• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Chết cho tình yêu- Lệ Hằng -tiếp theo-

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Chết cho tình yêu- Lệ Hằng -tiếp theo-



    Chàng vội vàng:

    - Anh yêu em, anh yêu một mình em.

    - Về với vợ anh cũng nói y như thế, anh cũng làm y như thế.

    Chàng ôm lấy tôi:

    - Không, khác chứ, khác nhiều.

    - Khác làm sao?

    - Khác là khác.

    Tôi thở ra:

    - Thôi em đi về, từ hôm nay đừng gặp em nữa, em chán lắm rồi, em chịu không nổi đâu.

    Chàng giữ chặt lưng tôi vồn vập:

    - Anh van em, anh khổ sở nhiều rồi, đừng hành hạ anh nữa chứ.

    Tôi mím môi:

    - Tự nhiên em buồn muốn khóc. Tại sao chúng mình lại yêu nhau, lại đưa nhau đến cảnh này hở anh?

    Chàng dìu tôi nằm xuống, lau nước mắt cho tôi:

    - Nín đi, anh khổ tâm vô cùng, nếu em khóc.

    Tôi rưng rưng:

    - Nhiều đêm trở về một mình em chỉ muốn chết thôi, cướp chồng người tội nặng quá anh ơi. Tình yêu nặng gấp ngàn lần tội lỗi.

    Chàng gật:

    - Anh hiểu, nhưng tụi mình yêu nhau thật lòng. Không ai cấm được tình yêu. Anh không thể trốn em, mà em, em cũng không trốn anh được.

    Chỉ còn một cách dỗ dành, chỉ còn một cách quên là chết lịm trong nhau, là ôm lấy nhau bay lên, tít tầng trời cao thẳm.

    Tôi buông tay xuống, chàng buông tay xuống. Tôi thở và chàng cũng thở. Quen ăn mất rồi cô Hà ơi, em cướp chồng cô, cô có giận em không?

    Từ hôm biết thế nào là chuyện vợ chồng, em hết ghét cô, em hiểu những gì cô làm là đúng, bởi dù là kẻ đến sau trong đời chàng, mỗi đêm trở về nghĩ chàng đang ôm cô, như đã từng ôm em, lòng em lại đau như xé.

    Tôi nhìn xuôi thân tôi, chẳng còn gì dấu nhau, thân mật cùng tận, thân mật vô ngần là gối chăn là ân ái.

    Chàng nhắm mắt dưỡng sức. Xong chuyện bao giờ tôi cũng tủi thân, dù biết được chàng yêu tha thiết, nhưng không hiểu sao nhìn chàng nằm thẳng, hai mắt nhắm hai cánh mũi phập phồng thở, tôi nghe xa cách lẫn trong tủi hờn.

    Muốn căng hai mắt chàng ra, muốn cấu thật đau cho chàng dậy, muốn chàng phải cuồng nhiệt say đắm như lúc đầu, chàng bây giờ với chàng lúc chưa nhập cuộc là hai thái cực. Ân ái cũng buồn như ngày tháng, cũng chua chát cũng đắng cay.

    Tôi dơ tay định lay chàng dậy, nhìn anh nhắm mắt sao buồn quá. Buồn không thua gì nhìn anh chết. Người ta được làm vợ chắc ít tủi thân hơn, em sống chiều nay biết chiều nay, không dám mong ngày mai, không dám tin ngày mốt.

    - Anh!

    Chàng vẫn nằm như khúc gỗ, lù lù ra đó, trơ trơ ra đó. Tôi chớp mắt quay nhìn ra cửa sổ. Cửa sổ đóng. Trời xanh không có trong vuông phòng này, như pháp lý không có giữa tôi và chàng.

    Tôi chậm chạp đứng dậy bước tới mở tung cánh cửa xanh. Hành lang vắng lặng vẫn chẳng thấy trời thấy mây. Hai dãy phòng chung một lối đi, có vài ngọn đèn thắp sáng cả ngày lẫn đêm. Buồn bực tôi vào phòng tắm, lại tắm nữa, cảm giác không sạch, vợ với chồng chắc quen thân hơn, sạch sẽ hơn.

    Một giờ sau chàng mới thức dậy uể oải gọi tên tôi:

    - Thu ơi, em không ngủ à?

    Tôi lắc đầu:

    - Em ngủ không được, nhìn anh ngủ tức tức là.

    Chàng mỉm cười:

    - Phải cho anh lấy sức chứ cưng, lại đây với anh đi.

    Tôi buồn buồn:

    - Ở nhà xong việc anh cũng ngủ như vậy?

    Chàng mỉm cười:

    - Phải mua sách cho em đọc mới được.

    Tôi kiêu hãnh:

    - Chả cần đọc sách em cũng thành đàn bà lúc mười bảy tuổi, em biết mọi chuyện, làm được mọi chuyện.

    - Tại anh chứ, em biết khỉ gì mà nói, em ngơ ngơ như mán rừng.

    Tôi nũng nịu:

    - Anh lại chê em nữa rồi.

    Chàng lắc đầu:

    - Anh thích bỏ xừ đi, chê bao giờ.

    Tôi nhắc:

    - Thôi anh, tụi mình sửa soạn về là vừa.

    Chàng tiếc rẻ:

    - Còn sớm mà em.

    - Không được đâu, em phải về đúng giờ, làm quá me để ý thì chết.

    Tôi tắc lưỡi:

    - Thuê phòng cả ngày nằm có tí ti uổng tiền ghê anh nhỉ.

    Chàng lắc đầu:

    - Ăn thua gì, chỉ sợ không có em thôi, tiền bạc với anh vô nghĩa.

    Tôi tò mò:

    - Bà ấy không thắc mắc những khoản tiền anh xài à?

    Chàng rung đùi:

    - Anh đi dạy thêm lo cho em mà.

    Tôi chải lại tóc:

    - Buồn quá, em làm khổ anh thấy không, dạy nhiều có ngày đau anh ạ.

    Chàng hôn môi tôi:

    - Nghĩ nhảm không à, anh không lo cho em thì lo cho ai, hơn nữa anh vào với em chứ bộ mình em vào khách sạn này ngủ với ma à?

    - Đành rồi, nhưng nếu không có em, anh thuê khách sạn chém như máy này làm gì.

    - Dĩ nhiên rồi, nhưng tụi mình yêu nhau, rẻ chán cưng ơi.

    Tôi lại dục:

    - Mau đi anh, mặc đồ vào đi.

    Chàng miễn cưỡng:

    - Mặc thì mặc, rầu quá, hối hoài.

    Tôi mặc lại áo dài trắng, hiền như nữ sinh. Phút giây trên giường giờ biến mất:

    - Trông em ngoan quá, đố ai...

    - Đố ai biết em vừa ấy với anh phải không?

    Chàng bẹo má tôi:

    - Rồi có sao không, làm như chuyện gì xấu xa không bằng.

    Bỗng nhiên chàng tiến tới, để tay lên ngực tôi:

    - Ở lại nửa giờ nữa đi em.

    Tôi lắc quầy quậy:

    - Không được, sáu giờ rồi đó, ai biểu anh lăn ra ngủ rồi tiếc.

    Chàng thở dài:

    - Thì cũng phải một giờ sau mới có sức chứ em. Em chẳng hiểu gì hết.

    Tôi phụng phịu:

    - Em không biết, em thích lúc đó hoài à.

    Chàng cười ngất:

    - Bé con ơi, vài năm nữa bé hiểu, giờ ở lại với anh được không?

    Chàng định cởi áo cho tôi, tôi dơ tay ngăn lại:

    - Hôm nay em sao sao ấy anh ạ, cho em về sớm đi, em linh cảm ở nhà em có chuyện gì ấy. Vợ anh có nghi gì không? Em sợ bị đánh ghen quá.

    Chàng lắc đầu:

    - Anh bảo đảm, hơn nữa dù sao vợ anh cũng là giáo sư.

    Tôi thẫn thờ:

    - Nhưng em cứ lo lo anh ạ, là gì đi nữa cũng phải biết ghen chứ.

    Chàng thở dài:

    - Đừng làm mất vui, giờ của tụi mình ngắn lắm em.

    Tôi nắm tay chàng:

    - Làm sao hở anh?

    Chàng nhìn sâu vào mắt tôi:

    - Em thích anh bỏ vợ?

    Tôi lắc đầu:

    - Không, hai đứa nhỏ vô tội, hơn nữa cô Hà cũng...

    - Em hết ghét vợ anh rồi?

    Tôi gật:

    - Vì em biết anh yêu em hơn cô ấy, lòng ân hận nặng hơn ghen ghét.

    Tôi kéo tay chàng:

    - Thôi đi anh..

    - Cài cúc lại kìa, xấu hổ...

    Chàng dơ má cho tôi hôn rồi dìu lưng khép cửa đi ra ngoài. Tôi chầm chậm đi theo chàng, buổi chiều qua thật sớm. Mới đó trời đã chập choạng tối.

    Tôi đứng lại kiễng chân hôn chàng chờ thang máy lên, quí từng giây từng phút bên nhau, bởi tương lai bấp bênh, bởi tình yêu có đó rồi mất đó.

    Có hai bóng người từ cuối hành lang bước tới. Hành lang có màn cửa buông rũ, có thảm đỏ trải dài để từng bước họ đi bên nhau âu yếm dịu dàng. Người đàn ông lịch lãm, người đàn bà sang đẹp, những bước đi thanh thoát quí phái, có lẽ họ là nhân viên ngoại giao gì đây.

    Tôi dụi mắt, tôi mở hết cỡ hai mắt, tôi mở hết cỡ hai môi. Tôi muốn độn thổ, tôi muốn phi thân trốn chạy. Chân tôi khuỵu xuống mất rồi, mặt tôi cắt không còn chút máu, miệng tôi lắp bắp nói không ra hơi. Không, tôi không tin mắt tôi nữa đâu. Me tôi đoan trang hiền thục nhất trong những người đàn bà hiền thục. Bố Duy tôi cao cả hơn mọi người cao cả. Tôi không tin, tôi không tin.

    Hoàng hoảng hốt.

    - Chết, em làm sao thế, em trúng gió phải không?

    Tôi gần ngã vào chàng:

    - Anh ném em xuống đất đi, em không muốn đứng đây để nhìn gì nữa, em chết hay sống hở anh?

    Chàng kinh ngạc:

    - Thu, em sao vậy? Em nói gì vậy?

    Họ chưa thấy tôi. Me chưa thấy con, bố chưa thấy con, bởi bố mẹ đang hạnh phúc. Con cũng đang hạnh phúc. Mẹ con ta gặp nhau ở khách sạn này thảm chưa, đẹp chưa?

    Tội nghiệp cho ba ở nhà với những quyển sách và bao thuốc thơm. Me ngoại tình, con hư hỏng, chẳng ai trách mắng nổi ai nữa. Me ngoại tình, danh từ này có đủ nghĩa chỉ tội lỗi me không? Ba có quyền trên thân thể me hay bố Duy có quyền?

    Tôi đứng lặng người. Me cũng lặng người, bố cũng lặng người. Chỉ có chàng ngơ ngẩn trợn mắt. Chàng bóp vai tôi:

    - Ai vậy em?

    Tôi lắp bắp:

    - Me em.

    Mặt phấn me nhợt, môi son me tái. Mắt đỏ hồng của bố Duy đen lại. Không ai tiến thêm một bước, không ai lùi một bước. Không ai lên tiếng nổi, không ai cười, không ai khóc.

    Tôi chạy như lao đi, Hoàng kinh hoảng chạy theo. Thang máy đóng lại nhốt họ với nhau trên đó.

    Tôi úp mặt vào hai tay, nước mắt không thể rơi trong cảnh này. Người tôi nhẹ tênh đi lao chao. Hồn tôi chìm nghỉm xuống tăm tối. Tôi thương ba, thương khôn cùng, thương xót xa. Thì ra ba đã biết, ba biết từ lâu rồi phải không ba?

    Tôi xòe tay mở mắt nhìn Hoàng, rồi úp mặt vào ngực chàng tôi kêu:

    - Anh ơi, em khổ quá anh ơi.

    Hoàng vuốt tóc tôi:

    - Nói cho anh nghe đi, người đàn bà đó là mẹ em?

    Tôi gật đầu, chàng thở dài:

    - Đừng buồn nữa, đời không có gì lạ cả, cái gì cũng có thể xảy ra hết.

    Tôi thẫn thờ:

    - Nhưng em thất vọng ghê gớm anh ơi, đành là em hư hỏng, nhưng em ích kỷ, em muốn me phải là một người đoan trang hơn mọi người đoan trang trên đời này.

    Tôi quay nhìn chàng:

    - Em không muốn về nhà nữa, ăn nói làm sao với me em bây giờ?

    Chàng bình thản:

    - Không sao hết, em cứ về nhà để anh tính sau, me sẽ không nói gì em đâu, chắc me hiểu tình yêu là gì chứ.

    Chàng đưa tôi về trường như mọi khi, người tài xế chờ sẵn ở chỗ cũ. Tôi chui vào xe như chui vào định mệnh. Đời bắt đầu vòng sang ngã khác.

    Tôi về nhà như một người khách. Ba còn ngồi nguyên chỗ cũ. Một buổi chiều ngồi im một chỗ, sự lặng lẽ nín câm của ba làm tôi sợ.

    Tôi định đi thẳng vào nhà nhưng tôi không đủ can đảm. Ba ngồi từ lúc tôi ra đi, yêu đương say đắm một buổi chiều trong vòng tay chàng. Ba ngồi từ lúc me đi, cũng yêu cũng đắm đuối trong một căn phòng với người đàn ông khác.

    Trí thức ghen ghê gớm hơn người thừơng, trí thức lạnh lẽo rợn người hơn băng sơn. Tôi đứng trước mặt ba. Chai rượu không còn một giọt, bao thuốc không còn một điếu. Người ba như tượng, mặt ba như băng. Nụ cười ba lạnh buồn:

    - Con đi học về?

    Tôi nuốt nước mắt vào trong cổ:

    - Dạ... ba ngồi từ lúc con đi đến giờ?

    Ba cười nhẹ:

    - Có sao đâu con, ngồi cho bình thản lại, cho nguội tanh như đồng. Ba đang luyện đó con.

    Tôi cắn răng:

    - Ba!

    Ba từ tốn:

    - Gì con?

    - Con muốn ba cũng đi chơi, đi thăm bạn bè...

    - Khi nào lạnh hẳn ba sẽ đi.

    - Giờ ba chưa lạnh?

    - Ba đang luyện.

    - Ba buồn me con?

    Ba lắc đầu:

    - Ba thương me con.

    Tôi ngứa cổ:

    - Tại sao ba lại thương?

    - Me không có lỗi gì hết, lỗi tại ba.

    - Lỗi tại ba? Sao kỳ vậy?

    Ba cười buồn:

    - Con là con của chú Duy, me là vợ của chú Duy, ba đến sau, ba đoạt cả hai.

    - Nhưng, nhưng ba đã yêu thương con, yêu thương me con bao nhiêu năm trời.

    - Đó là lý, tình yêu không phải là lý, tình yêu là tình yêu.

    Tôi rưng nước mắt nhìn ba. Chàng nói đúng, hiểu biết bao giờ cũng hơn. Nếu nước mình có hàng trăm viện đại học, nếu mọi người qua một con đường hiểu biết khá sâu, tương lai sẽ tốt sẽ đẹp hơn bây giờ.

    - Thế sao ba còn buồn?

    Ba cười hiu hắt:

    - Vì ba còn yêu me, còn thương con, Ba chẳng còn ai nữa...

    Tôi quì xuống ôm hai đầu gối ba:

    - Ba đứng lên ra vườn với con đi, đứng lên đi ba. Ba hơi gầy rồi đó, ba tin là con thương ba không, dù ba...

    - Ba biết.

    Tôi định kéo ba đi cho bằng được, nhưng ba đã nghiêm mặt:

    - Con vào thay áo cho khỏe rồi nói vú dọn cơm cho ăn, để ba nghỉ một chút.

    Tôi đành đứng lên. Đôi mắt ba đi vắng, nụ cười ba vời vợi. Tôi chưa kịp khuất bóng, me bước vào nhà, áo dài me xanh đậm, da me trắng mát, dáng đi thanh. Tôi mím môi nhìn ba. Mặt ba lạnh như tiền, cúi xuống quyển sách. Me cầm bóp đi thẳng vào phòng sau, không chào nhau, không nhìn nhau.

    Tôi bám lấy thành cửa để thở thật mạnh. Me cũng không nhìn tôi, tôi sợ đôi mắt me rồi. Trán ba nhăn lại, mắt ba như có nước nhưng ba không khóc được đâu. Con biết ba không khóc được, nhưng ba khóc trong lòng.

    Gia đình là địa ngục, tình yêu là hang sâu. Tôi lần về phòng, hồn trống không như môi đã khô. Tôi có cảm giác vừa trải qua một trận đau nặng. Mọi sự, mọi người đã khác xưa. Từ Thức về trần chắc cũng cô đơn như tôi bây giờ là cùng. Cõi tiên xa khuất, cõi trần gần gũi cũng như xa.

    -còn tiếp-
Working...
X
Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom