• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Tóc mây

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Tóc mây


    Chương 4


    Tôi nóng lòng chờ ông Văn. Chị có tình yêu của ông ấy mới an ủi vổ về được chị trong lúc này, nghĩ đến mhững ngày dài, những đêm lạnh, chịnằm đó một mình, vào ra một mình với bao nhiêu lo âu va chán chường của một người trốn tránh, tôi ứa nước mắt khóc cho chị tôi.

    Tôi lại nhớ chàng,cha đang làm gì giờ đây, đàn thánh ca hay đi dạy học có khi nào cha nhớ đến tôi không? tôi thèm được nghe giọng nói trầm ấm của chàng quá, thích đến lị cả người đi được tình yêu là thế này sao? Tôi chỉ muốn được gặp chàng ngay bây giờ, ngay lúc này để gọi lên một chử anh thôi, tôi không biết chàng buồn hay vui khi thấy tôi, tôikhông biết làm gì bây giờ.

    Cánh cửa sổ phòng chị khuên vẩn mở, chị khuyên xuất hie6.n mờ xa ở khung cửa đó, chị lại đứng nhìn về phía đồi domaine de marie, ở đây có những tòa nhà mà tháp cao vun vút vương lên nên trời đục sương, mái đỏ cong cong, vòm cổng buồn tu viện này chị khuyên đã khoe tôi:"chị nhìn nó hơn một thángnay rôi, mai sau chỉ sẽ cho con chị đi tu nếu nó là con gái, ở trần nửa lớn lên khổ như chị cay đắng lắm em ơi. Cánh cử a phòng đóng lại, ruột tôi như thắt lại, tôi linh cảm một quyết định nào đó của chị đã đến, cánh cửa khép lại như một chối từ. Tôi quay nhìn sau lưng:

    - Trời ơi! sao lâu thế không biết, giờ này mà chưa thấy đến, bự ghê.

    Sau lưng tôi con dốc vẩn vắng người, nương chè xanh rì trước mặt tôi thấy chị khuyên bước xuống vườn, tôi rủn cả người:

    - Chết rồi, chi ấy xách vali đi.

    Tôi chới với trên đỉnh đồi, nương chè xanh mờ đi, trờicao xà thấp xuống. Ông Văn chưa đến, trời sao lâu thế. Tôi bỏ chạy, vừa lúc đó Phan gọi vang:

    - Tố Kim coi chừng ngả kià

    Tôi quay phắt lại, ông Văn người yêu của chị Kim đó, cha của con chị khuyên đó sao? họ xắp có con với nhau, tha thiết đến thế là cùng mà vẩn phải xa nhau.

    Tôi nói kẻ:

    - Chị Khuyên đó kìa.

    Phan ngơ ngác không hiể gì, ông Văng đưa hai tay lên, ông muốn kêu lên nhưng âm thanh tắt nghẹn, mắt ông run lên cả khuôn mặt biến đổi xuất thần theo dáng chị khuyên chậm chạp di đông ở đằng xa. Tình yêu tôi ngờ nó lại lạ lùng đến thế, nó làm ông Văn, một người đàn ông có bản lảnh va đầy nghị lực trở thành trẻ con như ai. Ông lắp bắp:

    - Trời! Tố Khuyên, Tố Khuyên.

    Không nói gì thêm ông lao vụt xuốg đồi chè, tôi đứng lại với phan. Chị Khuyên bắt đầu lên dốc đỉnh đồi bên kia, áo dàichị tím ngắt trong nắng chiều hiu hắt. Một nặng trủi trên tay một hắt hiu trên đời. Ông Văn chạy đến với chị hình như chị chưa biết, tôi im lặng ng(''m cái hạnh phúc xót đau của hai người, thôi thèm tình yêu dù cay đắng như chị khuyên cũng được, ừ nhỉ tại sao không? tại sao không có một đứa con với chàng, như chị chị khuyên đã có với người chị yêu.

    Có gì tội lổi đâu? Tôi sẽ đời mang tình yêu chàng trong lòng tôi, người tôi run lên vì ý nghĩ lạ lùng này, tôi chới với như xắp ngả, tôi thấy chị khuyên lảo đảo ngả vào tay ông Văn, chị xúc động, chị thua trận rồi, bóng hai người nhập làmmột trên đồi cỏ xanh.

    Tôi mờ nước mắt nhìn theo họ mà nhớ đến chàng, họ dìu nhau về lại ngôi nhà cũ. Tôi khóc khi nào mà môi mặn nhớ thương.

    Phan tha thiết:

    - Kim

    Tôi đăm đăm nhìn Phan nghe như tiếng chàng:

    - Anh!

    Rồi tóc Phan bay dạt về một phía, rồi Phan dằm thắm ngó tôi, tôi bàng hoàng:

    - Xin lổi anh Kim lầm, Kim xin lổi.

    Phan ngơ ngác, chàng làm sao hiểu lòng tôi, tôi nghe âm vang lời gọi của chàng qua giọng nói của Phan và tôi đã gọi "anh" như gọi để nhớ một người khác.

    - Tại sao Kim xin lổi anh? kim lạ lùng quá

    Tôi ăn năn:

    - Kim xúc động quá, anh đừng để ý nghe

    Thú thật tôi không hiểu gì cả, tự nhiên cầm giấy đến nhà Kim, dì Kim đi vắng chỉ có ông Văn đang thừ người mong tin Kim, thấy thư kim ông ấy hối hả đi liền, tôi hỏi gì cũng không nói, rồi người con gái áo tím bên kia đồi ai đó Kim?

    Tôi lắc đầu:

    - Thôi mình về bổn phận Kim đã xong, giờ này không nên làm phiền họ nửa, phải không anh?

    Tôi vào phòng chị khuyên, năn nỉ khóc lóc mã, chị Khuyên đã chụi về nhà dì Thảo. Ông Văn đi về saigon -- đà lạt mỗi tuần. TÔi bỏ cả học hành để lo cho chi, tôi viện cớ mới vô học gần tết rồi học cũng không bao nhiêu ra giêng gạo một mạch dể đậu hơn, để ở lại với chị.

    Dì Thảo dành cho chị một phòng nhìn xuốn thung lũng, phía bên kia khu đồi đỉnh tháp cao của jersin, triền dốc mướt xanh và những sáng những chiều tôi ngồi mà nhớ thương, vàmơ ước xa xăm của đỉnh tháp cao vút nhà thờ của chàng, càng xa chàng càng nhớ thương dai dứt nồng nàn hơn.

    Những chiều có gió lạnh, gió se mình trên mặt hồ phẳn lặng tôi đi bên chị khuyên mang bụng ì ạch mà nhớ chàng quá chừng quá đổi.

    Họ chua xót yêu nhau, nghịch cảnh trái ngang nhưng họ vẩn có con với nhau, nhưng ông văn vẩn yêu chị say đắm, yêu lê the6 như cuộc tình cuối đời để đời ngàn năm cho nhau.

    Ông Văn nâng niu từng bước chân chị trên triền cỏ dốc, triều mến từng cơn mệt vì thai hành, họ say sưa tương lai con họ, họ quên một người đàn bà, mà dù lòng bao la hơn đại đương, hồn cao hơn núi cũng không tha thức cho họ đượ c: bà Lê Văn.

    Chị Khuyên đang ngủ, muốn tâm sự với chị nhưng chị ngủ rồi, đứa con trong bụng làm chị làm chị ngủ không muốn no mắt,ngủ trưa, ngủ chiều ngủ tối, dì bảo:

    - Cnn Khuyên nó ngủ nhiều quá bắt chương cái bụng đó mà, đố khỏi mai mốt đau đẻ chưởi chồng cho mà coi.

    Chị khuyên cười tủm tỉm, ông văn tha thiết:

    - Con thích đau dùm khuyên nữa chứ lo chi khuyên chưởi hả dì

    - Í cha, con đầu nói rứa chứ mai mốt đầy nhà, mỗi lần vợ nói "anh ơi em có bầu" nhăn như khỉ cho coi.

    Ông Văn chắc xuống phố mua trái cây cho chị, tôi muốn yên lành về mãi thế này với chị Khuyên, dù thỉnh thoảng thoáng gợn lo âu trong mắt chị.

    Phan lâu lâu ghé thăm tôi, chàng cho tôi những giây phút ấm lòng, chỉ có thế thôi. Tận đáy lòng thầm kính tôi vẩn mãi hoài yêu mình cha Duy.

    Tôi lấy lá thư chị Khanh gởi lên hôm qua tìm doạn ngắn nhất nhưng thích nhất ra đọc lại:

    - "Tố Kim lên đó co hạp không? tội mạ ghê vừ a mới hết bịnh lại lo con Kim đau ốm trên đó. Cha Duy đó Kim nhớ không? cha có đến nhà hỏi thăm tin tức Kim, cha bảo lâu quá không thấy Kim đi học với đi nhà thờ, chị có cho địa chỉ của Kim rồi đó. Chị Khuyên ơi, có vui vẻ không? mai mốt thế nào mạ cũng lên với chị đó, ba mạ tuy buồn nhưng lúc nào cũng thương chị lắm, mạ chỉ mong chị vui thôi, mọi ngang trái âu cũng là định mệnh... "

    Tôi cười một mình, tôi gợi cho tôi nụ cười của chàng. Tôi mong thư chàng mấy hôm nay rồi, hỏi địa chỉ tôi, thế nào chàng cũng thư cho tôi.

    Nghĩ đến lúc được đọc thư chàng, tôi chỉ muốn rao lên như suối trong rừng reo với cây cỏ.

    Tôi bỏ những buổi đi chơi để ở nhà đợi thư, mỗi lần ông đưa thư ngừng lại trước nhà, tim tôi đập loạn lên, cuống quýt hỏi, cuốn quýt ngóng chờ, tôi nhìn đăm đăm ra ngỏ, tôi vụt nhẩy xuống vườn, vụt lao ra cổng, ông đưa thư đến. Trên đời này ngoài những người thân yêu, chắc cái nhà ông đưa thư là đáng yêu nhất.

    Ông hấp háy cười:

    - Nhà có thư, cô ký dùm được không,thư bảo đảm.

    - Được chứ, ồ tên tôi mà.

    Thư mẹ, ôi có bao giờ mình hơi buồn khi có thư mẹ không?, vui cũng có đấy nhưng quả thật có chút buồn, vậy là chàng không yêu như tôi nghĩ, như tôi tin.

    Tôi trở vào nhà vừa đi vừa đọc mandat lên cho chị khuyên, những lời mẹ viết làm tôi khóc: "con hư nhưng mạ vẩn thương con, đừng buồn nữa nghe khyên. Khỏe chút mạ sẽ lên với con, gắng giử gìn sức khỏe nghe Khuyên, nghe Kim. Kim đi lãnh tiền về xài vặt nghe."

    Tôi mờ nước mắt tôi thương mẹ quá. Có tiếng chuông reo, tôi quay ra và lòng tôi như vỡ ra, như tan ra, trái tim chạy trốn, linh hồn bay cao, tôi không tin gì hết tất cả quay cuồng vào rừn g hoa chim hót, có phải không? ô kìa rừng hoa anh đào sau lưng chàng? chàng đến với tôi, tôi không mơ, tôi lao người ra ngõ, tôi nói hụt hơi:

    - Cha! trời ơi cha!

    - Tố Kim, coi bộ con khỏe ra chớ.

    Trời ơi như thế là Kim đang mơ.

    Tôi quên hết, tôi dặt dặt tay chàng, tôi không thèm nhớ chàng là linh mục nữa, chàng mặc đồ thường, không quên xách theo cái vĩ cầm, đời chàng không thể thiếu âm nhạc.

    Chàng vuốt nhẹ tóc tôi, tóc mây từng sợi mỏng xoa bay theo gió dưới tay chàng, hình như chàng thích mái tóc tôi, mái tóc không quăn, mái tóc chỉ gộ bồ kết với chanh.

    - Cha!

    - Có ai ở nhà không Kim?

    - Quên, Kim xin lổi chả mời cha vào nhà, tại Kim mừng quá đó.

    - Đúng là trẻ con.

    - Không Kim không có đòi kẹo đâu nhé.

    - Nhưng với cha Kim vẩn là trẻ con.

    - Không, Kim biết yêu rồi, Kim không nhận kẹo nữa

    - Cứ nhận rồi cái khác tính sau

    Tôi nhìn chàng chỉ một giây thôi mà đủ hết lời mà đủ hết tình.

    - Dì Kim đi vắng, chị Khuyên ngủ, ngủ me lắm cơ.

    Chàng nhìn quanh:

    - Đẹp quá hèn gì Kim quên mất huế

    Tôi đi chân trên nền nhà:

    - Không bao giờ Kim quên, Kim cố quên nhưng không được

    Tôi đở vali cho chàng:

    - Cha ngồi cho khoẻ đi cha, để Kim...

    - Kim ngồi xuống đi.

    - Ơ, Kim mừng quá quên hết trơn.

    - Mừng thật không?

    - Thật chứ bộ, hứ ghét cha ghê nơi.

    - Ghét thì cha về nhà xứ.

    Tôi cuốn quýt:

    - Không, Kim nói ngược chứ bộ, cha chả hiểu con gái chi hết.

    CHàng cười, chưa bao giờ chàng cười đẹp như hôm nay:

    - Coi bộ Kim khoẻ ra nhiệu

    Tôi e lệ cúi mặt, má đỏ bừng lên, tôi trốn đôi mắt người tôi yêu.

    - Kim!

    - Da.

    - Thôi cha về nghe, mai cha đến.

    - Không, anh... Ơ cha ở lại tí đã.

    - Cha lên đây nghĩ 2 tuần.

    - Hai tuần thích nhỉ?

    - Ai thích?

    - Kim thích, mà không, không Kim không thích

    Chàng cười:

    - Chiều rảnh ghé thăm cha.

    - Ở đâu hở anh, ơ ơ... chả ở đâu kia?

    - Nhà thờ viện đại học.

    - Nhà thờ viện đại học, Kim biết, năng tỉnh phải không cha?

    Chàng gật đầu:

    - TÌm phòng số 15 nge, thôi cha về, cha sợ Kim rồi.

    - Cha sợ Kim, sao thế?

    - Ờ, sợ Kim và sợ cha.

    - Kim không hiểu?

    - Cha biết Kim hiểu.

    Tôi chỉ biết nhìn chàng, loàng tôi rối bời nhưng lòng tôi vui, nổ vui mừng không thể nói nên lời không thể gọi tên.

    - Cha về nghe.

    Tôi bịn rịn:

    - Chút đã đi cha, cha về sớm thế?

    Chiến thắng đã nhiều khó thắng thêm.

    Tôi ím môi:

    - Anh!

    - Kim, vào đi cha về!

    Gió rì rào qua các hàng thông xanh, ngoài kia buổi sáng đầy hoa nở, đầy chim hót những cụm mây lồng trôi lênh đênh.

    Chàng vuốt nhẹ tóc tôi, mắt dõi nhìn ra xa, giọng chàng êm như hơi thở:

    - Kim à, hãy biết rằng cha cũng thương Kim, nhưng thôi lằn mức đã định rồi đừng buồn nghe, rồi mai mốt lập gia đình kim sẽ quên chạ Kim nín đi, đững khóc như thế cha buồn, lớn rồi đấy không còn bé bổng gì đâu.

    Tôi mờ nước mắt:

    - Kim không muốn cha về, muốn cha ơ đây với kim hoài được không?

    Chàng lắc đầu:

    - Trẻ con thật, cha ở đây hoài ở đây với Kim ấy à? hay nhỉ, rồi dì Kim, chi Kim nghĩ sao?

    - Đâu có sao, con nói cha lên thăm Kim, thì phải mời cha ở đây chứ. Ở đây đi cha, nhà đẹp không cha?

    Chàng vẩn cười:

    - Chiều đến cha, chóng ngoan cha thương, cha về nghe.

    Tôi sững người trông theo, những bước đi chậm, anh đào nở hồng hai bên chàng, áo chàng vàng nhạt tóc bồng bềnh lãng du, chàng không dám quay lại nhìn tôi, tay cách chiếc đàn tay xách vali, chàng bỏ tôi đứng vời trông theo chàng.

    Tôi mân mê từng sợi tóc nhỏ, mùi thơm nào như cây,như cỏ, như hoa rừng. Mùi thơm nào từ bàn tay chàng vươn nhẹ trên tóc tôi buông lời tình tứ

    Tôi cười một mình hoài ở đây không ai biết chàng, tôi sẽ bắt chàng dẩn đi phố chơi, tôi sẽ bắt chàng mua áo len cho tôi, tôi đòi nhiều thứ lắm, cho chàng mệt nhoài vì chiều tôi vì thương tôi kia.

    Tôi hát nho nhỏ một đoạn tình ca, chàng hát hay hơn tôi nhiều, chàng mà hát tạ từ của Tô Vũ thì khỏi chê. Tôi muốn nói chuyện với ai đó về chàng quá, Tôi đi tìm chị Khuyên.

    Chị khuyên vẩn còn ngủ, chiếc áo len hơi chật với bụng chị, hẩng lên bày một khoảng da thịt trắng như sửa và nổi cao một đóng như đồi cát mịm.

    Chị đàn bà rồi đàn bà thật sự là đàn bà khi có một đứa con. trông chị ngủ cái bụng nổi cao như đồi đà lạt, không hiểu sao anh Văn vẩn còm mê như điếu đổ, hình như còn mê hơn lúc chi thon thẻ nửa, mỗi lan thất chị mặc áo dài bầu lach đạch đi bên ông Văn, tôi không thể nín cười được, cái dáng đi sao mà lệt bệt thế, môi bửa ăn ông Văn ngồi bên tiếp cho chị, 'p chị ăn nhiều ăn xong chi cứ ngồi xoa bụng va kêu tức bụng "nặng bụng quá anh ơi, chu choa răng mà nặng ri hả trời?"

    Tôi bỏ ra ngoài đi tha thẩn trong vườn nhà dì, Phan đã bắt người nhà ươm hoa hông đem đến trồng cho tôi, chưa có cánh hoa nào chắc còn lâu ới có hoa, những mầm non đà lú, Phan lo cho tôi đủ mọi thứ, nhưng sao tôi vẩn chưa yêu chàng dù tôi muốn yêu, nếu yêu được Pha tôi sẽ có ột cuộc đời bình dị hơn.

    Tôi hơi khựng người khi Phan đẩy cổng bước vào, tôi chậm chạp tếin đến gần Phan:

    - Anh mới về đó hả, nghe Phượng nói anh đi Đà Nẳng rồi mà.

    Phan tha thiết:

    - Ừ anh mới về, nhớ em quá anh dù về mai đi sớm, bao giờ em về huế nhớ nói anh đưa đi nghe không?

    Tôi lắc đầu:

    - Chịu thôi, đi máy bay của anh sợ thấy mồ, lở rớt thì chết.

    - Anh lái êm lắm, yên trí, mà lở co chết cả hai đứa đã sao nào?

    Tôi cười:

    - Anh vô nhà chơi.

    - Đứng ngoài vườn trông Kim xinh hơn

    Tôi e lệ:

    - Đừng tán Kim tội quá anh ơi.

    - Anh nói thật mà.

    - Không anh nói dối

    - Kim, em trả lời thư của anh chưa? thư anh gửi hôm no ấy, em nhận chưa?

    Tôi đã nhận được thư Phan cách đây 4, 5 hôm, tôi dự định nếu Phan hỏi sè giả vờ ngơ ngác cho đở mệt, câu hỏi của Phan khó trả lời quá nhưng không hiểu sao trước mặt Phan tôi lại gật đầu:

    - Đã nhận rồi:

    - Phan tiến sát lại với tôi, tôi nhích người ra xa:

    - Sao, Kim nghĩ sao?

    - Đột ngột quá anh, cho Kim suy nghì đã anh nhé.

    Phan tha thiết:

    - Em không tin anh phải không? vâng chính anh cũng không ngờ anh lại thay đối mau thế này kim ạ, chưa bao giờ anh nghĩ đến chuyện vợ con cả, bây giờ gặp em anh nghì đến hạnh phúc, anh mơ ươc sống đời với em và anh nhớ day dứt khi xa em. Anh quyết định rồi anh sẽ nói me lo cho anh, me mà biết mẹ mừng phải biết Sao kim em nhận lời cầu hôn của anh không?

    Tôi di chân trên đất bao giờ cho chân cứng đá mềm cho tôi thắng được lòng tôi, tôi ngập ngừng:

    - Anh để em suy nghĩ đã anh Phan nhé, đột ngột quá anh ạ.

    - Em con suy nghĩ gì nứa, mình quen nhau đã hai tháng rồi mà.

    - 2 tháng mà ăn thua gì với chuyện hôn nhân, Kim cũng mến anh lắm chơ nhưng nhưng...

    - Nhưng sao?

    - Kim chưa đủ can đảm quyết định, Kim sợ rồi anh sẽ khổ, cả hai chúng mình sẽ khố.

    Phan thở dài:

    - Anh chờ Kim vậy, Kim làm khổ ah quá, chưa bao giờ anh khổ vì một người con gái Kim ạ.

    - Vâng, em biết, phi công chớ dỡn sao Anh học giỏi ne, đẹp trai nè, con nhà giầu nè, thiếu gì người mê anh, có phải không?

    - Không anh không định nói thế ý anh muốn nói ah chưa bao giờ yêu ai như yêu em, thành ra anh khổ, Kim, chiều nay đi chơi với anh nghe.

    Tôi nhăn nhó, tôi nhớ tới cái hẹn với chàng:

    - Thôi anh ạ, Kim... Kim kẹt.

    - Sao thế đi chơi một vòng mà kẹt gì hở Kim?

    - Không được, Kim không thể đi với anh đâu.

    - Anh muốn mẹ gặp em, hôm qua như có nói sơ với mẹ, mẹ muốn gặp em. Kim, anh dù về anh lái máy bay về vì em, anh chỉ ở đây được 10 thiếng,đồng hồ, em nở từ chối sao Kim

    Tôi nhìn bộ đồ bay, súng đan lĩnh kĩnh nao nao buồn, ước gì tôi quên được Duy để yêu Phan, người như Phan làm sao ghét được,lịch sự tế nhị và khôn ngoan.

    - Anh, Kim kẹt, anh hiểu cho Kim. Kim không thể nói được, để lần khác vậy anh nhé.

    Phan đăm đăm nhìn tôi:

    - Em khó hiểu qúa từ lúc gặp em, em noitoán gịong Bắc bà...

    Tôi cười:

    - Anh không biết em có tài nhái giọng à?

    - Không phải thế, anh muốn nói em muốn chìu anh, mẹ gặp em chắc me, mừng lắm, em nói tiếng bắc có nghĩa là em yêu anh, nhưng tại sao bảo em gặp mẹ em không chịu

    Tôi chớp mắt tôi thương Phan quá, chàng đã lầm tôi thay đổi vì tôi đã yêu cha Duy, nhưng Phan... tôi đỏ mặt:

    - Không phải, anh kỳ, em còn nhỏ mà anh.

    Phan cười:

    - Em muốn làm khó anh hở Kim? thôi chiều nay đi với anh ột vòng vậy, mình đi chơi em không thích sao?

    - Không, đã bảo chiều nay em bận lắm, em nói thật đó.

    Phan cằn nhằn:

    - Uổng công anh, bộ tưởng dù về đây dể lắm sao cô, bực mình.

    Tôi thương nhất lúc Phan giận, mặt chàng sa sầm lạ, mắt cau cau, trông Phan đàn ông khinh khủng, tôi dịu dàng:

    - Thôi để hô khác nghe anh Phan.

    Tôi rủa thầm tôi sao tham lalm đến thế, sao tôi không nói rỏ với Pha là chiều nay em hẹn với gười yêu, chắc chắn Phan sẽ bỏ đi liền, tôi không đủ can đảm nói, vì tôi thương Phan hay vì tôi tham lam ích kỷ, yêu không được nhưng cũg không muốn mất.

    Phan thở dài:

    - Em đã nói vấy thì thôi, anh không muốn nói nhiều

    Thấy Phan giận, tôi ngần ngại:

    - Để chiều mai đi, được không anh?

    - Không được xách máy bay đi lâu quá anh sẽ bị tù

    Phan thắc mắc:

    - Mà chiều nay em đi đâu mới được chứ?

    - Em... em lên viên, ơ không em đi công chuyện

    - Dối, em dối anh, em không quen ói dối hìn mắt anh coi

    Tôi chớp mắt không dám nhìn Phan, tôi cắn môi:

    - Thôi anh về đi, Kim giận anh rồi, Kim đi đâu mặc xác Kim ư, anh tra hỏi hoài kỳ chưa?

    Phan ném manh diếu thuốc gần tàn vào lùm cỏ xanh:

    - Anh xin lổi kim, Kim nói đúng anh không có quyền, Thôi kim vào đi. Mai anh bay sớm.

    Phan quay lưng tôi nghẹn ngào ngó theo, tôi muốn gọi Phan lại nhưng môi tôi cứng, tôi muốn khóc quá tôi không thế xa chàng dể dàng như tôi tướng. Phan ơi, phải chi em gắp anh sớ hơn.

    Khi tôi gọi được chử anh nhẹ như gió thỏang, xe Phan đà đến cuối đường nhựa, xe chàng vun vút lao đi, lòng tôi chợt mênh mang, hình như tôi vừ a mất Phan.

    Buổi chiều lặng lẽ trở về với núi đồi lâm viên. Tôi thản thờ ngó mông ra xa xăm, nhừng đồi cỏ mướt xanh, những thung lũng hút buồn là đà sương trắng mù. Sự yên lặng tran đầy lên tới thinh không.

    Chắc Phan giận tôi rồi, không yêu Phan mà sao mất Phan tôi vẩn thấy buồn, có chọn lựa nào mà khôngmất mát đâu, nhất là tôi, tôi lại chọn một người tình không có quền yêu đưo8ng như moi người, để vuột bay một hạnh ph'uc bình yên, một người con trai đáng mến như Phan.

    Tôi ru khắp người khi nghĩ đến lúc bước chân vào phòng chàng, rồi ánh mắt trao tình thầm, rồi nhạc tha thiết đắm chìm trong mắt nhau, rồi nụ cười nửa miệng nở rat ình tứ như dè dặt.

    Tôi trở vào nhà tìm cái bình thủy của di đổ hết nước nóng vào cái thao men, thêm vài gịot nước thơm mùi trầm, tôi vừ đan áo len vừa ngâm chân trong nước nóng, tôi muốn mình phải đẹp từ châ hồng lê đến tóc mây xanh. đà lạt lanh chân con gái hay mốc hay khô se, tôi ngâm nước nóng thôi thoa kem cho chân êmmát, đẹp mắt người tôi yêu mê mệt, chàng không thèm biết đến dũng mặc chàng, nhưng tôi thích làm đẹp ngấm ngầm cho chàng. Tôi không đánh phấn, nhưng tôi chải da mặt bằng bàn chải mềm nhất cho máu chảy đều hai má sẽ hồng, tôi kỳ rửa từ gót chân lên tôi gở từng sợi tóc nhỏ. Ai dám nói gái Huế không biết trang điểm nhỉ? cái tuyệt nhất là trang điểm mà chàng không biết được kia.

    Chi, Khuyên vát bụng vào, hai chan lệt bệt, hai mông đong đưa, Khiếp đàn bà chử trông bất hủ thật, chị mĩm cười ngồi xuống cái đi văng coi muốn chật đi vì bụng chị. chị xoa xoa cái bụng làm như muốn đẩy cái bụng lên cao cho đở tức.

    - Ôi chao, chiều ni có đi mô không mà sửa soạn kỷ thế? hẹn với Phan hở? anh chàng dể thương chứ hỉ?

    Tôi lắc đầu:

    - Không, Phan giận em rồi.

    CHị Khuyên vuốt tóc tôi:

    - Thương nhau lắm cắn nhau đau chứ gì, thôi mà cô, dấu tôi sao nổi, cái mặt cô tươi rói à, mì làm như em mới hôn ai, cái môi đỏ hồng đó.

    Tôi rẩy nẩy:

    - Chị ni ăn nói móc họng không à, hôn ai mà hôn, làm như ai cũng như bà ấy.

    - Thôi đừng qua mặt chị cưng ơi, mỗi lần hôn môi hồng lắm, nhất là mới biết hôn nữa. Phan nó hôn em rồi phải không?

    - Khỉ ơi đoán mò nhé.

    - Còn lâu mới mò, có không? sao môi hồng, chân cũng hồng nữa, đúng là Phan nó hôn em rồi, chết nguy lắ đa.

    Toi cười:

    - Không, không có hôn môi.

    - Ủa, chứ hôn chổ mô, bộ hôn chân.

    - Này chứ người ta vuốt tóc thì tóc có đẹp lên không?

    Chị Khuyên nhăn mặt:

    - Cha, thằn Phan coi bộ cũng dè dặt thế à? vuốt tóc, còn gì nữa không?

    Tôi lắc đầu:

    - Nói cho bà biết Phan chả có làm giống gì hết,chẳng hôn chẳng hít như ông bà đâu. Mà thôi, em còn phải mặc áo đi đã.

    - Đi mô?

    - Đi chơi, được không?

    - Cho chị đi với, dạo đồi hả?

    - Không được, đi một mình thôi, đi vớ bà bầu hoài mệt lắm, chậm như rùa í.

    Chị Khuyên nheo mắt:

    - Nghi quá

    - Càng hay, để chiều về nói cho nghe.

    Tôi mặc áo dài vàng, tôi thích màu vàng, khoác thêm đồ len đeN, chi khuyên suýt soa:

    - Cha xinh quá, ước chi cái bul.ng tôi nhỏ lại để die6.n áo dài hỉ, cha, còn những hai tháng nữa kia, lâu quá, sinh xong may một lô áo dài mới đươc.

    Tôi cười nhẹ:

    - Hôm trước ao ước bụng to để mặc áo bầu, giờ mong bể bầu để diện áo eo, bà thật rắt rối.

    - Mấy giờ về?

    - Chưa biết, đừng chờ cơm em đi với bạn thân mà.

    - Cha ui, nghi mi quá.

    Tôi cười tủm tỉm, tôi kêu taxi đến vớ chàng. Đỉnh tháp màu xám hôm nay tươi cỏ hai bên lối xôn xao mừng va hoa vàng nở đầy lối đi xinh.

    Tôi đến với chàng khi trời về chiềuu, khi mây bay bà khi nắng nhat. Tôi tìm ra phòng chàng rất dể nhờ tiếng vĩ cầm réo rắt buông lơi. Chàng mở sẳn cửa đón tôi, tôi nhón cao gót giầy, đi từng bước nhẹ như con mèo nhỏ. Tôi muốn được tự do nhìn chàng đàn. Phòng chàng ở đo có hai cửa lớn, cả hai cửa đều mở sẳn, tôi nghe lòng vui vui, ít nhất tôi cũng được kính trọng, ít nhất thì chàng cũng không khinh tôi. Chàng đứng quay lưng lại. Mặt chàng nghiêng trên vĩ cầm nâu bóng, đôi mắt chìm sâu tình tứ.

    Tôi đứng lặng người sau lưng chàng, tiếng vĩ cầm da diết và thiết tha cho hồn chàng lang thang đi chơi, cho tôi đưng sau lưng mà chàng không biết.

    Chàng mặc đồ thường như mọi người như mọi người đàn ông ngoài đời khác, một cái áo len màu xám, một chiếc quần đậm màu Tôi im tiếng, tôi không thở muốn thơ nứa, tôi sợ sự im lặng ngất ngây này bỏ đi.

    Chàng bổng bỏ ngang cung đàn, chàng kêu lên:

    - Kim!

    Tôi đứng im khi tay chàng như muốn dơ ra:

    - Anh!

    Chàng ngập ngừng:

    - Kim đến lâu chưa?

    - Dạ lâu rồi.

    Thế à mà cha tệ quá, à cha mở sẳn cửa đón Kim đó thôi, không thấy sao.

    Tôi cúi đầu:

    - Trờ lạnh như ri mở tung của cha không sợ lạnh sao?

    - Ồ đâu có sao, lâu lâu mới được hưởng cái lạnh của quê hương xưa. Cha không sợ, cha thích. Này Kim ra đây coi, đẹp lắm.

    Tôi bước đến bên chàng nhìn theo tay chàng, một cảnh thần tiên với đồi mù sương với rừng xanh lá. Phòng chàng nằm ngay dưới đỉnh tháp cao vút in hình trong mây xanh lơ. Xa xa là lâu đài của một dòng tu, là rặng langbiang dáng nằm thiếu phụ, là nghĩa trangbuồn như cõi chết.

    Tôi nói khẻ:

    - Hèn gì cha đàn hay quá.

    Chàng nhìn vào mắt tôi:

    - Thích không?

    Tôi không hiểu chàng muốn hỏi thích gì nhưng tôi vẩn gật:

    - Dạ thích

    Chàng cười:

    - Tới đây Kim, của Kim đây nầy.

    Tôi đăm đăm nhìn chàng và tôi kêu khẻ:

    - Trời ơi đẹp quá cha ơi.

    Chàng đeo sợi dây bạch kim vào cổ tôi, và hình như chàng cúi xuống hôn tóc tôi, tôi nghe tóc xôn xao, tôi nghe tóc rung động.

    Rồi tôi quên hết, tôi không còn nhớ những gì xẩy ra trong căn phòng thần thánh đó nửa. Hai cánh cửa vẩn mở và tôi và chàng đứng nắm hoàng hôn về núi cao. Tôi với chàng nghe nhạc tình từ cái magné nhỏ. Đến lúc ngôn ngử dư thừa hay ngôn ngử không đủ. Không tôi không biết và tôi không muốn nói. Tất cả kỷ niệm ấy đời đời tôi dấu kín trong tim.

    Tôi đã lén lúc ra về, sao thế nhỉ? ình có làm gì đáng trách đâu. Áo tôi vàng ngát lối đi xinh và chàng đứng trông theo tôi, tình yêu ngự trên trái tim, sợi dây bạch kim và tượng đức mẹ. Tôi đi như người sung sướng nhất trên đời này.

    Những ngày sau đó chàng và tôi đưa nhau đi khắp nơi, dắt nhau vào rừg thông, dìu nhau xuống thung lũng. Những vuổi sáng khi anh đào nở hồng cánh rừng thưa, chàng và tôi dạo bước giưa rừng hương, màu hồng hoa đào đẹp hơn bao giờ.

    Đôi mắt chàng, đôi mắt nhốt kính linh hồn tôi:

    - Kim, em có hối hận không?

    - Không bao giờ mình có làm gì tội lổi đâu

    - Nhưng cha vẩn lo nghĩ vì tương lai Kim.

    - Đừng xưng cha với Kim nữa, ỡ, mấy ông cha cũng kỳ, bắt mọi người gọi băng cha khi không phải là người sinh ra mọi người.

    Chàng nhăn trán, chàng thở dai, chàng ngó mong ra xa va mắt chàng chùng xuống

    - Kim ơi, hay mai anh về.

    - Không, Kim không cho anh về nữa

    - Anh phải về chứ, một tuần lể cho kim, vì Kim rồi.

    Tôi lạnh người:

    - Anh về Huế?

    Chàng gật đầu:

    - Anh không thể bỏ, trách nhiệm nặng hơn tình yêu.

    Nước mắt tôi rơi xuống từng giọt thương đau. Chàng quay đi trán chàng nhăn lai với những rảnh sầu, lòng tôi đau như thắt. Chàn mơ mắt nhìn ra xa cánh rừng thưa thớt đìu hiu ủ mình mang sương trắng.

    - Mai anh về.

    Chàng nói khẻ nhưng tôi vẩn nghe được, ai xa nhau, về huế có gần nhau cũng thôi, thành phố thì nhỏ, lòng người thì hẹp.

    Tôi muốn níu lấy cánh tay chàng nhưng tôi không dám:

    - Rồi Kim ở lại đây một mình sao anh?

    Chàng im lặng, đôi mắt chàng thật say đắm nhưng tôi vẩn không dám ngã vào tay chàng.

    Trời bắt đầu mưa, một cơn mưa bay, cho tôi sung sướng:

    - Mưa rồi anh.

    - Ừ mưa rồi.

    - Em thích đi dưới mưa, đi mãi mãi như thế này.

    - Không sợ lạnh sao Kim?

    - Có anh, em không sợ lạnh nửa

    - Không sợ đau?

    - Em đau nặng từ lâu, từ ngày gặp anh kìa.

    Chàng cười nhẹ, nưa không đủ ước áo màu xanh của tôi, mưa vừa đủ để tôi dám đi gần chàng, tóc chàng lấm tấm bụi mưa và vai chàng như đẩm ướt tình sâu.

    Chàng ân cần:

    - Mặc thêm áo đi Kim.

    - Không Kim sợ cha lạnh ơ anh lạnh.

    - Thấy chưa, Kim vẫn không thể gột bỏ tiếng cha, cha cũng vậy, không thể quên được mình là một linh mục cùng lúc cha yêu Kim.

    - Thôi đừng nói nữa, bây giờ chúng ta bên nhau, đừng nói nửa...

    - Có thật Kim không ăn năn?

    - Không, với Kim những ngày ở đây bằng cả một cuộc đời. Kim đánh đổi cả một đời Kim để có những giây phút này, được anh yêu để chết cũng vui cơ mà.

    Chàng vuốt tóc tôi, lại vuốt tóc, sao chàng không cúi xuống sao tôi không ngước lên:

    - Kim, em đáng yêu quá, em dễ thương quá Kim à.

    Tôi níu tay chàng:

    - Đường trơn quá anh ơi.

    - Ừ, trơn như tình yêu, coi chừng ngã đó.

    - Anh lạnh phải không?

    - Anh lạnh vì em?

    - Sao thế?

    - Vì anh thích.

    - Kỳ!

    Mưa bắt đầu mạnh từng giòng trắng xoá mờ cả mắt xanh, chàng kéo tôi đi như chạy:

    - Mau em, đằng kia có cái miếu cổ.

    Tôi lúp xúp chạy theo chàng, toà cổ miếu bỏ hoang cho tôi và chàng đan thêm kỷ niệm. Chàng vòng tay cho tôi đở lạnh, một che chở, một yêu thương ngậm ngùi.

    Cơn mưa nào rồi cũng dứt, hạnh phút nào rồi cũng bay. Chàng đưa tôi về đầu con dốc quạnh hiu của nhà dì.

    - Mai anh về

    - Em đến đưa anh đi

    - Đừng mai có đông người đưa cha lắm, các cha trong viện.

    - Đừng buồn cha sẽ viết thư cho Kim

    - Mai Kim không được đến cha hả?

    Chàng gật đầu:

    - Ngủ ngon nhé.

    - Không ngon.

    - Đừng trẻ con.

    - Không trẻ con, nhưng không ngủ

    - Vào nhé.

    - Đứng đây hoài trông theo.

    Chàng buồn:

    - Kim, nếu em không vào nhà, cha đi không nổi.

    Tôi xót xa, "nếu em không vào nhà, cha đi không nổi", còn tha thiết nào hơn nửa không? tôi gật đầu.

    - Thôi Kim vào, Kim xin lổi cha.

    Tôi chạy vào nhà, tôi không dám quay lại nhìn chàng nửa, tôi sợ tôi sẽ chết hoài trên mắt môi tình tứ.

    Tôi không quay lại nhìn chàng, nhưng khi vào nhà tôi leo lên lầu, mỡ tung cánh cửa nhìn chàng, chàng chầm chậm xuống dốc, dáng buồn tên giu?a hai hàng cây cao. Nước mắt tôi thì thầm lăn xuống.

    Tôi với chàng khi gọi cha khi xưng anh. Tình yêu dù mạnh vẩn không hoàn toàn thắng nhừng cái vô hình bao quanh đời chàng. Tôi vẩn không dám, không bao giờ dám hôn chàng được một lần trên môi.

    Buổi sáng Đà lạt chìm trong biển sương, tôi không dám mở cứa sợ dì la.

    Sáng mô cũng rứa cứ mở tung cửa rồi cản lạnh cho coi, con cái nói không nghe chi hết, mạ bây khổ đời vì bât thôi.

    Tôi dán mắt qua cửa kính. đà lạt buồn hơn bao giờ thung lũng rừng thông va đồi cỏ, tất cả ủ kính trong sương mù. Đỉnh tháp của viện cũng mù trong sương. Sáng nay chàng rời đà lạt. Đà lạt bây giờ thanh thánh địa tình yêu đối với tôi.

    Chàng đã cho tôi những buổi sáng những buổi chiều tuyệt vời. Tôi xôn xao vô cùng, tại sao không đến với chàng, chàng nói tôi đừng đến nhưng tôi biết chàng sẽ sung sướng vô cùng nếu tôi đến với chàng sáng nay.

    Tôi nghĩ nhanh đến những câu nói dối dì để xin phép dì đến với chàng, tôi không thể không đến đỉnh đồi thần thánh đó, nơi ghe dấu chân người tôi yêu dấu.

    Tôi mặc vội áo lạnh, khoác thêm măng tô vàng, phớt qua trên má một lớp phấn hồng cho đở tái, caon gái đà lạt má chỉ hồng vào buổi trưa thôi. Dì hỏi:

    - Con đi mô rứa Kim?

    - Dạ con hẹn đến chơi với Phượng.

    - Con ni răng mê đến đó rứa hỉ. Thôi nói mạ mi lên đây học cho rồi đi.

    Tôi mỉm cười không trả lời dì, tôi đi như sáo con trên những con đừơng thoai thoải dốc, sương mù dầy đặc quanh tôi, người ta phải chiếu đèn pha đi trong biển sương, cách nhau hai thước người ta không thế nhìn thấy nhau.

    Mặt thành hồ mênh mông,nước xanhkhông thấy, chỉ có sương từng lớp là đà trên hồ buồn hắt hiu.

    Con đường nào đưa tôi đến với chang? tôi không nhớ tên, tôi đi theo thói quen va theo cơn đam mê, cơn khát khao được trông thấy chàng. Từ dưới chân dốc sỏi, xỏ mọc cao trên kia, tôi thấy dáng áo dòng đen của chàng đi đi lại lại trên sân vắng.

    Tháp cao vút sau lưng chàng, chàng đang đi ừng bước chậm lưng quay lại với mắt tôi đắm say. QUyến kinh trên tay cànhg đang đọc những lời kinh dành cho đời linh ục của chàng, chàng đang suy tư về đời tu trì chàng đang cầu nguyện, đang ăn năn? Tôi đứng như pho tượng dưới chân dốc khuất sau lùm cỏ đế ngắm nhìn người đàn ông yêu quý nhất đời tôi. Tôi cảm thấy chàng xa tôi quá tôi cảm thấy mất chàng trong phút giây.

    Chànng vẩn đi từng bước mắt chỉu suy tư, mắt chàng ngước lên, trên đó là cánh đầng cây màu xanh màu hồng, màu vàng, trên đó là một đời hy sinh, một đời lý tưởng nơi đó không có tôi, Tố Kimm của tình trần, của si mê tội lổi.

    Tôi muốn gặp người xuống mà ăn năn, tôi muốn chảy nước mắt đựơc, chàng cao xa quá nên tôi buồn, nước mắt tôi chợt ứa ra âm thầm xót xa.

    Tôi đặt tay trên ngực, tôi khép nhẹ hai hàng mi sầu muộn, tôi muốn vò nát tim tôi ra đế tôi quên được chàng, xa chàng.

    Đỉnh tháp cao vút mù sương trắng, chàng vẩn đi lại lại trong khuôn viên toà nhà năng tỉnh với quển kinh trên tay, áo chùng đen phần phật trong gió, tóc chàng một phần rủ xuống mờ mắt xa xăm.

    Những bước đi thật khoan thai thanh thản, từng bước từng bước dẩm nhẹ trong tim tôi,từng bước từng bước xa dần đời tôi. Chị cần tiến lên, chỉ cần đi thêm vài bước nửa, tôi sẽ lên với chàng, tôi sẽ đứng trước mặt chàng và chàng sẽ cùng tôi thua trận. Rôi mắt chàng sẽ tha thiết, sẽ triều mến nhìn tôi và đời sẽ không xa nhau được nữa. Nhưng tôi không đủ can đảm nửa rồi, tôi đứng lặng người để nhìn chàng từ dưới chân con dốc đổ đá lăn. Khoảng cách không xa nhưng khoảng cách khó vượt qua được.

    Chàng cầu nguyện, nét mặt chàng trông nghiêng đầy tràn suy tư, chắc chàng đang phấn đấu để quên tôi, chắc chàng đang dai dứt vì nhớ thương, vì bổn phận, vì lời thê linh mục. Không có cuộc tranh đấu nào gay go hơn tranh đấu với chính mình.

    Tôi ngồi phệt xuống đất, tôi mệt mõi, to6i yếu duối quá, tôi muốn chạy lên với chàng, gục đầu vào ngực chàng ma khóc, tôi muốn hôn chàng dù chỉ một lần trong đời thôi.

    Nhưng có một cái gì mơ gồ mà chắc chắn, nhẹ nhàng mà đắng cay, giử chặt tôi lại dưới cânh đồi cỏ, người tôi yêu trên cao, người yêu áo dòng đen đậm nét trên nền trời xanh mơ huyền hoặc. Còn tôi thân xác tội tình, linh hồn đê tiện với đam mê, quì xuống nền cỏ ẩm ma khóc âm thầm.

    Anh ơi em không dám không dám nhào đến với anh, em quì đây này anh biết không, gần anh biết mấy, thương anh biết mấy anh biết không? Em không nhất nổi người em để leo dốc lên đó với anh, dù em đang nhìn anh, sao anh không chạy xuống với em? Chúa ơi giúp con với chúa ơi! Không con phải lên với chàng, con yêu chàng thật sự kia mà, con chỉ yêu một mình chàng tôi.

    Tôi nhỏm người đứng dậy, áo bay dạt về một phương trời, tóc bay dạt về một phương xa. Tôi lao người trên dốc, chàng vấn vô tình đi từng vước chậm dưới chân tháp, thánh gía vươn cao trên đỉnh đồi hồng. Tôi khựng người tôi thua trận rồi chúa ơi.

    Chàng vẩn vô tình đi đi lại lại, dáng nghiêng buồn, mắt hướng về nơi xa, mới hôm qua tôi còn đứng đó với chàng, tà áo tôi quấn lấy người chàng. Tôi muốn khóc quá, tôi quay bước đi, tôi trơ về cho yên đời chàng, những bước nặng trỉu đầy tiếc thương.

    Tôi định đến với chàng giờ phút cuối cùng của thành phố kỷ niệm nhưng màu áo đen quển kinh dầy của chàng đã ngăn tôi dưới chân con dốc sỏi.

    Tở về nhà buồn thẩn thằ như là kẻ mất trái tim, tôi nằm vùi xuống gối, nước mắt khô đi nhưng hồn tôi nức nở tôi iên mang gọi tên chàng, rồi máy bay sẽ đưa chàng xa tôi xa vô cùng.

    Ngày tháng rồi cũng qua đi trong lanh lùng khô héo khi xa người tình, thành phố co đẹp, có thơ mộng bao nhiêu cũng thế thôi. Tôi nghe tiếng chi khuyên cười khúc khích trong phòng, chưa bao giờ tố ghét chị khuyên cười như hôm nay, tôi ghen với hạnh phúc của chị, tôi ghen với ân ái mặn nồng của hai người, tôi ghét mọi người, tại sao mình không lên với chàng? tại sao có đủ can đảm đi trong sương mù lạnh cắt da để cuối cùng trở về môi hờn môi khô.

    Tại sao tôi không dám tiến lên với chàng một lần cuối cùng nơi đây? TÔi giận mình tôi không quên nổi chàng nửa rồi chúa ơi.

    Những ngày sau đó tôi sống như đã chết, đi ra đi vào như hình như bóng, ngóng trông thư cànhg như kẻ lử hành đi ngàn năm đi trong sa mạc cát bỏng ngửa cổ ngóng trong một giòng suối ngọt chảy từ trời cao.

    Có ai cấm được tôi nhớ thương?

    ... ngày náo lòng tôi đã biết yêu biết buồ tôi biết tương tư... ngày náo cảnh thiên đường đã mở hé tình yêu là trái táo thơm, tôi ghé răng cắn vào...

    Có ai cấm được tôi yêu chàng?

    Bây giờ mười tám tuổi tôi đã biết thế nào là tương tư? tôi nhớ suốt đêm, tôi nhớ suốt ngày, tôi ngơ ngác đến nổi dì thảo phải la lên:

    - Cái con ni mi đau chi bần thầ hoài rứa Kim?

    Tôi lắc đầu:

    - Dạ không, con có đau chi đâu?

    - Hừ, mi yêu thằng Phan phải không? Cả tuần ni không thấy nó đến, mi ăn không được ngủ không được nửa hí?

    Tôi chợt nhớ Phan, đã từ lâu rồi chàng không tới nửa bởi tự ái cao hơn núi.

    - Dạ con hơi mệt trong người chứ có gì đâu.

    - À, mi đừng có chối, tao không có như mạ mi đâu, nói cho mà biết ma, bây khổ nhiều rồi đó, đừng có gây thêm chuyện nửa nghe không? có yêu nhau thì nói nó đem người đến nói chuyện tử tế, không có lăn nhăn ngoài vờ ngoài bụi đâu nhé.

    Tôi nhăn nhó:

    - Con đã nói là không có gì hết dì không tin con sao? Phan chỉ là một người ban của co thôi, dì đừng nghi oan cho người ta.

    Dì thở dài:

    - Thiệt dử ba đứa con gái trong nhacùng ốm người, hèn gì mạ mi cứ gầy mòn đi cũng phải.

    Tôi quanh quẩn trong nhà, tôi sợ thư chàng đến rồi lở dì đọc trước thì khổ.

    Ông đưa thư đến thật, tôi lquấn quít chạy ra suýt ngã mấy lần

    - Có thư cháu không hả bác?

    - Có chứ, cô là Tố Kim phải không?

    Dạ cháu là Tố Kim đây.

    Thư xanh trên tay run, thư chàng đây rồi, hạnh phúc của tôi đây rồi, hạnh phút có thể gói trọn trong một lá thư như thế này sao? Tôi len lén nhìn quanh, len lén chào ông đưa thư rồi đi vội vào phòng riêng khóa kính cửa lại, nâng niu bức thư chàng

    Huế ngày...

    Kim,

    Anh về Huế rồi, sông hương buổi chiều vừ buồn vừ đẹp.

    Trong căn phòng dành riêng cho đời linh mục, anh viết cho em những gì có lẻ đối với anh là chân thật thiết tha và lạ lùng nhất. Chắc không aingờ nổi một người như anh lại có nhừng giây phút lao đao vì tình yêu em nhỉ?

    Rất nhiều lần anh dã cố gắng, cố gắng quên em, đế coi em như mọi người anh đã gặp, nhưng bây giờ thì anh thua cuộc rồi, tình yêu đã thắng nên anh đã xách vali lên đà lạt thăm em, những gì dã xẩy ra giửa chúng mình tuy chưa có gì là trầm trọng nhưng đối với anh như thế là quá đủ để cho lòng cắn rứt ăn năn.

    Bây giờ trước mắt là quển kinh mạ vàng là thập tự giá, anh mới tấm thía chử trách nhiệm nặng nề biết bao, anh mới xót xa nghĩ đếnmột người do thá điêu linh xưa,một mình vát thập tự giá leo lên đỉnh đôi hy sinh, anh mới hiểu một cách rất người nhừng gì người ta gọi là tội lổi.

    Những ngày thần tiên đó có phải là thiên đường em đã cho anh. Những buổi sáng đầy nắng đầy hoa anh đào trong khu rừng vắng và gót chân em mềm, tung tăng reo vui Anh lãng mạng quá phải không Kim? Nhưng làm sao người ta sống được khi đời người toàn những bổn phận, những co số và những quy luật.

    Đừng cười anh lẩm cẩm lên gọng triết gia nghe Kim, anh chỉ muốn nói với em rằng tận đáy lòng thầm, tận chốn mù mù vô thức, anh vẩn không ăn năn dù hiện bây giờ coi nhu anh đang ăn năn, anh đang tự xét mình, tự hối hổi trước mặt chúa.

    Kim anh không chối cải rằng anh không yêu em, đều này thật đã ra ngoài ý muốn của anh, anh thật không uốn nhưng nó vẩn có đó như một định mệnh. Anh biết anhkhông có tội trước măt chúa riêng về phía anh,nếu như anh chỉ yêu thầm em, anh sè không lo lắng nát lòng như bây giờ. Đăng này anh biết đã hơn một lần em từ chối cuộc hôn nhân tốt đẹp vì anh, và bây giờ anh đã bày tỏ tình yêu anh với em, nếu bình thường như mọi người thì chuyện không có gì đê chúng ta phải ăn năn, nhưng anh không thế đem hanh phúc cho em được,một hanhphục bình thường nhưng rất cần cho em, đời người con gái chỉ có một giai đoạn nào đó thôi, nếu em đế hạnh phúc trợt đi mãi em sẽ mất tất cả.

    Anh thật không muốn cho em khổ, cùng lúc anh thật xót xa nếu phải mất em. Anh đã cầu nguyện suốt một buổi sáng trên đỉnh đồi của viện, khi mà anh có thể ở lại một tuần nửa hay hai tuần nửa với em, ai cấm anh đâu. Anh đi lại dưới chân tháp cao vút lên mây xanh mây hồng, anh cầu nguyện liên lỉ, cầu nguyện miên man như đêm nào ngày xưa cách đây gần sáu nă anh đã cầu nguyện đế sửa soạn lời thề linh mục, anh đã sợ hãi đến run rẩy khắp người, mồ hôi anh đã toát ra khi Paris mùa đông lạnh cắt da, vì anh lo mình không đủ can đảm chu toàn nhiệm vụ linh mục.

    Ai ngờ ngày hôm nay trên đỉnh đồi lông gió của thành phố sương mù anh cũng toát mồ hôi vì lo lắng, anh đi đi lại lại trên đỉnh đồi lộng gió, anh muốn bức tung tất cả những quy lụat thiêng liêng ăn sâu vào tâm hồn anh đế chạy đến với em... anh linh cả em đang chờ anh ở đâu đó.

    Nhưng anh đã mặc áo chùng đen, quển kinh dày trên tay anh, chuổi hạt gổ mà từng lời kinh thầm, anh đã về với huế thành phố nhỏ thầ lặng để nhớ tới em.

    Ngày ngày dâng lể, khi buổi sáng mặt trời chưa kịp dâng cao anh dã nhớ tới em, anh cầu cho đời em thôi sóng gió thôi gain nan. Anh muốn xa em kim ạ, nhưng con tim anh nó không chịu nó phản đối. Nó đòi anh viết thư cho em đây, khi thư này gửi đi thì em hiểu anh của em thua cuộc nửa rồi.

    Anh không thế kết hôn vơi ai, bất cứ ai, chắc em đã rỏ điều này rồi. Chẳng lẻ suốt đời em yêu anh để cô đơn mãi sao em. Kim ơi anh yêu em vô cùng mất rồi, và vì thế anh không hề buồn nếu em tìm được một hanh phút khác, một tình yêu khác.

    Anh muốn nói với em nhiều quá,không hiểu sao bây giờ anh quên hết rồi Kim ạ, không hiểu người đời họ viết thư cho người yêu có khác anh không, riêng anh, anh thấy lạ lùng và xao xuyến quá.

    Thôi nhé chưa đủ vào đâu hết chưa thấm vào đâu hết có phải không em yêu? nhưng anh chịu thua em rồi em có biết không? hơn 30 tuổi đầu anh đành khuất phục một cô bé 18 như em, em hảnh diện không Kim? có lẻ là không, anh đoán thế, bởi vì em cũng có những day dứt đớn đau của em.

    Chúc em ngủ ngon đêm nay.



    HẾT
Working...
X
Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom