• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Xuân Diệu.

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Xuân Diệu.

    Tên thật là Ngô Xuân Diệu, sinh ngày 2 tháng 2 năm 1916 tại Tuy Phước, tỉnh Bình Định cũ, nơi cha là Ngô Xuân Thọ vào dạy học và kết duyên với mẹ là Nguyễn Thị Hiệp.

    Xuân Diệu sau ra Hà Nội học; 1938-1940 ông và Huy Cận ở gác 40 Hàng Than. Ông tốt nghiệp kỹ sư canh nông năm 1943.

    Ông mất ngày 18 tháng 12 năm 1985.

    Xuân Diệu viết nhiều, có khoảng 450 bài thơ. Một số lớn chưa được xuất bản. Tác phẩm tiêu biểu: các tập thơ Thơ Thơ 1938), Gửi Hương Cho Gió (1945), Ngọn Quốc Kỳ (1945), Một Khối Hồng (1964), Thanh Ca (1982), Tuyển Tập Xuân Diệu (1983); truyện ngắn Phấn Thông Vàng (1939); và nhiều bút ký, tiểu luận, phê bình văn học.

    Xuân Diệu là một trong những nhà thơ tiêu biểu nhất của phong trào Thơ Mới. Ông mang ngọn gió rạo rực, thiết tha, nồng cháy, khao khát yêu thương đến cho thi ca. Thơ Xuân Diệu là "vườn mơn trớn", ca ngợi tình yêu bằng muôn sắc điệu, âm thanh và hương vị trong Thơ Thơ, pha lẫn chút vị đắng cay trong Gửi Hương Cho Gió. Nhiều câu nhiều bài chịu ảnh hưởng từ thi ca lãng mạn Pháp.

    Thằng Bờm có cái quạt mo
    Ai mà hỏi muốn Bờm cho liền nè ...
    Similar Threads
  • #16

    Buồn trăng.


    Gió sáng bay về, thi sĩ nhớ;
    Thương ai không biết, đứng buồn trăng.
    Huy hoàng trăng rộng, nguy nga gió,
    Xanh biếc trời cao, bạc đất bằng.

    Mây trắng ngang hàng tự thuở xưa,
    Bao giờ viễn vọng đến bây giờ.
    Sao vàng lẻ một, trăng riêng chiếc;
    Đêm ngọc tê ngời men với tợ..

    Khắp biển trời xanh, chẳng bến trời,
    Mắt tìm thêm rợn ánh khơi vơi,
    Trăng ngà lặng lẽ như buông tuyết.
    Trong suốt không gian, tịch mịch đờị

    Gió nọ mà baylên lên nguyệt kia,
    Thêm đêm sương lạnh xuống đầm đìạ
    Ngẩng đầu ngắm mãi chưa xong nhớ,
    Hoa bưởi thơm rồi : đêm đã khuya.
    Phương - Y!M: ilydnv

    Comment

    • #17

      Biệt ly êm ái.


      Tặng Nguyễn Xuân Khoát

      Chúng tôi ngồi, vây phủ bởi trăng thâu,
      Sương bám hồn, gió cắn mặt buồn rầụ

      Giờ biệt ly cứ đến gần từng phút,
      Chúng tôi thấy đã xa nhau một chút ...

      Người lặng im, và tôi nói bâng quơ,
      Chúng tôi ngồi ở giữa một bài thơ,

      Một bài thơ mênh mông như vũ tru,
      Đầy khói hương xưa, tràn ân ái cũ.

      Chúng tôi ngồi, vây phủ bởi trăng thâu,
      Tay trong tay, đầu tựa sát bên đầụ

      Tình yêu bảo : "Thôi các ngươi đừng khóc,
      Các ngươi sẽ đoàn viên trong mộng ngọc !! "

      Cứ nhìn nhau rồi lại vẫn nhìn nhau,
      Hạnh phúc ngừng giữa đôi trái tim đaụ
      Phương - Y!M: ilydnv

      Comment

      • #18

        Bài thơ tuổi nhỏ


        Giơ tay muốn ôm cả trái đất
        Ghì trước trái tim , ghì trước ngực
        Cho đầy trước mắt khoảng cô đơn
        Bao la muôn trời , sâu vạn vực .

        Làm sao sống được mà không yêu
        Không nhớ không thương một kẻ nào ...
        -- Hãy đốt đời ta trăm thứ lửa
        Cho bừng tia mắt đọ tia sao !
        Phương - Y!M: ilydnv

        Comment

        • #19

          Biển.


          Anh không xứng là biển xanh
          Nhưng anh muốn em là bờ cát trắng
          Bờ cát dài phẳng lặng
          Soi ánh nắng pha lê ...

          Bờ đẹp đẽ cát vàng
          -- Thoai thoải hàng thông đứng --
          Như lặng lẽ mơ màng
          Suốt ngàn năm bên sóng ...

          Anh xin làm sóng biếc
          Hôn mãi cát vàng em
          Hôn thật khẽ, thật êm
          Hôn êm đềm mãi mãi

          Đã hôn rồi, hôn lại
          Cho đến mãi muôn đời
          Đến tan cả đất trời
          Anh mới thôi dào dạt ...

          Cũng có khi ào ạt
          Như nghiến nát bờ em
          Là lúc triều yêu mến
          Ngập bến của ngày đêm

          Anh không xứng là biển xanh
          Nhưng cũng xin làm bể biếc
          Để hát mãi bên gành
          Một tình chung không hết,

          Để những khi bọt tung trắng xóa
          Và gió về bay tỏa nơi nơi
          Như hôn mãi ngàn năm không thỏa,
          Bởi yêu bờ lắm lắm, em ơi !

          -- 4-4-1962
          Phương - Y!M: ilydnv

          Comment

          • #20

            BẾN THẦN TIÊN.


            Xin em nói với thời gian
            Ghé thuyền chở hộ ta sang bến Thần.
            Lên bờ vừa mới đặt chân
            Nước non đâu bỗng trong ngần gần xa.
            Quanh mình cũng chỉ có ta
            Sao nghe nhân loại hòa ca với mình
            Không hoa, cũng chẳng lá cành,
            Mà sao em đã tạo thành sắc duyên

            Tạo hình gió thoảng, trăng lên
            Hoa bên bờ suối, mây trên đá gành.
            Một mình em sáng tạo anh
            Theo em, anh sáng tạo thành đôi ta.

            Thời gian rót xuống dần dà
            Một mình êm dịu bao la đất trời
            Trải bao đau khổ trong đời
            Mới dành cho - phút được ngồi - bên em.
            Phương - Y!M: ilydnv

            Comment

            • #21

              HẸN HÒ.


              Anh đã nói, từ khi vừa gặp gỡ :
              "Anh rất ngoan, anh không dám mong nhiều.
              Em bằng lòng cho anh được phép yêu;
              Anh sung sướng với chút tình vụn ấy".

              Em đáp lại : "Nói gì đau đớn vậy!
              Vừa gặp anh em cũng đã mến rồi.
              Em phải đâu là ngọn nước trôi xui;
              Chưa hy vọng sao anh liền thất vọng?"

              Lời nói ấy về sau đem gió sóng
              Cho lòng anh đã định chỉ yêu thôi;
              Anh tưởng em là của của anh rồi,
              Em mắc nợ, anh đòi em cho được

              Ðấy, ai bảo em làm anh mơ ước!
              Lúc đầu tiên anh có mộng gì đâu!
              Tưởng có nhau ai ngờ vẫn xa nhau,
              Em ác quá! Lòng anh như tự xé...

              Comment

              • #22

                MÙA THI.


                Thơ ta hơ hớ chưa chồng
                Ta yêu, muốn cưới, mà không thì giờ
                Mùa thi sắp tới! - em thơ,
                Cái hôn âu yếm xin chờ năm sau!

                Comment

                • #23

                  THƠ BÁT CÚ.


                  Em tới, em đi, ngọn gió lành
                  Gió hương thương mến đến phòng anh
                  Bỗng òa gặp mặt sau muôn nhớ
                  Rồi lại chia tay giữa vạn tình.

                  Em ở nữa giờ, thương mỗi nét
                  Em đi hai tháng ngóng từng canh
                  Anh như cây cối chờ xuân biếc
                  Hôm sớm trông mong ngọn gió lành.

                  Comment

                  • #24

                    VÔ BIÊN


                    Như kẻ hành nhân quáng nắng thiêu,
                    Ta cần uống ở suối thương yêu;
                    Hãy tuôn âu yếm, lùa mơn trớn,
                    Sóng mắt, lời môi, nhiều thật nhiều!

                    Chớ nên tiết kiệm, hỡi nàng tiên!
                    Ta được em chăng, lại mất liền :
                    Với bạn ân tình hay với cảnh,
                    Nơi nào ta cũng kiếm Vô biên.

                    Những phen reo hót, những cơn say,
                    Những lúc mây đen ám mặt mày,
                    Là lúc rời xa muôn thế giới
                    Ðến vờn trong dạ cánh chim baỵ..

                    Trời cao trêu nhử chén xanh êm;
                    Biển đắng không nguôi nỗi khát thèm.
                    Nên lúc môi ta kề miệng thắm
                    Trời ơi, ta muống uống hồn em!

                    Comment

                    • #25

                      NHỚ MÔNG LUNG.


                      Muôn ngìn thương nhớ tới bên tôi,
                      Tôi tới bên cây lẳng lặng ngồị
                      Ánh sáng vấn vương chiều uể oải,
                      Sắc hè bông phương rớt từng đôi.

                      Sắc hạ rung rinh bốn phía hè...
                      Hồn ai hiu hắt lá xanh tre?
                      Dịu dàng như có, như không có,
                      Biển ở xa xăm gởi gió về

                      Hương ngây tội lỗi rải mơ màng
                      Da thịt du dương của những nàng
                      Tên tuổi mờ bay, thân chẳng định,
                      Mắt buồn đâu đã khép trong sương.

                      Có ai nhớ đến giữa lòng tôi
                      Phong cảnh trăm năm, buồn vạn đời
                      Trong gió? Trong mây? Trong nắng ngã?
                      Từ đâu đưa lại tiếng chơi vơi!

                      Mà nhớ điều chi? Hay nhớ ai?
                      Cũng không biết nữa. - Nhớ nhung hoài
                      Những trời xa lắm, xưa, xưa quá,
                      Ðến nỗi trong lòng sắc đã phai.

                      Comment

                      • #26

                        ĐƠN SƠ.

                        Em nói trong thư: "Mấy bữa rày,
                        Sao mà bươm bướm cứ đua bay;
                        Em buồn em nhớ, chao! em nhớ!
                        Em gọi thầm anh suốt cả ngàỵ

                        Ngoài ấy vui không, anh của em?
                        Trong này đã có nắng vàng êm;
                        Mỗi lần nắng rọi, em ra cửa,
                        Em nghĩ gì đâu, đứng lặng im.

                        Mùa xuân khó chịu quá đi thôi!
                        Cảnh đẹp làm em thấy lẻ loi,
                        Chim hót xui em nghe quạnh quẽ:
                        Hay là anh đã bỏ em rồi?

                        Ồ! mới nghiêng mình xem nước trong,
                        Vui mừng em thấy má em hồng...
                        Em tôi ăn nói vô duyên quá!
                        Em đốt lòng anh, em biết không?

                        Comment

                        • #27

                          TƯƠNG TƯ CHIỀU.


                          Bữa nay lạnh mặt trời đi ngủ sớm,
                          Anh nhớ em, em hỡi! Anh nhớ em.
                          Không gì buồn bằng những buổi chiều êm,
                          Mà ánh sáng đều hòa cùng bóng tối.

                          Gió lướt thướt kéo mình qua cỏ rối;
                          Vài miếng đêm u uất lẩn trong cành;
                          Mây theo chim về dãy núi xa xanh
                          Từng đoàn lớp nhịp nhàng và lặng lẽ.

                          Không gian xám tưởng sắp tan thành lệ.
                          Thôi hết rồi! Còn chi nữa đâu em!
                          Thôi hết rồi, gió gác với trăng thềm,
                          Với sương lá rụng trên đầu gần gũi.

                          Thôi đã hết hờn ghen và giận dỗi.
                          (Ðược giận hờn nhau! Sung sướng bao nhiêu!
                          Anh một mình, nghe tất cả buổi chiều
                          Vào chầm chậm ở trong hồn hiu quạnh.

                          Anh nhớ tiếng. Anh nhớ hình. Anh nhớ ảnh.
                          Anh nhớ em, anh nhớ lắm! Em ơi!
                          Anh nhớ em của ngày tháng xa khơi,
                          Nhớ đôi môi đang cười ở phương trời,

                          Nhớ đôi mắt đang nhìn anh đăm đắm.
                          Em! xích lại! và đưa tay anh nắm!
                          Gió bao lần, từng trận nhớ thương đi,
                          - Mà kỷ niệm ôi, còn gọi ta chi...

                          Comment

                          • #28

                            Với bàn tay ấy.


                            Với bàn tay ấy ở trong tay,
                            Tôi đã nguôi quên hận tháng ngày,
                            Một tối trăng cao gieo mộng tưởng
                            Vào lòng gió nhẹ thẩn thơ bay.

                            Một tối bầu trời đắm sắc mây,
                            Cây tìm nghiêng xuống cánh hoa gầy.
                            Hoa nghiêng xuống cỏ, trong khi cỏ
                            Nghiêng xuống làn rêu, một tối đầy.

                            Những lời huyền bí toả lên trăng,
                            Những ý bao la rủ xuống trần,
                            Những tiếng ân tình hoa bảo gió,
                            Gió đào thỏ thẻ bảo hoa xuân.

                            Bóng chiều đi vụt : bỗng đêm nay
                            Tôi lại đa mang hận tháng ngày
                            Dưới ánh trăng cười, tôi kiếm mãi
                            Dấu bàn tay ấy ở trên tay.

                            Comment

                            • #29

                              Thơ duyên.


                              Chiều mộng hòa thơ trên nhánh duyên,
                              Cây me ríu rít cặp chim chuyền.
                              Bầu trời xanh ngọc qua muôn lá,
                              Thu đến nơi nơi động tiếng huyền.

                              Con đường nhỏ nhỏ, gió xiêu xiêu,
                              Lả lả cành hoang nắng trở chiều.
                              Buổi ấy lòng ta nghe ý bạn,
                              Lần đầu rung động nỗi thương yêu.

                              Em bước điềm nhiên không vướng chân,
                              Anh đi lững đững chẳng theo gần,
                              Vô tâm nhưng giữa bài thơ dịu,
                              Anh với em như một cặp vần.

                              Mây biếc về đâu bay gấp gấp,
                              Con cò trên ruộng cánh phân vân.
                              Chim nghe trời rộng giang thêm cánh,
                              Hoa lạnh chiều thưa sương xuống dần.

                              Ai hay tuy lặng bước thu êm,
                              Tuy chẳng băng nhân gạ tỏ niềm,
                              Trông thấy chiều hôm ngơ ngẩn vậy,
                              Lòng anh thôi đã cưới lòng em.

                              Comment

                              • #30

                                MỜI YÊU


                                Ngày trong lắm, lá êm, hoa đẹp quá,
                                Nhan sắc ơi, cây cỏ chói đầy sao;
                                Tháng giêng cười, không e lệ chút nào,
                                Bằng trăm cánh của bướm chim rối rắm.

                                Ai có biết mùa xuân lên nặng lắm
                                Trên cành hồng và trong những trái tim?
                                Nghe điệu lòng hưởng ứng với ca chim,
                                Tôi tự thấy lạc loài trong nắng mới.

                                Mở miệng vàng...và hãy nói yêu tôi...
                                Dù chỉ là trong một phút mà thôi...
                                Ðã bao lúc màu hoa đem nhớ tới,
                                Biết nhớ ai, đành chỉ nhớ xa xôi.

                                Lời ái ân ngừng lại ở trên môi,
                                Mặc ánh sáng tha hồ reo trên nội.
                                Năm nay lại vương bồi hồi gió sợi.
                                Năm nay hương dây lại tới bồi hồi.

                                Một trời mơ đang cầu nguyện trong tôi,
                                Chờ một tiếng để bừng lên hạnh phúc.
                                Mở miệng vàng...và hãy nói yêu tôi,
                                Dù chỉ là trong một phút mà thôi!...

                                Cần chi biết ngày mai hay bữa trước?
                                Gần hôm nay thì yêu dấu là nên.
                                Tôi ưng đùa, người hãy cợt thản nhiên :
                                Ta tưởng tượng một tình duyên mới nụ

                                Người được nói, tôi được nghe là đủ
                                Thực càng hay, mà giả dối lại sao?
                                Gặp nhau đây, ai biết tự thời nào;
                                Xa nhau nữa, ai đoán ngày tái hội!

                                Mở miệng vàng, và hãy nói yêu tôi,
                                Dù chỉ là trong một phút mà thôi...
                                Hỡi nhan sắc, ngại ngùng chi không nói,
                                Cho trời thêm xanh, cho cảnh càng xinh,

                                Cho dư âm vang động của lời tình
                                Làm êm ấm đôi ngày xuân trống trải.
                                Tôi lắng đợi! Nhịp lòng tôi đứng lại!
                                Tôi cần tin! Tôi khao khát được nhầm!

                                Cho tôi mơ một ảo tưởng thâm trầm,
                                Và mặc kệ, nếu đó là dối trá!
                                Mở miệng vàng! và hãy nói yêu tôi!
                                Dù chỉ là trong một phút mà thôi!

                                Comment

                                Working...
                                X
                                Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom