                          Comment

                          • #58

                            Trách Em


                            Em không có gì đáng trách
                            Nhưng anh muốn trách em
                            Trách bởi sao yêu mến
                            Rồi lại đến yêu thêm.

                            Trách: sao anh nhớ em
                            Đến nỗi hồn xẻ nửa,
                            Trách: sao em đi rồi
                            Anh như ngồi trên lửa.

                            Trách chiếc răng nho nhỏ
                            Bên một khóe môi cười
                            Anh trách nhiều em đó
                            Đôi mắt đen, em ơi.

                            Thương em sợ trễ tàu
                            Quên trái cam để lại.
                            Giận anh tối hôm qua
                            Phải viết bài, thức mãi.

                            Thương em đi vội vã
                            Tem không kịp mua dành
                            Về làng xa bưu điện
                            Là chậm thư cho anh.

                            Anh còn muốn trách em
                            Bỗng gió mùa đông bắc
                            Em đi chăn mỏng manh
                            Chợt trên đường công tác.

                            Anh vừa thương vừa trách
                            Càng trách lại càng thương
                            Tìm theo anh xa cách,
                            Lòng anh đi giữa đường...
                            Mộng không thật nên đời là Ảo ảnh...

                            Ngôi_Sao_Nhỏ

                            Comment

                            • #59

                              TÌNH THỨ NHẤT.


                              Anh chỉ có tình yêu thứ nhất
                              Anh cho em kèm một lá thư
                              Em không lấy và tình anh đã mất
                              Tình đã cho không lấy lại bao giờ


                              Thư thì mỏng như suốt đời mộng ảo
                              Tình thì buồn như tất cả chia ly
                              Giấy phong kĩ mang thầm trong túi áo
                              Mãi trăm lần viết lại mới đưa đi


                              Lòng e thẹn cùng theo tờ vụng dại
                              Đến bên em đợi mãi không về
                              Em đã xé lòng non cùng giấy mới
                              Mây đầy trời hôm ấy phủ sơn khê


                              Cũng may mắn lòng anh còn trẻ quá
                              Máu mùa xuân chưa nở hết hoa
                              Vườn mưa gió còn nghe chim rộn rã
                              Ai lại còn yêu bông lựu bông trà


                              Dầu những phút say hoa bướm thắm
                              Đã nghìn lần anh bắt được anh mơ
                              Đôi mắt ấy không bao giờ được ngắm
                              Đôi tay yêu không được nắm bao giờ


                              Anh vẫn tưởng chuyện đùa khi tuổi nhỏ
                              Có ai ngờ lòng đã vỡ từ bao
                              Mắt không ướt nhưng bao hàng lệ rõ
                              Len tỉ tê thầm trộm chảy quay vào


                              Hương mới thắm ghi bền như thiết thạch
                              Hoa đầu mùa trong sạch vẻ ban sơ...

                              Comment

                              • #60

                                Hy Mã Lạp Sơn
                                Hy Mã Lạp Sơn
                                Xuân Diệu

                                Nghìn thế kỷ đã theo nghìn thế kỷ,
                                Ta đứng đây nhìn thấy triệu mặt trời
                                Tắt và nhen và phân phát cho đời
                                Những thời tiết tái tê hay ấm áp
                                ở chốn tuyệt mù, dưới chân ta đẹp.

                                Ta đứng đây, vĩnh viễn giữa mùa đông,
                                Tuyết trên đầu vĩnh viễn chóa từng không.
                                Trán vĩnh viễn nặng mang sầu Trái Đất
                                Ta là Một, là Riêng, là Thứ Nhất.
                                Không có ch bè bạn nối cùng ta

                                Bởi ghen trời, ta ngạo nghễ xông pha
                                Lên vút thẳm, đứng trên nghìn đỉnh núi,
                                Trên những chót đã bỏ đồi dưới suối,
                                Trên những mây đã bỏ núi ngang mây
                                Trên những đồng tuyết lạnh ở trên mây,

                                Ngang nhật nguyệt – Còn chi sân với ngõ!
                                Lầu vua chúa còn chi hơn bãi cỏ?
                                Nóc đền đài cũng thấp tựa lũng nham!
                                Ta lên cao như một ý siêu phàm
                                Nhìn vũ trụ muốn tranh phần cao vọi!

                                Đời đã hết. Chỉ riêng ta đứng mãi
                                ở nơi đây không dấu vết loài người
                                Mua sạch trong bằng nỗi rét ngàn đời
                                Làm kiêu hãnh giữa lặng im bất dịch
                                Mây với gió chẳng bao giờ tới đích

                                Phượng hoàng lên, vừa thử cánh đã sa
                                Cỏ đôi chòm không gợn sắc xanh pha
                                Thoáng linh động nào qua con thú nhỏ
                                Hiu hắt nhẽ bốn phương trời vò võ,
                                Lạnh lùng chăng sầu một đỉnh chon von…

                                Ta tưởng nghe tê tái sắc câu dòn
                                Buồn vạn kỷ không ai vươn mắt ngắm
                                Ta cao quá, thì núi non thấp lắm,
                                Chẳng chi so, chẳng chi đến giao hòa
                                Ta bỏ đời mà đời cũng bỏ ta

                                Giữa vắng ngắt, giữa lạnh lùng thê tuyệt!
                                Ngoài tang trắng của tuyết rồi lại tuyết,
                                Họa chăng nghe gần gũi khúc ca trời;
                                Trong veo ngàn, hơi thuần túy của hơi
                                Xuyên ngày tháng, vẫn vỗ về bên mái,
                                Và trời rót khúc ca trời cảm khái:
                                - “Cô đơn muôn lần, muôn thuở cô đơn
                                “Người lên trời, ôi Hi-mã-lạp-sơn!”

                                1935-1941

                                Sống trên đời

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom