• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Xuân Diệu.

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Xuân Diệu.

    Tên thật là Ngô Xuân Diệu, sinh ngày 2 tháng 2 năm 1916 tại Tuy Phước, tỉnh Bình Định cũ, nơi cha là Ngô Xuân Thọ vào dạy học và kết duyên với mẹ là Nguyễn Thị Hiệp.

    Xuân Diệu sau ra Hà Nội học; 1938-1940 ông và Huy Cận ở gác 40 Hàng Than. Ông tốt nghiệp kỹ sư canh nông năm 1943.

    Ông mất ngày 18 tháng 12 năm 1985.

    Xuân Diệu viết nhiều, có khoảng 450 bài thơ. Một số lớn chưa được xuất bản. Tác phẩm tiêu biểu: các tập thơ Thơ Thơ 1938), Gửi Hương Cho Gió (1945), Ngọn Quốc Kỳ (1945), Một Khối Hồng (1964), Thanh Ca (1982), Tuyển Tập Xuân Diệu (1983); truyện ngắn Phấn Thông Vàng (1939); và nhiều bút ký, tiểu luận, phê bình văn học.

    Xuân Diệu là một trong những nhà thơ tiêu biểu nhất của phong trào Thơ Mới. Ông mang ngọn gió rạo rực, thiết tha, nồng cháy, khao khát yêu thương đến cho thi ca. Thơ Xuân Diệu là "vườn mơn trớn", ca ngợi tình yêu bằng muôn sắc điệu, âm thanh và hương vị trong Thơ Thơ, pha lẫn chút vị đắng cay trong Gửi Hương Cho Gió. Nhiều câu nhiều bài chịu ảnh hưởng từ thi ca lãng mạn Pháp.

    Thằng Bờm có cái quạt mo
    Ai mà hỏi muốn Bờm cho liền nè ...
    Similar Threads
  • #31

    Anh là người bạc bẽo.


    Ngẫm cho kỹ anh là người bạc bẽo,
    Em yêu rồi, anh đã vội quên ngay
    Mới hôm kia tình tự đến mê say
    Sang bữa nay anh làm như mất hết

    Anh đòi mãi như một kẻ keo kiệt,
    Trong hồn anh tình ái chẳng lâu sao?
    Anh không chắt chiu dành dụm tí nào,
    Là đất xấu hạt gieo không nảy nở

    Nên anh mới luôn luôn nghèo khổ
    Giận hờn như anh chẳng được em yêu
    Mà thật ra em yêu dấu rất nhiều
    Ngẫm cho kỹ anh là người bạc bẽo.

    Comment

    • #32

      Hoa Ngọc trâm.


      Anh tặng cho em hoa ngọc trâm
      Hoa như ánh sáng, ngọc như mầm
      Như cài trên tóc hoa trâm ngọc,
      Anh tặng cho em hoa ngọc trâm.

      Lá biếc đơn sơ, cánh nuột nà,
      Rung rinh trên nước một cành hoạ
      Một cành chụm nở hoa hai đóa,
      Ôi cái đêm đầu hợp giữa ta.

      Hoa giúp cho anh tỏ mối tình,
      Vì ta hoa đã nở năm canh...
      Dịu dàng canh một trăng soi bóng,
      Tha thiết canh năm nguyệt trở mình.

      Từ ấy anh yêu hoa ngọc trâm.
      Những khi vắng vẫn mong thầm.
      Mỗi mùa hoa nở trong như tuyết,
      Anh lại tìm thăm hoa ngọc trâm

      Comment

      • #33

        Cứ phải là


        Cứ phải là em, chẳng phải ai
        Là em, em nữa, chỉ em thôi
        Sao người anh quý anh yêu thế
        Mà chẳng cùng anh ở suốt đờị



        Khéo chi cây sống mà đem chặt
        Chặt giữa ngang lưng sự sống còn,
        Chặt giữa đang hoa, ngang giữa lá,
        Khác chi hoa nở phải vùi chôn.



        Em có bao giờ tưởng tượng xem
        Một mình anh sẽ sống không em
        Bơ vơ như đã muôn lần chết.
        Đã chết nhưng còn phải sống thêm!



        Lời ước cùng nhau thuở sánh đôi
        Anh còn vẹn vẻ giữ y lời
        Rằng không ai thể thay em được
        Em vắng, yêu em vẫn suốt đờị



        Duy có lòng em vẫn hẹn hò,
        Ấy là ân huệ của em cho
        Cho anh một đóa hoa tinh túy,
        Một đóa hoa lòng chẳng héo khô.
        Phương - Y!M: ilydnv

        Comment

        • #34

          Cha đàng ngoài, Mẹ ở đàng trong.


          Cha đàng ngoài, mẹ ở đàng trong.
          Ông đồ Nghệ đeo khăn gói đỏ
          Vượt đèo Ngang, kiếm nơi cần chữ.
          Cha đàng ngoài, mẹ ở đàng trong.
          Hai phía đèo Ngang: một mối tơ hồng.

          Quê cha Hà Tĩnh đất hẹp khô rang,
          Đói bao thuở, cơm chia phần từng bát.
          Quê mẹ gió nồm thổi lên tươi mát.
          Bình Định lúa xanh ôm bóng tháp Chàm.

          Cha đàng ngoài, mẹ ở đàng trong.
          Ông đồ nho lấy cô làm nước mắm.

          Làng xóm cười giọng ông đồ trọ trẹ,
          Nhưng quý ông đồ văn vẻ giỏi giang.
          Bà ngoại nói: tôi trọng người chữ nghĩa,
          Dám gả con cho cách tỉnh, xa đàng.

          Tiếng đàng trong, tiếng đàng ngoài quấn quít
          Vào giữa mái tranh, giường chõng, cột nhà.
          Rứa, mô, chừ? cha hỏi điều muốn biết.
          Ngạc nhiên gì, mẹ thốt: úi chui cha!

          Con trong võng êm lành kêu kẽo kẹt
          Ru tuổi thơ theo hai điệu bổng trầm.
          Mẹ thảnh thót: Qua nhớ thương em bậu;
          Cha hát dặm bài Phụ tử tình thâm

          Cha đàng ngoài, mẹ ở đàng trong.
          Muốn ăn nhút, thì về quê với bố.
          Muốn ăn quýt, ăn hồng, theo cha mày mà về ngoài đó,
          Muốn uống nước dừa, ăn xoài chín đỏ,
          Muốn ăn bánh tét, bánh Tổ,
          Thì theo tao, ở mãi trong nàỵ

          ***

          Đội ơn Thầy, đội ơn Má sinh con.
          Cảm ơn Thầy vượt đèo Ngang bất kể!
          Cảm ơn Má biết yêu người xứ Nghệ:
          Nên máu con chung hòa cả hai miền.

          6-1960
          Phương - Y!M: ilydnv

          Comment

          • #35

            CA TỤNG


            Trăng, vú mộng đã muôn đời thi sĩ
            Giơ hai tay mơn trớn vẻ tròn đầy;
            Trăng, hoa vàng lay lắt cạnh bờ mây;
            Trăng, đĩa ngọc giữa mâm trời huyền bí;
            Trăng, vú mộng đã muôn đời thi sĩ
            Giơ hai tay mơn trớn vẻ tròn đầỵ

            Trăng, nguồn sương làm ướt cả gió hây,
            Trăng, võng rượu khiến đêm mờ chếnh choáng !
            Ngươi ám ảnh hương thơm bằng ánh sáng,
            Ru màu êm, mà gọi thức lòng ngây;
            Trăng, nguồn sương làm ướt cả gió hây,
            Trăng, võng rượu khiến đêm mờ chếnh choáng !

            Trăng thánh thoát, hoạ đàn tơ lấp loáng,
            Trăng nghiêng nghiêng, suy nghĩ chuyện ưu phiền;
            Ngươi làm ma, rồi ngươi lại làm tiên;
            Ngươi tạo lập những đền đài mỏng thoáng;
            Trăng thánh thoát, họa đàn tơ lấp loáng,
            Trăng nghiêng nghiêng, suy nghĩ chuyện ưu phiền ...

            Ngươi là trăng, hỡi trăng dẹp bình yên;
            Hỡi trăng đẹp, ngươi là trăng náo nức;
            Ngươi hay khóc, ngươi không cần sự thực,
            Nhớ thương luôn, nên mắt có quầng viền,
            Ngươi là trăng, hỡi trăng đẹp bình yên,
            Hỡi trăng đẹp, ngươi là trăng náo nức.

            Rừng xõa tóc để ngươi thành chiếc lược;
            Biển nhân ngươi thành ức triệu vòng khuyên;
            Gió căng ngươi trên những cánh buồm thuyền;
            Người định nhịp cho sóng triều xuôi ngược;
            Rừng xõa tóc để ngươi thành chiếc lược;
            Biển nhân ngươi thành ức triệu vòng khuyên ...

            Trăng của xa xôi, trăng của hão huyền,
            Ngươi vĩnh viễn như lòng trăng, ý gió;
            Trăng của mắt, trăng của hồn rạng tỏ,
            (Trăng rất trăng là trăng của tình duyên)
            Trăng của xa xôi, trăng của hão huyền,
            Trăng, vú mộng của muôn đời thi sĩ
            Phương - Y!M: ilydnv

            Comment

            • #36

              CHỈ Ở LÒNG TA.


              Chỉ là gió, nhưng lòng tôi thả bướm
              Thêm phất phơ cho hơi thở vừa hiền
              Chỉ là trăng, nhưng tôi thấy thần tiên
              Như tuyệt diệu: bởi hồn tôi xanh quá

              Và người ấy vẫn như bao kẻ lạ
              Cũng sắc hương, là lụa, cũng dung nhan
              Chỉ là tình; nhưng tôi rất mê man
              Gồm vũ trụ gửi nơi hình cẩm thạch

              Cuộc đời cũng đìu hiu như dặm khách
              Mà tình yêu như quán trọ bên đường
              Mái tranh tàng đỡ rét một đêm sương
              Vò nước lã mát xoàng đôi buổi nắng
              Nhà quê kiểng có đâu cơm gạo trắng
              Thân lữ cô, đừng giận quán tranh nghèo
              Ta chỉ giàu những của sẵn mang theo

              Giữa hiu quạnh, được nghỉ nhờ đã quý
              Thiên đường cũng ở trong rương hành lý
              Muốn say sưa, phải đem sẵn rượu nồng
              Muốn êm đềm, phải có sẵn gối bông
              Muốn mơ mộng, phải sẵn trầm, sẵn nhạc

              Tôi vốn biết cuộc đời thường đạm bạc
              Nên mang theo từng suối rượu, nguồn tình
              Đem mến yêu làm cho cảnh thêm xinh
              Cứ phong nhã để cho người bớt tục
              Để lây lửa chuyển những lòng giá đúc
              Phải ấm lên vì bắt chước tôi nồng
              Để bừng tia trong những mắt tê đông
              Và gợi nhịp khiến hồn lười phải thức
              Để giục tiếng chim của niềm rạo rực
              Đểthay cánh rụng của nỗi phai tàn
              Để tươi cười mà âu yếm nhân gian
              Tôi có sẵn một mặt trời giữa ngực ....
              Phương - Y!M: ilydnv

              Comment

              • #37

                CHÉN NƯỚC.


                Em cho anh chén nước
                Anh biến thành rượu nho
                Rượu triền miên mộng ước,
                Rượu nồng nàn thơm thọ
                Cái men trong mắt em
                Anh để vào chén nước;
                Hương hơi thở của mình
                Đã hóa thành rượu chuốc.

                Anh thêm vào chén nước
                Rượu cất của hồn anh,
                Rượu cười sao lấp lánh
                Như ánh mắt trời xanh.

                Ôi! Chén rượu ân tình
                Từ bình minh sự sống
                Rót mãi tới vô cùng
                Của cuộc đời lồng lộng.

                Anh lại nâng chén nước
                Mời em nhắp môi cho
                Em ơi, đừng uống hết
                Kẻo say chết bay giờ.
                Phương - Y!M: ilydnv

                Comment

                • #38

                  Có em


                  Có em tồn tại trên đời
                  Cho anh còn được có người để yêu,
                  Thế thôi, thôi thế cũng nhiều
                  Em ơi! Quấn quít mai chiều được đâu.

                  Những gì cao đẹp thẳm sâu
                  Anh cho em hết, lòng đau còn gì.
                  Chỉ còn cái bóng anh đi.
                  Cái gan cái ruột tình si khoét rồi!

                  Có em trên cõi đời này
                  Còn là hạnh phúc vui vầy cho anh.
                  Em ơi! Khoẻ mạnh tốt lành
                  Ấm êm, vui đẹp, cho anh khỏi buồn.
                  Phương - Y!M: ilydnv

                  Comment

                  • #39

                    DỐI TRÁ


                    Nói chi nữa tiếng buồn ghê gớm ấy
                    Để lòng tôi sung sướng muốn tiêu tan?
                    Tất cả tôi rung rẩy tựa dây đàn
                    Nghe thỏ thẻ chính điêu tôi giấu kỷ,
                    Sợ đôi mắt điềm nhiên và diễm lệ
                    Vâng, nói chi để khiêu lại nguồn sầu
                    Tôi ngỡ đà cạn hẳn trong bây lâu,
                    Để lại nhóm cho cháy thêm ngọn lửa
                    Tưởng gần tan- Yêu nhau? làm chi nửa!
                    Tôi vẫn biết rằng tôi chảng xứng người;
                    Mùa xuân tôi chưa hề có hoa tươi;
                    Tôi nư chiếc thuyên hư không bến đỗ;
                    tôi là một con chim không tổ,
                    Lòng cô đơn hơn một đứa mồ côi,
                    Nhặt nụ cười thiên hạ, than ôi,
                    Để tự nhủ :"ta được yêu đấy chứ".
                    Tôi chỉ sống để hoài hoài tưởng nhớ
                    Mãi mãi yêu, nhưng giấu giếm luôn luôn;
                    Mà người thì, lơ đãng, dậm trên buồn,
                    bân đi hái những cành vui xanh thắm .
                    Tôi biết lắm, trời ơi, tôi biết lắm!
                    Hỡi lòng dạ xâu xa như vực thẳm!
                    Tôi biêt rằng người nói vậy cười chơi,
                    Tiếng đã làm tôi tê tái cả người,
                    Tim ngừng đâp, để thu hồn nghe lắng,
                    Máu ngừng chảy, để cho lòng bớt nặng .
                    Tôi biết rằng chỉ cách một ngày sau,
                    Cây bên đường sẽ trông thấy tôi sầu,
                    Đi thất thểu, đi lang thang, đi quạnh quẽ .
                    Vì vội đến kiếm tìm nhau, tôi sẽ
                    Chỉ thấy người thương nhưng chẳng thấy tình thương .
                    Và như màu theo nắng nhạt, như hương
                    Theo gió mất, tình người đành tản mác .
                    Tôi sẽ trốn, thẩn thơ, ngơ ngác ,
                    Trái tim buồn như một bãi tha ma,
                    Gượng mỉm cười: " Người quên nghĩ rằng ta
                    Sẽ đau đớn bởi một lời nói vội" .
                    Vì khốn nỗi! tôi vẫn còn tin mãi
                    Sự nhầm kia; tôi không thẻ không yêu .
                    Dầu không tin, tôi càng cứ yêu nhiều:
                    Khi người nói, tiếng người êm ái quá ...
                    Có lúc, tưởng chỉ để rơi tàn lửa,
                    Tay vô tình gây một đám cháy to:
                    Người tưởng buông chỉ một tiếng hẹn hò,
                    Tôi hưởng ứng bằng vạn lời say đắm
                    Đương rạo rực, thì thào, rối rắm
                    Ngập lòng tôi- Mà ai ngó tới đâu:
                    Tôi điên cuồng, tức nhiên phải khô đau,
                    Tôi biêt lắm, trời ơi, tôi biết lắm!
                    Vậy, trót lỡ, tôi sẽ đành lặng lặng
                    Chịu mối tình gây hại bởi tay ai,
                    Không cầu xin, không trách móc, vì-ôi!
                    Tôi chẳng biết làm sao cho lòng cứng cỏi
                    Cứ như thế cho đến giờ đen tối
                    Hoa ái tình chung phân đáo hồng khô,
                    Mà trái tim đã ghê dáng hững hờ
                    Đã chung phận của tro tàn bếp lạnh
                    Tôi giấu sẵn một linh hồn hiu quạnh,
                    Cho nên, liền chiều đó, tôi hết vui .
                    Không thấy người bằng không thấy mặt trời,
                    Tôi ôm ngực thử tìm xem biên giới
                    Của sầu tủi . Nhưng, hỡi người yêu hỡi!
                    Nó mênh mông, vô ảnh, bủa vây tôi;
                    Yên ổn đi, thắc mắc đến đây rồi,
                    Mơ ước tới, mà chán chường cũng lại .
                    Và mớn trớn cả một kho ân ái,
                    Tôi một mình đối diện với tình không
                    Để lắng nghe tiếng khóc mất trong lòng .
                    Phương - Y!M: ilydnv

                    Comment

                    • #40

                      DỖI


                      mặt trăng anh trả cho trời
                      vườn hoa anh trả cho người tới thăm
                      Hồ Tây chiều ấy mưa dầm
                      anh xin trả lại cho năm tháng dài

                      nhìn em trong phút giây thôi
                      mà anh đã ngỡ đất trời buồn tênh
                      cõi đời anh thấy nhạt thênh
                      tưởng anh không được cùng em chung nhìn

                      1972
                      Phương - Y!M: ilydnv

                      Comment

                      • #41

                        TRĂNG SÁNG


                        Anh đứng cửa sổ trước
                        Thấy cành gió đưa nhau
                        Anh đứng cửa sổ sau
                        Thấy cây long não sáng

                        Biết là trăng giữa cỏ
                        Rải những cọng rơm vàng
                        Biết là trăng trên trời
                        Đang rắc hoa liền cánh.

                        Những khi em ở gần
                        Hai ta vui ngày tháng

                        Anh mải thơ quên trăng.
                        Em nhắc anh:"Trăng sáng"

                        Anh bồi hồi vui sướng
                        Hiểu tình em vẫn đầy
                        Vẫn nhớ trăng hò hẹn
                        Vẫn một vầng đắm say.

                        Nay em đang ở xa
                        Anh nhắc em : "Trăng sáng"
                        Anh gọi em: "Trăng ngà"
                        Đứng bồi hồi canh vắng
                        Mộng không thật nên đời là Ảo ảnh...

                        Ngôi_Sao_Nhỏ

                        Comment

                        • #42

                          Ngay từ buổi đầu bước chân vào làng thơ, Xuân Diệu dường như đã tự chọn cho mình một tôn chỉ: sống để yêu và phụng sự cho Tình yêu! Phụng sự bằng trái tim yêu nồng cháy, bằng cuộc sống say mê và bằng việc hăm hở làm thơ tình! Xuân Diệu ví mình như một con chim bay hay hát.

                          Tôi réo rắt, chẳng qua Trời bắt vậy.
                          Trước kia Nguyễn Công Trứ nói:
                          Trời ban ta, đất trở ta
                          Trời đất sinh ta, nguyên có ý.

                          Thì quả vậy. Trời đất sinh ra thi sĩ Xuân Diệu trên xứ sở hữu tình này để ca hát về tình yêu - cái đề tài mà từ ngàn xưa người Việt Nam chúng ta đã say mê, giống như nhà sư nọ mê một cô nàng đội gạo:

                          Sư về sư ốm tương tư
                          ốm lăn ốm lóc cho sư chọc đầu

                          Vì Xuân Diệu sống hết mình cho tình yêu cộng với tài thơ thiên phú, lại gặp buổi "gió Âu mưa Mĩ", những khát vọng yêu đương của trai gái được tháo cũi sổ lồng, cho nên trong thơ tình của Xuân Diệu có tiếng máu dồn mạnh trong huyết quản, có dòng nhựa sống tràn trề mãnh liệt của cả thế hệ đang vươn dậy.

                          Có những vần thơ được viết ra cách đây hơn nửa thế kỷ mà đến nay vẫn còn khiến chúng ta bàng hoàng vì sự mới mẻ và táo bạo của nó:

                          Với trăm ma, tôi hẹn những mười nguyền
                          Những Tây Thi, Lộng Ngọc, những Điêu Thuyền.
                          ...
                          Hồn đông thế, tôi sợ gì cô độc?
                          Ma với nhau thì ôm ấp cùng nhau...

                          Cái "nhân bản yêu đương" trong thơ tình Xuân Diệu thật là nồng cháy và bền bỉ cho đến tận lúc nhà thơ của chúng ta nhắm mắt xuôi tay!
                          Nửa thể kỉ thơ tình Xuân Diệu là một quá trình khám phá không ngừng vào cái thế giới kì diệu của tình yêu.

                          Thuở ban đầu thường chỉ là thứ tình yêu thực ít mộng nhiều:

                          Chúng tôi lặng lẽ bước trong thơ
                          Lạc giữa niềm êm chẳng bến bờ...

                          Thế rồi, mộng như sương sớm, tan dần dưới ánh nắng ban ngày, và khoảng giữa trưa thì chỉ còn lại cuộc đời thực! Xuân Diệu, với trái tim yêu như điên dại, tiếp tục khám phá cái thế giới tình yêu "thực" ấy. Té ra chẳng cần phải là thứ tình yêu đầy bão táp, đầy kịch tính hoặc đầy nước mắt, mà thứ tình yêu chồng vợ rất mực "đời thường" nhưng son sắt, đạt tới sự hoà hợp vô cùng du dương. Xuân Diệu chứng minh cho chúng ta thấy rằng đó chính là một thế giới vô cùng đẹp đẽ, vô cùng thánh thiện, vô cùng mê li nếu ta biết nhìn nhận và thưởng thức nó!
                          Trên thế giới hiếm có một nhà thơ nào mô tả tình cảm vợ chồng, mô tả người vợ yêu của mình một cách tinh tế và sâu sắc như Xuân Diệu. Có thể nói:

                          Cái tình yêu có thì thơ Xuân Diệu có. Từ khát khao cuồng nhiệt đặc trưng của tình yêu trai gái:

                          Ôi mắt của người yêu, ôi vực thẳm!
                          Ôi trời xa: vừng trán của người yêu!
                          Ta thấy gì đâu sau sắc yêu kiều
                          Mà ta riệt giữa đôi tay thất vọng

                          Những ghì xiết say sưa:


                          Hãy sát đôi đầu! Hãy kề đôi ngực!
                          Hãy trộn nhau đôi mái tóc ngắn dài
                          Những cánh tay! hãy quấn riết đôi vai!
                          Hãy dâng cả tình yêu lên đôi mắt!
                          Hãy khăng khít những cặp môi gắn chặt.

                          Những thương yêu trìu mến:

                          Anh quạt cho đôi tay
                          Anh hằng ngày yêu mến
                          Anh quạt đôi lông mày
                          Sáu năm nay quyến luyến.

                          Rồi những tôn thờ sùng bái:

                          Từ lúc yêu em ngay sau buổi gặp đầu tiên
                          Anh đã tạc hình ảnh của em trên nền thương nhớ
                          ở đâu có nhớ thương, anh đã đặt tượng em vào đó.
                          Những lo âu mất mát:

                          Nếu ngày nào em hết ở cùng anh
                          Nếu đến khi anh không còn em nữa
                          Anh biết tạc đâu ra một người như thế?


                          Và bất chợt, một cơn đau khủng khiếp:

                          Tại em cố chấp,
                          Tại anh đã mất
                          Con đường đi tới trái tim em!
                          Anh đã giết em rồi, anh vẫn ngày đêm yêu mến
                          Em đã giết anh rồi, em vứt xác anh đâu?

                          Phát hiện đắt nhất của xuân Diệu chính là sự khẳng định rằng: cây tình yêu giữa cuộc đời thực, sẽ mãi mãi xanh tươi, còn những thứ "tình" được nặn ra từ lí trí khô cứng hoặc từ mộng mị sẽ tàn lụi, xám xịt!

                          Và quả là như vậy. Xuân Diệu không còn nữa nhưng cây tình yêu trên mảnh đất này có hư hao đi chút nào màu xanh muôn thuở? Trong khi nhà thơ, ở một cõi khác, có thể đang ôm ấp những hồn ma xinh đẹp nào đó, thì ở trên thế giới này, những chàng trai, những cô gái, những cặp tình nhân, những cặp vợ chồng vẫn đang sống, đang cảm xúc, và hưởng thụ tình yêu sống động và bất tuyệt!


                          Lời Bình : Kiều Văn
                          Phương - Y!M: ilydnv

                          Comment

                          • #43

                            Áo em


                            Áo em để lại dáng hình
                            Treo trên mắc áo cho mình thấy thương
                            Đôi vai nho nhỏ bình thường
                            Khuỷu tay áo gợi hình xương tay gầy .

                            Sờn sờn đôi chỗ đâu đây .
                            Áo em nhuộm chắc, xanh tày biển xa,
                            Mấy khuy cúc áo thật thà .
                            Ngắn rồi - em để về nhà mặc thêm .

                            Áo nhìn anh thật thương em
                            Hiểu còn gian khổ cho nên tay gầy .
                            Áo em gần với anh thay !
                            Những khi khoai sắn là ngày cùng nhau .

                            Áo em thoang thoảng hoa câu
                            Áo em say đắm một màu trầm hương
                            Áo em ngày nhớ đêm thương
                            Áo em chín nắng mười sương anh chờ

                            Comment

                            • #44

                              Tặng thơ


                              Đây dây thơ e ấp đã lâu rồi
                              Chìm trong cỏ một vườn hoa bỏ vắng
                              Lòng tôi đó, một vườn hoa cháy nắng
                              Xin lòng người mở cửa ngó lòng tôị

                              Từ ngàn xưa, người ta héo, than ôi !
                              Vì mang phải những sắc lòng tươi quá .
                              Tôi không biết, không biết gì nữa cả,
                              Chỉ yêu nhiều là tôi biết mà thôi .

                              Hãy để yên tôi dệt thắm tên người
                              Ai lý luận với ân tình cho đáng !
                              Trời reo nắng thì chim reo tiếng sáng !
                              Xuân có hồng thì tôi có tình tôi .

                              Tiếc nhau chi, mai mốt đã xa rồi;
                              Xa là chết; hãy tặng tình lúc sống .
                              Chớ chia rẽ dễ gì ta gặp mộng !
                              Những dòng đời muôn kiếp đã chia trôi .

                              Chính hôm nay gió dại tới trên đồi;
                              Cây không hẹn để ngày mai sẽ mát;
                              Trời đã thắm, lẽ đâu vườn cứ nhạt ?
                              Đắn đo gì cho lỡ mộng song đôi !

                              Tôi gởi lòng tôi, tôi gởi hồn tôi
                              Không giấu giếm, như một con đường thẳng.
                              Lá hơi úa, và mùi hoa hơi đắng,
                              Đây dây thơ tôi đã rứt vì ngườị

                              Comment

                              • #45

                                Dại khờ


                                Người ta khổ vì thương không phải cách,
                                Yêu sai duyên và mến chẳng nhằm người .
                                Có kho vàng nhưng tặng chẳng tùy nơi,
                                Người ta khổ vì xin không phải chỗ .

                                Đường êm quá ai đi mà nhớ ngó,
                                Đến khi hay gai nhọn đã vào xương.
                                Vì thả lòng không kềm chế dây cương,
                                Người ta khổ vì lui không được nữa .

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom