• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Chết cho tình yêu- Lệ Hằng -tiếp theo-

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Chết cho tình yêu- Lệ Hằng -tiếp theo-



    Mắt tôi tròn căng, môi tôi khô. Ruột gan cồn cào đưa lên từng hồi. Một ngày không xa tôi sẽ nịt con lại thật chặt, tôi sẽ lủi thủi trốn chạy mọi người như con hủi, vì những lần mê đắm đó. Buồn rữa thịt được, buồn chai cả tim là gái chửa hoang.

    Tôi vùng dậy bước vào phòng tắm, cài cửa thật chặt, buông từng mảnh vải xuống. Tôi nhìn trừng trừng thân tôi. Trời ơi mặt mũi còn ngây ngô láo ngáo thế này đã chửa hoang. Những đồi núi chập chùng hơn trước, những thung lũng khe sâu hoang dại hơn, kỳ bí hơn. Muốn cào, muốn cấu nát bụng cho con đừng thành người. Trời ơi cao cả là tình mẹ để đâu hở Thu, Thu tồi bại, Thu khốn nạn hơn mọi người khốn nạn.

    Tôi cười chảy nước mắt với gương. Đẹp mặt cho mi, Giáng Thu, khi mê khi đắm có nhau giờ mi một mình. Khi chết cho nhau, khi ngất ngây rung cảm có bốn cánh tay, giờ chỉ còn có hai cánh tay buồn phiền che không hết tội lỗi.

    Cái nhìn đi xuống lượn lờ trong gương, tại mi mà ra hết, ta muốn tung hê, muốn nhận chìm, để cười ngạo nghễ trên tình yêu. Chỉ có cách đó cho tình yêu quay mặt đi, cho tình yêu chìm xuống vũng bùn.

    Tôi thở, tôi ngửa mặt than, tôi ngửa mặt thề:

    - Từ nay cho đến lúc em sinh, nếu anh không đi tìm em, dù em xuống đáy biển dù em lên núi cao, anh cũng phải tìm ra em. Dù cô Hà khóa chân anh, cột chặt vào chân giường, anh phải bứt xiềng bứt xích đi tìm em. Nếu không em sẽ nhận chìm tình yêu chúng mình, em đem rao bán thân em, vì tình đã hết và thành ô uế nhơ bẩn hơn mọi thứ nhơ bẩn trên đời này. Vợ hiền và con điếm chỉ hơn nhau một tấm chồng mà anh.


    tám


    Tôi âm thầm theo me lên Đà Lạt, thành phố của uyên ương, của tình yêu để chờ ngày sinh con. Ngày chàng cho vợ đến đề nghị cho tiền mẹ con tôi, me lắc đầu từ chối món tiền và đau đớn đưa tôi đi trốn. Tôi vào ra như hình như bóng. Buông trôi mọi sự trên đời này với một cái bụng mỗi ngày một nặng, mỗi ngày một tròn vo.

    Tình đỗi ra hận, nhớ đỗi ra thù. Người ta yêu nhau để ghét giận oán hờn nhau. Người ta yêu nhau để cho nhau nước mắt và cơ cực này. Đêm đêm tôi vẫn nằm mơ thấy nằm dưới thân chàng, phủ ngộp những âu yếm cùng tột. Nằm dưới thân chàng đậm đặc nên một tan trong chàng như muối tan trong nước.

    Mỗi sáng tôi mở mắt thật chậm, vươn vai thật nhàn để cau mặt thù chàng, để mím môi ghét chàng. Tình yêu vừa là mật vừa là thuốc đắng, vừa là êm ái vừa là đau đớn.

    Ngôi nhà nằm trên đỉnh đồi, nhìn xuống hai thung lũng. Nương rau xanh ngắt, rừng thông đìu hiu và đỉnh tháp Yersin vươn cao màu ngói đỏ. Một bên là sân ga hiu hắt với những toa tàu bỏ không trên đường rầy ngập cỏ. Thỉnh thoảng những chuyến xe ca đưa hành khách đi máy bay từ Liên Khương về.

    Từ khung cửa sổ tôi nhìn những cảnh im lìm đó. Cả ngày không thấy bóng ai đi ngang qua vườn. Ngôi nhà rộng bốn phòng, chung quanh đầy hoa và cỏ dại um tùm. Chung quanh là những cây trắc bách diệp êm đềm khiêu vũ với gió, gào thét với gió.

    Một nơi để trốn tránh mọi người, một nơi để dấu cái bụng tôi một ngày một tròn. Me đang hết áo ấm hồng đến áo ấm xanh. Tôi đi ra đi vào chán lại nằm dài đọc truyện. Ngày dài lê thê, đêm trôi mù mịt.

    Nói chuyện với me mãi cũng phát chán phát rầu. Me dự định sẽ tung dần cái tin me lên Đà Lạt tìm nuôi một đứa con cho vui cửa vui nhà. Khởi đầu me viết thư cho bà bạn hay lê la nhất của me. Một tờ báo miệng đắt lực nhất. Me cười:

    - Ngày mai me gửi lá thư này, ngày mốt cả Sàigòn biết me sắp nuôi con nuôi.

    Tôi cười hiu hắt:

    - Rồi con của con sẽ thành con me.

    - Cũng được chớ sao, miễn mình nuôi nó cho tử tế.

    - Rồi con của con sẽ thành em con.

    - Con vẫn được gần gũi nó vậy.

    - Rồi mai kia nó lớn lên, nó gọi mẹ bằng chị, gọi bà ngoại bằng má.

    Me cau mặt:

    - Con sao độ này kỳ quá à, ăn nói lừng khừng gớm.

    Tôi vụt hỏi:

    - Bộ con không cho nó bủ hả me?

    Me lắc đầu:

    - Không được, phải cai ngay lúc đầu. Cho nó bú là hư chuyện hết, chị gì lại cho em bú.

    - Con thích cho nó bú sữa con.

    - Hư ngực hết đó.

    - Hư đi bơm lại mấy hồi.

    Me đặt tay trên vai tôi:

    - Con mới mười bảy tuổi, con không thể có con được đâu.

    Tôi mỉm cười:

    - Nhưng con vẩn có con, bụng con vẫn to ra, me không thấy sao?

    Me thở dài:

    - Con càng ngày càng xa me thêm.

    Tôi bùi ngùi:

    - Không đâu me, bụng một ngày một to,con một ngày một hiểu me, thương me hơn. Ngày mới bắt đầu mang con, me cũng lo âu phập phồng như con phải không me?

    Me gật:

    - Nếu không có ba con, chắc me chết vì nhục nhã.

    Tôi thẫn thờ:

    - Tội nghiệp ba, giờ ở một mình dưới đó. Me, sao me có thể lừa dối một người như thế đó hở me?

    Me lắc đầu:

    - Me cũng không hiểu tại sao nữa. Người đàn bà ngoại tình ít khi hiểu tại sao mình ngoại tình. Mà thôi, bây giờ chú Duy đã đi xa lắm rồi, có lẽ chú không bao giờ trở lại nữa.

    Tôi chớp mắt nhìn ra vườn. Buổi sáng trời trong vắt, thinh không vút cao. Chú Duy như cánh chim, như đám mây hồng kia. Mới ngày naò tôi còn lên đây đóng phim với chú, tung tăng yêu Đăng, phơi phới mê Đăng, giờ tôi thành đàn bà với một đứa con mang nặng trong bụng. Những bước chân đi rụt rè, những tia nhìn ngập ngừng. Mỗi ngày thân thể một khác, khác từ trên xuống dưới, khác từ phải sang trái. Đan hoài áo len cho con, may hoài áo lọt lòng cho con, ngày vẫn còn dài, đêm vẫn mù mịt.

    Tôi đứng lên dạo quanh vườn. Toà nhà bỏ không lâu ngày cỏ mọc cao gần bằng người, hoa hồng vẫn nở đầy, chim bay về nhiều, bướm lượn thật đông. Me nói:

    - Con cần gì nói con Hai nó lo cho. Me đi xuống phố mua ít dâu. Mùa này dâu ngon lắm, làm ít mứt mai mốt gửi về cho ba.

    Tôi nhí nhảnh:

    - Me bắt đầu thương ba rồi phải không?

    Me cười lung linh ánh mắt:

    - Me già rồi đâu có như con. Này mặc thêm áo len đi kẻo con cảm lạnh cho coi. Mới sáng ra đã nhảy như sáo.

    Tôi cười:

    - Như sáo già thì có, con đi từng bước như rùa.

    - Phải vậy chứ sao. Chạy nhảy như xưa có mà chết.

    Tôi thoắt buồn:

    - Ừ nhỉ, con hết là Giáng Thu rồi, con thành đàn bà, mà không biết là bà gì đây?

    - Lại nghĩ nhảm, thôi me đi đây.

    Tôi lẩm bẩm một mình:

    - Không biết con có giống anh không? Trai hay gái anh nhỉ? Trời ơi! Em nhớ anh muốn lịm người đi thế này. Nếu bây giờ có anh nơi đây.....

    Tôi che mày nhìn xuống sân ga. Những cái xe ca màu xanh của Air Vietnam trông buồn buồn. Nhà ga màu ngói đỏ mái cong cong lẫn trong rừng thông xanh ngắt. Mong có anh trong đám hành khách trưa nay để em nhảy như bay trên những tam cấp xuống đón anh, để em lao như con gió dốc xuống nắm lấy tay anh, gục vào ngực anh, hôn lên môi anh.

    Tôi ngồi phịch xuống thành sắt dõi nhìn sân ga. Không gì buồn bằng sân ga vắng. Không gì buồn bằng yêu nhau mà phải xa nhau. Người đưa thư già cặm cụi đạp xe lên dốc.Tôi nghe run khắp người. Ngọn đồi này chẳng còn ai ngoài hai me con tôi. Thư ba, thư chú Duy hay thư của chàng? Không, chàng có biết tôi lên Đà Lạt đâu? Chàng mãi mê lo cho vợ chàng lo cho con chàng.

    Mắt tôi cay cay, quay đi không nhìn, rồi lại quay lại đăm đăm ngó bác đưa thư già dắt xe leo dốc. Tôi chạy xuống gọi vang:

    - Thư của cháu phải không? Để cháu xuống lấy cho.

    Ông già ngừng lại dơ tay vẫy:

    - Có điện tín của biệt thự 14 đây.

    Tôi hỏi:

    - Điện tín hở, đâu bác?

    Ông già bắt tôi ký nhận rồi mới trịnh trọng rút tờ giấy xanh xanh ra. Tôi xé vội vàng, đọc vội vàng:

    - "Anh sẽ lên chuyến bay 613 ngày thứ sáu 13/4. Trâm cho địa chỉ. Hoàng."

    Tôi lặng người đi vì sung sướng. Cơn vui oà vỡ như giòng thác lũ. Tôi dơ thay vẫy chào bác đưa thư già. Tôi dơ tay vẫy chào cây cỏ và chim chóc. Anh sẽ lên ngày thứ sáu. Tôi giật mình cúi nhìn đồng hồ, đúng ngày hôm nay. Chao ơi,cái nhà ông bưu điện này đi chậm như rùa, để tôi không kịp sửa soạn đón chàng. Chỉ còn vài giờ nữa thôi, mình hết cô đơn, con hết bơ vơ đòi bố. Tôi chạy nhanh vào phòng trãi lại drap giường, chạy lao ra phòng khách hét chị Hai:

    - Trời ơi lau dọn nhà cửa cho tôi mau đi chị Hai, có khách lên bây giờ. Này này lau lại cửa kính đi.

    Chị Hai dật dờ:

    - Ở cái xứ buồn hiu này có ma nào đến cô.

    Tôi quát:

    - Chị im đi. Ai bảo chị có ma nào đến, nói bậy không. Tôi bảo dọn dẹp là dọn dẹp, chị nghe rõ chưa.

    - Dạ, dạ nhưng ở đây chỉ có ma đến thôi, chứ người thì trời ơi, cả ngày chẳng thấy bóng ai qua cửa. Buồn muốn chết.

    Tôi trợn mắt:

    - Cái nhà chị này hay chưa, tôi bảo có khách Sàigòn lên mà, này trưa nay có gì ăn không?

    Chị Hai gãi tóc:

    - Dạ cũng như mọi bữa.

    - Như mọi bữa sao được, ừ thôi, để tôi lo. Mấy giờ bà về?

    - Dạ cũng sắp, mà ai lên đó cô. Ông bận dạy học lên đâu có được.

    Tôi gắt:

    - Dọn dẹp lau chùi cho sạch đi, kê ghế lại đi, để thế này đây hử. Hỏi dấm dứ mãi, bực mình.

    Tôi nóng nảy nhìn đồng hồ, chao ơi, mới mười giờ, còn những một tiếng đồng hồ nữa máy bay mới bò lên tới. Mới lúc nãy tôi oán bưu điện rùa, làm tôi không có được một ngày chuẩn bị đón, giờ tôi lại than máy bay nó rùa.

    Để đỡ sốt ruột, tôi cầm kéo đi cắt hoa về chưng phòng khách. Thế nào me cũng ngại ngần, nhưng mặc me. Tình yêu là thứ bất khả xâm phạm. Thượng đế còn cúi đầu huống chi là me.

    Đi ra đi vào như gà mắc đẻ, rồi cũng đến giờ phải xuống sân ga. Từ nhà tôi ở xuống sân ga chỉ mất năm phút nhảy bật đá xanh, vít cây cỏ dại.

    Tôi phăng phăng đi vào trạm hàng không, hỏi mấy cô áo xanh chuyến bay của chàng. Cẩn thận hơn tôi đòi xem danh sách hành khách. Ông Nguyễn Minh Hoàng. Quá đủ cho tôi rồi. Tôi ngồi xuống ghế đợi. Chàng không thể bỏ tôi, chàng bỏ vợ bỏ con lên với tôi. Tôi chớp mắt nhìn lên quyển lịch. Thứ sáu ngày 13. Tôi không muốn nghĩ nhảm. Máy bay không dễ rớt, không bị mìn, không rơi xuống vực được.

    Mỗi phút lê thê, mỗi giây dằng dặc. Tôi đứng lên hỏi thăm rồi lại ngồi xuống đợi.

    - Xin lỗi ông, chuyến bay 613 đến chưa ạ?

    - Sắp đến rồi. Bao giờ nó đến Liên Khương chúng tôi sẽ báo cho cô biết.

    Tôi lại cám ơn người đàn ông rồi lại ngồi đợi. Chúa ghét mấy ông máy bay vụ đợi chờ. Mười một giờ tôi đứng lên :

    - Cảm phiền cô, chuyến bay Sàigòn lên chưa ạ?

    Cô ta lạnh lùng trỏ người đàn ông:

    - Hỏi ông đó kìa, ông ta trực điện thoại.

    - Lên rồi đó cô.

    Ông ta mỉm cười:

    - Cô muốn gọi điện thoại ra Liên Khương không?

    Tôi hớn hở:

    - Cám ơn ông nhiều lắm. Ông cho tôi nói chuyện với anh ấy một chút.

    Ông ta nheo mắt:

    - Gọi ra rồi người ta kêu ông ấy chứ cô, để tôi gọi cho. Xin lỗi anh cô tên gì nhỉ?

    Tôi cười thật tươi:

    - Nguyễn Minh Hoàng.

    Tôi chụp máy:

    - Anh Hoàng phải không? Em đây, trời ơi, lo muốn chết, nhè ngày 13 đi bao giờ không?

    Chàng cười khẽ trong máy:

    - Tìm được địa chỉ anh lên ngay, có để ý ngày này nữa đâu. Em khoẽ không, sao đi mà không cho anh hay?

    Tôi nghẹn ngào:

    - Dạ tại vì......

    - Em đợi anh ở ga phải không?

    - Dạ, em đợi mấy tiếng đồng hồ rồi đó.

    - Chờ chút anh lên ngay bây giờ.

    Tôi hụt hơi:

    - Anh...

    Chàng thì thầm:

    - Nhớ không?

    Tôi cười một mình:

    - Không, không nhớ chỉ....

    Tôi thì thầm:

    - Chỉ yêu thôi...

    Chàng tiếp:

    - Trời ơi chạy chọt mãi mới có địa chỉ em đấy.

    - Trâm cho anh hở?

    - Ừ anh năn nỉ hết hơi đó em, sao không viết cho anh vài chữ, em ác lắm nghe không?

    Tôi than thở:

    - Anh quên là nếu em gửi về nhà anh thì cô Hà đọc trước à?

    Chàng cũng thở dài:

    - Ừ anh quên. Thôi đừng buồn, anh lên tìm em rồi, không thấy sao?

    Tôi kể lể:

    - Nếu anh không tìm em, anh biết em sẽ làm gì không?

    Chàng tò mò:

    - Làm gì?

    - Làm vợ khắp thiên hạ cho bõ tức.

    Chàng càu nhàu:

    - Nói nhảm không. Không sợ anh giận à?

    - Sợ gì, anh bỏ em rồi cơ mà. Đưa em đi bác sĩ rồi bắt em về một mình.

    - Thôi cho anh xin, tại anh kẹt. Thôi nhé, chờ anh nghe không.

    Tôi gác máy lí nhí cám ơn người đàn ông tốt bụng, rồi kiên nhẫn ngồi đợi. Quãng đường đèo Liên Khương-Đà Lạt không xa bao nhiêu, chàng sẽ đi qua những thác nước trắng xoá, những khu rừng thâm u, những thung lũng hút sâu, những đồi cao hiu hắt. Quãng đường còn rất ngắn sao tôi chưa yên tâm, vẫn đứng lên ngồi xuống, vẫn từng bước phập phồng.

    Thời gian trôi thật chậm, buổi chiều đã về dưới thung lũng xanh tươi. Đà Lạt bốn giờ trời đã tối, sáu giờ đã là đêm cho người ta rũ nhau chui vào chăn ôm nhau ngủ dài.

    Me hớt hải xuống:

    - Con chờ ai mà không về ăn cơm?

    Tôi mỏi mòn:

    - Con đợi chồng con lên.

    Me hừ khẽ:

    - Chồng con, nói nghe chướng tai quá. Đợi gì từ sáng đến giờ, mặt mũi bơ phờ thế này? Nó không lên đâu mà đợi, vợ con nó bỏ cho ai mà lên.

    Tôi lắc đầu giọng mềm xuống:

    - Anh mới điện thoại cho con đây này, chút xíu nữa lên bây giờ. Thế nào anh cũng lên mà me. Trời ơi, cái xe chết tiệt đi lâu như rùa. Từ Liên Khương về đây mà mãi không đến.

    Me ngạc nhiên:

    - Ông ta lên thật à?

    Tôi nhìn me:

    - Trời ơi, bộ con đùa với me.

    - Ai cho nó địa chỉ mà nó lên?

    - Trâm cho.

    Me thừ người:

    - Thôi về ăn cơm đã rồi tính. Ngồi thêm chút xíu con xỉu cho coi, đàn bà có thai gì mà để bụng đói từ trưa đến giờ.

    - Con no rồi, có anh ấy con không đói nữa. Trời ơi sao lâu quá thế này. Me hỏi thăm dùm con đi. Từ sáng đến giờ con hỏi họ cả chục lần họ phát cáu với con rồi me.

    Me do dự:

    - Ăn thua gì, rồi xe cũng đến mà con.

    Tôi nhìn sững me:

    - Nhưng tại sao lâu thế me, từ phi trường về đây đâu xa xôi gì?

    - Ôi ba cái xe cũ nó hay hư dọc đường, thay bánh vặn ốc gì đó.

    - Con có tiền, con lập hai hãng máy bay.

    Me cười:

    - Ừ chờ cho con làm Tổng Thống rồi tính.

    Tôi tròn mắt ngó me:

    - Me, me nỡ nói như thế,cái thứ con hoang, có phải me muốn nói như thế không?

    Me bối rối:

    - Con sao tối ngày rình cãi me, rầu ghê, me bỏ hết công việc lên đây vì ai, con biết không?

    Tôi mân mê ngón tay, những ngón tay xinh ngày xưa giờ bắt đầu nổi gân:

    - Con xin lỗi me....tại con sốt ruột quá. Me,me đừng nói gì anh ấy hết nghe me. Tội nghiệp con, đời con sống được nhờ anh ấy. Me để anh ấy ở đây với con nghe me, con van me đấy. Me cứ mặc con.

    -tiếp theo-
Working...
X
Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom