• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Chết cho tình yêu- Lệ Hằng -tiếp theo-

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Chết cho tình yêu- Lệ Hằng -tiếp theo-


    ba


    Sáng thứ hai tôi thức dậy sửa soạn đi học, ba me chờ sẵn ở bàn ăn điểm tâm. Tôi cúi gằm mặt xuống mà ăn nhất định không nhìn ba mẹ nữa. Me có vẻ ngạc nhiên:

    - Con làm sao thế Thu? Có đau gì không?

    Tôi lắc đầu vẫn không nhìn me, me kêu:

    - Thu, sao me hỏi con không nói, con bị khan tiếng hở?

    Muốn cho qua chuyện tôi gật đầu, tự nhiên tôi cảm thấy ghen tức với me, tại sao ba cứ quấn lấy me, ba bỏ rơi mình, ba không thương mình nữa rồi.

    Me sờ tay trên trán tôi:

    - Đi học có nổi không con?

    Tôi đáp cụt ngủn:

    - Được.

    Ba nghiêm nghị:

    - Thu, con có chuyện gì buồn?

    Tôi uống hết giọt sữa sau cùng, vội vã đứng lên:

    - Thưa ba không.

    Tôi lủi vào nhà, tiếng thở dài của ba đuổi theo:

    - Con nó sắp lớn rồi bà...

    Tôi nhét những quyển sách vào cặp, bạn bè vẫn là những gì thương yêu nhất, thầy cô vẫn là hình bóng thân yêu nhất. Ba không thương tôi đâu, cả me nữa, ba suốt ngày chỉ lo cho me, me đau ba lo quýnh chứ mình có đau ba cũng tỉnh như không. Tôi bặm môi lao ra xe, mở thật mạnh cánh cửa, ba ngồi sẵn trong xe chứ không có xuống đón mình, mở cửa cho mình như đã lo cho me đâu.

    Ngồi bên cạnh ba trên quãng đường xa lộ rộng thênh thang chan hoà ánh nắng buổi sáng, nắng làm vàng mái tóc của ba, làm sáng vầng trán rộng. Tôi len lén nhìn ba, ba vẫn như thường, không có gì thay đổi, nhưng tôi, tất cả những gì tôi dành cho ba không còn nữa. Khi ba quay lại, tôi vội quay đi tránh mắt ba. Tôi không muốn nhìn ba nữa. Ba cười nhẹ:

    - Con gái ba lớn mất rồi, vậy mà ba quên, con buồn ba phải không? Ở lớp có chuyện gì khó xử không con?

    Tôi lắc đầu nhìn ra xa, tôi không thể nói chuyện với ba nữa, không thể nũng nịu ba nữa rồi, thấy thương cho mình ghê. Ba im lặng hút thuốc và tôi im lặng ngó ra xa, thỉnh thoảng nhìn lén ba.

    Đến trường còn sớm quá, áo trắng còn thưa thớt đó đây trước cổng trường. Tôi tự mở cửa bước xuống, mọi khi thường thường tôi ngồi lại làm nũng ba vài phút, ba: đón con sớm nghe ba, đừng để con chờ lâu đó, mắc cỡ lắm. Bây giờ tôi không buồn nhìn ba nữa, đừng nói chi dặn dò, tôi nghe ba gọi:

    - Thu!

    Tôi vẫn cúi đầu đi không quay lại:

    - Thu lại ba bảo.

    Mặc. Tôi vẫn đi như người điếc, mắt tôi mờ đi, không, tôi hết thương ba mất rồi, tôi không thể đóng kịch thương ba, tôi không quen giả dối.

    Tôi chạy lao vào trường vừa lúc cánh cổng quen thân mở ra đón bầy học trò áo trắng. Tiếng cửa xe đóng lại, tiếng ba gọi vang vọng:

    - Thu, Thu đứng lại ba bảo.

    Tôi chảy nước mắt, chưa bao giờ buồn chán như hôm nay. Tôi lủi thủi vào lớp, tôi muốn trốn chào cờ nhưng không dám. Chuông chưa rung nên lũ bạn vây quanh tôi. Hạnh láu táu:

    - Cha, bữa ni mi đi học sớm rứa e trời bão mất hé tụi bây. Này hết cúp cua chưa mi? Nói cho mi biết, mi mà nghỉ giờ cô Hà nữa mi chết với bà ấy.

    Tôi lắc đầu ngồi im thin thít, Hạnh ngạc nhiên:

    - Ủa sao mi khóc? Chuyện chi đó mi?

    Nhỏ Châu nói nhỏ:

    - Chắc bị má la rồi, đúng hông Thu?

    Hạnh tò mò:

    - Chắc không phải, ba me nó cưng nó thấy mồ, con một chứ có phải con lạm phát như tụi mình đâu mà la, hay mi thất tình hở Thu?

    Tôi cười:

    - Tao có già nua gì mà khóc vì tình, tụi bay yên trí đi, có điều tao chán đời quá, tự nhiên chán. Này tụi bay đừng thèm tin người lớn nữa bay, người lớn giả dối lắm, họ đóng kịch tài lắm bay ơi.

    Bọn chúng ngơ ngác, Lan than:

    - Mi nói cái chi kỳ cục rứa? Tao không hiểu mô tê chi hết.

    Tôi gắt:

    - Có mi kỳ cục thì có, nói cái chi mà mô rứa chi tề như tiếng Tây thế mi?

    Lan cười:

    - Tiếng Huế của người ta mà mi kêu là tiếng Tây, thôi đúng rồi, con Thu nó điên tụi bay ơi.

    Tôi nghiêm trang:

    - Này, tụi bay có bao giờ biết ba me tụi bây ngủ nghê ra làm sao không?

    Tụi nó ớ người ra:

    - Mi nói chi hở Thu? Thôi đúng là mi sắp điên rồi Thu ơi.

    Tôi cười:

    - Có tụi bây ngu thì có, lũ con gái nham nhở như khỉ.

    Châu đỏ mặt, Lan đỏ mặt:

    - Con khỉ ni, nó thất tình là cái chắc, thôi chắc bị cô Hà la rồi, chàng bỏ mi rồi phải không Thu? Nói cho mi biết, tình mi tuyệt vọng rồi.. Đừng hòng nhất Anh văn tháng này nữa em ơi. Bố bảo thầy cũng không dám cho mi 18 điểm nữa đâu.

    Tôi nhớ chàng, dù bây giờ thù ghét chàng, tôi cũng không thể quên được chàng. Tôi ôm lấy đầu hét lên:

    - Im đi, im đi, đau đầu quá!

    Tụi nó ngạc nhiên tròn mắt ngó tôi. Chuông rung rồi, tụi nó bỏ tôi chạy ùa ra sân. Tôi ủ rũ đi theo chúng.

    Hai giờ Pháp văn với cô Mai dễ thương rồi cũng qua đi. Tôi ngồi im một chỗ nghe cô giảng bài, tôi không còn lòng dạ nào nói chuyện nữa, dù là nói trên giấy.

    Giờ ra chơi tôi rủ Hạnh, Kim và Ái kiếm một gốc cây ngồi tâm sự. Tôi không đùa nghịch được nữa, tôi cần những đứa bạn thân hơn bao giờ. Đức Hạnh nói:

    - Hôm nay con Thu lạ kinh khủng tụi bay nhỉ, coi bộ lớn hẳn ra. Chắc mi sắp lấy chồng phải không Thu?

    Tôi không cười được nữa:

    - Lạ thì không lạ, có điều tao có chuyện hỏi tụi bay.

    - Chuỵên gì đó Thu?

    Tôi ngập ngừng:

    - Hỏi thật tụi bay nhé, có bao giờ tụi bay thấy ba má ngủ không?

    Hạnh cười chúm chím:

    - biết à, tao đâu có để ý, tao chỉ biết mỗi tối ba tao ngồi đọc báo, má tao dọn dẹp rồi bả đi ngủ lúc nào ai biết đâu?

    Ai băn khoăn:

    - Mà mi hỏi chi vậy Thu?

    - Thì tao hỏi thật, mi trả lời cho tao đi rồi tao nói.

    - Tao thì tao thấy ba me tao ngủ chung một giường, tao không có thì giờ để ý nữa.

    Tôi nhớ đến ba, buổi sáng ngồi trong xe với ba đi trên xa lộ mà tôi có cảm tưởng như ba đưa tôi đi trong một đoạn đường hầm đen tối nhất đời.

    Kim thật thà hơn:

    - Kim thấy ba má hay ngủ chung với nhau lắm, ba má Kim mỗi người một phòng nhưng có nhiều buổi sáng tao dậy sớm đi kiếm má, cái thấy phòng má trống trơn, gối chăn còn nguyên, chặp thấy má ở trong phòng ba đi ra. Chắc phải vậy mới có tụi mình chứ bộ, có gì lạ đâu. Ủa sao mà hôm nay Thu hỏi kỳ thế?

    Hạnh làm bộ người lớn:

    - Thôi tao biết rồi, con Thu coi bộ lớn xác chứ hắn trẻ con lắm, ba má hắn cưng quá thành ra hắn lý tưởng, hắn nhìn đời toàn màu hồng, giờ hắn đang bắt đầu mở mắt, ai đời yêu ngay ông thầy có vợ bao giờ không, yêu mà không biết dấu diếm.

    Tôi cay đắng:

    - Tại sao phải dấu diếm.

    Hạnh nhún vai:

    - Mi như con trai, con gái phải ý tứ, phải e lệ chứ bộ, nói như mi thì ...

    - Thì sao?

    - Thì không có con gái nữa. Cái chuyện ba má mình là chuyện thường, mai mốt lấy chồng thì biết, có gì mà thắc mắc.

    - Mi biết rồi?

    - Biết.

    - Thật không?

    - Thật chứ, có gì lạ đâu.

    - Như thế nào hở mi, còn thầy cô của mình bộ cũng như thế?

    - Chứ sao nữa, như trong ciné ấy, cũng ôm ấp hôn hít thế thôi, y như ciné. Thầy cô cũng là người.

    Giờ học với cô Hà đã đến, tụi nó có vẻ e ngại nhìn tôi vào lớp. Hôm nay cô Hà mặc áo đen, nước da cô trắng xanh nổi bật lên như pho tượng mỹ nữ. Tôi ủ rũ ngồi im, thỉnh thoảng đưa mắt nhìn cô, cô có vẻ dịu dàng với tôi, tia nhìn lắng xuống. Tôi không còn ghen tức nữa, tôi hết yêu chàng rồi, còn gì nữa đâu mà ghen tương. Tôi chỉ thấy lòng buồn buồn, dáng ngồi hớ hênh của cô làm tôi nhíu mày. Cô duỗi dài chân ra, có lẽ cô mỏi mệt, và sáng nay dậy trễ vì đêm qua đã thức khuya với chàng.

    Tôi chăm chú nhìn, lòng gờn gợn đớn đau, người tôi như mọc lên những sợi lông cứng. Quần lót đỏ và quầng thâm nơi mắt môi mệt mỏi, tôi muốn gọi to:

    - Cô ơi, cô đóng cúc quần lại đi cô, em khổ quá rồi.

    Môi tôi mím lại, cả lớp mãi nghe cô giảng bài, cô giảng bài hay lắm, cô xinh đẹp lắm, nhưng cô đã có chồng, tụi em vẫn thích học với những cô chưa có chồng kìa. Mỗi lần thầy cô bỏ tụi em đi lập gia đình cả lớp cả trường đều buồn ngẩn ngơ. Nhất là thầy, đang học mà thầy cưới vợ thì đứa nào cũng nghe như mất mát một cái gì thật dễ thương.

    Không phải là yêu đương hay ghen ghét nhưng tụi em vẫn thích thầy cô sống mãi cho tụi em, đừng thuộc về riêng ai. Đối với những thầy những cô chưa có gia đình, tụi em vẫn dành nhiều cảm tình thân thiết gần gũi hơn.

    Cô Hà đưa mắt nhìn tôi, giọng cô ngọt ngào:

    - Giáng Thu.

    Bạn bè quay nhìn tôi, chắc chúng sợ tôi chọc tức cô nữa, Hạnh thì thào:

    - Lên đi Thu, bà ấy không giận mi đâu.

    Tôi không thuộc bài, mấy hôm nay tôi có học hành gì đâu, nhưng tôi hết muốn làm phiền cô rồi, tôi không thương cô như tụi nó nhưng cũng không ghét cô được nữa, bởi tôi chán chàng, tôi hết yêu chàng mất rồi. Chàng bây giờ xa xăm như ước mơ, có nhớ chăng chỉ để ngậm ngùi.

    Tôi từ từ lên bảng, cả lớp thở phào như trút được gánh nặng.

    - Thu thuộc bài không Thu?

    Tôi lí nhí:

    - Dạ thưa cô, em...

    - Nghe tôi hỏi nhé.

    - Dạ.

    Đôi mắt cô thật hiền, tia nhìn ấm áp như vỗ về tôi, sao tôi lại ghét cô được nhỉ? Cô có tội gì đâu. Chàng là chồng của cô. Mới tuần trước tôi còn giận ghét điên cuồng bây giờ lòng tôi chán chường hết dám ước mong.

    - Thu phân biệt cho cô thế nào là hành vi đạo đức và thế nào là qui luật đạo đức.

    Tôi run run, tôi trả lời loanh quanh, tôi không hiểu bài, cũng không nhớ bài, tôi nhăn nhó, qui luật và hành vi khác gì nhau không? Cả lớp cũng biết tôi không thuộc bài, vì tôi cứ đi vòng vòng chung quanh đề tài của cô. Cô vẫn cười hiền khuyến khích tôi:

    - Lần sau gắng nghe cô giảng bài nhé, đừng lo ra, cuối năm thì rớt mất.

    Cô khoanh tròn con số 15 trong vở tôi, rồi cắm cúi ghi vào sổ, cô hỏi khẽ:

    - Thu có chuyện buồn phải không? Có thể kể cho cô nghe được không?

    Bọn chúng ngạc nhiên ngó cô, tôi đọc trong mắt chúng một cảm tình sâu xa chúng dành cho cô. Tôi đáp khẽ:

    - Dạ, cám ơn cô, không có gì.

    Về chỗ tôi nhìn con số 15 trong vở, chữ ký của cô. Cả lớp thương cô rồi, nên tôi lại buồn.



    thiếu 1 đọan



    Một ngày qua để xa anh thêm một ngày, và yêu anh thêm một ngày. Càng yêu thì càng xa cách nhau.. Ba me thực sự trở thành người lạ mặt, gia đình thực sự trở thành quán trọ cho mình. Mình cô đơn khủng khiếp, mình trở thành khách lạ ngay trong mái nhà thân quen này?

    Nước mắt muốn chảy ra, bởi ba me chỉ biết sống cho ba me thôi. Ba me không hề yêu thương mình như mình mơ tưởng. Sao me không ngủ chung phòng với mình? Tôi vẫn ngủ một mình có sao đâu? Tôi vẫn biết đó là chuyện thường tình, nhưng tôi vẫn ngấm ngầm ghen tức với me. Ba me làm tôi ghét cô Hà thêm, buồn chàng thêm. Tình yêu vẫn còn đó nhưng chua như dấm, nhưng đắng như bồ hòn. Yêu một người có vợ để phải dấu diếm, để phải căm hờn. Bạn bè không thể hiểu tình yêu. Nên chúng chê cười mình, nên chúng mỉa mai tôi.

    Tiếng động cơ ì ầm. Ba lại đi với chú Duy. Tôi không buồn nhìn theo xe ba như ngày nhỏ. Ờ nhỉ. Đầu năm học chưa yêu chàng, ta là trẻ con và bây giờ cái thuở dấu me trong cặp, cột đuôi áo nhau, dấm dúi xoài ổi dưới hộc bàn đó đã trở thành dĩ vãng ngày xưa còn bé. Ba tháng trời yêu mê đủ để tôi thành người lớn.

    Me bước vào lẳng lặng ngồi xuống bên tôi, tôi nhanh tay đè quyển sách Triết dầy cộm lên tập nhật ký hồng rồi tiện tay đẩy vào hộc bàn.

    Me đăm đăm nhìn tôi:

    - Con khóc đấy à? Sao thế Thu?

    Tôi lắc đầu:

    - Đâu có me, mắt con cay cay nên chảy nước mắt, việc gì con phải khóc.

    Me thở dài:

    - Con dấu me, me biết con đang buồn, bởi vì me cũng buồn nên me hiểu con như hiểu chính lòng me.

    Tôi đứng lên, tôi không muốn ngồi gần me nữa. Tôi sợ thì đúng hơn, bởi vì me bắt tôi tưởng tượng quá nhiều, me làm tôi mệt đứt mạch máu được vì ghen. Tôi muốn thương me như ngày xưa. Ôi nói ngày xưa cho văn hoa chứ sự thật tôi chỉ muốn thương me như cách đây một tuần, vâng, một tuần thôi, con còn là con của ba me, còn tin yêu, còn thần thánh ba me như hai vì sao trên cao xa thăm thẳm. Mỗi khi buồn vì chàng con thích nghĩ đến ba. Bây giờ con buồn vì ba me, con biết nghĩ, biết nói với ai bây giờ?

    - Thu! Nhìn me đi,, sao con tránh me?

    Tôi không nhìn me:

    - Con tránh me bao giờ đâu.

    - Me biết, con đừng dấu me.

    - Con không có chuyện gì để dấu me cả. Người lớn mới dấu trẻ con, chứ trẻ con làm sao dấu nổi người lớn.

    - Con cay đắng với me?

    - Con không có quyền gì hết, điều con hơi nản.

    - Nản? Nghĩa là...

    - Thưa me, người lớn nhiều tài quá, chẳng hạn họ đóng kịch giỏi hơn tụi con, chẳng hạn họ vừa làm vừa chối..

    Me giận dữ:

    - Thu , con muốn nói gì?

    - Con không muốn nói gì cả. Con nghe thầy cô giảng bài nhiều rồi và con đang tự hỏi họ có làm đúng như lời họ nói không?

    Me thở dài:

    - Ba nói đúng, con lớn mất rồi.

    - Thưa me vâng, con có bảo con còn bé đâu.

    - Ngày xưa me cũng như con, nhưng có lẽ me nghĩ giản dị hơn con.

    Tôi nhắm mắt:

    - Con mệt quá, me cho con nghỉ một chút.

    Me đứng lên:

    - Ba đi với chú Duy, còn me, me làm gì bây giờ?

    Tôi vụt hỏi:

    - Chú Duy có liên hệ gì với me không?

    Me ngập ngừng, giọng me như lạc đi, tay chân me cuống quít làm một cử chỉ xua đuổi, nhưng tôi không hiểu me muốn xua đuổi cái gì? Tôi hay là dĩ vãng của me?

    - Con, con muốn nói gì hả Thu?

    Tôi lạnh lùng:

    - Con hỏi giữa me và chú Duy có những liên hệ thầm kín gì không? Từ hôm con tình cờ gặp chú, ba đưa chú về đây, con cảm thấy me đã thay đổi quá nhiều.

    Me cúi đầu xuống, mặt buồn mênh mông, tự nhiên tôi nghe thương yêu me xót xa. Tôi tiến lại gần me bùi ngùi:

    - Con xin lỗi đã làm me buồn, me tha thứ cho con, vì con cũng buồn, con cảm thấy chán nản tất cả.

    Me thở dài:

    - Con không có lỗi gì hết, chính me mới là kẻ có tội, me nghĩ kỹ rồi, me không thể dấu con mãi được. Con đừng khinh me nghe Thu?

    Tôi dơ tay lên trời:

    - Trời me nói gì kỳ thế này, con không hiểu gì hết?

    Me trầm giọng:

    - Rồi con sẽ hiểu.

    Tôi van lơn:

    - Me nói rõ cho con nghe đi me. Me đừng dấu con tội nghiệp, con khổ tâm quá nhiều rồi.

    Me lau mồ hôi trán, những giọt mồ hôi nhỏ bé mong manh như lệ nhòa từ trên mái tóc đen nhánh của me rơi xuống:

    - Ba sẽ nói với chú Duy tối hôm nay, trong một cái quán nào đó. Trán ba cũng rướm mồ hôi, giọng ba cũng ngậm ngùi và ba cũng buồn, cũng bối rối như me bây giờ. Tội nghịêp cho ba con. Con có thương ba không?

    Tôi gật đầu:

    - Con thương ba lắm, hồi xưa con thương ba nhất đời, nhưng...

    - Nhưng bây giờ thì hết thương?

    - Dạ không phải là hết thương, nhưng mà thôi, me kể chuyện gì me nói đi.

    Me vuốt tóc tôi:

    - Con thương chú Duy không?

    Tôi quay lại nhìn me, lặng người mất một giây:

    - Tại sao me hỏi con câu đó? Con nhớ đã trả lời cho me câu hỏi này một lần rồi cơ mà. Chú Duy là người hiểu biết, đứng đắn và có nhân cách đáng mến. Con mến chú vì chú là bạn thân của ba.

    Me mơ màng:

    - Hồi me còn trẻ, me cũng nghĩ về chú ấy như con.

    Me đứng lên:

    - Ra vườn chơi với me, me sẽ kể chuyện ngày xưa cho con nghe.

    Tôi cười:

    - Me có vẻ giống chú Duy quá.

    Me cười gượng. Tôi theo me ra ngồi trên ghế đá dưới tàn cây. Mùi cây cỏ thơm thoang thoảng như mùi tóc me. Đôi mắt me mơ màng như chìm trong vùng kỷ niệm xa xưa nào đó.

    - Kể chuyện ngoài Bắc cho con nghe đi me. Con thích nghe me kể chuyện Hồ Tây rộng mênh mông, đền Trúc Bạch và đường Cổ Ngư. Buồn ghê, quê hương chỉ là một mớ hình ảnh của tưởng tượng. Vậy chứ mà nghe me kể miết con cũng tưởng tượng ra Hà Nội của con đó me.

    Me cười:

    - Con gái Hà Nội lãng mạng lắm, hồi me bằng con, me đứng hàng giờ trên bến Phà Đen để chờ...

    Tôi láu lỉnh:

    - Chờ ba chứ gì?

    Me lắc đầu:

    - Không, me chờ người khác, lúc đó me chưa quen ba, nói khác hơn, ba chỉ là bạn của một người.

    Tôi ngạc nhiên:

    - Nghĩa là me yêu một người và lấy một người, ba con, ba con... me không yêu ba con sao me lấy ba? Hèn gì ba me ít con quá, thầy cô của con có người năm sáu con kia. Cô Hà còn trẻ cũng hai con rồi.

    Tôi buồn, mỗi khi nhớ đến chàng tôi lại buồn. Khi người ta yêu ai, người ta có trăm ngàn gợi nhớ để thương tưởng đến nhau. Mai sau nếu có lấy chồng tôi cũng đành mang theo một mối tình dấu kín như me. Me kể chuyện ngày xưa của me ngoài Bắc, cái giá rét căm căm, cái mùa thu rất đỗi mùa thu đó, với những con đường lặng lẽ chứa đựng lá vàng, với mặt hồ êm như mắt người yêu. Người ta chớp mắt khi nhìn nhau. Gặp đôi mắt người yêu là đủ bủn rủn cả người rồi, đừng nói chi đụng ngón tay nhau. Vậy mà người ta có đến hai đứa con với nhau thì chất ngất đến thế nào. Quen hơi gần tiếng ai hơn vợ chồng? Tình yêu, nếu có tình yêu giữa tôi và chàng thì khi nằm bên vợ chàng cũng phải quên tôi. Làm sao nhớ nỗi nữa. Buồn chịu không nổi nữa rồi anh ơi.

    Me làm tôi bàng hoàng:

    - Con nghĩ gì mà thừ người ra thế nhỉ?

    Tôi cười nhẹ:

    - Con thương me.

    Me đăm chiêu nhìn lên trời, một mảnh trời buồn giăng ngang lá cây. Chiều đậm rồi, nắng ngủ quên một góc núi xa. Giọng me lềnh bềnh như tiếng nước trôi:

    - Me gặp người ấy khi me vừa ở nội trú ra. Tuổi trẻ bao giờ cũng nhiều mơ ước, me cũng hoạt động một cách ngấm ngầm trong tổ chức của người ấy. Ba con cũng là một thanh niên đầy nhiệt huyết, nhưng me.. me đã yêu một người rồi, me quí mến ba con lắm...

    Tôi hỏi nhỏ:

    - Như vậy tại sao me lại lấy ba con để bây giờ buồn.

    - Ba là bạn, bạn rất thân của người ấy.

    - Me muốn nói chú Duy?

    Me gật đầu:

    - Me yêu chú Duy trước ba con.

    Tôi bàng hoàng:

    - Con cũng nghi nghi, không ngờ con linh cảm đúng. Hèn gì ba vừa mừng vừa buồn lúc gặp chú Duy.

    - Ba buồn không phải vì me đâu, vì con, vì ba trót thương yêu con như ...

    Tôi lắc tay me:

    - Me nói gì con không hiểu?

    Me cắn răng lại:

    - Me yêu chú Duy, yêu tha thiết, nhưng bố mẹ của me, ông ngoại con, nhất định không chịu. Me liều lĩnh kết hôn với chú Duy. Đám cưới tổ chức trước bàn thờ Tổ Quốc trên cánh đồng lá, bạn bè chúc mừng cho hạnh phúc của me. Trong tiệc vui đó có cả ba con. Ông ngoại cũng như họ hàng vẫn tưởng me còn đi học. Rồi người ấy mất tích trong một chuyến đi bí mật. Lúc đó me mới biết me có thai. Me lo sợ lắm, một mình nuôi con ư? Me đủ can đảm, nhưng còn ông bà ngoại con, còn họ hàng. Ba con biết chuyện và ba can đảm đứng ra cứu vớt danh dự cho me. Đám cưới lại cử hành trước họ hàng hai bên. Tình yêu dành cho ba con cao hơn núi, sâu hơn biển, vì tình yêu gồm với tri ân. Me nguyện ký thác một đời cho ba. Ba con đáng kính lắm, ba đã đem cả một tình yêu độ lượng ra bảo bọc đời me con mình, ba thương con như con ruột, con không thấy sao. Nhưng me không thể dấu con được, lương tâm không cho phép ba me dấu con, nhất là dấu chú Duy.

    Tôi đứng phắt lên ôm lấy mặt:

    - Me nói sao, con, con không phải là con ruột của ba con à?

    Me gật đầu:

    - Không. Con là con của chú Duy.

    Trời tối sầm lại. Đất dâng lên cao. Gió ngừng thổi và tim ngừng đập. Tôi che mặt tôi nói như hét:

    - Không, con không tin, không bao giờ con tin, vô lý, con là con của ba. Mười mấy năm trời con gọi ba là ba. Không, con vẫn là con của ba. Me đừng dối con, con van me.

    Me ôm lấy tôi, giọng me buồn sũng nước mắt:

    - Đó là sự thật, me dối gạt con làm gì.

    Tôi mở bừng mắt nhìn me đăm đăm:

    - Chú Duy có biết không?

    - Trước kia thì không. Nhưng bây giờ chắc chú biết rồi... Ba sẽ nói cho chú biết đêm nay, tất cả sự thật trong đêm nay.

    Tôi rên rĩ:

    - Thật không me? Thật không me?

    Me ứa nước mắt gật đầu. Tôi thẫn thờ:

    - Bao nhiêu năm con sống và tin tưởng, bây giờ con mới biết con không phải là con của ba. Rồi me tính sao? Me còn yêu chú Duy không? Ờ, còn yêu ba ruột của con không?

    Me lắc đầu:

    - Không, đừng bắt me trả lời câu hỏi đó, vì chính me, me cũng không tự trả lời cho me được. Chỉ biết một điều bây giờ me là vợ của ba con, me chung thủy và me không thể làm khổ ba con, dù me cũng xót xa khi chú Duy còn cô độc. Ba con là một vị vua trên ngai cao của me, me phải đời đời nhớ ơn và đời đời yêu thương.

    Tôi cay đắng:

    - Còn con? Con phải làm sao bây giờ?

    Me u sầu:

    - Ba me để con và chú Duy tự quyết định. Con lớn rồi, con tự do quyết định đời con.

    Tôi lẩm bẩm:

    - Con lớn rồi, con tự do quyết định. Trời ơi, tự do đôi khi cũng là một gánh nặng me ơi.

    Đêm xuống rồi, trời đất buồn tênh vì không có trăng sao lấp láy, thì thầm. Tôi cảm thấy lạnh. Ba vẫn chưa về. Lòng tôi rối như mây, nặng trĩu như đá. Khó tin quá, nhưng mà nhìn mắt me tôi biết me nói thật. Mừng hay vui? Buồn hay khổ? Tôi cũng không biết nữa, chỉ biết lòng mình như đang bị vò nhàu. Tôi lặng lẽ bỏ vào nhà, mặc me ngồi một mình dưới tàn cây. Bây giờ me thích ngồi một mình. Tôi để me chìm trong vùng âm u nhưng thơ mộng, đau xót nhưng mến thương của me những ngày còn trẻ. Rồi Hà Nội sẽ hiện ra trong một góc trí nhớ nhiều hào quang nhất. Những chiều dạo chơi trong vườn bách thảo, ở đó có một quả đồi xinh cỏ êm rất êm, me ăn bún chả với một người. Ngày xưa nghe me kể, tôi tưởng người đó là ba. Con nít luôn luôn tin một cách ngây thơ rằng ba là người yêu quí nhất đời của me, và ngược lại, me cũng là người yêu quí nhất đời của ba. Nhưng bây giờ tôi biết những kỷ niệm đẹp nhất đời me lại là chú Duy. Con Thùy đã khóc nức nở với tôi vì một ngày nó khám phá ra ba nó có vợ bé. Và người đàn bà trẻ bằng tuổi nó mới chính thức là người ba nó yêu. Nó buồn bã bỏ học đi làm vì buồn cho má.

    Rồi con đê Yên Phụ cho me ngóng trông một người trong dĩ vãng. Rồi đường Quan Thánh có hai hàng cây cao tít tắp cản bớt nắng hè cho me tương tư. Tội nghiệp cho ba tôi, ồ không, bây giờ thì ba không còn là ba và chú không còn là chú. Tôi nhức đầu quá nằm vật xuống giường, nước mắt bây giờ mới buồn tủi ứa ra, nghèn nghẹn trong cổ. Tôi sẽ đi đâu? Về với chú Duy hay ở lại với một người không phải là ba mình? Nhức óc quá, buốt từng chân tóc, tê từng đường gân. Khóc, vâng, chỉ còn duy nhất cách này. Khóc được cũng là một hạnh phúc vô giá nhất. Ước chi có anh bên tôi bây giờ? Bàn tay đó sẽ làm mình bớt cô đơn, đôi mắt đó nhìn nhau bằng vạn lời an ủi. Anh đang làm gì với vợ hay với con? Vợ hay con của anh đều là những vết thương nhức nhối trong tim em, những hạt bụi to nhọn trong mắt. Ừ, bụi vào mắt thì nước mắt trào ra, nhưng sao khóc mãi mà vợ con chàng vẫn không biến đi, không mất đi. Ước gì họ vụt biến đi, chàng thành người cô độc không vợ không con nhưng mọi anh chàng lang bang khác.

    Chú Duy đêm nay cũng bàng hoàng. Quên nữa, tôi phải gọi là Ba Duy mới phải, thói quen đã ăn sâu mất rồi, tôi không dễ gì đem chữ ba thân yêu trả lại cho chú Duy dễ như tôi nghĩ. Tôi trằn trọc rồi ngủ thiếp đi, một giấc ngủ mòn mỏi không còn hồn nhiên như ngày còn bé.

    Buổi sáng ba mỉm cười trên xe đợi tôi để đi Vũng Tàu. Tôi ngượng ngùng len lén nhìn ba. Tôi biết gọi là gì bây giờ. Tôi không đòi ngồi cạnh ba như mọi lần đi chung với ba me nữa. Tôi lặng lẽ chui vào băng sau ngồi một mình. Tôi mong chuyện hôm qua như một giấc mơ. Nhưng ba đã kéo giấc mơ về sự thật mà tôi muốn trốn:

    - Ba vẫn thương yêu con như ngày nào, đối với ba không có gì thay đổi hết. Hôm qua ba đã bàn bạc rất kỹ với ba ruột của con, bây giờ mọi việc thuộc về con và con tự do định đoạt.

    Tôi thở dài:

    - Con không muốn nghĩ đến. Tại sao chú Duy, quên, ba Duy con không đến tìm con?

    - Chú ấy cũng ngỡ ngàng và chú ấy cũng chờ đợi.

    Tôi kêu lên:

    - Chờ đợi! Nghĩa là chờ con, bây giờ ba me, hai ba để con tự quyết định. Con quyết định cái gì?

    Me thẫn thờ:

    - Con đừng giận ba con, chính Me mới là người chịu trách nhiệm câu chuyện oái oăm này.

    Tôi ngã người trên thành xe.

    - Con không giận ba cũng không giận me, nhưng quá sức chịu đựng của con, tự nhiên con bị quay cuồng và mọi sự thật đảo lộn ngoài sức tưởng tượng của con.

    Ba nhìn thẳng trước mặt, khói thuốc làm mờ đôi mắt ba:

    - Trong chiến tranh chuyện đó rất thường. Sao con không nghĩ rằng con diễm phúc hơn những cô bé khác, con còn đủ ba me, con lại có những hai người cha rất mực thương con.

    Tôi nghẹn ngào:

    - Con hiểu ý ba, con xin lổi với ba me, nhưng thú thật với ba mẹ, con có cảm tưởng con đang mê, con không tin chính con nữa.

    Me gục mặt, hai vai me run lên hình như me khóc.T ôi ngồi lặng người nghe giọng ba chùng xuống như nốt nhạc buồn:

    - Ba hiểu. Mọi chuyện đâu sẽ vào đó, con đừng lo ngại nữa, bởi dù ba không sinh thành ra con, ba cũng nuôi từ lúc chào đời. Nếu chú Duy không về, ba cũng quên mất con không phải là con ba. Con hiểu ba muốn nói gì không?

    Tôi rươm rươm nước mắt gật đầu. Đường êm bóng, xe lướt đi thật nhẹ. Gió vờn tóc rối, má se khô. Hai bên đường ruộng đồng rồi rừng thưa. Trên trời mây trắng lênh đênh trôi, nắng đang bừng lên vàng đồng lúa. Tôi nhìn mông ra xa, lòng lắng xuống như tôi đã lớn. Tôi nghe vang âm trong tôi những lời me kể và quê hương mờ xa như trí tưởng. Ngoài đó có bốn mùa. Có mùa thu lá khô rụng đầy đường và gió mơn man áo me màu hồ thuỷ. Có mùa đông giá rét mưa phùn lê thê bay. Có mùa xuân đi chơi thuyền trên mặt hồ xanh biếc. Có mùa hạ nóng uể oải nghe chim kêu theo nhịp võng đưa bên hè. Tôi lớn lên bằng lời lẽ ngọt ngào của me, những kỷ niệm của me cũng là cõi thần tiên mơ ước thuở tôi còn bé. Mỗi khi buồn giận me, tôi thường gợi lại những hình ảnh me thường vẽ vời trong tôi, mười mấy năm trời. Tôi yêu me vì me có dĩ vãng, dĩ vãng của me là vùng quê hương nồng nàn trong trí nhớ, me đem tất cả gởi vào đầu óc chất đầy mơ mộng của tôi, để đến nổi nhìn mắt me tôi cứ nghĩ đến hồ Gươm, nhìn bàn tay mười ngón thon gầy trên phím đàn tôi nghĩ đến tiếng thở của Hà Nội về đêm. Đêm trên sông Hồng hay đêm Cổ Ngư?

    Hình như tưởng tượng bao giờ cũng đẹp hơn sự thật cho nên tôi yêu Hà Nội hơn cả me, tôi thèm về nơi đó hơn cả ba, hơn cả chú Duy.

    Cánh đồng bao la này cho tôi lớn lên để ngóng trông, để thương nơi xa đó với me. Bây giờ thì tôi hiểu tại sao me hay nhắc nhở vùng suy tư đó. Bởi vì chú Duy.

    Tôi nhìn ba Long, bây giờ tôi phải gọi tên mỗi người sau một chử ba. Mái tóc loáng thoáng những sợi màu trắng. Gương mặt trầm ngâm, đôi mắt chìm trong suy tưởng. Tôi thương ba ghê dù biết mình không phải đứa con ruột thịt của ba, tôi vẫn thương ba. Tôi gọi thật khẻ tiếng ba trong cổ mềm. Ba không nghe, me cũng không nghe. Người lớn có những cái tội nghiệp của người lớn.



    Xe lăn xuống bãi ngừng lại đầu con dốc cát. Ba kín đáo nhìn me. Me nói:

    - Me lái xe về khách sạn, chút nữa me ra đón. Con với ba chờ me ra hãy tắm nghe không.

    Tôi gật đầu theo thói quen. Tôi thích những giây phút một mình với ba. Rồi chợt nhớ ba bây giờ không hẳn là ba, tôi e dè nhìn mông ra chân trời. Biển xanh ngắt tít tấp những con tàu màu trắng. Trời mây thật bao la, không khí trong vắt không một vết bụi. Sóng vỗ dạt dào trên ghềnh đá. Tôi muốn chạy tung tăng như ngày còn bé đùa sóng với ba. Về biển là về với chính mình. Lòng sẵn sàng tha thứ, tay chờ đón dang ra. Tôi muốn ôm mây, ôm đỉnh núi vào đôi tay mềm yếu của tôi.

    Tôi chợt nói một câu thật vô nghĩa:

    - Sao con không có em hở ba?

    Ba ngạc nhiên nhìn tôi rồi trìu mến:

    - Vì vậy ba thương con hơn mọi người ba thương con trên đời này.

    Tôi vẫn bâng khuâng, tôi nghĩ giá tôi có một đứa em thì câu chuyện đỡ ray rứt hơn.

    - Ba à, sao me còn trẻ thế lại đẹp nữa, tụi bạn con đứa nào cũng nói me với con như hai chị em. Còn ba, ba cũng bô như ai, sao ba me không có em bé nữa hở ba?

    Ba phì cười, nụ cười của ba cho tôi biết với ba, tôi vẫn là một đứa bé để yêu thương chiù chuộng.

    - Tại ba con ạ.

    - Nghĩa là sao cơ ba?

    Ba xoa đầu tôi :

    - Sau này lớn lên con sẽ hiểu.

    Tôi hồn nhiên, buồn đó rồi cũng vui đó, có lẽ vì biển làm tôi lãng quên.

    - Con sẽ hỏi me.

    Ba cười, chầm chậm đi với tôi dọc theo bãi biển. Sóng êm đềm vổ về gót chân.Mơn man như một người tình. Tôi laị nhớ chàng và nụ hôn mơ hồ sống lại. Tình yêu tưởng ngủ yên ào lên như bọt sóng. Cơn sóng ngầm chạy xôn xao. Tôi thì thầm gọi khẽ tên chàng. Mắt tôi long lanh nhớ đêm nào từng bước nhảy đong đưa trong tay chàng. Nhớ đêm nào hai đứa nhìn nhau dưới màu đèn hồng của nhà Trâm.

    Ba gọi nhỏ:

    - Con nghĩ gì mà mơ mộng vậy Thu?

    Tôi mỉm cười:

    - Dạ không.

    Ba nghiêm trang:

    - Hôm qua khi ba cho chú Duy biết con là con ruột của chú ấy, lần đầu tiên trong đời, gần chục năm sống gần chú ấy, ngay cả những lúc gian khổ cam go nhất, những lúc một sống một chết bên nhau, ba mới thấy chú ấy khóc. Chú Duy đã nghẹn ngào, lặng người hàng giờ, khi biết con là con ruột của chú. Ba có đặt vấn đề với chú ấy, ba không giữ con, dù ba rất thương yêu con. Có lẽ ngày mai chú Duy sẽ ra đây với con, Thu ạ.

    Tôi thẫn thờ:

    - Ba với chú Duy là bạn, hay là anh em....

    Ba lắc đầu:

    - Bạn thân thôi, nhưng quí nhau, sống chết có nhau còn hơn cả anh em nữa. Vì vậy khi ba ruột con mất tích, biết me con lâm cảnh khó xử, ba xin cưới me, lúc đó ba vẫn nghĩ chắc chú Duy khó thoát vì đường biên giới Lào-Việt lúc đó chịu ảnh hưởng trận đánh Điện Biên Phủ, ba con khó sống sót được. Ai ngờ....

    Tôi xúc động nắm tay ba:

    - Con được như ngày nay là nhờ ba. Con không thể.........

    Ba lắc đầu:

    - Ba hiểu lòng con, con là đứa bé ngoan ba biết. Nhưng con phải biết rõ điều này, ba con là người ba thương như em ruột, đồng thời ba cũng kính trọng chú nữa. Một người đáng kính giữa xã hội bây giờ. Con phải yêu kính ba con hơn ba mới phải, vì ba con đáng kính hơn ba.

    Tôi bâng khuâng:

    - Nghĩa là con phải bỏ mái gia đình con vẫn thương yêu này để theo ba con? Còn me con?

    Ba đăm chiêu:

    - Me có sự lựa chọn của me, hình như me đã nói với con rồi.

    - Dạ thưa ba vâng. Me nói rằng me yêu ba, đời đời nhớ ơn và đời đời yêu thương ba, me không thể rời ba dù chỉ một ngày.

    Ba gật đầu:

    - Ba hiểu, còn con, con nghĩ sao?

    Tôi mím môi:

    - Con muốn tất cả, ba, me và chú Duy.

    Ba cười:

    - Con tham lắm nhé, nhưng không được đâu con ạ.

    - Sao không được? Con thương cả ba người kia mà?

    - Con lớn rồi, con muốn làm người lớn, nhưng con vẫn là con nít như thường. Tuổi con là tuổi đáng sợ nhất. Kìa, me ra kìa con....

    Tôi đứng lại chờ me. Ba cười với me. Tình yêu của ba me dạt dào tha thiết như sóng yêu bờ.

    - Sao, hai cha con nói chuyện xong chưa?

    Tôi nhíu mày nhìn người thanh niên đi cạnh me. Ồ cả Trâm nữa. Tôi lao người chạy tới:

    - Con khỉ, mi ra khi nào đó hử?

    - Hôm qua, anh Tuấn nè, quên rồi sao?

    Tôi nhìn Tuấn, Tuấn tinh nghịch bỏ gương mắt xuống:

    - Chào Thu, cái gương này nó hại tôi đây mà. Sao, nhận ra kẻ hèn này chưa cô tiên mùa Thu?

    Tôi cười:

    - Có chứ, Thu biết là anh nên Thu giả vờ đó....

    Chữ đó kéo dài kèm theo cái nguýt dài dài làm Tuấn nói như reo:

    - Thế thì hân hạnh quá. Tôi và gia đình Trâm ra từ hôm qua kia, chờ mãi.

    Trâm nháy mắt, tôi ngơ ngác. Trâm láu lỉnh:

    - Hôm qua có gió nên tụi này chờ mãi không được tắm, ra biển mà không tắm sao mà nó khó chịu thế không biết đằng í ạ.

    Tôi ghé tai Trâm:

    - Đừng hòng lừa ta. Nhà ngươi âm mưu trò khỉ gì hử?

    Trâm ngơ ngác:

    - Ơ, đằng í nói cái gì tớ không hiểu, tớ gặp bác ở khách sạn, mừng quá kéo phăng anh Tuấn ra đây đó chứ.

    Tôi nguýt dài:

    - Thế nào ta cũng tra ra mà, nhà ngươi liệu hồn.

    - Khiếp, dân Q.M nghe nói hiền lành mà đằng í dữ hơn tớ nhiều. Nghe bác nói đằng í sắp đóng phim hở? Tướng Tuấn nhà tớ có vẽ lo lo.

    - Hay chưa, sơ múi chi mà lo nhỉ?

    - Sơ múi chi mai mốt biết ngay mà, lo chi gấp.

    Tuấn đang nói chuyện với ba tôi, anh chàng có vẻ hợp đèn ông già dữ. Trâm láu lỉnh:

    - Thôi lo tắm đi rồi còn ăn chứ. Tắm một mách lên ăn ngon phải biết, tớ khoái mấy món biển ghê gớm. Đó, mới nói đã thèm rồi, khổ không cơ chứ.

    Trâm lao xuống biển, phăng phăng kéo tôi theo rồi ngoắc một anh chàng quần tắm xanh rối rít:

    - Mau, bồ ra đây kẻo không tôi lẻ bạn.

    Quay sang tôi ,Trâm cười:

    - Thằng Phi, em họ tớ đó, cũng bô chứ hở?

    Tôi nhìn ba me đang dạo trên bờ, lòng hơi buồn buồn nghĩ đến chàng, đến chú Duy.

    Tuấn thuê phao đem đến vì tôi bơi dở nên không dám ra xa.

    - Mời cô tiên lên ngai.

    Tôi bám phao nhìn Trâm vùng vẫy mà phát thèm. Tuấn ở lại bên tôi:

    - Gặp Thu tôi mừng quá.

    Tôi lơ đãng:

    - Anh bơi với Trâm đi, để Thu với cái phao đủ rồi.

    - Không được, tôi lo chịu gì nổi, lỡ....

    - Lỡ sao hở anh?

    - Lỡ có thằng cha nào bắt cóc Thu thì chết tôi..

    Tôi hơi ngượng :

    - Anh làm như....

    - Thu đẹp nhất bãi biển năm nay.

    - Xạo nhé, xạo không chê được.

    - Nói thật không hết kêu người ta nói xạo. Buồn thật.

    Tuấn thở dài, tôi ân hận, tính con gái vẫn thế, không nỡ để ai buồn lâu vì mình.

    - Thôi mờ, giận Thu hở? Cho Thu xin lổi đi, chịu không?

    Tuấn lạnh lùng:

    - Thu có làm gì để tôi giận đâu. Tôi không có quyền giận người ta.

    Tôi cười nhăn mũi:

    - Đàn ông mà giận dai thấy mồ đi.

    Tuấn phì cười:

    - Ai bảo Thu khó như bà chằng.

    Tuấn đẩy phao ra xa, tôi mê biển nên quên mình không biết bơi, tôi cố bơi kịp nhỏ Trâm vùng vẫy ở đằng xa. Sóng từng đợt tung bọt trắng xoá trên ghềnh đá. Tôi ngửa cổ nhìn lên bầu trời thăm thẳm xanh. Núi đậm màu trải dài, nắng vàng chói một góc đại dương. Tôi khép nhẹ hai mi mà thầm nhớ Hoàng. Ước chi người đẩy tôi vượt sóng hôm nay là chàng? Ước chi người được ba me thương yêu là chàng? Tôi lại nhớ cô Hà. Một tuần rồi sau đêm dạ vũ ở nhà Trâm, tôi chưa có dịp gặp riêng chàng. Hình như chàng đã quên tôi. Có vợ,người đàn ông ấy yêu loáng thoáng, yêu hững hờ. Gặp dịp thì nhìn nhau vài giây, cho nhau vài lời ngọt ngào. Xong thì thôi. Không gặp nhau cũng vậy, không nhớ, không điên cuồng tìm kiếm hẹn hò như trẻ con. Hoàng lớn mất rồi, có dịp thuận tiện yêu nhau vài câu. Tuyệt nhiên chàng không đi tìm tôi. Chàng đã tìm ra một người đàn bà để yêu đời đời. Người đàn bà diễm phúc đó là cô Hà.

    Tôi ứa nước mắt. Tuấn dễ mến, biết chìu chuộng, nhưng Tuấn không phải là chàng, cũng không thể thay thế được chàng. Tôi nằm dài trên phao mặc cho nước lênh đênh đưa mình trên sóng. Chiếc áo tắm hai mảnh màu lửa rực rỡ trên mặt biển ngát xanh. Tôi lim dim nhìn lên trời, tóc xoà rối trong nước mặn nồng mùi muối. Trời đẹp quá, mây trong vắt từng cụm bay hững hờ đó đây. Tôi nghĩ đến những đôi cánh thiên thần màu trắng bỏ quên bên suối của bầy thiên thần nơi thiên quốc xa xôi tôi đọc lúc nhỏ. Nếu như tôi có đôi cánh mỏng như tơ trời đó, tôi sẽ bay đi tìm chàng, tôi sẽ đưa chàng lên cánh đồng mây êm đềm trên cao kia, xây một toà lâu đài màu hồng để ngàn năm sống mãi bên nhau.

    Trời bỗng tối đen, biển bỗng dâng lên, cánh đồng mây màu xanh, lâu đài màu hồng bỗng đổ vỡ tan tành. Tôi nhào xuống nước, hai tay chới với, hai chân chìm dần. Tuấn nhào tới đỡ tôi lên bằng cả hai cánh tay rắn chắc của chàng. Tôi tức muốn khóc, tôi gào lên nhưng giọng tôi nghèn nghẹn:

    - Con khỉ, mày chơi ác tao, tao không thèm bạn bè gì với mày nữa đâu.

    Trâm vuốt nước trên mặt tôi:

    - Tớ xin lỗi, tớ lặn đã đời nghẹt thở quá trồi lên để thở một cú, ai ngờ lật nhầm phao của đằng í đấy chứ.

    Tôi vùng vằng đẩy phao vào bờ:

    - Lầm gì, tôi biết rồi, cô cố tình chơi tôi mà, cô cố tình cho tôi uống nước. Ai chả biết cô bơi giỏi mà làm tàng với tôi.

    Trâm ngọt ngào:

    - Trâm xin lổi, Trâm vô tình thật mà Thu.

    Tuấn dàn hoà:

    - Thôi, tha cho Trâm đi Thu.

    Tôi quay đi:

    - Còn anh nữa,anh để em gái anh lật tôi xuống,để anh, để anh......

    Tuấn nhăn nhó:

    - Khổ quá,Thu nằm mơ mộng nhìn trời đẹp như nữ hoàng, tôi mãi nhìn có để ý gì đâu. Đùng cái thấy phao lật, rồi Thu nhào xuống nước, rồi con khỉ ni nó trồi lên, ai biết đâu vào đâu.

    Tôi chưa nguôi:

    - Cám ơn anh.

    Trâm năn nỉ:

    - Tao xin lỗi hoài mày không chịu, tao nhảy xuống biển chết cho rồi.

    Nó làm thật, lao ra xa. Tôi hoảng hồn:

    - Trâm, Trâm, tao hết giận mi rồi.

    Trâm cười hì:

    - Nhớ nhé....

    Tuấn cười xoà:

    - Thu bị nó lừa rồi, nó bơi như nhái, nhảy xuống biển ăn thua gì.

    Tôi lừ mắt doạ Trâm:

    - Mày liến khỉ nó vừa vừa nghe Trâm.

    Trâm cười khúc khích:

    - Thôi đi. Hai người có dịp cứu nhau sướng thấy mồ, tôi bị chả ai thèm cứu tôi đâu.

    Tôi đỏ au hai má không dám nhìn Tuấn nữa. Tuấn đã ôm tôi rồi, hai cánh tay rắn chắc của chàng đã vòng tròn ngang lưng tôi, đã nâng tôi lên, vuốt tóc cho tôi đỡ sợ....Người tôi nóng ran, hàng ngàn con kiến bò êm từng phiến da mềm. Tôi muốn khóc vì thẹn hay vì nhớ chàng. Tại sao người ôm tôi trong hai cánh tay không phải là chàng? Nếu Tuấn biến thành Hoàng, giây phút này sẽ thần tiên biết mấy.

    Tôi bỏ lên bờ trầm ngâm ngồi nghịch cát với ba me. Tuấn cũng ngồi xuống bên tôi, chàng nói nhỏ:

    - Bộ Thu giận tôi hở Thu?

    Tôi lắc đầu:

    - Trong đời này chỉ có một người đáng cho Thu giận, Thu lại không có quyền giận người ta, như vậy còn giận ai nữa làm gì hở anh?

    Tuấn thở dài:

    - Thu khó hiểu quá.

    Tôi gật đầu:

    - Vì Thu buồn.

    Me đằm thắm nhìn tôi, cái nhìn như ngầm chứa một lời dặn dò:

    - Gì đó Thu? Lại cãi anh phải không?

    Me nói với Tuấn:

    - Em nó daị lắm, để bác sắm vài cây roi mới được.

    Tuấn đỡ lời:

    - Dạ cháu thấy Thu ngoan lắm bác ạ, cháu chưa gặp người con gái nào dịu dàng hơn Thu nữa. Cái con Trâm nhà cháu cả ngày bi bô như con trai.

    Ba bỏ gương, bỏ tờ báo xuống:

    - Tuấn lấy ca-nô đưa em ra xa xa mà chơi, bác dặn người ta dành ca-nô cho cháu rồi đó.

    Tôi nhăn nhó với me:

    - Con hơi mệt rồi me ạ.

    Tuấn đứng lên:

    - Để anh đi lấy nước cho Thu nhé. Thu khát nước phải không?

    Tôi không muốn cải chính, tôi ghét anh chàng ngồi kè kè bên tôi. Me nhìn theo từng bước đi dài trên cát của Tuấn và dịu giọng:

    - Con đừng bướng bỉnh với Tuấn nhe con..Tuấn đàng hoàng lắm, con không thấy sao? Me thấy con hôm nay coi bộ ràu ràu quá, me buồn ghê.

    Tôi hậm hực:

    - Tự nhiên mọi người làm như Tuấn là cái gì của con không bằng. Cả con khỉ Trâm nữa.

    Ba cười hiền:

    - Con quên là con vẫn đòi làm người lớn. Mọi người đang giúp con tập làm người lớn sao con lại la hoảng.

    Tôi hất tóc ra sau, đeo gương mắt lên:

    - Nhưng con không thích, con không thích những gì được sắp đặt trước như một vỡ kịch cũ rích. Con muốn tự do sống theo ý con.

    Ba nghiêm giọng:

    - Thu, con hết thương ba rồi phải không? Con nghĩ ba lầm lẫn?

    Tôi bối rối, rắc cát trên bàn chân để trần. Từng giòng cát ấm chảy xuống lớp da đầy bụi cát gợi một cảm xúc thật mơ hồ:

    - Thưa ba không.

    Ba đeo gương lên mắt:

    - Ba không ép con. Ba tạo cơ hội cho con sống đúng với tuổi của con. Đừng nóng, cứ hồn nhiên mà sống Thu ạ.

    Tôi phụng phịu:

    - Nhưng mà kỳ quá, con có cảm tưởng như ba me muốn....

    Me cười:

    - Ối dào, con gái tôi làm bộ ghê, lớn kềnh ra rồi chớ nhỏ nhít gì đâu nào. Ông coi, cao gần bằng ba rồi đó, gả chồng là vừa ông nhỉ?

    Tôi bỏ chạy:

    - Con không chịu đâu....

    Tôi lôi nhỏ Trâm ra một chỗ riêng rồi càu nhàu:

    - Mi làm trò khỉ gì thế này hở con chó?

    Trâm ngơ ngác:

    - Ơ hay chưa,sao mi nắm tay tao đau quá vậy?

    Tôi giận dỗi:

    - Đau cái con khỉ, mi kéo Tuấn ra đây để làm gì hở Trâm?

    Trâm cười:

    - Thôi bồ ơi, bồ ngây thơ không chịu được.

    - Còn lâu mới ngây thơ. Bộ mi tính gả chồng tao hở con phải gió?

    Trâm nhún chân, nheo mắt nhìn tôi:

    - Bộ chê anh tao? Nói cho mà biết, ba me mi chịu rồi, đừng hòng chạy trốn.

    - Không chê, nhưng không thích người lớn nhúng tay vào.

    - Mi khùng.

    - Khùng mặc tao.

    Trâm quay đi:

    - Thôi tao về vậy. Mi không thích thì tao về Saigòn và không bao giờ gặp mi nữa.

    Tôi hoảng hốt giữ tay Trâm lại:

    - Thôi mờ, tớ xin lỗi, chịu không?

    Trâm làm già:

    - Lổi phải gì? Đằng í không biêt điều gì hết.

    Tôi năn nỉ:

    - Bỏ qua đi Trâm,taị Thu nóng quá, xin lỗi rồi đó, cười đi.

    Trâm cười tủm tỉm:

    - Giờ cấm cằn nhằn nữa nhe. Nói thật ra chứ anh Tuấn là người dễ thương, hiếm có lắm đấy. Anh ấy yêu Thu thật lòng, Trâm thấy không còn gì trở ngại hết.

    Tôi thở dài:

    - Công nhận anh Tuấn dễ thương, nhưng tao đang kẹt, đừng làm khổ tao thêm nữa Trâm ạ.

    Trâm tò mò:

    - Kẹt gì vậy? Trầm trọng không?

    Tôi lắc đầu:

    - Thôi, Thu không nói đâu. Cứ biết rằng Thu rât quý mến anh Tuấn nhưng đừng tấn công mạnh quá Thu sợ.

    Trâm cười nhè nhẹ. Tuấn mang những chai nước ngọt trở về với tôi rối rít. Tôi chầm chậm từng bước trên cát lún. Nhìn từ xa, thân hình Tuấn thật đẹp, khoẻ mạnh và rắn chắc. Sóng mủi cao và thẳng, đôi mắt mơ mộng, nụ cười tròn đầy và ngay thẳng.

    Tôi chớp mắt nắng vàng chói một góc núi xa xa. Màu cát cũng vàng từng lớp còn giử sóng, từng lớp thoai thoải nghiêng. Bàn chân tôi gần chìm trong cát, tình yêu như một bãi cát ôm ấp ngập chìm cả cuộc đời tôi khít khao với một người. Ba me đang cười thật vui với Tuấn, lòng tôi như chùng xuống. Tôi vẫn thương ba me thật nồng nàn như ngày còn bé, tôi không muốn ba me buồn. Nhưng còn chàng? Tình yêu đã được gọi tên nghìn lần trong những đêm chập chùng của đời con gái. Lâu quá tôi không gặp chàng. Chưa đầy một tuần nhưng nhớ nhung day dứt, nhưng nghẹn ngào hờn tủi.

    Kỷ niệm thì mong manh như mây bay. Tình yêu thì ngang trái não lòng. Một vợ hai con. Tôi không thể thắng vượt những người thân yêu đó của chàng. Thôi đành vậy chứ biết làm sao, cát lún chân trần, cát ấm rạo rực. Người tôi đầy cát, Trâm cũng đầy cát. Hình như thân thể Trâm đẹp hơn nhờ cát. Tôi nhìn những bụi cát lấm tấm trên lưng trần dài dài mênh mông của Tuấn rồi đỏ mặt quay đi, Tuấn đẹp như một tượng thần Hy Lạp. Da chàng đen đen, gương mặt rắn rỏi. Chàng của tôi trái lại, vẻ đẹp hơi trí thức, hơi công chức một tí, nhưng tôi yêu mất rồi. Và với tôi, chàng vẫn là ông vua có một không hai trên đời này.

    Tuấn dịu dàng:

    - Thu uống gì Thu?

    Tôi nói khẻ:

    - Cám ơn anh, gì cũng được anh ạ.

    - Sao bây giờ Thu dễ tính quá vậy?

    - Bộ Thu khó tính lắm hở anh?

    Tuấn gật gù:

    - Cũng khá khá.

    Ba đề nghị:

    - Cũng trưa rồi, ba me về khách sạn đây, Tuấn dẫn Thu đi chơi dùm bác nghe, coi chừng đừng cho em bơi ra xa đó, Thu bơi yếu lắm đấy. Nếu cần lấy ca-nô mà đi, bác dặn họ rồi đấy.

    Tôi không thể cãi lại ba trước mặt người lạ. Nhưng lòng bực tức quay đi không nhìn Tuấn. Trâm lẳng lặng bỏ đi với thằng em để tôi một mình với Tuấn. Tuấn bình thản:

    - Anh sẽ đưa Thu ra một hòn đảo, tuyệt lắm Thu ơi.

    - Đảo gì mà anh kêu tuyệt?

    - Anh không để ý tên của nó, anh ra đó một lần rồi mà mê quá quên hỏi tên.

    Tôi tò mò:

    - Đẹp thế cơ à?

    - Đẹp kinh khủng. Thu đi coi cho biết nghe, ra Vũng Tàu mà không đi ca-nô coi như chưa biết biển là gì.

    Tôi cũng nao nức:

    - Thu cũng thích vượt sóng lắm. Thu sẽ đứng trên ca-nô cho anh coi, sóng vỗ trắng xoá mạn thuyền đẹp ghê anh nhỉ?

    Tuấn tình tứ:

    - Giữa biển, Thu sẽ đẹp hơn bây giờ.



    Tôi nhìn Tuấn, cố xao xuyến, cố ngất ngây, tôi chớp mắt nhìn biển xanh ngắt như muốn nhận chìm đôi mắt người cũ. Mới đó đành lòng gọi là cố nhân, chưa yêu được nhau đã vội vàng quên nhau. Tôi thầm gọi tên Hoàng, nỗi ngậm ngùi buồn bã. Cũng đành phải không anh? Đời biết bao người phải gian dối với chính mình. Tôi bảo Tuấn:

    - Anh cho Thu đi thật xa, một nơi nào đó cho Thu quên chính Thu và Thu sẽ.....sẽ biết đâu phải không anh?



    Tuấn ngạc nhiên nhưng vẫn thích thú:

    - Thu lạ thật, tôi chưa gặp người con gái nào lạ như Thu.

    Tôi cười gượng :

    - Nếu biết Thu là một người giả dối, anh có ghét Thu không?

    Tuấn lắc đầu đẩy ca nô ra xa :

    - Không, anh không tin Thu là người giả dối, nhìn mắt Thu anh biết Thu là người thẳng thắn, thú thật anh chưa bao giờ xúc động vì một người con gái như đã xúc động vì Thu. Thu, em có tin là anh nói thật không?

    Tôi cảm động gật đầu:

    - Em đang cố gắng tin anh và.....

    Tôi muốn nói "Và cố yêu anh", nhưng tôi nghẹn lời. Đôi mắt Tuấn nhìn tôi đằm thắm quá, tôi thở dài:

    - Thôi, mình nói chuyện khác đi anh. Anh mở máy ca nô đi.

    Tuấn cười:

    - Anh mãi nhìn Thu quên hết trọi.

    Tôi cười:

    - Giọng nói anh lai lung tung nghe buồn cười ghê.

    Tuấn nhún vai:

    - Anh là người Việt Nam, khi còn ở Pháp người ta hỏi anh ở đâu, anh nói anh ở Việt Nam. Anh xót xa khi phải nói ở Nam Việt Nam để phân chia với Bắc Việt Nam. Bi đát phải không Thu?

    Tôi gật đầu:

    - Đời em cũng bi đát như thế. Đến bây giờ em cũng chưa có một chỗ cho em.

    Tuấn cười:

    - Em làm như lớn lắm rồi ấy. Kìa, đẹp không Thu?

    Tôi nhìn sóng trắng xoá, tôi đứng đầu mũi ca nô, sóng tung ướt tóc, mơn man đôi má. Ca nô phăng phăng lướt sóng, nhắm hòn đảo đằng xa tiến tới. Tuấn trìu mến nhìn tôi, tôi giữ lại vạt áo khoác ngoài màu hồng. Tóc bay phơi phới, tôi thấy biển nhuộm xanh, mắt Tuấn nồng nàn, tôi thấy mây bao la trong màu mắt ấy, và tôi nói vang lên cho Tuấn nghe được trong tiếng động cơ:

    - Tuấn! Thu sắp quên vì Thu muốn quên.

    Tuấn hét lên:

    - Ngồi xuống, ngã xuống biển bây giờ.

    Sóng mạnh rồi, mạnh như tình yêu. Tôi ngồi xuống bám vào thành sắt. Nước bắn tung toé, tôi lần vào ngồi bên Tuấn:

    - Khiếp, sóng dữ quá.Thu sợ ghê anh ơi. Ca nô có chìm được không anh?

    Tuấn gật đầu:

    - Anh sẽ nhận chìm để hai đứa cùng chết ,nếu Thu...

    Tôi thẹn:

    - Anh này kỳ.

    Tuấn tha thiết:

    - Ngồi gần anh cho đỡ sợ cô bé, ngồi xa thế biển giận úp ca nô cho coi.

    Tôi đỏ bừng hai má:

    - Ghét anh ghê.

    Tuấn lim dim mơ mộng:

    - Ghét thật hở Thu?

    - Thật.

    Tuấn kéo tôi vào sát người chàng. Tôi nóng người đẩy Tuấn ra, giọng đầy nước mắt:

    - Anh, Thu không bằng lòng đâu, Thu không chịu đâu!

    Tuấn buồn bã:

    - Anh xin lỗi Thu, tại Thu đẹp quá.

    Tôi nhớ chàng, nhớ day dứt hơn, ăn năn hơn.Tôi lạnh lùng bảo Tuấn :

    - Thu muốn tình yêu là một tự nguyện. Anh có vẻ khinh Thu.

    Tuấn cuống quít :

    - Anh xin lổi Thu. Thu đừng hiểu lầm anh, anh yêu Thu thật. Chính anh đã nhờ ba má anh dò ý ba me Thu kia mà.

    Tôi ngỡ ngàng:

    - Anh nói thật hay đùa anh Tuấn?

    Tuấn gật đầu:

    - Trâm cả quyết với anh Thu chưa yêu ai, Thu là cô bạn thân nhất của nó.

    Tôi lạnh nhạt:

    - Và anh tin chắc Thu bằng lòng?

    Tuấn ngạc nhiên:

    - Thu sao vậy?

    Tôi lơ đãng:

    - Không sao cả, Thu hơi ngạc nhiên, thế thôi.

    Tuấn buồn bã:

    - Dĩ nhiên tất cả vẫn do Thu quyết định.

    Tôi cười nhạt:

    - Độ này người lớn để Thu quyết định hơi nhiều, hết ba me đến chú Duy rồi đến anh.

    Tuấn táp ca nô vào bãi,mỏm đá và rừng cây thưa thớt, cát vàng óng ả dưới nắng,chim chóc bay ra như đón chào. Tuấn đỡ tôi xuống lang thang trên đảo. Đời giờ như thiên thai. Tôi mơ ước:

    - Thu thích có một căn nhà ở đây quá, tha hồ mà lang thang.

    - Anh chưa gặp ai lãng mạn hơn Thu.

    Tôi mỉm cười:

    - Anh có sợ không?

    - Yêu chết đi chứ lại sợ.

    Tôi không dám nhìn Tuấn nữa, tay tổ đây chứ không vừa đâu. Tôi khó lòng chạy trốn, rồi vỡ kịch được diễn xuất tài tình sẽ trở thành sự thật. Nhưng có thật tình yêu tôi dành cho Hoàng thật sự là tình yêu không? Phải chăng đó cũng là một huyền thoại tình yêu? Tôi hỏi Tuấn:

    - Anh đã yêu ai chưa? Không, Thu hỏi thật đó, anh đừng bao giờ đùa với tình yêu. Thu không biết thế nào là tình yêu và người ta có thể lầm lẩn trước sự kỳ bí của tình yêu không? Thu thấy cái gì cũng chứng minh được, như một bài toán. Tình yêu trái lại, không thể mổ xẻ, không thể kiểm chứng.

    Tuấn cười:

    - Anh có cảm tưởng đang bị cô giáo truy bài.

    Tôi nói khẽ:

    - Thu hỏi thật mà anh, anh biết như thế nào là yêu chưa?

    Tuấn ỡm ờ:

    - Có, anh biết rồi, anh đang biết Thu ạ.

    Tôi làm ngơ, Tuấn tha thiết hơn:

    - Anh đang yêu Thu và anh biết anh yêu Thu vì anh mơ ước được lấy Thu làm vợ, được sống vì Thu và cho Thu.Với đàn ông, nhất là một người không tha thiết chuyện vợ con như anh, ao ước cưới người nào làm vợ có nghĩa là yêu người đó.

    Tôi tò mò lẫn đau xót hỏi Tuấn :

    - Như vậy sau khi cưới vợ anh có yêu ai được nữa không?

    Tuấn lắc đầu:

    - Anh nghĩ là không.

    Tôi run môi tái tê từng ánh nhìn:

    - Người đàn ông chỉ cưới một người đàn bà khi nào thật tâm yêu người đó phải không anh? Có thật như vậy không anh?

    Tuấn gật đầu:

    - Theo quan niệm của anh, phải yêu ghê gớm đàn ông mới chịu cưới.

    Tôi điếng người:

    - Lấy vợ rồi chắc anh không yêu ai nữa?

    Tuấn cười:

    - Hiện tại anh nghĩ là không.

    Tôi thắc mắc:

    - Thu thấy nhiều ông có vợ bé đó thôi.

    Tuấn lơ đãng:

    - Đó không phải là tình yêu Thu ạ. Chỉ là một sự đổi chác. Người vợ bao giờ cũng là tình yêu thật nhất. Trừ phi người ta lấy nhau không phải vì tình yêu.

    Tôi chảy nước mắt, khóc dễ dàng chưa. Tôi biết rồi, chàng không hề yêu tôi. Tôi không kiếm dịp gặp, chàng cũng thôi tìm kiếm. Chẳng may tôi có đau ốm, chết chôn xong may ra chàng mới biết. Nghĩ lúc mình nằm đau chàng không ghé thăm lần cuối, tôi nước mắt long lanh.

    Tuấn kêu lên:

    - Ủa,sao Thu khóc?

    Tôi cười gượng:

    - Tại bụi anh ạ. Thu cay mắt đó, Thu khóc làm gì nữa hở anh?

    Tuấn lau nước mắt cho tôi:

    - Đàn bà con gái khó hiểu thật, tự nhiên khóc, tự nhiên cười.

    Tôi đột ngột nói:

    - Thu, Thu thích anh....

    Tuấn ngơ ngác:

    - Thu nói gì?

    Tôi ngó ra xa, Tuấn đã bỏ lỡ một cơ hội. Tôi giận chàng quá, nghĩ chàng yêu thương cô Hà hơn mình,tôi chỉ muốn ngã vào tay Tuấn để hôn trả thù một người vắng mặt tôi đã từng si mê.

    - Ồ không. Thu không nói gì hết.

    Tuấn dơ tay lên trời:

    - Con gái Việt Nam vẫn tuyệt nhất, anh đi nhiều nước lắm rồi, trở về đây gặp Thu mới thấy không nơi đâu tình yêu đằm thắm ngọt ngào hơn.

    Tôi đi sát vào người Tuấn, tóc chàng bay bay, đôi mắt chìm xa xa nơi ấy ngát xanh. Vài cánh buồm trắng, vài cánh chim bay. Vùng ngực Tuấn mênh mông, phiến lưng dài. Đàn ông, tôi cần một người đàn ông, tôi cần hơi thở đàn ông. Và tôi cần giọng nói đàn ông. Đàn bà con gái không thể sống dù chỉ một ngày vắng bóng đàn ông.

    Mùi da thịt của Tuấn ngai ngái thơm. Mặn mặn như biển, quyến rũ như rừng xanh. Giữa trời mây cao xanh với biển bao la,với núi trùng trùng, với mây lớp lớp, tôi thấy Tuấn đẹp hơn đêm dạ hội. Trong dạ hội, Hoàng mới đẹp, vì Hoàng có đôi mắt mơ mộng, có đôi môi tình tình, có gương mặt nghệ sĩ. Tuấn trái lại ngực nở, mắt sáng, đôi tay rắn chắc. Tuấn đàn ông khôn cùng, nghị lực vô bờ. Tôi nép vào người Tuấn từ lúc nào không hay. Vừa nép vừa ăn năn vì vẫn chưa quên được Hoàng.

    Tuấn cúi xuống dịu dàng vuốt tóc tôi:

    - Thu!

    Tôi bâng khuâng, tôi lầm lẫn giữa Tuấn với Hoàng. Hai người hoà trong nhau lung linh mờ ảo như mây trời.

    - Em có bằng lòng làm vợ anh không?

    Tôi bối rối:

    - Đừng anh ạ, Thu còn nhỏ,Thu chưa nghĩ đến chuyện ghê gớm đó.

    - Anh sẽ chờ Thu thi xong, anh sẽ chờ đến bao giờ Thu lớn. Năm nay Thu mười bảy phải không?

    Tôi gật đầu, Tuấn cười:

    - Mẹ anh lấy chồng năm mười bảy tuổi.

    Tôi đỏ au hai má:

    - Thôi kỳ lắm, Thu không chịu đâu, kỳ lắm.

    Tuấn cười:

    - Em dễ thương quá Thu ạ, đến nỗi anh không dám hôn em nữa.

    Tôi im lặng. Tuấn hỏi:

    - Em chưa hôn ai phải không?

Working...
X
Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom