• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Anh yêu em khác mọi người

Collapse
X
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Anh yêu em khác mọi người

    Anh yêu em khác mọi người

    Em bảo anh: “Xe đạp của em hỏng rồi, em phải đi bộ nửa tiếng đồng hồ mới đến nhà ga”. Em cứ tưởng là anh sẽ tỏ ra quan tâm và nói: Sao em không đi taxi? Em có mệt không? Thế nhưng anh lại bảo: Dù sao thì đường cũng gần thôi, và em cũng có dịp để giảm béo.

    Em bực mình, cảm thấy anh chẳng yêu em, chẳng quan tâm em. Hôm sau khi ngủ dậy, em thấy trên bàn có chiếc chìa khóa xe đạp của anh và thức ăn bữa sáng thịnh soạn anh đã chuẩn bị sẵn cho em. Bấy giờ em mới phát hiện: Thì ra anh yêu em, chỉ có điều anh chẳng nói gì cả - đây là cách yêu của anh, khác với mọi người.

    Em bảo anh: “Em muốn đi thăm Osaka và Hà Lan để thưởng thức biển hoa tươi ở đấy”. Em cứ tưởng anh sẽ tỏ ra quan tâm và nói: Em muốn đi đâu cơ? Nào, chúng mình lên kế hoạch nhé. Dù là anh nói vài câu đãi bôi cũng được. Thế nhưng anh lại bảo: Thật vô vị, bỏ ra một núi tiền đi thăm những nơi chán ngấy ấy để làm gì nhỉ? Em tức lắm, cảm thấy anh không yêu em, không hiểu em. Về sau em thấy các tạp chí du lịch trong nhà mình dù là du lịch trong nước hay ngoài nước, cứ trang nào có giới thiệu về thưởng thức hoa, góc cuối trang ấy đều có vết gấp, trên trang ấy đều có ghi chú của anh. Lúc ấy em mới phát hiện thì ra anh vẫn yêu em, chỉ có điều anh chẳng nói gì - đây là cách yêu của anh, khác với mọi người.



    </TD></TR>

    Em bảo anh: “Tóc em rụng nhiều quá, thế mà bác sĩ bảo chẳng sao cả. Em thật sợ có ngày em sẽ trở thành một con hói”. Em cứ đinh ninh là anh sẽ an ủi em và nói: Tóc em trông vẫn còn khá nhiều đấy chứ. Nhưng anh lại bảo: Thế đấy, bây giờ mới biết tóc em rụng lung tung khắp nơi, sàn nhà chỗ nào cũng thấy tóc em, bẩn ơi là bẩn. Em thấy đau nhói trong lòng, nghĩ rằng anh chẳng yêu em, chẳng để ý đến em.
    Về sau, em thấy trên sàn nhà càng ngày càng có ít tóc rụng của mình, em nghĩ là mình hết rụng tóc rồi, vì thế cũng chẳng lo lắng chuyện em sẽ trở thành một con hói nữa. Thế nhưng mấy hôm anh đi công tác vắng, em mới thấy trên sàn nhà có nhiều tóc hơn, trong thùng rác cũng thấy có một đống tóc bọc giấy báo. Bấy giờ em mới phát hiện, thì ra anh vẫn yêu em, chỉ có điều anh chẳng nói gì - đây là cách yêu của anh, khác với mọi người.

    Em bảo anh: “Hôm nay em đi chơi với mấy đứa bạn, tối nay về muộn đấy”. Cứ tưởng anh sẽ quan tâm hỏi em: Đi chơi với ai thế? Đi đường cẩn thận nhé, nhớ gọi điện về nhà, hoặc về sớm một chút... đại loại những câu như vậy. Thế nhưng anh lại bảo: Tùy em, chỉ cần em vui là tốt rồi. Em rất bực mình, cảm thấy anh chẳng yêu em, chẳng quan tâm em. Đêm hôm ấy em giận dỗi 3 giờ sáng mới về, lúc vào nhà em trông thấy nét mặt buồn ngủ bơ phờ của anh. Bấy giờ em mới phát hiện là anh vẫn yêu em, chỉ có điều anh chẳng nói gì - đây là cách yêu của anh, khác với mọi người.

    Em bảo anh: “Đây là cái áo khoác em chọn cho anh, mua từ hồi đổi mùa năm ngoái, cất trong tủ đã một năm. Bây giờ mùa đông mới sắp đến, em tặng anh sự ấm áp này”. Cứ tưởng anh sẽ xúc động trả lời: Cảm ơn em yêu của anh. Đây là sự ấm áp trong một mùa và cũng là kỷ niệm khó quên trong suốt đời anh. Thế nhưng anh lại nói: Chắc là em mua trong dịp các cửa hàng đại hạ giá chứ gì? Em bực mình lắm, cảm thấy anh chẳng yêu em, chẳng hiểu em. Về sau khi đến cuối tháng 5, hết rét, mùa xuân bắt đầu trở về, em vẫn thường xuyên trông thấy anh mặc cái em gọi là áo khoác tình yêu, anh cho là áo hạ giá ấy. Em nghĩ đi nghĩ lại, đếm đi đếm lại mới kinh ngạc nhận thấy là hầu như ngày nào anh cũng mặc cái áo ấy đi làm. Bấy giờ em mới phát hiện ra là anh vẫn yêu em, chỉ có điều anh chẳng nói gì - đây là cách yêu của anh, khác với mọi người.

    Em bảo anh: “Em thích ăn món mì nguội của nhà hàng ở góc phố bên kia”. Mới đầu em cứ tưởng là anh sẽ nói với em: Thế thì ngày mai chúng mình cùng đi ăn nhé! Thế nhưng anh lại bảo: Suốt ngày chỉ nghĩ chuyện ăn uống, sao em chẳng nghĩ xem hồi này mình có béo ra không. Em xót xa trong lòng, cảm thấy anh chẳng yêu em, chẳng quan tâm em. Về sau em thấy anh hay mua nhiều loại tương vừng, tương lạc, lọ này hộp nọ, pha hết bát tương này đến bát tương khác cho em ăn. Bấy giờ em mới phát hiện, thì ra anh vẫn yêu em, chỉ có điều anh chẳng nói gì - đây là cách yêu của anh, khác với mọi người.

    Em bảo anh: “Em thật mừng là đã lấy anh, anh đúng là người chồng tốt nhất”. Cứ tưởng anh sẽ vui vẻ đáp: Anh cũng thấy em là người vợ tốt nhất. Thế nhưng anh lại bảo: Lấy nhau rồi chứ nếu chưa lấy thì em sẽ nghĩ thế nào nhỉ? Em tức lắm, cảm thấy anh chẳng yêu em, chẳng hiểu em. Về sau em vô tình phát hiện thấy tối nào anh cũng lấy giấy vệ sinh lau chùi tấm ảnh cưới của chúng mình để ở đầu giường, lau xong rồi ngẩn người ra mỉm cười ngắm tấm ảnh ấy khá lâu. Bấy giờ em mới phát hiện thì ra anh vẫn yêu em, chỉ có điều anh chẳng nói gì - đây là cách yêu của anh, khác với mọi người.

    Em nghĩ cuối cùng em đã hiểu ra, dưới vẻ ngoài không quan tâm của anh có một trái tim khó diễn tả bằng lời nói, một trái tim yêu em. Thì ra anh vẫn yêu em, chỉ có điều anh chẳng nói gì - đây là cách yêu của anh, khác với mọi người.

    Có người nói, khi bạn ra đời thì đã có một mối nhân duyên thiên định sinh ra dành riêng cho bạn. Song biển người mênh mông, thế giới rộng bao la, đời người đau khổ mà ngắn ngủi, làm thế nào mới có thể tìm được mối nhân duyên thiên định dành riêng cho mình ấy? Làm cách nào để có thể tìm được người bạn đời hoàn mỹ đó? Con người hiện đại chẳng bao giờ có thể cố chờ đến cùng mối nhân duyên trời cho ấy, chẳng thể dùng tuổi thanh xuân chóng tàn lụi và tâm trạng lo lắng để nín thở chờ đợi, và thế là anh (chị) thường rất miễn cưỡng chấp nhận chị (anh) theo gió mà bay đến với mình, nhưng sau đó lại luôn luôn so sánh người ấy với người bạn đời hoàn mỹ để rồi thất vọng hết lần này đến lần khác. Họ không biết rằng, thực ra hiểu được cách quý trọng con người ở bên mình và mình đã sở hữu - đấy mới là niềm hạnh phúc lớn nhất, tình yêu chân thật nhất.

    Nếu có một tình cảm bền vững lâu dài và một tình cảm vẻ ngoài hào nhoáng nhưng lại chóng phai tàn thì bạn muốn lựa chọn tình cảm nào? Thế gian này có vô vàn đàn ông xuất sắc và đàn bà xinh đẹp, song tình cảm thật sự thuộc về bạn lại chỉ có một mà thôi. Dù thế nào đi nữa cũng chớ có vì ánh mắt của người khác mà thay lòng đổi dạ, bỏ mất tình yêu chân thành. Nhất thiết không được sống trong ánh mắt của kẻ khác mà đánh mất chính mình. Cũng mãi mãi đừng có tham lam quá. Tình yêu không phải là giấc mơ, như một truyện hài kể: Nếu ai đó cho rằng trên thế gian này có tình yêu mười phân vẹn mười thì người ấy chẳng phải là nhà thơ thì cũng là kẻ ngớ ngẩn. Cho nên chúng ta hãy để tâm gìn giữ, chăm sóc tình yêu bình thường không có gì là ghê gớm của mình.

    Các nhà triết học nói: Tình yêu tức là khi bạn biết người ấy không phải là người bạn sùng bái, hơn nữa rõ ràng còn có các khiếm khuyết này nọ, nhưng bạn vẫn cứ chọn người ấy, không vì các khiếm khuyết đó mà chối bỏ toàn bộ con người ấy. Đúng thế, không có một người yêu nào mười phân vẹn mười cả, cũng không có tình cảm nào không có chút tì vết, đó chính là người yêu và tình yêu đích thực. Đến bao giờ ta mới có thể bình tâm suy ngẫm về những lời nói ấy, nghĩ một chút về sự nực cười và ngây thơ của ta năm nào cố công theo đuổi một người tình hoàn mỹ?

    Nếu có một người mà trong mắt bạn, người ấy không có khiếm khuyết gì hết, bạn kính sợ người đó nhưng lại khát khao muốn được gần gũi người đó, tình cảm ấy không gọi là “tình yêu” mà gọi là “sùng bái”. Khi đã sùng bái thì phải tạo ra một thần tượng, giống như loại tô-tem, một thứ không máu không thịt. Tình yêu không cần thứ đó. Tình yêu là cái rành rành trước mắt có thể lấy tay chạm vào, dùng con tim để lĩnh hội.

    Yêu là khi biết rõ ràng người ấy ăn mặc luộm thuộm mà bạn vẫn bằng lòng cùng người đó xuất hiện trước đám đông; là khi bạn coi khinh nghề buôn bán mà người ấy lại vẫn cứ là một tiểu thương đáng yêu của bạn; là khi bạn vốn có tính quá ưa sạch sẽ mà lại cam chịu rửa hộp cơm nhầy nhụa mỡ hoặc giặt đôi giày thể thao hôi hám của người ấy.

    “Anh (em) không phải là người xuất sắc nhất, nhưng em (anh) chỉ yêu một mình anh (em) mà thôi!”. Khi đọc câu ấy, ta có cảm giác như mường tượng thấy một đôi bạn đời từng trải qua muôn vàn sóng gió của cuộc sống đang nắm tay nhau thong thả dạo bước dưới ánh nắng ấm áp, nét mặt tràn trề hạnh phúc ôn lại quãng đời đã qua. Chuyện cũ đã xa rồi mà kỷ niệm xưa vẫn còn đấy mãi mãi...
    Em ơi lửa tắt bình khô rượu
    Đời vắng em rồi say với ai.
  • #2

    Gai của hoa hồng

    Ngày tôi bước vào năm cuối của cuộc đời sinh viên ở giảng đường Đại học, ai đó đã báo cho tôi biết Khương sẽ trở về. Cái tên Khương đã trở thành xa xôi trong tôị Ngày Khương rời xa thành phố chẳng ai nói với tôi lý do tại sao . Tôi đã nhiều lần gạt bỏ ý nghĩ là Khương đã mắc phải một sai lầm nào đó nên đã ra đi mà không từ giã bạn bè.
    ___ Giá như tôi không phải là bạn thân của Khương có lẽ tôi đã không suy nghĩ nhiều về Khương. Chúng tôi đã từng lang thang qua nhiều con đường, nhiều ngóc ngách, nhiều địa chỉ quen thuộc. Còn mấy ngày nữa tôi sẽ gặp mặt Khương, chẳng biết tôi sẽ nói câu đầu tiên là câu gì nữa .
    ___ - Ê Kim, có một kẻ nhìn mi chằm chằm và một kẻ nhìn mi suy tư .
    ___ Tôi biết con bạn đang nói về ai . Tôi cứ tưởng sẽ chẳng còn ai cho tôi cảm giác yên ổn và tin tưởng như Khương. Rồi thời gian qua và mọi thứ cũng qua . Tôi có thêm những người bạn mới . Thành là người chân thành và có nhiều điểm giống tôi, còn Lâm là một gã cận thị lầm lì và ít nói .
    ___ Còn mấy ngày nữa Khương sẽ có mặt ở thành phố, không hiểu sao mọi tình cảm trong tôi xáo trộn.
    ___

    - o O o -

    ___ Ngày thứ nhất.
    ___ Thành rủ tôi về quê chơi cùng lũ bạn. Tôi từ chối bảo rằng không được khỏe . Thế mà không hiểu sao buổi chiều tôi đạp xe qua mấy con đường nhỏ hẹp và đầy bóng cây, những con đường ngày xưa có bóng dáng Khương, có cái nắm tay đầu tiên rất buồn cười ... Ôi những con đường dại khờ!
    ___ Thuở đó tôi là một đứa bướng bỉnh, đụng chuyện gìcũng cãi cho tới cùng. Bạn bè đứa nào cũng bảo tôi dư calory vì lúc nào cũng cãi nhau với Khương, toàn những thứ không đâu . Nhớ có lần chúng tôi đã không gặp mặt nhau hơn mấy tuần lễ cũng chỉ bởi cái kết của một bài hát. Khương thì bảo cái kết như vậy là hay lắm rồi, còn tôi cho rằng nó quá hời hợt và quá rõ ràng. Mọi cái rõ ràng hình như cướp mất nỗi đam mê khám phá của tôi .
    ___
    - o O o -

    ___ Ngày thứ ba .
    ___ Tôi đến giảng đường ngồi rũ trong một góc, cảm thấy uể oải, tụi bạn vẫn thì thầm \"Now and forever I will be your man...\" Ngày xưa Khương cũng đã nghêu ngao như thế với tôi và tôi đã tin, như tin vào một cái gì đó thiêng liêng, tuyệt đẹp. Còn bây giờ tôi thận trọng với mọi lời nói của người khác. \"Thành sẽ nắm tay Kim đi hết con đường\", Thành nói có vẻ văn chương lắm. Tôi cứ băn khoăn mãi, không biết lúc nào thì con trai nói thật. Lâm thì chẳng nói gì, lúc nào cũng cười được.
    ___
    - o O o -

    ___ Ngày thứ năm.
    ___ Tôi đạp xe ngang qua nhà Khương, bụi tóc tiên ngày xưa tôi tặng Khương vẫn còn đó, gầy gò và yểu điệu . Mỗi ngày đi học, tôi đều đi ngang nhà Khương vội vàng và quên mất bụi tóc tiên vẫn còn nở đỏ.
    ___
    - o O o -

    ___ Ngày thứ sáu .
    ___ Tôi rời khỏi tiệc sinh nhật của người bạn cùng lớp để kịp dự buổi nói chuyện về âm nhạc dân tộc và âm nhạc thế giới của giáo sư Trần Văn Khê ở giảng đường. Len lỏi mãi mới kiếm được một chỗ ngồi bên trái . Chợt thấy Thành ngồi cạnh một bạn gái tóc ngắn. Tôi không biết họ đã nói gì với nhau và tôi không còn quan sát họ bởi vì giọng của giáo sư và ngón đàn thập lục đã chuyển từ hò Nam bộ, hò Huế rồi hát chèo, hát xẩm cũng chỉ với hai câu ca dao một cách tài tình.
    ___ Yêu nhau cởi áo cho nhau
    ___ Về nhà mẹ hỏi qua cầu gió bay
    ___ Bạn bè tôi vỗ tay, tôi cũng vỗ tay .
    ___ Con đường về không dài, không ngắn. Không thấy Thành và cô gái tóc ngắn đâu nữa khi tôi ra khỏi trường.
    ___
    - o O o -

    ___ Ngày thứ bảy .
    ___ Có ai đó nhét vào cuốn vở của tôi mảnh giấy \"Đến quán Gió, có người quen gặp\".
    ___ Tôi đạp xe qua con đường cũ đến quán Gió, không hiểu mình đang nghĩ gì nữa . Có lẽ sẽ gặp Khương chững chạc hơn mấy năm trước? Cũng chưa chắc \"người quen\" đã là Khương. Quán đông người hơn lúc trước. Lâu rồi tôi không có dịp ghé qua đây, quán vẫn vậy . Tôi chọn một bàn trong góc, ngồi nhìn bông hồng đã nở lớn cắm trong lọ hoa màu trắng buồn tẻ. Và mười lăm phút trôi qua, định đứng dậy thì thấy Thành nắm tay cô gái đi vào quán.
    ___ - Kim cũng biết quán Gió à? Thành lúng túng.
    ___ Tôi mỉm cười:
    ___ - Tình cờ thôi .
    ___ Cô gái chính là Hồng - người luôn cho rằng tôi là kẻ phá vỡ niềm vui của Khương. Thuở trước Hồng để tóc dài còn bây giờ thì thay đổi .
    ___ - Kim đi một mình à? Hồng hỏi
    ___ - Quán cũ mà, ghé xem có gì mới không?
    ___ Thành có vẻ không bình thường:
    ___ - Hai người biết nhau ?
    ___ Tôi gật đầu .
    ___ Và tôi với Thành thật sự chỉ là những người bạn bình thường từ dạo đó.
    ___ Sau này tôi mới biết Hồng chính là người đã báo tin cho tôi biết rằng Khương sẽ trở về. Thật buồn cười .
    ___
    - o O o -

    ___ Chẳng ai dạy cho tôi phải yêu như thế nào và ghét như thế nào . Người ta thương nhau nhiều để rồi ghét nhau và người ta ghét nhau cũng tại người ta quá thương nhau . Ngày xưa tôi và Hồng đã từng là bạn, ngày xưa tôi và Thành đã từng là bạn, ngày xưa ... thế mà bây giờ ...
    ___ Tôi lại đạp xe qua nhà Khương, bụi tóc tiên vẫn gầy gò nhưng kiêu kỳ. Gặp Lâm.
    ___ - Kim đi đâu vậy ?
    ___ Tôi cười:
    ___ - Lang thang, còn Lâm?
    ___ - À, đi thăm một người bạn.
    ___ Không biết Lâm đã nói gì với tôi, nhưng chúng tôi đã đến ngôi nhà bạn của Lâm.
    ___ - Khương có phải không?
    ___ Tôi đã giật mình khi nghe nhắc cái tên này, Lâm nói:
    ___ - Ừ Khương và một người bạn nữa .
    ___ Lâm nháy mắt với tôi . Tôi chào cô gái có nụ cười của một loài hoa dại, mỏng manh nhưng rất gợi nhớ. Và phát hiện đôi mắt cô ấy không còn bình thường.
    ___ - Có khỏe không? Lâm đặt vào tay cô gái một bông hồng đã cắt bỏ gai .
    ___ - Cảm ơn Khương. Khương rất tốt.
    ___ Trên đường về, tôi đã biết thêm về cô gái, một tai nạn xe năm trước đã mang theo đôi mắt của cô ấy .
    ___ - Còn Khương?
    ___ - Như Kim đã biết, Khương đã đi khỏi thành phố mình một năm trước.
    ___ - Biết rồi, nhưng...
    ___ Lâm ngập ngừng:
    ___ - Khương từng là người rất gần gũi của bạn Lâm, là...
    ___ - Thôi đủ rồi, Kim hiểu .
    ___ Trong tôi như có gì sụp đổ. Tại sao Khương lại có thể là người như vậy được.
    ___ - Bao giờ Lâm sẽ nói thật cho cô ấy biết? Tôi hỏi Lâm.
    ___ - Cũng không biết nữa .
    ___
    - o O o -

    ___ Tôi đến thăm cô gái vào một buổi chiều có mưa . Con đường trở nên dài hơn vì nước mưa chưa kịp thoát. Tôi kiếm mãi không ra một đóa hồng để cắt bỏ gai . Đi ngang qua nhà Khương, bụi tóc tiên ướt sũng, tôi định bẻ một ít, nhưng rồi thôi . Tôi chào cô gái và hát cho cô ấy nghe một khúc tình ca cũ mèm.
    ___ Tôi vẫn hy vọng một ngày kia, tôi và Lâm sẽ gởi tặng cho cô ấy những bông hồng không phải cắt bỏ gai .
    Hãy hướng về phía mặt trời mọc bóng tối sẽ khuất sau lưng anh.

    Comment

    • #3

      Em yêu anh , phẩy
      <DIV></DIV>
      <DIV>Hãy tin vào sự kì diệu của số phận''

      Cần phải tin vào quyền lực của những chữ cái a, b, c, d, e... Vâng, chỉ cần một chữ cái cũng có thể thay đổi cả một số phận. Bằng chứng ư? Chính là câu chuyện này...

      Khi ông bà Point (trong tiếng Pháp có nghĩa là dấu chấm) có một cậu con trai và họ quyết định đặt cho cậu một cái tên vĩ đại. Sau khi lưỡng lự giữa Rambo, Charlemagne, Ramses và Catona, cuối cùng họ lại chọn Virgile bởi đó là tên một trong những nhà thơ cổ đại lớn nhất.

      Chỉ có điều là ông Point đã quá xúc động khi ghi tên con vào sổ đăng kí, ông đánh vần nhầm ra "V-I-R-G-U-L-E" và thế là Virgile trở thành Virgule (nghĩa là dấu phẩy).
      Khi biết điều này, dù rằng rất giận nhưng vợ ông vẫn nhìn cậu con trai rồi cười:
      _ Nhìn con thật xinh xắn lại nhỏ bé. Virgule! Thế cũng tốt.
      Và cái tên được giữ lại.

      Cũng như cái tên của mình, Virgule trông khẳng khiu và buồn cười. Ở trường, mỗi khi điểm danh, thầy giáo gọi:
      _ Point Virgule!

      Và Virgule đứng bật dậy, như một dấu chấm than và đáp:
      _ Dạ, có mặt!

      Sau đó, Virgule lớn lên và đem lòng yêu cô bạn hàng xóm của anh, Séraphine. Khi người ta yêu, sẽ có hai loại người: những người dám thổ lộ và những người không dám. Virgule là loại thứ hai. Và bất hạnh hơn nữa khi mỗi lần Séraphine xuất hiện là Virgule trở nên xanh lét, mồ hôi đầm đìa, bước trượt cầu thang. Anh co rúm người lại đến nỗi trông anh như một dấu chấm, một dầu chấm nhỏ xíu... khi đó có thể gọi anh là Point Point. Và Séraphine chẳng bao giờ nhìn thấy anh.

      Ấy vậy mà... chính chữ ''u'' đã làm mọi thứ trở nên thay đổi. Các bạn có biết như thế nào không?

      Séraphine đem lòng yêu một chàng trai không yêu cô. Cô luôn cười nói, cố gắng bắt chuyện với anh ta, gọi điện cho anh ta, viết thư cho anh ta.... nhưng chẳng được gì cả. Thật đáng thương cho Séraphine.

      Một này nọ, cô quyết định gửi bức điện thứ mười cho tình yêu của cô. Và chính hôm đó, Séraphine gặp Virgule ở bưu điện vì Virgule chính là nhân viên ở đó.

      Khi Virgule thấy Séraphine đến gần, anh cảm thấy mình sắp ngất đi. Cô thì không nhìn anh:
      _ Tôi muốn gửi một bức điện- cô nói với một giọng buồn bã.
      _ Xin cô vui lòng đọc nội dung... Virgule cầm bút và lắp bắp nói.

      Cô đọc với giọng run:
      _ Je t'aime -virgule - Je t'adore- virgule- Je voudrais tant que tu me dises que tu m'aimes aussi- point.

      (Em yêu anh- ''phẩy''- em thương anh- ''phẩy''- em rất muốn anh cũng nói với em rằng anh cũng yêu em- "chấm").

      Tuyệt vời làm sao khi nghe một câu như vậy và Virgule yêu cầu Séraphine nhắc lại. Cô đọc:
      _ Je t'aime- Je t'adore....
      _ Không, không!- Virgule nói- Hãy đọc lại đầy đủ cơ!
      Séraphine làm theo:
      _ Je t'aime- virgule- Je t'adore- virgule...
      _ Lần nữa nhé cô... - Virgule rụt rè.

      Mỗi lần nghe câu đó, đôi mắt anh lại sáng lên. Và đột nhiên, Séraphine nhận ra Virgule là một chàng trai thật đáng yêu với đôi mắt ấy và hàng mi dài... nụ cười của anh thì dịu dàng như mật ngọt. Như có một phép lạ, anh thì thầm với cô:
      _ Anh cũng yêu em, Séraphine.

      Chỉ một chữ đôi khi thay đổi cả câu, và một câu có thể thay đổi cả một số phận. Nếu Virgule tên là Virgile, một nhà thơ cổ đại lớn nhất, thì có lẽ bây giờ anh vẫn cô đơn.

      Bây giờ Virgule và Séraphine đang rất hạnh phúc bên nhau và họ đã có ba dấu chấm nhỏ</DIV>
      Hãy hướng về phía mặt trời mọc bóng tối sẽ khuất sau lưng anh.

      Comment

      • #4

        mình rất thích câu chuyện Anh Yêu khác Mọi Người. Câu chuyện khiến nhiều người phải suy nghĩ về tình yêu đích thực và sự lựa chọn đúng đắn của mình.
        De^m khuya co' 1 ga~ kho*`
        uo^ng' trang ro^i` uo^ng' trang tho* do*i` minh`
        uo^ng' tho* ro^i` uo^ng' cuoc. tinh`
        uo^ng' tin`h ro^i` khoc' 1 minh` du*o*i` trang...

        {*_*}thie^n a^n + nhu* {*_*}y'

        Comment

        Working...
        X