• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Ái Quả Tình Hoa(QUỲNH DAO)

Collapse
X
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Ái Quả Tình Hoa(QUỲNH DAO)

    Chương 1

    Xuân đã về làm ấm áp lòng người, ngoài kia trăm hoa đua nở.
    Nhưng tại Đài Bắc mưa dầm suốt mấy ngày nay, mây mù xà thấp xuống ngọn cây như đe dọa. Đường phố ướt át trơn trợt, khách bộ hành và xe cộ chen chúc tránh nhau để vượt qua đường. Y phục của họ đều ướt đẫm bởi những đợt mưa phùn gió lạnh làm cho lòng người cảm thấy một nỗi buồn man mác.
    Tại trạm xe lửa, chuyến xe tốc hành vừa từ Đài Nam tới. Hành khách trong xe tranh nhau bước xuống họ như bị cảm nhiễm không khí ẩm ướt của Đài Bắc, và cùng vội vã bước nhanh đi qua Thiên Kiều, họ nhoi người để lách mình ra cửa rào như nước vỡ bờ, khi ra khỏi cổng, mọi người cùng phân tán, như nước vừa thoát khỏi đập, chảy tản mác khắp nẻo về đại dương.
    Trong số hành khách có một chàng trẻ tuổi tên Lê Dịch Phi, cũng từ trên chuyến xe tốc hành vừa xuống chen chân trong số người ồn ào hỗn độn đó để qua Thiên Kiều. Nét mặt chàng đen sạm vì trải qua nhiều nắng sương của miền Nam, tay cầm xách tay, bước đi mạnh dạn, dáng điệu vạm vỡ của những người thích hoạt động.
    Lê Dịch Phi vừa tiến ra khỏi cổng trạm, bỗng nghe có tiếng người gọi:
    - Tiểu Lê, Tiểu Lê!
    Chàng nghe tiếng liền nhìn quanh trong đám đông, thì ra là tiếng của một người bạn học trên lớp chàng, tên Hoàng Thiên Phú. Chàng vừa ngạc nhiên, vừa vui mừng, vẫy vẫy tay nói:
    - Thiên Phú, lâu quá rồi mình chẳng gặp nhau!
    Hoàng Thiên Phú vượt khỏi đám đông để bắt tay chàng:
    - Tiểu Lê, chú mầy thay đổi nhiều quá.
    Phi nhướng cao đôi mày hỏi:
    - Em thay đổi nhiều à?
    - Ờ, vừa khỏe mạnh lại vừa đen nữa.
    - Giống như một tên đại hán thô bạo chớ gì?
    - Giống các diễn viên phong trần của màn bạc Tây phương chớ.
    Hành khách đã ra hết khỏi cổng, còn lại một số ít chậm rãi đi ra. Bỗng nhiên Lê Dịch Phi chú ý điều gì hỏi:
    - Anh đến đón rước ai vậy anh Phú?
    Hoàng Thiên Phú cười cười nói:
    - Đón rước nhà ngươi chớ đón ai?
    Phi nhìn thẳng vào mặt Phú tỏ vẻ không tin hỏi:
    - Không thể tin được, bởi tôi từ Nam về Đài Bắc anh đâu hay mà tiếp rước.
    - Đúng rồi, mỗ không biết hôm nay nhà ngươi về, nhưng ông nhạc của nhà ngươi hay.
    - Ông nhạc tôi hay nên cho anh biết mà đến đón à?
    Phú vẫn lắc đầu nói:
    - Cũng không phải, bởi anh với ông nhạc em đâu có thường giao thiệp mà hay, nhân có việc đến Đài Bắc gặp lão Trương lái xe đi, hỏi ra mới biết lão đi rước em.
    Phi siết chặt tay Phú nói:
    - Cám ơn anh quá. Anh nói có lão Trương đến rước em?
    - Ờ, xe đậu trước quán ăn ngoài đường sắt kìa.
    - Hay quá, chúng ta cùng qua đó nè.
    Hai người bước đi, Phú vừa đi vừa hỏi:
    - Tiểu Lê, công việc làm có thú lắm không?
    Phi cười cười nói:
    - Cũng như anh đã từng nếm qua hồi năm trước chớ có gì khác đâu.
    - Y viện trưởng thường nhắc em. À, nghe nói cô Bân Bân từ Nhật mới về phải không?
    Phi trợn mắt, vừa cười vừa trào lộng:
    - Cô ấy có về thì về chớ có can gì đến em?
    - Thôi, đừng nói cứng trước mặt tôi cậu ơi, có nhiều người khen ngợi cậu lắm. Họ nói, Nếu cậu kết hôn với con của viện trưởng một y viện lớn, trong tương lai cậu sẽ làm chủ y viện này, nếu lời đó đúng, mai sau đừng quên tên bạn học già này, khi lỡ bước cho nó hưởng một chén cơm lạt cũng đủ vui rồi.
    Phi vỗ lên vai Phú, chàng chưa có phản ứng nào, bỗng từ bên kia đường sắt một gã tài xế tuổi trạc trung niên lái xe trờ đến, hướng vào Phi mà chào hỏi:
    - Cậu Lê, cậu vừa về đến?
    - Kìa chú Trương, cám ơn chú đến rước tôi.
    - Ơn nghĩa gì cậu, bổn phận mà. Viện trưởng có dặn tôi nếu như cậu còn có công việc tại Đài Bắc, thì giao xe cho cậu xử dụng.
    Phi trầm ngâm giây lát nói:
    - Ờ, hôm nay tôi cũng không có chuyện gì cần...
    Phú bèn hỏi sang chuyện khác:
    - Tiểu Lê, lâu quá em mới về Đài Bắc, gấp gì mà về y viện.
    - Phải rồi, tôi cũng muốn đi thăm một vài người bạn ở đây.
    Lão Trương ngồi vịn tay lái nói:
    - Hiện giờ cậu muốn đi đâu?
    - Chú Trương, tôi không muốn làm nhọc công chú, chú nên trao chìa khóa xe cho tôi, riêng chú ở tại chợ chơi hay trở về tùy ý.
    - Làm vậy thì nhọc công cậu lái xe lắm.
    - Đừng lo, chắc chú ngại tôi không vững tay lái, từ trước tôi có lái nhiều năm rồi, hơn nữa, trong nửa năm nay, tại Y viện Hải Quân cũng có cấp cho tôi một chiếc xe riêng...
    Lão Trương cười cười phủ nhận:
    - Đâu có cậu, Viện trưởng còn khen cậu lái xe giỏi, tôi nào dám bảo cậu lái xe dở.
    Phi thò tay vào túi lấy ra tờ giấy năm chục đồng dúi vào tay lão Trương:
    - Chú lấy chút ít đi uống cà phê lấy thảo với tôi.
    Lúc đầu lão Trương khước từ, nhưng sau rồi cũng lấy tờ giấy bạc, rồi lão lấy chiếc sắc tay nhỏ của lão, bước xuống xe. Phi lên xe, dùng tay tỏ dấu mời Phú:
    - Lên xe anh Phú.
    Phú bước lên xe ngồi cạnh bên Phị Chàng đưa tay ra ngoài vẫy vẫy chào lão Trương, đồng thời mở máy cho xe chạy.
    Hoàng Thiên Phú hỏi:
    - Chúng mình đi đây giờ đây? À, dường như Phi chưa ăn cơm, mời Phi đến quán ăn, mình đãi Phi một chầu.
    - Em đã ăn trên xe lửa rồi, được anh mời mà không nhận thì tỏ ra bất kính.
    - Nói chuyện có vẻ ở nhà binh vừa ra quá. Nào, cho biết Phi thích dùng gì nè?
    - Chủ đãi gì thì khách dùng nấy, nhưng điều tối cần là đơn giản thôi, đừng quá lãng phí thời gian vào việc ăn nhậu.
    - Phải rồi, cậu còn tính chiều nay đi thăm bạn bè nữa.
    - Nói cho lão Trương nghe thế thôi. Bởi mình muốn giữ xe lại thì phải có lý do ấy mà.
    Phú tỏ vẻ đồng ý gật đầu nói:
    - Chủ ý vậy thì hay lắm.
    - Anh à, gần đây tình hình y viện thế nào?
    - Ông giám đốc không thường thông tin cho Phi biết sao?
    - Ạ, tin tức giấy tờ mà, em muốn nghe chính nơi miệng anh kể lại xác thực hơn.
    - Đại khái không khác gì hơn trước bao nhiêu. Chỉ trang bị thêm dụng cụ cũng như có nhiều bệnh nhân hơn trước.
    Phi cười cười nói:
    - "Sanh ý hưng long thông tứ hải" (sanh ý thạnh vượng có tiếng khắp nơi).
    - Đúng vậy, thật Giám đốc có duyên nên "tài nguyên thạnh mậu đạt tam giang" (tài nguyên dồi dào vô như nước vỡ bờ), do đó, cái bụng của ông ta càng ngày càng lớn. Đầu năm nay mở thêm bệnh viện thần kinh, ông chủ tính rất hợp thời. Thế giới càng văn minh, người ta mang bịnh thần kinh càng nhiều hơn.
    - Anh nói nghe thử, có bệnh nhân nào đặc biệt không?
    - Tiểu Lê, chú mầy về y viện sẽ tự mình khai thác lấy, nên tha cho việc anh phải kể lại em nghe, chúng mình hiện giờ bàn chuyện bệnh nhân thì có thú vị gì?
    Nghe Phú nói thế, Phi liền thay đề mục:
    - Trước khi đến trạm xe lửa, anh đã tính toán xong, bộ chú mầy chiều nay có tiết mục gì hay à?
    - Mình đi Dương Minh Sơn xem hoa Anh Đào được không?
    Phú nhìn ra ngoài cửa xe nói:
    - Tiết trời âm ỉ thế này mà đi thưởng hoa nỗi gì?
    - Theo ý em, tiết trời này đi thưởng hoa mới hợp chớ, bởi không người đông đúc chen lấn, mình được tự do hơn. Chờ đến trời trong sáng, không gió mưa mà lên núi, thì người xem người chớ xem hoa nỗi gì.
    - Hay lắm, cao luận, cao luận! Trách gì chú mầy viết văn chẳng hay sao được. Luôn cả miệng mồm của chú mầy nghe cũng có vẻ thi sĩ quá.
    - Anh đừng nói kiểu đó nữa, tổn thọ lắm.
    Phú liếc sang Phi, nói:
    - Nói sao mà tổn thọ? Anh chưa cho chú biết, em của anh nó rất thích văn thi của chú mầy, cô ấy muốn tìm gặp chú mầy một phen cho biết mặt.
    Phi nửa đùa nửa thật:
    - Được rồi, lúc nào rảnh anh mời cô ta đến, em sẽ đứng thỉnh khách.
    Phú nhíu mày, liếm môi nói:
    - Tôi không làm thế đâu, bởi mình là đàn anh mà, đâu có mời mọc dẫn dắt cô ta đi được, để cô ta tự do chứ.
    - Thất kính, em đâu có ngờ anh Phú của mình là chính nhân quân tử thế này.
    - Không phải mang lốt chính nhân quân tử, chẳng qua từ chén cơm manh áo cũng nhờ cô ấy lo dùm kia mà...
    Phi ngừng xe lại, cười cười nhìn Phú nói:
    - Thôi, đừng nói chuyện đông chuyện tây nữa, nào, anh đã mời em dùng cơm, hãy tính dứt khoát đi.
    - Thì tôi đã mời chú mầy dùng cơm mà, gần đây đâu có quán cơm nào.
    - Em thay đổi ý định dùng cơm tại quán, bây giờ mình mua hai phần cơm lên xe ăn, chiều sẽ về Đài Bắc dùng thẳng kè một bữa được không?
    - Chú mầy tính rất hay, đừng vì lẽ đó mà bắt mình phải mời dùng hai bữa đạ Tôi chỉ mời chú mầy một bữa thôi, muốn tính ăn gì tùy ý.
    Phi tức cười nói:
    - Kể ra đầu óc anh cũng bén nhạy thật, em chưa hề nghĩ đến điều đó, bằng không, em đã báo hại anh đãi hai lần rồi.
    - Thôi, đừng nói xàm, hãy xuống xe mua hai phần cơm đi.
    ((¯*:·..·:**:·..·:**:·..·:**~Tam Lang~**:·..·:**:·..·:**:·..·:*¯))
  • #2

    Chương 2

    Dưới cơn mưa bụi, Phi lái xe hướng sang đường Trung Sơn Bắc Lộ mà ra ngoại ộ Tuy trời mưa bời bời, nhưng cũng có nhiều xe chạy. Đường rất trơn, Phi không dám chạy mau, chỉ giữ tay lái với tốc độ bình thường, theo những xe chạy đằng trước.
    Trên sông Cơ Long, mưa bụi như khói, sóng nước chập chờn, từ xa trông các ngọn núi như trùm phủ một màn sương mù mịt, không có cảnh sắc nào hơn, làm người có thể ưa nhìn.
    Tuy Hoàng Thiên Phú ngồi một bên Phi, nhưng hai người ít chuyện trò với nhau. Lê Dịch Phi vẫn chú tâm nhìn đằng trước mà lái xe. Phú chẳng chút hứng thú nào đối với tiết trời này mà lên núi thưởng hoa, bởi Phi kéo anh ta đi nên không lẽ khước từ. Riêng Lê Dịch Phi thì rất hài lòng, chàng vừa lái xe vừa ca liền miệng, dường như ngoài vấn đề du sơn ngoạn thủy ra, chàng không có một điều lo âu nào khác.
    Xe chạy đến ngã ba Sĩ Lâm, Phi lái xe sang phía hữu chạy thẳng theo đường lên Dương Minh Sơn. Chừng một phút sau, chàng phát giác phía sau có chiếc xe Jeep của cảnh sát gia tăng tốc độ đuổi theo xe mình. Vì xe chàng chạy không quá năm mươi cây số giờ.
    Chiếc xe của cảnh sát vượt qua khỏi xe Phi bèn ngừng lại, đồng thời cũng ra dấu cho chàng phải ngừng theo. Phi dừng xe xong, bỗng thấy một cảnh sát mặc áo mưa bước đến bên chàng.
    Phi tỏ vẻ bực bội hỏi trước:
    - Thưa ông, chắc chúng tôi chạy quá tốc độ hả?
    Viên cảnh sát liếc nhìn trong xe, sau đó lắc đầu nói:
    - Không phải, nhờ ông cho xem bằng lái.
    Phi móc trong túi áo ra một chiếc bóp nhỏ, lấy bằng lái ra trao cho viên cảnh sát. Anh ta chỉ xem sơ qua, lập tức trả lại cho Phi:
    - Xin lỗi ông.
    - Không có chi.
    Phi cất bằng lái, lên xe tiếp tục rồ ga cho xe chạy một đoạn đường khá xa, Phi nói:
    - Cũng may có đem bằng lái theo mình, bằng không, hết đi xem cảnh vật rồi.
    - Đoạn đường này cảnh sát thường hay xét giấy tờ, theo tin các báo, vào mùa hoa này thường xẩy ra nhiều vụ, do các lão già không biết chạy xe, hay bỏ neo giữa lộ, làm cho xe sau chạy tới gây ra nguy hiểm.
    - Sao họ không tra xét xe chạy trước xe mình?
    - Có lẽ tại vận khí của chúng mình không hên. Vả lại cũng do quyền hành của các cảnh sát nghi đâu hỏi đó cũng chưa biết chừng.
    Hai người đang chuyện vãn, bỗng đằng trước có một cảnh sát giao thông ra hiệu bảo xe họ ngừng lần nữa. Vừa ngừng xe, Phi không đợi cảnh sát hỏi trước lật đật lấy bằng lái xe đưa ra.
    Viên cảnh sát chỉ xem sơ giấy tờ, và liếc nhìn trong xe. Sau đó trả bằng lái lại cho Phi, lễ phép nói:
    - Xin lỗi ông.
    Phi không mấy vui vẻ hỏi:
    - Xin ông cho biết, hôm nay nhằm ngày các ông mở chiến dịch tra hỏi bằng lái xe à?
    Viên cảnh sát lễ phép trả lời:
    - Xin ông tha thứ, không phải chúng tôi cố ý làm phiền...
    Phi chỉ những chiếc xe vừa qua lại, hỏi:
    - Sao các ông không hỏi những xe khác?
    - Xin lỗi ông, bởi vừa rồi chúng tôi có tiếp được mệnh lệnh, nên chú ý chiếc xe du lịch sơn màu xanh đậm do một cô gái trẻ tuổi lái, nếu gặp cô ấy, phải chận lại ngay.
    - Nhưng trong xe của chúng tôi đâu có cô gái trẻ nào?
    - Chỉ vì trời mưa mù mịt nên chúng tôi xem không được rõ, nên làm phiền ông.
    Phú nghe đến đây cảm thấy hứng thú hỏi:
    - Xin ông cho biết, cô gái ấy là một tội phạm đang bị tập nã phải không ông?
    Viên cảnh sát cười nói:
    - Không, chẳng có gì nghiêm trọng cả.
    - Chẳng có chuyện gì sao lại cản trở cô ấy?
    - À, bởi vì trong mệnh lệnh nói, cô ấy là người bệnh, cô ta lén lấy xe chạy đi, người nhà sợ cô gây ra tai nạn.
    - Đại khái màu sắc chiếc xe đó cũng tương tợ xe chúng tôi?
    - Đúng rồi, theo lệnh cấp trên cho biết, cô ta cũng chạy về hướng này nữa.
    - Được rồi, nếu chúng tôi gặp sẽ giúp cho các ông. Ông có ghi số hiệu xe đó không?
    Viên cảnh sát lắc đầu nói:
    - Lệnh không nói rõ, chỉ nói chiếc xe đó là của ông Giám Đốc Kiến Thành Hóa Công Xưởng.
    Nghe đến đây Phú càng chú ý hơn, hỏi:
    - Ông chủ hãng đó họ Hùng phải không ông?
    - Phải rồi, cô gái chạy xe cũng chính là con của ông. Vì thế, ông ta rất lo lắng, đến nhờ cuộc trưởng của chúng tôi tìm giúp, đồng thời cũng nhờ nhà phát thanh loan báo giúp tìm con ông.
    Hoàng Thiên Phú tỏ vẻ cao hứng nói:
    - Ạ, thật ai cũng khéo sắp, chúng ta ngày nay chắc chắn gặp nhiều chuyện phiền phức.
    Viên cảnh sát vừa cười vừa quơ quơ tay nói:
    - Hy vọng chúng tôi tìm sớm chừng nào càng hay chừng nấy.
    Lê Dịch Phi không chú ý đến chuyện đó nữa, chàng lái xe thẳng lên núi, chàng tỏ ra nhuần nhã đường đi, cũng như kỹ thuật lái xe điêu luyện của mình mà từ từ chạy lên.
    Đồng bằng Sĩ Lâm lần lần mất hút đằng sau. Nhìn con lộ trước mắt không khác một sợi chỉ đen ngòng nghèo, nhiều xe đang trên đường lên núi chẳng khác loài kiến đang bò lên lúc nhúc. Những đoàn thuyền trên sông, cũng như xóm nhà hai bên bờ đều khuất dần trong mưa bụi mịt mùng.
    Trước cảnh sắc này, khiến cho Lê Dịch Phi nhớ ra một câu thi trong bài thơ của ai mà chàng quên tác giả "Võ trung xuân thọ vạn nhơn gia" (Cây mùa xuân và xóm nhà đều mất trong những trận mưa phùn). Hoàng Thiên Phú đoán ra ý của Phi nên nói:
    - Tiểu Lê, rất tiếc chú mày không phải là một tiểu thuyết gia, tôi có một thiên tài liệu sống động ghê đi.
    - Anh nói gì?
    - Chuyện cảnh sát vừa nói rồi đó.
    - Một cô gái sang trọng, tánh buông lung, lái xe chạy đi chơi, ba cô ta là một phú ông hết sức lo sợ tìm khắp nơi, sau đó cô bị bọn lưu manh bắt hiếp, có chàng hiệp sĩ nọ cứu nàng thoát khỏi tay bọn lưu manh sau đó chàng và nàng nên nghĩa vợ chồng và sum hợp với gia đình, phải vậy không?
    Phú nghe Lê nói dứt, chàng cười sặc sụa nói:
    - Tiểu Lê, nhà ngươi tưởng tượng phong phú quá. Nhưng, anh không thể hy vọng chú viết tiểu thuyết kiểu đó, anh chỉ muốn cho chú mầy biết chuyện đã qua của cô gái họ Hùng, nói ra đây chắc chắn chú mầy biết cô tạ Thật nàng là một cô gái đa tình, bởi trước đây ba tháng, bạn trai của nàng chẳng may chết đi, từ đó nàng ngã bịnh đến nay.
    Phi rất chú ý hỏi:
    - Ạ, tôi làm sao biết? Nàng tên là gì?
    - Hùng Tố Tố, là bạn học của chúng ta, cô ta có tiếng đẹp nhất lớp đó, quên sao?
    Phi gật đầu nói:
    - Em biết nàng rồi. Hôm nay nếu mình gặp nàng thì cũng có duyên chớ. Anh nói nàng mang bịnh gì vậy?
    - Loạn trí.
    - Cũng vì bạn trai của nàng chết hả?
    - Nàng tin rằng chàng không chết. Từ ngày nàng được tin bất hạnh của chàng, nàng chỉ lăn đùng ra khóc một lần thôi. Sau đó, nàng không đồng ý ai nói đến tiếng chàng chết, mỗi ngày nàng mãi viết thư gởi cho chàng, thét rồi không ai đi gởi thư, chính nàng phải tự đi gửi. Mấy tháng nay vẫn đều đều như vậy.
    Lê Dịch Phi lặng lẽ giây lát, bỗng lắc đâu nói:
    - Thật đáng thương! Bạn trai của nàng là ai vậy?
    - Chắc chú mầy đã đọc tin trên các báo. Trước đây ba tháng có chiếc phi cơ từ hải đảo bay về Đài Bắc, khi đến gần Đào Viên đụng phải núi, trừ viên phi công phụ ra, còn tất cả thẩy đều chết sạch.
    - Em cũng có đọc qua tin này, nhưng không mấy chú ý. Bạn trai của cô Tố Tố là một hành khách trên chiếc phi cơ đó?
    - Không, anh ta là phi công.
    Phi tỏ vẻ thương tiếc than thở:
    - Thật là bất hạnh! Nghe anh nói, em đã nhớ ra rồi. Dường như viên phi công đó họ Lục, thời chiến, anh ta là một phi công anh hùng. Theo bình luận của báo chí, lần tai nạn phi cơ nầy, không nên qui tội cho anh ta.
    - Phải rồi, chuyện xẩy ra là do viên phi công phụ lái. Sau khi phi cơ rớt chỉ một mình anh ta sống sót, nhưng bị thương nặng, cháy hết nửa bên mặt không thể nhìn ra được. Anh ta được cứu thoát đưa vào y viện, thường tự Oán trách, muốn tự sát mãi. Sau cùng, anh ta được đưa vào y viện của chúng ta.
    - Còn cô Tố Tố? Hiện giờ cũng ở tại y viện của chúng ta?
    Hoàng Thiên Phú lắc đầu nói:
    - Không, y viện trưởng của mình với ba của Tố Tố là bạn thân, tuy có rước y sĩ đến xem bịnh, nhưng chưa hề đưa cô ta vào bệnh viện.
    - Thật là bất hạnh! Một lần ngẫu nhiên xẩy ra tai nạn, gây cho nhiều người phải đau khổ. Chuyện rủi ro rất đáng thương!
    - Viên phi công phụ là chánh phạm gây ra vụ tai nạn nầy!
    - Nhưng anh ta vô tâm gây ra tội lỗi, chưa ai bao giờ cố ý dùng thân mình mà đùa giỡn với tử thần.
    Hoàng Thiên Phú cười cười nói:
    - Tiểu Lê, nhà ngươi đã có thói quen dung thứ cho người.
    - Không phải em hay nghĩ đến chuyện người khác, thật ra, những mẫu chuyện thế này em ít hay lưu tâm đến. Mình mà đi lo cho cổ nhân chẳng bổ ích vào đâu.
    - Nói thế thì thiên tiểu thuyết này em chẳng chịu viết thành văn hả?
    - Có bao giờ anh thấy em viết tiểu thuyết đâu?
    - Anh à, mình đừng lo việc của người xưa nữa, hãy đi lên núi thưởng hoa là xong.
    Phú cười ha hả nói:
    - Anh hy vọng đừng gặp cảnh sát đón xe mình nữa.
    Trên đường lên núi lần lần càng nhiều xe, đi thưởng hoa trong cơn mưa cũng có rất nhiều người nghĩ giống như Phị Mỗi chiếc xe đều chở đầy ắp người là người, làm cho cảnh mưa buồn ủ rũ càng náo nhiệt thêm lên.
    Lê Dịch Phi nhìn theo xe chạy đằng trước, nói:
    - Dường như người đi thưởng hoa họ cũng tưởng tượng như mình.
    - Đúng rồi, xem hạng người nhàn nhã rất nhiều.
    - Có lẽ mưa cũng sắp tạnh rồi.
    - Thật ra, muốn đi thưởng hoa cần gì đến sau núi? Dọc đường nầy hoa trổ cũng đẹp đáo để.
    - Theo ý chú mầy, tại Tân Công Viên của Đài Bắc xem hoa Đỗ quyên đua nở cũng được rồi, hà tất phải đến đây làm gì cho nhọc?
    - Theo ý em, không phải vì vấn đề thưởng hoa mà mình phải lên núi, ngoài việc thưởng hoa ra, lên núi còn nhiều điểm đáng thưởng thức. Năm nọ, một mình em lên núi, trong khi mùa Anh Đào và Đỗ quyên đều tàn, trong các vườn hoa chỉ còn màu xanh biếc của chồi non, tiếng ve ngâm nga điếc tai. Chỉ một mình thơ thẩn trong vườn hoa, tuy vậy, em cảm thấy thú ghê vậy đó!
    Bỗng nhiên Hoàng Thiên Phú than dài:
    - Anh thì cảm thấy mình không một phút được rảnh rang để du ngoạn trên núi một mình, hằng ngày lo cho bệnh nhân muốn điên đầu, thét rồi tinh thần mình cũng muốn chia xẻ theo họ.
    Phi dùng tay vỗ vỗ len vai của Phú:
    - Ngày mai có em bầu bạn với anh rồi, đừng lọ Ngày nay tụi mình vui chơi thỏa thích một bữa đi, để quên những hình ảnh của bịnh nhân trong y viện. Ngoài vấn đề du ngoạn ra, trời sụp anh cũng đừng để ý đến.
    Phú nhìn Phi cười cười, gật đầu tỏ vẻ đồng ý hỏi:
    - Đến tối chúng ta mới về hà?
    - Không, sáng mai chúng ta sẽ về, chiều nay trú ngụ tại Đài Bắc một đêm, đến Hoàn Quang Phạm Điếm nghe ca nhạc, nếu anh có hẹn với một nàng nào.
    - Có hẹn thì nhứt định sẽ không đèo chú mầy theo.
    - Bộ anh sợ viện trưởng khai trừ hả?
    Phú cười cười nói:
    - Phải rồi. Nếu muốn đi thì anh đi một mình thôi, không dám dẫn chú mầy theo.
    - Đừng lo, em không bắt anh thỉnh khách đâu. Không phải viện trưởng nơi nào cũng có ông ta tới, chỉ trừ chúng ta đừng đến các quán rượu thì không bao giờ gặp ông ta.
    - Điều tốt nhất là, kéo ông ta đến tiệm rượu một lần, từ đó về sau chắc ông không dám tìm gặp mình nữa.
    - Thôi đi, anh không dám làm theo kiểu chú mầy đâu.
    - Ông ta không phải là một hùm xám, tội gì mình sợ chớ.
    - Đúng rồi, trong y viện thẩy đều đặt cho ông cái biệt hiệu đó chớ.
    - Biệt hiệu gì, hùm xám hả?
    - Họ còn thêm cái họ của ông lên trên, nên thành là "Khưu lão hổ" chú mầy nghĩ, mùa hè oi bức đã qua, lúc bây giờ đến "Thu lão hổ" không đáng sợ sao được?
    Phi phát cười lớn lên:
    - Biệt hiệu này có giống bản chất của ông ta không?
    - Không, bỗng nhiên anh nhớ ra mà đặt cho ông ta thôi, chắc em còn nhớ dáng điệu của ông hồi dạy mình, nhất là mỗi lần khảo thí?
    - Ngồi trên ghế giám khảo dáng điệu hầm hừ như một con cọp già, không thí sinh nào mà chẳng sợ Ông ta.
    Cả hai cùng cười lớn lên, tiếng dội vang vang trong núi xa.
    ((¯*:·..·:**:·..·:**:·..·:**~Tam Lang~**:·..·:**:·..·:**:·..·:*¯))

    Comment

    • #3

      Chương 3

      Hai người lên đến một khoảng đất bằng rộng rãi, nơi đây hai bên đều là nhà của ngoại kiều, mỗi nhà đều trồng hoa khá nhiều, hoa đã hé nụ đủ màu hồng và tía.
      Bỗng nhiên Lê Dịch Phi lái xe sang một ngã rẽ phía tay mặt. Hoàng Thiên Phú ngăn lại nói:
      - Tiểu Lê, chú mầy đã chạy lầm đường rồi.
      Phi hất hàm sang phía trước:
      - Anh thấy gì đằng trước không?
      Phú nhìn theo hướng Phi, bỗng anh kêu lên:
      - Một cỗ xe du lịch màu xanh đậm.
      - Phải rồi, giống màu chiếc xe mình.
      - Tiểu Lê, thần kinh của chú mầy nhạy ghê, khu nầy ngoại kiều rất nhiều, chắc là xe của họ, lẽ đâu khéo sắp như vậy.
      - Em tin rằng xe này của cô Tố Tố, nếu xe nhà của ngoại kiều thì đậu ngay cửa của họ chứ.
      Phi nói xong bèn lái xe đến chiếc xe màu xanh đậm mà ngừng lại. Cả hai cùng chú ý ngó vào xe, quả nhiên trong xe có một thiếu nữ trẻ đẹp, xõa tóc dài xuống đôi bờ vai, trên gương mặt không son phấn, làn da cô trắng xanh. Cô ta mặc chiếc áo màu vàng nhạt, ngồi bất động trên xe, đôi mắt trông thẳng về phía trước. Nàng như không phát hiện ra tiếng xe ngừng cạnh xe mình.
      Đậu xe xong, Phi lập tức chạy đến xe nàng, chàng khẽ gọi:
      - Hùng tiểu thơ!
      Thiếu nữ nghe tiếng vội vàng quay đầu lại, khi cô ta thấy Phi, sắc mặt lộ vẻ kinh ngạc hỏi:
      - Ông là ai? Sao ông lại biết tôi?
      Phi tự giới thiệu:
      - Tôi họ Lê, chúng ta cùng là bạn học, cô còn nhớ sau buổi lễ tốt nghiệp, cô cống hiến cho sinh viên nghe mấy bài hát. Giọng hát của cô rất haỵ Những bài hát của cô hát, hôm nay tôi còn nhớ rõ.
      Nàng như nhớ ra đôi chút, nhưng lại hướng sang Hoàng Thiên Phú ngụ ý hỏi là ai?
      Phi thay Phú mà giới thiệu cho nàng biết:
      - Anh nầy họ Hoàng, tốt nghiệp trước chúng ta một năm, ảnh thuộc hàng đại ca của tôi và cô.
      Hoàng Thiên Phú thái độ rất ung dung, gọi nàng:
      - Hùng Tố Tố, chúng ta là bạn học, xin phép cô cho tôi gọi bằng tên cho nó tự nhiên hơn, tôi là Hoàng Thiên Phú, còn chú nầy là Lê Dịch Phi.
      Trong miệng Tố Tố nói lầm thầm hai tên đó, như nàng cố lục lại trí nhớ, đồng thời đôi mắt nàng nhìn chòng chọc vào hai người. Sau đó, nàng nói nho nhỏ:
      - Lê Dịch Phi, cái tên nghe hơi quen quen.
      Hoàng Thiên Phú như đánh thức nàng:
      - Thường khi viết báo hay viết văn, chú nầy lấy bút hiệu là Dịch Phi đó.
      Nét mặt nàng lộ vẻ chân thật, cười nói:
      - Ạ, tôi nhớ ra rồi.
      Phi tìm một lý do khác:
      - Chúng tôi đến đây tìm một người bạn, còn cô tìm ai?
      Hùng Tố Tố gật đầu:
      - À, tôi đi tìm ông Khang Lao, ông nầy là Giám đốc công ty hàng không dân sự, mấy anh có biết xin chỉ dùm?
      - Không biết.
      Lê Dịch Phi trả lời xong, đồng thời liếc thấy nàng đang vén mái tóc phất phơ trước trán, thái độ nàng rất tự nhiên, không một chút gì tỏ ra mất bình thường cả.
      Hoàng Thiên Phú hỏi tiếp:
      - Nếu cô có địa chỉ ông ấy cho biết để chúng tôi tìm giúp?
      Nàng lắc đầu nói:
      - Tôi không biết, chỉ trước đây nghe nói ông ta trú ngụ tại Dương Minh Sơn thôi.
      - À, dẫy nầy ngoại kiều ở rất nhiều. Sao cô không đến công ty của ông ấy mà hỏi thăm?
      - Tôi có đến mấy lần, nhưng họ nói ông ấy chẳng còn ở đây. Chỉ vì họ biết tôi tìm ông ấy là hy vọng ông ấy nói thật cho biết anh Cơ Thực chừng nào về đến...
      - Cô hỏi, ông Lục Cơ Thực hả?
      Đôi mắt Hùng Tố Tố sáng lên:
      - Anh biết ông ấy sao?
      - Tôi không biết Lục tiên sinh, nhưng đã lâu rồi tôi ngưỡng mộ Ông ta là một vị anh hùng không quân.
      - Tôi rất thích nghe anh nói biết đến ông ấy, ông ta là một viên phi hành, lái phi cơ từ Hương Cảng sang Manila hơn ba tháng nay, tôi hy vọng ông Khang Lao sớm dời ông ấy về đây.
      Lê Dịch Phi và Hoàng Thiên Phú liếc nhìn nhau như là chứng thực lời Phú nói Lục Cơ Thực đã chết vì tai nạn phi cơ chạm vào núi, nhưng nàng vẫn nhờ ông giám đốc điệu chàng về.
      Điều đó chứng tỏ rằng có người không đem sự thật mà nói cho nàng haỵ Sự thực, xem hình dáng nàng đáng thương hại nên không còn ai dám đem hung tin đó mà cho nàng biết?
      Lê Dịch Phi suy nghĩ nên tìm cách nào để đưa nàng về, sợ một mình lái xe sẽ gây tai nạn. Nếu cho cảnh sát biết mà tìm, sợ nàng sẽ kém vui. Nghĩ giây lát, chàng nói:
      - Với tình bạn học, chúng tôi muốn đưa cô đi được không? Cô muốn đi xem hoa hay về nhà?
      Gương mặt nàng lộ vẻ âu sầu:
      - Tôi không thể đi đâu nữa được, vì xe tôi đã hư rồi.
      Phi tỏ vẻ kinh ngạc:
      - Ạ, để tôi xem thử!
      Hùng Tố Tố ngồi sang bên, nhường chỗ lái cho chàng ngồi để thử xe, chàng phát hiện bình điện đã hết. Chàng nghĩ kỹ, kiểu nầy cũng tốt, thế thì khỏi gây tai nạn.
      Phi tỏ ra khẩn trương nói:
      - Tôi xem rồi, không thể sửa chữa được, cô nên để chúng tôi đưa cô về, mướn người giữ xe cô, sau khi về đến nhà sẽ cho người đến lấy xe.
      - Làm như thế có phiền cho anh không?
      - Là bạn học, có hề gì mà cô phải lo?
      Hùng Tố Tố lấy chiếc xách tay mở cửa xe bước xuống, Phi bèn khóa xe nàng lại, trong lúc chàng bước lại xe mình, Phú nói nhỏ:
      - Chú mầy nói gẫm lại có lý, xem hoa nào phải lựa đến phía sau núi mới có hoa!
      Phi hướng sang Phú mỉm cười:
      - Anh Phú, anh nên chiếu cố đến cô nữ đồng học nhé, tôi đi tìm người mướn giữ xe.
      Anh ta nói rồi, nhắm hướng đại lộ có cảnh sát đứng gác, đem tất cả tình hình nói lại cho viên cảnh sát nghe. Chàng chỉ nói là bạn học với Hùng Tố Tố nên đi tìm nàng.
      - Nếu các ông được lịnh, khi có người đến hỏi thì nói có chiếc xe của nàng đậu gần đây, các người đi tìm sẽ biết ngay.
      Viên cảnh sát theo Phi đến bên xe, Phi hỏi chìa khóa xe trong tay của nàng trao cho viên cảnh sát, chàng nói, sẽ có người đem bình điện đến để lái xe về.
      Phú bổ túc lời Phi:
      - Yêu cầu ông gọi điện thoại xuống dưới núi cho đồng đội hay, xin đừng ngăn cản xe của chúng tôi.
      Viên cảnh sát không hiểu ý của Phú, nhưng anh ta vẫn nghe theo lời Phú mà gọi điện thoại cho các trạm hay, sau đó đưa tay như cho lệnh hai người lui xe chạy xuống núi.
      Ba người cùng ngồi ở băng trước, Phi lái xe, Hùng Tố Tố ngồi giữa. Nàng đợi xe mở máy bèn hỏi:
      - À, hai anh đưa tôi về nhà, còn công việc của hai anh tìm bạn thì phải làm sao?
      Hoàng Thiên Phú trả lời:
      - Không sao, chúng tôi đã gặp cô bạn gái đó tại dọc đường rồi.
      - Hai anh có đến công viên xem hoa không?
      - À, chúng tôi đã xem hôm qua rồi.
      - Trong cơn mưa mà xem hoa cũng thú chớ, tôi còn nhớ khi ở trường có đọc của anh Phi một tản văn, ý văn diễn tả cuộc đi xem hoa tại Dương Minh Sơn, bài tản văn hay quá.
      Phi che dấu nội tâm mình đang thích thú:
      - Cám ơn cô khen quá lời.
      Phú cười cười nói:
      - Tiểu Lê, bây giờ mình mời khách chớ.
      - Thật anh diễn tả rất khéo. Tôi xem xong là thích tản bộ dưới cơn mưa mà xem hoa ngay.
      Hoàng Thiên Phú càng cao hứng hơn, nói tiếp:
      - Hôm nay chúng ta cùng đi xem hoa nhé? Để tôi được biết cái hương vị xem hoa dưới mưa ra sao?
      Tố Tố phản đối:
      - Không nên đâu, theo tôi nghĩ không nên phí thời giờ của mấy anh. Riêng tôi, cũng đáp ứng lời mời của Cơ Thực, sau khi chàng về đây, chúng tôi sẽ đến Dương Minh Sơn mà xem hoa Anh Đào.
      Hai chàng đều lặng thinh, bởi lời của Hùng Tố Tố vừa rồi dường như có một áp lực đè nặng lên hai chàng. Riêng Lê Dịch Phi lo nghĩ, nếu nàng hiểu rõ sự thật, hoặc tin vấn đề chàng tử nạn là thật, làm thế nào nàng chịu nỗi sự thất vọng đó?
      Nàng liếc nhìn hai người nói:
      - Xin lỗi, nếu hai anh không vì tôi, chắc hai anh đi du ngoạn nhất định là vui lắm.
      Lê Dịch Phi trả lời:
      - Không, cô đừng hiểu lầm, chúng tôi rất vui vẻ vì gặp cô, tình nguyện phục vụ cho cô đấy chứ.
      Bỗng nhiên nàng nhìn Phú nói lớn:
      - Thật tôi muốn giết lão Vương!
      Hoàng Thiên Phú giật mình, không hiểu sao khi không nàng lại muốn giết lão Vương, mà lão Vương là ai? Phi hỏi:
      - Lão Vương là ai vậy cô?
      Nàng như cố ý đáp cho Phú yên lòng:
      - Lão Vương là tài xế xe tôi. Nhất định lão muốn phá cho xe hư, bởi lão không muốn cho tôi đi. May nhờ gặp hai anh là bạn học.
      - À, thì ra thế.
      Hoàng Thiên Phú mới hiểu câu nói của nàng vừa rồi, Tố Tố lại nói tiếp:
      - Chiều nay xin mời hai anh đến nhà tôi dùng cơm, tôi ít khi mời được bạn học về nhà hay du ngoạn.
      Phú bèn đáp ứng ngay:
      - Tốt lắm.
      - Mấy anh có biết, những ngày qua ba tôi vẫn tìm y sĩ để chữa bệnh cho tôi, tôi rất hận các người gọi là y sĩ lắm.
      Phi như chú ý hỏi:
      - Thì ra cô không thích y sĩ?
      - Đúng vậy, tôi rất chán ghét y sĩ, cũng như sợ bác Khưu của tôi.
      Hoàng Thiên Phú trào lộng:
      - Cũng may bọn tôi không phải là y sĩ.
      - Phải rồi, nếu các anh là y sĩ thì nhất định không bao giờ tôi mời về nhà.
      Phi không hưởng ứng lời nàng, chàng chỉ chú ý lái xe. Phú huýt gió nho nhỏ và nói:
      - Tiểu Lê, nếu chú mày mở ống vạn hoa đồng ra thì sẽ thấy chỉ là những mảnh giấy vụn tạo thành. Lúc ấy chưa biết cảm giác của chú sẽ ra sao?
      - Đừng lo, vạn hoa đồng chỉ là giấy vụn cấu tạo chớ gì.
      Hùng Tố Tố lấy làm lạ hỏi:
      - Mấy anh nói gì vậy?
      Phú khó nín cười nói:
      - Chúng tôi đang nghiên cứu đúc một ống vạn hoa đồng thế nào cho đẹp để trồng hoa.
      - Tôi chưa bao giờ mở ống vạn hoa đồng ra, nhưng tôi rất thích hình dáng của nó.
      - Nếu cô vô ý mở ra thì ý cô ra sao?
      - Tôi sẽ vá nó lại. Nhưng, không khỏi thất vọng vì mình tìm không ra cái sở thích của mình từ trước.
      Hai người đối thoại nhau, Phi chỉ lẳng lặng mà nghe. Chàng đối với Hùng Tố Tố không còn giữ một ấn tượng nào khi còn tại nhà trường, chàng chỉ còn nhớ khi cử hành cuộc lễ tốt nghiệp, chàng nghe nàng hát mấy bản. Chàng biết nàng là cô nữ sinh hiền lành. Do đó, chàng lưu tâm và lo cho nàng gặp phải tình trạng như hiện giờ. Chàng nhận thấy nàng quả đang mang bệnh thần kinh bất thường. Phi thầm nghĩ, nếu mình gặp phải một bệnh nhân như thế này thì phải chữa trị cách nào?
      Khi xe xuống đến chân núi, Tố Tố hỏi:
      - Chắc anh biết nhà tôi?
      Phi lắc đầu trả lời:
      - Ở Đài Bắc hả cô?
      - Không phải, ở tại Đạm Thủy.
      - À, thì vậy nên tôi không biết cũng phải, nếu biết thì tôi sẽ xuống núi phía bên kia cho gần hơn.
      - Tôi không muốn anh đi xuống đường kia, vì sợ lão Vương cản đường chớ.
      - Không sao đâu, chúng tôi sẽ đưa cô về đến Đạm Thủy.
      - Khi đến đó, anh đừng bóp kèn, cũng đừng nhận chuông, tôi có đem chìa khóa theo đây, bởi không muốn cho ba tôi biết tôi ra đi.
      - Ba cô không cho cô đi sao?
      Hùng Tố Tố lắc đầu khẽ đáp:
      - Ba sợ tôi gây ra tai họa, các anh nghĩ, người như tôi có thể gây tai họa được sao?
      - Nếu thế, cô làm sao dắt chúng tôi về nhà được?
      Nàng mở to đôi mắt nói lớn:
      - À, tôi sẽ nói vừa đi tản bộ dạo cảnh về gặp hai anh.
      - Còn xe cô chi?
      - Tôi đã căn dặn lão Vương hãy lén đi lấy về, dĩ nhiên lão phải nghe theo lời tôi, vì lão sợ tôi phóng lửa đốt căn phòng của lão.
      - Cô dám phóng hỏa đốt thiệt sao?
      - Đương nhiên, nhưng làm bộ vậy thôi, lão vẫn phải tuân theo như thường.
      Hoàng Thiên Phú cười lớn, chàng thấy rằng gặp cô này rất thú vị. Xe vừa đến vườn Sĩ Lâm, Hùng Tố Tố nói:
      - Anh Phi, anh có biết gần đâu đây có trạm gửi thư không?
      - Chắc có mà.
      Nàng nhìn chàng vẻ yêu cầu:
      - Anh có thể giúp tôi gởi một phong thư?
      - À, đương nhiên là được chớ.
      Hoàng Thiên Phú chen vào:
      - Tôi biết địa chỉ nhà trạm, ở bên tả đường Diên Đạo.
      Đến bưu cuộc, Hùng Tố Tố lấy trong xách tay ra một phong thư màu xanh nhạt, để dấu hiệu gởi đường hàng không, người nhận thư dĩ nhiên là Lục Cơ Thực. Địa chỉ là Hương Cảng.
      Bỏ xong bì thư đó, nàng lấy ra một phong bì khác, người nhận thư cũng Lục Cơ Thực, nhưng lại là địa chỉ Ma-Ni-La của Phi Luật Tân. Thư này nàng chỉ dán tem chớ không ghi dấu hiệu như thư trước. Khi nàng nghe bức thư rớt xuống đáy thùng, nàng mới yên lòng nở nụ cười thỏa mãn.
      Lê Dịch Phi chú ý đến cử chỉ của nàng, hỏi:
      - Bộ Lục tiên sinh không gởi tin cho cô biết lai lịch?
      - À, anh ấy nhất định rất lo lắng, từ trước không hề có thái độ như thế.
      - Chắc cô đã gửi thư cho ông ấy nhiều lắm rồi?
      - Chắc nhân viên bưu cuộc đã chết hết rồi, nên họ không gởi thư đến tay anh ấy.
      - Bình thường ai đem thư đến bưu trạm gởi cho cô?
      - Tôi rất hận lão Vương, có lúc lão mang thư đi nhưng không bỏ vào thùng thư, chắc lão bỏ ra ngoài nên thư không chạy đi.
      Lê Dịch Phi thở dài. Chàng không hiểu duyên phần hẩm hiu sao mà một thiếu nữ hiền lương đẹp đẽ như nàng lại vướng vào những chuyện bất hạnh như thế này? Chàng hy vọng sẽ giúp được gì cho nàng, biết rằng bây giờ mình cũng thúc thủ, có lẽ thượng đế cũng không thể giúp được nàng. Có ai lại xui khiến cho người chết rồi mà sống lại được, chắc thượng đế cũng đành chịu.
      Chàng chỉ còn có cách đưa nàng về nhà bình an mà thôi. Sau này không mong gặp lại nàng, chắc nàng cũng không hề tìm gặp chàng. Tuy chàng chẳng nói mình là y sĩ, nhưng nàng đã nói chán ghét y sĩ. Nếu nàng biết rõ mình là y sĩ, chắc chắn nàng không thèm ngó đến mình nữa là khác.
      ((¯*:·..·:**:·..·:**:·..·:**~Tam Lang~**:·..·:**:·..·:**:·..·:*¯))

      Comment

      Working...
      X