Chương 2


Như ngồi thu tròn trong salon, Phục đối diện nan`g . Hai ngưo=`i không nói gì với nhau vì Như giận Phục từ chiều hôm quạ Lúc Phục chở Như đi học , cũng như những lần quen thuộc trước nhưng tự nhiên Như có cảm tưởng như Phục kém săn sóc Như, kém nồng ấm trong ánh mắt nhìn. Như đã nói :

- Anh làm sao ấy.

Phục thản nhiên:

- Có làm sao đâu.

- Có vẻ không muốn đưa Như đi học nửa.

- Tại Như cứ nghỉ thế.

Như chợt vùng vằng:

- Đừng làm Như khó chịu . Tan trường cho Như về một mình đừng đón Như nửa.

Phục có vẻ bực:

- Sao thế ? Như có người khác đón rồi hả ?

Như nói bừa:

- Ừ!

Phục so vai:

- Cũng được.

Thế là hai người giận nhau. Tan trường Như nhờ Hảo đưa về va kể cho Hảo nghe chuyện giận nhau của hai đứa . Hảo đùa đuà:

- Thỉnh thoảng cũng phải như thế cho thêm tình tứ.

Như bĩu môi:

- Giận nhau buồn tê ngưo=`i chứ tình tứ nổi gì.

Hảo cãi :

- Buồn mà tình chứ sao.

Như nói:

- Hình như Phục hết yêu Như rồi hảo ạ.

- Ai nói với Như thế ?

- Linh cảm.

- Có sai không?

- Đã la linh cảm thì làm sao biết được.

Hảo tỏ vẻ ngạc nhiên:

- Hắn đeo Như ghê lắm mà?

Như gật đầu:

- Thì bây giờ cũng vẫn đeo. Nhưng Như vẫn thấy là lạ, Phục có vẻ thay đổi.

Hảo đoán:

- Hay hắn đang tính toán một điều gì đó ?

Như hỏi dồn:

- Tính toán gì?

- Như... cưới Như chẳng hạn.

Như thở phào:

- Chưa đâu. Phục còn nhỏ chết mà cưới Như cái gì.

Hảo nheo mắt:

- Biết đâu đó, cứ chờ xem rồi se biết.

Như cười cười - Cứ chờ xem Phục có thật sự yêu Như không hay Phục đang toan tính một chuyện gì khác? Hay Phục đang để ý một người con gái nào? Biết đâu được dạo này Như ít gặp chàng. Hai người ít đi chơi với nhau. Phục nói bận học bù đầu. Như cũng tin như vậy ne6n không hỏi han gì chàng cả . Tình yêu hình như cũng nhạt dần trong khoảng cách xa ấy.

Chiều nay Như nghỉ va Phục đến . Từ lúc gặp nhau, cả hai vẫn chưa ai nói với ai lời nào cả . Như tránh ánh mắt của Phục bằng cách đọc báo. Phục ngồi nhìn đăm đăm ra cổng . Ánh nắng vẫn còn đậu lại ye6''u ớt trên những đọt lá nâu xanh biếc. Buổi chiều đẹp như thế này mà giận nhau buồn quá. Phục gọi Như:

- Như.

Như nghiêng tờ báo nhìn Phục đợi chờ. Phục nói:

- Như giận anh?

Như chớp mắt :

- Không biết.

- Anh có làm gì đâu nào ?

Như im lặng . Thật ra thì Phục chưa có làm gì Như giận cả , chỉ tại Như linh cảm thấy sự xa cách của Phục đối với nàng mà thôi.

Như chợt nói:

- Chúng mình còn trẻ quá.

Phục cười :

- Phải đo, Nhự Chúng mình còn trẻ đến độ thành... trẻ con . Chiều nay sao Như không đi học ?

Như nói khẻ:

- Giáo sư nghỉ , học trò đi về.

- Anh đến trường đón Như không gặp.

- Như về ngay không đi chơi với Hảo.

Phục rủ:

- Bây giờ chúng mình đi chơi không? Đi loanh quanh tìm nơi uống nước , ngồi nhà buồn quá.

Như nhìn ra ngoài nắng :

- Mẹ về muộn, chị Hà cũng về muộn.

- Bảo đâu ?

- Bảo đi chơi bên hàng xóm.

Phục đứng dậy giục Như:

- Lên thay quần áo đi , Như.

Như ngại ngùng . Phục nói:

- Đi một chút thôi cho thoải mái, anh cũng còn phải về học bài.

Như đứng dậy, nàng chạy bay lên phòng. Ma6"y phút sau Như trở xuống với quần xanh thật đậm mầu và áo chemise ngắn tay trắng. Hai người sánh vai nhau ra cửa . Như chờ cho Phục mở máy xe xong mới ngồi lên sau lưng chàng . Chie6''c xe phóng nhanh ra khỏi con ngõ ồn ào. Tóc Như bay phủ lên gáy Phục quấn quít, âu yếm. Phục chở Như lên phố . Như và Phục lẫn lộn trong đám đông đang đuổi nhau trên mặt đường . Thành phố lúc nào cũng đông người . Đi ngang rạp xi nê, Như nhìn lên tên tài tử gắn bên ngoài . Tài tử nổi tiếng . Như nghỉ là một phim hay nhưng không có ý định đi xem, Phục hỏi Như:

- Mấy tuần nay mình chưa đi xem xi nê Như nhỉ ?

Như chỉ gật đầu sau lưng Phục mà không trả lời chàng. Phục nói:

- Phim này hay đấy Như.

Như cười:

- Có le hay.

- Mình vào xem không ?

Như lắc đa6`u:

- Lúc đi chưa xin me, Như không dám đi lâu.

Phục cười :

- Chủ nhật này mình đi coi vậy.

Như im lặng . Phục chen trong đám đông chở Như ra khỏi con đưo=`ng chập chội . Mắt như bổng mở lớn . Bóng một người đàn ông và một người đàn bà sánh vai nhau đi qua công viên trước rạp hát cho mắt Như mở lớn như thế. Đó là mẹ Như và bác Thái. Tay mẹ Ôm một hộp bánh lớn . Chiều nay thế nào chị em Như cũng được ăn bánh me mua về. Mẹ se nói :

- Mẹ mua cho các con.

Mẹ mua cho các con hay bác Thái mua cho mẹ để lấy lòng các con. Ăn một cái bánh thơm phức vao ta hết dám vùng vằng mẹ, ta hết dám hỏi mẹ về xuất xứ cái bánh từ đâu ra. Từ bàn tay người đánh trứng hoà bột hay từ đồng tiền của người đàn ông là bạn của bố mua cho mẹ, mẹ cho các con.

Như nghe nổi buồn như muốn vỡ oà trong mắt . Không hiểu Phục có nhìn thấy mẹ không mà không nghe chàng nói gì cả . Như bảo Phục đi về. Phục cười:

- Vừa ra phố đã đòi về rồi.

- Phố toàn người không , có gì đâu mà nhìn.

- Nhìn người cũng vui mắt chán.

- Như thì tha6''y chóng mặt vì người.

Phục im lặng . Chàng chở Như đi hết con phố, đến một góc đường vắng . Phục nói:

- Chúng mình vào đây ăn kem.

Như đi bên cạnh Phục , theo chàng vào tiệm . Cánh cửa kính vừa mở ra hơi mát lùa vào mặt Như . Như ngồi xuống chiếc ghế đối diện với Phục.

Như ăn gì ?

- Giống mọi lần.

Phục nheo mắt:

- Thay đổi đi Như ạ ? Lâu lâu thay đổi một lần mới cảm được nổi thích thú.

Như chớp mắt nhìn Phục đăm đăm . Ừ! Thay đổi la phải . Lần nào Như cũng chỉ chọn có mỗi một thứ kem dâu. Kem dâu co gì là ngon , là hấp dẫn đâu mà Như ăn hoài không thấy chán , nhìn hoài vẫn muốn nhìn thế nhỉ ?

Như bảo Phục:

- Phục thay đổi hộ Như đi.

Phục cười . Chàng gọi cho Như ly kem ba mầu trông đẹp mắt và Phục một chai cô cạ Đàn ông không ưa ăn ngọt, Phục lúc nào cũng uống nước đưo=.c . Lúc nào cũng chỉ có cô ca với nước cam mà thôi.

Như múc từng muỗng kem nhỏ cho lên miệng . Nan`g nhìn Phục và bắt gặp tia mắt Phục mê đắm. Ta vẫn còn tình yêu trong tạ Lòng Như chợt bồi ho6`i . Nàng cười với chàng . Nụ cưo=`i ấm áp , trìu mến. Nhớ buổi tối nào ngồi nói chuyện với Hưng về tình yêu . Hưng bảo tuổi Như là tuổi yêu đẹp nhất. Còn tuổi Hưng hết cả lãng mạn mộng mơ rồi . Như không hiểu tuổi của Hưng vì Như chỉ biết có Phục với những ngày yêu nhau trầm trầm lặng lặng. Ngày tháng không xôn xao vội vàng. Lòng Như cũng không bao giờ bị xao động mạnh. Có những lần vội vã hôn nhau . Môi chưa kịp thấm tình Như đã vội cúi đầu che dấu nổi sợ hải bâng khuâng . Có những lúc gần nhau thật gần mà hai bàn tay chỉ có thể nắm chặt lấy nhau mà thôi. Và có những lúc tóc Như bay lên má Phục để Phục âu yếm khen tóc Như thơm . Tóc Như thơm mùi xà phòng Camay dịu ngọt mà Phục không dám vùi mặt trong tóc Như . Phục không dám hôn mạnh lên môi Như . Hình như cả hai đều không dám tiến tới những thân mật quá đáng.

Phục đưa Như ra cửa . Hơ mát trả lại sau vai áo. Hai người chở nhau về nhà . Như nghỉ đến mẹ và thấy mênh mang một nổi buồn kỳ lạ.Một sự khó chịu đến bứt rứt. Mẹ chả nghỉ đến bố. Dù gì thì mẹ và bố đã có một thủa yeu nhau rồi lấy nhau. Có ba đứa con với những năm tháng ngọt đầy. Dù gì thì mẹ cũng phải nghỉ đến bác Thái , bác là bạn thân của bố. Mẹ không nên gặp bác. Không thể la6''y bác. Chả le tình yêu còn có thể đến với mẹ lần nửa sao nhỉ ? Ở cái tuổi ba mươi chín của mẹ mà vẫn còn yeu hở trời.

Con ngõ hie6.n ra trong mắt Như . Phục thả Như ở cửa , Như hỏi Phục có vào nhà chơi không, Phục lắc đa6`u. Như thở ra nhẹ nhàng khi bóng Phục khuất dau cánh cổng. như bước vào nhà gặp Bảo đang ngồi nhai kẹo cao su trong salon.

- Mẹ về chưa ?

- Rồi.

- Lâu chưa ?

- Vừa về xong.

Như chớp mắt :

- Mẹ về với bác Thái hả ?

Bảo lắc đa6`u :

- Không, mo6.t mình.

Như chạy le6n lầu. Nàng đụng đầu mẹ Ở lưng chừng cầu thang . Mẹ hỏi :

- Như đi đâu về thế ?

Như nói nhỏ :

- Con ra phố với Phục.

Mẹ cười :

- Thay quần áo nhanh xuống ăn cơm.

Như dạ trong cổ họng . Nàng mở tung cánh cửa phòng . Hà chưa về, chắc lại đi chơi với bồ. Hưng vẫn nói :

- Ở nhà có hai cô con gái đua nhau mà đi. Mẹ than hoài thôi.

Như thế Hưng nói đúng . Hà đi làm từ sáng sớm , chiều mới về . Như đi học ở trường lại thêm học Anh văn buổi sáng . Có ngày chủ nhật thì lo quần đi chơi , bạn bè. Hưng đến lần nào cũng gặp mẹ hoặc Bảo rồi lại về một mình thui thủi . Bổng dưng Như thấy tội cho chàng. Chẳng biết Hưng hie6.n diện trong gia đình này từ bao giờ , Như không còn nhớ rõ nửa . Chỉ biết Như lớn lên là đã thấy Hưng . Chàng ra vào căn nhà này tự do như nhà chàng , không có một điều gì có the6? xảy ra được với Hưng . Cũng không có một ấn tượng nào trong đầu Nhự Như tự xem Hưng như một người đã thân- quá thân thuộc như ruột thịt nửa.

Như đem quần áo vào phòng tắm . Không có gì phải vội vàng để xuống đối diện với mẹ cả . Như chậm rãi hứng những giọt nước mát từ hoa sen hất ngưo=.c trở lại . Với nổi thích thú bất ngờ . Như thảnh thơi đùa nghịch với trò chơi đó. Tie6''ng hà gọi Như ơi ới làm Như ngừng vặn nước :

- Như tắm hả Như ?

Như nói vọng ra:

- Ừ! Sao hôm nay về muộn thế ? Đi chơi với bồ hở ?

Tiếng Hà rộn ràng :

- Không phải. Đi chơi với anh Hưng.

Như dậm cha6n xuống nước . Nàng lau khô những giọt nước bám trên tha6n thể rồi khoác chiếc khăn bước ra ngoài :

- Anh Hưng lên sở đón Hà đấy à ?

- Ừ.

- Tự dưng sao rỗi rảnh thế ?

Hà nheo mắt :

- Ai biết được ông ấy . Tao đang làm việc thì nghe điện thoại reo, tưo=?ng anh Khiêm gọi. Ai ngờ là ông Hưng nhà mình.

Như cười :

- Lâu lâu ông ấy nổi hứng bất tử.

Hà gật đầu :

- Anh ấy rủ tao đi phố chơi , mua sắm ít đồ cho... con gái , Như ạ . Sinh nhật thứ hai mươi lăm tuổi của cái cô đánh má hồng thật đỏ ấy.

Hai đứa chọn mãi mới mua đưo=.c cho nàng cái ví xách , đẹp lắm.

Như nghe vui vui:

- Thế mà anh ấy cứ chối lia lịa . Hôm nọ em hỏi anh về cô ta, anh bảo chả có gì.

- Bây giờ cũng vẫn nói chả có gì chứ sao.

Tiếng Hưng vang lên .Hai chị em quay lai. thấy Hưng đang đứng ở cửa , mĩm cười .Như luống cuống cài vội chiếc khuy áo. Hưng có vẻ thản nhiên , mặt Như hơi hồng . Chàng hất mặt mắng Hà:

-Chưa chi đã kể xấu anh rồi nhé.

Hà cãi:

- Thế mà xấu cái gì.

- Anh có gì với cô má đỏ đâu mà cô tươm tướp vậy ?

- Em có nói gì đâu.

Như cười cười :

- Có, Hà có nói.

- Nói gì ?

- Nói anh Hưng mua quà sinh nhật thứ hai mười lăm cho cô ấy.

Hà kéo nhẹ tóc Như day daỵ Như nhăn mặt kêu lên :

- Đau em , Hà.

Hưng bước hẳn vào phòng hai cô gái. Chàng ngồi lên giường của Như , hỏi:

- Như không đi đâu chiều nay à ?

Như cười :

- Đi đâu rồi đấy chứ.

- Với ai ?

Hà nheo mắt:

- Còn ai vào đây ngoài thằng bé ấy nửa.

Như lườm chị:

- Người ta bằng tuổi mình mà gọi là thằng bé không biết kỳ.

Hà vênh mặt :

- Tao "chị" hắn . Không gọi thằng bé thì gọi bằng gì.

- Bằng tên cũng được.

- Còn lâu.

Như sụ mặt:

- Thảo nào Phục nói nhìn chị khó thưo=ng cũng phải.

Hà nhăn mặt phản đối :

- Trời ơi! Tao có cần nó thương tao đâu mà vội chê thế nhỉ ?

Hưng nhìn hai chị em , bật cười . Bảo gọi to :

- Yêu cầu hai bà chị xuống ăn cơm . Mẹ chờ.

Hà so vai , đứng bật dậy:

- Xuống ăn cơm , anh Hưng.

Hà nói:

- Vừa ăn quà với anh Hưng xong no quá trời à.

Như nghiêm giọng:

- Xuống một chút không mẹ buồn.

Hưng đứng dậy theo hai chị em xuống nhà . Bảo đã ngồi sẳn ở mâm cơm nó rên:

- Đói bụng muốn chết mà hai bà cứ yểu điệu hoài . Con gái sao mà chán đến thế không biết.

Hà ngồi xuống bên cạnh Bảo kéo tai nó :

- Mày nói như bố già tao không bằng.

Mẹ bảo Hưng :

- Hưng ngồi xuống đi cháu.

Hưng cười , chàng kéo ghế ngồi bên cạnh Như , nói đùa với Bảo:

- Bảo phải về phe anh để anh em mình bênh vực lẫn nhau chứ hai bà này gớm lắm. Cãi không nổi đâu.

Hà lườm Bảo:

- Anh còn phải xúi nó. Cái thằng hổn như gấu.

Bảo so vai:

- Em thuộc loại ngoan nhất trong lớp tuổi con trai bấy giờ đấy chứ đừng tưởng bở.

Hà hỏi:

- Nếu không ngoan mày sẽ làm gì ?

Bảo cười :

- Biết đâu được.

Hà nhún vai:

- Đúng là... con trai!

Mẹ nhìn Hà , can:

- Thôi , mấy chị em ăn cơm đi.

Như liếc nhìn Hưng cười nhẹ Hưng ăn quà no bụng mà vẫn ăn được ba chén cơm đầy. Như là người buông bát trước tiên . Mẹ gọi chị hai đem bánh xuống ăn . Như thoáng nghỉ đến buổi chiều gặp mẹ . Như lại buồn . Bửa cơm tàn. Mọi người kéo nhau ra bàn ăn bánh. Như nhìn những chiếc bánh ngon trong hộp mà nghe ấm ức sao đó . Mẹ nói với Hưng:

- Các cô con gái nhà này ưa đồ ngọt lắm. Chiều chiều bác đi làm về vẫn thường ghé Moderne mua bánh cho các cô ấy.

Hưng cười:

- Bác cưng các cô ấy quá.

Bảo nhăn mặt:

- Chưa bao giờ mẹ nghỉ đến chuyện mua cho con trai.

Mẹ cười với Bảo:

- Mẹ có biết con trai thích ăn cái gì đâu mà mua.

- Tại mẹ không hỏi.

- Thế Bảo thích ăn gì nào ?

Bảo xòe bàn tay lên bàn:

- Con thích ông "Trần Hưng Đạo".

Mẹ đánh khẻ lên tay Bảo la:

- Chỉ thế.

Bảo rút tay về cười khì khì . Như cắn miếng bánh trong miệng mà nghe đắng hơn là ngon. Tư khi biết mẹ yêu bác Thái, dường như Như thấy mẹ lạ kỳ sao đó. Mẹ hay nói dối. Mẹ chưng diện phấn son đậm mầu. Mẹ may quần áo liên miên, và mẹ có nhiều tiền cho chị em Như chưng diện . Như đâm nghi ngờ lòng mẹ . Như kém yêu mẹ như xưa.

Buổi tối xuống âm thầm . Bảo đứng dậy bật ngọn đèn sáng trước hiên . Mẹ ngồi nói chuyện thêm vài câu với Hưng rồi bỏ về phòng riêng. Bảo than:

- Buồn quá. Hà cho mượn Honda đến nhà bạn t''i được không ?

Hà lườm Bảo:

- Sao mày không đề nghị tao sang tên luôn cái xe cho mày.

Bảo cười nhỏ :

- Đâu dám.

- Mày việc gì mà chả dám.

Bảo nhìn Hưng phân trần:

- Anh Hưng thấy không . Chưa chi bà ấy đã đỗ tiếng oan cho em . Mượn xe có chút xíu mà nói mai nói mĩa nghe chán đời ghê.

Hưng cười:

- Bảo lấy xe anh mà đi.

Hà nhăn mặt:

- Thôi , để nó đi xe Hà cũng được.

Bảo nheo mắt:

- Hối hận rồi hả . Thôi em đi xe anh Hưng thích hơn.

Hà mắng:

- Ông tướng. Lại phá nát xe anh ấy ra. Ông cứ xách xe tôi đi đâu thì đi đi.

Bảo cười khì khì đứng lên dắt chiếc xe Honda Dame của Hà ra cửa. Hà nhìn theo dáng cao lênh khênh của Bảo , thở nhẹ:

- Dám lại mượn xe tôi đi chở đào lắm nghe.

Như cười khẽ:

- Nó còn nhỏ xíu mà đào nào.

Hà bảo:

- Nó mười sáu tuổi rồi đấy. Nhỏ cái nổi gì.

- Thì mười sáu , có ai mười sáu tuổ+i có bồ không?

Hà bĩu môi:

- Con nhà quê ơi! Trẻ con bây giờ biết yêu sớm lắm. Mười sáu tuổi là đủ sức đưa đào đi xi nê , ăn kem , dạo phố nữa đấy.

Như so vai nhìn Hưng . Chàng ngồi hút thuốc , một chân gát nhẹ lên thành ghế . Như ngồi cạnh chàng , khẻ hỏi Hưng:

- Anh có nghĩ như chị Hà không?

Hưng hỏi:

- Nghỉ gì, em?

- Nghỉ về tình yêu của tuổi mười sáu.

Hưng lắc đầu:

- Anh không nghỉ gì cả.

Như sụ mặt giận dỗi:

- Lúc nào anh cũng nói được có thế.

Hưng cười ồn ào:

- Tại anh chỉ biết nói có thế . Mà điều đó Như phải hiểu hơn anh chứ sao lại hỏi anh.

Như lắc đầu:

- Em có hỏi anh đâu.

Hà hự lên:

- Mày nghe làm gì cho mệt . Tuổi nào cũng có tình yêu của tuổi đó. Thằng Bảo nó mười sáu th`i nó có tình yêu tuổi mười sáu, mày mười tám tuổi, mày cũng có tình yêu của tuổi mười tám. Và anh Hưng , và mẹ. Tình yêu của tuổi già.

Hưng mĩm cười nh`in Hà chăm chú:

- Tại sao Hà lại nói đến t`inh yêu của tuổi anh, tuổi mẹ trong câu chuyện này.

Hà nhún vai:

- Vì Hà nghỉ chắc chắn anh cũng có tình yêu . Một thứ t`inh yêu của tuổi hai mươi tám chửng cha c đậm đà đã được anh dấu kín trong tận cùng tâm hồn anh.

Hưng nói khẽ:

- Hà có vẻ một nhà bói tóan . Thế Hà có đóan được anh yêu ai không ?

Hà lắc đầu:

- Chưa đóan được, nhưng mà Hà đang nghỉ. Có thể là anh đang yêu một người nào đó thật gần với anh, mà cũng có thể là quá xa với anh.

Hưng cười, chàng nhìn Như và nắm khẻ một sợi tóc của Như , hỏi:

- Còn Như, Như có nghỉ là anh có một t`inh yêu dấu kín như Hà nói không?

Như chớp mắt:

- Có thể Nghỉ đến.

Hà hơi nhăn mặt:

- Như lúc nào cũng có lẽ với có thể đươc hết.

Như cươi:

- Vì hiện giờ em chưa nghỉ . Nhưng đêm nay hoặc ngày mai em nghỉ thì sao. Chị nói về tình yêu của anh Hưng thế còn tình yêu của mẹ ?

Cả hai chị em đều đưa mắt nhìn Hưng. Dừơng như chàng không để ý đến lời Như hỏi Hà . Hà cười với Như:

- Tình yêu của mẹ sẽ mảnh liệt hơn tất cả nếu thực sự mẹ đang yêu.

- Chị đã nghỉ đến chuyện đó ?

- Nghỉ nhiều là đàng khác.

- Có bao giờ mẹ nói với chị ?

Hà lắc đầu:

- Chưa.

Như chơt hỏi Hưng:

- Anh Hưng, có bao giờ mẹ nói với anh về tình yêu của mẹ không?

Hưng lắc đầu:

- Không.

- Như thế thì chắc gì mẹ đã yêu.

Hà so vai:

- Tình yêu đến với mẹ rồi đó. Mẹ đã đi chơi với ông ấy nhiều lần.

Hưng nhỏm người lên:

- Ông nào , Hà ?

Hà nói trống không:

- Ông Thái.

- Có chuyện gì vậy ?

- Mẹ yêu bạn của bố.

Hưng có vẽ trầm ngâm, một lát chàng nói:

- Điều đó có thể xảy ra.

Hà nói:

- Đã xãy ra rồi.

- Có gì là ngạc nhiên đâu. Mẹ còn trẻ Qúa mà ông Thái thì bỏ vợ. Hai người có quyền yêu nhau.

Hà bĩu môi:

- Em không chấp nhận một thứ tình yêu vá víu như thế . Dù gì ông Thái cũng là bạn thân của bố, ông phải giữ gìn nhân cách của ông chứ.

Hưng cười dịu dàng:

- Em có vẽ đối nội quá. Anh thì nghỉ, nếu mẹ yêu ông Thái thật thì cũng nên khuyến khích mẹ cho mẹ bước thêm bước nữa. Mẹ còn quá trẻ Và cần một tình yêu, một người kề cận m`inh.

Hà cãi:

- Nhưng mẹ yêu người nào khác cũng được, tại sao mẹ lại yêu bác Thái.

- Vì ông ấy là một người thân quen trong gia đình. Gần gũi mẹ mới đưa đến tình yêu được. Vả Lại, biết đâu mẹ không nghỉ đến tương lai cho các em.

Hà cười nhạt:

- Mẹ mà nghĩ đến tương lai của tụi em thì chả đời nào mẹ nghỉ đến chuyện lấy chồng . Cứ sống với nhau như thế này có phải êm ấm và hạnh phúc bao nhiêu không.

Hưng nhìn Hà dịu ngọt:

- Em còn trẻ quá, không thể hiểu được tâm trạng của mẹ đâu.

Hà buồn buồn:

- Em thấy khổ sở mọi khi nghỉ đến ngày mẹ lấy chồng.

Như cũng chen vào:

- Em cũng thấy xấu hổ vì chuyện ấy. Mẹ lấy bác Thái chúng mình ở với ai đây ?

Hưng bật cười:

- Cac cô này khéo lo xạ Nếu mẹ lấy chồng thì mọi chuyện cũng vẫn như cũ. Hà vẫn đi làm , Như , Bảo vẫn đi học, có sao đâu. Nếu có chuyện thay đổi là do ở các cô kìa. Hà , Như đi lấy chồng ấy.

Hà gật gù:

- Em cũng đang nghỉ đến điều này. Em cần phải lấy chồng.

- Có ai cấm cô đâu.

Hà so vai:

- Điều quan trọng là có ai cưới đâu mà lấy ấy chứ.

Hưng dụi tắt tàn thuốc , nói:

- Bồ Hà đâu? Sao không dục hắn cưới đi.

Hà hỏi Hưng:

- Dục thế nào. Hay anh dục hộ em đi.

Hưng cười. Như cũng cười theo. Hưng nhìn Như, chợt hỏi:

- Còn Như ! Bo ^` Như có định gì chưa ?

Như chớp mắt lắc mái tóc:

- Em chưa nghỉ gì đến chuyện có chồng cả. Mới yêu nhau thôi mà hình như đang muốn bỏ nhau đấy. Lấy nhau làm sao nổi nử a.

Hưng hạ giọng:

- Bộ hắn không yêu em à ?

- Em không biết. Có lẽ tại Phục còn nhỏ quá nên chưa nghỉ đến chuyện tương lai.

Hưng gật gù:

- Năm nay Phục bao nhiêu tuổi nhỉ , Như ?

Như cắn môi nhè nhẹ :

- Hình như mười chín.

- Hơn nhau một tuổi.

- Dạ.

- Năm năm nửa hai đứa lấy nhau là vừa.

Hà kêu lên:

- Năm năm , lâu quá Như ạ.

Như cười:

- Đối với Như thì lâu quá thực. Năm năm nữa Nhu hai mươi bốn tuổi, Phục hai mươi lăm.

Hà so vai:

- Hà chỉ bằng tuổi Phục . Chả biết hai mươi lăm tuổi còn có ai chịu cưới mình không , anh Hưng ?

Hưng nheo mắt:

- Đẹp như Hà ai mà chẳng muốn cưới.

Hà nhướng mắt:

- Ai đâu ?

- Hà đang chờ mà.

Hà lắc đầu:

- Em sợ Chờ lắm. T`inh yêu dù đẹp mà cứ phải nghỉ đến chuyện chờ đợi tự dưng hết đẹp ngay.

Như cười nhỏ:

- Hà chỉ muốn nghỉ đến chuyện gì là chuyện ấy phải đến với Hà ngay.

Hà gật đầu:

- Đúng đó. Như đóan ý Hà trúng phóc.

Như tựa lưng lên thành ghế, lặng thinh. Hưng hút thuốc hết điếu này đến điếu khác . Hà chợt nhìn Hưng chun mũi:

- Anh hút thuốc nhiều quá.

- G`i mà nhiều.

- Nãy giờ anh hút gần hết gói thuốc.

Hưng cười:

- Tại ngồi một chỗ buồn quá. Anh có cái tật ngồi phải hút thuốc.

- Hà lườm Hưng thóang âu yếm:

- Anh như thế... Ai mà dám yêu anh.

Hưng gật đầu:

- Anh biết rồi, và có than thở gì đâu.

Như đứng dậy:

- Em đi ngũ.

Hưng kéo nhẹ Như ngồi xuống ghế:

- Ngũ gì sớm thế , mới có chín giờ mà cô bé.

Như nhìn Hưng xa xăm:

- Tại anh ngồi một chỗ than buồn. Em đi ngũ để anh về đi chơi với cô má đỏ Mới vui.

Hà cười nghiêng đôi vai thon:

- Nó đuổi khéo anh đấy.

- Anh có về đâu.

- Cô nàng muốn lên phòng để tự do nhớ chàng.

Như so vai:

- Em đâu có tình bằng chị mà nhớ.

Hà cãi:

- Mày đang có tình yêu , tại sao lại nói không tình được như tao.

- Tình yêu của em khác.

- Khác sao?

Nhu ngap ngung :

- Khác là... là Phục còn trẻ quá.

Hà cười phá lên:

- Nó trẻ thì càng tình hơn chứ sao. Cô cậu đi chơi, đưa đón nhau đều đều. Tình đứt đuôi đi còn gì. Dám mạnh bạo hơn cả tao với anh Khiêm nửa ấy chứ.

Như đỏ mặt. Nàng đã bắt gặp Khiêm hôn Hà nhiều lần ở phòng khách này. Khi họ hôn nhau, Như có cảm tưởng họ chẳng cần biết có ai , chăng sợ người thứ ba bắt gặp nửa. Hà ôm quấn siết lấy cổ Khiêm và hai người ngã dài lên mặt ghế. Như thường bị ám ảnh về lần bắt gặp ấy. Với Như, tình yêu của Phục quá b`inh thường. Và Như thường khó khăn trong mỗi lần Phục định âu yếm nàng thân mật quá. Vì thế, dù yêu nhau đã nửa năm mà Phục và Như chưa lần nào dám hôn nhau cho đúng nghĩa hôn. Như cũng không dám ôm eo Phục mọi lần Phục chở nàng. Chỉ là những đưa đón thật thà và ánh mắt nói nhiều hơn những gì khác nửa.

Hà nhìn Như cười hồn nhiên:

- Trẻ con bây giờ mười bốn mười lăm tuổi đã yêu nhau ra gì , rủ nhau đi lập tổ ấm tỉnh bơ rồi, th`i với tuổi mười tám của Như đâu còn gọi là bé nửa.

Như hơi nhăn mặt:

- Hà nói lạ quá. Làm như em... ghê gớm lắm vậy.

Hà cười:

- Có ai bảo Như phải khai ra đâu.

Như so vai:

- Có gì mà khai. Em "bồ" Phục chứ đã yêu đâu.

- Thế nào mới là yêu nửa?

- Là... như Hà với anh Khiêm.

Hà cười nhỏ:

- Cũng chưa hẳn là tình yêu.

Như mở tròn đôi mắt:

- Hai người thân mật nhau như thế...

Hà thản nhiên hất mặt về phía Hưng :

- Như hỏi xem anh Hưng đã thân mật với cô nào chưa và , anh đã yêu cô nào thật sự chưa?

Như nhìn Hưng thấy ánh mắt chàng thóang dịu dàng và nụ cười của Hưng đầm ấm khiến Như bâng khuâng trong lòng. Hưng nói:

- Các cô này thật kỳ.

Hà cong cớn:

- Có gì là kỳ , anh?

- Anh sợ các cô luôn.

- Em có gì để anh sợ ?

- Các cô dạn dĩ và... tò mò.

Hà bĩu môi:

- Anh như ông cụ non.

Hưng cười buồn:

- Anh già thật rồi.

Như chợt nói:

- Anh nên lấy vợ, anh Hưng ạ.

Hưng nhìn Như ngạc nhiên:

- Tu dung Nhu xúi anh lấy vo ?

- Vi anh đu suc đe nuoi vo roi. Va anh cung nhieu tuoi nua.

- Như nghĩ thế đấy à ?

Như cúi đầu . Hưng bật cười:

- Có lý lắm. Anh sắp sang tuổi ba mươi . Cũng phải lấy vợ Để an ủi nhau trong tuổi già.

Hà lườm Hưng. Môi nàng trề ra cong cớn:

- Anh nói nghe thảm còn hơn ông cụ.

- Anh nói thật đấy.

- Ai mà tin nói anh.

Hưng nhìn Như:

- Em tin anh không , Như?

Như lắc đầu:

- Khó lắm. Anh nhiều đào, cô nào trông cũng hấp dẫn và đẹp hết. Ngồi đây thì anh than thở thế, chứ xa khỏi bọn em là anh bay bướm ra gì.

Hưng nheo mắt:

- Tôi xin các cộ Chỉ giỏi vu oan cho anh là giỏi thôi.

Rồi Hưng đứng lên:

- Hai đứa đi uống cà phê với anh không?

Hà lắc đầu:

- Chịu thôi. Em không quen uống cà phê.

- Còn Như?

- Em buồn ngũ.

Hưng so vai:

- Chê thì thôi anh đi một mình vậy.

Hà hỏi:

- Mai anh Hưng đến không ?

- Chưa biết.

- Mai đi dự sinh nhật cô má đỏ đó hở ?

- Ừ !

- Về sớm đem bánh về cho em nghe.

Hưng cười:

- Để anh mua ở tiệm cho Hà ăn.

Hà hứ nhỏ :

- Ai thèm ăn bánh mua.

Như đứng dậy theo Hưng ra cửa:

- Anh có vẽ nhàn hạ ghệ Tối mai anh đi ăn sinh nhật hả ?

Hưng lắc đầu:

- Không đi.

Như tròn mắt:

- Anh vừa nói với chị Hà.

- Ừ !

- Sao đổi ý nhanh vậy ?

Hưng nhìn Như thấp giọng:

- Mai Như đi với anh thì anh đi.

Như kêu lên:

- Như.

- Ơ!

- Cô ấy có mời Như đâu ?

- Sao em biết là không mời ?

- Vì Như không quen. Vả Lại, anh là bồ cô ấy phải đi một mình đến giúp cô ây chứ bộ.

Hưng cười nhẹ:

- Chỉ giỏi tưởng tượng thôi. Mai anh đón Như nghe.

- Thôi.

- Sao vậy ?

- Em không thích đến đó.

Hưng chợt hỏi :

- Đi chơi với anh sợ Phục giận hả ?

Như cãi :

- Gì mà giận. Phục biết anh chứ bộ.

- Thế sao từ chối ?

- Em nói rồi, em không thích đến đó.

- Thì đến chỗ khác.

Như lắc đầu :

- Đến chỗ khác, tự nhiên mà bắt anh bỏ một buổi tôi vui bên "nàng" sao được.

Hưng nhún vai:

- Mặc kệ. Tối mai anh cứ đến đây đón em.

Như lắc nhẹ Mái tóc, không nói. Nàng mở cổng cho Hưng mang xe ra rồi lặng lẽ quay vào. Không dưng mà nghe buồn đến bật khóc lên được. Chả hiểu lý do tại sao thế nữa. Cũng như Hảo vẫn than với Như bất thần:

- Buồn quá Như ơi !

Như hỏi :

- Sao buồn ? Giận người yêu hả ?

Hảo lắc đầu :

- Buồn tự nhiên ấy. Chả hiểu sao thế nữa. Ta thèm thay đổi quá đi.

- Thay đổi điều gì ?

- Gì cũng được . Miễn là không phải nhìn những nhàm chán cứ tiếp diễn hằng ngày.

- Như đùa đùa:

- Thì thay đổi đi. Bỏ người yêu này , tìm một người yêu khác mà yêu.

Hảo nhún vai:

- Người yêu là cái gì . Ta chưa yêu ai hết.

- Mi quen đông lắm mà.

- Ừ ! quen cho vui vậy thôi.

- Đi chơi nửa ?

- Đi chơi cũng gọi là người yêu à ?

Như ngây thơ nhìn Hảo :

- Mi còn nói hắn... mi mi nữa cơ mà.

Hảo gật đầu :

- Đâu có sao . Hôn nhau cũng chưa yêu được.

Hảo nói làm nhiều lúc Như cũng đâm nghi ngờ tình yêu của Nhự Tại sao kỳ lạ thế nhỉ? ?Không biết Như có yêu Phục không ? Và không Phục có yêu Như không ? Cùng một lúc mà hai đứa thích nói chuyện với nhau. Thích được đưa đón nhau và nghe bạn trêu đùa gán ghép thật vui tai. Thế rồi tự cho là của nhau từ lúc ấy . Không một lời tỏ tình, hai đứa chấp nhận sự thân quen là tình yêu.

Như ở trong trường hợp ấy.

Nàng khép nhẹ cánh cửa rồi bước nhanh về phòng . Hà đã bỏ màn sẳn và nằm đọc truyện . Như nhăn mặt :

- Hôm nay tôi lại phải tắt đèn.

Hà nói :

- Chứ sao. Ai bảo mày lên giường sau tao.

- Chị lớn hơn em.

- Mày bằng tao rồi.

Như cằn nhằn:

- Hôm nào chị cũng nằm trên giường trước. Bắt đầu từ mai em sẽ ngũ trước chị cho biết.

Hà cười khẽ, không trả lời Nhự Như ngồi vẫn vơ một lát rồi tắt đe1n . Hà rên:

- Con khỉ Như.

Như hỏi vọng sang:

- Gì thế Hà ?

- Tao đang xem đến đọan hay nhất thì mày tắt đèn.

Như cười khúc khích:

- Chị nên dậy bật đèn xem tiếp.

- Mày có thức không ?

- Không em ngũ.

Hà quăng quyển truyện lên đầu giường nói :

- Tao thức một mình sợ lắm.

Như nhắm mắt cười thầm. Luôn luôn Hà muốn "ăn" Nhự Hà sợ ma . Tối đến là vội vã lên giường nằm trong màn đọc truyện chờ Như đóng cửa , tắt đèn. Vì Như phải học bài và hay thức khuya nên đành chịu thua Hà . Nhiều đêm cũng thấy sợ , gọi Hà hoài mà không thấy Hà lên tiếng. Như tón rén tắt đèn xong chui vào màn ngũ chung giường với chị Nửa đêm Hà cằn nhằn Như nằm không yên , cứ xoay qua trở Lại hoài làm Hà mất ngũ.

Như thì nghỉ, Hàít mất ngũ hơn Nhự Buổi sáng Hà phải dậy sớm đi làm. Như nằm nghe Ha than thở đủ chuyện . Cái gì cũng làm Hà khó chịu được hết . Như lại phải vén mùng ngồi dậy nhìn Hà nhăn nhớ với đôi giầy :

- Đứa nào đá giầy tao vào tuốt trong gầm tủ , tìm mệt gần chết.

- Như, tối qua mi thưc khuya có nghe thằng Bảo nó phá cái máy hát của tao không ?

Sáng nay Như đang ngũ thì nghe tiếng Hà gọi nhỏ :

- Như này, Như.

Như mở chòang mắt ra. Hà nói :

- Ông ấy đến tận nhà đón mẹ đi làm.

Như ngồi bật dậy :

- Bác Thái ?

- Ừ !

- Hôm qua em gặp mẹ đi phố với bác ấy.

Mặt Hà sa sầm xuống :

- Tao không muốn gọi ông ta là bác nửa.

- Gọi bằng ông mẹ la.

- Tao không sợ . Tao nghỉ mẹ với ông ta sắp lấy nhau mất.

Như lặng người nhìn Hà . Hôm qua Hưng nói mẹ có quyền yêu và có quyền bước thêm bứơc nửa , vì mẹ còn trẻ quá . Mẹ mới ba mươi chín tuổi. Làm sao sống cô đơn nổi mà sống . Như biết mẹ còn trẻ, còn đẹp thật , nhưng nàng vẫn không muốn mẹ lấy chồng . Như không muốn một người đàn ông nào khác chen vào làm xáo trộn cuộc sống của gia đình.

Giọng Hà thật buồn :

- Mẹ trẻ ra nhờ tình yêu mới đấy Như ạ . Chỉ tội nghiệp cho Bố . Nếu bố mà biết được mẹ yêu ông bạn thân nhất của bố chắc bố buồn lắm.

Như nói thầm :

- Bố chết rồi ! Dù sao thì bố cũng chết rồi. Và mẹ đã để tang bố được năm năm.

Hà than :

- Không muốn đi làm nửa. Nghỉ đến mẹ với ông ta là tao lại thấy bất mãn.

Nhu thở dài:

- Mình không có quyền nói mẹ.

Hà nhún vai:

- Mình chẳng có quyền gì cả. Chỉ có quyền bất mãn ngấm ngầm.

Như xuống khỏi giường . Nàng vào phòng đánh răng rửa mặt. Lúc trở ra không thấy Hà . Chắc Hà đi làm rồi . Như xuống nhà dưới . Bảo đang ngồi ăn sáng , hỏi Như :

- Ăn bánh mì không , Như ?

Như ngồi xuống cạnh Bảo :

- Chưa đi học à ?

- Chưa.

- Trể vậy ?

Bảo cười :

- Em nghỉ hai giờ đầu.

Như tròn mắt :

- Mày được nghỉ hay tự nghỉ ?

Bảo nhăn mặt :

- Chị lại bắt đầu giọng bà Hà , cái tính khó thương như thế ai mà yêu cho nổi.

Như gõ lên đầu Bảo :

- Mày hỗn quá thảo nào chị Hà hay mắng mày cũng không oan.

Bảo chun vai , cắm cúi vào dĩa trứng trên bàn không nhìn Như . Như ăn chung miếng bánh mì với Bảo , nàng nghe tiếng xe quen thuộc của Phục ngừng trước cửa. Bảo nháy mắt với Như :

- Chàng đến !

Như đứng vụt dậy. Bảo nói đùa:

- Chàng đến sớm quá. Điệu này chắc đến đưa nàng đi ăn phở Rồi.

Như cau mặt :

- Bảo im đi.

Bảo hất mặt :

- Chị thách không em ra hỏi chàng ngay.

Như cắn môi, Bảo chợt nói :

- Em không ưa chàng của chị tí nào hết.

Như hỏi :

- Sao vậy. Phục làm gì mày ?

Bảo so vai :

- Em chịu anh Hưng hơn

Như nói :

- Dĩ nhiên . Anh chiều mày quá không chịu sao được.

Bảo nhăn mặt :

- Không phải vì chuyện đó . Mà sao anh Hưng "được" thế lại không có bà chị nào của tôi để ý đến nhỉ ? Em là Như em yêu anh Hưng ngay.

Như hất mái tóc. Nàng nghe nóng ở mặt với câu nói bất ngờ của Bảo . Có bao giờ Như nghỉ đến Hưng đâu . Tại sao Bảo lại nhắc nhở đến Hưng trong tình cảm của Như nhỉ ? Mà lạ thật ! Hưng ở gần Như quá đến độ Như không thể nghỉ đến được nửa. Nàng bỏ Bảo bước nhẹ ra cửa Phục đang loay hoay dựng xe :

- Đến Như sớm thế ?

Như hỏi, một thoáng vui tươi . Phục cười :

- Đến hỏi Như xem chiều nay có đi học không ?

Như gật đầu :

- Có chứ.

- Chiều nay anh không đến đón Như được.

Như thóang thấy bứt rứt , nhưng nàng vẫn gượng thản nhiên:

- Như về một mình được mà . Bộ chiều nay anh bận hả ?

- Trưa nay đi Mỹ Tho.

- Làm gì vậy ?

- Đi với chị Loan và nhỏ Thúy có chút việc.

Như nheo mắt :

- Thích nhỉ . Bao giờ anh về ?

- Thứ hai.

- Mua quà cho Như nhé.

- Dĩ nhiên.

Như bật cười . Phục ngồi cạnh Như trong ghế dài. Vai Phục chạm phải vai Nhự Như nói :

- Hôm nay Như dậy sớm hơn mọi hôm.

- Mẹ với Hà đi làm chưa Như ?

- Rồi.

Phục ngồi sát Như thêm chút nữa. Như thấy nóng ở má nghe hơi thở Phục thật gần bên nàng . Như ngồi xích ra cửa.

- Bảo ở nhà đấy anh.

Phục ngạc nhiên:

- Bảo nghỉ học à ?

- Nó nói nghỉ hai giờ đầu.

Phục ngồi lặng thinh. Như cầm tờ tuần báo đặt lên đùi lật lai. Phục ngó Như đâm đâm. Như chợt nhìn lên :

- Như có gì lạ thế ?

Phục nói :

- Không.

Hai người lại rơi vào im lặng . Tiếng cười của Bảo từ trong phòng ăn vọng ra ồn ào. Như nghỉ Bảo thường lên cơn bất thường như vậy. Con trai thật lạ kỳ. Như không còn hiểu nổi sự bất thường của Bảo nửa.

Bảo đi ra , trên tay cầm mấy quyển vỡ. Bảo chào Phục bằng một nụ cười không thân mật lắm. Nó ngồi xuống ghế đối diện Như và Phục . Như hỏi :

- Bảo cười gì trong phòng ăn thế ?

- Cười chị Hai.

- Chị ấy làm gì ?

- Điên điên khùng khùng làm sao ấy.

Như lườm Bảo :

- Có Bảo điên điên khùng khùng thì có . Lâu lâu phát lên cười làm ta sợ.

Bảo nhăn mặt :

- Chị này nói lạ ghệ Chị nói như thể em từ nhà thương Biên Hòa trốn ra không bằng.

Như hất mặt :

- Còn hơn thế nửa.

Bảo đứng dậy:

- Em đi học cho rồi . Nhà có hai bà à chị chỉ trich cằn nhằn là giỏi thôi.

Phục gọi Bảo :

- Bảo chờ anh chở lên trường.

Bảo nhìn Như :

- Anh coi chừng bà Như giận anh đó.

- Như tròn mắt hứ lên một tiếng Phục cười nhẹ :

- Anh về bây giờ mà.

- Sao anh về sớm thế ?

- Anh đi Mỹ Tho.

Bảo hỏi Như :

- Anh Phục đưa em đi Như buồn không ?

Như bĩu môi :

- Ai thèm buồn mày.

Phục đặt tay lên vai Như :

- Anh đưa Bảo lên trường rồi anh về luôn nghe . Thứ hai nếu về kịp anh đến trường đón Như.

Như ngồi yên trên ghế nhìn Phục ra cửa. Tiếng đóng cửa và tiếng máy xe nổ ròn rồi xa dần. Như vẫn chìm vào bâng khuâng.

...coi tiếp phần 3.