• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Thơ Trần Dạ Từ

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Thơ Trần Dạ Từ

    Thơ Trần Dạ Từ
    Có ai lại chưa một lần nghe câu hát :"Người đi qua đời tôi -không nhớ gì sao người...."
    hay "Lần đầu ta ghé môi hôn ..."
    hay....Đêm hoàng lan....
    Mong các bạn có dịp đọc lại những bài thơ của một Trần Dạ Từ như một chút êm đềm trong buổi tối cuối tuần được gửi đến các bạn. G


    Đôi dòng về tác giả:
    Trần Dạ Từ: thi sĩ, nhà báo. Tên thật là Lê Hà Vĩnh. Chồng nữ sĩ Nhã Ca. Sinh năm 1940 tại Hải Dương, Bắc Việt. Di cư vào Nam năm 1954. Đầu thập niên 1960 cộng tác với Nguyên Sa làm tờ Gió Mới. Sau 1975 bị Cộng Sản giam cầm nhiều năm. Dưới sự bảo trợ đặc biệt của chính phủ Thụy Ðiển, đã cùng với gia đình sang Thụy Điển sinh sống năm 1988, đến năm 1992 sang quận Cam, Hoa Kỳ. Cùng với Nhã Ca, ông xuất bản tờ Việt Báo.



    Thơ Cũ Của Nàng


    Người đi qua đời tôi
    Trong những chiều đông sầu
    Mưa mù lên mấy vai
    Gió mù lên mấy trời
    Mây mù lên mấy biển

    Người đi qua đời tôi
    Hồn lưng mùa rét mướt
    Đường bay đầy lá mùa
    Vàng xưa đầy dấu chân
    Lòng vắng như ngày tháng
    Đen tối vùng lãng quên

    Người đi qua đời tôi
    Chiều ầm vang tiếng sóng
    Bàn tay mềm khói sương
    Tiếng hát nào hơ nóng

    Người đi qua đời tôi
    Nghe những lời linh hồn
    Phi lao dài tiếng ru
    Êm ái lòng hối tiếc
    Trên lối về nghĩa trang
    Trong mộ phần tối đen

    Người đi qua đời tôi
    Không nhớ gì sao người

    Em đi qua đời anh
    Không nhớ gì sao em.
    Last edited by GRANDET; 27-06-2009, 08:30 PM.
    Bạn Gần Không Tới........Bạn XA Chưa Về.......

  • #2
    Thủa làm thơ yêu em

    Thủa làm thơ yêu em
    Trời Mưa chưa ướt áo
    Hoa cúc vàng chân thềm
    Gió mây lưng bờ dậu

    Chiều sương đầy bốn phía
    Lòng anh mấy cách xa
    Tiếng đời đi rất nhẹ
    Nhịp sầu lên thiết tha .

    Thủa làm thơ yêu em
    Cả dòng sông thương nhớ
    Cả vai cầu tay nghiêng
    Tương tư trời thành phố

    Anh đi rồi lại đến
    Bài thơ không hết lời
    Bao nhiêu lần hò hẹn
    Sớm chiều sao xa xôi

    Mười bảy năm chợt thức
    Bây giờ là bao giờ
    Bàn tay trên mái tóc
    Nghìn sau còn bâng quơ


    Buổi hẹn đầu


    Biết yêu người, thuở mười lăm
    Trong vườn ngây dại, ta nằm xót xa
    Cỏ cây ồ ạt ra hoa
    Chùm môi bông phượng la đà tới lui
    Khi không da thịt cả cười
    Cùng ta trộn lẫn đất trời với em.


    Nụ Hôn Đầu

    Lần đầu ta ghé môi hôn
    Những con ve nhỏ hết hồn kêu vang
    Vườn xanh, cỏ biếc, trưa vàng
    Nghìn cây phượng vĩ huy hoàng trổ bông

    Trên môi ta, vạn đóa hồng
    Hôn em trời đất một lòng chứa chan
    Tiếng cười đâu đó ròn tan
    Nụ hôn ngày đó miên man một đời

    Hôm nay chợt nhớ thương người
    Tiếng ve mùa cũ rụng rời vai anh
    Trưa vàng, cỏ biếc, vườn xanh,
    Môi ai chín đỏ đầu cành phượng xưa

    Last edited by GRANDET; 27-06-2009, 08:31 PM.
    Bạn Gần Không Tới........Bạn XA Chưa Về.......

    Comment


    • #3
      Tự Tình Ca


      Tại sao mặt trời chọn tôi để rực rỡ
      Tại sao mặt trăng chọn tôi để tình tứ
      Tại sao những vì sao chọn tôi để long lanh
      Tại sao những bông hoa chọn tôi để nở
      ... Và tại sao
      Trong giấc mơ ở mãi cuối trời kia
      Cả em cũng chọn tôi để nhớ ?

      Mộng Đời

      Hoa và trái một đêm nào thức dậy,
      Nghe mộng đời xao-xuyến giấc xuân xanh
      Con đường đó một đêm nào trở lại
      Cùng gío mưa phùn trên cánh tay anh

      Hoa bỗng nở và trái sầu bỗng chín
      Tim xa-xưa còn đó chút trông-chờ
      Màu thơ dại vẫn tươi màu kỷ-niệm
      Bóng cây nào ôm mãi mắt hư-vô

      Tháng giêng đó, anh mỉm cười bước tới
      Khi yêu em tay cũng mở như lòng
      Môi Thần-Thánh biết gì đâu tội-lỗi
      Lối đi nào ngây-ngất bước song-song ?

      Anh sẽ nhắc trong những tàn phai ấy
      Đêm hoàng-lan thơm đến ngọt vai mình
      Ai sẽ biểu trong một lần trở lại
      Hoàng-lan xưa còn nức-nở hồn anh

      Tháng Giêng hết thôi giận hờn đã muộn
      Khi xa em, vai mới biết đau buồn
      Tơ gấm biếc nào nâng từng bước chậm
      Trả giùm tôi về những dấu chân chim

      Hoa và trái đêm nay đây thức dậy
      Ôi mộng đời em hiểu chữ xuân-xanh
      Con đường đó đêm này đây trở lại
      Cùng gió mưa phùn buốt cánh tay anh ...
      Bạn Gần Không Tới........Bạn XA Chưa Về.......

      Comment


      • #4
        DẠ KHÚC MỘT HAI BA


        I.
        Khi buổi chiều rụng xuống, lũ cột đèn đứng lên
        Con phố này nỗi đau buồn bật sáng
        Làm sao anh không thể nhớ em ngày tóc chẻ đôi
        Mùa đông dài, tiếng guốc nhỏ,
        Khua mãi vào vô thức

        Làm sao anh không thể nhớ em
        Dù chỉ một lần
        Đã đi qua đây không nhìn ai
        Và gọi tên anh

        Đêm rũ rượi bài hát buồn, cánh tay
        Rồi nước mắt


        II.
        Một vòng hoa trôi tới chân anh
        Với con mắt trên lầu cao lén ngó
        Khi hạnh phúc vỡ tan như bóng đèn
        Dơ tay lên, che mắt nhìn
        Quá khứ


        Một vòng hoa trùm lấy thân anh
        Bàn ghế thoi thóp thở
        Hai người bên cạnh, những người xung quanh
        Thoi thóp nhớ.

        Một vòng hoa đặt xuống đời anh
        Rồi cỏ mọc lên không nói gì
        Không nói gì, không, không còn thiết nói gì
        Cả bài thơ, cả tuổi thơ này nữa

        Người ca sĩ già ôm chiếc máy phóng thanh
        (vòng hoa trôi tới vòng hoa trùm lấy
        và vòng hoa đặt xuống)
        Ôi tiếng nào ru anh vào giấc ngủ em
        Bài ca ấy hay vòng hoa phúng viếng.


        III.
        Anh đi qua đó lần thứ hai
        Giấc mơ quen tựa bàn tay bỏ thõng
        Hai dãy lầu cao chiếc bóng lẻ loi
        Dấu vết em không còn lại chút gì
        Như đời sống
        Đi qua đó lần thứ hai
        Này
        Người đàn bà đứng trên bao lơn nhìn xuống kia
        Nhớ tôi không
        Một cái đầu to hai cánh tay dài
        Và những cơn bão vọng

        (Trích Thủa Làm Thơ Yêu Em)
        Bạn Gần Không Tới........Bạn XA Chưa Về.......

        Comment


        • #5
          Bài Ru
          mi sầu thôi khép đi em

          hồn anh rộng đã trăm miền không gian

          ngày vơi, cửa trống, thu tàn

          lá thưa cành nặng cây dàn quạnh hiu

          lối đi vừa chớm tiêu điều

          mùa nghiêng bóng nhỏ ngày xiêu cột dài

          phố chiều gió vọng bàn tay

          ru anh về với đôi ngày lãng quên.



          Khi Em Mười Sáu


          Cho tôi xin nửa bóng trăng ngoài
          Với nửa mùa thu trong mắt ai
          Lá rụng bao nhiêu hè phố cũ
          Sao nghe lòng rưng rưng nhớ người

          Đêm biếc cành soan, thơm giấc mơ
          Đầu hiên hoa trắng nở bao giờ
          Em mười sáu tuổi trăng mười sáu
          Áo lụa phơi buồn sân gió xưa

          Tôi dối lòng tôi đêm sắp tàn
          Đêm tàn để lạnh giấc mơ em
          Để bàn tay gối sầu trên ngực
          Và gió thu đầy trong mắt trăng

          Tôi dối lòng tôi trăng sắp mờ
          Trăng mờ em sẽ thấy bơ vơ
          Sẽ thương cho những con đường cũ
          Và nhớ bao nhiêu lối hẹn hò

          Nhưng hẳn là em không nhớ đâu
          Giấc mơ còn mát ánh trăng sầu
          Hoa còn thơm tuổi đời trên má
          Mùi áo còn say muôn kiếp sau

          Lòng nhớ lòng thương lòng ngại ngùng
          Bây giờ tôi cách núi xa sông
          Bài thơ từ thủa trăng mười sáu
          Mười sáu trăng chờ em biết không

          Tôi dối lòng tôi bao nhiêu lần
          Bao nhiêu lần trăng vẫn là trăng
          Lòng nhớ lòng thương lòng sắp khóc
          Đêm chưa tàn đâu đừng nói năng.




          Last edited by GRANDET; 27-06-2009, 08:33 PM.
          Bạn Gần Không Tới........Bạn XA Chưa Về.......

          Comment


          • #6
            Mùa ngô cũ


            Đuổi bắt trên đồi cao
            Trời mưa dầm gió rét
            Hai đứa níu kéo nhau
            Té lăn cù tưởng chết

            Tỉnh dậy dưới chân đồi
            Ruộng ngô ai ngào ngạt
            Chạy khắp ruộng tìm coi
            Nào ngờ em trốn mất

            Tháng Ba ngô kết trái
            Một mình ta giận thay
            Bắt đền ruộng ngô đấy
            Bẻ về cho biết tay

            Ôm về em bó ngô
            Hai đứa cười khúc khích
            Đêm nay ta nhóm lửa
            Nướng ngô vui bằng thích

            Hạt ngô thơm mùi sữa
            Nở đều như răng em
            Ta ghé môi cắn vỡ
            Ăn mãi chưa đã thèm

            Ngô chín vàng đêm đêm
            Giục lòng ta cháy đỏ
            Gío mưa gieo ngoài thềm
            Giật mình biết đâu đó

            Lời muốn nói yêu em
            Như than hồng trong miệng
            Nhai dập nghìn hạt mềm
            Vẫn cất không thành tiếng

            Muốn nương nhờ vai em
            Hai bàn tay bão dậy
            Vật vã trăm nghìn phen
            Vẫn dằn lòng mai vậy

            Mai rồi mai lần lữa
            Thoáng chốc mười mấy năm
            Bao nhiêu mùa ngô vàng
            Bấy nhiêu muà nhung nhớ

            Hôm nay qua đồi xưa
            Trượt chân bàng hoàng mãi
            Ôi ngày thơ tình thơ
            Mất về đâu tuổi dại


            Tháng Ba ngô kết trái
            Một mình ta buồn thay
            Ruộng ngô vàng vẫn đấy
            Nhưng bẻ về với ai

            Về với ai giờ nữa
            Một mình ta ngẩn ngơ
            Nghe hạt ngô đầu mùa
            Vỡ trong răng nức nở






            Bạn Gần Không Tới........Bạn XA Chưa Về.......

            Comment


            • #7
              Bài Kỷ Niệm

              Tôi nhớ người thôi hết mùa xuân
              đường đi nghe mắt đã âm thầm
              chân buồn lên đống đôi chiều nắng
              mang lá xanh còng gây tiếc thương

              thuở ấy tôi về ngang đất cũ
              ngày thơ ngây cũng đẹp như hồn
              người đi trên những con đường đó
              lòng cũng lên mùi cỏ mới thơm

              em áo còn bay chiều ước hẹn
              giấc mơ đời ngọt vị bâng khuâng
              nắm tay dài mãi niềm lưu luyên
              chân chậm dừng như đến ngại ngần

              tôi gửi đời tôi trong tóc ấy
              ôm người chưa chắc nổi vòng lưng
              chiếc hôn đầu chết trên vừng trán
              môi đã nghìn năm biết tủi hờn

              tôi nhớ người thôi hết đời tôi
              đường đi không kết nổi câu cười
              buồn hoang đến nửa đời thơ dại
              trong những chiều ai mang áo phơi
              Bạn Gần Không Tới........Bạn XA Chưa Về.......

              Comment


              • #8
                1.Nhã ca

                Bây giờ ngày đã hết
                Ban đêm đương bắt đầu
                Chỉ còn lại mình anh
                Và trái đất cằn khô

                Bây giờ tháng đã hết
                Mùa đông đương bắt đầu
                Chỉ còn lại mình anh
                Và tiếng nói hư vô

                Bây giờ năm đã hết
                Thời gian đương bắt đầu
                Chỉ còn lại mình anh
                Và nốt nhạc cô đơn

                Bây giờ thôi đã hết
                Lãng quên đương bắt đầu
                Chỉ còn lại mình anh
                Và nỗi nhớ nhung đen.
                Bạn Gần Không Tới........Bạn XA Chưa Về.......

                Comment


                • #9
                  Ngự trị

                  Mang trong mắt bao nhiêu lời tình tự
                  Thuở ta về mùa đông dài phố cũ
                  Đi bên nhau hồn chậm với vai gần
                  Tiếng ca buồn ôi tiếng hát thanh xuân
                  Ta dừng lại và nghe chiều rét mướt
                  Em mười sáu, tuổi kiều thơm dịu ngọt
                  Chiều đời êm áo lụa mát bàn tay
                  Tình song song phơi với dấu chân bầy
                  Đi rất chậm sợ ngày vui chóng hết
                  Thuở ta về mấy con đường lá chết
                  Mùa đông làm sơ xác những xương khô
                  Người hoang mang sầu lẩn dấu sương mù
                  Hơi thở nóng gọi dồn lên triền mắt
                  Tim đập mạnh như vỡ niềm khao khát
                  Ta níu hồn cho tình nhẹ nhàng trôi
                  Tay ước mong không dám níu vai người
                  Mây chờ đợi vẫn nguyên vầng trán ấy
                  Ngực thê thiết còn ngàn đời thơ dại
                  Chút xuân đầu chưa đủ ấm lần vai
                  Giờ cách xa, mầu dạn với đêm dầy
                  Tay đã với bao nhiêu niềm nhục nhã
                  Môi đã nhận trăm ngàn lần sỉ vả
                  Ngực dại khờ hơi thở đã nồng tanh
                  Tiếng ca buồn ôi khúc hát thanh xuân
                  Ta vẫn nhận trong những chiều rét mướt
                  Thuở ta về giấc mơ nào dịu ngọt
                  Bước chân đời sau đã cách xa nhau
                  Em biết không hờn tủi chiếc hôn đầu
                  Trong những lần mùa đông dài phố cũ
                  Mà sớm Nam Giao hay còn chiều sông Ngự
                  Ta vẫn tưởng mình đương kiếm tìm nhau.
                  Bạn Gần Không Tới........Bạn XA Chưa Về.......

                  Comment


                  • #10
                    Dang Dở

                    Khi biết lòng anh như đã chết
                    Mây thôi hồng mà lá cũng thôi xanh
                    Màu hoa tươi cũng héo ở trên cành
                    Và vũ trụ thãy một màu đen tốị

                    Anh cố giữ lòng anh không bối rối
                    Để mơ màng tưởng nhớ phút giây xưạ
                    Em cùng anh sánh gót dưới bóng dừa
                    Một đêm trăng sáng trên đường đá đỏ

                    Em nói những gì? Anh còn nhớ rõ
                    Nhưng làm sao ? Ai hiểu tại làm sao
                    Chim muốn bay, cũng giữ chẳng được nào
                    Tình đã chết, có mong gì sống lại

                    Anh không trách chi em điều ngang trái
                    Anh không buồn số kiếp quá mong manh
                    Có gì đâu bướm muốn xa cành
                    Anh cứ tiếc cái gì xưa đã chết

                    Nhưng anh biết cái gì xưa đã chết
                    Anh càng buồn càng muốn kết thành thơ
                    Mộng đang xanh, mộng hóa bơ phờ
                    Đây bài thơ chót kính dâng tặng bạn

                    Và thành chúc đời em luôn tươi sáng
                    Như mộng kiều đầm ấm tuổi xuân xanh
                    Như hương trinh bát ngát ý dịu lành
                    Hòa nhạc mới chiều dâng tơ hạnh phúc

                    Cuộc ly biệt ngờ đâu vừa đúng lúc
                    Lòng bâng khuâng, bối rối trước khúc quanh
                    Đi không đành, mà ở cũng không đành
                    Muôn chim Việt hãy về thành Nam cũ

                    Chiều nay lạnh, có nhiều sương rơi quá
                    Nhưng lòng anh đã bình thản lại rồị
                    Hết đau buồn và cảm thấy sục sôị
                    Niềm uất hận của một thời lạc lốị

                    Lấy nghệ thuật làm trò hề múa rối
                    Đem tài hoa cung phụng sóng mắt huyền
                    Để khẩn cầu xin một nụ cười duyên
                    Nàng kiều nữ chốn lầu hoa thầm kín

                    Trong khi đó, thanh niên không bịn rịn
                    Giã gia đình, trường học để ra đị
                    Họa xâm lăng đe dọa ở biên thùy
                    Kêu gọi lính giục lòng trai cứu quốc

                    Thôi em nhé! từ đây anh cất bước
                    Em yên lòng vui hưởng cuộc đời vuị
                    Đừng buồn thương, nhớ, tiếc, ngậm ngùi
                    Muôn việc thảy đều do nơi số kiếp



                    Ký ức về Huế

                    Một con đường bắt đầu từ mùa đông
                    Băng ngang vườn hoa nhỏ
                    Ăn thẳng vào trí nhớ
                    Nơi đi về của em
                    Từng ấy năm
                    Từng ấy năm bao nhiêu đêm
                    Bao nhiêu cành khô
                    Bao nhiêu lần thức dậy
                    Một hòn đá trên đỉnh núi ném xuống
                    Tiếng còi xe lửa đều đặn những buổi chiều
                    Và những toa tàu hiền lành, chậm chạp
                    Mang anh tới
                    Trong sương lam và khói
                    Dưới chân núi
                    Cơn mê sảng của em
                    Từng ấy năm
                    Từng ấy bao nhiêu đêm
                    Bao nhiêu nước mắt
                    Bao nhiêu lời nguyền rủa
                    Một khách sạn tồi tàn giữa khu phố sầm uất
                    Phòng số 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11 và hành lang
                    Với mùng nệm chăn gối bàn ghế
                    Và mắc áo
                    Tro bụi của chiến tranh
                    Nơi khua động của em
                    Từng ấy năm
                    Từng ấy năm bao nhiêu đêm
                    Bao nhiêu lo âu
                    Bao nhiêu lần trở lại
                    Một dòng sông bắt đầu từ giấc mộng
                    Cắt đôi thành phố
                    Chảy thẳng vào anh
                    Cùng tiếng chuông với bọt bèo mưa lũ
                    Nơi trôi nổi của em
                    Từng ấy năm
                    Từng ấy năm bao nhiêu đêm
                    Bao nhiêu chìm đắm
                    Bao nhiêu lần sống chết
                    Bao nhiêu anh và em.
                    Bạn Gần Không Tới........Bạn XA Chưa Về.......

                    Comment


                    • #11
                      Lục Bát Tháng Tư


                      Cây ngùi, bóng sẻ đôi hiên
                      Chiều vơ ngõ lụi, tay phiền giấc trưa

                      Lòng đi bước sẻ đôi mùa
                      Tóc thơ dại đã xanh vừa khói sương

                      Một xa mắt sẻ đôi tường
                      Hồn lưu lạc muốn về nương náu người



                      Lục Bát Tháng Sáu


                      ngày mưa lũ giọng sông hồ
                      lòng nghiêng mái dột màn thưa mặt người

                      cây buồn nặng lá chia phôi
                      hồn đưa tiễn cũng vừa thôi nghẹn ngào

                      ngồi coi đời sắp thương đau
                      anh nghe tóc nhỏ mang sầu tương lai.



                      Và Một Chút Đời Sống

                      Một mảnh khăn ướt đắp lên mặt nàng
                      Trên đó những mùa đông xám phẳng
                      Một tấm mền đen đắp lên thân thể nàng
                      Với cỏ dại lút đầu, cùng khắp mình dĩ vãng.

                      Tôi mở mắt, quờ tay, nhưng chẳng còn ai
                      Duy bài hát mang tên người xa vắng.

                      Và sự vô cùng ấy trùm lên linh hồn nầy
                      Rồi trong đó, biển cao dần tiếng vọng.


                      (Thuở Làm Thơ Yêu Em)

                      Bạn Gần Không Tới........Bạn XA Chưa Về.......

                      Comment

                      Working...
                      X
                      Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom