• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Chết cho tình yêu- Lệ Hằng-tiếp theo-

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Chết cho tình yêu- Lệ Hằng-tiếp theo-


    sáu


    Những ngày đẹp trên thành phố sương mù đã qua đi, cuốn phim đã hoàn thành đúng như ý bố. Tôi trở về Sàigòn sửa soạn đi học lại. Sau hai mối tình, sau một cuốn phim tập tểnh làm tài tử, trở về nhà nhìn những chiếc áo dài trắng với huy hiệu đỏ Q. M trên ngực áo, tôi nghe buồn buồn.

    Báo chí không ngớt bàn tán về cuốn phim, về Đăng và tôi. Mới đầu tôi thích thú, cắt những bài báo viết về mình lồng trong album, mới đầu tôi hãnh diện nhưng dần dần tất cả những nao nức đó biến thành cực hình.

    Tôi bị đuổi khỏi Q.M. trước ngày đi học, ba me tôi nhận được giấy báo và chỉ thở dài. Những buổi chiều tôi len lén phóng xe qua trường cũ, những hàng sứ xinh xinh hoa trắng thơm nhẹ con đường êm mơ bóng cây. Những lớp học, những cánh cửa sổ, những mái ngói cũ nhoà màu thời gian. Tất cả còn là kỷ niệm, với chàng cũng chỉ là hình bóng nhạt mờ trong ký ức, với chàng giờ còn là dư vị tình yêu. Tôi giữ những chiếc áo dài trắng, với huy hiệu Q.M. Tôi giữ những bài học Anh văn có chữ ký của chàng. Mỗi chiều đi ngang qua trường cũ mắt tôi vẫn cay cay, môi tôi vẫn rưng rưng gọi khẽ tên chàng. Tôi thành công và nổi tiếng để làm gì nữa đây, khi tôi thật đã xa chàng? Cô Hà giờ tự tin trong lớp, giờ yên ổn trong lớp .Không cô học trò nào liều lĩnh mưu toan cướp chồng cô giáo như tôi đâu. Đời có một con học trò hư như tôi là cùng, đời có một con bé ngu si yêu người có vợ như tôi là cùng.

    Tôi bước vào passage Eden tìm mua một chiếc áo thun màu xanh. Nhạc tình tứ từ một góc hành lang hắt ra thật dịu dàng, vờn bay áo vờn bay tóc. Tôi cúi xuống đọc nhanh hàng tít trên tờ báo vừa mua:

    "Nhạc sĩ Vũ Đăng dấu đồ lót của đào văm Ánh Tuyết."

    Chắc ở một nơi nào đó Đăng đang thở dài. Lỗi tại tôi và bây giờ Tuyết dùng nó để hạ nhục Đăng. Tuần trước họ viết về mối tình của tôi và Đăng. Tuần này họ viết về mối tình Tuyết-Đăng. Khi tôi ngửng mặt lên, chiếc kính màu che bớt mặt tôi giờ cầm trong tay, vài người chung quanh kêu ồ lên:

    - Giáng Thu kìa tụi bay.

    Họ xì xào:

    - Giáng Thu của phim "Tiếng Hát Từ Rừng Hoang" đó.

    Trong nháy mắt tôi bị đám đông bao vây. Có những cô bé đứng ngó tôi chăm chăm, có những cậu bé tới sờ nhẹ áo tôi, làm như moị thứ của tôi đều lạ. Tôi trở thành con quái vật trước mặt đám đông.

    Tôi bối rối nhìn quanh tìm đường trốn, hãnh diện có đó nhưng tự do không còn. Cô bé áo vàng níu tay tôi:

    - Chị cho em chữ ký đi, chị Giáng Thu.

    - Tôi mua được cái hình của Giáng Thu rồi, Thu ký tặng cho vài chữ đi.

    Một chàng ghê gớm hơn buột miệng:

    - Giáng Thu xinh quá cho anh cầm tay một chút đi.

    Tôi rụt tay lại, bối rối cắn môi:

    - Tôi không phải là Giáng Thu đâu.

    Họ ngơ ngác:

    - Vô lý, báo đăng hình Giáng Thu rõ lắm mà.

    Một chàng hippy cười:

    - Nàng nói dối đó, nàng chính là Giáng Thu chính hiệu con nai vàng.

    Cả bọn cười vang, tiếng cười vang cả hành lang. Tôi nghe thoáng một tiếng xì xầm:

    - Cũng xinh xinh vậy thôi có gì hơn tụi mình đâu, xoàng lắm mày nhỉ? Vậy mà báo chí ca tụng dữ quá. Xí, đi mày, tưởng tiên nga giáng thế kia chứ.

    Tôi nghe tim nhói đau, lời xì xầm đó đã vào tai tôi, chạy vào óc tôi và lòng kiêu hãnh xì như cái banh thủng. Tôi cắn răng cười gượng, vừa kịp quay lại nhìn thấy người con gái xinh đẹp hơn tôi đứng sau lưng tôi cười nhạt. Đôi mắt gắn mi giả sâu thăm thẳm, hàng mi đậm đen che khuất màu mắt không biết nâu hay đen. Đôi chân thon dài săn chắc, bộ ngực nâu hồng để trần một nửa. Tôi chớp mắt quay đi.

    Một cậu bé choai choai giựt giựt tóc tôi:

    - A, tóc thật tụi bây ạ, tưởng tóc giả chứ.

    Tôi đỏ mặt vì giận:

    - Tôi bận việc xin phép được kiếu từ.

    Tôi len ra khỏi đám đông nhưng không thoát nổi, bàn tay cô bé hippy vươn dài giữ chặt lấy tôi:

    - Chị cho tụi em phỏng vấn tí nào.

    Tôi mím môi nhìn cô bé, cô bé cười thật xinh:

    - Bao giờ chị làm đám cưới với Vũ Đăng?

    Tôi lắc đầu:

    - Xin tha cho vụ đó.

    - Hồi trước chị học Q.M phải không ạ?

    Tôi mỉm cười gật đầu:

    - Sao em biết?

    - Biết chứ, em biết chị yêu thầy Hoàng rồi cô Hà đuổi chị nữa kìa.

    Tôi thở dài không nói tìm cách đi ra ngoài hè phố rồi vẫy taxi leo lên như trốn chạy. Đám đông nhao nhao nhìn theo.Tôi ngã người trên nệm ghế lòng buồn vời vợi. Cô bé nhắc đến tên chàng, tình yêu còn đó mãi mãi không tan. Đăng nghệ sĩ thật, yêu đó rồi hờ hững đó. Đàn bà vây quanh chàng từ sáng tới tối, đàn bà như thiêu thân lao vào tay chàng. Những cô ca sĩ đẹp như tiên đến với chàng để dượt nhạc, để bắt chàng lăng xê tên tuổi, những người đàn bà đa tình đến với chàng để tìm thấy hình bóng dáng dấp mình qua những bản nhạc trữ tình.

    Tôi ra dấu cho xe ngừng rồi đi bộ ngang qua Q.M.. Con đường lá me còn đó ngàn năm li ti. Tôi dõi mắt nhìn lên lớp cũ, vuông cửa rộng và lời giảng bài ấm áp của chàng vang vọng trong tôi. Đứng đây mòn mõi, người yêu vẫn xa. Đứng đây chồn chân, tình yêu vẫn lạnh. Tôi thẫn thờ rời xa Q.M tìm đến nhà Đăng. Căn phòng trên lầu cao với những bức tranh khó hiểu và cây đàn và tàn thuốc lá.

    Khi cơn buồn dâng cao, tôi vẫn đến với Đăng, để nghe chàng hát, để ngắm chàng đàn. Tình yêu của tôi và Đăng chỉ có thế thôi. Không hứa hẹn ràng buộc, không cay đắng phiền hà nhau. Đăng ngồi một góc nhà hát nồng nàn, tôi ngồi một góc nhà nhìn thật say. Cuối cùng hôn nhẹ hai môi, xiết nhẹ hai lưng và đưa nhau về. Cuối cùng tôi vẫn biết Đăng thờ thần độc thân, say đời lãng tữ, vợ con là chuyện xa vời, là gông nặng, là ngục tối. Đăng sống như một ẩn sĩ, ngồi nhà chờ bạn bè, chờ người yêu. Tôi muốn đến Đăng chiều hôm nay vì tôi buồn, vì tôi muốn khoe chàng tôi được ái mộ ngoài đường, vì báo chí đăng tin chàng dấu đồ lót đào văm Ánh Tuyết, hay vì một khát khao mơ hồ nụ hôn,vòng tay và hơi thở đàn ông của chàng.

    Căn phòng im lìm cài cửa. Hôm nay không có tiếng đàn êm đềm của Đăng, chỉ có những đĩa nhạc êm dịu hắt ra từ khe cửa. Có lẽ anh chàng chưa ngủ xong giấc trưa? Tôi dơ tay định gõ cửa. Bàn tay tôi sờ lên cánh cửa gổ màu nâu run run buông xuống. Có tiếng Đăng thì thầm với một người con gái. Tôi thẫn thờ nhìn trời. Buổi chiều thật nặng thật buồn. Cửa đóng kỹ với một người đàn bà. Chàng yêu tôi và luôn luôn mở tung cửa mỗi khi tôi đến kia mà?

    Tôi không buồn nhưng xót xa. Từ bao lâu nay tôi vẫn nghĩ Đăng cao thượng và trong sạch. Tôi vẫn nghĩ Đăng dành cả một đời cho nghệ thuật mà chàng say mê.

    Tôi định lẳng lặng bỏ về. Tiếng thì thầm gợi nhiều kích thích, tiếng thì thầm trong căn phòng nhỏ giữa một người đàn ông và một người đàn bà. Tôi lần tới vuông cửa sổ, cửa lại đóng kín. Máu chạy luân lưu, máu chạy dồn. Hai bàn tay tôi rướm mồ hôi, tình yêu chết dần trong tôi, lòng băng giá nhưng hờn ghen nổi sóng. Tôi đi vòng vòng ba mặt tường phòng Đăng và tìm ra một vuông cửa quên cài.

    Tôi dè dặt mở nhẹ nửa cánh, họ không còn lòng dạ nào để thấy tôi nữa. Mắt tôi hoa lên, trời đất quay vù vù. Trời xanh sa xuống làm tình với đất dâng cao vời vợi. Họ không còn một chút gì trên người, họ giữ chặt lấy nhau bằng cả thân xác cuồng nhiệt. Tôi lảo đảo từng bước tìm ra đường. Hết thật mất rồi, là ai? Ánh Tuyết hay bất cứ người con gái nào em còn có thể tha thứ cho anh. Nhưng Ái Lệ, người con gái anh đưa lên đỉnh cao chót vót, anh yêu mê cả nước đêu biết. Nàng bỏ đi lấy chồng tỉ phú, ngờ đâu anh với nàng đã rời nhau? Nàng có chồng và vẫn trở lại ân ái với anh? Em thua, em thua cuộc rồi, dù thật tâm muốn yêu anh, muốn quên Hoàng qua hình bóng anh.

    Tôi trở về nhà như một cái bóng của chính tôi. Buổi chiều nên không thấy được bóng mình, thôi đành làm bóng ma từ tạ tình yêu. Trời bắt tôi mãi mãi làm một kẻ đến sau. Đến sau trong cuộc đời Hoàng và đến sau trong tình yêu Đăng. Đời cho tôi những hai lần nhìn thấy người ta yêu nhau, trong khi tôi chưa được yêu. Tôi biết quá sớm, tôi buồn quá nhanh. Tôi đứng đợi xe về nhà, và thật tình cờ tôi nhìn thấy Hoàng gọn gàng trong bộ đồ tennis trắng lầm lủi đi bộ băng ngang từ đầu con đường. Tôi cảm xúc đến ngộp thở, từ từ đi ngược chiều với chàng.

    Chàng sửng sốt:

    - Ồ Thu,em đi đâu đó?

    Tôi xúc động:

    - Em đi tìm anh.

    Chàng mỉm cười:

    - Em biết anh chơi ở sân này?

    Tôi tình tứ gật đầu:

    - Không biết anh thì còn biết ai nữa, vậy mà cũng hỏi.

    Chàng dừng lại ngắm tôi:

    - Hồi này em đẹp quá.

    - Anh đẹp thì có.

    - Đàn ông mà đẹp cái gì.

    - Em thấy anh đẹp

    - Em đi đâu đây?

    Tôi phụng phịu:

    - Hỏi kỳ chưa, em đi tìm anh .

    Chàng bối rối:

    - Anh mặc đồ như thế này, phải về thay chứ.

    Tôi giử lấy tay chàng:

    - Không sao hết,em thích. Để anh về nhà coi như mất anh, em không dại đâu.

    Chàng ngần ngại:

    - Đi phố với em nguy hiểm lắm.

    Tôi đắm đuối nhìn chàng. Không biết có phải vì hình ảnh ái ân của Đăng và Ái Lệ trong vuông phòng ấm cúng mà lòng tôi giờ như thác lũ. Mới đó buồn vì Đăng như xác lá khô, giờ tôi bừng bừng nổi sóng, giờ tôi căng căng cơn khát khao không một tên gọi.

    Hoàng hăm hở hỏi:

    - Em đi tìm anh thật?

    Tôi nao nức:

    - Đêm nay em đi suốt đêm với anh, em nhất định rồi. Từ giờ em không rời anh nữa đâu, kệ anh tính sao thì tính. Hôm gặp nhau ở Đà Lạt, anh bỏ đi biệt tích, rầu ghê.

    Hoàng thở dài:

    - Tại em chứ.

    Tôi dặc dặc tay chàng:

    - Tính sao anh? Bộ đứng đây hoài?

    Hoàng ngơ ngác:

    - Em đòi đi chơi với anh suốt đêm?

    - Ừ , bộ anh sợ?

    - Sợ thì không sợ, nhưng......

    Tôi nhí nhảnh:

    - Không nhưng nhị gì hết ấy, anh kỳ ghê đi...

    - Nhưng anh mặc đồ này...

    - Có sao đâu, em không chê thì thôi chứ.

    Chàng chép miệng:

    - Thôi được,lên xe đã.

    Chàng vẫy taxi kéo tôi chui vào. Hai đứa bắt đầu chui vào một cái lồng rồi. Ngồi bên chàng tôi xôn xao quá, nép sát vào người chàng, nghịch những sợi lông quăn bướng bĩnh mọc dài theo chân chàng, chàng đắm đuối xiết lưng tôi.

    - Em.

    Tôi nghịch cặp đùi để trần của chàng như một đứa bé nghịch tượng thần Hy Lạp.

    - Đau không anh?

    Chàng lắc đầu:

    - Đau nữa anh cũng chịu được.

    Tôi không còn là tôi nữa. Hình ảnh chập chùng trong phòng Đăng như ma túy đầu độc tôi rồi. Gặp Hoàng trời cũng không cản nổi tôi nữa rồi.

    Chàng bóp lưng tôi, giọng thật ấm:

    - Để anh được ngồi thật yên lặng bên em.

    Chàng đưa tôi vào khách sạn thật. Tôi run lên vì sợ nhưng vẫn nao nức đi theo chàng. Chàng khoá cửa rồi dịu dàng kéo tôi ngồi xuống. Hai chân chàng duỗi dài bắt tôi dựa lưng vào chàng, gục mặt vào tóc tôi và vuốt dọc lưng tôi:

    Cha mẹ cũng quên, đất trời cũng quên. Thời gian ngưng đọng, vũ trụ ngưng tiếng thở cho tôi với chàng ôm nhau. Thỉnh thoảng chàng hôn môi tôi, chàng nói thật khẽ những câu nghe không rõ, chàng làm thật nhẹ những cử chỉ tuyệt vời.

    Miên man yêu nhau để sáng hôm sau cả tôi với chàng đều giật mình. Tôi không khóc bởi tôi yêu chàng, những giọt hồng đã rụng xuống từ một nơi nào khó gọi tên. Chàng ôm lấy tôi:

    - Từ bây giờ anh đã có bổn phận và trách nhiệm với em rồi.

    Tôi dụi mặt vào ngực chàng:

    - Có anh, là có tất cả.

    - Anh thương em quá Thu ơi.

    Tôi ngậm ngùi:

    - Anh đừng khinh em nghe anh.

    Chàng nghiêm mặt:

    - Đừng nghĩ nhảm nào. Anh thương em lắm, chưa bao giờ anh sung sướng như hôm nay. Anh thề sẽ lo cho em.

    Tôi không muốn nhắc đến cô Hà. Cô Hà làm cổ tôi nghẹn lại vì ăn năn.

    - Thôi anh ạ. Em không đòi hỏi gì nữa đâu. Em chỉ biết yêu anh và cho anh những gì người ta gọi là quí nhất của một người con gái, thế thôi.

    Chàng dịu dàng:

    - Anh xin lỗi em. Không hiểu sao anh lại điên đến thế?

    Tôi chặn tay trên môi chàng:

    - Tại em đấy chứ.

    Chàng cười:

    - Em cũng ghê lắm nghe, anh không ngờ....

    -Không ngờ sao anh?

    - Không ngờ em còn nguyên si.

    - Trời ơi, anh khinh em quá.

    - Không phải là khinh nhưng bất ngờ quá. Đời anh đây là lần thứ nhất anh biết một người con gái đúng nghĩa con gái.

    Tôi ngơ ngác:

    - Bộ anh...Vợ anh để đi đâu?

    Chàng thở dài:

    - Nàng là đàn bà trước khi anh cưới, anh thèm khát sự trong sạch và bây giờ em đã cho anh, bởi vậy anh mới nói anh nhất định lo cho em.

    Tôi nheo mắt:

    - Dữ chưa?Nhưng anh lo làm sao nói em nghe coi nào.

    Chàng cười:

    - Thì anh lấy em làm vợ, suốt đời anh chỉ biết có em thôi.

    Tôi lắc đầu:

    - Không được đâu anh, còn cô Hà, còn con của anh. Bộ anh định bỏ vợ?

    - Không bỏ nhưng anh yêu em, anh phải được sống cho anh chứ. Cả đời anh, anh phải hy sinh hoài sao?Phải cho anh sống chứ?

    - Em không dám liều như vậy đâu.

    Chàng âu yếm:

    - Anh biết em dám.

    - Sao vậy?

    - Em dám vào khách sạn với anh cơ mà.

    Tôi véo tay chàng:

    - Không nói chuyện với anh nữa đâu.

    Chàng thủ thỉ:

    - Em có tiếc không?

    Tôi lắc đầu:

    - Không,em chỉ biết em yêu anh. Người ta sao, em vậy. Bộ em để dành đầu cơ kiếm lời được sao mà hỏi.

    Chàng mỉm cười:

    - Em biết mấy người họ bán bao nhiêu không?

    Tôi vẫn lắc đầu, chàng nheo mắt:

    - Cỡ em sơ sơ chừng nửa triệu, ba tàu mua liền.

    Tôi le lưỡi:

    - Thôi không nghe anh nói nhảm nữa đâu, kỳ quá à.

    Chàng vẫn cười:

    - Anh thì nghèo lắm nhưng anh mua em bằng cả một đời còn lại của anh, em chịu không?

    Tôi nguýt dài:

    - Hừ,làm như nhẹ gánh tang bồng lắm, anh còn gì đâu mà cho em, ít nhất anh cũng cả trăm lần rồi.

    Chàng thở dài:

    - Đành vậy rồi, đó em tiếc anh, thấy không?

    - Không phải là tiếc, nhưng sao em buồn ghê anh ạ. Anh cũng như vậy với người ta chứ gì ?

    Chàng nghiêm mặt:

    - Không được nghĩ bậy nữa.

    - Bậy đâu mà bậy, bộ anh yêu vợ khác em?

    - Khác chứ.

    - Khác sao anh nói em nghe coi.

    Chàng lúng túng và hôn má tôi:

    - Nói chuyện của mình kìa, giờ em tính sao?

    - Em chả tính gì hết, em yên chí rồi, em sợ cho người em không yêu chứ.

    - Nhỡ có con thì sao?

    Tôi giật mình:

    - Thật không anh? Chút xíu vậy mà cũng có con à?

    - Chứ sao. Nửa chút xíu cũng có ấy chứ. Em với anh đàng hoàng một đêm chớ chút xíu sao được?

    Tôi tái mặt:

    - Chết em rồi, em ri mà có con thì nguy lắm,l àm sao anh?

    Chàng dỗ dành:

    - Anh đùa đó. Muốn có con cũng đủ kiểu đủ trò. Yên chí đi không sao đâu, làm như dễ lắm à?

    Tôi bỗng nhăn mặt:

    - Thế anh có những hai con với người ta chắc ghê gớm lắm.

    Chàng nhăn nhó:

    - Em thiệt. Đang vui vẽ cứ nghĩ đâu đâu không à. Đừng nhắc đến có được không?

    Tôi cúi đầu:

    - Em cũng định như vậy, nhưng...Í , em bỏ đi cả đêm chắc me em chửi chết. Dám cả nhà đi tìm lắm anh ơi, làm sao bây giờ anh?

    Chàng cũng hơi hoảng:

    - Để anh đưa em về. Em nghĩ coi có cách nào không?

    - Không được đâu anh. Chưa bao giờ em đi chơi cả đêm cả. Trời ơi! Sao tối qua em không nghĩ ra nhỉ?Tại anh đó, tại em biểu về ngay lúc đó anh không chịu lăn ra ngủ cơ.

    - Mệt muốn chết, hơn nữa giới nghiêm làm sao về?

    - Mấy giờ rồi anh?

    - Gần năm giờ.

    Tôi la hoảng:

    - Làm sao anh? Bộ ở đây hoài?

    - Anh đưa em về.

    - Rồi em giải thích với ba me làm sao? Bộ nói vào khách sạn ngủ một đêm với anh?

    - Nhất định là không được rồi đó.

    - Hay là...À em nghĩ ra rồi. .Em sẽ bắt con Trâm đưa về và nhận với me em đêm qua em ngủ ở nhà nó.

    Chàng nịnh:

    - Em của tôi thông minh quá.

    Tôi quay số điện thoại ngay cho Trâm:

    - Giáng Thu đây, phải Trâm đó không?

    - Ừ ,dĩ nhiên có chuyện mới gọi cho mi giờ này chứ, mà mi phải hứa giúp tao cơ. Chỉ mình mi cứu tao được thôi, mi không chịu tao bỏ nhà trốn đi luôn.

    - Trời ơi, chuyện gì mà kinh khủng dữ vậy?

    - Tao sẽ đến mi ngay bây giờ và nhờ mi dắt tao về nhà cho me tao bà yên tâm.

    - Tại sao kỳ cục vậy, bây giờ mi ở đâu đó Thu?

    - Dĩ nhiên không phải ở nhà.

    - Trời mi ở đâu?

    - Ở đâu xin miễn hỏi, mi có giúp tao hay không trả lời đi.

    - Giúp mi cách nào mới được chứ?

    - Hỏi hoài à. Lấy xe đưa tao về tận nhà và làm cho me tao tin cả đêm tao ngủ ở nhà mi.

    - Thu ơi, có chuyện gì đó?

    - Không có chuyện gì cả, nếu mi không giúp tao, tao đi luôn.

    - Thôi được, mi đến ngay đi.

    Tôi mỉm cười với Hoàng:

    - Con nhỏ chịu rồi, đỡ quá anh nhỉ?

    Hoàng dùng dằng mãi mới đưa nổi tôi đến gần nhà Trâm. Hôn tóc, dặn một điều, hôn môi, dặn hai điều..

    - Trời ơi, bắt đầu nhớ em rồi.

    Tôi mỉm cười :

    - Anh sướng thấy mồ, xong chuyện là hết lo.

    - Ai nói em anh hết lo?

    - Lo gì đâu?

    - Lo mất em,lo phải xa em.

    - Coi như anh được rồi còn lo gì nữa.Anh giả vờ thì có.

    - Em làm như anh sở khanh không bằng.

    - Đàn ông người nào chả có tí ti máu sở khanh trong người. Thôi gần đến nhà Trâm rồi, anh về đi kẻo nó thấy kỳ lắm đấy.

    Tôi nheo mắt:

    - Anh cũng tìm cách nói dối vợ là vừa. Khéo nghe, kẻo bầm tay hết em bắt đền đó. Mai em sẽ khám anh thật kỹ.

    Hoàng bỏ đi, tôi thẫn thờ tiến dần đến cổng nhà Trâm, nghe như mất mát, nghe như vắng xa một cái gì không tên để gọi. Tôi nhìn xuống người tôi, hai chân, hai tay, và hai đồi ngực như đang nhìn những phần thân thể của người xa lạ.

    Lòng tôi trắng xóa không buồn không vui. Chỉ thấy bâng khuâng chỉ thấy ngậm ngùi. Một cảm giác đau rát nhưng êm đềm, muốn phóng vùn vụt trên yên Honda, muồn tì thật mạnh cho nguôi mơ hồ.

    Bước đi hết tung tăng, hết ngẩng cao mặt, hết cười bằng mắt. Từng bước một, một mình cam chịu, giờ tan tác bay một đời con gái. Con đường này tôi đi bao nhiêu lần, sao hôm nay lạ mặt với tôi đến thế này? Dơ tay bấm chuông nhà Trâm có gì phải run run hai tay đâu?

    Hình như tôi vuốt lại áo, vuốt lại tóc. Tôi ngại ngần đến một phút sau mới bấm nổi nút chuông. Trâm ló mặt ra chưa kịp kêu, tôi thì thào:

    - Mau lên đừng cho ai thấy tao.

    Trâm kéo tôi đi thẳng vào phòng riêng:

    - Mi làm giống gì kỳ cục quá vậy Thu? Sao mặt mày ngơ ngáo như mất hồn thế này?

    Tôi vật ra giường:

    - Im lặng cho tao nghỉ.

    Trâm hừ hừ:

    - Tao chịu không nổi, mi phải nói rõ cho tao nghe đi Thu.

    Tôi quay mặt vào tường không muốn nhìn Trâm, Trâm léo nhéo:

    - Cả đêm hôm qua mày đi đâu?

    - Ở nhà một người bạn.

    - Ai?

    - Mi không cần biết người đó, mà tao nói rồi, yên cho tao nghỉ, tao thèm yên lặng.

    - Trời ơi, điên cha cái đầu lên được.

    - Can gì đến mi mà mi điên, vô duyên chưa? Tao mất tao không điên thì thôi chứ.

    - Hả, mi nói sao, mi mất, mất cái gì.. Mất xe rồi, không dám về nhà hở?

    Tôi gật:

    - Ừa mất xe.

    - Vậy mà làm tao hết hồn, thôi ngủ đi chút tao đưa về.

    Một giây sau Trâm lại gọi:

    - Này sao trông mày kỳ quá à.

    - Bộ xấu xí lắm sao?

    - Không phải xấu, đẹp nữa là khác, nhưng lạ lắm.

    - Lạ là sao?

    - Đẹp man dại sao sao ấy, khó nói quá.

    Tôi giật mình:

    - Sao mi thấy tao làm sao? Khác mọi bữa lắm à?

    Trâm đăm đăm ngó tôi:

    - Ừa khác, mà cũng không khác gì, điều tao thấy mi là lạ.

    Tôi lẩm bẩm:

    - Lạ lắm chứ, đêm đầu tiên tao ngủ xa nhà, đêm đầu tiên tao..

    Trâm bóp tay tôi:

    - Mi ngủ ở đâu Thu?

    Tôi lắc đầu:

    - Đừng hỏi tao nữa, tao điên bây giờ, nếu mi thật thương tao, mi nên yên lặng Trâm ạ.

    Trâm thở dài:

    - Mi làm tao khó nghĩ quá Thu à, thôi mi ngủ đi, xem chừng mi mệt, mất cái xe ăn nhằm gì mà mi hốt hoảng thế.

    Tia nhìn Trâm đi xuống dõi tìm vạch vòi. Tôi khép kín hai đùi, tôi vòng tay che ngực, tôi chớp mắt quay đi. Mắt tôi biết gian dối rồi, thân xác tôi biết cơn mê đắm, biết cơn chập chùng.

    Trâm vuốt tóc làm tôi rùng mình, nhớ Hoàng đêm hôm qua và bàn tay gợi tình và phần thân xác ấy. Tôi hoảng hốt tránh bàn tay Trâm:

    - Đừng Trâm, mình sợ.

    Trâm ngạc nhiên:

    - Sao vậy?

    Tôi quay đi:

    - Mấy giờ rồi Trâm?

    Trâm xem đồng hồ:

    - Gần sáu giờ rồi.

    - Chút nữa Trâm đưa mình về.

    Tôi lơ đãng:

    - Tụi mình mười mấy tuổi rồi Trâm nhỉ?

    Trâm cười:

    - Hỏi kỳ chưa, tuổi của Thu, Thu cũng quên à? Mười tám chứ bao nhiêu nữa.

    - Tụi mình bằng tuổi nhau phải không?

    - Hỏi chi vậy, mày thua tao một tuổi chứ.

    - Thu già hơn, Thu lớn hơn Trâm mất rồi.

    - Sức mấy, mặt non choẹt mà làm le.

    Tôi thẫn thờ:

    - Trâm ơi, có bao giờ Trâm mang cảm giác mất mát, mất mát và trống vắng dù chẳng đánh rơi một cái gì không Trâm?

    Trâm ngơ ngác:

    - Mày làm thơ đấy à?

    Tôi lẩm bẩm:

    - Không buồn không vui, đời lạ ghê Trâm ơi.

    Trâm dơ tay lên:

    - Trời ơi, chưa bao giờ mày điên như hôm nay, con này e đau mất.

    Tôi mỉm cười:

    - Chán quá, mày chưa biết gì hết, mày con nít quá.

    Trâm trợn mắt:

    - Mày dám chê tao con nít?

    Tôi cười sao nước mắt lại rưng rưng, nước mắt đã rơi thầm, môi giờ đã nhớ một đôi môi. Xác thân mình giờ bằng bặt, xác thân mình giờ thiếu xót một vòng ôm. Tôi cuộn mình trong chăn, hai mắt nhắm lại để thôi đừng khóc, cho người yêu đi đâu mà mất, dù người yêu nặng gánh hai vai. Sao đêm qua không khóc lóc với chàng, không ăn vạ, không kể lể, để bây giờ nằm co một mình mới thấy xót xa?

    Bây giờ chàng đang làm gì? Mặt tôi nhăn lại,tim nhoi nhói co, nụ cười cô Hà lại hiện ra chứa chan hạnh phúc, lần đầu tiên với chồng của người. Buồn ơi, sao đêm qua ta điên đến thế. Hình ảnh Đăng và Ái Lệ trong căn phòng đầy nhạc, đầy tình, không một chút gì che hai thân đã phút chốc biến tôi thành con bé điên gặp chàng là níu thật chặt, là đeo như sam.

    Trâm cao giọng:

    - Mày có chuyện buồn phải không Thu?

    Tôi gật:

    - Ừ buồn.

    - Ai làm mày buồn?

    - Tao làm tao buồn, còn ai vào đây nữa.

    - Vô lý, mày ăn nói vớ vẩn quá.

    - Không vớ vẩn đâu, mà thôi đưa tao về là vừa.

    - Nhưng tao ngại quá, nhỡ..

    - Mày đừng có lẩm cẩm, một là một, hai là hai, mày hứa giúp tao rồi cơ mà.

    - Đành rồi nhưng tao chẳng hiểu gì cả, từ nãy giờ mày nói năng lung tung như con điên.

    Tôi thừ người:

    - Có lẽ tao điên thật, tao điên nên mới nên mới... chắc người ta khinh tao ghê lắm mày nhỉ?

    Trâm tròn mắt:

    - Hử, mày nói gì, ai khinh mày?

    - Tao mất rồi.

    - Mất xe hở?

    - Ừ mất xe.

    Trâm cười:

    - Tao không ngờ mày tiếc của đến thế, hồi nào đến giờ tao tưởng mày là con bất cần tiền.

    Tôi cười dòn dã:

    - Thế hở, tao có tiếc đâu, điều tao hơi buồn buồn lo lo.

    - Lo măng mày mắng hở?

    Tôi gật:

    - Ừa.

    - Không sao đâu, yên trí, tao dẫn về xin cho.

    Tôi dơ tay:

    - Mà tao có mất xe đâu, tao đi bộ mà.

    Trâm trợn mắt:

    - Hử, mày nói sao, thế mất cái gì?

    - Thôi không nói chuyện với con nít nữa, tao kẹt nên ngủ nhà con bạn, giờ mày chịu khó đưa tao về cho yên đi đã.

    Mọi sự êm xuôi. Me tin lời Trâm nên chỉ mắng nhẹ nhẹ thôi:

    - Trời ơi, con làm me lo quá, hôm qua ba vòng khắp phố tìm con.

    Tôi đưa mắt nhìn Trâm để tránh đôi mắt me:

    - Con bị đau bụng thình lình nên không về nổi, đành ngủ lại với Trâm.

    - Sao con không điện thoại cho me biết?

    - Dạ con đau quá, có nhớ gì đâu, con mê man, con ngất xỉu...



    Tình yêu giờ gắn bó hơn, day dứt hơn, khó khăn chỉ có lần đầu, tôi với chàng giờ đã quen nhau, xa nhau nhớ như vợ nhớ chồng, có khi nồng nàn mê đắm hơn, bởi không hôm nào được no nê, bởi gần nhau đó chờ xa đó, ôm nhau đó mà sợ mất nhau từng ngày.

    Tôi tìm đủ cách để gặp chàng, nhà một người bạn của chàng, khách sạn, đâu cũng được, miễn là có nhau trên một chiếc giường. Tôi thật sự hư hỏng mất rồi, yêu say mê như ghiền ma túy, vắng chàng tôi ngẩn ngơ như mất hồn lạc vía, tôi nhớ chàng đêm, nhớ chàng ngày. Ăn nhớ, ngủ cũng nhớ. Thân thể tôi dần dần quen với thân thể chàng như thể tôi là chàng và chàng là tôi. Khi tan biến trong nhau tôi chẳng nhớ gì nữa hết, đừng nói chi vợ con của chàng.

    Tình yêu vật lạ, vật nhiệm màu kỳ bí. Tình yêu cột hai thân thể lại với nhau cùng với hai linh hồn. Biết mình có tội với cô Hà, biết mình có tội với ba me, tôi vẫn không thể xa chàng, tôi ghiền hơi thở chàng, tôi mê thân xác chàng, tôi say ngực chàng, tôi say hết.

    Tôi đi học thêm Anh văn bằng thân xác tuyệt vời đó. Tôi học thêm lý hóa, hình học, đại số bằng đôi môi anh, học thêm và học thêm. Ngày nào cũng có giờ học cours trên giường với chàng, những môn học chưa ai dám giảng trong lớp, những bài tập thực hành, những chứng minh, những tìm tòi chưa ai viết thành sách, và đố ai viết thành sách? Chàng dành buổi chiều cho tôi, buổi tối cho vợ. Vì yêu tôi đành chịu, đành san sẻ yêu đương, dù vẫn buồn thầm.

    Gia đình tôi giờ mỗi người một thế giới riêng. Me vẫn lặng lẽ với phím đàn. Ba vẫn trầm tư với những quyển sách nặng, bố Duy tránh đến nhà, thỉnh thoảng bố đón tôi ở trường dẫn tôi đi ăn kem, thế thôi. Tôi hiểu cái bẽ bàng của ba người và đành buông tay.

    Ba càng ngày càng ít nói, me càng lúc càng lạnh lùng, và bố Duy phiêu bạt đây đó như cánh chim. Cuốn phim của bố thành công ngoài sức tưởng tượng, bố đang dự định cuốn phim thứ hai, tôi say tình yêu chẳng để ý nhiều. Giờ tôi chỉ biết ngụp, biết lặn trong vòng tay chàng, biết mê biết đắm trên vùng ngực thơm mùi đàn ông của người đàn ông có vợ hai con.

    Hoàng chìu chuộng tôi, nâng niu tôi. Tình yêu trong trạng huống nào vẫn là tình yêu, nhưng tận đáy lòng, nỗi ăn năn vẫn có đó, lắng sâu bùi ngùi.

    Tôi vào phòng tắm cởi dần từng mảnh vải. Thân xác mình giờ đầy hơn trước. Nhớ chàng rủn người, nhớ chàng nung da căn máu, nhớ chàng lao xao, nhớ chàng quay quắt.

    Cứ hai giờ trưa tôi đi tắm, tắm cho sạch, cho thơm mọi miền da thịt để đến nơi hẹn. Tôi nhắm mắt lau khô người, thẫn thờ mơ ước, ừ nhỉ, nếu chàng đừng có vợ, hai đứa cưới nhau sống với nhau đủ một ngày hai mươi bốn tiếng. Phòng ngủ phải khít bên phòng tắm, tắm chung rồi ngủ chung...

    Tôi mặc áo dài trắng giống như nữ sinh. Không, tôi vẫn là nữ sinh ấy chứ, nhìn bên ngoài không ai dám nghĩ tôi đã làm đàn bà. Ôm thêm ba quyển sách vạn vật có, lý hoá có, Anh văn có, tôi ngoan ngoãn từng bước ra ngoài.

    Ba ngồi nhăn trán ở phòng khách với một quyển sách, đời ba giờ chỉ còn sách làm bạn thôi. Đôi mắt buồn, đôi mắt sâu.

    Ba ngước mắt lên:

    - Con đi học?

    Tôi khép nép:

    - Dạ thưa ba năm thi, con phải học thêm nhiều lắm ạ.

    - Ừ, gắng học cho xong, đậu rồi vào đại học.

    Tôi thấp giọng:

    - Me đâu hở ba?

    Ba cúi mặt:

    - Me đi công chuyện.

    - Sao hồi này me hay đi thế ba?

    Ba nói mau:

    - Me bận nhiều việc, thôi con đi đi kẻo trễ giờ học.

    Tôi chớp mắt:

    - Hồi này ba gầy lắm ba ạ, ba đau gì không ba?

    Ba lắc đầu nhè nhẹ:

    - Không, ba vẫn thế, đừng lo cho ba.

    Tôi cắn môi:

    - Ba dấu con, ba buồn cái gì ấy.

    Ba cười gượng:

    - Con lo vẩn vơ thì có, ba lớn rồi chuyện gì xảy ra ba cũng chịu được hết.

    Tôi ngơ ngác:

    - Ba nói gì con không hiểu gì hết?

    Ba lại cười, nụ cười buồn hơn bao giờ:

    - Bao giờ ba cũng thương con và me. Định mệnh hết, ba bắt đầu tin định mệnh. Thôi con đi đi, ba cần nghỉ một chút.

    Tôi hiểu ý ba, thỉnh thoảng ba thích ngồi lặng lẽ một mình. Tôi nói bác tài đưa tôi đến trường, lớp cours thì đúng hơn. Vòng theo ngã sau tôi đến bưu điện với chàng. Màn kịch này giúp tôi hẹn hò với chàng trót lọt nhiều phen.



    Chàng vẫy tay:

    - Thu, Thu.

    Tôi chui vội vào xe chàng:

    - Anh chờ em lâu không?

    Chàng gật:

    - Lâu, nhưng có em ra là mừng rồi, sợ em kẹt chuyện gì chứ.

    Tôi nhí nhảnh:

    - Nhỡ em kẹt thật thì sao, cũng may độ này me em hay đi vắng lắm.

    - Thì anh điên.

    - Khiếp, làm như yêu em lắm ấy.

    - Còn phải nói, không yêu mà mất thì giờ đợi chờ như thế này?

    - Đi đâu giờ anh?

    - đi chỗ nào để hai đứa tâm sự.

    Tôi le lưỡi:

    - Tâm sự không thôi nhé.

    Chàng tình tứ:

    - Em chịu nổi không?

    - Hứ, anh làm như em là.. không bằng.

    Chàng nheo mắt:

    - Là người yêu của anh, có thế mà cũng nói.

    Chàng lại đưa tôi vào khách sạn. Một khách sạn sang trọng và tiện nghi. Lần đầu tiên còn ngại ngần, mãi rồi tôi quen đi.

    - Lần thứ mấy mình vào khách sạn rồi anh nhỉ?

    Chàng dơ ba ngón tay:

    - Ba lần, anh đếm kỹ lắm cưng ơi.

    Tôi khe khẽ:

    - Người ta nói đi đêm mãi có ngày gặp ma, em ngại ghê anh ạ...

    - Lo hão huyền không, anh có trở lại nơi nào hai lần đâu.

    Tôi ngậm ngùi:

    - Phải chi anh đừng có vợ, tụi mình yêu nhau đàng hoàng sướng phải biết anh nhỉ?

    - Nó nhàm đi, ở đó mà sướng.

    - Em không thấy nhàm, em thích, từ hôm đến giờ em chẳng thấy chán anh gì hết.

    - Bao giờ chán nói anh nghe.

    Tôi ôm tay chàng:

    - Có lẽ suốt đời em chẳng chán nổi anh đâu, càng ngày em càng yêu anh hơn, sao lạ thế hở anh?

    - Biết à, có lẽ em là cái xương sườn của anh.

    Tôi buồn buồn:

    - Còn cô Hà, cô không phải là xương sườn của anh sao?

    Chàng lắc đầu:

    - Xương cụt vậy, mà thôi, đừng nhắc đến làm gì, tụi mình gần nhau giờ nào quí giờ nấy.

    Mở cửa bước vào, khóa trái cửa lại, mọi người mọi ngăn cách xin dơ tay chào. Xã hội và tập quán xin lui phía sau.

    - Được không em?

    Tôi nhìn quanh:

    - Đẹp lắm, tiếc rằng em không có lấy một đêm tân hôn.

    - Tụi mình có cả ngàn cả triệu đêm tân hôm nữa kia.

    Chàng lẳng lơ:

    - Chiều nào anh cũng hết lòng hết dạ với em như tân hôn đó thôi.

    - Thôi, anh chỉ được cái miệng.

    - Em mê không?

    - Xí, mê cho gầy người ta hết trơn.

    Chàng bước tới ôm gọn lấy tôi dìu đến giường:

    - Ai biểu em đẹp làm gì.

    Tôi nhắm mắt. Đôi mắt cô Hà buồn, đôi mắt cô Hà sắc. Tôi muốn quên cô mà quên chẳng được. Tôi đẩy chàng ra:

    - Thôi anh ạ, em sợ lắm.

    - Trời ơi, lần đầu kia chứ, bây giờ còn gì đâu mà sợ.

    Tôi cau mặt:

    - Phải, còn gì đâu, anh nói thế mà nghe được, em hết rồi phải không?

    Chàng nhăn nhó:

    - Em hiểu lầm rồi, ý anh muốn nói tụi mình đã... với nhau rồi, sợ gì lãng nhách thế.

    Chàng tình tứ:

    - Trơn tru mà em, không có trục trặc như bữa trước nữa đâu.

    Tôi vẫn buồn:

    - Sao hôm nay em hồi hộp quá à, vợ anh có nghi ngờ gì tụi mình không?

    Chàng quả quyết:

    - Em yên trí, anh thu xếp đâu đó đàng hoàng lắm, anh o bế bà ấy hết điều, sức mấy mà nghi nổi anh, đừng lo, chuyện đó anh bảo đảm.

    Tôi tò mò:

    - Sao hay vậy anh?

    Chàng vô tình:

    - Tài của chàng mà em, đàn ông càng ngoại tình càng chiều vợ giỏi.

    Tôi dãy nảy:

    - Trời ơi, em hiểu rồi, té anh chìu vợ anh, yêu vợ gấp ngàn lần trước... để bà ấy thỏa thê cho anh đi chơi lấy sức hả. Trời ơi, em chịu không nổi đâu.
Working...
X
Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom