• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

VAY TRẢ thái san

Collapse
X
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • VAY TRẢ thái san

    VAY TRẢ
    thái san


    Mắt tôi đăm đăm chăm chú nhìn không chớp mắt khi nàng vừa đưa bà bác họ xuống bậc thềm phía sau nhà, đối diện chỗ thường ghé thăm một người bạn khốn khổ vì thưa kiện về đất đai nhà cửa. Khi quay lại bất chợt nhận mắt nàng cũng hơi như muốn né trách, tuy nhiên bản chất ít khi dám nhìn thẳng vào ai. Biết rõ nàng vừa về từ nước ngoài. Tôi cũng đã rõ hẳn điều đó.Tôi vẫn theo thói cũ “dửng dưng". Từ ngoài phía ngõ nhà cạnh cột điện cũng là chỗ tranh chấp đất đai do kẻ xâm người lấn. Cuối cùng chẳng ai nhường ai, biến cái ngõ thênh thang khi xưa trở thành ngõ hẹp chỉ đủ dong chiếc xe đạp vào, ra. Mấy nhà trong đầu ngõ bàn tán, to tiếng, cãi cọ nhau om xòm. Nhà của bà chị nàng sống cạnh đấy là cái thềm sau vừa xuống, cũng như sống trong dầu sôi lửa bỏng. Tuy nhiên thời này được miếng đất mặt tiền, có chỗ cho mẹ của bà chị cũng đỡ hơn khá hơn nhà nàng tuốt mãi xa qua chợ, khu chợ miền đông nổi tiếng về mọi nguồn, như bao suối nước nóng lạnh đổ dồn về. Có lẽ nàng giận tôi là vô tình, vì thấy mà chẳng hỏi han gì cả. Theo tôi, hạnh phúc ai cố nấy giữ. Nay đã đến và đã có. Nhớ lại chuyện ngày xưa, khoảng cách từ ngày biến cố bảy lăm xẩy ra. Trường đại học không người dậy, phải giải tán. Nàng dời trường kéo theo bao yêu thương trìu mến. Tôi dành cho nàng khi lỡ vận không hề thở than, cho đến khi nàng cất bước sang ngang theo H, một ngưòi chồng cưới đàng hoàng, về nước. Tôi giữ nguyên tâm sự chẳng thể ai biết. Tôi nghĩ có lẽ đến chính nàng cũng chẳng hề hay biết nữa, nếu xét đơn sơ hay qua lần chẳng thể nào nhìn ra việc đó. Tôi yêu nàng hơn cả chính bản thân. Nhiều lần tôi phải hỏi mẹ. Từ sự giải thích dần dà hiểu rõ thêm là sự yêu thương cần thiết đến bực nào, có thể chết vì người mình yêu. Không ngờ bất chợt nàng quay ngoắt nói: -Này anh, chiều nay mình gặp nhau nhé. Xa nhau bao ngày, cô đọng, nín nhịn. Tôi bèn để xuôi theo cơ thể: -Nhưng ở đâu? -Nhà em. -Không sợ ai nữa sao. Có gì đâu mà sợ. Khoảng hơn một giờ trưa nay nhé thì ai biết hở anh. -OK. -Nói tiếng Mỹ? -Tiếng nước ngoài. -Hường cũng vậy. -Dĩ nhiên. -Ready….. oOo Tôi cũng chưa hiểu lắm sự vay trả như thế nào. Khi tuổi đời cũng chưa từng trải bao nhiêu. Tuy nhiên khi bước qua bậc tiểu học, thì chính mắt tôi thấy nhiều sự vay trả nhãn tiền. Bằng chứng ngay cận kề, nghe nói trước bà cụ lúc còn sống, nói: -Cứ tự nhiên vay khắc trả à. -Sao mẹ? -Tức như đời cha ăn mặn đời con khát nước. -Bu đi thiên chúa giáo nhưng bu vẫn tin như vậy sao? Thực tế con chẳng biết ra sao nữa. Thế có khổ cho đời con không. -Mày sao ngớ ngẩn thế ư? Ngưng một lúc bà nói tiếp: -Hãy thử nhìn cái thằng Giáo mà xem nè. Ngày xưa ông bố dựa vào quyền thế của ông Cố Trác và vài, mấy người có quyền thế khác, như ông trùm Ô, ông Biểu… chiếm cứ bằng mọi cách được miếng thổ cư của người cho mình, hiện đang ở và đã bán cho người khác, những tưởng mình sẽ giàu to, nhưng ai dè trúng lúc đồng tiền đang bị lạm phát, mang gửi ngân hàng lời có nhưng vẫn thành, bằng huề. Xem thấy bây giờ có phải trả lại không vậy, con chị, bệnh hoạn, thằng em, như thằng ngố, cho nhận làm phó hiệu trường Sông mây cũng bỏ, nay lại đến con vợ cũng bỏ nốt. Rốt cuộc đời nó đi về đâu. Sau khi bán căn thổ xưa kia bố chiếm của người, nay bán lại cho tiệm vàng, hàng tháng họ cho thuê ba triệu một tháng. Hỏi thử, với thời đại này, lấy đâu một tháng ra bấy nhiêu tiền hở trời không đến chết à. Còn cô chị, bị ung thư tràng nhạc chữa chạy mất khoảng mấy trăm triệu, cuối cùng phải bán nhà để trả nợ vay mượn chữa bệnh. Thế là căn nhà chung xưa kia xôi hỏng bỏng không, của người trả cho người. Bu tôi nhìn thẳng vào mấy đứa con cùng nói như dậy bảo: -Thế đấy không là vay trả thì là cái gì. Thực tế chính tôi cũng chưa hiểu nổi chữ “vay trả”. Vì đòi hỏi phải biết thêm về tôn giáo Phật, hay hơn nửa đã qua một quãng đời và gặp nhiều sự vay trả trước mắt mới thấy rõ chữ, câu đó. Thảng đã đọc nhiều, sách luận ngữ về con người, và cuộc sống tâm linh trước và sau, tất sẽ hiểu thế nào hay và rõ hơn. Chính tôi viết bài này nhiều người vẫn chưa đồng ý, vì có thể họ không hoặc chưa biết, kèm theo bên cạnh đôi khi về khác tôn giáo. Cũng có người nói: -Cái thằng hiền lành lại thường hay chết trước . Bởi thế muốn nói về vay trả. Có thể phải nhiều hay vài thực tiễn trước mắt chứng nhận mới hòng đôi người thông cảm, đồng quan điểm. Nãy giờ nói chuyện người bây giờ đến ngồi bên cạnh mẹ. Trời cũng bắt đầu mưa, tức thời tiết đang bước vào những tháng hè, nóng nực vô kể. Tôi muốn tâm sự cùng mẹ nhiều hơn nhưng lại ngại, nhất là nói về chuyện vợ con. Thực lòng, nhưng tôi vẫn ướm thử: -Theo mẹ con dâu cần nhất điều gì hở bu? -Biết vâng lời, dịu dàng, sáng tạo, tiết kiệm, nữa là ít lời. Thì tất nhiên ai cũng mến. Sau khi đứa bé con nàng đã lớn. Tôi lặng thinh, dù gia đình, xã hội, nhìn vào chê dè bỉu. Chỉ nói với nàng: -Em đừng sợ dư luận nữa. -Nhưng họ để yên em ư? -Anh cứ nhận nó là con anh thế thôi, chẳng sao cả, miễn là em nên thân thuộc với bà ấy hơi nhiều và kỹ lưỡng. Và em cứ tiếp tục đi dậy. -Sao, đi dậy lại sao, em nhìn thấy mặt thằng đó sao chịu được? -Anh đã bảo hành rồi cơ mà. -Nhưng chắc em nghỉ dậy. -Cái đó tùy em. -Và em nghỉ hẳn dậy học ư? Phải cho thằng đó thấy mặt chứ, có khi cho nhìn mặt con nữa, đấy mới là hình phạt nó, em hiểu chưa. -Nói đến thằng chó đó làm chi nữa anh, bỏ nó đi. -Nhưng dù sao nó cũng là cha con gái em mà. -Vĩnh biệt, em làm em chịu, giá mà em chỉ cần biết anh trước khoảng vài tuần là khác hẳn rồi. Vừa cơm xong đến chỗ hẹn. Thuê phòng cũng chẳng mấy vui, nàng đã hỏi: -Anh còn dành chỗ nào cho em không? -Không, chẳng ai muốn chiếm chỗ của ai cả. -Là của ai. -Của Hòa. -Anh sai quá, trước cũng là của anh và bây giờ cũng thế. -Em bắt đền anh đó chớ đừng để ai xâm lăng chỗ của em nhé, kẻo em tự vận đấy đừng ham. Nàng nói tôi khiếp sợ, một ngày nào chẳng lành lại cũng đổ cho chính tôi. Tôi bèn cãi: -Chắc em đã dành cho anh bao giờ chưa. -Anh chê thì có. -Xét thân em cũng đẹp không đến nỗi, sao chê? -Những hành động với em bắt buộc em phải chiếm đoạt chứ không còn phải là cãi lý nữa. -Sao nay em dữ tợn hơn xưa nhiều quá. -Do anh và vì anh cả. Không thời thế tất không xảy đến những chuyện chẳng ra gì như thế bao giờ huống hồ, người dân hiện đang đói khát, thử hỏi người dân để vậy mãi sao…. Suy nghĩ mông lung tôi chưa phải trả lời ra sao nữa. Tôi bị trả vì vay nàng khi nàng cố tình níu giữ. Tuy nhiên khổ nỗi lúc nàng đang bối rối về chuyện đứa con. Tôi đã đến với nàng vừa an ủi, để có thời gian cho nàng tự tạo và chữa lại bức tranh tình và chẳng muốn tiếp tục sa đọa nữa. Chỉ vì tôi yêu nàng chân thật, sau khi tiếp cận và quen thói, quen mùi, trong nàng có và đang níu giữ những gì mà tôi muốn, cần, một cách tha thiết. Có thể rằng có thể là nàng nghĩ tôi đã lợi dụng nàng không chừng.Tôi cũng chẳng đính chính chẳng giải thích. Cái quan trọng nhất lúc đó là: Nàng sẽ vượt biên bằng mọi cách. Mà theo tôi lúc này tức qua cái sống chết. Tôi tự hỏi: -Như vậy chi cho mất tương lai. Khổ nỗi một người con gái mới trong dòng tu vừa ra là mang theo của nợ của kẻ chiến thắng, kiêu binh. Mặc dù tôi và mọi cách bạn bè khuyên nhủ: -Dù sao đứa con chẳng là kẻ có tội. Mấy tháng sau làng lấy Hòa, Hòa cũng có hai đứa con. Cái chính là nàng đã có một người chồng chính thức. Lẽ tất nhiên tôi phải, và bắt buộc trả nàng lại cho đời. Và nàng đã qua được con thuyền và bến khác bảo hành chắc chắn hơn. Cái khổ là nàng vẫn nuối tiếc. Hai chữ: -Tình yêu. Nuối tiếc, và nuối tiếc khôn nguôi. Tôi nhớ lại lúc nàng cố tình cài đặt ngày đi chơi. Tôi nhận lời, trúng ngày ông trẻ bên nhà bạn gái tôi mất. Hai đứa rủ nhau, đi xuống tuối khu Tân vạn, vào sâu. Cái đáng tội là chính chúng tôi chưa hề mướn phòng bao giờ. Lạ. Những năm tháng đói khổ theo chính sách kinh tế tập quyền, không ai muốn phí phạn một số tiền vớ vẩn, nên chẳng bao giờ mướn phòng làm chi. Lại nữa nhà mình có đầy đủ phương tiện, ấm cúng. Cho nên đi chơi xa chẳng hề nghĩ bao giờ. Nay nghe bạn nàng đã theo cách vô cớ. Có lẽ là lần cuối theo ý nàng định, nên tôi cũng lặng thinh. Tuy nhiên trong tâm trí chẳng ổn thỏa. Lời ru: Anh ơi cho đến tận bao giờ Anh mới thấy em hết bé thơ Bao giờ em lên ngôi thần tượng Xóa ở tim anh nét hững hờ thái san
    VỠ ĐẤT
    thái San


    Sau ngày giải phóng.
    Bất đắc chí tôi đi theo ông bạn già vào trong một nhánh sông tuốt xa ơi là xa hướng Đông Bắc người ta gọi là Sông Lạnh.
    Theo tôi đoán chắc chẳng ai đến nên gọi là sông lạnh với chiếc xe đạp cọc cạch nhưng vẫn còn thuộc loại công tử đó bạn, nhiều người còn đi xe dép cơ mà (ý nói đi chân không) quá tuyệt với thời đại này còn đòi hỏi gì nữa nào:
    Cậu cứ vào đó mang theo ít mảnh lưới bắt cá thì sẽ biết tất cả những điều bí ẩn của cuộc đời à.
    Tôi lặng thinh dù gì chính thức bây giờ tôi cũng chẳng muốn làm ăn gì cả, sau cuộc bại trận chúng tôi:
    Nói chung đây là những người lính chế độ cũ thất trận, những người yêu nước thường bất đắc chí, cũng bị như bất đắc chí sau khi gọi là được giải phóng đất nước nên tâm sự buồn rười rượi chẳng muốn làm ăn gì cả nữa.
    Bởi thế câu nói của một ông bạn khiêu gợi lên cái lòng tự ái cũ kỹ của tôi làm cho tôi thèm thêm và cũng đang muốn được một chỗ yên tĩnh, vừa để tránh cái xấu hổ vừa để tìm một đường nào bất kỳ để né có gì vùi mặt hoặc trốn chạy.
    -Dù rằng sẽ chẳng trốn chạy được chính bản thân mình là một thằng bại trận, nhưng cuộc sống vốn dĩ bao gồm những bất hợp lý và vân vân, thế là tôi đi thẳng một mạch vào tới tận trong khúc sông phía tây bắc miền đông nam bộ để kiếm cách tìm chỗ nằm và sáng tối vui với ruộng vườn và vài ba con cá chính bản thân mình bắt được.
    Thật tôi không ngờ rằng có một ngày nào tôi phải vào tận rừng thiêng nước độc để sống để cố tìm lấy một cách sống đơn sơ và mộc mạc chân chất đến như vậy, cuộc đời có những điều không ngờ đã xẩy ra như vậy đó.
    Những buổi tối ướt quần đùi đến dăm ba bận, thế mới thấu hiểu được những người chuyên nghiệp đánh dậm như thế nào, vừa thay và phơi ngay một tí lại phải mặc vào chưa kịp khô, có những hôm bỏ hết vì mất công thay quá bất chợt trời sáng, các cô xóm ngoài vào làm ruộng, ối trời phải nằm ngâm mình trong nước khoảng vài ba mươi phút mới đứng lên mà về được tới lều thay vào thì người đã lạnh cóng quá và quả thật là tai hại nhiều lúc chẳng làm sao mà tè được.
    Đến một chiều kia tôi đi xem miếng đất để làm ruộng.
    Tôi và nhà tôi hai dân tay trắng mà đi làm ruộng thật khó mà tin nhưng đã quyết phải hành nên bèn xắn quần áo xốc vai đi như mừng mở cờ , nhưng nghiễm nhiên tôi đã có hai sào rưỡi ruộng nước:
    -Thế cũng được.
    Tiếng nhà tôi nói có vẻ như khuyến khích.
    Tôi hừnm trong cổ họng và biết chắc sẽ không kham được nhưng đã quyết thì phải hành có sao nào cố xem thử ý chí của bản thân:
    -Em cố gắng giúp anh để chúng ta đi tiếp nốt con đường này đi chứ bây giờ biết làm sao. Mặt trời đã lên cao lắm.
    Đến giờ ăn, ngồi giữa mặt ruộng mở cơm ra ăn như chưa từng bao giờ ăn như vậy nàng nói:
    -Một gô cơm đầy, hai cái thìa, hai lá khoai, một ít tép khô rang mặn:
    -Ăn mặn sau này bị bệnh cao huyết áp đấy.
    -Cao huyết áp không bằng thấp cái bụng em ạ.
    -Cố mà ăn cho nhiều để lấy sức mà cấy, mà trồng, mồ hôi đổ ra hết muối. Tất nhiên làm ruộng thì cơ cực lắm.
    Ai cũng đều biết vậy cả nhưng thực tế hơn mới biết cái cực của nó.
    Mang trong người với một ý chí chưa đủ nhưng phải có cái sức mạnh trày trạy để thiết thực với chuyện làm, ăn, uống vân vân thì mới nắm bắt được những công việc thường ngày, đấy là chưa nói đến những ngày lúa đã chín và thu hoạch, nếu không kịp thì lại là một chuyện khác.
    Bao gồm thu, gặt, đập, xay xát, tuốt và những ngày đó công việc tới tấp như không thể bao giờ ngừng, sau đó cũng nhàn hạ vài ngày rồi lại bước vào mùa.
    Nếu tính tổng kết lại thì cũng chẳng được bao nhiêu công một ngày thua người đi làm mướn hay đi làm sở nên những ngày sau này đa số các người trẻ đều tập trung đi làm xí nghiệp hết, vừa có tiền vừa quần áo đẹp hơn ra, còn có chỗ tán gẫu, còn thời gian se sua với thiên hạ chứ như đi làm ruộng đầu cắm xuống đít chổng lên phơi nằng trày trạy, nếu muốn không đen thì mắt mũi bưng bít như ninja (người bịt mặt trong phim kiếm hiệp) chẳng ai trông thấy ai cả, mất cái đẹp của con người.
    Nên sau này các cô các cậu thường rủ rê nhau đi làm hết còn mấy ông già bà cả tiếc ruộng vườn chịu khó làm lấy một mình thôi. Rồi đến ngày kia đất có giá thì con cái bắt đầu xâu xé nhau từng mảnh chia chác trước mặt bố mẹ giống như đổi đời hết. Tôi thường nói:
    -Kỳ này đời nó lộn ngược thế rồi các ông bà ạ, rồi anh em đánh mắng nhau, như đối xử với nhau như người dưng vậy thôi, còn có khi coi nhau như kẻ thù.
    Thế mới đốn đời. Tôi nhìn thấy nhiều gia đình bắt đầu có nhiều vàng, nhiều tiền hơn nhưng đạo đức bắt đầu suy đồi thế ráo cả từ cha đến con, từ cấp cao đến cấp thấp, từ cán bộ cho đến phó thường dân, chẳng còn ai tin ai được nữa:
    -Thế hệ suy đồi tất cả tiền, tiền và tiền là trên hết, ngoài ra còn thế, quyền và phen
    phung nữa, cứ chê rồi khen ngoài ý muốn của nhân dân những tưởng là cuộc sống bắt đầu lý tưởng, như diễn tuồng trên sân khấu và người bị xem là quần chúng.
    Các gia đình thường chỉ chú trọng việc làm nên không biết con cái bây giờ chúng cần gì. Một ông nói:
    Chúng cần xe, điện thoại di động, việc làm trong một công ty, chiều đàn đúm với nhau chẳng biết chút xíu gì về xây dựng nước nhà chúng chỉ biết đi, đi và đi, và khi về thì luống tuổi rồi.
    Đại chúng, ảnh hưởng này có khi phải kéo dài hàng thế kỷ mới sửa chữa được cái đau khổ vẫn là đại chúng và quy luật không ai dám kiện củ khoai cả.
    Tôi suy nghĩ và đau buồn cho chính con cháu mình rồi cho đám đông một phần, sự bại hoại ăn ruồng từ trong ra ngoài, từ trên xuống dưới, thay vì sửa chữa thì chỉ làm chiếu lệ qua lần nên không bao giờ hết nổi.
    Tôi lấy một thí dụ:” có một anh chàng ca kia sau khi bị sa thải lẽ bị tiêu diệt luôn.
    Nhưng không có chuyện như vậy.
    Thay vào đó đổi đi đơn vị khác làm chức trưởng phòng ca khác thì làm sao mà diệt hết nổi.
    Làm như tiếp tay cho hưởng thụ vì sau khi giải phóng.
    Có nghĩa là như lời bác Hồ nói:
    -Xây dựng lại bằng trăm lần ngày xưa.
    Cái vở đất là phải hủy bỏ hết những cái gì quá tồi tệ để xây dựng lại một cuộc sống khác làm cho chính cái cũ phải thay đổi và từ đó ta suy niệm cho chính sự đổi thay làm cho quần chúng đồng tình theo chung về một mối và cảm thấy đó là đường tin tưởng về cách cai trị của thiểu số lãnh đạo xây dựng một nước trong sạch lành mạnh mới hòng sẽ có ngày tiến lên cuộc sống cộng đồng đại đồng.
    Ở đây ta thấy thiếu tư tưởng lớn, và thiếu cố vấn lớn, tủn mủn èo ọt, tiểu kỷ, ích kỷ, không có tầm vóc….
    Khổ quá nói cho bao nhiêu cho vừa, hiện tại một người có tay nghề phải chui vào cuốc đất mong trồng lên vài củ khoai, sắn món độn no lòng như tôi thì làm sao có ý nghĩa gì nữa, sau đó còn phải lo chuyển được về tới nhà, vì sản xuất chỗ nào để chỗ đó nói và chụp mũ cho buôn bán là công việc của tư sản mại bản, hôm nào chuyển được vài củ khoai về được tới nhà là mừng rỡ vô hạn, cha con vợ chồng hồ hởi phấn khởi nói theo kiểu của cộng sản là như vậy.
    Tôi chỉ tiếc cho đời tôi là bao nhiêu năm học nghề vô tuyến điện bỗng dưng ông chủ tịch ấp bảo gia đình chúng tôi không lao động nên phải di chuyển đi kinh tế mới.
    Tôi quá hoảng bèn phải đi tập tành cuốc đất và vỡ đất để chứng tỏ mình cũng là kẻ lao động chuyên chính khỏi phải đổi đi chỗ khác làm mất điểm tựa và gia đình mình sau này khỏi oán thán là chính bản thân tôi không hy sinh cho toàn gia đình nên dù sao tôi cũng vẫn cố gắng hết sức mình chu toàn trách nhiệm của một người chủ gia đình mai ngày khỏi ân hận.
    Hôm nay ghi lại những ngày này để cho toàn bộ gia đình hiểu cho bản thân tôi.
    Đành rằng chúng tôi thuần về vật chất.
    Đôi khi tôi nghĩ đến những cuộc sống tâm linh tức giữa con người và trời đất vì trong đó thuộc về cuộc sống linh hồn.
    Nếu thí dụ chế tạo được một con vật nhưng để nó tự đi theo ý của mình vì không có sự sống tôi nghĩ trong đó do thượng đế tạo ra.
    Mà cái do con tạo tức thượng đế tạo, nó là khoảng cách giữa người và thần nên phải dùng một cách suy luận thế nào mà hiểu mới được chứ cứ cứng ngắc là con người bởi khỉ mà ra thì cũng chưa hẳn thuyết phục.
    Thưa quý vị khi nói đến hai chuyện là chính trị và tôn giáo thì tôi tránh xa chẳng thể nào cãi cho nổi mà có khi còn hiểu lầm mình là thế này thế nọ ít ra khi nói những chuyện đó thì phải có đồng song, đồng hành, còn chưa dám nói chữ đồng chí đâu.
    Bởi thế mình tức chúng ta phải tạo ra một sự suy luận đề làm đề nhưng chung một lối là dùng để suy hướng cho những người chưa hiểu hoặc cố tình không hiểu mang tính cách đại chúng, dễ, đơn giản mà thoát thai cho đại quần chúng. Tôi sợ nhất chữ quần chúng vì là cả một đám đông bắt buộc phải sống trong một khuôn khổ chung là đất nước dưới quyền của thiểu số lãnh đạo cộng đồng, bởi thế ta phải đơn giản hóa những câu nói những tuyên truyền thì không được nên chúng tôi có lẽ phải nghĩ lại sao cho đúng với sự hiểu biết đơn giản của một con người, rất thường mà thôi mới được. Mục đính kiến tạo một nước bình thường, hòa hợp, để mọi người cùng chung một ý hướng xây dựng lại dân tộc sau bao nhiêu năm đau khổ.
    Không lẽ tôi cũng phải thưa với các bạn về đúng và sai. Cái đó mới là cái khó.
    Tôi thí dụ:
    Tôi làm những chuyện sai mà tôi lại báo cáo chỉ về một vài người mà vẫn cho là đúng và cứ vẫn cương quyết là đúng và lại quay phim chụp hình công quảng bá trên đài thì đó là dùng phương tiện nói đúng chứ không phải làm đúng thì sao nào thưa quý vị.
    Nhưng vẫn chưa sai, đó chỉ là dùng tiểu xảo chứ cuộc sống vẫn là cuộc sống, không được quyền phải như thế này hoặc như thế kia thì sao.
    Tôi lấy thí dụ như những người hợp tác lao động, nói đơn giản là đi làm nước ngoài. Người thì nói là:
    -Đem con bỏ chợ, người thì lại nói làm gì có chuyện đó thì biết tin vào ai. Mà thời nay là thế hệ đa truyền thông thì tin vào ai đừng ai?
    Làm sao bỗng dưng thay đổi được sự hiểu biết, rồi hoán chuyển thành thực thì trong cuộc sống sau đó cùng nhau hưởng cuộc sống. Bởi thế giữa đúng hay sai rất khó lường với thời cuộc.
    Bên cạnh tôi là những người có chí huyết với cuộc sống mới vào làm ruộng tập thể vẫn không đủ cơm ăn.
    Cuối cùng cũng bị thu hết đất vào tay chúng lấy lý do không hợp tác xã nữa thế là công cốc, còn lại phải ký cho chúng lấy hợp lý.
    Cái dở là trên nói đúng và dưới làm sai.
    Tôi không muốn nói và động chạm gì đến chính trị, như chỉ nói chữ đúng và sai là khó khăn nhất, vì biết làm sao là đúng và sai bây giờ vì chỉ đi theo một chiều thôi.
    Họ vẫn lưỡi thì nói và làm như vậy nhưng chỉ diễn viên thay cho diễn đạt là đúng thì nghiễm nhiên chúng ta cùng nói đúng ư???
    Một buổi chiều tôi lững thững xách ít cá vừa bắt được không biết bây giờ bán cho ai vì vào buổi chiều, thường bán sáng tức là mình phải rộng vào trong một cái giỏ sau đó để gom sáng bán. Đi chiếc xe tương đối tốt thế mà cũng bị hư lên xuống bởi đường dính đất bùn, có điều lúc nào khi vào cũng mang theo gói thuốc lá, còn sang (hơn đĩ) tức là nghèo mà xài sang gói thuốc phù đổng.
    Khi đi nhà tôi đã cảnh giác:
    -Hôm nay đổi đời hè.
    -Đứng lại, thu mua hết cá này. Thế ông định mang cá đi dâu zậy? Thời buổi nay làm ăn tại chỗ. Tôi nói:
    -Thưa ông làm ăn tại chỗ tức là đi thu cá của nhân dân ư?
    Về đến nhà mặt nhăn như khỉ. Tôi bị vợ tôi búa cho:
    -Sao nay anh nói đi mua thuốc lá Phù đổng cơ mà.
    -Có phù mỏ thì có em ạ. Tần này tuổi mà cũng bị thu mua, gớm chửa. Sao anh không nói tao đây gần bẩy chục rùi bây. Thì ra đó mừa nóai.
    Tôi nhại lại. Chưa thấy ai nói vì tuổi tác mà không thu mua cả. Nếu thế người ta lợi dụng cái tuổi để chuyên chở thì lũng đoạn cả nhà nước của ông rùi còng chi nào oeng.
    Nhìn thẳng vào mặt nhau cười như nắc nẻ.
    Những nỗi buồn đó rồi cũng qua đi đó là một cái may giữa đúng và sai. Thế còn hai là cái gì hở ông zẩy?
    Nói. Hỏi xong chính mình trả lời lấy chính mình, vì có ai trả lời cho thỏa mãn những câu hỏi mãi được đâu.
    Cái quan trọng nhất là chính sách và thực thi phải đi song hành cho dân cảm thấy thoải mái cho cuộc sống mỗi ngày thêm đầy đủ, vui tươi, ấm no.

    Khốn nỗi con người luôn mơ ước đầy đủ , được đầy đủ lại đòi thêm chẳng biết đâu cho vừa và đủ cả.
    Tôi chỉ lầm bầm:
    -Cúi xin thượng đế nếu có ban ơn lành cho chúng con cùng những người thân.

    thái san
    a
    THANAI
    THAISANLUONGVIETTHAI
Working...
X