Chút lưu lại

Go Back   Chút lưu lại > Văn Học/Nghệ Thuật > Truyện
Trang nhà Phòng ảnh Thơ mới Download mViet Lưu bút

Truyện
Những truyện ngắn, truyện dài về Tình cảm, Xã hội, Truyền thuyết v....v..... bạn đã đọc qua và yêu thích. Có thể của chính bạn sáng tác hoặc sưu tầm từ nhiều Tác giả khác nhau.

Trả lời
 
Thread Tools Display Modes
Old 01-06-2007, 07:26 AM   #1
vertumnus's Avatar
vertumnus
Senior Member

 
Join Date: Jan 2007
Bhutan
Đã Cảm ơn: 9
Được cảm ơn: 490 lần/327 bài
Status:vertumnus is offline
 
vertumnus is on a distinguished road
Send a message via Yahoo to vertumnus

Joker Cám ơn một người cho tôi một lần biết yêu

Lần đầu tiên mình gặp bạn là buổi chiều. Một buổi chiều gần tắt nắng. Cũng chẳng ai nghĩ chúng mình sẽ lại chơi với nhau. Chơi thân nữa cơ. Rồi khi ai cũng nghĩ chắc mình là gì gì đó.. hai đứa lại im lặng rời xa. Thi thoảng gặp lại vẫn cười. Hy vọng vào một cái khác... Dịu dàng hơn. Nhẹ nhàng hơn. Như câu mình vẫn thường nói với nhau, "mình là bạn mà", ấy nhỉ...
Mình nhớ lần đầu tiên bạn chỉ cho mình ngắm những ánh nắng chiều trên sông. Rồi bạn bảo cuộc sống ngắn ngủi, vì vậy thích cái gì phải cố gắng làm ngay thôi.. Đừng ngần ngừ. Đừng do dự. Đừng sợ hãi. Mà cũng đừng e ngại xung quanh. Sao không sống vì những cảm xúc chỉ của riêng mình thôi nhỉ. Ừ, lúc ấy thì tớ chỉ cười im lặng. Nhưng về sau tớ học được từ cậu điều ấy. Phải lắng nghe trái tim mình. Và làm theo cảm xúc của mình.


Cậu có nghe Quang Dũng hát bao giờ không nhỉ (Ngoài Trần Thu Hà và Mỹ Linh mà cậu từng bảo cậu rất thích). Nghe này, lâu lắm mình mới lại nghe Quang Dũng hát một bài (dù đã cũ) tình cảm như vậy. ( mà có lẽ là lòng tớ cũng đang muốn nói...)

"Cám ơn mặt trời cho tôi một chiều
Cám ơn cuộc đời cho tôi một người
Người bước vào đời trong tim ta im vắng
Chiều bước vào đời cho tim ta chút nắng".

Cậu chỉ cho tớ biết sống sôi nổi hơn theo cách riêng của cậu. Ấy là khi cậu kể tớ nghe về những suy nghĩ và hành động của mình. Tớ biết, giấu đằng sau cái vẻ trầm tĩnh đến lạnh lùng ấy là những tình cảm sục sôi. Tớ thích cái cách cậu biểu hiện tình cảm của mình lắm. Và mong là tớ có thể làm như thế. Nhưng, (cậu cũng từng nói thế), tớ lại là người hay kìm nén cảm xúc của mình. Tớ e ngại quá nhiều thứ. Và phải suy nghĩ quá xa xôi... Biết sao được, tớ không thể ngông như cậu. Tớ chỉ hay ngồi nghĩ ngợi và mỉm cười. Nhưng tớ nhớ rằng mình đã từng rất thích ngồi im lặng mỉm cười bên cạnh cậu để nghe cậu nói...

"Rồi người cứ vô tình người đi
Rồi chiều cứ vô tình chiều qua
Rồi người cứ vô tình người xa
Rồi chiều cũng vô tình chiều quên "

Thấy giống cậu không... Như thế sẽ bị hờn trách đấy. Tớ cũng từng hờn trách... Giọng Quang Dũng tha thiết lắm. Lần đầu nghe bài này, tớ thấy buồn. Nhưng giờ thì... Càng nghe càng thấy hay. Nhưng nỗi buồn thì đã bay mất từ lúc nào.

"Giữ sao được người đi qua cuộc đời
Giữ sao được chiều đi qua mặt trời
Người cứ đi người mang theo bóng
Chiều cứ qua chiều mang theo nắng"

Bây giờ thì tớ chỉ còn thấy lòng mình muốn nói "cám ơn". Cám ơn vì cuộc sống và những người bạn cho tớ gặp cậu. Cảm ơn vì lúc ấy tớ đã đem cậu ra đùa để giờ hai đứa là bạn. Cảm ơn cả những câu chuyện nho nhỏ kèm theo lời khuyên mà cậu dành cho tớ. Và cũng phải nói rằng nhờ cậu mà tớ thấy tình yêu của mình bây giờ đẹp hơn rất nhiều. Bởi tớ biết, có những tình yêu đến từ những suy nghĩ lãng mạn của tuổi mộng mơ, cũng có những tình yêu đến từ sự đồng cảm, chân thành... Có những tình cảm rất mạnh, nhưng chỉ trong một khoảnh khắc nào đó. Nhất định, đó không phải là tình yêu...

Tớ không giữ được cậu. Mà cũng chẳng muốn giữ cậu lại bên mình. Cậu cứ đi theo những gì cậu muốn, và làm những gì cậu nghĩ là cần làm... Còn tớ. Tớ sẽ ở lại và chờ tình yêu của mình. Khi gặp người ấy, nhất định tớ sẽ giữ người ấy bằng tất cả cảm xúc trong lòng. Khi yêu ai đó, tớ tự hứa với lòng sẽ không để người ta phải ra đi. Tớ sẽ giữ, chỉ cần người ấy còn yêu tớ.

"Cám ơn mặt trời cho tôi một chiều
Cám ơn một chiều cho tôi một người
Cám ơn một người cho tôi một lần biết yêu
Giữ sao người đừng đi?
Giữ sao chiều đừng qua?
Giữ sao người đừng xa?
Giữ sao chiều đừng quên? "

Sao giữ được gió, cậu nhỉ! Cao nguyên lúc nào tớ lên cũng thấy gió se se lạnh. Cậu làm tớ nhớ cao nguyên, rồi lại nhớ biển. Gió ở biển phóng khoáng thổi khắp nơi. Cũng bao la như thế, cuộc sống rộng lớn thế này, dù ở đâu, mà chẳng giữ được nhau (miễn là họ còn cần nhau...)

"Cám ơn mặt trời cho tôi một chiều. Cám ơn một chiều cho tôi một người". Chỉ thế thôi là đủ với 2 đứa mình. Cậu nhỉ...

Tớ sẽ không buồn nhiều như trước đây nữa đâu. Tớ sẽ nghe lời cậu, học cách khám phá, tự tạo ra và tận hưởng niềm vui..

Cám ơn cuộc sống này với bao điều bất ngờ nữa, để tớ thôi day dứt "giữ sao người đừng đi..."
Reply With Quote
Old 01-06-2007, 07:52 AM   #2
vertumnus's Avatar
vertumnus
Senior Member

 
Join Date: Jan 2007
Bhutan
Đã Cảm ơn: 9
Được cảm ơn: 490 lần/327 bài
Status:vertumnus is offline
 
vertumnus is on a distinguished road
Send a message via Yahoo to vertumnus

In Love Ba lần cầu hôn

Ba lần cầu hôn

Nàng dành cả một thời con gái của mình chờ lời tỏ tình của anh, nhưng Bill rốt cục vẫn im lặng. Nàng và Bill cùng học với nhau từ nhỏ. Tình bạn và tình yêu tự nó đến. Đối với nàng Bill là tất cả. Thỉnh thoảng nàng cũng có nghe ai đó xì xào rằng, cha nàng sẽ không chấp nhận Bill. Nhưng nàng không quan tâm, vì nàng chỉ biết tình yêu của nàng đối với anh mà thôi, ngoài ra mọi thứ khác đều không đáng kể.

Thế rồi, nàng như điên như dại và tưởng mình sẽ không sống nổi, khi biết Bill đã bỏ đi biệt tăm. Nàng quay sang kết tội cha nàng, thề sẽ không nhìn mặt ông. Những giọt nước mắt và thái độ lạnh lùng của nàng khiến ông khổ sở vô cùng. Ít năm sau, cha nàng mất vì bệnh ung thư. Trước khi nhắm mắt, nguyện ước duy nhất của ông là được gặp lại con gái. Nhưng nàng đã không đến.
Tiếp theo, nàng tưởng đất dưới chân nàng sụp xuống khi người luật sư của cha nàng đọc cho nàng bản di chúc của ông. Không phải nàng bàng hoàng vì đã trở thành bà chủ của hàng trăm triệu bạc, mà vì lời thề của cha nàng : "Trước khi bước sang thế giới vĩnh hằng, khi mà mọi thứ chẳng còn ý nghĩa gì ngoài tình yêu của cha đối với con, cha thề rằng cha chưa bao giờ phá hoại hạnh phúc của con".
Đúng lúc ấy, người đàn ông sau này là chồng của nàng xuất hiện. Ông lịch lãm, khinh nghiệm. Nàng đã ngoài 30, đủ thông minh để hiểu ông ta đến với nàng vì lẽ gì. Dù sao, ông ta cũng không phải là người chồng xấu. Cả hai đều cố gắng để tạo nên cái gọi là gia đình, chí ít là trong mắt những người xung quanh. Bất ngờ, nàng trở thành quá phụ với đứa con lẫm chẫm biết đi. Đúng lúc nàng bơ vơ cùng cực, Bill xuất hiện từ nửa kia của trái đất. Không còn là chàng trai mảnh dẻ bẽn lẽn, anh là một chủ hãng tàu biển dày dạn, một nhân vật của giới thượng lưu quyền thế như cha nàng. Thật bất ngờ, nàng đã từ chối khi anh ngỏ lời lấy nàng. Vì lẽ gì, nàng cũng không biết rõ. Có thể vì đứa con, có thể vì nàng uất hận anh đã bỏ đi đẩy nàng vào con đường đau khổ triền miên, có thể vì Bill không còn là Bill của nàng ngày xưa.
Hơn 30 năm nuôi con và cầm cương điều khiển tài sản khổng lồ của cha nàng để lại khiến nàng mệt mỏi. Đôi lúc nàng chỉ muốn được giải thoát, quăng tất cả để sống đơn giản nhưng yên ổn. Tuy tự nhủ trong lòng rằng nàng sẽ không lấy bất kỳ ai, nhưng đôi lúc nàng bất chợt bắt quả tang mình thường hay để mắt tới những tờ báo của giới chủ tàu. Vài người đàn bà xuất hiện trong đời Bill. Tên anh xuất hiện nơi pháp đình với những vụ kiện cáo ly hôn đòi chia tài sản.
Rồi một ngày nọ, nàng nhận được một bưu phẩm. Không nhìn địa chỉ gửi tới, nhưng linh tính cho nàng biết nó là của Bill. Một chiếc hộp nhỏ bọc nhung và một bức thư. " Trong đời anh đã hai lần sắm nhẫn cầu hôn em. Lần thứ nhất, anh mất hai ngày để tự đánh chiếc nhẫn bằng thép. Nhưng rồi anh không dám trao cho em, vì anh sợ em sẽ từ chối món quà của anh thợ nghèo. Ra đi, anh thề khi nào tương xứng với em mới trở về xin cưới em. Lần thứ hai, anh đã không dám rút chiếc nhẫn nạm kim cương giá trị chỉ sau viên kim cương trên vương miện của Nữ hoàng Anh ra khỏi túi, sau khi nghe lời từ chối của em. Cả hai lần anh đều đã sai lầm, nhưng anh vẫn yêu em. Anh quyết định trở thành anh chàng thợ nghèo của em ngày nào, để xin cưới em một lần nữa". Nàng mở chiếc hộp nhỏ. Bất chấp thời gian, chiếc nhẫn bằng thép trổ một bông hồng vẫn bóng loáng.
Bức thư của nàng vừa gủi đi, thì tin dữ về Bill đầy mặt báo. Nàng quên mất rằng cả nàng lẫn Bill đều đã ngoài 60 tuổi. Trở về từ đám tang của Bill, nàng bắt gặp bạn trai của cháu gái nàng. Đang rụt rè bấm chuông cửa, thấy nàng trong bộ đồ màu đen, cậu ta hoảng sợ vội giấu bó hoa ra sau lưng. "Cháu muốn gặp Laura", chàng trai lúng túng. Nàng mở toang cửa nháy mắt tinh nghịch với cậu bé : " Nào tiến lên, con trai. Chớ do dự, nếu không con sẽ hối cả đời đó".
Reply With Quote
Old 01-06-2007, 07:57 AM   #3
vertumnus's Avatar
vertumnus
Senior Member

 
Join Date: Jan 2007
Bhutan
Đã Cảm ơn: 9
Được cảm ơn: 490 lần/327 bài
Status:vertumnus is offline
 
vertumnus is on a distinguished road
Send a message via Yahoo to vertumnus

Default

Màu của ký ức

Ngày xưa em gọi con đường này lá con đường vàng. Con đường em yêu nhất và có nhiều kỷ niệm nhất trong thị xã chúng mình. Cái thị xã nhỏ như lòng bàn tay con gái mà với em, mỗi ngả đường đều có tên riêng. Đường Trưng Trắc là đường hoa sữa . Đường Lê Lợi em gọi là đường thầm mát - Đến bây giờ tôi cũng chưa biết tên gọi chính xác của loài cây ấy là gì, loài cây thân gỗ cao như cây phượng vĩ, lá giống như lá ngâu mà hoa nở bung xốp xốp, bông bông, trắng vàng với mùi hương hăng hắc. Chỉ biết rằng ngày ấy, em nhí nhảnh bảo tôi rằng: Đấy là cây thầm mát của em. Cái tiếng "của em" dễ thương mà đành hanh rất riêng em dành cho tất cả những gì mình yêu quí đã đi vào miền nhớ của tôi ngày ấy, em biết không?
___ Con đường vàng. Tôi đã đi qua bao miền quê, bình yên hay dữ dằn, ồn ào náo nhiệt hay dịu dàng đằm thắm, vẫn không thể tìm được con đường thứ hai như con đường ngày xưa mình đi . Em vẫn bảo màu vàng là màu của ký ức, của thời hoàng kim đã qua, màu vàng là màu của nỗi nhớ. Đẹp diễm lệ, đẹp huy hoàng mà buồn sầu thẳm. Em còn bảo màu vàng là màu của sự giàu sang, vương giả, màu tượng trưng cho sự hưng thịnh của những triều đại xưa, màu của no đủ và quyền quí. Nhưng màu vàng cũng là màu của chia ly, đổ vỡ, của nỗi đau chia lìa và sự bội phản (... Giọt nước mắt sắp vỡ òa trên khóe mi em ). Đến bao giờ tôi có thể quên được đôi mắt thẳm buồn của em và câu nói nhẹ như thoảng qua: "Thầy em bảo ai yêu màu vàng đến độ quên mất mình thì khổ lắm. Nhưng em yêu nó ". Em yêu gam màu ấy, không ồn ào biện minh, không che giấu lẩn tránh, cũng chẳng nhiều lời . Yêu đắm đuối, yêu si mê và đau đớn...
___ Cũng như tôi đã yêu em, cô gái nhỏ của tôi . Em thật bé bỏng và yếu đuối trong tình yêu của mình. Đến tận bây giờ, tôi mới hoảng hốt nhận ra rằng, tất cả những mâu thuẫn giằng xé đè nặng lên bờ vai mỏng manh của em là những giằng xé từ tiền kiếp. Còn ngày ấy , cái gã trai ngốc nghếch trong tôi đã chỉ xui tôi cầm bàn tay em mà nói rằng: "Em đừng tin nhỏ ạ ! Chỉ cần em giữ được một lòng yêu đầy đủ... ". Bao nhiêu ngày qua, tôi hối hận vì câu nói nhẹ tênh của mình, dằn vặt vì đã không làm được gì cho em, ký ức dấu yêu của tôi ! Tôi đã chỉ biết giữ một lòng yêu đầy đủ mà không làm gì để cưỡng lại sự sắp đặt trớ trêu của định mệnh. Bây giờ thì em đã xa tôi, xa xôi lắm ! Đôi mắt đen tròn với ánh nhìn bỡ ngỡ không còn reo lên sung sướng mỗi buổi chiều đắm mình vào con đường này . Khuôn miệng xinh xắn với bờ môi mọng đỏ không còn phụng phịu giành với tôi từng tán lá, từng nhành hoa dại . Và tôi, tôi cũng không thể còn được sững mình như năm nao khi bắt gặp em trốn giữa một triền sông đầy nắng, đầy gió và trải vàng hoa cải .
___ Kỷ vật cuối cùng em còn gửi lại trần gian cho tôi là cuốn sổ này với vô vàn những nét đậm nhạt khác nhau của gam vàng. Những câu thơ như mảnh vỡ của một trái tim, đã thức cùng tôi bao tháng ngày qua:
___ "Ký ức không màu, ký ức không tên.
___ Tim em đó không là nơi anh trú
___ Dạm ngõ tình yêu anh em mình ra thử
___ Lúc si mê ai nói thực bao giờ\"
___ Không ! Tôi không tin là ký ức không màu đâu, em ạ ! Và tôi, tôi cũng mải chỉ là kẻ hành khất tội tình được trú ẩn trong trái tim em. Nếu biết rằng những ngày cuối cùng của cuộc đời, trên giường bệnh, em vẫn cố hết mình để giữ một lòng yêu đầy đủ, có lẽ tôi không đủ sức mạnh để phiêu bạt nhiều đến thế ! Khoảng cách và những chuyến đi,... có phải nó đã cướp em của tôi ?
___ Đã lâu lắm rồi, tôi không còn bị say sóng và say gió... Nhưng chiều nay ... Tôi ngỡ rằng mình quen với song biển và gió biển đến độ không bao giờ còn bị gục ngã. Những chuyến đi đã trở thành nhịp sống của tôi . Vậy mà sóng gió đã cuốn lấy tôi trên chính con đường này, em yêu dấu ạ ! Dưới chân tôi, lá vàng ngập đầu, xào xạc tiếng xào xạc của quá khứ. Lá trút xốn xang sau mỗi lần gió thổi . Lá của hôm nay lá rụng từ ngày xưa ? Gam vàng hực lên, rực rỡ, tráng lệ và huy hoàng giữa buổi chiều đang tắt nắng. Và em, em đang đón tôi về với chùm hoa học trò tươi thắm trên tay; Giống như năm nào em đợi tôi nơi ngã ba này sau một biển động.
___ Em - vùng ký ức trong lành mà thẳm sâu trong trái tim tôi . Dẫu bây giờ tôi có gom tất cả mọi cung bậc khác nhau của sắc vàng trên trái đất này chất lên những con thuyền về trặng em thì em cũng không còn nữa . Tôi chỉ còn có thể gặp lại em những nơi nào ta đã đi qua ... Em là máu thịt, là hơi thở quyện hòa vào từng thớ thịt tôi, mang cho tôi sức trẻ để hòa vào sóng gió.
___ Hai hàng cổ thụ năm nào nay đã thêm nhiều ưu tư mới, em ạ. Mùa xà cừ trút lá, em vẫn bảo sao kiêu hãnh và rắn rỏi, đau đớn mà mạnh mẽ? Ngày xưa em bảo: Em đọc được, em nhìn thấy phía sau màu vàng nhức nhối của lá lìa cành là ánh sáng xanh lấp lánh của chồi non, lộc biếc. Có sự giã từ nào lại không đau đớn, phải không em? Nỗi đau đớn của cái chết và sự vĩ đại của hồi sinh... Tôi đã mang cái nhìn của em ra đại dương và đến tất cả những vùng trời tôi đến để thấu hiểu thêm về cuộc sống, về em. Cho tôi được nghiêng mình cảm tạ gam vàng đắm đuối này của ký ức , nơi sinh ra em , nuôi dưỡng em và đón em trở về, dấu yêu ơi !
Reply With Quote
Trả lời

Bookmarks

Những Chủ Đề Tương Tự
Đề tài Người gởi Chuyên mục Trả lời Bài viết cuối
Để nhớ nhé Tùy bút - Ký - Phiếm luận - Biên khảo 78 30-01-2010 04:29 AM
Đời què dangsoan Truyện 1 23-04-2009 10:05 AM
Con người sinh thái -Con người tâm linh hoangvu Tử Vi - Khoa Học Huyền Bí 3 15-02-2009 11:50 AM
Qua cầu chợt nghĩ thương mình dangsoan Truyện 0 20-01-2009 11:41 PM
Chuyện Tình bên Nhà Thờ Đức Bà donghoa Truyện 1 21-07-2008 01:57 AM



Hiện thời số người đang xem chủ đề này là: 1 (0 Thành viên và 1 Khách)
 
Thread Tools
Display Modes

Quyền Hạn Gởi bài
Bạn không được quyền gửi bài mới
Bạn không được quyền gửi trả lời
Bạn không được quyền gửi kèm file
Bạn không được quyền sửa bài

BB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đangTắt

Chuyển nhanh đến

Múi giờ GMT -7. Hiện tại là 06:50 AM.


Chút Lưu Lại không chịu bất cứ trách nhiệm gì về nội dung bài đăng của tất cả Thành viên.
Nhóm Điều Hợp có toàn quyền chỉnh sửa, xóa bỏ, dời chỗ bài đăng, hay khóa tên Thành viên mà không cần giải thích lý do.

Powered by vBulletin® Copyright ©2000 - 2014, Jelsoft Enterprises Ltd.
Copyright © 2014 @ www.chutluulai.net. All rights reserved.
Vietnamese Language by www.mvietx.org.