Mọi người nam cũng như nữ, ai cũng mong, muốn và mơ tìm được hạnh phúc với người bạn đời ... Vậy thế nào là Hạnh Phúc lứa đôi ??
ketui làm trước nè :
Theo ketui thì Hạnh Phúc lứa đôi rất đơn giãn võn vẹn chỉ 3 chữ thuiiii
Cho và nhận Nếu ai cân bằng được điều này thì sẽ thấy là Hạnh Phúc ...
Các bạn nào có ý kiến gì hay thì góp ý thêm nha
Thông báo Quan trọng
Collapse
No announcement yet.
Hạnh Phúc là gi?
Collapse
X
-
chúc HB đi chơi vui nhen, có chụp hình thì share cho tụi này coi với..::~Trích dẫn nguyên văn bởi ketui View PostThanks nha cô giáo làng HB cũa CLL...
typo đó HB chắc tại dư âm còn xót lại đâu đây... Đạn này chắc là đạn iraq quá... Hahahaha. Đi chơi vui vẽ nè.
Ketui ơi , nghe ơi cái nổi da gà luôn hỉ hehhe
. Mới đó mà đạn iraq bắn tới rồi sao , đở có nổi không dzậy 
cà nhà cuối tuần vui vẻ nha
-
..::~Trích dẫn nguyên văn bởi Hương Bình View Postí í không được đâu đó nha....Thuật pháp...HB nghe sao giống ma thuật quá à....nếu ketui nói là thuận pháp thì HB đây sẽ nghe theo liền đó...
....
Chúc cả nhà cưối tuần thật vui nhe...HB đi chơi đây..hẹn gặp lại...
Thanks nha cô giáo làng HB cũa CLL...
typo đó HB chắc tại dư âm còn xót lại đâu đây... Đạn này chắc là đạn iraq quá... Hahahaha. Đi chơi vui vẽ nè.
Leave a comment:
-
í í không được đâu đó nha....Thuật pháp...HB nghe sao giống ma thuật quá à....nếu ketui nói là thuận pháp thì HB đây sẽ nghe theo liền đó.....::~Trích dẫn nguyên văn bởi ketui View PostƠiiiiii... hahahaha ketui ơi xong mà còn giựt mình nữa đó Hoanghon
Hông sao đâu Hoanghon, ketui nghỉ vầy nè:
Có duyên họ mới đến với mình dù họ là tiền lành hay tiền rách gì cũng vậy ... họ có thể đem đến một nổi buồn hay đau khi họ ra đi nhưng cái buồn, đau đó làm cho bước đi mình vững vàng hơn và họ đã chuẩn bị cho mình bước kế tiếp đó Hoanghon...
Vậy đó nhưng mà lần tới là nhất định lật họ từ trái sang phải, up side down và trong ra ngòai đó nha Hoanghon để cho chắc ăn hé...
Khó mà như ý lắm Hoanghon vì cái như ý của mình nó cũng thay đổi theo thời gian đó Hoanghon vậy thì mình phải tập chấp nhận cái mình đang có rồi đó Hoanghon ơiiii...
Cỏ lúc nào cũng xanh bên sân nhà người hàng xóm đó Hoanghon...
Khi nào mà tìm được thì nhớ share với bà con nha Hoanghon. Nhớ thuật pháp tùy duyên nha Hoanghon... ketui dặn rồi đó nha, thuật pháp tùy duyên.
Một ngày vui nè...
....
Chúc cả nhà cưối tuần thật vui nhe...HB đi chơi đây..hẹn gặp lại...
Leave a comment:
-
..::~Trích dẫn nguyên văn bởi hoanghon View PostKetui ơi , bài viết hay lắm nhưng đôi khi có 1 bạn thân để hiểu mình cũng khó đấy , vẩn biết như bạn nói có tiền lành, tiền rách.... Nhưng sao vẩn buồn khi ko được như ý...
Bao dung, an toàn,nhường nhịn, thương iu, hiền hoà, ấm áp,ngọt ngào đôi khi cũng khó kiếm bạn nhỉ
Ơiiiiii... hahahaha ketui ơi xong mà còn giựt mình nữa đó Hoanghon
Hông sao đâu Hoanghon, ketui nghỉ vầy nè:
Có duyên họ mới đến với mình dù họ là tiền lành hay tiền rách gì cũng vậy ... họ có thể đem đến một nổi buồn hay đau khi họ ra đi nhưng cái buồn, đau đó làm cho bước đi mình vững vàng hơn và họ đã chuẩn bị cho mình bước kế tiếp đó Hoanghon...
Vậy đó nhưng mà lần tới là nhất định lật họ từ trái sang phải, up side down và trong ra ngòai đó nha Hoanghon để cho chắc ăn hé...
Khó mà như ý lắm Hoanghon vì cái như ý của mình nó cũng thay đổi theo thời gian đó Hoanghon vậy thì mình phải tập chấp nhận cái mình đang có rồi đó Hoanghon ơiiii...
Cỏ lúc nào cũng xanh bên sân nhà người hàng xóm đó Hoanghon...
Khi nào mà tìm được thì nhớ share với bà con nha Hoanghon. Nhớ thuận pháp tùy duyên nha Hoanghon... ketui dặn rồi đó nha, thuận pháp tùy duyên.
Một ngày vui nè...
Leave a comment:
-
Ketui ơi , bài viết hay lắm nhưng đôi khi có 1 bạn thân để hiểu mình cũng khó đấy , vẩn biết như bạn nói có tiền lành, tiền rách.... Nhưng sao vẩn buồn khi ko được như ý...
Bao dung, an toàn,nhường nhịn, thương iu, hiền hoà, ấm áp,ngọt ngào đôi khi cũng khó kiếm bạn nhỉ
Leave a comment:
-
Tình bạn trong đời...
Dù đã sẵn sàng hay còn chưa chuẩn bị, nhưng rồi một ngày kia, chúng ta cũng phải chia tay thế giới này.
Sẽ chẳng còn ánh mặt trời chói chan chào đón, sẽ chẳng còn một ngày mới bắt đầu bằng giọt nắng trong vắt của buổi bình minh.
Sẽ không còn nữa những ngày xuân hiền hòa, ấm áp.
Tiền bạc, danh vọng, quyền lực, … tất cả với ta cuối cùng cũng sẽ trở thành vô nghĩa. Còn ý nghĩa chăng là những gì ta tạo ra đối với thế giới này. Vậy điều gì là thật sự quan trọng lưu lại dấu ấn của ta trong cuộc sống ?
Quan trọng không phải là những thứ bạn mang theo bên mình, mà là những gì bạn đã chân thành đóng góp cho tha nhân.
Quan trọng không phải là những thứ bạn nhận được mà là những gì bạn đã cho đi.
Quan trọng không phải là những thành công bạn đã có được trong cuộc đời, mà là ý nghĩa thanh cao của chúng.
Quan trọng không phải là những thứ bạn học được, mà những gì bạn đã truyền lại cho người khác.
Quan trọng không còn là năng lực của bạn, mà chính là tính cách - là những gì mà bạn đã cư xử với mọi người xung quanh.
Quan trọng là những khoảnh khắc cử chỉ, thái độ mà bạn đã vô tình hay cố ý khắc ghi trong lòng người khác, khi cùng chia sẻ với họ những lo âu, phiền
muộn, khi bạn an ủi và làm yên lòng họ bằng cách riêng nào đó của mình, hay chỉ đơn giản là một nụ cười hoan hĩ hay một cái nắm tay, đỡ cho một người khỏi ngã.
Quan trọng không chỉ là những ký ức, mà phải là ký ức về những người đã yêu thương bạn.
Quan trọng đâu chỉ là bạn sẽ được mọi người nhớ đến trong bao lâu, mà là họ nhớ gì về bạn (cả tốt lẫn xấu).
Quan trọng không phải là bạn quen biết thật nhiều người, mà là bao nhiêu người sẽ đau xót khi mất bạn trong đời.
Vậy thì, bạn ơi, hãy nhìn cuộc sống bằng ánh mắt yêu thương và hiểu biết. Bởi vì, chỉ có tình yêu thương, sự hiểu biết mới đem lại những điều kỳ diệu cho cuộc sống, bạn ạ.
Bạn bè cũng như tiền vậy ..
Có tờ ... thật ..
Có tờ ... giả ..
Có tờ ... lành ..
Có tờ ... rách ..
Chỉ tiếc là mình không phải máy soi tiền nên không thể biết được...
Trong cuộc vui đâu biết ... AI ... là ... BẠN
Lúc hoạn nạn mới biết ... BẠN ... là ... AI
Bạn thân là gì ?
B: bao dung
A: an toàn
N: nhường nhịn
T: thương yêu
H: hiền hòa
Â: ấm áp
N: ngọt ngào
Leave a comment:
-
Truyền cảm hứng cho người khác

Mỗi người chúng ta đều mong ước sống một cuộc đời có mục đích cao đẹp, khát vọng này có trong sâu thẳm tâm hồn mỗi người. Khi được sống với mục đích cao đẹp mà ta mơ ước, ta sẽ cảm thấy thật hạnh phúc.
Hẳn nhiên, bất kỳ ai trong chúng ta đều muốn sống một cuộc đời có ý nghĩa cao đẹp cả tuy nghiên không phải ai cũng có thể xác định mình phải làm gì để đóng góp cho ...đời, càng không phải tất cả mọi người đều có khả năng làm được những chuyện lớn lao, vĩ đại.
Vậy mà vẫn thường có những nghịch lý xảy ra: ta tự đặt cho mình những mục tiêu quá cao , đòi hỏi mất nhiều công sức mà theo đuổi nhưng ta đã quên rằng, ta có thể làm những việc rất giản dị trong cuộc sống hàng ngày.
Những việc giản dị đó nằm trong khả năng của bản thân và quỹ thời gian hàng ngày cho phép ta thực hiện chúng. Đôi khi những hàng động giản dị cũng có thể tác động mạnh mẽ đến cuộc sống của ta và cuộc sống của người khác, góp phần làm nên những ý nghĩa mới. Chỉ cần mang đến những niềm vui, sự động viên tinh thần cho những người thân yêu xung quanh là bạn đã được sống trọn vẹn một cuộc đời với mục đích cao cả rồi.
Tóm lại dù bạn làm công việc gì, miễn là đem lại được niềm vui cho cuộc sống của bạn và người khác, thì bạn hãy yên tâm rằng mình đã sống một cuộc đời có mục đích và ý nghĩa! Và điều đó đủ để bạn cảm nhận hạnh phúc cuộc sống mỗi ngày!
(sưu tầm)
Leave a comment:
-
Du lịch...
Có người nọ nghe nói về một đạo sư nổi tiếng nên tìm đến hỏi đạo. Đến nơi, anh thấy trong nhà của vị đạo sư trống trơn, chỉ có một cái giường, một cái bàn, một cái ghế và một cuốn sách.
Anh ngạc nhiên hỏi:
"Sao nhà đạo sư trống trơn, không có đồ đạc gì cả?”
Đạo sư hỏi lại:
"Thế anh có hành lý gì không?"
Anh đáp:
"Dạ có một va li".
Đạo sư hỏi:
"Sao anh có ít đồ vậy?"
Anh đáp:
"Vì đi du lịch nên đem ít đồ".
Đạo sư nói:
"Tôi cũng là một người du lịch qua cuộc đời này nên không mang theo đồ đạc gì nhiều".
Leave a comment:
-
Giá trị của nỗi đau
Khi bạn vô ý cắn nhầm lưỡi, ít khi bạn coi sự đau đớn ấy là một điều gì đó hữu ích. Cũng như vậy đối với một vết rộp ở ngón chân cái - có ai muốn một bàn chân đau nhức chứ?
Nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu bạn không cảm thấy đau? Bạn sẽ cắn đứt lưỡi bạn mấy lần đây? Bạn sẽ bị phỏng da lưng bao nhiêu lần trong buồng tắm nước nóng?
Sự đau đớn về thể xác là một cơ chế báo động tuyệt diệu, nhằm ngăn ngừa những tổn thương lớn hơn. Nó báo với chúng ta "Tốt hơn, bạ...n nên thay đổi những gì bạn đang làm kìa."
Nỗi đau về tinh thần cũng cho ta một thông điệp tương tự, chẳng hạn như, "Tốt hơn, bạn nên thay đổi cách nghĩ đi."
Khi ta cảm thấy giận, ghen tị, hay một chút phẫn uất, thì chuyện đó cũng bình thường. Nhưng nếu tâm trạng đó xãy ra thường xuyên, thì có thể thông điệp ấy là:
"Đừng có muốn kiểm soát người khác."
"Đừng có muốn người khác suy nghĩ như ta."
"Đừng trông cậy người khác làm cho ta hạnh phúc."
Nếu chúng ta cứ giữ mãi cách suy nghĩ như cũ thì chúng ta sẽ còn duy trì sự đau đớn như cũ.
(Chúng ta sẽ kêu lên, "Nhưng tôi đúng mà!". Than ôi, "đúng" có giúp ích được gì đâu.)
Một vết rộp trên bàn chân bạn là một lời nhắn nên thay giày, dù đôi giày có đẹp thế nào.
Đối với nỗi đau tinh thần - nó cũng tựa như một vết rộp trong bộ não - lời nhắn thông thường là hãy thay đổi cách suy nghĩ của bạn.
Đúc kết: Đối với nỗi đau về thể xác lẫn tinh thần, nếu chúng ta cứ tiếp tục làm y như cũ, chúng ta vẫn sẽ bị đau đớn y như vậy.
(sưu tầm)
Leave a comment:
-
Bài thuyết giảng...
Tại một ngôi làng nhỏ, có một vị giáo sư thường đến nói chuyện về cuộc sống, về cộng đồng vào mỗi ngày Chủ nhật. Ngoài ra, ông còn tổ chức nhiều hoạt động cho những cậu bé trong làng cùng chơi.
Nhưng đến một ngày Chủ nhật nọ, một cậu bé, vốn rất chăm đến nghe nói chuyện bỗng nhiên không đến nữa. Nghe nói cậu ta không muốn nghe những bài nói chuyện và cũng chẳng muốn chơi với những đứa bé khác nữa. Sau hai tuần, vị giáo sư quyết định đến thăm nhà cậu bé.
Cậu bé đang ở nhà một mình và ngồi trước bếp lửa. Đoán được lý do chuyến viếng thăm, cậu bé mời vị giáo sư vào nhà và lấy cho ông một chiếc ghế ngồi bên bếp lửa cho ấm. Vị giáo sư ngồi xuống nhưng vẫn không nói gì. Trong im lặng, hai người cùng ngồi nhìn những ngọn lửa nhảy múa.
Sau vài phút, vị giáo sư lấy cái kẹp, cẩn thận nhặt một mẩu than hồng đang cháy sáng ra và đặt riêng nó sang bên cạnh lò sưởi. Rồi ông ngồi lại xuống ghế, vẫn im lặng. Cậu bé cũng im lặng quan sát mọi việc. Cục than đơn lẻ cháy nhỏ dần, cuối cùng cháy thêm được một vài giây rồi tắt hẳn, không còn đốm lửa nào nữa. Nó trở nên lạnh lẽo và không còn sức sống.
Vị giáo sư nhìn đồng hồ và nhận ra đã đến giờ ông phải đến thăm một người khác. Ông chậm rãi đứng dậy, nhặt cục than lạnh lẽo và đặt lại vào giữa bếp lửa. Ngay lập tức, nó lại bắt đầu cháy, tỏa sáng lại một lần nữa với ánh sáng và hơi ấm của những cục than xung quanh nó. Khi vị giáo sư đi ra cửa, cậu bé nắm tay ông và nói:
- Cảm ơn thầy đã đến thăm, và đặc biệt cảm ơn bài nói chuyện của thầy. Tuần sau cháu sẽ lại đến chỗ thầy cùng mọi người.
Đôi khi nghe được một điều gì đó không nhất thiết phải bằng tai, và dạy một điều gì đó không cần phải dùng miệng. Vị giáo sư đã giảng giải cho cậu bé hiểu rằng: “Con người ta không thể sống một mình!”
Leave a comment:
-
Chiếc giầy...
18 giờ, chị gọi điện thoại đến Công ty của chồng, chú bảo vệ nói rằng: "sếp vừa đi ăn tối ở nhà hàng". Linh tính cho chị biết đó là... nhà nàng chứ không phải nhà hàng.
20 giờ, sau khi cho các con ăn xong, chị phi xe máy đến nhà nàng. Ô tô của sếp đang đỗ ở trong sân. Linh tính đã không đánh lừa chị. Có cái gì đó rất nóng, trào lên nơi cuống họng nhưng chị đã kịp nuốt khan nó vào.
Không ấn chuông, không đập cửa, cũng không gào thét, chị cởi chiếc giày bên chân phải của mình, treo vào phía trong cánh cửa sắt rồi phóng xe về nhà, giúp các con ôn bài.
Gần 23 giờ đêm, sếp mới chỉnh trang lại y phục, chải lại mái tóc bị vò rối bù và ra về. Nàng ra mở cửa cho sếp trong bộ váy áo ngủ mỏng tang đầy quyến rũ và giật mình khi nhìn thấy một chiếc giày treo trong khung cửa sắt. “Sao lại có một chiếc giày ở đây? Một chiếc giày chân phải rất đẹp”. “Thôi, em vào ngủ đi. Cho dù đẹp nhưng một chiếc giày thì cũng chẳng làm được việc gì”.
Trên đường về nhà, sếp cứ nghĩ vẩn vơ về chiếc giày đó, nó là của ai? Và vì sao nó được treo ở đó?
Sếp đánh ô tô vào gara, mở cổng rất khẽ. Có một chiếc giày chân trái của phụ nữ đặt ngay ngắn trên bậc cửa. Sếp đứng như trời trồng trước chiếc giày đó chừng 2 phút. Sau đó sếp vào phòng ngủ riêng, vì sếp không muốn nghe vợ cằn nhằn, khóc lóc.
Nhưng sếp trằn trọc mãi không sao ngủ được. Sẽ có giông bão trong căn nhà này. Sẽ là nước mắt, tiếng la hét và một lá đơn ly hôn. Rồi hai đứa nhỏ sẽ chán đời, đi bụi và hư hỏng... Đó là tấn bi kịch đáng sợ nhất.
Nhưng sáng hôm sau mọi việc vẫn diễn ra bình thường. Bát phở gầu bò thơm ngào ngạt vẫn được để ngay ngắn trên bàn cùng với mấy dòng chữ của vợ: “Em đưa các con đến trường. Anh ăn sáng rồi đi làm. Hôm nay trời u ám nên anh phải mặc bộ vét màu sáng, thắt cà vạt màu sáng. Em đã là kỹ, treo trong tủ”.
Sếp gọi điện thoại cho nàng: “Chiếc giày chân phải kia là của vợ anh. Đừng vứt đi nhé”. Giọng nàng đầu dây bên kia nghe hơi hoảng hốt: “Trời ạ! Anh muốn làm sao thì làm chứ nếu chị ấy đến nhà em làm ầm lên thì em không sống nổi đâu. Chiều anh tạt qua lấy chiếc giày về”.
Nhiều ngày trôi qua mà giông bão không nổi lên, thái độ của vợ sếp vẫn bình thản, song một chiếc giày trên bậc cửa cứ nhắc sếp về sự lẻ loi và tội lỗi của một người. Rồi một buổi chiều, sếp lấy hết can đảm, lôi chiếc giày bên phải trong cốp xe ra, đặt ngay ngắn bên chiếc giày chân trái của vợ.
Chị đi làm về, đứng sững trước bậc cửa mấy giây rồi chạy vào, ôm ghì lấy chồng mà thì thầm: “Ôi! Chiếc giày chân phải của em!” Sếp cũng thì thầm bên tai vợ: “Anh xin lỗi em - nghìn lần xin lỗi!”.
Đàn ông nếu biết kỹ quá khứ của vợ thì đau đầu lắm. Còn đàn bà, nếu biết hơi nhiều về hiện tại của chồng thì đau tim lắm. Nhưng đã trót biết rồi mà ứng xử được như bà vợ của ông sếp kia thì thật là cao thủ.
Leave a comment:
-
..::~Trích dẫn nguyên văn bởi hoanghon View PostTrong cuộc đời, chắc chắn ai trong chúng ta cũng ít nhất một vài lần trải qua cảm giác tuyệt vọng với ý nghĩa tiêu cực rằng : hạnh phúc sẽ chẳng bao giờ đến với mình.
Thường thì những khó khăn liên tiếp như rắc rối trong các mối quan hệ, khúc mắc trong công việc sẽ khiến niềm tin của chúng ta bị gặm nhắm dần. Cũng từ đó, ta dễ rơi vào trạng thái đau khổ, oán tr...ách số phận và sẵn sàng buông xuôi tất cả.
Đừng bao giờ quên rằng, hạnh phúc và đau khổ, niềm tin và tuyệt vọng luôn song hành với sự hiện hữu của mỗi chúng ta. Không phải lúc nào cuộc đời cũng trải thảm đỏ cho chúng ta. Một chút gian nan sẽ cho ta cảm nghiệm được thành công mình đang nắm giữ. Một chút khắc nghiệt sẽ giúp chúng ta nâng niu hạnh phúc đang đến với mình. Đừng bao giờ để bản thân chìm trong ý nghĩ rằng: " Biết bao giờ mình mới thoát khỏi tình trạng tuyệt vọng này? hạnh phúc sao xa vời quá!".
Đừng bao giờ biến bản thân mình thành nạn nhân của số phận. Trái lại hãy đứng lên làm chủ nó, người khác làm được thì ta cũng sẽ làm được.
Phản ứng tự nhiên của con người khi lâm vào tình trạng suy sụp là buông xuôi và đầu hàng, đừng quên rằng từ bỏ mọi việc một cách dễ dàng là sai lầm của những kẻ hèn nhát chính vào thời điểm buông bỏ ấy là lúc người ta tự đánh mất đi hạt mầm cơ hội của chính mình.
Phải cố gắng hơn nữa ở những giây phút tưởng chừng gục ngã. Hạnh phúc đang chờ bạn phía sau bức tường tuyệt vọng. Hãy luôn hy vọng và thắp sáng niềm tin cho mình.
HẠNH PHÚC CHẲNG BAO GIỜ CHỐI BỎ NHỮNG CON NGƯỜI BIẾT VƯỢT LÊN SỐ PHẬN!
(sưu tầm)

Yes, đúng rồi đó hoanghon. Nếu nhìn lại cuộc đời các vỉ nhân thì hầu như ai cũng có những chặt đường đầy chông gai trước khi thành vỉ nhân đó các bạn ...
Thanks for ghé thăm nè.
Leave a comment:
-
Hạnh Phúc không bao giờ bỏ rơi ai?
Trong cuộc đời, chắc chắn ai trong chúng ta cũng ít nhất một vài lần trải qua cảm giác tuyệt vọng với ý nghĩa tiêu cực rằng : hạnh phúc sẽ chẳng bao giờ đến với mình.
Thường thì những khó khăn liên tiếp như rắc rối trong các mối quan hệ, khúc mắc trong công việc sẽ khiến niềm tin của chúng ta bị gặm nhắm dần. Cũng từ đó, ta dễ rơi vào trạng thái đau khổ, oán tr...ách số phận và sẵn sàng buông xuôi tất cả.
Đừng bao giờ quên rằng, hạnh phúc và đau khổ, niềm tin và tuyệt vọng luôn song hành với sự hiện hữu của mỗi chúng ta. Không phải lúc nào cuộc đời cũng trải thảm đỏ cho chúng ta. Một chút gian nan sẽ cho ta cảm nghiệm được thành công mình đang nắm giữ. Một chút khắc nghiệt sẽ giúp chúng ta nâng niu hạnh phúc đang đến với mình. Đừng bao giờ để bản thân chìm trong ý nghĩ rằng: " Biết bao giờ mình mới thoát khỏi tình trạng tuyệt vọng này? hạnh phúc sao xa vời quá!".
Đừng bao giờ biến bản thân mình thành nạn nhân của số phận. Trái lại hãy đứng lên làm chủ nó, người khác làm được thì ta cũng sẽ làm được.
Phản ứng tự nhiên của con người khi lâm vào tình trạng suy sụp là buông xuôi và đầu hàng, đừng quên rằng từ bỏ mọi việc một cách dễ dàng là sai lầm của những kẻ hèn nhát chính vào thời điểm buông bỏ ấy là lúc người ta tự đánh mất đi hạt mầm cơ hội của chính mình.
Phải cố gắng hơn nữa ở những giây phút tưởng chừng gục ngã. Hạnh phúc đang chờ bạn phía sau bức tường tuyệt vọng. Hãy luôn hy vọng và thắp sáng niềm tin cho mình.
HẠNH PHÚC CHẲNG BAO GIỜ CHỐI BỎ NHỮNG CON NGƯỜI BIẾT VƯỢT LÊN SỐ PHẬN!
(sưu tầm)

Leave a comment:
-
Vết sẹo...
Tôi là cô gái xấu và luôn mặc cảm về thiệt thòi này. Nhưng anh đã cho tôi hiểu đẹp và hoàn hảo là hai điều hoàn toàn khác nhau.
Bàn tay anh sờ nhẹ vào vết sẹo trên má tôi, vừa ôn tồn hỏi: “Cô là người mẫu phải không?”. Người mẫu ư? Tôi nhìn thẳng vào vị bác sĩ đối diện, cố tìm ra nét giễu cợt, nhạo báng mình trên gương mặt điển trai đầy nam tính của ông. Không ai có thể nhầm lẫn tôi với một người mẫu. Tôi là một cô gái xấu xí và thô kệch với vết sẹo bên má. Ngay cả mẹ cũng cho rằng chị tôi mới là đứa con gái xinh của bà.
Tai nạn xảy ra năm tôi học lớp bốn. Một khối bê tông trong khi được cẩu lên để xây nhà hàng xóm đã va mạnh vào mặt tôi và để lại vết sẹo khá dài trên má. Khi ấy, ba bảo tôi trong tiếng thở dài: ”Con luôn là đứa con xinh xắn của ba cho dù người khác không nghĩ thế”!
Vâng, tai tôi đã như điếc trước bao lời nhạo báng của lũ bạn cùng lớp. Mắt tôi giả vờ không nhận ra mình khác các bạn như thế nào. Tôi buộc mình không được soi gương. Trong một nền văn hoá mà cái đẹp ngự trị thì ai mà thèm để ý đến đứa con gái xấu xí như tôi. Vết sẹo bên má dìm tôi vào nỗi đau khôn cùng. Tôi nhốt mình trong phòng mặc cho nước mắt tủi hờn lăn dài mỗi khi cả nhà ngồi xem chương trình về sắc đẹp. Dần dà, tôi tập làm quen với sự thật.
Nếu mình không có diễm phúc làm một người con gái xinh xắn, thì ít ra tôi cũng có thể ăn mặc chỉnh tề. Mái tóc được uốn xoăn hiện đại, cặp kính sát tròng thay cho hai gọng kính cận dày cộm. Tôi chịu khó trang điểm bằng cách quan sát những người phụ nữ xung quanh, vận trang phục phù hợp. Giờ đây, tôi sắp kết hôn. Vết sẹo ấy, một lần nữa lại hiện ra như một thách thức trước cuộc sống mới.
“Dĩ nhiên, thưa ông. Tôi không phải là một người mẫu”, tôi trả lời với giọng phẫn nộ.
Vị bác sĩ thẩm mỹ hai tay khoanh trước ngực, nhìn tôi trìu mến. “Thế thì tại sao cô lại lo lắng về vết sẹo đến thế? Nếu không có lý do nghề nghiệp buộc cô phải tẩy sẹo thì điều gì khiến cô đến đây?”.
Bất giác, vị bác sĩ như đại diện cho tất cả những người đàn ông tôi từng gặp, những người đã từng chế nhạo, giễu cợt và ruồng bỏ tôi, phản bội tôi. Theo thói quen, tôi lại sờ tay lên má. Vết sẹo vẫn hằn trên mặt. Nó như nhắc tôi rằng ngươi là một cô gái xấu. Tự dưng mắt tôi đỏ hoe, cay xè. Người bác sĩ kéo ghế đến bên tôi, ôn tồn bảo:
“Để tôi nói cho biết tôi nhìn thấy gì ở người đối diện. Một cô gái xinh xắn. Không phải một cô gái hoàn hảo mà là một cô gái xinh xắn. Cô biết Laura Hutton chứ? Bà ấy có một khe hở trên hàm răng cửa, Elizabeth Taylor có một vết sẹo nhỏ trên trán”.
Đoạn, ông dừng lại và đưa cho tôi cái gương, tiếp lời: ”Tôi từng tự hỏi tại sao những người phụ nữ nổi tiếng lại có khiếm khuyết và tôi cũng tự tìm ra câu trả lời cho mình. Chính sự không hoàn hảo đó, cái có thể xem như là điểm thua kém của họ lại khiến họ nổi bật hơn mà không hề lẫn lộn với người khác. Và cũng khiến ta nhớ đến cô ấy như một con người bằng xương bằng thịt vì "nhân bất thập toàn mà”! Đừng để ý đến những kẻ xuẩn ngốc chê cười gương mặt cô. Cô dễ thương, xinh xắn vì cô là chính cô. Vẻ đẹp thật sự toả sáng từ bên trong con người cô. Hãy tin lời tôi!“.
Tôi nhìn vào gương. Những lời nói của vị bác sĩ vang mãi bên tai.
Nhiều năm sau đó, tôi trở thành một phụ nữ nổi tiếng rất được mến mộ về diễn thuyết và hùng biện trước hàng trăm người. Tôi biết mình là ai. Khi tôi thay đổi cách nhìn nhận tích cực với chính mình, những người khác cũng buộc phải thay đổi cách nhìn nhận tôi.
Vị bác sĩ không xóa vết sẹo trên mặt tôi. Ông đã xoá đi vết sẹo mặc cảm tư ti trong tâm hồn một cô gái.
Leave a comment:
-

NHÀ CÔ CÓ NẾN KHÔNG?
Có một cô gái trẻ chuyển đến nhà mới. Cô phát hiện hàng xóm nhà mình là một phụ nữ nghèo goá chồng, sống với hai đứa con nhỏ.
Một ngày nọ, khu phố bị mất điện đột ngột. Cô gái trẻ phải dùng nến để thắp sáng. Một lát sau, có tiếng gõ cửa. Hoá ra là đứa bé con nhà hàng xóm.
Nó hồi hộp hỏi: "Cô ơi cô, nhà cô có nến không ạ?"
Cô gái trẻ nghĩ: " Nhà nó nghèo đến mức nến cũng không có mà dùng ư? Cho nhà nó một lần, lần sau lại sang xin nữa cho mà xem!"
Thế là cô gái xẵng giọng: "Không có!"
Đúng lúc cô định đóng cửa lại, đứa trẻ nhà hàng xóm nghèo mỉm cười nói: "Cháu biết ngay là nhà cô không có mà!"
Nói xong, nó chìa ra hai cây nến: "Mẹ cháu với cháu sợ cô chỉ sống có một mình, không có nến nên bảo cháu mang nến sang cho cô dùng tạm."
Leave a comment:

Leave a comment: