• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Thơ Đào Phong Lan

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Thơ Đào Phong Lan




    Giữa ngã ba sông


    Ta đi cuối đất cùng trời
    Chỉ mong gặp gỡ được người tri âm
    Lòng xanh biếc một giọt mầm
    Tim rền như tiếng phím cầm chiều rung.

    Ta về giữa ngã ba sông
    Sậy dài hun hút,
    Buồn không bóng người
    Dang tay, ngửa mặt mà cười
    Thấy con sẻ trắng ngang trời bay đi

    Muốn làm một gã Trương Chi
    Mà không biết hát những gì.
    Ô hay!
    Thôi đành uống rượu quên say
    Cạn buồn ta lại đổ ngày vào đêm.

    Trời chung chiêng
    Đất chung chiêng
    Ta đi trên đất đổ nghiêng mà về.



    .
    Last edited by CONHAKO; 28-08-2011, 01:30 AM.
    ----------------------------

    Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

  • #2
    Thơ Đào Phong Lan
    Ký ức tuổi thơ


    Tôi trở về tìm lại tuổi thơ
    Rét tháng Ba tan trên mái nắng
    Con đường vắng, ô cửa vắng
    Cây bàng ơi...

    Cánh diều xưa đã theo gió lên trời
    Mà sợi dây còn dùng dằng mặt đất
    Cái thuở đi tìm quyển sách nằm trong cặp
    Con dế bỏ quên đã chết tự bao giờ...

    Đồi lau buồn phơ phất trong mưa
    Cây sáo trúc buồn tênh còn một nửa
    Bê vàng ơi, ở đâu về ăn cỏ
    Cỏ mọc già ở phía trăng non.



    .
    ----------------------------

    Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

    Comment


    • #3
      Thơ Đào Phong Lan
      Cho ngày hôm qua


      Thôi đừng nhắc ngày hôm qua nữa
      Anh thân yêu,
      Mưa buồn rũ trên cành
      Những ngón tay níu vào bậu cửa
      Vẫy xa nhau cũng không đành.

      Anh đã có bao nhiêu tình yêu thứ nhất
      Sao không cho em làm kẻ cuối cùng?
      Cứ để em chạy chân trần trên đất
      Mãi vẫn chẳng thể dừng?

      Ngày hôm qua xa lắm,
      Ngày hôm nay anh nhắc làm gì?
      Em chỉ có đôi bàn chân lấm
      Đôi bàn tay chưa biết ôm ghì.
      Những ngón tay xanh mềm trong nắng
      Che mặt khóc vụng về
      Những ngón tay nằm hoang vắng
      Run run chiều như cỏ ven đê.

      Em chỉ có một bờ tóc ngắn
      Không đủ dài để buộc lời anh
      Những ngọn tóc buồn hơn rêu cũ
      Và hắt hiu gấp mấy lá cành.

      Em dại dột hơn mùi hoa sữa
      Hồn nhiên thương nhớ hết lòng
      Chẳng hề nghĩ đến ngày mai tới
      Vội vàng cây lá vào đông...



      .
      ----------------------------

      Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

      Comment


      • #4
        Thơ Đào Phong Lan
        Chiều


        Chiều nay nắng về qua ngõ
        Lạnh, bỗng dưng đến se lòng
        Nắng rụng một màu nhạt đỏ
        Cô đơn phủ bụi quanh phòng.

        Người không còn yêu ta nữa
        Bỏ đi một bóng trên đời
        Dòng sông muộn phiền lần lữa
        Lê chân về phía mặt trời

        Bắt gặp một dòng nước mắt
        Xưa bỏ trốn bên kia đồi
        Thấy không đâu trên trái đất
        Hoang vu như chỗ ta ngồi...



        .
        ----------------------------

        Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

        Comment


        • #5
          Thơ Đào Phong Lan
          Đổ vỡ


          Những dòng sông của lòng tôi
          Tôi đem tôi bán cho người nhân gian
          Người chê bờ bến trễ tràng
          Muộn mằn con nước
          Lỡ làng phù sa...

          Thuyền neo lơ lửng lời ca
          Bâng quơ nằm đợi gió xa tìm về...

          Cỏ vừa hò hẹn bờ đê
          Sao còn ôm ấp nhau về bãi sông?

          Triều vơi
          Con nước ròng ròng
          Gió lên từ phía cánh đồng gió sang.

          Con thuyền xưa đã bỏ hoang
          Bao nhiêu con nước
          vội
          vàng
          đổ
          đi...



          .
          ----------------------------

          Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

          Comment


          • #6
            Thơ Đào Phong Lan
            Không đề


            Lạy trời,
            Đừng để nhau đau
            Mài chi một lưỡi dao cau sắc rồi?
            Miếng trầu
            không vỏ
            chẳng vôi
            Cầm tay lơ đễnh đánh rơi góc vườn

            Trăng lên lạnh nhạt cuối đường
            Ta đi vơ vất không phương trở về
            Cỏ đâm nát ngực bờ đê
            Dòng sông chảy bởi lời thề bâng quơ ...

            Hình như ...
            trời định đổ mưa ?
            Hay trời cũng chỉ dối lừa nhau thôi ???



            .
            ----------------------------

            Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

            Comment


            • #7
              Thơ Đào Phong Lan
              Lời Mỵ Nương

              Anh quá chậm mà em thì đang vội
              Em đã chờ anh đến phút cuối cùng
              Anh cứ giấu những điều định nói
              Xây quanh mình thành quách thủy cung.

              Ngựa chín hồng mao và gà chín cựa
              Em có cần đâu voi có chín ngà
              Chỉ mong anh có trái tim mạnh mẽ
              Che chở em về lối cũ rợp hoa.

              Tiếng xôn xao vang vọng từ muôn phía
              Người vẫn xa chưa rõ nét bóng hình
              Em buông vội áo khăn,
              Bờ tóc rối.
              Người bước vào
              Ngạo nghễ
              Sơn Tinh!

              Anh đã chậm
              Mà em thì quá vội
              Thủy Tinh ơi, xe đã thắng ngựa rồi
              Nước mắt em xin hóa thành con nước
              Hòa vào sông anh lấp lánh mặt trời...



              .
              ----------------------------

              Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

              Comment


              • #8
                Mộng du


                Nửa đêm thức dậy thấy mình chống chếnh
                Mây bay gót chân
                Mặt đất đỉnh đầu
                Em đã đi bao giờ không biết nữa
                Để lại vườn cây hoa lá không màu

                Ta đã ném đời mình vào bão tố
                Trái tim ta không giương nổi cánh buồm
                Níu vội tiếng dương cầm thoi thóp thở
                Mặt đất mỏng manh
                Không đứng vững nỗi buồn...

                Trong đêm tối
                Tiếng sấm rền run rẩy
                Em đã rời xa như một con tàu
                Ta nhặt hơi thở em còn sót lại
                Tung xuống vườn
                Ngồi đợi một mùa sau...



                .
                ----------------------------

                Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

                Comment


                • #9
                  Thơ Đào Phong Lan
                  Mưa tháng năm


                  Những cơn mưa mùa hạ
                  Không báo trước bao giờ
                  Trái tim ta cũng vậy
                  Đau quặn thắt bất ngờ

                  Tháng Năm về vội vã
                  Mưa giọt giọt đầu cành
                  Phượng trùng trùng sóng lá
                  Rối bời bời ngón xanh

                  Cây cố quên mùa khô
                  Bằng chồi hoa tím ngát
                  Người tìm cách quên ta
                  Bằng người con gái khác

                  Mưa tạnh trên mặt đất
                  Thành khói biếc lên trời
                  Chỉ mình ta ngồi lại
                  Không nói nổi một lời...



                  .
                  ----------------------------

                  Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

                  Comment


                  • #10
                    Thơ Đào Phong Lan
                    Viết cho anh những ngày xa


                    Ngày mai khi chúng mình gặp lại
                    Có thể là em đã khác hôm nay …
                    Nhớ sáng nào trên biển
                    Chuồn chuồn bay
                    những cánh ướt vẫn thơm mùi sương sớm …
                    Bàn chân trần đi trên cát ấm
                    Tay cầm tay mà sao vẫn nhớ tay?
                    Những bình yên đến chạm vào vai
                    Ru em ngủ trong ánh ngày rực rỡ …

                    Em nằm yên trong tay anh, trong hơi thở …
                    Trong nắng trời,
                    Gió biển,
                    Cát bờ xa,
                    những con ong rừng lấy mật về qua
                    ngọt như môi anh hôn em mỗi sáng …

                    Dòng suối nóng chảy trong lòng đất nóng
                    âm ỉ hoài một nỗi niềm yêu
                    Khi ta đón nhau biêng biếc những chiều
                    Và lặng thầm chia tay nhau mỗi tối …
                    Em cứ nói chuyện không đầu không cuối
                    cứ huyên thuyên về cuộc sống con người
                    cứ mơ hoang ánh sáng bầu trời
                    Không biết là ánh đèn đường đã tắt …

                    Anh của em,
                    những ngày không gặp mặt
                    có buồn không?
                    Khuôn mặt có hao gầy?
                    Bàn tay em đã lại nhớ bàn tay
                    Môi em nhớ những cái hôn rất vội
                    Em lầm lụi đi trên con đường tối
                    Ngõ vắng xa
                    Hoa mướp đã thôi vàng
                    lối cỏ xanh hôm chúng mình sang
                    đã xơ xác nhớ một người đi vắng…

                    Không có anh,
                    Sao quá chừng phẳng lặng?
                    Quá chừng mưa trên những tán lá bàng
                    Quá chừng rơi những thảm hoa vàng
                    Quá chừng hát những bài lâu không hát …

                    Giá anh xa đúng một vòng quả đất
                    Thì bây giờ em sẽ đến ôm anh
                    Sẽ gục lên đôi vai ấm hiền lành
                    sẽ hôn siết bàn tay yêu dấu
                    …………


                    2

                    Ngày mai khi chúng mình gặp lại
                    Có thể là em đã khác hôm nay
                    Nhớ lần đầu ta nắm bàn tay
                    Đã không muốn buông rời ra nữa…
                    Những ngôi nhà nhẹ nhàng khép cửa
                    Để ta hôn nhau những cái hôn đầu
                    Để ta hôn nhau những cái hôn sâu
                    Và trái đất quay một vòng choáng váng …

                    Anh của em,
                    thời gian và năm tháng
                    đã nhắc em phải biết mong chờ
                    nhưng em sợ em không tính bằng giờ
                    mà em níu lấy từng giây phút
                    Đời rộng quá, bàn tay em nhỏ hẹp
                    biết làm sao che chắn được cho nhau?
                    Anh đang làm gì?
                    Anh đang ở đâu?
                    Anh có biết là em đang nhớ?

                    Giá cuộc sống chỉ là cánh cửa
                    Em và anh sẽ khóa trái bên ngoài
                    mặc mưa gió và những cánh chuồn bay
                    mặc núi xô hay ầm ầm biển động
                    Em đã sống một đời ước vọng
                    những khát khao trời rộng sông dài
                    những ngông cuồng về một ngày mai
                    những to tát lớn lao dự định

                    Nhưng bây giờ em chẳng cần định mệnh
                    những rủi may
                    những cơ hội ngàn vàng.
                    Chỉ cần anh dừng bước lang thang
                    Về với em
                    Căn nhà em ngỏ cửa
                    Bàn tay này vì anh mà nhóm lửa
                    Hơ ấm anh những buổi đi về
                    Ngày ngắn vô cùng hay dài rộng lê thê
                    Em cũng sẽ không màng đến nữa …

                    Hãy để em yêu anh
                    Không do dự
                    Và hãy yêu em như giây phút cuối cùng
                    Như ngày mai sẽ xa nhau vĩnh viễn, lối đi chung
                    của hai đứa đã có người chắn mất…
                    Như đã đến giờ tận thế trên trái đất
                    Như dòng sông sẽ cạn muôn đời
                    Hãy siết em vào lòng
                    Hãy hôn mãi không thôi
                    Hãy yêu em không một lần ngưng nghỉ …

                    ……………


                    3

                    Ngày mai khi chúng mình gặp lại
                    Có thể là em sẽ khác hôm nay
                    Như ánh chiều rồi cũng phải nhạt phai
                    Như chiếc lá một ngày tàn úa
                    Đừng hỏi em
                    đừng hỏi em thêm nữa
                    Là vì sao em nói những câu này
                    Hãy lặng lẽ cầm lấy bàn tay
                    Ủ ấm em vì em đang rét lạnh

                    Anh của em,
                    Dáng đi khổ hạnh
                    Bàn tay gầy mười ngón khô khan
                    Đến hôm nay em vẫn thấy ngỡ ngàng
                    Sao chúng mình yêu nhau nhanh đến thế?
                    Như sóng cuốn
                    Như gió xô
                    Như thể …
                    Là chúng mình ngàn kiếp đợi chờ nhau …

                    Hãy yêu em ngày hôm nay thôi nhé
                    Đừng bao giờ nhớ đến hôm qua
                    Cũng đừng nên nghĩ đến ngày xa
                    Vì cuộc sống ngày mai sao biết được?
                    Hãy yêu nhau như là hai giọt nước
                    Lăn vào nhau những khát vọng nồng nàn
                    Hãy yêu nhau như hai chiếc lá vàng
                    Lìa cành vẫn còn ôm ấp mãi …

                    ……


                    4

                    Ngày mai khi chúng mình gặp lại
                    Có thể là em đã khác hôm nay ...



                    .
                    ----------------------------

                    Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

                    Comment


                    • #11
                      Kính bác CO , em bó tay với bác luôn , bài của bác post lên nhà thơ nào em cũng thích . Em góp với bác.



                      TỰ KỶ


                      Vứt lại buồn vui rác rưởi
                      Mộng du như kẻ mù loà
                      Ta về trải mình trên cỏ
                      Đón ngọn gió chiều bay qua


                      Tình yêu như là bọt nước
                      Vỡ trên năm ngón tay mềm
                      Chỉ trái tim là dại dột
                      Chẳng bao giờ chịu lãng quên.


                      Chẳng lẽ bình yên như cỏ
                      Xác xơ dưới những gót giày?
                      Chẳng lẽ cuồng như men rượu
                      Rồi qua. Như một cơn say?


                      Thôi cứ như người đãng trí
                      Nhớ quên chẳng biết đâu ngờ.
                      Mới yêu nồng nàn, si dại
                      Đã hoang mang hỏi: Bao giờ?

                      "ĐỪNG HỎI TỔ QUỐC ĐÃ LÀM GÌ CHO BẠN
                      HÃY TỰ HỎI BẠN ĐÃ LÀM GÌ CHO TỔ QUỐC"

                      Comment


                      • #12



                        EM KHÔNG THỂ NÓI LỜI TỪ BIỆT


                        Em không thể nói lời từ biệt
                        Như vung tay ném đá qua trời
                        Nơi ta đứng
                        Mùa thu ngơ ngác
                        Đám cúc hoa óng ả xanh ngời...

                        Bài hát cũ
                        Con đường xưa anh hát
                        Gió giận nhau đi mãi không về
                        Đám lá nép vào nhau
                        Buồn xơ xác
                        Ngã xuống mặt đường chiếc bóng tái tê

                        Câu thơ rơi như lá vàng trên đất
                        Khẽ cuốn theo gót gió la đà
                        Cửa đóng mở ngôi nhà hạnh phúc
                        Như đón em vào
                        Lại đuổi em ra.

                        Em không thể nói lời từ biệt
                        Giọt thu rơi vỡ tan tành
                        Anh nhìn kìa
                        Muôn ngàn chiếc lá
                        Chỉ run run
                        lặng lẽ
                        xa cành...

                        "ĐỪNG HỎI TỔ QUỐC ĐÃ LÀM GÌ CHO BẠN
                        HÃY TỰ HỎI BẠN ĐÃ LÀM GÌ CHO TỔ QUỐC"

                        Comment


                        • #13



                          VIẾT GIỮA CƠN MƯA


                          Anh thân yêu!

                          Lá vẫn nằm bình yên trên đất

                          Cây vẫn xôn xao

                          Gió vẫn qua đồi

                          Em vẫn ngang qua con đường tắt

                          Mùa đông không nói một lời.

                          Em phân vân giữa những gì được, mất

                          Chẳng hay hạnh phúc có còn

                          Sợ anh đứng trên triền non cao ngất

                          Vẫn mơ về một bóng thùy dương.

                          Anh thân yêu!

                          Cơn mưa mọc hoang trên đất

                          Nảy lên bong bóng bảy màu

                          Những đám mây chân trời rơi nước mắt

                          Anh ở đâu???

                          Gió vẫn cồn cào góc núi tìm nhau.


                          09/30,2006

                          "ĐỪNG HỎI TỔ QUỐC ĐÃ LÀM GÌ CHO BẠN
                          HÃY TỰ HỎI BẠN ĐÃ LÀM GÌ CHO TỔ QUỐC"

                          Comment


                          • #14
                            Thơ Đào Phong Lan


                            Hoan ca


                            Những mầm cỏ lăn tăn trên đất
                            Khẽ hát lên bằng chiếc lá ngỡ ngàng
                            Lời yêu của thời trong trẻo nhất
                            Vẫn ánh xanh trong một sắc vàng

                            Anh
                            Và tình yêu của thủa hồng hoang
                            Đặt em đứng trên buồn vui mặt đất
                            Em hoài nghi cả những điều có thật
                            Và tin vào những cái chẳng nên tin.

                            Anh
                            Niềm đam mê bất tận của em
                            Đến lặng lẽ như mùa cây chín quả
                            Từng trái thơm rung như chuông trong lá
                            Đánh thức em ngơ ngác một ban mai.

                            Khi xa anh
                            Ngày tháng cứ rộng dài
                            Em bé nhỏ lọt thỏm vào khoảng giữa
                            Em xô đẩy
                            Nỗi cô đơn khép cửa
                            Đứng im lìm không chịu mở ra

                            Trái đất xoe tròn lăn giữa chúng ta
                            Bằng khoảng cách hàng triệu năm ánh sáng
                            Tình yêu mênh mông
                            Thời gian thì có hạn
                            Biết chúng mình có đến được nhau không?

                            Thôi hãy yêu như cây lá trên đồng
                            Vẫy vào ngày mùa thơm náo nức
                            Còn em
                            Xin được làm chiếc cúc
                            Nép khiêm nhường trên ngực áo anh...
                            Last edited by CONHAKO; 18-02-2011, 10:44 PM.
                            ----------------------------

                            Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

                            Comment


                            • #15

                              Lời đá cuội

                              Lòng đá cuội cũng mềm như nước mắt
                              xếp trong veo như những tiếng thầm thì
                              Nằm im ắng bên bờ suối cạn
                              đợi trượt dài theo mỗi bước chân đi

                              em không biết
                              thật mà
                              em không biết
                              đã yêu anh tự buổi mai nào
                              chỉ thấy gió cồn cào mải miết
                              những lá vàng xô dòng chảy xôn xao

                              Mà anh cũng hững hờ vô tình lắm
                              Vội yêu em rồi lại vội vàng xa
                              Mưa tháng Giêng còn chưa kịp ấm
                              Đã đầy trời gió lạnh tháng Ba

                              Đã hẹn nhau đi đầu non cuối bể
                              Lại lạc nhau giữa ngã ba đường

                              Sông quá rộng mà sao lòng quá hẹp
                              Trời bao la mà gió chật khu vườn…

                              Lời đá cuội rơi trong lòng suối cạn
                              Vang lên trong vòm lá một thanh âm
                              Tiếng đá vỡ
                              Trong veo
                              Đau đớn
                              Lời yêu chỉ nói một lần...

                              ----------------------------

                              Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

                              Comment

                              Working...
                              X
                              Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom