• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Chết cho tình yêu- Lệ Hằng-tiếp theo-

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Chết cho tình yêu- Lệ Hằng-tiếp theo-



    Hết một bản nhạc của Đăng, tôi mỉm cười nhìn Đăng:

    - Thu là người sung sướng nhất.

    - Tại sao?

    - Vì Thu vừa được nghe nhạc vừa được nhìn tác giả.

    Đăng nhìn ly cà phê:

    - Em thích anh viết cho em không?

    Tôi gật đầu:

    - Thích chứ, anh thích là nhạc sĩ hay tài tử?

    - Anh thích viết nhạc, viết cho mình nghe, cho em nghe như đêm nay và người ngoài không hề biết mình là ai, làm tài tử nếu em nổi tiếng, em sẽ mất hết tự do. Viết văn chẳng hạn, xuống phố thấy người ta mua tác phẩm của mình, mình đứng ngay trước mặt họ vẫn không biết, thú hơn chứ. Mình ăn bò khô Pasteur như họ, mình la cà như họ và nghe họ nói về mình.

    Tôi nao nức:

    - Thích nhỉ, ở nhạc anh nữa kìa.

    - Sao em phân biệt tài thế.

    - Nghe nhạc của anh em biết liền.

    Tôi đặt tay trên môi:

    - Im cho em nghe nhạc anh nhé.

    Tôi khoanh hai tay ôm lấy ngực mình, lưng tôi dựa thẳng ra sau để cho hai mắt thảnh thơi nhìn như không nhìn. Những bức tranh trên tường, những ngọn đèn mờ và những khuôn mặt yêu nhau chìm trong mắt nhau. Nhạc tình làm không khí trong phòng ấm lại, làm quán cà phê thành chốn nào thiên thai rất xa. Tôi lơ đãng nhìn quanh, một phiến lưng quen quen, một vùng gáy gần gũi, ngồi trong góc tối chỉ một mình. Người đàn ông ngồi đó một mình trong căn phòng này, ai ai cũng đi có đôi, trong thành phố này ai cũng đến với một người tình.

    Tôi hơi nhỏm người, mắt nhìn đăm đăm. Chẳng lẽ chàng lên đây một mình? Hai tay tôi vò lấy nhau, những ngón chân cũng buồn trong đôi giầy da mềm. Tôi không thể lầm được, dù ở đây chàng mặc áo lạnh, dù ở đây chàng đã quay lưng, tôi đã quay lưng. Nhưng phiến lưng thân yêu đó tôi không thể lầm lẫn với bất cứ phiến lưng nào. Chàng cúi đầu chống hai tay lên cằm, nhìn cà phê rơi chậm từng giọt thật buồn.

    Tôi đứng lên, quên cả Đăng ngồi bên cạnh, từ từ bước tới bên Hoàng. Chàng ngửa mặt lên chớp mắt nhìn tôi rồi cúi xuống. Tôi tê môi, cứng lưỡi nên chẳng nói được một lời, nên chẳng một tiếng chào nhau. Tôi đứng ngay trước mặt chàng và yên lặng. Chàng buồn bã:

    - Anh thấy em từ lúc mới vào.

    Tôi ngậm ngùi:

    - Anh ngồi đây trước em?

    Chàng gật:

    - Em chẳng còn lòng dạ nào thấy anh nữa phải không?

    Tôi ngồi xuống chiếc ghế chàng kéo cho tôi:

    - Em mãi nghe nhạc.

    - Cám ơn em đã tới với anh.

    Giọng chàng buồn làm tôi rưng rưng:

    - Đừng giận em, anh ấy đàng hoàng lắm.

    Chàng lắc đầu rồi im lặng nhìn tôi, tôi liếc nhìn về phía Đăng, anh chàng ngồi hút thuốc tỉnh như không. Một nửa thân này tôi muốn cho Hoàng, một nửa thân này tôi muốn cho Đăng. Tôi hết nhìn Đăng lại ngó Hoàng. Ai biểu đàn ông không biết ghen? Hoàng cười buồn:

    - Em vui không?

    Tôi lắc đầu:

    - Em bình thường.

    - Lúc nãy anh ngồi nhìn em cười cười nói nói.

    Tôi cắn môi:

    - Sao chiều hôm ấy anh không đến?

    Chàng nghiêm mặt:

    - Em bảo anh đừng đến vì me em cấm em kia mà.

    Tôi khựng người:

    - Ờ, nhưng em vẫn chờ anh, em tưởng anh vẫn đến.

    - Cũng như anh, anh tưởng em vẫn ở nhà mong anh.

    Tôi trầm giọng:

    - Ở nhà mong anh để anh sợ vợ thương con ấy hử? Thôi anh ơi, em đâu có ngu đến thế.

    Hoàng cười thật lạnh:

    - Em biết anh có vợ từ trước khi mình yêu nhau.

    Tôi khoanh hai tay:

    - Thưa thầy vâng, lỗi tại em, tại em hư hỏng yêu chồng của cô giáo. Em biết tội em, em lẳng lặng bỏ đi có dám thở than gì đâu.

    Hoàng vẫn lắc đầu:

    - Bây giờ chúng mình ngồi cắn rứt nhau?

    Tôi nhìn chàng:

    - Anh lên đây một mình hay với..

    Chàng nhìn lơ đãng:

    - Em sao anh vậy.

    Tôi cáu:

    - Anh nói kỳ chưa, anh ấy đóng phim chung với em chứ có phải.. đâu.

    - Anh biết em đóng phim chứ sao, người ấy là Vũ Đăng và em là nữ minh tinh đang lên. Một khuôn mặt mới sáng chói cho điện ảnh xứ này. Đúng không?

    Tôi tò mò:

    - Sao anh biết tài vậy? Em không dám nhận là minh tinh nhưng sao anh biết em đóng phim ở đây?

    Chàng nhún vai:

    - Anh đọc báo, chuyện gì báo chí không biết.

    Tôi gật gù:

    - À em biết rồi, rồi anh lên đây tìm em?

    Chàng gật đầu:

    - Anh hy vọng lên đây gặp em một mình, nhưng không ngờ.

    Chàng đưa mắt nhìn tôi:

    - Độ này em rực rỡ quá, mà phải rồi, em là minh tinh cơ mà, phải không Thu?

    Tôi cúi mặt thẹn:

    - Anh ngạo em hoài.

    - Anh nói thật đấy chứ.

    - Bao giờ anh về?

    - Bao giờ em về anh cũng về. Sao em hỏi anh câu đó, bộ không thích anh ở đây?

    Tôi lắc đầu:

    - Anh hỏi móc em hoài, từ nãy giờ chưa nghe anh nói câu nào ngọt một chút.

    Chàng cười khẽ:

    - Sắp nổi tiếng em khó tính dữ.

    Chàng không buông tha, tiếp:

    - Báo chí lăng xê em ghê quá, làm anh vừa vui vừa buồn chỉ sợ người ta mang em lên đỉnh cao anh không với tới được nữa thôi.

    Tôi nheo mắt:

    - Thôi anh ơi, anh cho em vào xiếc hoài hà, không chịu đâu.

    Tôi linh cảm Đăng đang nhìn tôi, tôi len lén liếc nhìn và băn khoăn không biết phải tính sao. Hoàng dịu dàng:

    - Em nên trở lại với anh ấy đi.

    Tôi chớp mắt nhìn Hoàng, lòng tôi thật không nỡ nhưng cứ lằng nhằng thế này tôi cũng khổ. Cuối cùng Hoàng đứng lên:

    - Anh về trước, chào Thu nhé.

    Tôi ngơ ngẩn trông theo, chàng vắt chiếc áo mưa trên tay như ngày nào trong lớp học, chàng đi từng bước trong bóng tối mờ. Từng bước mình xa nhau, từng bước mình dẫm lên đời nhau. Tôi buồn buồn quay lại với Đăng. Đăng vẫn im lặng ngồi hút thuốc, khói thuốc vẫn che mờ khuôn mặt chàng đắm chìm suy tưởng. Chàng kéo ghế cho tôi, cười hiu hắt.

    - Em sướng thật, có những hai thằng đàn ông khổ vì em nhé, đời có một không hai.

    Tôi lặng lẽ ngồi bên chàng, không dễ gì quên được Hoàng, không dễ gì lạnh lùng với nhau.

    - Em có thể đi theo được chứ, anh không thích em ngồi lại mà buồn ngẩn ngơ.

    Tôi lí nhí:

    - Anh sao ác với em hoài.

    - Danh câu đó cho anh đúng hơn.

    Tôi mím môi:

    - Buổi tối mất vui.

    - Tại anh hay tại em, em hách thật, phăng phăng tiến tới, phăng phăng ngồi xuống, chẳng nói với anh được nửa câu.

    Tôi ăn năn:

    - Em xin lỗi, tại em mừng quá.. ơ tại gấp quá.

    Lời đã bay, tình đã bay. Đăng lạnh lùng:

    - Đúng rồi, em dùng chữ mừng đúng lắm.

    Tôi bực bội:

    - Thầy của em, em phải mừng chứ.

    - Thầy trò hở, kiếp sau anh đi dạy học, cho học trò anh ngàn cô, vạn cô, mừng anh như em.

    Tôi phụng phịu:

    - Anh có im không?

    Đăng cười nhẹ:

    - Em nên ăn năn tội đi là vừa.

    Tôi vênh mặt:

    - Em chẳng có tội gì hết.

    - Tội làm đàn ông khổ, bà Eva làm khổ mình ông Adam, Chúa phạt đời đời, em ghê gớm hơn, em làm khổ những hai ông Adam.

    Tôi nhíu mày:

    - Bộ anh khổ vì em? Vì em ngồi với người ta có năm phút.

    Đăng gật:

    - Sao không? Nếu anh có quyền anh sấn tới lôi em đi rồi, năm phút dài bằng năm năm.

    - Dữ không, té anh ghen?

    - Sao lại không?

    Tôi nhăn mũi:

    - Anh với em vờ yêu nhau theo ý ba em cơ mà.

    Đăng hừ:

    - Cấm em nói giọng đó.

    - Như vậy đỡ khổ hơn.

    Đăng ngửa mặt lên:

    - Nếu em bướng anh sẽ đánh em cho coi.

    Tôi ngạc nhiên nhìn Đăng, đôi mắt chàng thật nồng nàn khi nói câu lạ lùng đó, và thật lạ lùng tôi lại cảm thấy lao đao, cảm thấy choáng váng vì chàng. Tôi sà xuống cầm lấy tay chàng:

    - Em sợ anh.

    Đăng dịu dàng:

    - Anh xin lỗi em, tại vì.. thật lạ, anh chưa bao giờ biết ghen là gì...

    Đăng đắm đuối nhìn tôi, bóng tối mờ vây quanh, nhạc tình lâng lâng bay. Đôi mắt Đăng thật hiền, gọng kính trắng trên đôi mắt sâu, tôi chợt nhận ra một điều cả Đăng và cả Hoàng đều đeo kính trắng, cả hai đều làm tôi ngất ngây.

    Đăng trầm giọng:

    - Ai đó em?

    - Dữ chưa, bây giờ mới hỏi.

    Chàng lặp lại:

    - Ai đó em?

    - Hoàng, người em nói với anh đó.

    - Người đàn ông có vợ?

    Tôi gật đầu, chàng thở dài:

    - Em hết ngẩn ngơ chưa?

    Tôi chớp mắt:

    - Thú thật với anh, em vẫn còn yêu anh ấy, em không thể dối gạt anh được.

    Đăng bình thản:

    - Anh sẽ làm em quên.

    Tôi vẫn không vui trọn với Đăng, đôi mắt Hoàng nhìn tôi một thoáng trước khi quay lưng vẫn còn lảng vảng đâu đây. Tôi đòi về.

    - Về chưa anh? Sợ muộn rồi ba em mong.

    Đăng đứng lên:

    - Về thì về.

    Tôi ngậm ngùi:

    - Anh vẫn giận em phải không?

    Đăng lơ đãng ngước mắt nhìn trời:

    - Không giận nhưng hơi buồn.

    Tôi kể:

    - Ngày đầu tiên em gặp anh ấy, chàng cũng có gương mặt khinh bạc như hôm nay, cũng chiếc áo mưa hờ hững trên tay...

    Đăng lắc đầu:

    - Thôi cho tôi xin, kể như vậy cũng đủ rồi. Kể nữa anh điên cho coi. Vẫn biết anh yêu người con gái có dĩ vãng, mắt em đẹp hơn vì em buồn, môi em tình hơn vì đã biết hôn, nhưng cứ giữ lấy một mình đừng nói ra, cho anh xây ảo tưởng.

    Đường phố vắng, con dốc lạnh. Tôi kéo cao cổ áo, thu hai tay trong túi, không hẹn hai đứa đi sát vào nhau thêm.

    Tôi suýt xoa:

    - Rét ghê anh nhỉ?

    Đăng cười khẽ:

    - Em dám đi suốt đêm như thế này không?

    Tôi lắc đầu:

    - Chịu thôi, lạnh muốn chết.

    - Đàn bà càng lạnh càng gợi tình, càng dễ thương.

    Tôi tròn môi:

    - Anh suốt ngày chỉ nghĩ bấy nhiêu.

    Đằng làm mặt nghiêm:

    - Trời sinh ra có hai giống, đàn ông và đàn bà, anh không nghĩ đến đàn bà, anh nghĩ đến gốc cây à? Ai lại điên thế?

    Tôi chợt buồn, tôi lại nhớ Hoàng. Không biết Hoàng về đâu đêm nay. Một mình hay với vợ con? Lúc nãy tôi quên hỏi địa chỉ của chàng, ngày mai biết tìm chàng ở đâu? Tôi không dám nhìn Đăng nữa, nghĩ đến một người nhìn một người, đôi mắt sẽ gian, đôi mắt sẽ mờ.

    Tôi lẳng lặng đi bên Đăng, những dãy phố im, những hàng cây ngủ trong chăn sương, những ngọn đèn vàng nhạt nhòa hiu hắt trong cô liêu. Đà Lạt về đêm lấp láy ánh đèn hắt hiu gió sương, Đà Lạt về đêm cho tôi nghe cả tiếng thở của người tình nhìn, cả hơi thở của chàng qua khói thuốc ...c thơm thơm. Tôi cứ miên man nghĩ đến Hoàng. Từng bước đi xuống gần hồ bao la, từng bước tôi chìm trong kỷ niệm, tôi nhớ nụ hôn dịu dàng của chàng trong rừng cao su êm xanh. Nghĩ đến lúc trở về khách sạnh chui vào chăn nằm co một mình, tôi nghe lạnh từng phiến da, tôi nghe nhớ từng hơi thở. Đi bên một người yêu mà nhớ một người yêu. Đời quá một người đàn ông là quá khổ, Đăng cũng âm thầm, thuốc tàn một điếu lại mồi thêm một điếu. Đàn ông mà có mùi thuốc nghe đàn ông ghê, nhưng tôi hơi sợ sợ vì ngại mình mê đắm chìm trong hơi thở họ, đàn bà con gái như tôi càng mê đàn ông thì càng chết sớm.

    Hồ thành cánh mây, không còn thấy nước, chỉ là sương mù trắng mơ. Đêm về sớm hơn SàiGòn cho người ta từng đôi ủ nhau trong chăn. Cho người ta từng đôi quấn vào nhau trăng mật dài dài. Tôi liếc mắt nhìn Đăng, anh chàng cũng không vừa, mặt lạnh như tiền, môi khinh như bạc, mắt lạ như khách. Cũng được, biết đâu anh chẳng nghĩ đến một người con gái khác?

    Tôi nặng nề leo dốc, xuống một con dốc, leo một con dốc, tình yêu cho anh vẫn chưa nhẹ, nỗi nhớ về anh vẫn chưa bay. Đăng không để tay chung với tôi một túi áo lạnh, nên tay tôi co lại một mình, nên môi tôi nhạt nhẽo không hương.

    Đăng vụt xoay người đứng sững trước mặt tôi, giọng chàng lạnh pha trong gió sương:

    - Thu.

    Tôi chới với nhìn chàng, đôi mắt có những tia lửa giận dữ. Đăng cười gằn:

    - Em nghĩ gì từ nãy đến giờ? Em khinh người vừa vừa chứ.

    Chàng chụp tay trên hai vai tôi:

    - Sao không dám nhìn anh?

    Tự nhiên nước mắt tôi trào ra, khóc dễ như chơi, khóc buồn như tình mất. Lòng tôi đứt từng khúc được vì Đăng vì Hoàng. Một đêm thôi, tôi yêu những hai người, tôi muốn được cả hai.

    Đăng dịu xuống:

    - Thu, em khóc à? Tại sao em khóc?

    Chàng cúi xuống, trán chàng trên trán tôi. Tôi thấy sóng mũi của chàng, tôi thấy đôi mắt của chàng dù trời có mù có tối. Tôi ngửa mặt lên, tôi muốn hôn. Trời lạnh quá nên môi thèm hơi ấm, nên hồn thèm mùi thuốc, mùi đàn ông váng vất say say.

    Hai tay Đăng từ từ vuốt xuống hai cánh tay, ngừng lại ở lưng tôi, xiết thật êm, ôm thật nhẹ cho tôi sát vào với chàng, dưới gốc anh đào rung rung cánh lá. Vừng trán cao mênh mông thông minh tuyệt vời của Đăng vẫn tì trên trán tôi. Chỉ có thế thôi.

    Trong hơi thở gần khi hai cánh mũi kề bên nhau, khi hai vầng trán tì trên nhau, tôi thấy đôi mắt Đăng đẹp hơn bao giờ, đôi mắt như đã khép lại chứa chan mộng mị hồn tôi. Tôi dang xa Đăng, cười mủm mỉm, Đăng cũng cười dắt tôi chạy phăng phăng trên sườn cỏ hình như đã đẫm ướt sương.

    Đêm ấy cuộn mình trong chăn, tôi không biết mình đang yêu ai. Đăng tài hoa với những ngón đàn trên phím, hay Hoàng trầm ngâm trong lớp học với viên phấn trắng trên tay? Tình yêu đời con gái là cuộn tơ rối bời, là những giây tơ hồng lăn quăn leo trên lá xanh. Tôi vòng tay ôm lấy ngực mình, trái tim mình để trôi dần vào giấc ngủ.

    Buổi sáng lại thức dậy mở tung cánh cửa nhìn mặt trời vàng rỡ trên đỉnh đồi, hít đầy hai đồi ngực không khí trong lành buổi sáng, như đêm qua đã tham lam mê man hai người đàn ông.

    Đăng ở dưới vời rối rít, hai chân dang rộng,hai vai ngang:

    - Xuống cho rồi,công chúa ngủ muộn dữ chưa? Đi chơi đồi không hở?

    Tôi hét xuống:

    - Đóng phim đừ người ở đó mà chơi .

    Đăng cười vang:

    - Cô ký giả kịch trường Sàigòn lên đây này.

    Đăng dơ tay chỉ một cô gái đứng cạnh chàng:

    - Xuống đi, chụp hình với anh, nhỏ.

    Tôi hét:

    - Không có gọi bằng nhỏ nghe chưa?

    - Thì bằng bà nhé?

    Tôi mỉm cười chào cô ký giả rồi quay vào thay áo nhanh như chớp. Bố là một đạo diễn liều lĩnh, chọn toàn người mới đóng vai chính, lại bắt để trần không phấn son, tóc giả, mi giả.T hế nào cũng lỗ vốn mất thôi.

    Vừa xuống sân, Đăng nheo mắt:

    - Diễn viên chính của chúng tôi đó Phương.

    Phương cười thật đẹp:

    - Tôi muốn viết một bài về Giáng Thu. Ở Sàigòn, người ta đang theo dõi cuốn phim Thu đóng dữ lắm.

    Tôi lúng túng:

    - Trời ơi,em biết gì mà nói,chị viết về anh Đăng đi, em chẳng biết gì hết. Tại bố em bảo đóng phim thì đóng cho vui vậy mà.

    Phương doạ:

    - Thu không chịu nói chị đoán mò, viết không vừa ý đừng có rên nhé.

    Tôi nhìn Phương, một cái sack khá lớn đeo trên vai, một quyển sổ đen trên tay và cây bút. Gương mặt láu lỉnh và đôi mắt nhanh, hai môi mỏng như thế phải nói cả ngày. Hai bàn tay tuyệt đẹp, đôi mắt hơi xếch, một giây thôi nhìn được bốn phía. Đố ai qua mặt nỗi cô gái này, đôi mắt cứ xăm xoi, đôi tay cứ rung rung cây bút thấy mà ngán.

    - Thu thích đóng phim chứ nhỉ?

    Tôi gật:

    - Dạ thích.

    - Tại sao thích hở Thu?

    Tôi mím môi:

    - Ờ, em không biết rồi đó, có lẽ con gái như em ai cũng thích đóng phim hết.

    - Thu có người yêu rồi phải không?

    Tôi nhìn Phương:

    - Ủa, chị phỏng vấn em à?

    - Hỏi cho vui vậy thôi. Đẹp như em phải có người yêu chứ.

    Tôi gật đầu:

    - Nhưng không nói tên đâu nhé.

    Phương cười:

    - Không sao, chàng của em ở đâu?

    - Ở Sàigòn..Í ở đây.

    - Đăng phải không?

    Tôi lắc đầu:

    - Không phải đâu.

    - Thu bao nhiêu tuổi rồi?

    - Mười bảy.

    - Nghe nói Thu học Q.M?

    - Ủa, sao chị biết?

    - Nghề nghiệp. Thu định đi học nữa hay nghỉ để đóng phim?

    - Đi học nữa chứ.

    - Thu hôn chưa ?

    - Trời ơi, hỏi kỳ quá.

    - Chị em mình với nhau mà cưng.

    Giọng nói thân thiết, đôi mắt tinh ranh và nụ cười hóm hỉnh của Phương khó lòng ghét được.

    - Thôi vậy. Thu xài đồ giả không? Lông mi, ngực, mông?

    - Chịu thôi, em lười lắm. Hơn nữa, em không hợp.

    - Thu mơ ước gì?

    - Mong trở thành cô giáo Anh văn.. như cô Hà.

    - Cô Hà là ai vậy em?

    Tôi ờ người:

    - A, một cô giáo của em.

    - Chắc em thương cô ấy lắm?

    Tôi đành gật đầu. Phương kéo tôi lại gần Đăng :

    - Cười với người đẹp cho tôi chụp vài kiểu ông nhạc sĩ..

    Đăng giao hẹn:

    - Một thôi nhé.

    - Sao lại một? Thì cứng đứng vào đi. Thử test đi.

    Tôi không cười nỗi, tôi đành nhăn. Phương chụp như gió, tôi cuống:

    - Í,phải cho biết trước chứ, xấu như ma thì sao?

    - Càng xấu càng tốt.

    Quay sang Đăng:

    - Mấy giờ lên đường anh Đăng?

    - Đi bây giờ đây. Chờ đạo diễn với Lãm Thuý.

    Một cô gái trời lạnh cũng để trần nửa ngực, bộ ngực nhảy lên theo nhịp chạy, nàng đến gần. Tôi nhận ra Tuyết, đóng vai tình nhân của Đăng. Tuyết mặc mini đỏ, tôi chẳng thấy gì ngoài bộ ngực trắng ngộn của nàng. Nàng nhảy choi choi:

    - Chị Phương lên hở? Chụp cho em vài kiểu thật đẹp rồi đem về làm bìa báo cho em đi.

    Phương cười:

    - Chụp thì chụp. Nhưng để thủng thẳng đã chứ.

    - Sao chị không viết bài cho em, chị Phương?

    - Ơ để khoan đã chứ, hơn nữa lệnh chủ báo là nhất.

    Tuyết bá vai Đăng, dựa ngực vào chàng nhõng nhẽo:

    - Anh nói Phương chụp hình cho hai đứa mình đi anh.

    Đăng cười tỉnh:

    - Phương chụp mau đi em.

    Phương quay lại chụp liền. Trả phim lại,nàng cười:

    - Tình quá nhỉ?

    Tuyết lẵng lơ:

    - Chưa đâu.Chút nữa quay phim chị mới thấy tình kìa,phải không anh?

    Tôi quay mặt đi không thèm nhìn. Tuyết nhìn sau lưng tôi nói khẽ vừa đủ cho tôi nghe được:

    - Con đạo diễn đó chị Phương.

    Phương gật đầu:

    - Thôi được, Tuyết đi chơi đi.Chị hỏi anh Đăng vài chuyện, mai chị phải về Sàigòn gấp.

    Tuyết nhún chân chào rồi đong đưa đều nhịp hai mông, bỏ đi. Tôi nói với chị Phương:

    - Bộ ngực vĩ đại nhỉ?

    - Bơm mấy hồi, em thích không?

    - Thích nhìn thôi.

    - Nghĩa là sao?

    - Thích nhìn của người, nhưng không thích bị người nhìn vì ngại bị yêu vì những thứ đó khổ thân lắm.

    Phương cười khúc khích:

    - Bé con mà khôn thật, hình như em mang xú chiêng mềm xèo phải không? Không mút, không lưới phải không?Sao dại thế?

    Tôi gật đầu:

    - Em hay bị nực,sợ những thứ đó lắm. Sao chị biết tài thế?

    - Nhìn một giây thôi chị biết người em có những gì.

    Tôi le lưỡi:

    - Sợ mấy ông, mấy bà nhà báo quá, phục lăn rồi. Hay chị cho em đi làm báo đi.

    Phương xua tay:

    - Thôi thôi.Cực lắm chẳng danh tiếng gì. Mệt phờ râu chả ai biết cho còn bị chửi. Làm gì thì làm đừng làm báo em ạ. Người ta biết mông minh tinh này to bao nhiêu phân, mắt cô ca sĩ này sửa ở đâu, áo tài tử này may ở đâu. Ca sĩ, minh tinh được cả nước biết mặt, chứ như cái mặt chị lăn lóc trong nghề gần chục năm chẳng ai thèm nhìn. Đóng phim đi, nghề lý tưởng cho đàn bà con gái đó.

    - Thôi đi, làm báo sướng thấy mồ, muốn cho ai nổi tiếng người đó nổi, muốn dìm ai người đó chìm.Còn nghề nào oai hơn nữa đâu?

    Phương lắc đầu:

    - Em kê đá vào miệng chị rồi nhé. Cho tôi xin, chưa gì đã cay đắng với nhau rồi.

    Khi chiếc xe vận tải nhẹ trờ tới chở lỉnh kỉnh máy móc theo đoàn quay phim, Phương cũng tót lên ngồi bên Đăng thì thầm với chàng đủ chuyện. Tôi chợt buồn. Làm cái nghề có chử sĩ đằng sau coi bộ dễ mất nhau quá. Từ sáng đến giờ đã hai người đẹp ngồi sát bên Đăng thân mật như người yêu với người yêu.

    Hôm nay Đăng tắm suối với Tuyết. Tôi lại được nghỉ chờ buổi chiều quay cảnh viện đại học mới là thế giới của tôi. Biết là kịch nhưng nhìn Đăng nhào lộn với Tuyết dưới giòng nước trong xanh, bộ ngực để trần của Tuyết căng tròn dưới nước, thân hình Đăng săn chắc với phiến lông đen. Tôi se sắt cười buồn, muốn quay đi chẳng được, muốn nhìn thì xót xa.Tuyết khoả thân dưới nước như nữ thần biển cả, Đăng khoả thân dưới nước như thủy vương. Họ đẹp đôi quá, họ tình quá khiến tôi tủi thân đi lang thang bên bờ suối.

    Máy quay phim, chuyên viên thu hình làm việc đổ mồ hôi, bố ra lệnh, bố chỉ tay liên hồi để thu cảnh mát mắt đó sao cho vừa ý khán giả mà không khiêu dâm. Tất cả mờ dưới lòng suối nhưng tôi vẫn ghen. Tôi chợt thấy những mảnh đồ lót đỏ của Tuyết để trên bờ suối, chiếc mini đỏ, cái gì của nàng cũng đỏ như máu hết. Bực bội mà không nói được, tôi len lén mò tới coi những thứ thân mật nhất của Tuyết, buồn buồn nhìn chúng. Như vậy là dưới kia Tuyết không một mảnh vải nào quấn quít lấy Đăng làm sao Đăng không nổi da gà, không rung động đến ngất ngư, không đỏ rực hai mắt tham lam. Đăng là đàn ông và Tuyết là đàn bà. Họ sẽ hôn nhau thật ở dưới, họ sẽ quấn nhau như hai con bạch tuộc, chẳng còn gì ngăn hai thân thể ấy, một mảnh vải cuối cùng cũng không. Đăng cũng trần thân như Tuyết vậy.

    Tôi vò đồ lót của Tuyết, mắt vẫn nhìn xuống con suối trong.Đăng mãi diễn xuất hay mãi mê đắm chìm trong vòng tay người đàn bà đẹp mà không thấy tôi. Một ý nghĩ chợt đến với tôi, tôi lom khom khuâng một tảng đá dấu hết mọi thứ của Tuyết rồi dằn đá lên. Tôi lặng lẽ trở về ngồi bên Phương. Buổi trưa Đăng lên rồi vẫn không thấy Tuyết bước ra. Mọi người đổ xô đi tìm, thấy Tuyết đóng vai Eva gọi ơi ới từ trong lùm cây:

    - Ngừng lại hết, không được bước tới. Tuyết cắn lưỡi tự tử cho coi.

    Phương hoảng:

    - Gì kỳ vậy, ra đi chứ.

    Tuyết rên rĩ:

    - Từ nãy giờ không có áo mặc đây nè, hỏi mãi.

    - Thì cứ ra đi người ta cho mượn áo.

    - Ra cho bà chụp hình khoả thân người ta ấy à.

    - Ủa sao lạ vậy?

    - Thằng phải gió nào dấu hết quần áo của tui rồi bà.

    Mọi người cười ồ lên, tôi cũng cười cười nhìn đi chổ khác. Đàn ông nhìn nhau, nghi ngờ lẫn nhau. Ông thu hình hô lớn:

    - Thì cứ ra đi mà, người đẹp tử thủ trong đó lỡ rắn bò ra thì chết.

    Tuyết dẫy lên như đỉa phải vôi:

    - Thật hở, có rắn hở ?

    Phương nhanh nhẹn chạy đi tìm áo, người ta có áo lạnh, có áo này đồ kia, nhưng không ai mang theo đồ lót sợ xui.Khi Phương trở lại thì Tuyết vì sợ rắn đã lúi húi bước ra mất rồi, mọi người được một trận rửa mắt thân hình Tuyết, với hai bàn tay Tuyết không che hết những gì cần che. Nàng chửi cho đỡ ngượng:

    - Thằng phải gió nào chơi ác Tuyết quá, mấy ông quay đi hết, làm gì ngó chăm bẳm vậy hử?

    Họ cười, Phương quàng áo lạnh cho nàng:

    - Mặc đỡ đi bà, ai bảo ham đóng sexy lắm vào, trời giúp một vụ sì căng đan nhé.

    Cái áo lạnh ngắn không đủ che cho thân hình bốc lửa của Tuyết, vẫn có những đôi mắt đàn ông mê mệt nhìn nàng. Tôi lặng lẽ đi bên Đăng. Lợi dụng lúc mọi người ăn đồ nguội, tôi nháy Đăng:

    - Anh ra kiếm áo cho người đẹp đi.

    Đăng trợn mắt:

    - Bộ em nghi anh dấu? Anh nhìn no mắt rồi cần gì phải dấu áo Tuyết nhỉ?

    Tôi lườm chàng:

    - Ai chả biết anh no mắt? No bụng ấy chứ no mắt không à. Thích nhé, hèn gì anh chả xuống núi đóng phim.

    - Cha cha, cũng biết ghen rồi nhé. Hôm qua người ta ghen nhẹ hơn nhiều.

    - Thì đi kiếm áo cho người đẹp đi.

    - Anh biết đâu mà kiếm. Đã bảo anh không dấu, anh nhìn đã mắt rồi.

    Tôi hừ hừ:

    - Đã, đã cho lắm vào, ghét cái mặt nói hoài.

    Tôi lôi Đăng đi, chỉ tảng đá bắt chàng lật lên. Đăng trợn mắt:

    - Em ghê thật, ai bảo em dấu đồ này?

    - Anh bảo, bây giờ anh cầm về đi.

    Đăng dẫy nẫy :

    - Không được, tan tành sự nghiệp anh hết.

    Tôi nheo mắt:

    - Gì mà dữ vậy? Ai biết mà tan tành sự nghiệp?

    - Ngày mai báo chí kẻ chữ lớn: Nhạc sĩ Vũ Đăng dấu đồ lót của đào văm Ánh Tuyết thì sao?

    - Anh làm như báo chí là mắt thần tai thánh?

    - Mắt thần tai thánh là cái chắc. Dân biết nhiều nhất, dân biết nhanh nhất là dân nhà báo. Cái gì cũng biết trước thiên hạ và biết hơn cả người trong cuộc nữa.

    - Giờ tính sao?

    - Thôi được, em đưa xắc của em đây, anh gói lại, mai anh mang trả tận tay cho nàng.

    Tôi nguýt dài:

    - Sướng nhỉ? Mang trả tận tay cho nàng, còn gì nữa không? Rồi người đẹp làm màn cám ơn triệt tình hử?

    Đăng lắc đầu:

    - Thì thôi, em đem trả cho người ta kéo anh ra đây làm gì?

    - Thôi anh trả dùm em đi mà. Liệu liệu nhé, trả xong vù khỏi phòng liền nhé.

    - Quá quắt, đã ghen còn lí lắc dấu đồ người ta.

    - Ai thèm ghen với anh, có điều không thích anh bay bướm.

    - Anh lịch sự chứ bay bướm bao giờ?

    - Chối nữa?

    Đăng rùn vai:

    - Việc gì anh phải chối, anh chìu đàn bà thế thôi. Đàn ông không biết chìu đàn bà không phải là đàn ông.

    - À nhớ nhé. Như vậy anh chìu em là vì lịch sự chớ không phải vì yêu.

    Đăng nhăn mặt:

    - Đàn bà con gái lắm chuyện thật, nói thế nào cũng bẽ cong được hết.

    Tôi leo lên xe sau cùng. Tuyết ngồi co người lại để dấu thân hình đẹp. Đăng nháy mắt nhìn tôi như trách nhẹ. Phương thì thào:

    - Chị chụp được hai kiểu sexy nhất của Tuyết rồi nhé. Cám ơn anh chàng nào dấu áo Tuyết đời đời.

    Tôi kín đáo cười:

    - Đẹp không?

    - Ác liệt.

    - Chị chụp khi nào mau vậy?

    - Khi Tuyết vừa bước ra.

    - Ly kỳ nhỉ, bắt đầu sợ mấy ông bà nhà báo rồi.

    Phương cười tủm tỉm:

    - Thế nào cũng có ngày chị chụp hình em với Đăng hôn nhau trên đồi đăng báo chơi. Anh chàng Đăng gàn lắm đấy nhé, ba em tán được chàng đóng phim thì lạ thật.

    Tôi dẫy nẫy:

    - Thôi cho em xin hai chữ bình an.

    Phương kể:

    - Anh chàng có một người yêu, một ca sĩ nổi tiếng. Nhờ chàng cô ta được đời biết đến. Họ yêu nhau lắm, nhưng anh chàng không bao giờ tính chuyện cưới vợ nên nàng đành phải lấy người khác.

    Tôi tò mò:

    - Chị có biết tại sao Đăng không chịu cưới vợ không?

    Phương ngửa mặt:

    - Chuyện thường tình mà em. Đàn ông bây giờ chỉ yêu thôi, nhát cưới vợ lắm, cưới vợ khổ thân và tàn cả đời. Anh chàng nào điên mới cưới vợ thời buổi này.

    Tôi nhíu mày:

    - Em vẫn thấy người ta cưới nhau rầm rầm đó thôi.

    - Thì đời vẫn có người điên.

    - Nói như chị, con gái làm sao có chồng?

    Phương ưởn ngực:

    - Chị đã hơn ba mươi tuổi đã có chồng đâu?

    - Em phục chị rồi đó. Tài nhỉ? Ba me chị không mắng à?

    - Chỉ còn mỗi mẹ thôi, chị phải đi làm nuôi mẹ chứ.

    - Lấy chồng rồi người ta nuôi mẹ cho mình luôn.

    Phương cười dài:

    - Thôi cô ơi, ở đó chờ chồng nuôi mẹ mình, nó đuổi ra khỏi nhà thì có. Thằng con rể nào cũng nhói cái ruột khi phải biếu mẹ vợ vài ngàn ăn quà hết. Mẹ vợ tuyệt nhất là mẹ vợ cho con rể cái nhà, cái xe và rút đi một chổ cho nó yêu vợ.

    Tôi ngồi im nghĩ đến Hoàng và Đăng. Đời không có đàn ông không còn là đời, nhưng có họ cũng muôn ngàn cay đắng. Con đường đi trong vòm lá xanh, con suối chảy dưới kia và rừng thông cao vi vu bên này. Rừng trùng điệp hút sâu như lòng người,núi cao vời xa cách như tình yêu. Con đường không bao giờ thẳng tắp như tình yêu, có bao giờ thôi hết gian nan.Bắt đầu yêu là bắt đầu liều lĩnh. Yêu thầy của mình, hơn nữa, chồng của cô giáo, là can đảm cùng mình. Yêu một anh chàng bay trên vạn mối tình, lướt qua ngàn người đẹp như Đăng, thờ chủ nghĩa độc thân như Đăng còn liều hơn nữa.Con gái lại khác, bắt đầu yêu là nghĩ đến đám cưới,nghĩ đến một người chồng cho mình yêu cả một đời, cho mình nương thân đến già. Đàn bà thiếu đức tin nên không dám phiêu lưu hết đời. Đàn ông ăn chơi từ năm hai mươi tuổi đến bốn mươi, lấy vợ vẫn còn vừa. Đàn bà ăn chơi hai mươi năm là tàn sắc, phai hương. Đàn bà bốn mươi tuổi chưa chồng ôm mắt mà khóc không ai thương, diện mini ra phố không ai nhìn.

    Nhưng lấy chồng rồi vẫn không yên, đẻ một đứa chồng còn nhìn, hai đứa chồng còn thương, ba đứa thương hại, bốn đứa xót xa, và năm đứa chàng nhìn người khác. Mình hết tự tin, hết kiêu hãnh, mình hiền như bụt để giữ chồng. Mình sợ chồng như thần như thánh cũng hoài công, chàng vẫn đắm đuối nhìn theo bóng hình khác.

    Đăng quay lại mỉm cười, tôi không cười nổi vì tôi đang nghĩ nhảm, đang thương thân phận đàn bà .Trở về khách sạn, tôi giao xắc cho Đăng rồi quay lưng bỏ vào phòng.

    - Của nợ đó anh tính sao mặc anh.

    Đăng cằn nhằn:

    - Tự nhiên dấu áo người ta giờ hành hạ tôi.

    Tôi háy:

    - Thích thí mồ đi còn làm bộ.

    Tôi chạy biến không để Đăng kịp giử hai tay tôi.Đăng huýt sáo gỏ đều gót giày,chàng trở xuống từng bước trên đồi cỏ.Tôi đứng nhìn Đăng bên trong khung cửa sổ rũ màn trắng đục.Chắc anh chàng lại viết nhạc, đời anh chàng thú vị thật,có đam mê để sống,có ngất ngây để dìm tình yêu.Tôi chẳng mê cái gì.Viết văn chẳng biết viết,chơi nhạc không hay, vẽ củng mù tịt.Nên chỉ biết mê đàn ông,nhìn cái đẹp của đôi mắt họ,sóng mũi họ,vầng trán và tóc bay như nhìn ngắm nghệ thuật.Chẳng lẽ tôi yêu mê đàn bà, tôi không bất thường đến độ đó.Tôi phục những người đàn bà dững dưng trước đàn ông,một siêu việt rồi,họ khác người thường, họ thánh hay họ điên cũng vậy.

    Nhìn Đăng đi trên cỏ xanh,một mình tay để trong túi,điếu thuốc nghiêng trên môi,tôi thấy bãi cỏ đẹp hơn, buổi chiều thơ mộng hơn.Chẳng người đàn bà nào thật tâm khen người đàn bà khác đẹp,say mê vẻ đẹp của người đàn bà nào khác mình,chỉ có đàn ông say sưa và ngất ngây.Tôi thấy Đăng trong buổi chiều tàn đẹp,tôi nhớ Hoàng đôi mắt ngất ngây trong rừng cao su êm đềm bóng mát.Đời tôi ngần ấy cảm xúc thế cũng đủ rồi.

    Nhìn Đăng tôi vẫn thấy nhớ Hoàng.Tôi xót xa hiểu rằng tình yêu thật nhất đã dành cho Hoàng,người đàn ông có vợ,bởi lúc ngồi bên chàng tôi không nhớ ai.Chiều hôm nay anh đang làm gì?Lang thang một mình, trầm ngâm một mình,hay với vợ con?Tôi muốn quên chàng để trọn tình với Đăng,nhưng càng cố quên, tôi càng xót xa hiểu rằng chẳng bao giờ tôi quên được chàng.

    Hai người nữa bước xuống đồi cỏ là Lãm Thuý và bố.Áo dài Thuý bay vờn hai chân bố,hình ảnh mẹ tôi chỉ còn là kỷ niệm.Tôi thở dài khép cánh cửa sổ.Hoàng giờ cũng thành kỷ niệm xa xôi.Tôi muốn đi tìm chàng, ngại ngần rồi thôi.Ích gì không, còn vợ con chàng,họ cho tôi yên không?Tôi đủ can đãm đoạt chồng con người không?Chắc gì chàng yêu tôi như yêu vợ con chàng?Buổi sáng còn đục hơi sương, chàng đã nhẫn tâm để tôi về một mình, để trở vào mà hầu vợ hầu con đó thôi.

    Mặt tôi buồn như tê đi.Tôi nằm rưng rưng nước mắt trên giường,dưới hai ba lớp chăn.Bửa cơm chiều vắng Đăng tôi cũng không còn buồn ,lòng dạ tôi giờ lặng, giờ chìm vì nghĩ đến Hoàng lạnh lùng hờ hững đuổi tôi về buổi sáng hôm ấy.

    Buổi tối tôi trằn trọc không yên.Ngọn đèn vàng trong phòng Đăng bật lên rồi ,hình như Đăng xuống phố về rồi.Rồi ngọn đèn khác mờ hơn sau lớp voile mỏng lung linh toả ra từ vuông cửa.Tôi nghe như tiếng chân ai thật nhẹ như gót mèo lần từng bước lên cầu thang.Bố và Lãm Thuý chưa về,hình như đi thăm một người bạn.Ai lên đây giờ này?Tôi cẩn thận gài chặt chốt cửa,rồi đứng nép người nhìn ra khe cửa.Ánh Tuyết!Ánh Tuyết lên đây làm gì?Tìm tôi hay tìm Đăng?Tuyết mặc áo ngủ thật mỏng,hình như nàng không biết sợ lạnh,da thịt nàng dư thừa cho mọi khăn áo.Sinh lực làm nóng người nàng lên chăng?

    Tuyết rón rén bước đến cửa phòng Đăng,đưa mắt nhìn quanh rồi đẩy nhẹ cửa.Ngực tôi ran lên,mắt tôi tròn xoe và hai tay tôi run.Ghen tức ư?Hơn thế nữa.Một thoáng khinh khi,một thoáng buồn.Thương nhau như tôi với Đăng vậy mà chưa bao giờ tôi dám nghĩ chuyện lẻn vào phòng Đăng.Giửa chàng và Tuyết chắc chắn thân mật hơn,để Tuyết phong phanh mặc áo ngủ bò lên với chàng.Tôi bỏ vào giường nằm thở dốc cho đỡ giận.Tôi không ngủ được, cũng không bình tĩnh nổi nữa.Tưởng tượng bây giờ Đăng miệt mài với Tuyết,lòng tôi buồn như chết.Đóng phim không đẹp như tôi nghĩ,không đầy những vinh quang,không đầy những mộng đẹp.Đăng cao cả là thế, tâm hồn Đăng tôi tưởng không bao giờ đục mờ.Đôi môi để hát những bản tình khúc đẹp,đôi mắt để nhìn những buổi chiều đẹp.Đăng là nghệ sĩ, nghệ sĩ không thể tầm thường.Tại sao Tuyết mặc áo ngủ mò lên với Đăng?Chẳng lẽ Đăng hẹn Tuyết lên để mặc đền nàng những thứ tôi dấu?Cơn giận sôi lên rồi, tôi tung chăn tìm dép rồi rón rén từng bước nhẹ như vuốt mèo, tôi tiến dần đến phòng Đăng,nhẹ nhàng vén rèm cửa nhìn vào.Ngọn đèn ngủ mờ,Đăng nằm dài trên giường với Tuyết ngồi một bên.Thôi hết rồi. Im lặng Đăng không nói,chỉ thấy Tuyết hát nho nhỏ một mình.Hình như Tuyết cố tình đánh thức Đăng dậy.Tôi nghe Tuyết lẩm bẩm:

    - Lạ thật!Anh chàng say như chết.

    Dáng ngồi hớ hênh của Tuyết làm tôi đỏ mặt.Tuyết lay Đăng, mặc, chàng vẫn nhắm nghiền hai mắt.Tuyết lầu bầu:

    - Kỳ cục, có bao giờ anh chàng uống rượu mạnh đâu nhỉ?

    Tuyết đứng lên, lấy khăn ướt lau mặt cho Đăng.Ở bên ngoài mặt tôi cau lại,má tôi nóng bừng.

    - Cưng ơi, dậy với em đi cưng.

    Trời lạnh và nước giá, Đăng ậm ừ cựa mình.Tuyết nói như reo:

    - Anh, anh hết say rồi chứ.

    Đăng nhỏm dậy:

    - Tuyết, sao Tuyết vào đây?

    Tuyết nũng nịu:

    - Bộ anh không bằng lòng?

    Đăng để nhẹ tay Tuyết xuống, uể oải ngồi lên:

    - Có chuyện gì không?

    - Em thích lên ngủ với anh.

    Đăng lắc đầu:

    - Phòng anh có mổi cái giường, hơn nữa không lợi cho Tuyết đâu.

    Tuyết phụng phịu:

    - Anh gàn vừa vừa chứ,bộ chê?

    Đăng nhìn Tuyết ưởn ngực ra,hai mắt chàng chớp nhẹ,nhìn xuống hai cặp đùi dài săn chắc của Tuyết dưới ánh đèn mờ. Nếu chàng từ chối,chàng là thánh.Tôi hồi hộp đợi , Đăng ngửa mặt cười:

    - À,chắc Thu nói em lên đây đòi của nợ đó phải không?

    Tuyết ngơ ngác:

    - Không, cái gì là của nợ anh?

    Đăng bước lại tủ đưa gói quần áo cho Tuyết:

    - Tuyết nên thay áo đi, nhỡ ai biết Tuyết mặc áo ngủ vào đây phiền lắm.

    Tuyết đỡ gói giấy cười thật đẹp:

    - Trời ơi, sao anh không nói em.Té anh dấu những thứ này.Anh quá trời quá đất nhe.

    Tuyết vòng tay ôm cổ Đăng nũng nịu:

    - Anh ác ghê, cần gì phải dấu, em cũng cho hết cơ mà.

    Đăng nhẹ nhàng gở tay Tuyết:

    - Tuyết vào trong kia thay áo đi rồi ra nói chuyện.

    Tuyết lắc đầu:

    - Thôi không cần.

    Đăng bật diêm mồi một điếu thuốc:

    - Tuyết cần nói với anh chuyện gì nào?

    Tuyết ởm ờ:

    - Anh hết say chưa?

    - Hôm nay anh buồn nên uống chút,không sao,anh tỉnh rồi.

    Tuyết đứng trước mặt Đăng:

    - Anh đi tu đấy à?Hay là anh tu dòng của mấy ông cha đó?Có lần Tuyết gặp một ông tài xế taxi thật dễ thương,cuối cùng Tuyết khám phá ra ông là linh mục.

    Đăng bật cười:

    - Anh không tu, nhưng anh..

    Tuyết cười:

    - Anh giúp em một chuyện thôi,em sẽ đền ơn anh.

    - Chuyện gì?

    - Sau phim này, đạo diễn Đào Duy sẽ quay phim nữa phải không?

    Đăng gật đầu,Tuyết sa vào người chàng:

    - Anh sẽ giử một vai chính?

    Đăng lại gật đầu:

    - Hình như thế.

    - Hình như gì nữa, ông khoái anh lắm nhé,anh giúp em nghe anh Đăng.

    Đăng cười:

    - Giúp em cái gì?

    - Ông nghe anh lắm, anh phải làm sao cho em đóng vai chính cạnh anh cơ,đóng vai phụ hoài chả nổi gì hết,chán mớ đời đi anh ạ.Anh nói với ông em diễn xuất hay,đóng vai trò một cách dễ và chỉ bằng lòng đóng cuốn phim thứ hai nếu được đóng chung với em.

    Đăng vẫn mỉm cười:

    - Thì ra em thích nổi tiếng.

    - Ừ, nổi tiếng rồi em sẽ kiếm tiền nuôi anh,em sẽ yêu anh suốt đời, em sẽ....

    Đăng khoanh tay cười:

    - Tuyết ngoan quá,nhưng rất tiếc anh không phải là đạo diễn,chọn diễn viên là việc của ông ấy.

    Tuyết nũng nịu:

    - Thôi đi,anh nói gì ông cũng nghe hết, chìu em đi mà, rồi em thương, muốn gì em cũng chìu hết.Anh chỉ cần khen em diễn xuất sắc và đòi ông cho em đóng vai chính cạnh anh.Thú thật em đóng mấy phim rồi,nhưng lần đầu tiên em đóng chung với một người tuyệt như anh.Anh gắng giúp em đi.

    Đăng cười:

    - Em đã từng đóng phim rồi thì cần gì phải dùng tắc tích đó nữa, nếu cần người ta mời em chứ.

    Tuyết lắc đầu,nàng đẩy sát người vào Đăng , bộ ngực tròn khiêu khích, đau mắt tôi,ngời mắt Đăng.Hai tay nàng vòng lấy cổ Đăng, giọng nàng nhão ra:

    - Nhưng toàn vai phụ không à, em thích đóng vai chính cơ.

    Đăng đứng nhích ra, gỡ tay Tuyết xuống:

    - Anh sẽ nói với đạo diễn, được hay không tuỳ ông ấy.

    Tuyết bước tới như con mèo rình mồi,nàng ngã người xuống đùi Đăng,chung một chiếc ghế rộng với chàng.Má tôi nóng bừng lên, tôi muốn bỏ vào phòng,ngủ cho yên.Rình mò người còn mệt hơn kẻ đang tống tình nhau.Tim tôi đập mạnh ,tay tôi run.Đăng sắp bại trận rồi.Nã Phá Luân bách chiến bách thắng còn thua một đôi mắt Joséphine huống chi là chàng.Tôi muốn gỏ cửa cứu chàng,cứu chàng hay cứu tôi?

    Chiếc giường phủ khăn vàng ấm dưới ngọn đèn mờ, tại sao Đăng không bật đèn sáng lên?Tại sao?Tại sao Đăng không đuổi Tuyết ra khỏi phòng?Tuyết thì thào tiếng được tiếng mất:

    - Em yêu anh...

    Đăng cúi xuống ngực Tuyết,áo ngủ voile mờ,đèn vàng cũng mờ.Chân tôi khuỵ xuống, tay tôi chặn ngực:

    - Tuyết ghê lắm nhé.

    - Tại em yêu anh.

    - Em thích đóng chung với anh thật?

    - Thích mê đi. Gần anh em muốn tất cả là sự thật.Suối lạnh ghê anh nhỉ,anh nhớ lúc em đuổi bắt anh dưới suối không?

    Giọng Đăng đục:

    - Nhớ.

    Tôi muốn ngửa cổ ho một tiếng,tôi muốn có đôi guốc hippy nặng gõ mạnh nền nhà.Nhưng tôi vẫn tò mò, lòng ghen chưa mạnh bằng cơn tò mò.Tôi cố ghé sát tai vào tấm màn che cửa sổ,vẫn không nghe nổi những lời thì thầm của họ.Càng lúc giọng Đăng càng khẽ đi, càng lúc giọng Tuyết càng đa tình.Tuyết ởm ờ đứng lên, chạy quanh phòng,cười khúc khích trong cổ, Đăng mê mải nhìn theo.Vẩn ngồi một chổ để nhìn,không lẽ Đăng tu thật?

    Tuyết vờ mệt, thở từng cơn rồi lăn ra giường,duỗi dài hai chân.Áo ngủ tốc cao.Tôi tin rằng phen này Đăng thua,hơi thở tôi đứt quảng, chân tay tôi cuống cuồng.Làm sao bây giờ, tôi có quyền đẩy cửa vào đánh ghen không?Đăng có phải là chồng của tôi đâu?Nhưng tôi không thể bỏ đi được nữa rồi,không thể đi ngủ khi Tuyết còn nghịch ngợm trong phòng Đăng,khi Đăng chưa đủ can đãm đuổi Tuyết ra khỏi phòng.Cơn giận nổ lùng bùng trong tai tôi.Anh tồi lắm, anh cũng tầm thường như mọi người.Không tôi thiên vị rồi.Chàng không tồi,chàng bình thường vì chàng là đàn ông.Đàn ông bình thường không thể đuổi một người đàn bà tự hiến thân vào phòng ngủ của mình bao giờ?Nếu Đăng có đi tu thật đi nữa,Đăng cũng bại trong hoàn cảnh này cơ mà.Mình phải cứu Đăng, rõ ràng Đăng không yêu Tuyết.Nhưng bằng cách nào?Nhở Đăng làm mặt lạnh lùng với mình thì sao?

    Đăng từ từ đứng lên và thật bất ngờ Đăng đến bàn viết rót đầy một ly nước dốc vào miệng rồi dơ tay bật đèn.Tôi vội lùi thấp đầu xuống,sợ Đăng nhìn thấy bóng tôi sau tấm màn cửa.Tuyết vùng vằng:

    - Anh điên hả?

    Đăng dịu dàng:

    - Tuyết cần nằm nghĩ cứ nằm,anh đi công chuyện một chút.

    Tuyết cười nhạt:

    - Anh nhất định không chìu em?

    Đăng vẫn mỉm cười:

    - Chờ bao giờ làm đạo diễn anh sẽ làm riêng một phim cho em.

    Tuyết hừ:

    - Đồ lại cái.

    Đăng quắc mắt,ngoài này tôi mỉm cười nhớ lần cũng rủa Đăng câu đó.

    - Em dám hổn với anh?

    - Thế sao? Sao anh không...?

    Đăng tàn nhẫn:

    - Làm tình với cô hả?Tôi không muốn làm con chốt cho ai hết.Tôi thích những người đàn bà tôi phải khổ công chinh phục kia,như tôi đã ghét những bài ca nhảm nhí dễ dãi.

    - Nếu anh không chìu ý tôi, tôi sẽ hô to lên anh bức hiếp tôi,anh dấu áo quần tôi,ép tôi lên phòng anh lấy lại.Tên tuổi anh sẽ bị chôn xuống bùn,cả nước sẽ biết nhạc sĩ Vũ Đăng dấu đồ lót của đàn bà,với mưu toan cưỡng bức.Cả nước sẽ biết anh là thằng khùng.

    Đăng khoanh tay:

    - Thách Tuyết đó,tự nhiên Tuyết xăm xăm vào phòng tôi, để tôi cưởng bức,lạ nhỉ?Tuyết la lên đi.

    Tuyết tung gói áo tôi dấu:

    - Còn cái này, tên lại cái nào dấu của tao?

    Đăng cười nhạt:

    - Cầm lấy và đi về đi cô bé,kẻo tôi nổi giận bây giờ, và tôi sẽ chứng tỏ với Tuyết tôi là đàn ông.

    Chàng tiến tới ôm chặt lấy Tuyết,tôi níu lấy tấm màn cửa vì xúc động.Không ngờ mới chen chân vào nghề tôi đã chứng kiến cảnh này.Ba bước thôi, tôi tiến đến cánh cửa màu nâu gõ ba tiếng.Tôi không thể chịu đựng hơn thế nữa.

    Đăng hiện ra không nói một lời.Tôi đưa mắt nhìn Tuyết:

    - Chuyện gì vậy anh?Em định hỏi mượn anh quyển sách,khó ngủ quá.

    Tuyết ôm gói áo nguây nguẩy bỏ đi.Tôi nhìn Đăng nước mắt chảy ra:

    - Anh.

    Đăng cười buồn:

    - Tại anh say, anh buồn nên uống hơi nhiều.

    - Sao anh buồn?

    - Em, em làm anh buồn.

    Tôi ngơ ngác:

    - Buồn em?

    Đăng gật đầu:

    - Em không ghen?

    Tôi gật đầu:

    - Ghen chứ.Ghen nên em mới gỏ cửa khi anh ôm Tuyết.

    - Em không yêu anh, rõ ràng em không yêu anh.Biết anh ôm Tuyết em vẫn tỉnh như không .

    Tôi mỉm cười:

    - Tại em thấy từ đầu.

    Đăng kinh ngạc:

    - Em thấy từ đầu?Anh tưởng em ngủ rồi chứ.

    - Tưởng em ngủ nên anh mới để đèn ngủ tiếp chuyện đặc biệt với người ta chứ gì?

    Đăng nhăn nhó:

    - Em lầm rồi, anh tầm thường thật, nhưng với em kìa.Còn Tuyết anh coi như mọi người đàn bà đáng thương khác.

    - Đáng thương?Đẹp thế còn đáng thương nổi gì?

    - Anh gặp nhiều cảnh như vậy rồi.

    - Nghĩa là sao?

    - Họ đáng thương chứ,họ cần tiền, cần danh vọng,bằng moị cách họ phải có tiền.Đó cũng là một cách tiến thân của người đẹp,có gì lạ đâu?Đàn ông cũng vậy.

    - Em tởm.

    - Tại em may mắn hơn họ,đừng khó tính em ạ.Sau này đời sẽ dạy em biết tha thứ.Ví dụ em không có một người cha nuôi như đạo diễn Đào Duy,nếu em không lớn lên trong một gia đình no đủ như gia đình em,em làm cách nào để sống đây?

    - Em đi học cho giỏi rồi đi dạy.

    - Ai cho em học nếu em nghèo và dễ gì học thành cô giáo được.

    - Nghĩa là anh vẫn thương cô Tuyết của anh?

    - Thương chứ.

    - Xì thương.Thương nên ôm người ta trong phòng.

    - Anh thích em ghen dữ dội hơn nữa kìa.

    Tôi vẫn đứng bên ngoài phòng Đăng.

    - Xin lổi đã phá đám anh.Anh đi tìm nàng mà xin lổi đi, em đi về ngủ.

    Đăng gọi giật giọng:

    - Thu,lại anh bảo.

    - Bảo gì nữa, anh bênh người ta chằm chặp mà.

    Đăng tiến đến gần đặt tay trên vai tôi:

    - Em có tin là anh yêu em không?Nhờ em mà anh tự thắng anh một trận hiển hách.

    - Còn khi chưa có em thì đã từng thua?

    Đăng gật gù:

    - Anh là đàn ông.

    Tôi run khi Đăng ghé hôn má tôi.

    - Đi ngủ đi cưng, thức khuya đau mất đấy.

    Tôi lẳng lơ:

    - Dám vào phòng em như Tuyết không?

    Đăng nghiêm mặt:

    - Này, coi chừng nhiểm trùng của Tuyết nghe không?Anh thắng Tuyết đã khó rồi, thắng em không nổi đâu.Xin thua từ đầu.

    Tôi nhí nhảnh:

    - Vào đàn cho em nghe đi.

    - Thôi cho tôi xin, vào ngủ đi cưng.Anh còn say đấy,không sợ anh à?

    Tôi tha thiết:

    - Em tin anh rồi .

    - Nghĩa là sao?

    - Từ đêm nay em chỉ yêu mình anh.

    Đăng bẹo má tôi:

    - Vào ngủ đi,có lẽ phải cấm em đi đóng phim mới được.

    Tôi khép cửa lên giường, cắn môi thương Đăng.Đành là tôi còn yêu Hoàng, nhưng rõ ràng là Đăng yêu tôi,quí tôi hơn Hoàng.Đăng giử gìn cho tôi từng chút một,nụ hôn trên môi chàng cũng dè dặt.Tôi rủ Đăng vào phòng riêng,nếu Đăng theo vào thật, có lẽ tôi sẽ thích thú thật đấy,nhưng tôi sẽ bớt kính trọng Đăng,một thoáng khinh khi thôi đủ cho tình yêu vốn đã mong manh vô cùng bay đi tan tác trong cơn gió say.

    Sao tôi không ghen với Tuyết nhỉ?Nàng chẳng được chàng ôm trong vòng tay đó sao?Tôi tức tối nên đã liều lĩnh gõ cửa.Nếu tôi không gỏ cửa liệu Đăng có thoát nổi chết chìm trên thân xác ấy ngùn ngụt như hoả diệm sơn bốc lửa không?

    Tình yêu vừa ngọt ngào vừa chua chát đắng cay.Vừa thiêng liêng vừa đê hèn.Tôi không đủ trầm tỉnh trở vào phòng, mặc Đăng làm đàn ông với một người đàn bà rất đổi đàn bà như Tuyết.Tôi cũng không đủ bản lảnh để cứ đứng đó xem họ đi đến giai đoạn cuối cùng trong nhau.Không tôi yếu đuối lắm, tôi sợ mất Đăng và tôi sợ chính tôi nữa.Chắc gì tôi không ngất đi vì ghen vì tức?Thôi cứ để tình yêu, ân ái,đằm thắm hay dục tình cuồng loạn trong một góc trí tưởng, tôi chưa đủ can đãm đối mặt với chúng,tôi chưa được làm đàn bà nên tôi sợ hãi lẫn trong tò mò.

    Tưởng ghét Đăng hơn nhưng lại yêu Đăng hơn. Tôi chào thua khuôn mặt kỳ bí của tình yêu rồi. Gương mặt Đăng chìm trong đôi mắt Hoàng, tôi muốn gợi lại hình ảnh Hoàng, chợt buồn bao lâu nay mình không giử của chàng được nửa tấm hình như đã không giử nổi chồng của cô Hà nửa ngày hạnh phúc.Mãi mãi vợ chồng họ vẫn đời đời ràng buộc lấy nhau,từ con cái đến thân xác, tiền bạc.
Working...
X
Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom