• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Thơ Phạm Ngọc Lư

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Thơ Phạm Ngọc Lư


    Huế, ngày về


    Ngày về - về Huế - Huế xưa

    Về em xuân muộn anh vừa chớm thu


    Đưa nhau ra bến sa mù

    Lơ ngơ kỷ niệm chần chừ bước theo

    Lòng em đẩy nhẹ mái chèo

    Trôi đi… trôi với bọt bèo lòng anh

    Đưa nhau qua mấy cửa thành

    Màu rêu bất tuyệt còn xanh não nùng

    Xưa chờ em cửa Chính Đông

    Anh in vào đá nỗi lòng héo hon

    Xưa tìm em cửa Hiển Nhơn

    Đá câm gạch lạnh rêu mòn dấu tay…


    Sao lòng nghèn nghẹn nước mây

    Trôi đi… trôi với tháng ngày mù sương

    Đưa nhau qua những con đường

    Thâm u lá rụng cuối vườn tịch liêu

    Xưa em guốc mộc khua chiều

    Giấu trong tà áo ít nhiều vu vơ

    Anh qua cửa Phủ đứng chờ

    Chiều em về muộn rêu mờ dấu chân…


    Sao lòng gợn sóng bâng khuâng

    Mây trôi nước lại ngập ngừng chưa trôi

    Trôi đi… bèo bọt một thời

    Mái chèo tâm sự rã rời lòng nhau

    Đưa anh lên ngọn giang đầu

    Chia ly ngày ấy rầu rầu Huế mưa

    Sông Hương no nước căng bờ

    Tim anh cuồn cuộn… lững lờ tình em

    Tình ơi không nặng sao chìm

    Trăm năm rười rượi nằm im đáy lòng…


    Rồi thôi, gió bụi mịt mùng

    Cuốn em ra khỏi khuê phòng đài trang

    Rồi thôi, nước mắt lỡ làng

    Vùi trong vạt áo vô vàn tiếc thương !


    Ngày về lặng khói im sương

    Về trong Huế mới buồn buồn Huế xưa

    Về em ngấn lệ chưa mờ

    Về anh tay lạnh thẫn thờ nâng tay

    Nhìn nhau lòng nghẹn nước mây

    Hồng nhan em cạn anh đầy đa truân

    Lòng như gợn sóng bâng khuâng

    Chuyến đò dĩ vãng tần ngần đang trôi

    Trôi vô lòng Huế… Huế ơi !


    mùa thu năm 2000
    Last edited by CONHAKO; 04-09-2011, 08:15 AM.
    ----------------------------

    Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

  • #2
    Thơ Phạm Ngọc Lư


    Ngày xưa An Cựu


    Mười năm biền biệt cách sông
    Chút tình nắng-đục-mưa-trong cũ càng
    Mười năm ngậm đá câm vàng
    Tấc lòng cố cựu cứ han gỉ dần


    Không về nữa một cố nhân
    Không còn nữa một thanh xuân nồng nàn
    Tội bài thơ viết dở dang
    Bởi con sông hẹp bắc ngang lắm cầu !
    Mười năm vòi või trông nhau
    Nhìn mưa ngó nắng nhớ màu đục trong
    Hẹn về mang guốc ra sông
    Hẹn về nghiêng nón chao lòng nước xưa
    Hẹn về viết tiếp bài thơ
    Ẩn mùi hoa sứ ỡm ờ, nào hay…



    Từng năm phai tháng nhạt ngày
    Trông về… ràn rụa bóng mây bên đèo
    Trông về… nắng hắt mưa hiu
    Mắt ai thăm thẳm đáy chiều xa xưa
    Last edited by CONHAKO; 04-09-2011, 08:25 AM.
    ----------------------------

    Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

    Comment


    • #3
      Thơ Phạm Ngọc Lư


      Đề tranh xuân nữ


      Mùa xuân đang nô nức xanh
      Hân hoan thảo mộc vẽ tranh hai bờ
      Mượt mà hồn hậu ngây thơ
      Em nằm trên cỏ nhởn nhơ sắc màu
      Cỏ và em vỗ về nhau
      Con sông mộc mạc ngẩng đầu nhìn lên
      Em mềm như lá cỏ mềm
      Như tà nắng lụa đang êm ái nằm
      Vàng mơ tơ sợi chiều giăng
      Bóng chiều đa cảm dùng dằng, không dưng…

      Em nằm phơi phới với xuân
      Mùi hương phương thảo lót lưng mịn màng
      Hai bờ cây cỏ hân hoan
      Con sông ngây dại rộn ràng vẽ tranh
      Vẽ em, vẽ cỏ, vẽ mình
      Thiên nhiên như mộng… đa tình chiều xuân

      ( trích trong thi tập ĐAN TÂM )
      Last edited by CONHAKO; 04-09-2011, 08:25 AM.
      ----------------------------

      Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

      Comment


      • #4
        Thơ Phạm Ngọc Lư




        Bên Sông

        1.
        Chảy đi chảy đi
        Hỡi sông buồn lắm
        Nước thôi chờ chi
        Thuyền xưa đã đắm
        Người đi người đi
        Trăm năm bến vắng
        Xa hút bờ kia
        Bóng người mây thoáng
        Chảy mau chảy mau
        Đời nông tình cạn
        Mà nước quá sâu
        Trăm chiều khổ nạn
        Ta bơi qua sông
        Mới hay đời nặng
        Đời có như không
        Tiếc gì tay trắng
        Thôi thà rêu rong
        Ta gieo xuống sông
        Vỡ dòng nước chết
        Nước đứng tim đêm
        Ta còn thở hết?
        Chảy đi chảy đi
        Người về đâu biết
        Chảy mau chảy mau
        Đời con nước xiết
        Tình- vực nước sâu
        Em- dòng ly biệt
        Ta- chiếc lá chìm
        Chảy thôi chảy thôi
        Còn trông còn ngóng
        Nhớ ai gương xưa
        Chờ ai cửa rộng
        Đưa ai đón ai
        Phai hình mất bóng
        Khổ lắm người ơi
        Qua sông mất nón
        Sông trôi sông trôi
        Về đâu mà đón
        Chảy đi chảy đi
        Hỡi sông buồn lắm
        Hay ngậm ngùi chi?


        2.
        Biết người xưa ấy
        Đã khói sương che
        Biết tình xa ngái
        Đã cách bến bờ
        Biết lòng không đậu
        Trông chi thuyền về
        Người như thiên cổ
        Trăm năm lỗi thề
        Người như khung cửa
        Khép lại hững hờ
        Hỡi lòng cơ khổ
        Đã nhạt màu huê
        Người như phong vũ
        Lạnh màu thê thê
        Chảy đi chảy đi
        Dòng sông vàng võ
        Con nước u mê
        Bên bờ đứng lại
        Bên bờ tay che
        Bên bờ khăn vẫy
        Bên bờ trơ trơ...


        PNL
        Last edited by CONHAKO; 04-09-2011, 08:24 AM.
        ----------------------------

        Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

        Comment


        • #5
          Thơ Phạm Ngọc Lư



          TÚY HOÀI

          Uống cạn mươi ly
          Nhớ quên rồi cũng hết
          Trời buổi chiều bỗng dưng mù mịt
          Đầu ta như khói bốc miên man
          Lòng lênh đênh lạnh buốt sông Hàn


          Cơn say nào cao vút Hải Vân
          Ta bay vèo mây gió lâng lâng
          Xôn xao trời thu tung tăng hoàng diệp
          Mênh mông ngàn thu rụng rời thương tiếc

          Ô hô !
          Ngươi có ta không
          Ta còn ngươi mất
          Thoắt bóng thoắt hình
          Chập chờn hư thực
          Chưa say, ném hồ trường qua biển Bắc
          Yên ba tan tành im bặt
          Hương quan gờn gợn mù tăm
          Say rồi, tung chén rượu xuống trời Nam
          Trời Nam ào ào mưa ngây ngất
          Giang hồ lênh láng sóng lên men
          Say rồi,
          Nhớ tuổi quên tên
          Xót lòng trông cây nhớ cội
          Phải ngươi ba chìm bảy nổi ?
          Bắt ta mười kiếp long đong
          Mây có – gió không
          Tình câm – thơ điếc
          Giai nhân còn mà anh hùng hết
          Chưa mùa đông sao tóc xanh rơi bạch tuyết
          Ngũ thập rồi tay trắng xóa bạch vân
          Ô hô !
          Thiên địa vô cùng
          Uống say mà khóc Đặng Dung – Thuật hoài !

          Khóc rồi,
          Đập nát cơn say
          Hốt nhiên bừng bừng hào khí
          Vươn vai nhập thân hào sĩ
          Dậm chân nổi gió Đông – Đoài
          Cỡi chim hồng nhạn mà bay
          Theo trăng qua Đằng Vương các
          Thâu lại hồ trường nơi biển Bắc
          Nhặt lên chén rượu cuối trời Nam
          Chơi hết tháng ngày chưa tương đắc
          Tung hê cơm áo bất phùng thời
          Uống nữa ngươi ơi !
          Một ngàn ly một lần xin cạn
          Ấm lạnh sông Hàn ơi !
          Chỉ còn ngươi…
          Chỉ còn ngươi soi bóng ta thôi.


          PNL

          ----------------------------

          Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

          Comment

          Working...
          X
          Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom