• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Chết cho tình yêu- Lệ Hằng -tiếp theo-

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Chết cho tình yêu- Lệ Hằng -tiếp theo-

    Tôi đứng bên Hạnh trước mặt hội đồng. Những vị giáo sư nghiêm trang và khả kính hơn bao giờ đang đăm đăm nhìn tôi. Chàng cũng ngồi đó, không hiểu sao hôm nay chàng đi theo vợ đến dự buổi họp này. Cô Hà hôm nay mặc áo hồng, phấn phơn phớt tươi, môi mọng như nho thơm. Mặt cô cố tình che dấu nhưng đôi mắt sắc xảo vẫn ánh lên một nỗi vui tàn nhẫn. Tôi nhìn thẳng mọi người. Hạnh là trưởng lớp nên ra hội đồng với tôi. Thỉnh thoảng Hạnh xiết tay tôi như ngầm an ủi. Tôi không khóc nhưng trong lòng tôi buồn bã và chán chường. Chàng thỉnh thoảng kín đáo nhìn tôi như xót xa ngậm ngùi. Bà giáo già đẩy gọng kính trắng lên đọc lại hồ sơ rồi nghiêm giọng nói:

    - Thưa quý vị giáo sư trong hội đồng, quý vị phụ huynh,trường hợp em Trịnh Giáng Thu được đưa ra xét xử hôm nay đã đúng theo nội quy của trường. Với tư cách giám thị, tôi xin trình bày với quý vị trường hợp vi phạm kỷ luật của em Thu. Em đã tự ý trốn mười buổi học.

    Mọi người yên lặng, chàng cũng yên lặng. Chỉ có chàng hiểu nỗi tại sao tôi nghỉ liên tiếp giờ của vợ chàng thôi. Tôi không thể ngồi dưới nhìn vợ người tôi yêu đi lên đi xuống yểu điệu từng bước đi. Giọng cô Hà vang lên trong đầu tôi giờ này qua giờ khác, tôi nhìn cô để tưởng tượng, để tự dày vò mình. Ngày nào chàng cũng nhìn ngắm người đàn bà này, ăn cùng mâm, ngủ cùng giường. Và tôi ngày nào cũng nhìn ngắm cô, nghe cô nói. Định mệnh của tôi là cô Hà. Định mệnh của chàng cũng là cô Hà. Không gì khổ sở bằng suốt ngày ngồi nhìn ngắm định mệnh tàn ác khổ đau của chính mình. Nhìn hạnh phúc mình tàn rụi nơi người đó, vì người đó. Nhìn bức tường cản mình tiến tới cõi hạnh phúc ngọt ngào êm đềm của mình, mà biết rằng mình ngàn đời không thể vượt qua.

    Tôi không đủ can đảm vâng lời vợ người tôi yêu.Tôi không đủ can đảm ngồi nhìn cô đẹp đẽ, duyên dáng và kiêu kỳ. Tôi bỏ lớp vì tôi trót yêu chàng. Người ta đưa tôi ra hội đồng kỷ luật để xua đuổi tôi ra khỏi lớp học. Người ta không hiểu tôi, làm sao người ta hiểu được thế nào là tình yêu?

    Tôi ngẩn mặt nhìn chàng, chàng ngập ngừng, đôi mắt cô Hà như rực lên như quắc lên, chàng đành nhìn xuống những tờ giấy đánh máy. Cô Hà lên tiếng, giọng ca ngọt như đường, nhẹ như ru.Tôi sợ cô rồi, đời tôi, tôi sợ nhất những người đàn bà có giọng nói quá nhẹ quá ngọt. Những người đàn bà đẹp và khôn ngoan như cô là loại rắn chúa, là con hồ ly tinh đã dầy công tu luyện. Nụ cười bao giờ cũng tươi, gương mặt bao giờ cũng lạnh, và không bao giờ nhăn nhó gắt gỏng. Họ làm chủ được họ rồi nên sẽ làm chủ được mọi người chung quanh.

    Những người nhạy cảm dễ khóc dễ hờn dễ giận nên cũng dễ tha thứ hơn. Người nào không tốt và người nào không xấu đâu? Nguy hiểm là khi cái xấu đã ẩn náu thật kỹ trong vẻ dịu dàng. Tôi không muốn nghe cô Hà nói, nhưng lời cô như lọt vào tai tôi:

    - Trường chúng ta là trường có uy tín, bao nhiêu người danh tiếng đã xuất thân từ ngôi trường này. Uy tín và truyền thống không cho phép chúng ta chấp nhận những cá nhân cố tình làm lung lay cái nền móng vững chắc của truyền thống kỷ luật trường này. Nếu chúng ta làm ngơ, vô tình chúng ta khuyến khích học sinh theo chân em Giáng Thu, muốn nghỉ thì nghỉ, muốn học thì học. Thử hỏi chúng ta có thể làm trọn nhiệm vụ nhà giáo của chúng ta nữa không? Tôi giả thử quý vị bước vào lớp, học trò mình đứa có đứa không. Vấn đề giản dạy sẽ rất khó khăn, chờ những em vắng mặt cũng không được, mà ngừng lại để bắt những em chăm chỉ học lại, nghe lại những gì đã nghe càng vô lý nữa. Tôi đi dạy bốn năm nay rồi, kinh nghiệm cá nhân cho tôi thấy rằng tỉ số thí sinh một trường đi thi đậu nhiều hay ít, 90% kết quả quyết định ở kỷ luật của trường ấy. Giáo sư nào dạy cũng vậy thôi, nhiều trường giáo sư rất giỏi, nhưng kỷ luật lỏng lẻo, thầy dạy giỏi cũng vô ích, các em không học làm sao đậu nổi.Tôi nghĩ uy tín của nhà trường là do vấn đề kỷ luật hết. Kỷ luật được bảo đảm, tương lai của học trò mới được bảo đảm. Em Giáng Thu đã tự ý nghỉ giờ của tôi, môn học chính của em, một số giờ đi quá nội qui: mười sáu giờ. Quý vị tính đi, một năm em học bao nhiêu giờ Triết,em nghỉ mười sáu giờ, em có thể theo kịp bạn bè nữa không? Và nếu tất cả những nữ sinh của chúng ta đua nhau nghỉ học như em? Tôi không đề nghị một hình phạt nào cho em, tôi chỉ trình bày cho quý vị nhìn thấy mối nguy hiểm đang rình chờ do quyết định của quý vị. Riêng tôi, tôi thấy kỷ luật nhà trường là vấn đề chúng ta phải lưu tâm. Tương lai của mấy ngàn học sinh mới quan trọng. Chúng ta có nên vì một cá nhân mà hy sinh con số gần chục ngàn học sinh của chúng ta không?Tôi xin ngừng lại ở câu hỏi đó.

    Người tôi rủn ra rồi, đầu tôi choáng váng. Chàng, cô Hà, thầy cô, tất cả mờ mờ lung linh và xa cách. Miệng tôi khô ran không còn một chút nước nào còn lại. Miệng tôi đắng, môi tôi nứt nẻ. Tóc tôi hình như rụng hết rồi. Tôi mặc áo dài trắng đồng phục của ngôi trường quí yêu mà sao dưới những cái nhìn nghiêm khắc lạnh nhạt, dưới tia sáng của đôi mắt thầy cô, áo quần tôi đã bị đốt cháy, đốt cháy hoàn toàn. Cảm giác trần trụi làm tôi kinh hãi, tôi đứng như người đã chết. Lời buộc tội của cô nặng nề làm tôi muốn quỵ xuống vì tội lỗi nặng nề oằn hai vai. Mắt tôi mở lớn, mắt tôi mở tròn, tôi không chớp mắt nữa. Tôi nhìn thẳng họ mà sao tôi chẳng thấy gì hết. Lời cô buộc tội em đúng, thiêng liêng đến nỗi em mù loà rồi, em nhìn thẳng thầy cô mà em không thấy gì hết. Em không thấy gì hết. Hoàng ơi, anh đâu rồi, sao em không thấy anh, em tìm mắt anh nhưng không thấy mắt anh. Em tìm môi anh nhưng không thấy môi anh. Em tìm tóc anh cũng không thấy. Em hỏng mất rồi hay cảm giác em đã bị đốt cháy, đã bị thiêu rụi dưới mắt mọi người. Ánh sáng từ mắt mọi người gom lại nghiêm khắc uy quyền như thần linh đã khiến em mù loà rồi. Hoàng ơi! Hoàng ơi !!!

    Hoàng ơi, sao em không nhìn thấy anh, em chỉ cần nhìn thấy anh vì em yêu anh, đến bây giờ em vẫn thấy em yêu anh. Điêu đứng thế này, nhưng tình yêu vẫn còn sáng chói thiêu đốt thân em. Rõ ràng hai mắt em mở tròn, rõ ràng em còn tỉnh bởi em còn ngất ngây yêu anh, da diết yêu anh. Vợ anh đúng là giáo sư Triết, ăn nói hay hơn luật sư, buộc tội đanh thép hơn biện lý đại tài. Vợ anh không chê được, anh yêu là phải, anh vào tù là phải, và anh suốt đời ngồi tù là phải.

    Vợ anh biến thành nữ hoàng, hơn thế nữa, vợ anh biến thành nữ thần. Nhưng anh ơi, em không bao giờ chảy nước mắt đâu. Em ngẩn mặt lên đây, em không ngã quỵ vì em yêu anh, tình yêu nâng em thẳng đứng trước mặt vợ anh, tình yêu cho em lòng can đãm, cho em sự sống để mà yêu anh, để khổ vì anh, khổ nhưng hạnh phúc, nhưng sung sướng vô biên.

    Mọi người đăm đăm nhìn tôi. Hạnh chớp mắt nhìn tôi.Nó xiết chặt tay tôi, bóp nát tay tôi trong đôi tay nhỏ bé yếu đuối của nó.Tay nó run lên, thế mà tôi không run. Tôi tìm mắt Hạnh, tôi tìm được sự sáng rồi.Tôi thấy Hạnh lắc đầu, tôi thấy mắt Hạnh tràn ngập xót thương, tôi thấy môi Hạnh run rẩy như đang an ủi tôi. Mồ hôi chảy ướt hai bên tóc mai đen nhánh của Hạnh. Hạnh thì thầm:

    - Thu, can đảm lên, tao sẽ bênh vực mày, can đảm lên,tao không bỏ mày đâu.

    Tôi nhìn chàng, chàng không dám nhìn tôi, trán chàng nhăn lại bên người vợ xinh đẹp.Hai tay chàng bóp không ngừng cây viết, chàng bóp gần gẩy cây viết, chàng bóp nát tim tôi vì sự im lặng của chàng. Anh nhìn em đi, em đây, người anh đã dìu đi từng cung đàn đêm nào, bước đi nào ta đưa nhau đi êm đềm. Nhạc bay cao, anh nhìn xuống, lời anh thì thầm:

    - Giáng Thu, anh yêu em.

    Bước đi nào tay trong tay nhau để hơi thở anh thơm mềm bên gáy. Hoàng ơi, anh tàn nhẫn quá thế mà em vẫn ngông cuồng yêu anh.

    Chàng nhìn lại tôi rồi, chàng nhìn thấy tôi rồi. Trời ơi, tôi ngộp trong hạnh phúc, một cái nhìn đó thôi, xót thương vỗ về, nồng nàn an ủi. Một giây thôi sao dư âm còn dài, đôi mắt đã nói yêu em, đôi mắt anh soi sáng đời em. Đôi mắt anh nâng em bay vút lên trên mây cao. Ở đó không có cô Hà, ở đó là tự do, là hạnh phúc.

    Chỉ còn đôi mắt anh cho tôi thấy bầu trời hông rực rỡ mọc trong đêm đen. Tôi no đầy hạnh phúc, tôi bình thản đứng nhìn mọi người. Có đôi mắt anh rồi em không sợ gì nữa. Bất cứ quyền lực nào, ngay cả sự chết cũng ngã gục trước tình yêu chúng mình.

    Tôi bình lặng nhìn cô Hà, cái nhìn u trầm như đêm phương đông. Cô đưa mắt nhìn chàng, đe doạ và đề phòng. Chàng không nhìn vợ, chàng nhìn cây bút, chàng nhớ đêm dạ vũ. Tôi cười thầm một mình. Hạnh giơ cánh tay nhỏ bé.

    Bà hiệu trưởng hiền từ nói:

    - Em cứ nói, em là trưởng lớp của Giáng Thu phải không?

    Hạnh dằn tay tôi, giọng cảm xúc:

    - Thưa thầy cô, em là trưởng lớp. Em tình nguyện ra trước hội đồng với bạn em. Giáng Thu là một người học giỏi trong lớp em. Giáng Thu bỏ học đúng mười sáu giờ. Chiếu theo nội qui của nhà trường, bạn em, chị Giáng Thu sẽ bị đuổi. Nhưng thưa quý vị, nếu theo đúng nội qui thì hội đồng kỷ luật lập ra để làm gì nữa? Theo đúng nội qui chị Giáng Thu bị đuổi và đương nhiên bị đuổi. Hội đồng kỷ luật lập ra để làm gì và cần gì phải đưa Giáng Thu ra hội đồng nữa, nếu không phải để xét xử? Xét xử theo sự hiểu biết nông cạn của em là phải hiểu nguyên nhân và từng trường hợp. Vậy thưa thầy cô, thầy cô đã hiểu gì về tụi em chưa? Thầy cô đã biết vì sao Giáng Thu trốn học chưa? Nếu chưa, em sợ rằng những xét xử của thầy cô sẽ là một lầm lẫn. Thầy cô thường nhìn về tụi em qua ký ức ngày xưa của thầy cô. Người lớn ai cũng nghĩ rằng những ngày cắp sách là những ngày thần tiên nhất.Thật là phi lý khi tụi nhỏ chối từ thế giới thần tiên mà thầy cô ban cho tụi em. Cho nên con nít sướng nhất, con nít phản kháng là điều không thể chấp nhận được. Nhưng thưa thầy cô, tụi em không hoàn toàn sung sướng như thầy cô nhìn về tụi em.Thầy cô nhìn tụi em như ngắm nhìn dĩ vãng của thầy cô. Các em phải thế này, các em phải thế kia. Cuối cùng xét xử tụi em nhưng chính là thầy cô đang xét xử dĩ vãng đã bị thi vị hoá của thầy cô. Thầy cô đâu biết rằng tụi em mổi đứa một hoàn cảnh, mỗi đứa có một vấn đề phải đương đầu. Bạn em đi học có người tái mét vì nhịn ăn sáng, mặt bơ phờ vì leo ba bốn cuốc xe lam. Bọn em có đứa giàu có đứa nghèo; bọn em có đứa mất cha, có đứa mất mẹ. Bọn em có những khó khăn và có những ưu tư, những chán chường của bọn em.Thầy cô đã biết vì sao Giáng Thu nghỉ học không? Thầy cô ngày xưa đi học có mang tâm trạng chán nản như tụi em không? Tụi em học khổ học sở, học gầy người để giật được cái mảnh bằng tú tài .Em là trưởng lớp, em chỉ mong là thầy cô hiểu người bị xét xử trước khi xét xử. Riêng em, em vừa đi kèm vừa đi học, nhiều khi em thức đến một giờ sáng để học bài. Mỗi khi mệt mõi không thuộc bài, thầy cô la rầy trách phạt, thầy cô có biết vì sao tụi em không thuộc bài không? Nhiều khi em cũng không biết mình học để làm gì nữa? Và tại sao lại bắt tụi em đi học đều như cái máy? Ngồi trong lớp trong tình trạng bất an nào đó, lời thầy còn có nghĩa gì nữa không?

    Cô Hà bực tức dợm nói, chàng nhăn trán ngăn cản. Tôi cảm động nhìn Hạnh, con bạn giỏi nhất lớp tôi luôn luôn đứng đầu môn Triết hôm nay nói chuyện như một Triết gia. Vị giáo sư già trầm tĩnh:

    - Tôi không dạy em này, cho đến giây phút này tôi mới gặp em.Tôi không hiểu những lý do thầm kín nào thúc đẩy em nghỉ học. Em trưởng lớp đã bênh vực em, nhưng không chịu nói rõ. Riêng tôi, tôi nghĩ rằng nhất định phải có nguyên nhân. Có thể đó là một thái độ để chống đối một cái gì. Biết đâu đó là dấu hiệu của một thiên tài. Giả thử em là một người hư hỏng đi nữa, chúng ta đuổi em ra khỏi trường, chúng ta có giúp gì cho em không? Quý vị đừng quên rằng, có rất nhiều danh nhân không phải đều là những người thành công trong lớp học. Trái lại là khác. Hơn nữa, giáo dục chân thực không thể bỏ rơi một em nào. Xấu, tốt chúng ta đều có bổn phận hướng dẫn. Giáo dục tốt đẹp nhất chính là giáo dục những em không bình thường. Uy tín của nhà trường là cái gì? Tôi nghĩ, đuổi một em trốn học, uy tín của nhà trường đâu có tăng lên?

    Tôi nhìn mái tóc thầy hoa râm, da thầy nhăn nheo, tay chân thầy gầy guộc. Không ngờ một người như thế lại có thể thốt ra những lời như thế. Tôi cúi đầu xuống ngậm ngùi nhưng bình thản.

    Bà hiệu trưởng trầm giọng:

    - Em Giáng Thu, em có gì cần trình bày không?

    Tôi thoáng nhìn chàng, nhìn cô Hà, nhìn vị giáo sư già, nhìn Hạnh. Mỗi người cho tôi một nổi ưu tư. Vị giáo sư già làm tôi cảm động, cô Hà làm tôi cay đắng. Hạnh làm tôi thấm thía tình bạn bè và chàng xót đau hờn tủi mênh mông thương yêu.

    Tôi ngước lên nhìn dãy bàn dài. Tương lai tôi quyết định nơi đây, giọng tôi chùng xuống:

    - Thưa thầy cô, em không còn gì để nói.

    Hội đồng cho tôi và Hạnh ra ngoài để họp kín. Tôi nhìn chàng một lần cuối, cái nhìn chất đầy muộn phiền. Đôi mắt cô Hà lạnh lùng kiêu hãnh nhìn theo tôi.

    Tôi ra khỏi phòng họp mệt mõi và rã rượi. Tôi từ từ đi dọc theo hành lang, tôi linh cảm tôi sẽ phải tạ từ nơi yêu dấu này. Tôi nhìn hồ bơi ngát xanh, hành lang dài vắng vẻ, đằng kia là lớp tôi. Nơi đó, tôi đã ươm tình yêu đầu tiên trong đời. Trên cao kia là balcon chiều nào chàng tình cờ nhìn tôi trong áo tắm hai mảnh màu trắng.

    Hồn tôi trắng xoá như mây trời trên kia. Buồn hay vui hở Giáng Thu, khi người yêu ngồi trên đó, chung bàn với quan toà để xét xử đời mi? Buồn hay vui khi thấy rõ rằng người yêu mi luôn luôn lệ thuộc vợ chàng? Mi không là gì cả, tình yêu không là gì cả đối với những người đã có vợ có con.

    Tôi thất thểu đi bên Hạnh. Tôi đã dấu ba me tai biến này và đã ra hội đồng với Hạnh. Hạnh an ủi:

    - Đừng buồn Thu,không sao đâu, thế nào mày cũng được đi học lại cho coi.

    Tôi lắc đầu:

    - Tao buồn chuyện khác, đuổi thì nghỉ,có gì đáng buồn đâu.

    Hạnh than thở:

    - Mày dại quá. Làm sao ông ấy dám yêu mày, ông ấy là chồng của cô giáo mày.

    Tôi mím môi:

    - Anh ấy không yêu tao phải không Hạnh, phải mày muốn nói thế không?

    - Không phải là không yêu mày. Tao thấy ông ấy có vẻ buồn và thương mày kinh khủng, nhất là lúc cô Hà buộc tội mày, nhìn trán ông ấy nhăn lại, nhìn gương mặt ông ấy khắc khổ và đôi mắt thật trầm lặng xót xa nhìn mày. Nhưng tình yêu giữa mày và ông ấy sẽ không đi đến đâu cả.

    Tôi hỏi Hạnh:

    - Hạnh ơi, mày là bạn thân của tao, tao hỏi thật mày nhé, tình yêu giữa tao và anh ấy có phải là một tội lỗi không?

    Hạnh do dự:

    - Tình yêu tự nó không bao giờ xấu cả, tao nghĩ là thế. Vì yêu là yêu, muốn hết yêu hay cố gắng yêu và thắng được chưa chắc đó là tình yêu. Như vậy yêu không thể gọi là một tội lỗi, nhưng...

    - Nhưng sao mày?

    Hạnh đăm đăm nhìn tôi rồi thốt khẻ:

    - Hãy giử lấy tình yêu đó một mình, như một kỷ niệm. Tiến xa hơn, mày sẽ khổ Thu ạ.

    Tôi khổ sở:

    - Nhưng còn anh ấy, mày thấy anh ấy có yêu tao không?

    Hạnh thương hại ngó tôi:

    - Yêu, tao thấy ông ấy yêu mày. Mà sao mày hỏi tao, tình yêu thì hai người biết lấy nhau chứ hỏi kỳ cục chưa?

    Tôi ngượng ngùng:

    - Tao băn khoăn quá. Nhiều lúc tao nghi ngờ anh ấy và tao khóc.

    Hạnh ân cần:

    - Bây giờ tao đưa mày về nhé Thu?

    Tôi lắc đầu:

    - Thôi, nhà tao xa quá, mệt cho mày, mày đưa tao đến đầu cầu xa lộ là nhất rồi.

    Hạnh an ủi:

    - Đừng buồn nhé Thu. Nhà mày giàu quá mà lo gì. Tao mà bị đuổi mới khổ kìa.

    Tôi cười như mếu:

    - Mổi đứa có một nổi khổ, biết ai hơn ai hở Hạnh?

    Tôi và Hạnh song song hai xe trên đường nhựa êm, không thể nói gì riêng tư nữa. Đường Saigòn của chung mọi người, xe cộ nối dài nhau, chen nhau từng gan tấc. Đến đầu cầu, tôi đi chậm lại, dặn Hạnh:

    - Thôi về nghe Hạnh. Rất có thể Tết ra, tao không được đi học nữa.

    Hạnh trấn an:

    - Không sao đâu, thế nào cũng được tha mà.

    Tôi hỏi:

    - Tao có tội gì mà mày nói được tha?

    Hạnh bối rối:

    - Ờ , với người ngoài thì trốn học là một tội.

    Tôi vào ga thênh thang trên xa lộ, nước mắt bây giờ đã khô. Tôi phóng như bay trên mặt đường, cầu mong một cái xe vụt tới đè nát thân tôi, để chàng suốt đời ăn năn, suốt đời không yêu được cô Hà. Môi tôi mím lại, tóc bay phần phật ra sau, tôi nhớ chàng và tôi hiểu rằng dù trong hoàn cảnh nào tôi vẫn yêu chàng tha thiết và đắm say. Tôi muốn chạy thẳng ra giữa đường xe cộ vùn vụt tiến lui, tôi muốn chết để chàng hiểu rằng tôi yêu chàng hơn bất cứ ai. Chết rồi tôi sẽ thành loài ma đa tình, đêm đêm hiện về sống bên chàng như gái liêu trai. Đẹp thật ,sẽ sung sướng không cùng, sẽ hạnh phúc vô biên. Không ai đưa được gái liêu trai ra hội đồng kỷ luật. Cô Hà hay mười lần cô Hà cũng thua tôi, khi tôi đã chết và đã thành ma. Từ bây giờ, từ khi em chết, em sẽ không bao giờ mất anh, em sẽ lẩn quẩn bên anh, lãng vãng bên anh, suốt ngày và suốt đêm. Chúng mình như chim liền cánh, như cây liền cành. Trời ơi, Hoàng ơi, em yêu anh vô cùng, anh biết không? Anh tin không?

    Người tôi chao đi, phản ứng tự nhiên khiến tôi hãm ngay hai thắng.Tôi bàng hoàng nhìn chàng đang tư trên xe bước xuống.Tôi chết rồi, chỉ có sự chết mới bảo vệ được tình yêu. Chàng nâng tôi lên:

    - Có sao không em? Trời, em đi gì dữ vậy, anh hết hồn.

    Tôi lặng người không nói.Chàng xem tay tôi, chàng nắn chân tôi,chàng phủi bụi cho tôi. Tôi chết rồi, nếu không, tại sao chàng dám bỏ vợ ra đây với tôi.

    - Không sao,may quá. Sao em phóng ẩu quá vậy?

    Tôi nói từng tiếng:

    - Vì em muốn chết.

    Hoàng khổ sở dựng xe cho tôi:

    - Từ giờ trở đi anh cấm em đi xe Honda nữa nghe chưa?

    Tôi tròn mắt nhìn chàng, lập lại từng câu nói của chàng như một người điên:Từ giờ trở đi anh cấm em đi xe Honda nữa nghe chưa?

    Hoàng vuốt tóc tôi:

    - Giờ anh đi sau xe em,đi thật chậm nghe chưa. Khổ ghê, lúc nãy đuổi theo em, nhìn em lạng xe nghênh ngang giữa đường, anh thắt cả ruột lại vì sợ..

    Chàng xót xa nói tiếp:

    - Em không hiểu gì anh hết, anh yêu em tha thiết hơn, thương em nồng nàn hơn vì vụ đó, vậy mà...sao em im lặng , em nói đi chứ..

    Tôi hỏi:

    - Anh yêu em thật hở anh?

    Chàng ngậm ngùi gật đầu:

    - Anh yêu em như yêu chính anh.

    Tôi khoe:

    - Lúc nãy em định lao vào xe rồi, em muốn chết để được yêu anh.

    Chàng ôm vai tôi:

    - Bậy nào, phải sống cho tình yêu chứ. Chết là hết.

    Tôi ngước mắt nhìn chàng:

    - Bà ấy đâu rồi anh?

    - Đừng nhắc tới nữa.

    - Phải em đang mơ không anh?

    Chàng dịu dàng:

    - Không bao giờ anh xa em nữa. Bây giờ thì anh mới hiểu rằng em là lẽ sống của đời anh.

    Chàng cay đắng:

    - Mấy năm nay anh là một thằng đàn ông sợ vợ. Vợ cũng có nghĩa là định mệnh của mình, là bà chúa, là cái gông. Nàng giàu quá, gia đình nàng thế lực, anh sợ vợ vì thế. Anh hèn quá phải không em? Ban đầu vì thương con anh nhịn cho êm nhà, dần dần anh hèn thật. Nhưng bây giờ thì hết, hết thật rồi. Anh phải được sống cho anh, anh không thể hèn mãi được. Suốt đời sợ nể một người đàn bà, đời thật vô vị. Thu, em có khinh anh không Thu?

    Tôi lắc đầu:

    - Với em, anh là một vị vua, hạnh phúc em tùy vào quyền uy của anh. Em khổ sở vô cùng nếu không được anh yêu. Em chỉ biết có điều đó thôi.

    Chàng cười gượng:

    - Nói xấu vợ là một điều xấu, nhưng mà vợ anh giỏi thật, anh không chê nàng điều gì. Nàng lanh lợi, nàng thông minh, nàng lại có tiền...Thôi,nói chuyện khác đi. Bây giờ anh theo sau xe em, em về nhà rồi kiếm cớ đi chơi với anh một vòng nhé, anh cần nói hết với em những gì đã nghĩ nhiều đêm.

    Chàng mở máy dùm tôi, rồi từ từ đi sau tôi.

    - Đi từ từ nghe không?

    Tôi cười:

    - Giờ em ham sống rồi, đừng lo.

    Chàng ngừng xe lại đầu con đường nhỏ, mặt nhựa êm mát bóng cây. Hai hàng cây xinh xinh nở đầy hoa vàng. Con đường trải mình đựng xác hoa bay.

    -Anh chờ ở đây nhé. Đừng bắt anh đợi lâu nghe.

    Tôi sung sướng:

    - Em sẽ ra ngay, em có cách nói dối rồi...

    Chàng ngồi trong xe nhìn theo tôi, tôi hớn hở vừa đi vừa quay lại.

    Dựng xe xong tôi nhảy như sáo con lên thềm nhà, tôi thay áo mát. Muốn nói dối me phải thật khéo mới dấu nổi. Tôi mặc quần satin đen và áo trắng me thêu, để có vẻ đi gần trong làng.

    - Me ơi, con phải sang nhà Ái mượn cuốn sách toán me ạ.

    - Ừ, về sớm nghe. Mới về đã đi liền e mệt cho coi. Này uống ly sữa để sẳn trong tủ lạnh rồi đi. Mấy giờ con về?

    - Chắc cũng lâu lâu đó me, vì con làm toán chung với Ái.

    Me không nói gì,thấy tôi mặc đồ ngắn là me tin lắm rồi.Chắc anh chàng sẽ không nhận ra mình mất thôi. Tôi đi bộ dưới hai hàng cây, hoa vàng rung rinh trên cây. Chàng ngồi trên xe,khi tôi đến gần chàng kêu lên:

    - Ủa , anh tưởng cô nào chứ. Em mặc đồ này coi ngộ quá.

    Tôi nhoẻn cười:

    - Đẹp không anh?

    Chàng trìu mến nhìn tôi:

    - Hơn thế nữa, trông em ngoan quá. Anh thích những cô bé ngoan.

    Tôi cười:

    - Chớ không thích người đẹp?

    - Hồi còn trẻ anh thích người đẹp, bây giờ anh thấy đàn bà ngoan dễ thương hơn.

    Tôi chui vào xe:

    - Vậy anh sẽ thất vọng vì em chẳng ngoan tí nào.

    - Vờ ngoan như me cũng được.

    Tôi cười và chàng cũng cười. Chàng cho xe chầm chậm trườn êm dưới hai hàng cây vàng.

    - Đường nhà em đẹp quá.

    - Những hôm về một mình em chẳng thấy đẹp nữa.

    Chàng tâm sự:

    - Rất nhiều buổi chiều anh lái xe một mình tới đây,rồi lại trở về một mình.Không thấy em, buồn buồn trở về,vừa đi vừa trách thầm em dù biết là vô lý,bởi có bao giờ mình hẹn hò nhau đâu?

    Tôi xúc động:

    - Tại anh không nói em, em tưởng như không bao giờ anh đi tìm em.

    Chàng bâng khuâng:

    - Theo ý anh, anh muốn em học trường khác, đừng học trường vợ anh dạy nữa.

    - Vì vậy anh không bênh vực em trước hội đồng?

    Chàng trầm ngâm:

    - Một phần vì thế, mặc cảm làm khổ tụi mình quá nhiều. Hơn nữa,anh có phải là giáo sư Q.M đâu?

    Chàng giữ tay tôi, mắt nhìn xa xôi:

    - Tình yêu đưa mình vào oan trái. Anh chỉ là một người tầm thường, anh không thể dối lòng mình mãi được, mấy tháng rồi em nhỉ? Những giờ gặp em trong lớp thật não lòng. Yêu và không dám yêu.

    Giọng chàng say đắm hơn, chàng nhìn thẳng mắt tôi:

    - Thu, em có tin là anh khổ vì em không?

    Tôi nhẹ nhẹ gật đầu:

    - Em cũng vậy, nhiều đêm em khóc vì nhớ anh.

    Chàng vuốt ve tay tôi:

    - Tội nghiệp em tôi, bây giờ em tính sao?

    Tôi lắc đầu:

    - Em không dám tính gì hết, em chỉ biết yêu anh, thế thôi. Tính gì nữa mà tính khi anh....

    Chàng thở dài:

    - Em thích đi chơi rừng không?

    - Đi đâu cũng được hết. Em tin anh và được ngồi bên anh, bất cứ nơi đâu cũng được.

    -Em không sợ anh à?

    - Không bao giờ, vì em yêu anh.

    Chàng kéo tôi xích lại gần chàng:

    - Em ngoan quá, chẳng bù cho người ta..

    Tôi hiểu chàng muốn nhắc đến ai và tôi yên lặng.

    - Lúc nãy em định tông vào xe thật?

    Tôi gật đầu:

    - Em đang mơ ước sự chết thì đúng hơn.

    Chàng trầm ngâm:

    - Anh linh cảm đúng.Tự nhiên lòng anh bồn chồn, anh nhất định phải đuổi theo em.

    Tôi hỏi nhỏ:

    - Cô biết không hở anh? Tội quá,em trót yêu chồng của cô giáo em.

    Chàng nhìn tôi:

    - Rồi sẽ biết. Thôi đừng nhắc đến chuyện đó làm gì, mất vui đi.



    Rừng cao su hiện ra, một vùng bóng mát âm u như cõi mộng. Những hàng cây thẳng tấp chạy dài,lá khô rụng lớp lớp,trời mờ tối trong lùm cây xanh xao, nắng là những giọt vàng óng lung linh, những đóm sáng nhảy múa dạ khúc cuối ngày.Tôi xuống xe theo chàng vào rừng, ước gì hạnh phúc thẳng tắp như hàng cây?

    - Đẹp quá anh ơi.

    - Vì mình yêu nhau.

    Tôi ngước mắt tìm mắt chàng, hàng mi cong chớp nhẹ, màu nâu thăm thẳm làm tôi chao người đi như ngã hẳn vào người chàng.

    Chàng dìu tôi đi, giọng êm như mưa thu:

    - Giáng Thu, anh yêu em.

    Tôi dụi đầu vào ngực chàng, nước mắt rưng rưng:

    - Một chiều thôi cũng đủ phải không anh?

    Chàng lắc đầu:

    - Không phải một chiều, mà là một đời.

    - Em không dám ước nhiều đến thế.

    - Bây giờ em ước gì hở Thu?

    Tôi nũng nịu:

    - Em thích anh làm cho em căn nhà nhỏ ở đây, rồi tụi mình tu với nhau để không ai kiếm ra mình nữa.

    Chàng bật cười:

    - Tu với nhau ấy à, tu gì nỗi mà tu.

    - Ờ em quên, sống với nhau ở đây.

    Chàng kéo tôi đi sát vào chàng:

    - Thu ơi , thương em quá.

    Tôi không muốn nhắc đến vợ con chàng, nhưng tôi không thể quên được họ. Đôi mắt sắc xảo của cô Hà vẫn hiện ra như một ám ảnh không rời. Chàng lạnh lùng thì tôi hờn giận tủi thân. Nhưng bây giờ tay trong tay, dìu nhau từng bước đi mềm, tôi nghe lòng ăn năn khốn khổ, lương tâm dày vò tôi: Mày chỉ là một con ăn cướp, tệ hơn kẻ cướp nữa. Mày cướp chồng của người ta. Mày cướp những gì thân thiết nhất của một người, mày không phải là người nữa rồi. Mày là con hồ ly tinh, đáng phải giết chết không tiếc thương.

    Tôi dang xa nhìn chàng và u buồn nói:

    - Anh, đưa em về đi anh.

    Chàng ngạc nhiên:

    - Sao, em nói sao hở Thu?

    Tôi cúi mặt:

    - Em yêu anh,nhưng em..

    Chàng thở dài:

    - Anh hiểu.

    Chàng kéo tôi đứng dựa gốc cây, vuốt ve lưng tôi, giọng nhẹ như hơi thở:

    - Đừng nhớ gì hết ngoài một điều anh yêu Thu. Tình yêu chưa đủ sao em? Có tình yêu, chúng ta có tất cả.

    Bàn tay êm ái của chàng làm tôi run rẩy nép vào người chàng. Thôi tôi không nhớ nữa đâu, tôi yêu chàng thật tình, tôi yêu chàng vô cùng vô tận, và tôi không thể chống lại tôi. Chàng hôn sau gáy tôi, chàng ngậm vành tai tôi, và chàng thủ thỉ:

    - Cưng ơi,cưng..

    Người tôi bừng bừng da thịt căng lên, những bụi phấn như nở ra trên mọi miền da thịt. Chàng dịu dàng, chàng nâng niu từng cử động vuốt mềm như hoàng tử ngày xưa một chiều phi ngựa đến đánh thức công chúa ngủ trăm năm trong rừng. Tôi bàng hoàng vì nổi ngất ngây thần tiên của tình yêu. Tôi như người đang say, hồn lênh đênh, người lênh đênh. Người ta hút nha phiến thì chắc cũng phiêu du ngây ngất đến thế là cùng.

    Người tôi sát vào người chàng, bàn tay như có phép tiên dìu tôi đi mãi, đi mãi vào khu rừng nào rực rỡ ngàn hoa, chim rừng hót véo von, suối nhỏ tung tăng reo mừng bên hai bờ cỏ mịn. Tôi khép nhẹ hai mi, hồn lãng đãng theo chàng về chốn thiên thai. Im lặng hoàn toàn, tôi không muốn nói dù chỉ một lời, tôi sợ một xao động dù nhẹ như là hơi thở cũng đủ để thần tiên vổ cánh bay đi.

    Tôi hé mắt nhìn chàng. Đôi mắt chàng lim dim, gương mặt chìm lặng,hơi thở dịu dàng. Tôi cũng lao vào cuộc, tôi vòng tay ôm lấy chàng. Vòng tay nhỏ bé này biết giữ nổi anh mãi mãi cho riêng em không?

    Chàng thì thào:

    - Thu ơi ...

    Môi chàng thoắt ấm, hơi thở chàng bỗng nồng nàn mùi thuốc kề sát hai môi tôi. Mới kề sát thôi mà sao người tôi nổi gai như trái cam chín ửng mọng đầy nước ngọt.

    Môi chàng êm, hơi thở đàn ông lạ lùng và kỳ diệu, như thể tôi không còn là tôi, như thể tôi xuôi dòng mặc cho nước sông mơ hồ đưa thân tôi đi. Trời ơi, cám ơn ai đó đã cho con người biết hôn nhau. Và cám ơn anh đã cho em biết thế nào là cánh môi,là hơi thở một người đàn ông. Đàn ông - hai chữ này gom đủ mọi nỗi khát khao ngông cuồng. Đàn ông - hai chữ này em không thể hiểu, không thể cắt nghĩa, càng không thể xa rời nó ngoài thân phận em.

    Tôi lồng tay trong tóc chàng như lần mò vào một khu rừng cấm đầy mê đắm. Từng sợi tóc anh biến thành mỗi rừng cây lạ tên. Môi chàng xiết lấy, ngậm chặc không cho tôi thở một mình. Tôi không thở một mình nữa, nhưng tôi thở chung với chàng. Tôi không sống một mình nữa, nhưng tôi sống chung với chàng. Lưỡi chàng mềm, con rắn đa tình và dễ thương ấy cuốn hút tận cùng người tôi. Tôi lả người trong tay chàng, tôi thực sự đổi khác, bởi từ bây giờ tôi chỉ sống được khi còn thở chung với anh.

    Hai tay tôi buông dần xuống lưng chàng. Lưng chàng có những mụn trứng cá, ôi phiến lưng mênh mông che chở cho em cả một đời. Ôi phiến lưng yêu dấu này em ôm một lần, em sờ nó một lần rồi em chết cũng đành, rồi em chết cũng vui.

    Tôi nép vào người chàng. Tôi nhỏ nhoi yếu đuối trong vòng tay chàng. Đàn ông khi hôn là biến thành thần linh, là ngang hàng với thần linh, và sung sướng vượt bực hơn thần linh, bởi đã làm một con búp bê biết thở sự sống, biết buồn biết vui thật sự trở thành người. Tôi kiểng chân níu giữ môi chàng, níu lấy hơi thở của chàng. Thời gian như đọng lại. Đất trời như im tiếng thở, như ngừng quay, như cúi mặt e sợ. Tôi ngợp chìm trong giòng sông tình ái không bến không bờ, ngợp chìm trong nhau.

    Buổi chiều lãng đãng soi dáng hồng một phía trời xa. Mặt trời đỏ như lửa lui về phương tây, rực rỡ như một quả tim hồng đầy ắp tình yêu. Tôi im lặng đứng trong vòng tay của chàng. Nghe rừng thở trong cơn yêu thương, nghe đất chuyển mình xao xuyến. Rồi tung tăng dắt díu nhau về, rồi vòng tay chàng dìu từng bước đi, tóc bay như hồn mình cũng bay. Yêu anh chỉ còn biết một điều đó thôi. Mặc gian nan trước mặt, mặc hố sâu và mặc tai biến.

    Chàng âu yếm:

    - Chưa buổi chiều nào đẹp bằng chiều nay.

    Tôi gật đầu nép vào chàng mà đi.

    - Nếu chiều hôm nay dài mãi mãi anh nhỉ?

    - Trong rừng em đẹp như nàng tiên.

    - Anh oai như hoàng tử.

    Cười rúc rích như trẻ con. Với tình yêu, tôi với chàng trở thành trẻ con rồi, không còn thầy, không còn trò, chỉ còn người yêu với người yêu.

    Tôi níu tay chàng hờn dỗi:

    - Anh đi mau quá, em theo không kịp đâu, mỏi chân em rồi nè.

    Chàng trìu mến:

    - Sao không nói anh, tại em đi như chim ấy mà.

    - Không chịu đâu, ai biểu anh ví em như chim hử?

    Chàng cười:

    - Đi như trâu nhé.

    - Ừ ừ, anh ngạo em xấu rồi nghe.

    - Bao giờ anh mà ngạo em xấu được đã đỡ khổ cho anh.

    - Không biết, em đau chân rồi, em ra xe không nỗi nữa đâu.

    Chàng quỳ xuống:

    - Đưa anh coi. Chết,phồng chân rồi, đau lắm không?

    Tôi gật đầu:

    - Đau, đau như là...

    - Như là gì nói nghe coi.

    - Như là...ơ em không biết đâu.

    - Ngồi xuống anh bóp chân cho.

    Chàng tháo từng sợi dây giày, cười tủm tỉm:

    - Em quê ghê.

    Tôi nhăn mũi:

    - Anh nói em quê?

    - Ừ, em quê, nhưng càng quê, anh càng thương.

    Tôi phụng phịu:

    - Mà tại sao anh nói em quê?

    Chàng cởi sợi dây cuối cùng:

    - Mặc áo bà ba em phải đi guốc cao gót mới đúng điệu. Em đi giày hippy hèn gì không đau chân.

    Chàng ngồi bóp chân cho tôi, bàn tay êm ái mười ngón tuyệt vời. Bàn tay đen đen ngày nào vương mờ bụi phấn, tôi nhìn mà ao ước. Giờ là của tôi, một mình tôi. Cô Hà cũng thua, con chàng cũng thua. Khu rừng xanh tươi này là thánh địa cho tôi thắng trận giặc tình. Khi chàng đã ngồi bệt xuống đất dưới chân tôi, để bóp chân cho tôi, chàng ngước mắt nhìn:

    - Chân em xinh quá. Anh chưa gặp người con gái nào có bàn chân cá vàng đẹp như chân em.

    Tôi hờn dỗi:

    - Anh bóp chân nhiều người lắm rồi phải không?

    Chàng vội vàng:

    - Không có. Lần đầu tiên anh chìu đàn bà như thế này.

    - Còn cô Hà?

    - Vợ chồng phải chìu nhau.

    Tôi nghe ngây ngất về mơ hồ, tôi nghe rạo rực từ dưới bàn chân lên, lông tơ mềm mới mọc tay chàng lần cao lên, đôi chân duổi dài úp mở dưới lớp satin đen lóng lánh và mát rười rượi.

    Tôi nóng ran người kêu khẽ:

    - Đừng anh.

    - Anh thương mà.

    - Thôi đi về anh. Chết, muộn quá rồi, nhỡ me em đi tìm thì chết.

    Chàng bóp chân tôi:

    - Hết đau chưa cưng?

    - Em ghét anh rồi, kỳ quá.

    Chàng tình tứ:

    - Ai biểu chân em đẹp làm chi?

    - Anh kỳ thì có. Có ai đời đi hôn chân người ta bao giờ không?

    - Em không nhớ trong kinh thánh, người đàn bà đẹp nhất kinh thành xõa tóc dài ra lau chân cho Chúa à?

    Tôi gật đầu:

    - Nhớ chứ, nhưng đó là một trường hợp thiêng liêng và..

    - Tình yêu của mình cũng thiêng liêng vậy.

    - Nhưng em lo lắm, biết...

    Chàng che môi tôi:

    - Cấm nghĩ nhảm, anh yêu em, anh có bổn phận lo cho em.

    Tôi thẩn thờ:

    - Lo sao được mà lo, khi anh..

    - Thu,em hối hận phải không?

    Tôi nhìn chàng:

    - Không bao giờ em hối hận, chính em tìm đến anh kia mà. Nhưng em ân hận thì đúng hơn, dù sao yêu một người có vợ như anh, phần lỗi cũng là về em.Cướp chồng người ta, nặng tội hơn cướp của nữa anh ơi.

    Chàng lắc đầu:

    - Lý luận hoài rồi em nặng tội thật cho mà coi.

    - Em vừa ra hội đồng xong đó thôi. Và em không thể kêu ca gì, anh thấy đó. Em nhận lỗi kia mà, em tự biết mình có tội nên em nhất định không cho ba me em biết. Em đủ can đảm yêu anh thì cũng đủ can đảm chịu tội một mình.

    Chàng mở cửa xe cho tôi leo lên ngồi chung rồi ghé hôn má tôi.

    - Thôi anh xin, anh chịu tội thay em rồi.

    Tôi nhăn mặt:

    - Tối nay anh về chịu tội phải không?

    Chàng cười:

    - Em ghê quá.

    - Anh có vẻ vội vã để trở về...

    - Em đòi về rồi bây giờ đổ tội cho anh hả?

    - Đi với em suốt đêm nay, em không cho anh về nữa.

    Chàng gật đầu:

    - Anh chịu gấp, chỉ sợ con thỏ đế này chưa gì đã đòi về bú mẹ.

    Tôi bướng bỉnh:

    - Em không cho anh về chịu tội đâu.

    Chàng từ tốn lái xe:

    - Ngồi trên xe với anh suốt đêm nhé, nhớ nghe, cấm đòi về nữa nghe.

    Tôi gật đầu:

    - Nhớ, để xem ai thua trước.

    Xe về con ngõ xinh, hàng cây trong gió đứng run run. Hoa vàng giờ đậm màu, mây đã xám vì chiều đã đậm đặc rơi xuống. Gió lồng lộng thổi, cho tóc rối bời và môi nhớ môi. Chàng tinh nghịch cho xe phóng thẳng, không ngừng lại đầu ngõ nhà tôi. Tôi hoảng hốt:

    - Cho em xuống, me đi kiếm thì chết.

    Chàng cười:

    - Đi suốt đêm kia mà, em quên rồi à?

    Tôi đành cười:

    - Thôi em sợ anh rồi.

    - Sợ anh, anh làm gì mà em sợ anh?

    - Sợ anh hôn em hoài thì chết.

    Chàng tình tứ:

    - Giờ phải đền anh, anh mới chịu cho em về.

    Tôi lắc đầu:

    - Không chịu đâu anh, kỳ thấy mồ đi.

    Chàng cũng lắc đầu:

    - Thì thôi, anh không ngừng xe nữa, anh bắt cóc em đi luôn. Kiếm một cái nhà hoang nào nhốt em lại là xong.

    - Em tông cửa xe, em xuống này.

    Chàng ôm chặt tôi, xiết êm đềm:

    - Đó, xuống nỗi không?

    Môi chàng kề trên má tôi, bóng tối che hết buổi chiều, khi mặt chàng nghiêng soi dòng tóc rối.

    - Thu!

    - Dạ.

    - Anh yêu em.

    Chàng quay xe:

    - Đùa đấy, me mắng em thì khổ cho anh.

    Chàng ngừng xe:

    - Về nhé. Mai anh chờ ở đây nhé.

    Tôi hỏi khẽ:

    - Mấy giờ hở anh?

    - Như hôm nay.

    Tôi nhìn vào nhà:

    - Chờ xa xa nghe anh.

    Chàng gật đầu,cười nhẹ:

    - Ngủ ngon nhé.

    Tôi nhăn mũi:

    - Em đang đói bụng, chúc ăn ngon chứ?

    - Hay mình đi ăn em?

    Tôi le lưỡi:

    - Chịu thôi, me em mắng chết, bả tinh lắm anh ơi.
    Ờ thôi em về đi.

    Tôi hồi hộp trở về nhà, chàng đã cẩn thận đậu xe xa xa, nhưng tôi vẫn lo lo. Me ngồi trong ghế bành, mặt me nghiêm hẳn lại:

    - Thu, con đi đâu về nói nghe coi?

    Tôi ấp úng:

    - Dạ con sang nhà Ái làm toán mà me.

    Me gằn giọng:

    - Làm toán, hừ làm toán, me tin con, rồi con nỡ dối gạt me.

    Tôi tái mặt:

    - Dạ...

    Me lạnh lùng:

    - Ái nó mới qua tìm con, me biết rồi, con không đến nhà Ái, con đi chơi với ai, tại sao con dấu me?

    Tôi lí nhí:

    - Dạ con xin lỗi me, con...

    - Xin lỗi, em ngồi chờ con cả buổi chiều, me lo thắt ruột lại, rồi con về xin lỗi me là xong hết phải không?

    Tôi im lặng, me tiến đến gần tôi:

    - Đừng dấu me. Me không khe khắt với con đâu, yêu ai con cứ mời họ đến nhà chơi, me có cấm con đâu?

    Tôi khổ sở:

    - Nhưng không được đâu me.

    - Tại sao lại không được, me thương con, me sẽ lo cho con.

    - Nhưng anh ấy không thể đến nhà mình được.

    Me nhăn trán:

    - Không thể đến nhà? Tại sao chứ? Me có cấm đâu?

    - Không phải me cấm, nhưng...

    Me thẫn thờ:

    - Không được, như vậy người ta không đàng hoàng, tại sao không dám đến gặp ba me?

    Tôi nhăn nhó:

    - Con van me, cho con yên.

    Me giận:

    - Cho con yên, cho con yên à? Có người mẹ nào không muốn con mình yên lành đâu? Nhưng người đó không chịu đến thăm gia đình mình, me nghi quá.

    Tôi sợ rủn người:

    - Me nói sao? Me nghi gì cơ me?

    - Me nghi anh ta không đàng hoàng, bao nhiêu tuổi con?

    - Dạ dạ cũng lớn rồi, chừng ba chục gì đó.

    Me ngạc nhiên:

    - Ba chục, lớn thế rồi, sao không đến nhà gặp me?

    - Dạ có gì đâu mà đến nhà, bộ...

    - Không có gì sao con gạt me để đi chơi với người ta cả buổi chiều. Từ giờ trở đi me đưa con đi, me đập Honda đi, me khóa Honda lại, bán đi là xong.

    - Con đi bộ mà.

    - Ơ đi bộ, đi nữa đi, rầu quá, con với cái.



    Tôi rơm rớm nước mắt, ngày mai chàng đợi tôi, rồi làm sao đi chơi với chàng nữa đây. Thấy tôi khóc me dịu giọng:

    - Thu, nghe me nói đây, con còn bé lắm, con không thể một thân một mình đi chơi với đàn ông được, ba mươi tuổi họ ghê lắm rồi, con mới mười bảy, con có thương me, có tin là trên đời này người me thương yêu nhất là con không?

    Tôi gật đầu:

    - Con khổ quá me ơi, con xin lỗi me.

    Me vuốt tóc tôi:

    - Cứ cho me gặp anh ta, me sẽ giúp con.

    Tôi lắc đầu:

    - Không được đâu me.

    Tôi đứng lên:

    - Con xin me để con yên, con lớn rồi, vâng con lớn rồi, con phải có một chút tự do chứ. Ngày me mười bảy tuổi me muốn gì, con cũng vậy. Con có những băn khoăn của con và những nỗi khổ của riêng con.



    Tôi bỏ đi một mạch, tiếng thở dài khe khẽ của me đuổi theo từng bước nặng nề. Hạnh phúc không bao giờ bán rẻ cho ai, hạnh phúc là trái ngọt thành hình từ trái chát trái chua. Tôi nghe me gọi ra ăn cơm, nhưng tôi vờ không biết đi thẳng lên lầu. Xe chàng còn đó, khi tôi mở tung cánh cửa bước ra balcon. Thấy tôi, chàng bước xuống dựa thành xe hút thuốc lặng nhìn nhau mà tê tái buồn.

    Tôi dơ tay vẫy chàng hãy đi đi. Tôi sợ. Tôi sợ trăm điều trăm nỗi. Chàng lắc đầu rồi đành quay xe phóng vút đi. Xa lộ thênh thang, bóng xe chìm khuất. Tôi dơ tay lên len lén chùi nước mắt, len lén hôn tóc mình để thương hơi thở chàng vương vất đâu đây.



    Chiều hôm sau tôi bồn chồn đi ra đi vào trong nhà. Tôi như kẻ bị tù. Me theo tôi từng bước, buổi sáng tôi đòi đi chơi, lấy cớ mới nghỉ tết. Me chẳng nói chẳng rằng lặng lẽ đưa tôi đi:

    - Để me đưa con đi, xuống phố phải không?

    Tôi muốn vào bưu điện gọi điện thoại tin cho chàng hay tôi đang bị kẹt, để chàng đừng đợi tôi. Nhưng cô Hà vứt đi đâu? Đành đi phố mua vớ vẩn vài món hàng với me rồi lại trở về.

    Một ngày dài lê thê qua đi, bây giờ là buổi chiều, còn năm phút nữa đến giờ hẹn với chàng. Tôi cuống quít:

    - Me ơi, con đi mua bưởi nghe, con thèm bưởi quá me ạ.

    Me bình thản:

    - Để me biểu nó chạy ra mua cho con ăn, ra làm gì cho mệt.

    Bưởi đem về ngay sau đó, tôi đành nhắm mắt gượng gạo ăn, chua tê răng hay tại tôi nghĩ nó chua? Tôi lên lầu mở tung cánh cửa rầm một tiếng. Me vẫn bình thản ngồi đọc sách:

    - Con còn thèm gì nữa không?

    Tôi nhìn me, muốn hét với me: có thèm, thèm đi chơi, thèm tự do. Đời khổ, đời buồn, ở nhà sợ ba me, đến trường sợ thầy cô, mai mốt lớn lên sợ chồng sợ con. Sợ hoài, khổ hoài thế này sao?

    Chàng sẽ đợi đến tối, sẽ đợi đến đêm. Chàng sẽ nóng lòng nóng ruột như thiêu như đốt. Chàng sẽ coi đồng hồ từng phút một, sẽ nhăn trán lại, sẽ mím môi khô. Rồi chàng sẽ giận tôi sẽ bỏ tôi. Ôi, mới nghĩ chàng giận hờn bỏ đi, tôi buồn chết được, nước mắt viền quanh mí mắt cay. Không, phải ra với chàng, nói với chàng một câu cũng được. Nhưng còn me, nếu me biết tôi yêu thầy của tôi, lại một ông thầy có vợ có con đàng hoàng? Tôi không đủ can đảm rồi, tôi gục rồi.

    Vú đi lên âu yếm:

    - Thu làm sao thế, mặt mũi khó đăm đăm vậy?



    Tôi quay đi một mạch bước hai sải vào phòng. Đóng cửa lại, quăng cái gối xuống đất, quăng cái mền lên bàn học. Vứt quyển sách vào tường, rồi mở tung tủ áo đứng nhìn nó cho đỡ giận.

    Tôi muốn đập phá một cái gì, nhưng sợ me tôi không dám, người tôi tấm tức, người tôi khô. Tôi nhìn sững tôi trong gương. Mình xấu như ma thế này? Mặt tôi nhăn nhíu, hai mắt đầy hờn giận. Trời ơi, mình xấu quá. Tôi không còn là tôi nữa. Mặt mũi khó coi quá chừng quá đỗi. Cơn giận phá tan tành nhan sắc tôi. Cơn giận phá tan tành nét dịu dàng. Tôi thừ người nhìn con ma giận trong gương. Đã nhiều lần tôi chứng kiến những người đàn bà nỗi giận đánh con như đánh kẻ thù, chửi con như chửi kẻ cắp. Những câu chửi tàn hung ấy, vẻ mặt bừng bừng hơi lửa làm tôi ngạc nhiên, sao họ xấu thế, lúc đó có cái máy hình chụp sát mặt họ, rửa ngay cho coi chắc họ xấu hổ đến cắn lưỡi mà chết.

    Giờ tôi cũng xấu xí cộc cằn. Tôi cố mỉm cười rồi rót đầy một ly nước uống dài một hơi, uống cho mát máu, mát ruột lại. Uống cho cơn giận trôi đi.

    Me vẫn ngồi ngoài đó, vờ đọc sách nhưng tôi biết me canh tôi từng giờ. Thôi đành vậy, đành để anh chờ mỏi mắt, chờ thắt tim, rồi anh cũng phải về, về với vợ với con anh. Biết đâu anh chẳng thương vợ thương con hơn vì giận tôi.



    Tôi mở hé cánh cửa nhìn xuống con đường đầy hoa vàng nở tươi trên lá xanh, đầu con đường nhỏ hôm qua chàng đậu xe chờ tôi. Từ vuông cửa sổ tôi sẽ trông thấy chàng đến, ngó chàng, nôn nóng ngó chàng chờ mong. Tôi nín thở chờ, tôi nhìn đồng hồ, đúng giờ hẹn rồi sao chàng chưa tới, rõ ràng chàng hẹn tôi sáu giờ chiều hôm nay cơ mà. Năm phút qua rồi, mười phút lùi lại sau lưng đời người. Vẫn không thấy chàng đến. Thời gian nặng như chì, lê thê như mưa phùn. Nhưng quả thật thời gian vẫn trôi. Tôi nhìn mờ cả mặt kính cái đồng hồ Seiko mạ bạch kim. Tôi nhìn từng giây một. Xe đến rồi xe đi, vẫn không thấy chàng.

    Vậy mà vội vàng giận hờn me. Chàng có thèm đến đâu, với chàng, tình yêu của mình không có nghĩa gì hết, đàn ông ấy mà. Thấy mình say mê họ thì họ đành yêu lại mình. Có suy chuyển hao mòn gì đâu mà không yêu. Có ngắn có dài gì khi yêu thêm, hôn thêm một người đàn bà. Đàn ông, một cô yêu, hai cô yêu, chứ hàng trăm cô yêu họ cũng yêu tuốt hết.

    Tôi nỗi điên rồi, tôi điên rồi. Tôi đứng mãi, đứng mãi để mòn mỏi chờ chàng. Tôi không dám bỏ vào dù chỉ một phút. Xe hư dọc đường. Biết đâu nhỉ? Không, xe chàng còn tốt lắm, còn tối tân lắm. Hay cô Hà cản? Tức đến đứt mạch máu được, nếu vì cô Hà mà chàng không đến? Ô hay chưa? Nếu chàng đến mình có gặp chàng được đâu? Mình chẳng ao ước gọi điện thoại cho chàng để hủy cái hẹn là gì? Hay chàng bị đau? Thôi không nghĩ nhảm nữa. Thôi đừng thèm chờ người ta nữa.



    Buổi tối tôi mệt nhoài cả người, tôi gục mặt vùi vào gối chăn mà tức anh ách. Dù chàng đến đợi, tôi cũng khổ vì không ra chỗ hẹn với chàng được, nhưng chàng không đến nỗi khổ còn ngàn lần tức tửi hơn, chua cay hơn.

    Me vẫn dịu dàng săn sóc tôi. Tôi đợi lúc mọi người ngủ yên mới khóc thầm một mình. Tình yêu làm tôi điêu đứng và đừ người. Tôi trằn trọc hằng giờ mới thiếp đi được. Giấc ngủ cũng không tròn như ngày còn bé. Toàn những cơn ác mộng đổ mồ hôi. Buổi sáng gia đình tôi thường dậy muộn. Me phải chín giờ mới ra khỏi phòng. Chỉ có ba và tôi phải dậy sớm để kịp giờ học, bây giờ ba cũng nghỉ, tôi cũng nghỉ. Mọi người có quyền dậy thật trưa. Mình tôi ngủ không được, như bị một sức mạnh vô hình xúi dục, tôi vội vàng lẻn trốn ra khỏi nhà. Honda bị khóa chặt, tôi đành đón xe đò chạy ngang xa lộ để về Saigon.



    Tôi đứng trước cổng nhà chàng lúc trời Saigon còn mờ hơi sương. Những ngọn đèn vàng còn le lói trên cao. Tại sao đứng đây, tôi không thể hiểu. Tôi dựa cột đèn trông lên tòa nhà hai từng của vợ chồng người. Ngôi nhà này theo dư luận bạn bè, của cha mẹ cô Hà cho, chàng tay trắng ngoài thân chàng, chàng chẳng có gì.

    Cánh cửa mở ra, tôi hồi hộp núp lại sau thân cột đèn để nhìn lên balcon có dàn hoa vàng. Chàng hiện ra, quần sọc trắng, ngực để trần. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy ngực chàng, nên lặng người ngó đăm đăm vùng ngực mênh mông của chàng. Hai đầu vú hơi đậm khi chàng đứng thở, chàng bình thản sống như mọi ngày, trong khi tôi điêu đứng đến đây vì chàng.

    Tôi muốn có đôi cánh thiên thần mỏng như phiến mây xanh trên trời, tôi muốn bay lên đó với chàng. Tôi rời chỗ khuất mải mê dựa cột đèn trông lên. Đôi chân dài săn chắc có thật nhiều sợi lông đen quăn quăn. Chàng chợt nhìn thấy tôi. Mắt chàng hình như mở lớn ra, hình như chàng tròn môi sững sờ. Chàng lui vào rồi chạy xuống. Tôi vẫn đứng im không nhúc nhích. Chàng nắm tay tôi giá lạnh vì sương sớm.

    - Thu, ai cho em đến đây?

    Tôi rưng rưng nước mắt:

    - Sao chiều qua anh không đến?

    Chàng lắc đầu:

    - Anh sợ em rồi, sao liều thế? Đi đã.

    Tôi trì lại:

    - Không đi, em thích đứng đây chờ người ta ngủ dậy trông thấy em với anh.

    - Đừng điên, chuyện đâu có đó.

    Tôi dậm chân:

    - Anh có yêu em không?

    Chàng gật đầu, tôi gắt:

    - Như vậy cứ đứng đây, em không thích anh hèn nhát, em ghét những người đàn ông hèn nhát, anh yêu em cơ mà. Tại sao lại sợ?

    Chàng cầm tay tôi lôi đi:

    - Anh bảo đi.

    Tôi dằn dỗi:

    - Anh mắng em rồi, anh không yêu em, thôi được, tôi về đây, tôi không làm phiền anh nữa đâu.

    Chàng dỗ dành:

    - Phải nghe anh, Thu, anh yêu em, nhưng anh không thể..

    Tôi tàn nhẫn:

    - Cứ nhận là sợ vợ cho rồi.

    Chàng buồn bã:

    - Cũng được, anh có chối đâu, nhưng anh yêu em.

    - Tại sao chiều hôm qua anh không đến?

    - Anh kẹt quá không đi được.

    - Vợ cột chân phải không?

    Chàng giận:

    - Thu!

    Tôi ăn năn cúi mặt, lòng tôi buồn bã lẫn điên cuồng:

    - Em xin lỗi anh, vì em lo quá, em sợ có chuyện gì xảy đến cho anh.

    Chàng bùi ngùi:

    - Giáng Thu, em có thương anh không?

    Tôi gật đầu:

    - Em yêu anh.

    Chàng xiết tay tôi êm đềm:

    - Thu, đêm qua anh không ngủ.

    - Em cũng không ngủ, em trốn me đi xe đò lên đây.

    Chàng xót xa:

    - Giờ anh đưa em về nhé.

    - Đưa em về?

    Chàng gật đầu:

    - Chiều anh sẽ đến chỗ hôm kia anh đã chờ em.

    Tôi lắc đầu:

    - Thôi anh ạ.

    - Sao thế?

    - Me em cấm rồi.

    Chàng âu lo:

    - Me biết rồi?

    - Me biết em đi chơi với anh hôm nọ nhưng me chưa biết anh là thầy của em.

    Chàng dặn dò:

    - Em phải kín đáo một chút nghe không, nguy lắm.

    - Chán ghê, yêu nhau mà lén lút như thế này hoài, chịu hết nổi anh ơi.

    - Từ từ đã em.

    - Từ từ, để khóc khô cả người à?

    Chàng vuốt ve:

    - Anh yêu em, chưa đủ sao?

    - Chưa đủ, em muốn cột anh lại với em như cô Hà kia, em muốn giữ chặt anh như cô Hà, em muốn..

    Chàng thở dài:

    - Tình yêu đẹp hơn hôn nhân, em không biết à?

    - Em không thích đẹp, em thích có anh suốt đời bên em, suốt ngày suốt đêm và suốt đời.

    Chàng chỉ thở dài, tôi nghe lòng chùng xuống vì tiếng thở dài của chàng. Tôi run môi:

    - Anh giận em hở anh?

    - Không, anh thương em.

    Chàng ôm vai tôi dìu xa ngôi nhà đó, chàng vẫy taxi, tôi ngỡ ngàng thấy chàng đứng lại:

    - Về nhé.

    Tôi tủi thân quay đi không nhìn chàng. Phải, anh trở về đi, về trước khi vợ anh thức giấc kẻo trái đạo vợ chồng, về đón vợ anh tỉnh dậy sau một đêm yên giấc.



    Tôi trở về nhà. Ba me vẫn còn ngủ yên, chỉ mình vú biết thôi:

    - Trời đất, Thu đi đâu về đó?

    - Đi dạo cho khỏe người.

    - Ờ, Thu tập thể dục ấy hở?

    - Đúng đó, Thu tập thể dục cho đỡ phải khóc.

    - Ủa tập thể dục cho đỡ phải khóc?

    - Ừ, cho quen đi.

    - Cho quen đi.

    Tôi cười ngất:

    - Vú ơi! Thu thương vú quá.

    Vú hỏi:

    - Nghe bà nói Thu sắp thành tinh tinh tài tử gì đó hở? Thu đóng tuồng Tàu hay tuồng ta?

    Tôi chúm môi:

    - Minh tinh chứ sao lại tinh tinh, đúng đó, Thu sắp nổi tiếng rồi, Thu sắp qua mặt cô Hà, Thu hách hơn cô Hà cho vú coi. Bố Duy bảo thế.

    Vú lặp lại:

    - Nổi tiếng hở? Rồi như mấy cô đào cải lương ấy hở?

    Tôi lắc đầu:

    - Không phải đâu, hách hơn chứ.

    Tôi nhún chân:

    - Thôi Thu đi ngủ lại đây, đừng nói me Thu nghe vú, nghỉ chơi vú liền.

    Tôi vào phòng hát như chim, buồn quá hóa vui như sáo đậu. Tôi véo von hát một khúc tình ca:

    Ngày nào cho tôi biết. Biết yêu em rồi. Tôi biết tương tư. Ngày nào biết mong chờ, biết rộn rã buồn vui đợi em dưới mưa. Ôi biết đem tim nầy, vắng như lòng giấy. Tình yêu lấp đầy. Rồi biết quên câu cười, biết cho đôi giòng lệ rơi. Tình yêu đã trở lại. Đôi mắt đêm ngày vơi hết đọa đầy. Tà áo em phơi bầy, ngón tay em dài, tiếng yêu không lời.

    Ngày nào lòng tôi đã biết vui biết buồn ôm mối tương tư...

    Ủa vui như chim, hát như chim, sao nước mắt lại thánh thót hai hàng rơi xuống. Tôi cười như mếu, chuồi mình vào chăn cố ngủ cho đỡ buồn đỡ tủi. Có ai dở khóc dở cười như tôi bây giờ không? Thôi được, sẽ yêu người khác là xong chuyện. Người ta có vợ rồi, yêu làm gì nữa mà yêu. Rõ thật mình ngu. Từ giờ thấy đàn ông có vợ là mình lủi, mình chạy, mình trốn. Đàn ông có vợ là bỏ, bỏ ngay tức thì. Yêu họ là chết. Chết cả một đời. Ho cho mình của thừa, hôn thừa, chán ngẩn chán ngơ. Với người có vợ, vợ con của họ vẫn là nhất. Khốn khổ cho mi Giáng Thu, khi mi yêu của thừa. Để coi anh chàng có dám mua cho mình một cái áo không? Hay là chỉ yêu mình bằng miệng còn thì... Để xem anh chàng có dám đem cả tháng lương về cho mình không? Ừ, tiền không có nghĩa gì, tiền là tờ giấy nhưng tiền là thước đo thành công, đo mức sống và đo cả tình yêu. Một bà mẹ không thể nói là yêu con khi bao nhiêu tiền bà bọc lại hết không hở một xu cho con. Một người tình không thể nói là yêu mình khi keo bẩn không cadeau được nửa hộp phấn, nửa hộp kẹo, nửa chiếc nhẫn kim cương làm kỷ niệm cho đời. Tôi nằm nghĩ nhảm. Quí báu chi mà hậm hực, nhà mình giàu muốn gì được nấy vậy mà còn tham lam.

    -còn tiếp-
Working...
X
Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom