
M – O – T – H – E – R
“M” is for the million things she gave me,
“O” means only that she’s growing old,
“T” is for the tears she shed to save me,
“H” is for her heart of purest gold;
“E” is for her eyes, with love-light shining,
“R” means right, and right she’ll always be,
Put them all together, they spell
“MOTHER,”
A word that means the world to me.
Đây là một là thơ rất hay và cãm động của một bạn Taberd viết để tặng Mẹ,
Mẹ kính yêu:
Ngày hôm nay con xin thắp ngọn lữa tâm niệm tưởng nhớ mẹ. Mẹ đã ra đi lên chốn vĩnh hằng để lại cho con nỗi vô cùng tiếc thương. Con đau buồn than khóc như thi sĩ Xuân Tâm đã khóc mẹ:
tôi thấy tôi mất mẹ
như mất cả bầu trời…..
Vì mẹ là tất cả cuộc đời con, nay mẹ đã ra đi, như vậy có phải con đã mất cả bầu trời không? Thưa không. Mẹ đã ra đi nhưng mẹ và tình yêu của mẹ vẫn hiện diện khắp nơi. Mẹ đã ra đi nhưng mẹ vẫn còn đây trong âm nhạc, văn chương, thơ phú, hội hoạ, nhiếp ảnh…và trong bất cứ hình thức nào mà con người có thể truyền đạt cảm xúc. Nhạc sĩ Nguyễn Bách (Taberd74), trong bài nhạc “Mùa Thu tha phương” đã nhận ra được sự hiện diện của mẹ mình:
Mùa thu nơi xứ người
Đạp trên từng lá rơi
Nhìn quanh đây đất trời
Hình bóng người trong tôi…..
Ngày nay tóc con đã hoa râm, nhưng khi nghĩ tới mẹ, con lại hình dung những bước chân chập chững lúc con còn thơ dại nắm níu bàn tay dìu dắt của mẹ, dẫn con đi từng bước vào đời. Mẹ đã mang nặng đẽ đau sinh thành ra con. Sinh ra con là một hài nhi, mẹ đã bồng bế con, chăm sóc cho con từng miếng cơm, manh áo. Mẹ vui khi thấy con hạnh phúc và lo buồn khi thấy con sầu đau. Từng ngày, từng ngày con lớn lên, mẹ nâng con đứng dậy khi con vấp ngã. Mẹ tha thứ con khi con phạm tôi và an ủi con khi con chán nãn. Công đức sinh thành dưỡng dục, chăm sóc, hy sinh, tha thứ,… và tất cả tấm long của mẹ thương con, con đã tiếp nhận tự nhiên như tắm mình trong nước trên nguồn đổ xuống, không điều kiện, không ý thức đền bù. Hương Anh đã nhoà mình vào tình yêu của mẹ trong câu thơ:
Ôi tấm lòng của mẹ quá bao la
Con ngây ngất nhòa mình vào đó
Ðễ mỗi ngày tiếng chân vang đầu ngõ
Hiểu rằng mình cần mẹ biết bao nhiêu…..
Và Cát Biển cũng đã tắm gội trong tình yêu của mẹ:
Mẹ cho con tiếng ru
Con yên vành nôi giấc ngủ
Mẹ qua bao lửa giông
Ấp ủ tình con bao ước mong
Mẹ đem thân tả tơi
Cho sữa bầu con tuổi thơ
Mẹ truân chuyên ngả đường
Dẫu xa lìa yêu cố hương
Mẹ qua bao đổi thay
Mong một ngày con nhảy bay
Mẹ nhỏ lệ vai gầy
Tô điểm đời bao đắng cay
Mẹ ra đi có nghe
Tay con còn lời lay kêu
Mẹ đi xa luỹ tre
Có nghe lòng con đau biển yêu…..
Thật vậy, tình yêu của mẹ đã “tô điểm cuộc đời đắng cay”. Không có tình yêu của mẹ, cái đẹp không còn tuyệt đối nữa. Sau công đức sinh thành, công ơn dưỡng dục cũng không thể đặt trên hang thứ yếu. Cuộc đời mẹ đã bươn chãi làm ăn nuôi đàn con khôn lớn. Mẹ lấy cái vui của chồng con làm niềm vui của chính mình và mẹ buồn khi nhìn thấy chồng con buồn bả. Bài hát “Bà Mẹ Quê” của Phạm Duy diễn tả sống thực cuộc sống vất vả của mẹ:
Vườn rau, vườn rau xanh ngắt một mầu
Có đàn, có đàn gà con nương náu
Mẹ quê, mẹ quê vất vả trăm chiều
Nuôi đàn, nuôi một đàn con chắt chiu
Bà bà mẹ quê !
Gà gáy trên đầu ngọn tre
Bà bà mẹ quê !
Chợ sớm đi chưa thấy về
Chờ nụ cười con, và đồng quà ngon…..
Cả đòi mẹ vất vả cực khổ nuôi con. Tình mẹ thương con vô bờ bến, “vất vả trăm chiều, …nuôi một đàn con chắt chiu”. Mẹ ơi! Giờ đây mẹ đã ra đi, vật đã đổi, sao đã vời nhưng con vẫn muôn đời là chú gà con, núp duới cánh mẹ. Con vẫn là chú bé con lủng củng chạy chung quanh mẹ chờ “đồng quà ngon”. Từ khi con còn bé cho đến khi con lớn khôn, mẹ đã hy sinh cho con biết bao nhiêu. Lòng hy sinh vô bờ bến, chỉ nghĩ tới người khác, không nghĩ tới bản thân, quên mình tận tụy. Mẹ ơi! Con tự hỏi trong đời mẹ, mẹ đã giãi trí như thế nào? mẹ hưỡng thụ cuộc sống ra sao? Cái gì có thể đền bù được sự lao lực lao tâm của mẹ nuôi chúng con nên người? Cùng ý nghĩ như con, Song Nhị đã ca tụng cuộc sống truân chuyên và tấm lòng hy sinh của mẹ mình qua câu thơ:
Thuở truân chuyên nhiều hơn thời sung sướng
suốt cuộc đời mấy lúc mẹ thảnh thơi
con lớn khôn rồi mẹ vẫn khổ mẹ ơi
bảy tám đưá con như đàn chim bạt gió…..
Con đã lớn khôn rồi nhưng đâu đã làm được điều gì cho mẹ? “con lớn khôn rồi mẹ vẫn khổ mẹ ơi”. Giờ đây mẹ đã ra đi, con nghẹn ngào nghĩ đến nỗi sợ hải của Đỗ Trung Quân khi mẹ mình còn sống nhưng tự biết vẫn có một ngày mẹ phải ra đi. Bài thơ sau đây Đỗ Trung Quân viết tặng cho những ai được diễm phúc còn có mẹ:
Con sẽ không đợi một ngày kia
khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc
Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt
Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua
mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ
ai níu nổi thời gian? ai níu nổi?
Con mỗi ngày một lớn lên
Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi
Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.
Con sẽ không đợi một ngày kia
có người cài cho con lên áo một bông hồng
mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ
mỗi ngày đi qua đang cài cho con một bông hồng
hoa đẹp đấy – cớ sao lòng hoảng sợ?
Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ
Sống tự do như một cánh chim bằng
Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái
Có bao giờ thơ cho mẹ ta không?
Những bài thơ chất ngập tâm hồn
đau khổ – chia lìa – buồn vui – hạnh phúc
Có những bàn chân đã giẫm xuống trái tim ta độc ác
mà vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ
ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ
giọt nước mắt già nua không ứa nổi
ta mê mải trên bàn chân rong ruổi
mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng
Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân
mấy kẻ đi qua mấy người dừng lại?
Sao mẹ già ở cách xa đến vậy
trái tim âu lo đã giục giã đi tìm
ta vẫn vô tình ta vẫn thản nhiên?
Hôm nay…
anh đã bao lần dừng lại trên phố quen
ngã nón đứng chào xe tang qua phố
ai mất mẹ? sao lòng anh hoảng sợ
tiếng khóc kia bao lâu nữa của mình?
Bài thơ này xin thắp một bình minh
trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối
bài thơ như một nụ hồng
Con cài sẵn cho tháng ngày sẽ tới !
Cuộc đời của mẹ là “cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn”. Nay mặt trời đã lặn: mẹ đã mất rồi. Con tiếc thương mẹ vô vàn, nước mắt rưng rưng.
Con đã mất mẹ nhưng con đã tim thấy mẹ. Con thấy mẹ trong thi ca, văn chương, âm nhạc… và nhất là con đã tìm thây mẹ trong hình ảnh tất cả những bà mẹ trên cuộc đời nầy. Mẹ không chỉ là một “người” mẹ. Mẹ là tất cả các bà mẹ, là con gái, là các người vợ và là tất cả những phụ nữ mà Chúa đã ban cho chúng con để ca tụng tình yêu. Mẹ còn là tình yêu, sự hy sinh, tha thứ, chở che, là cái đẹp tuyệt đối của bản thân con. Mẹ còn là “hồn” mẹ. Vì nơi đâu có nét đẹp, nơi đó con thấy linh hồn mẹ bên trong.
D.L. Richmond 2007




Mẹ! 






Comment