• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

TRUYỀN THUYẾT VỀ HOA

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • S_Y_L
    started a topic TRUYỀN THUYẾT VỀ HOA

    TRUYỀN THUYẾT VỀ HOA

    01 _Dây Tơ hồng


    Tơ hồng Nguyệt lão thiên tiên” dựa theo tích Vi Cố gặp ông lão trong một đêm trăng, ngồi kiểm sách hướng về phía mặt trăng, sau lưng có cái túi đựng đầy dây đỏ. Ông lão bảo cho biết đây là những văn thư kết hôn của toàn thiên hạ. Còn những dây đỏ để buộc chân những đôi trai gái sẽ thành vợ thành chồng. Một hôm, Vi Cố vào chợ gặp một bà già chột mắt ẵm đứa bé đi qua. Bỗng ông già lại hiện lên cho biết đứa bé kia sẽ là vợ anh. Vi Cố giận, bảo đày tớ tìm giết đứa bé ấy đi. Người đầy tớ lẻn đâm đứa bé giữa đám đông rồi bỏ trốn. Mười bốn năm sau, quan Thứ Sử Trương Châu là Vương Thái gả con gái cho Vi Cố. Người con gái dung nhan tươi đẹp, giữa lông mày có đính một bông hoa vàng. Vi Cố gạn hỏi, vợ mới bảo: Thuở còn bé, một bà vú họ Trần bế vào chợ bị một tên cuồng tặc đâm phải. Vi Cố hỏi: Có phải bà vú đó chột mắt không? người vợ bảo: Đúng thế! Vi Cố kể lại chuyện trước, hai vợ chồng càng quý trọng nhau cho là duyên trời định sẵn.

    Mẩu chuyện vui
    Tình yêu làm cho con người lú lẫn.
    … “Tâu Thượng đế, theo hạ thần thì thượng đế không cần đòi lại trí khôn của con người. làm như thế không khỏi mang tiếng là trời nhỏ nhen. Điều mà thượng đế nên làm là hạn chế trí khôn của con người.”
    -”Bằng cách nào”?
    -”Chỉ có tình yêu-Không có gì làm con người lú lẫn đi như trong tình yêu. Trời chỉ cần phái một vị thần mang vòng dây xuống trần, cứ đôi trai gái nào ở gần nhau thì quăng cho một vòng. Người nào càng thông minh thì cần quăng thêm cho nhiều vòng. Con người chỉ luẩn quẩn trong những vòng ấy mà chẳng bao giờ nghĩ tới chuyện lên quấy nhiễu nhà trời nữa”.
    Trời khen “Thật là diệu kế”!, bèn truyền cho ông tiên già mang những chiếc vòng của trời xuống trần gian.
    Từ ngày bị ông tiên già khoác vào người mình những vòng dây tình ái, con người chỉ luẩn quẩn với nhau, không còn nghĩ tới chuyện đánh nhau với trời nữa. Ông tiên già ấy được gọi là ông “Tơ”

  • CONHAKO
    replied
    ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi S_Y_L View Post


    Chị CONHAKHO , S_Y_L L nghĩ chắc không phải loại này,hoa này , Hoa này

    có phải tiếng Anh là hoa Bleeding Heart ,

    Pháp gọi là Coeur de Jeannette ,Hoa thường nở từ tháng tư đến tháng

    sáu mỗi năm ,nhựa hoa rất độc có thể làm ta bị bệnh dị ứng ngoài da nếu

    không dùng bao tay khi tỉa lá .


    Nhận xét riêng của đàn ông

    Các hoa đẹp thường nguy hiểm !!!

    Hoa trái tim tan vỡ ,Theo SYL nghĩ là Hoa TiGon



    Có còn nghĩ tới loài hoa vỡ

    Tựa trái tim phai tựa máu hồng

    CO cũng nghĩ như S Y L , bài về hoa linh lan trên mạng , CO đem về nên ko bớt đi làm chi , S Y L đúng đấy.

    404 Not Found


    còn hoa ti gôn có hai màu : trắng và hồng ,










    Nhận xét riêng của đàn ông

    Các hoa đẹp thường nguy hiểm !!!


    Nguy hiểm trong trường hợp nào , có thể kể ra ko ...S Y L

    Leave a comment:


  • Uất Kim Hương
    replied
    ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi S_Y_L View Post


    Chị CONHAKHO , S_Y_L L nghĩ chắc không phải loại này,hoa này , Hoa này

    có phải tiếng Anh là hoa Bleeding Heart ,

    Pháp gọi là Coeur de Jeannette ,Hoa thường nở từ tháng tư đến tháng

    sáu mỗi năm ,nhựa hoa rất độc có thể làm ta bị bệnh dị ứng ngoài da nếu

    không dùng bao tay khi tỉa lá .



    Nhận xét riêng của đàn ông

    Các hoa đẹp thường nguy hiểm !!!

    Hoa trái tim tan vỡ ,Theo SYL nghĩ là Hoa TiGon





    Có còn nghĩ tới loài hoa vỡ

    Tựa trái tim phai tựa máu hồng
    Hình hoa của CO post nhìn giống tim vỡ hơn. Hoa Tigon trong thơ là tim vỡ nhưng ở ngoài không giống lắm!

    Còn như em nói "
    Các hoa đẹp thường nguy hiểm !!!" là không đúng! Có loại đẹp mà không nguy hiểm chút nào, chẳng hạn như cúc trắng mà người ta dùng để pha trà đó. Uống mát và dễ ngủ...Nguy hiểm hay không là do người biết thưởng thức mà thôi. Chưa chi đã hái là...chết chắc! Đúng không?
    Bữa nào rảnh chị viết bài về cách chọn...hoa cho coi. Chắc là cười lộn ruột luôn. Hy vọng vậy!

    Leave a comment:


  • S_Y_L
    replied
    Hoa Linh Lan


    (còn được gọi Hoa Trái Tim Tan Vỡ)


    Chị CONHAKHO , S_Y_L L nghĩ chắc không phải loại này,hoa này , Hoa này

    có phải tiếng Anh là hoa Bleeding Heart ,

    Pháp gọi là Coeur de Jeannette ,Hoa thường nở từ tháng tư đến tháng

    sáu mỗi năm ,nhựa hoa rất độc có thể làm ta bị bệnh dị ứng ngoài da nếu

    không dùng bao tay khi tỉa lá .



    Nhận xét riêng của đàn ông

    Các hoa đẹp thường nguy hiểm !!!

    Hoa trái tim tan vỡ ,Theo SYL nghĩ là Hoa TiGon





    Có còn nghĩ tới loài hoa vỡ

    Tựa trái tim phai tựa máu hồng

    Leave a comment:


  • Ngocanh.online
    replied
    Topic này thú vị quá, iem xin phép góp vui với các bác tí nhá. Bài này em cũng search được trong khi tìm tư liệu mần nốt tứ thơ. Có gì không phải các bác bỏ quá nhá . Cám ơn các bác.



    SỰ TÍCH HOA LAY-ƠN


    HOA CỎ - Xuyến Chi


    Hoàng đế La Mã Bácbagalô ra lệnh treo cổ tất cả các tù nhân Phranki chỉ để lại hai chàng trai khoẻ mạnh và đẹp nhất, đó là Têrét và Xép. Ông dẫn hai chàng về La Mã và đưa vào trường đấu.

    Hai chàng bị nỗi buồn nhớ quê hương, nỗi cay đắng vì mất tự do và thân phận nô lệ thấp hèn hành hạ khôn nguôi. Họ chỉ cầu xin Chúa một điều là được chết ngay tức khắc. Nhưng Chúa không bận tâm đến những lời thỉnh cầu của họ. Ngày lại ngày qua, hai chàng vẫn sống bình yên và khoẻ mạnh.

    - Phải chăng Chúa đã sắp đặt cho chúng ta một số phận khác rồi - một hôm Têrét nói với Xép - và có thể những người này còn muốn dạy cho chúng ta bài học phải biết sử dụng thành thạo thanh gươm để rửa mối nhục cho dân tộc ta chăng?

    - Nếu đến cả Chúa cũng không đủ sức che chở cho dân lành thì chúng ta làm điều đó sao được? - Xép thở dài nặng nề, nói với Têrét.

    - Ta phải cầu xin nữ thần để bà nói cho chúng ta biết điều gì đang đợi chúng ta ở phía trước. - Têrét nói và được Xép đồng tình.

    Một buổi sáng, Têrét kể cho Xép nghe về giấc mơ đêm qua của chàng, Têrét mơ thấy chàng cầm thanh gươm bước lên đấu đài, còn Xép cũng cầm thanh gươm bước ra thách đấu. Họ lúng túng nhìn nhau, còn đám đông la ó ầm ĩ đòi các chàng trai phải bắt đầu cuộc giao chiến. Trong khi không người nào vung gươm trước về phía bạn mình để gây chuyện bất hạnh cho nhau, bỗng một cô gái La Mã xinh đẹp chạy lại gần Têrét và nói: "Hãy giành chiến thắng, chàng sẽ được tự do và tình yêu của ta! Têrét vung gươm lên, nhưng ngay không khắc ấy, từ lòng đất vang lên một tiếng thét: "Hãy hành động theo trái tim!"

    - Kìa, dường như em đã chứng kiến giấc mơ của ta! - Xép kinh ngạc thốt lên.

    Trước lúc trời tối, khi đám bạn bè từ đấu trường trở về nhà hết, hai chàng bắt gặp cô gái La Mã dũng cảm, đó là ốctavia và Lêôcácđia, các con gái của Bácbagalô. Têrét và ốctavia, cả hai cùng không hẹn mà đưa mắt nhìn nhau. Họ không sao rời mắt khỏi nhau được nữa, vì vậy họ không hề biết giữa Xép và Lêôcácđia cũng đã xảy ra một chuyện tương tự như thế.

    Tình yêu đâu phải lúc nào cũng mù quáng, mà trái lại rất sáng suốt, và những người yêu nhau bao giờ cũng tìm thấy lối thoát để được ở bên nhau, ngay cả khi giữa họ xuất hiện một vực thẳm giống như vực thẳm ngăn cách ngời chiến thắng và kẻ chiến bại. Ðã từ lâu, Bácbagalô không còn nghi ngờ gì về việc các con gái của ngài vẫn bí mật gặp gỡ hai tù nhân. Và ngài có ý chờ xem ốctavia cũng như Lêôcácđia có dám thú nhận tình yêu mù quáng của mình với Têrét và với Xép không. Bácbagalô rất hiểu tính nết cương trực của các con mình, ngài không nỡ bỏ tù chúng, không ngăn cấm được chúng gặp gỡ người tình một cách vội vã. Ngài chỉ báo cho các con biết rằng, sắp tới, hai tù nhân Têrét và Xép sẽ phi so gươm với nhau, và kẻ nào chiến thắng kẻ ấy sẽ được tự do. Bácbagalô khát máu hy vọng rằng hai đấu sĩ kia sẽ giáp chiến không phải vì cuộc sống mà là vì cái chết, và cả hai sẽ phải rời khỏi cõi đời này, chỉ có điều sự thật ấy thì ngời đến xem không thể thấy được.

    Tất cả đều diễn ra như dự đoán của Bácbagalô. ốctavia khích lệ Têrét phải bằng mọi cách để giành được chiến thắng và chàng sẽ được tự do; Lêôcácđia cũng khích lệ Xép như vậy. Hai chị em bỗng dưng trở thành kẻ thù của nhau, vì người nào cũng muốn bảo vệ hạnh phúc của mình - hạnh phúc được đổi bằng nỗi bất hạnh của kẻ kia.

    Ngày diễn ra trận đấu bắt đầu. Ðấu trường chật ních công chúng. Ngay ở hàng ghế thứ nhất, có Bácbagalô và các con gái.

    Khi Têrét và Xép, mình trần như các chiến binh Phranki bước ra đấu đài, họ giơ cao các thanh gươm lấp loá và hô: "Những người đi tìm cái chết gửi lời chào em!" Lập tức đám đông reo hò vị bị kích động. ốctavia đa mắt khích lệ Têrét. Lêôcácđia dùng ngón tay cái dùi xuống thấp vừa chỉ vào Têrét vừa gật đầu với Xép.

    Các đấu sĩ nâng gươm lên chuẩn bị giao chiến. Bầu không khí căng thẳng trùm lên đám khán giả, các cô gái thì chết giấc.

    Nhưng đúng khoảng khắc mà Têrét xỉa gươm để đâm vào ngực Xép, bỗng anh nghe thấy tiếng trái tim mình thôi thúc.

    - Hỡi chàng trai Phrăngkít Têrét, chàng sẽ trả lời thế nào trước người mẹ Tổ Quốc về việc chàng đã sát hại đứa con trai của bà?

    Câu hỏi ấy cũng vang vọng trong trái tim của Xép, và cùng lúc đó hai đấu thủ đã lao vào ôm hôn nhau, khiến đám đông la ó phẫn nộ:

    - Hai đứa phải chết!

    ốctavia chồm lên hét:

    - Têrét, hãy chiến đấu vì hạnh phúc của đôi ta!

    Cũng những lời lẽ ấy, Lêôcácđia khích lệ Xép.

    Têrét, sau khi vung gươm lên làm yên lòng khán giả, bèn ngẩng cao đầu một cách kiêu hãnh và nói:

    -Các nguời có sức mạnh hơn, các người đã biến chúng ta thành nô lệ, nhưng các người đừng hòng buộc chúng ta phải làm những kẻ hèn hạ! Các người có thể giết chúng ta, song các người không phải là kẻ chiến thắng!

    Dứt lời, chàng bèn cắm thanh gươm của mình xuống đất; Xép cũng làm như vậy.

    Bácbagalô ra hiệu cho các chiến binh nổi loạn. Khi xác của Têrét và Xép được đưa ra khỏi đấu trường, một chuyện kỳ lạ đã xảy ra: những thanh gươm được cắm xuống đất cứ kêu leng keng, và ngay trên mảnh đất có hai thanh gươm ấy đã mọc lên những bông hoa. Những bông hoa người đời vẫn thường gọi: HOA LAY ƠN.


    Leave a comment:


  • Uất Kim Hương
    replied

    HB,
    Chị thay mặt CO và Võ Quê gởi em gái Đà lạt vài câu lấy hên cuối tuần nè:

    Mimosa cánh mỏng li ti,
    Mimosa vàng óng thầm thì,
    Em mắc cỡ mimosa mười tám,
    Mimosa một thời e ấp!
    UKH
    Đã chỉnh sửa bởi Uất Kim Hương; 09-04-2010, 06:33 PM.

    Leave a comment:


  • CONHAKO
    replied
    ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi Uất Kim Hương View Post
    Ông Võ Quê này thiệt là quê xệ nha, ổng làm thơ...thiếu một loài hoa ở Đà lạt nha!









    ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi CONHAKO View Post
    Thơ cho hoa từơng vi











    Hoa từơng vi

    Xuân Quỳnh

    Trắng với hồng và tim tím nhạt
    Tựa màu mây phiêu lãng cuối trời xa
    Hoa tường vi như thực lại như mơ
    Cùng tôi sống suốt một thời trẻ dại.
    Vóc nhỏ nhắn trước tầm gió thổi
    Tôi hiểu điều trong lá nói lao xao
    Ở nơi nào bởi điệu ca dao
    Từng ca ngợi một loài hoa chưa có.
    Hoa phảng phất mối tình trong truyện cổ
    Mang lỡ lầm oan ức đã xa xôi.
    Hoa tường vi thời trẻ dại của tôi
    Bên mái rạ một mảng vườn hẻo lánh
    Ngày mưa bụi khắp nẻo đường và lạnh
    Những cụm hồng cụm tím lẫn màu xanh
    Tôi có hoa bè bạn bên mình
    Hoa hiểu cả những điều tôi chẳng nói
    Tôi đã qua bao thác ghềnh đá núi
    Qua thời gian tóc thoáng sợi màu mưa
    Hoa tường vi của những ngày xưa
    Tôi vẫn nhớ một màu mây phiêu lãng.





    ...




    HOA TƯỜNG VI TRONG MƯA

    Từng giọt mưa câm lặng những bức tường
    run rẩy bông tường vi đang nở
    nhấp nhoáng bóng chân trần
    đầu mùa bong bóng nổi trên đường như mắt cá

    Cao nguyên hoá chiều, mưa đưa em đi
    gốc thông già hát gì với tuổi
    em cầm trên tay một bông liễu rủ
    hoa tường vi lặng lẽ khóc vùi

    Gió ở phương nào thổi lạnh áo em
    bong bóng vỡ trắng trời bong bóng chết
    cho từng giọt đắng cay vụn nát
    chỉ còn mưa thăm thẳm nỗi em về

    Chỉ còn cao nguyên phố núi và em
    đành gửi lại một chân trời đẫm gió
    đành gửi lại bông tường vi vẫn nở
    dẫu cơn mưa vẫn ủ lối đường về...


    ....................







    Lời Ru Hoa Tường Vi

    ngủ đi hoa tường vi
    có gì mà thao thức
    tình yêu em quá thật
    anh mấy lần ăn năn


    ngủ đi giấc muộn màng
    tay anh chờ em gối
    mắt nhìn anh đừng nói
    ngủ đi hoa tường vi

    ngủ đi hoa tường vi
    môi em còn thơm lắm
    bạch trinh mùa quả cấm
    anh suốt đời đa mang

    tóc gió lùa đông sang
    chân mày nghiêng dấu thánh
    co ro mười ngón lạnh
    nhắm mắt nào tường vi

    nhắm mắt nào tường vi
    hờn ghen chi cỏ rối
    anh làm người xưng tội
    vừa lòng không tường vi

    ngủ đi hoa tường vi
    đêm đã gần cạnh sáng
    anh biến thành đá tảng
    ngủ ngoan nào tường vi






    Hái Bông Tường Vi

    Em hái bông tường vi
    trong vườn cây đợi nắng
    thoảng hương trà và đi
    từ một lời thơ cổ

    những câu thơ tôi viết
    dài theo đường chim bay
    cũng là bông tường vi
    sáng nào em đã hái

    sáng nào em đã hái
    bông tường vi màu xanh
    có ửng đường vân đỏ
    có tím pha lời chim

    xanh là xanh chờ đợi
    đỏ là vết dao sâu
    tím với sầu nuối tiếc
    sao thời gian qua mau

    sao thời gian không ở
    em hái bông tường vi
    tưởng rằng sẽ cất giữ
    thơ anh và xuân thì

    nhưng có sao đâu nhỉ
    sẽ có người đời sau
    hái bông tường vi đỏ
    gởi tặng anh và em

    những người năm xưa đó
    hồn đã ở tường vi
    tình đi theo lối gió
    tường vi ơi, xuân thì


    ...................









    Nhánh tường vi

    Sao trở lại hoài cái năm mười chín tuổi
    Ngọn gió về mơ trên những nhánh tường vi
    Mười năm ấy mùi hương không giấu nổi
    Tóc em thơm , giọt nắng hóa bông quì

    Sao trở lại hoài cái năm mười chín tuổi
    Kìa, một chàng trai mắt sáng môi tươi
    Chiều tan lớp có một người chung lối
    Muốn làm quen không thốt được nên lời

    Sao trở lại hoài cái năm mười chín tuổi
    Tách cà phê nhỏ đặc những đêm buồn
    Áo em trắng bỗng phập phồng gió thổi
    Thơ giăng buồm kì vọng đến bờ thương

    Sao trở lại hoài cái năm mười chín tuổi
    Nhánh tường vi tìm nỗi nhớ leo vào
    Dẫu ta biết thời gian không nán đợi
    Mà tay mình kỉ niệm vẫn xôn xao


    ...........





    Tường vi

    Tôi nhớ mãi một rặng tường vi
    Mọc e ấp bên nhà hàng xóm
    Mọc từ thuở tôi còn để chỏm
    Xanh dịu dàng như màu lá tươi non

    Tuổi ấu thơ ngày chạy lon ton
    Rặng tường vi một mê cung bí ẩn
    Cùng đùa chơi, rồi vui, rồi giận
    Bè bạn thơ ngây, lời nói thơ ngây

    Hương tường vi thoang thoảng đâu đây
    Thắm đượm hồn tôi một thời thơ bé
    Cậu nhà bên cho tôi con se sẻ
    Rồi thân nhau cùng học , cùng chơi
    Hoa tường vi cho lòng thảnh thơi
    Cứ lai láng tuôn trào mà kín đáo

    Có một lần hai đứa trốn cô giáo
    Ra sân chơi hái một chùm hoa
    " Đằng ấy ơi tớ là Nguyệt Nga
    Cậu là Văn Tiên trẩy kinh đi thi hội "
    Hai đứa cứ chơi đi đâu mà vội
    Bỗng trời mưa chẳng biết trốn vào đâu
    Hai đứa loay hoay ướt đẫm mái đầu
    Rặng tường vi cho chúng tôi khỏi ướt
    Gió lạnh và bong bóng mưa trong suốt
    Cứ rơi rơi làm hai đứa lạnh run
    Nép vào nhau chợt thấy ấm áp hơn
    Hoa từơng vi cứ cứ tỏa lan đằm thắm
    ...........( Đoạn này tớ ko biết )
    ...........
    Cậu ấy bảo tôi " Bạn tốt ơi là tốt
    Đừng có đi đâu , rồi chỉ còn lại một
    Buồn lắm nghe tớ chẳng muốn đâu"
    Tôi trả lời : " Tớ chẳng bỏ cậu đâu
    Nhưng cậu cũng đừng nên bỏ tớ"
    Thời gian qua làm đậm thêm nỗi nhớ
    Cậu bé nhà bên đã chuyển đi rồi
    Hương tường vi ngan ngát tuổi thơ ơi
    Giờ ở đâu nào ai đựơc biết
    Tình bạn tuổi ấu thơ trắng trong tinh khiết
    Có tàn phai cùng với tháng năm?


    ..........





    Tháng Tư – về qua phố chợt nghe lòng nhớ, câu hát của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn bỗng vọng lại âm thầm: “Một đêm bước chân về gác nhỏ, chợt nhớ đóa hoa tường vi. Bàn tay ngắt hoa từ phố nọ, giờ đây đã quên vườn xưa…”



    ....ai dám quên dzậy kìa...tại "ai" chỉ thích tường vi trắng làm chi...


    MỘT THOÁNG TƯỜNG VI

    Kiêu hãnh thế hỡi em Tường Vi
    Màu đỏ biếc giữa trời xanh biếc
    Gặp em mà lòng mình tiêng tiếc
    Thời gian ơi sao vội đi qua

    Lá non xanh nhắc chuyện ngày xưa
    Chấm đỏ tươi nhắc một thời chan chứa
    Hàng dậu thưa em nép mình lấp ló
    Nhắc anh về chút thẹn thùng xưa

    Tường Vi ơi, liệu có bao giờ
    Anh lại được rung rinh như thế
    Làn gió thoảng qua, thoảng qua rất nhẹ
    Cũng gợi lên tiếng của lòng ai

    Đã qua rồi thời ngất ngây say
    Cái ngọt ngào của một thời trai trẻ
    Tường Vi phải chăng vì thế
    Trách em hoài bởi sắc đỏ nơi em

    Nói vậy thôi sau giây lát ưu phiền
    Biết em vì đời mà thắm đỏ
    Em vì đất mà đỏ tươi rực rỡ
    Đất vì em mà chắt nhựa sinh tồn

    Nên gặp em vẫn thấy bồn chồn
    Vẫn bâng khuâng giữa trời chiều nhạt nắng
    Anh mới biết đời không thể vắng
    Một chút thôi sắc em Tường Vi

    Một chút thôi sắc em Tường Vi
    Đã thắm muôn đời cho cây cỏ
    Bên em anh dùng dằng đi ở
    Trong thoáng gặp em Tường Vi! Tường Vi!

    ...

    Thơ tặng đoá tường vi
    Lê Minh Quốc

    Em đi xa như một cơn gió
    tôi rùng mình
    thở dài bằng một cơn ho
    bằng ly cà phê đen có mùi vị tương tư tan trong đó
    tôi ngồi một mình
    thấy em mênh mang
    đi hết khoảng thời gian trống rỗng
    gió thổi hết những gì tôi mơ mộng
    tóc trên đầu bạc trắng trước thời gian
    em lại chạy ra ngoài lời hẹn hò
    để tôi ngồi bất lực giữa hờn ghen
    bất chấp ly cà phê đen
    tôi uống cạn nhưng không hề mất ngủ
    lúc yêu em - tôi trở nên bất tử
    tôi vung gươm đâm vào ngực của mình
    nỗi nhớ em tan ra như cơn gió
    nỗi nhớ em là áo len màu đỏ
    giữa mùa hạ này tôi thấy lạnh run
    em tan ra như một nỗi buồn
    là ly cà phê đen mỗi ngày tôi uống
    trái tim tôi nhịp đập nguyên lành
    em đi xa bỗng hoá thành vỡ vụn
    lá thư tình xé lúc nửa khuya
    giọt cà phê đầm đìa trên trang giấy
    em đi xa - tôi rùng mình nhớ lại
    thở dài bằng một cơn ho
    bằng ly cà phê đen có mùi vị tương tư tan trong đó
    thôi,
    sáng nay ngoài vườn nhà tôi
    đã nở một đoá hoa tường vi rất đỏ.




    .



    .
    Đã chỉnh sửa bởi CONHAKO; 09-04-2010, 09:18 AM.

    Leave a comment:


  • Hương Bình
    replied
    ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi Uất Kim Hương View Post
    Ông Võ Quê này thiệt là quê xệ nha, ổng làm thơ...thiếu một loài hoa ở Đà lạt nha!
    Có nè chị..hoa QUỲ là loại hao nhiều nhất trên Đalat nó không cần trồng hay chăm bón mà vẫn đều đặn vàng rực mỗi khi gần tết..

    HOA DÃ QUỲ






    Phố núi cao! Phố núi cao!

    Dã quỳ hương dẫn lối vào nhà em

    Phố núi cao! Phố núi nghiêng...

    Người xa gợi nhớ tây nguyên dã quỳ








    Leave a comment:


  • Uất Kim Hương
    replied
    ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi CONHAKO View Post
    NHỮNG BÀI THƠ HOA

    Võ Quê


    Ông Võ Quê này thiệt là quê xệ nha, ổng làm thơ...thiếu một loài hoa ở Đà lạt nha!

    Leave a comment:


  • CONHAKO
    replied
    NHỮNG BÀI THƠ HOA

    NHỮNG BÀI THƠ HOA

    Võ Quê


    HOA NGÔ ĐỒNG



    Hoa ngô đồng tím ngắt chiều thơm
    Anh mời em ngắm màu hoa tím
    Hiểu nhau rồi tình yêu bất biến
    Chim phượng hoàng gọi bạn đậu cành ngô





    HOA QUỲNH



    Em trẻ hoài trong đôi mắt anh
    Có phải tình yêu níu thời gian đứng lại?
    Em: đóa hoa quỳnh trong đêm tình ái
    Nở trắng đời anh ngan ngát hương





    HOA SẦU ĐÔNG



    Lá sầu đông rụng vàng ngày đông
    Cho hoa trắng đan mùa xuân tím
    Đến rồi đi tình yêu ẩn hiện
    Hương sầu đông tìm em giêng hai




    NGỌC LAN



    Em: bông hoa trong vườn anh
    Thơ ngợi ca tình yêu, ánh nắng
    Ngợi ca em tâm hồn sâu lắng
    Hương ngọc lan thơm đêm thu này





    ĐÀI SEN



    Nụ hôn thơm hương một đài sen
    Đằm trên môi thanh khiết
    Ta tìm đến đời nhau bất tuyệt
    Nụ hôn dù khoảnh khắc vẫn nồng say





    HOA TI GÔN



    Trang thơ cũ thương hoa tim vỡ
    Khối tình si tím những hoàng hôn
    Sợi tóc mai buộc hồng chung thủy
    Em một đời yêu sắc tigôn




    HOA SAO TÍM



    Hoa sao tím hiền lành con gái
    Tím đan thanh điểm xuyết giữa muôn màu
    Anh hình dung nơi phương trời xa ngái
    Hoa và em trong lấp lánh ngàn sao





    HOA TỬ VI




    “Tử vi dầu dãi nắng sương…”
    Hoa thành điệu lý buồn thương chữ tình
    Tìm nhau khắp chốn Thần kinh
    Gặp nhau hoa tím đôi mình ngẩn ngơ…





    HOA SEN



    Bơi giữa mùa trăng em với sen
    Hương sen e ấp chút hương nguyền
    Lấp lánh trăng tình sen gợi nhớ
    Sen hồng sen trắng… ấy sen duyên





    HOA HOÀNG HẬU



    Em rực rỡ bên anh ngày xuân muộn
    Xiêm y vàng hoàng hậu của muôn hoa
    Khăn choàng thơm em đài trang hoàng yến
    Trong tình anh em lộng lẫy kiêu sa…




    HOA KHẾ



    1.
    Trang cổ tích tím màu hoa khế
    Cuối mùa thu hoa khế rụng vườn quê
    Con chim tình hót chi chiều lạnh
    Một mình em vời vợi nhớ hương thề…

    2.
    Huế chiều nay trời lại mưa giông
    Cây khế hiên ngoài hoa vừa nở tím
    Con chim sâu hót chuyền trên cành mận
    Nhớ em rồi anh lao giữa cơn giông!




    HOA MƯỜI GIỜ



    Những giây phút đợi chờ em đời yên lặng lạ kỳ
    Chỉ nhịp tim anh vang rõ nhất
    Hoa mười giờ đỏ trong ngày tím rực
    Và lòng anh đang có một cơn giông!





    HOA VÔ ƯU



    Em xinh đẹp chạm vào hoa hoa nở
    Đóa vô ưu muôn kiếp muộn phiền tan
    Anganapriya là thiết thân cùng người nữ
    Lâm Tì Ni thơm từng khoảnh khắc vàng




    HOA CÁT TƯỜNG



    có một loài hoa mang tên em
    tốt lành may mắn
    đài hoa tím
    một trời thơm lãng mạn
    cát tường
    trong cung bậc thời gian





    HOA CÚC VÀNG



    Ngày lên bình dị đóa cúc vàng
    Tươi tắn hoa cười thu đang sang
    Em hóa thân hoa mềm áo lụa
    Thơ tình bối rối chẳng nên trang…



    BÔNG SÚNG




    Bông súng thương ai mà bông tim tím
    Bông súng nhớ ai bông hiện thành đôi
    Con chuồn ớt chao cánh hiền tìm bạn
    Bông súng chờ ai soi bóng một mình thôi!



    HOA BÂNG KHUÂNG



    Nữ sinh Đồng Khánh lên đồi tím
    Mắt huyền vương tím một loài hoa
    Bâng khuâng từ ấy thành tên gọi
    Chung thủy dâng tình tim tím thơ




    HOA GẠO



    Lửa hạ nhen hồng lên dáng hoa
    Đường thôn thắm đỏ sắc quê nhà
    Em nhắn: đang mùa hoa gạo nở
    Anh về ôn chuyện mộc miên xưa!





    HOA BƯỞI



    Cây bưởi thôi không đơm hoa vườn em
    cơn bão đêm qua
    đã lạnh lùng hủy hoại
    nhưng em còn
    bài tương tư hoa bưởi
    thơm lâu
    trong lời ca em




    HOA PHƯỢNG


    Hoa phượng bay đỏ lối em về

    Chiều nội thành dịu dàng bay áo trắng

    Dòng hương xanh chuồn chuồn bay đón nắng

    Hoàng hôn đầy thoáng tím mây bay








    HOA MAI









    Một nụ xuân thơm cành lộc biếc

    Hương mùa rạo rực tứ tìm thơ

    Nhan sắc vàng mai mềm áo lụa

    Nguyệt cầm khoan nhặt gợi niềm xưa








    HOA VẠN THỌ









    Hồn Tết vàng ươm xuân vạn thọ

    Nắng xuân rót mật ấm vườn quê

    Nâng miếng gừng xuân cha hỏi mẹ:

    - Ta thương nhau mấy chục xuân hè?








    HOA DÃ QUỲ









    Phố núi cao! Phố núi cao!

    Dã quỳ hương dẫn lối vào nhà em

    Phố núi cao! Phố núi nghiêng...

    Người xa gợi nhớ tây nguyên dã quỳ








    HOA TRE









    Mấy mươi năm mới nở một lần hoa

    Cũng là lúc tre giã từ cuộc sống

    Hoa tre thắm trong ánh ngày hy vọng

    Búp măng hiền vươn đón mặt trời lên








    HOA HUỆ







    Áo trắng em thành hoa huệ thơ anh

    Thành trang tình yêu dành cho em đọc

    Hoa huệ thơm trong chiều xuân hạnh phúc

    Em là niềm riêng đời anh








    BÔNG HỒNG VÀNG








    Bông hồng vàng đã úa trên trang thư

    Riêng hương thơm còn trong tiềm thức

    Em không hiểu đời hư hay thực

    Làm sao em hiểu anh?







    FOR GET ME NOT











    Đừng quên em! Anh nhé đừng quên!

    Tình yêu đẹp tím hồn hoa muôn thuở

    Ta tìm nhau tìm trong từng cái nhớ

    Nụ hôn hiền thơm gió tới phương anh





    *





    Đã chỉnh sửa bởi CONHAKO; 09-04-2010, 03:48 AM.

    Leave a comment:


  • CONHAKO
    replied
    Sự tích hoa Linh Lan





    Hoa Linh Lan


    (còn được gọi Hoa Trái Tim Tan Vỡ)


    Thời xa xưa có một chàng Gù bất hạnh, sống đơn độc, không biết cha mẹ mình là ai, anh em thân thuộc cũng không có, chẳng ai coi chàng là bạn. Đối với tình yêu, chàng chỉ biết qua sách vở. Chàng mang máng hiểu rằng tình yêu cũng giống như một hơi thở nhẹ luôn ve vuốt trái tim, hoặc như ngọn lửa thiêu cháy nó, rằng tình yêu có thể nâng con người lên chín tầng mây, và cũng có thể quăng họ xuống địa ngục.

    Chàng Gù còn tin rằng dù là hơi thở nhẹ hay sức nóng của lửa cũng không thể làm lay chuyển được con tim đau đớn đang đập loạn lên của chàng.

    Ai có thể đem lòng yêu một con người như vậy, một khi trên đời này còn có biết bao chàng trai tuấn tú và khôn ngoan khác? Vả lại, làm sao chàng có thể yêu được một người khác giới khi chàng mang trái tim như vậy trong lồng ngực? Không, trái tim chàng chỉ biết căm ghét, đố kỵ; đôi môi chàng chỉ quen mấp máy một số từ thô thiển; cặp mắt ti hí của chàng không nhìn rõ được, dù là một tia nắng dịu dàng hay một ánh trăng mỏng mảnh; đôi mắt ấy lúc nào cũng chỉ nhìn xuống và chỉ thấy toàn những thứ thối tha, nhơ nhuốc; cái mũi nhọn hoắt của chàng không thể phân biệt được những điều kỳ diệu trong hương thơm của các loài hoa, mà chỉ biết đánh hơi được mùi hôi thối của xác súc vật và lá cây rữa nát. Chàng bị người đời xem thường và xa lánh.

    Thế rồi một hôm, thật tình cờ, chàng nhìn thấy công chúa Rôda(1) đang dạo chơi trên công viên.

    Mọi người dừng lại, ngả mũ chào nàng, chỉ có chàng là cứ lóng nga lóng ngóng, cặp mắt hấp háy, không sao hiểu được trên đời này lại có thể có một người đẹp nhường kia. Cặp má hồng, đôi mắt nâu, đôi môi đỏ thắm cùng với tấm thân tròn lẳn tràn đầy sức sống của nàng, khiến những ai được gặp nàng cũng đều cảm thấy lòng thanh thản, nhẹ nhõm. Nhiều cụ già đã vượt qua những chặng đường xa lắc, lắm chông gai để mong được gặp nàng, dù chỉ là một lần, và lúc ra về thấy đời như trẻ lại.

    Rôda đáp lại sự ngưỡng mộ của mọi người bằng một nụ cười thật cởi mở và chân tình. Chỉ có một người không cất tiếng chào nàng, không ngả mũ, đó là chàng Gù gầy gò, xấu xí đứng bên vệ đường nheo mắt nhìn công chúa đang nhẹ nhàng bước. Đối với Rôda, đấy là cả một sự lạ và rất khác thường. Nàng bèn dừng lại và nhìn sâu và cặp mắt không mấy thiện chí của chàng Gù. Con người khốn khó này sao cô đơn và đáng thương làm vậy! Rôda cảm thấy thương chàng vô hạn, và đã ban tặng cho chàng nụ cười ấm áp nhất của mình.

    Chỉ sau khoảnh khắc ấy thôi, cuộc đời chàng Gù bỗng thay đổi hẳn! Bây giờ, cặp mắt chàng luôn ngước nhìn lên, chàng đã thấy những bông hoa Tử Đinh Hương tím nhạt và trắng xoá khoe sắc màu sặc sỡ, những bông hoa Sơn Trà đỏ tươi đang nở hết cỡ, và những đám cây tuyệt diệu có những tán lá lung linh giọt mặt trời. Những hơi gió nhẹ đem theo những làn hương kỳ diệu cứ phả mãi vào mặt chàng! Và đây, ngay bên mép đường, những bông hoa tim tím đã mọc lên. Vì sao những bông hoa nhỏ xíu này lại có đủ sức cảm hoá làm vui lòng người qua đường như vậy?

    Chàng Gù bối rối, không thể hiểu được vì sao cặp mắt nhìn cũng như đôi tai nghe của chàng lại thay đổi như vậy, và sao bỗng nhiên giờ đây chàng lại biết yêu vẻ đẹp của thế giới quanh chàng "Biết hỏi ai bây giờ" - Chàng tự hỏi.

    - Hãy hỏi ta đây này! - trái tim đáp.

    - Ôi, trái tim của ta, mi chỉ là kẻ bất hạnh, lúc nào cũng u tối như màn đêm vậy, mi có thể giải đáp được gì cho ta, chàng Gù cằn nhằn.

    - Ta đang cảm thấy đời thật là vui, bởi lẽ lúc này, ta mới hiểu cái gì, đã khiến hoa phải nở, giục giã chim phải hót; ta hiểu rằng cái gì đã mở cặp mắt và tai nghe của chàng! - Trái tim điềm tĩnh nói.

    - Vậy là cái gì? Hãy nói ta nghe chàng Gù dò hỏi.

    - Cái đó là tình yêu. Tình yêu vừa dịu dàng vừa khắc nghiệt, vừa êm đềm vừa sóng gió, vừa ấm áp vừa dữ dội! Chính vì chàng đang yêu! Chàng đã yêu công chúa Rôda!

    - Yêu công chúa Rôda ư? - Chàng Gù sợ hãi - Ta mà dám cả gan phải lòng công chúa Rôda!

    - Ai có thể ngăn cấm chàng yêu công chúa Rôda được? - Trái tim tranh cãi với chàng - Sáng sáng, chàng hãy đến đây, như mọi người, chàng hãy chào nàng đi.

    Chàng Gù nghe lời khuyên của chàng trái tim. Ngày lại ngày, chàng đến gặp Rôda, khi nàng đến gần, chàng cúi đầu xuống chào vẻ lịch thiệp. Nàng đi rồi, gương mặt chàng như được ve vuốt bởi một hơi thở nhẹ.

    Và thời kỳ tuyệt diệu nhất trong đời chàng đã tới. Vì sao chàng lại có đủ sức mạnh để tàn đêm, tận ngày ngồi đập từng tảng đá? Vì sao chàng lại có thể cao giọng hát đua cùng Sơn Ca và Hoạ Mi? Chàng Gù không hiểu Sơn Ca và Hoạ Mi hót gì, còn chàng, chàng chỉ hát về Rôda, về sắc đẹp của nàng và về tình yêu của mình thôi.

    Chàng Gù bất hạnh đâu hiểu được rằng, con bão bất thần có thể đổ sập xuống đầu chàng bất kỳ lúc nào! Quả nhiên, cơn bão đã bất thần ập đến thật. ấy là vào một buổi sáng, khi chàng tới công viên để được ngắm công chúa, để được hưởng không khí trong lành; chàng đã thấy thành phố được trang hoàng lộng lẫy, phố xá đông nghẹt những người. Người nào cũng mang nhạc cụ, chỉ có một cô gái nhỏ nhắn là cầm trên tay một cái chuông con: Cô gái ấy tên là Maia bất hạnh, chuyên nghề chăn súc vật. Nàng không tìm đâu được đàn bà và sáo, nàng đành lấy cái chuông trên cổ một con dê là nhạc cụ. Nàng muốn bộc lộ, niềm vui của mình trong ngày hội trang trọng này.

    Lúc đó chàng Gù hỏi một người gặp trên đường xem thành phố được trang hoàng đẹp như vậy để đón mừng ai, và vì sao phố xá lại đông người đến thế.

    Người qua đường đáp:

    - Chàng từ đâu đến mà không biết hôm nay là ngày công chúa của chúng tôi sẽ đi lấy chồng?

    - Công chúa ư? Công chúa nào? - Chàng Gù lúng túng lắp bắp.

    - Chẳng nhẽ chàng không biết thành phố chúng tôi chỉ có một công chúa, đó là nàng Rôda sao?

    Chàng Gù khuỵu ngay xuống đống đá lạnh lẽo, nhưng rồi chàng vụt đứng dậy, bởi vì chàng có cảm giác như vừa bị ngã vào một bếp lửa đang cháy hừng hực. Như kẻ bị bỏng lửa, chàng chạy như bay về phía công viên, nơi mà ngày nào chàng cũng được gặp Rôda.

    - Rôda của ta! Rôda của ta!

    Chàng vừa hét to vừa cảm thấy trái tim mình đang bốc lên một ngọn lửa hừng hực và những giọt nước mắt chảy thành suối trên hai gò má chàng cũng không thể dập tắt nổi.

    Dân chúng hoan hỉ đón chào Công Chúa và Hoàng Tử xứ lạ; cặp trai tài gái sắc ấy đang ban phát cho đám thần dân của họ những nụ cười ấm áp. Say sưa với hạnh phúc, họ đâu có ngạc nhiên khi thấy một chàng Gù lách qua đám đông tới quỳ mọp dưới chân công chúa Rôda, miệng lảm nhảm cầu xin:

    - Rôda ơi, em là của ta cơ mà! Hãy tống cỏ kẻ lạ mặt này đi và hãy theo ta!

    - Thằng điên! Dân chúng hét to - Mi không biết thế nào là liêm sỉ khi xuất hiện trước mặt nàng công chúa Rôda trong bộ quần áo rách rưới thế kia ư?

    - Ta đã tìm được người ta yêu.

    - Tốt nhất là nên cầu hôn cái chổi ấy!

    Đám đông giận dữ đứng che lấp hẳn chàng Gù. Dù có răn đe, dù có nhạo báng cũng không làm chàng tỉnh lại được.

    Ngọn lửa tình yêu đã khiến chàng dần trở nên mù quáng, mất hết lý trí. Chàng rút con dao găm từ trong vạt áo ra và đâm thẳng vào trái tim công chúa.

    Mọi người cúi gằm mặt xuống, vẻ đau buồn. Khi ngước mắt lên, ai nấy đều ngạc nhiên trước một tiếng kêu sửng sốt. Từ mảnh đất thấm đầy máu, mọc lên một bông hoa thanh cao có những cái cánh nhỏ màu đỏ lửa toả hương thơm. Nhưng nếu ai cố tình chạm vào nó thì sẽ bị những cái gai sắc như mũi dao đâm vào tay đau nhói.

    - Đây là Rôda của chúng ta, - Dân chúng bàn tán - ngay cả sau khi đã chết rồi, nàng vẫn gửi lại cho chúng ta niềm vui sáng láng.

    Theo luật pháp xứ này, hung thủ giết người tình của mình chỉ về ghen tuông sẽ bị loại trừ ra khỏi cộng đồng, do vậy chàng Gù phải lưu đày lên một vùng núi hẻo lánh, kéo theo sau là những cơn mưa đá và những lời nguyền rủa.

    Từ đó không ai thấy chàng Gù nữa. Mãi đến mùa Xuân năm sau, Maia, cô gái chăn cừu nhỏ nhắn trong lúc đi tìm chú dê con bị lạc bầy, đã phát hiện dưới chân núi một trái tim bị nứt nẻ.

    Cô gái bỗng nhớ tới chàng Gù bất hạnh đã chết vì tình yêu điên dại, nàng bèn cúi xuống trước trái tim ta vỡ và khóc nức nở, vì nàng cũng là kẻ đơn độc, không được yêu.

    Thật là kỳ lạ, những giọt nước mắt của Maia cứ thấm sâu vào tảng đá, và ngay trên chỗ đó mọc lên hai bông hoa, một bông có những cái cánh nho nhỏ màu hồng quấn quanh thân cành giống như những trái tim nhỏ xíu bị nứt nẻ; còn bông kia thì nở ra những cái chuông nhỏ màu trắng treo lửng lẳng trên cành hệt như những giọt nước mắt trong suốt.

    Sau này, con người đã đem những bông hoa đó vào trồng trong vườn và gọi bông hoa màu hồng là hoa Trái Tim Tan Vỡ, còn bông hoa màu trắng là Hoa Linh Lan
























    Sưu tầm
    Đã chỉnh sửa bởi CONHAKO; 30-10-2011, 10:40 AM.

    Leave a comment:


  • CONHAKO
    replied
    Hoa Phong Lan

    .







































































































    sưu tầm
    Đã chỉnh sửa bởi CONHAKO; 11-04-2010, 09:18 PM.

    Leave a comment:


  • Uất Kim Hương
    replied
    ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi Hương Bình View Post


    S tích Hoa Mc Lan (Magnolia)



    Hoa mộc lan khát vọng sang giàu


    Trên đất Nhật, có nàng Keiko mồ côi mưu sinh bằng nghề làm hoa giấy. Nàng làm việc suốt từ sáng đến tối mịt, hoa bán cũng được nhiều nhưng lãi chẳng đáng là bao. Thế nên đã đến tuổi cập kề mà nàng vẫn chẳng thể tích cóp đủ để mua nổi cho mình một bộ kimono làm dáng. Rồi đến một ngày, nàng biết được bí quyết hoa giấy thành hoa thật nhờ vào việc tiếp tế cho chúng những giọt máu của chính mình.

    Hoa của Keiko trở nên đẹp một cách kỳ lạ và nàng làm không kịp bán. Keiko giàu lên nhanh chóng. Tiền đã giúp cô thay đổi thành một thiếu nữ xinh đẹp, điệu đà. Tiền đã đưa cô đến với vụ hội, gặp được người cô yêu. Người yêu của Keiko muốn rằng cô sẽ kiếm đủ tiền để mua cho cả hai một ngôi biệt thự. Để thực hiện ước mơ này, hoa tươi cần được bán nhiều hơn, Keiko bắt đầu lao động cật lực hơn và tất nhiên máu ở đầu ngón tay cô cũng phải chích nhiều hơn.


    Rồi Keiko cũng mua được ngôi nhà nhưng rất nhỏ nên chẳng làm chồng nàng thỏa nguyện. Hoa tươi lại buộc phải bán nhiều hơn nữa. Nhiều mãi, nhiều mãi cho đến một ngày cuối cùng của nàng cũng bị vắt kiệt trước cái giá quá hời của một vị khách Pháp. Cây hoa với một bông đỏ thắm này đã biến giấc mơ sống trong biệt thự của người chồng ích kỷ thành sự thực, nhưng nó cũng lấy đi hơi thở cuối cùng của Keiko. Còn vị khách đặc biệt yêu thích hoa tươi của Keiko thì hân hoan mang nó về nước và trìu mến gọi nó là mộc lan. Từ đó, loài người cùng lúc có thêm một huyền thoại buồn và một loài hoa quý.

    Sự tích loài hoa này tội quá! Hay nhất mà chị biết từ trước đến giờ đó.

    Leave a comment:


  • Hương Bình
    replied


    Hoa Lưu Ly (forget-me-not)



    - Không đâu như Đà Lạt, mọc thật nhiều một loài cây thân thảo, thật bình dị nhỏ nhoi. Hoa của nó màu tím, màu trắng hoặc vàng. Hoa nở tỏa mùi hương ấm áp như mùi trái chín và bánh ngọt hết sức gần gũi thân quen. Đấy là hoa Lưu ly, tiếng Anh gọi là forget me not có nghĩa là: xin đừng quên tôi. Biết tên rồi thì không một ai là không chú ý đến hoa. Hoa đã trở thành nguồn thơ, nguồn gợi cảm của bao người về tình bạn, tình yêu nam nữ, tình cảm của anh em. Không ít người khi lặng nhìn những khóm hoa mọc trên phiến thạch bên các bờ suối lại không thấy lòng mình bồi hồi xao xuyến nhớ lại câu chuyện cắt nghĩa tên hoa.


    - Các cô thiếu nữ thường gọi tên hoa là " xin đừng quên em ", còn các chàng trai một mực khăng khăng gọi Lưu ly là "xin đừng quên anh". Cho dù gọi hoa theo tên nào thì đây cũng là một loại hoa luôn luôn gợi nhớ một niềm thương cảm mênh mông, một kỷ niệm sâu xa thầm lặng không quên được.

    Đây là chuyện kể về hoa : ngày xửa ngày xưa có một đôi nam nữ yêu nhau. Một sáng mùa xuân trời trong vời vợi. Họ dắt nhau dạo chơi bên bờ một con suối, hoa Lưu ly mọc dày, cố vươn cành, nghiêng mình soi bóng xuống dòng nước trong xanh. Trong khi chàng trai tần ngần ngắm nhìn dòng thác đổ thì cô gái say sưa hái hoa. Cô choài người ra bờ suối hái mấy nhành hoa đẹp, chẳng may nàng bị trượt chân ngã xuống suối bị dòng nước cuốn trôi. Nàng cố hết sức ném lại nhành hoa có ý trao tặng người yêu và gọi với "Xin đừng quên em".

    - Câu chuyện cảm động này mãi mãi gắn liền với tên hoa và luôn luôn được người đời nhắc nhở hay đây là tên hoa gợi nguồn cảm hứng bất tận, và đôi khi không cần lòi nói chỉ cần trao cho ai đó cành hoa này thì tự khắc người đó hiểu rằng...:XIN ĐỪNG QUÊN TÔI

    Leave a comment:


  • Hương Bình
    replied


    S tích Hoa Mc Lan (Magnolia)



    Hoa mộc lan khát vọng sang giàu


    Trên đất Nhật, có nàng Keiko mồ côi mưu sinh bằng nghề làm hoa giấy. Nàng làm việc suốt từ sáng đến tối mịt, hoa bán cũng được nhiều nhưng lãi chẳng đáng là bao. Thế nên đã đến tuổi cập kề mà nàng vẫn chẳng thể tích cóp đủ để mua nổi cho mình một bộ kimono làm dáng. Rồi đến một ngày, nàng biết được bí quyết hoa giấy thành hoa thật nhờ vào việc tiếp tế cho chúng những giọt máu của chính mình.

    Hoa của Keiko trở nên đẹp một cách kỳ lạ và nàng làm không kịp bán. Keiko giàu lên nhanh chóng. Tiền đã giúp cô thay đổi thành một thiếu nữ xinh đẹp, điệu đà. Tiền đã đưa cô đến với vụ hội, gặp được người cô yêu. Người yêu của Keiko muốn rằng cô sẽ kiếm đủ tiền để mua cho cả hai một ngôi biệt thự. Để thực hiện ước mơ này, hoa tươi cần được bán nhiều hơn, Keiko bắt đầu lao động cật lực hơn và tất nhiên máu ở đầu ngón tay cô cũng phải chích nhiều hơn.


    Rồi Keiko cũng mua được ngôi nhà nhưng rất nhỏ nên chẳng làm chồng nàng thỏa nguyện. Hoa tươi lại buộc phải bán nhiều hơn nữa. Nhiều mãi, nhiều mãi cho đến một ngày cuối cùng của nàng cũng bị vắt kiệt trước cái giá quá hời của một vị khách Pháp. Cây hoa với một bông đỏ thắm này đã biến giấc mơ sống trong biệt thự của người chồng ích kỷ thành sự thực, nhưng nó cũng lấy đi hơi thở cuối cùng của Keiko. Còn vị khách đặc biệt yêu thích hoa tươi của Keiko thì hân hoan mang nó về nước và trìu mến gọi nó là mộc lan. Từ đó, loài người cùng lúc có thêm một huyền thoại buồn và một loài hoa quý.

    Leave a comment:


  • Hương Bình
    replied


    S tích hoa nhài ( Jasmine )



    Từ thuở xa xa, tất cả các loài hoa đều có màu trắng. Nhưng một ngày kia có một hoạ sỹ đã đến khu vườn mang theo một hộp to đựng các loại mực màu và một nắm bút lông. Chàng nói với các loài hoa và các khóm hoa:

    - Tất cả hãy lại gần ta và nói cho ta biết ai thích màu gì.

    Lập tức các đám hoa và cây cối trong vườn bèn đứng vào chỗ theo hàng lần lượt, bởi vì loài nào cũng muốn chọn cho mình thứ màu rực rỡ nhất. Chỉ có Nhài là đứng gần hoạ sỹ hơn cả. Nó nói rằng, nó muốn hoa của nó phải có màu vàng vàng như màu của tóc của thần Mặt Trời mà nó hằng yêu mến.

    - Mi dám cả gan len lên trước nữ hoàng Hoa Hồng ? - hoạ sỹ đẩy Nhài sang một bên.

    - Tôi không hề len lách, tôi từng đứng ở đây nhiều năm rồi, - Nhài tức giận đáp lại.

    - Nhưng mi cần phải hiểu rằng, ai là ngời có quyền được đứng lên hàng đầu - Hoạ sỹ giải thích - Mi phải chịu hình phạt đứng cuối và muốn gì thì phải xin ta.

    - Ngài nhầm rồi, thưa ngài, tôi sẽ không cầu xin ai hết - Nhài trả lời và vẫn đứng yên tại chỗ cũ.

    Họa sỹ trò chuyện rất lâu với các chị Hoa Hồng. Các bà hoàng kiêu hãnh này không chọn cho mình được một thứ màu nào cả! Họ muốn cả màu đỏ thắm, màu vàng, màu hồng rồi màu da cam. Họ chỉ chê màu xanh lá thôi, bởi đó là thứ màu quá xuềnh xoàng, quê kiểng. Ðể màu xanh lá không khỏi uổng phí, hoạ sỹ bèn đem quét lên hoa Lu Ly và hoa Xa Cúc, mặc dù hai loài hoa này rất mê màu đỏ thắm. Nhưng hoạ sỹ cứ khăng khăng rằng, với các anh chị nhà quê này thì màu xanh lá là hợp hơn cả.

    Hoa Anh Túc mỉm cười thật nhã nhặn với hoạ sỹ và hoạ sỹ đã phóng tay phết màu thật dày lên người nó. Hoa Cẩm Chướng thì hết lời phỉnh nịnh hoạ sỹ và nó đã được đền bù một cách xứng đáng. Hoạ sỹ lưu lại ở khu vườn mấy hôm liền, và chàng đã ban phát cho các loài hoa đủ loại màu sắc khác nhau.

    Hoa Ngu Bàng lá rộng thì lại tỏ ra rất mực khiêm tốn. Khi được hỏi thích loại màu gì, nó chỉ đáp cụt lủn: "Màu gì cũng được!". Hoạ sỹ bèn bôi màu xám cho nó rồi hỏi nó có hài lòng không, nó chỉ nói: "Tôi biết, tất cả các màu mực có sắc rực rỡ, chàng đã gần cạn. Nếu ai cũng thích rực rỡ như nữ hoàng Hoa Hồng thì không còn ai nhận ra được vẻ đẹp riêng của từng loài hoa nữa!"

    Những nàng Păngxê bé xíu vây quanh hoạ sỹ và chào mời rất lịch thiệp. Ðối với hoạ sỹ, chúng chẳng khác những đứa em gái bé bỏng, và chàng đã dùng sắc màu biến chúng thành những bông hoa nho nhỏ vui nhộn.

    Hoa Tử Ðinh Hương lại muốn trả ơn hoạ sỹ theo cách riêng của nó, nếu chàng không tiếc màu cho nó:

    - Về mùa Xuân, chàng có thể bẻ cành của tôi và đem tặng người yêu của mình được đấy. - Tử Ðinh Hương nói - Cành của tôi càng được bẻ nhiều thì tôi càng khoe sắc lộng lẫy.

    - Mi nói năng bất nhã lắm, vậy mi phải mang màu trắng, - hoạ sỹ giận dỗi gạt Tử Ðinh Hương sang một bên. Nhưng rất may là nó đã được các chị gái của mình ban tặng cho những thứ màu tuyệt vời.

    Hoa Bồ Công Anh dâng lên hoạ sỹ một cốc Xmêtana (váng sữa).

    Hoa Nhài chỉ biết tròn mắt nhìn hoạ sỹ chuyển giao cơ man nào là màu vàng, loại màu mà Nhài vốn yêu thích, cho Bồ Công Anh.

    Trong lúc mải mê với màu vàng, hoạ sỹ bỗng sực nhớ tới Nhài, loại hoa đầu tiên mà chàng đã gặp.

    - Thế nào cô bạn? - Hoạ sỹ nhếch mép cười với Nhài - Thứ màu này còn ít lắm, nhưng nếu mi tỏ ra biết điều, ta sẽ cho tất.

    - Ta không cần cầu xin. - Nhài đáp.

    - Vậy là sao? - Thái độ bướng bỉnh của Nhài khiến hoạ sỹ bực mình - Thôi được, nếu mi không dám nêu yêu cầu của mình thì mi hãy phục xuống đất, cho dù phải chịu còng lưng.

    - Tôi thích õng ẹo chứ không muốn còng lưng! - Nhài kiêu hãnh đáp lại.

    Hoạ sỹ vì quá tức giận đã trút tất cả màu vàng còn lại vào mặt Nhài và hét:

    - Mi là cái thá gì mà không chịu cầu xin và hạ mình! Vậy vĩnh viễn với mi sẽ chỉ là màu trắng!

    Vì thế Hoa Nhài mảnh dẻ vẫn mang những cánh trắng muốt mà chúng ta vẫn thấy ngày nay.

    Leave a comment:

Working...
X
Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom