• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Nguyễn Thế Hoàng Linh

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • #16
    VIẾT TỚI NHỮNG BẬC CHA MẸ VÀ NHỮNG BẬC CON

    (23/11/02-24/11/02)

    họ không hiểu những điều tôi muốn:
    những bữa cơm không có tiếng dạy đời
    họ không hiểu và họ không chịu hiểu
    trong gia đình tôi thấy bị bỏ rơi

    ừ, cũng được, tôi lặng im mà sống
    với niềm vui của họ cũng cố cười
    nhưng họ đã lớn và ít nhiều thực dụng
    coi tôi là thằng bé hai mươi

    ở bên họ tôi mất dần hơi ấm
    những bữa cơm thường để lấp dạ dày
    cuộc trò chuyện chỉ mang danh trò chuyện
    vòng xoáy cuộc đời làm họ lãng quên ngay

    họ ngồi lại và luận bàn suy tính
    cho tương lai của những đứa con mình
    họ cung cấp cơm ngon và áo đẹp
    và tin rằng họ hết sức hy sinh

    họ không hiểu những điều tôi viết
    họ cứ lo cho cuộc sống sau này
    họ không hiểu là tôi đang dần chết
    bất cứ lúc nào cũng dễ xuôi tay

    họ không nói dẫu một lời tin tưởng
    không một bàn tay ủng hộ lúc tôi cần
    họ không hiểu nỗi đau con người sống
    trong ngôi nhà mãi mãi sự phân vân

    họ có những mối quan hệ lớn
    không dù ô nhưng đã thích nghi với quà cáp phong bì
    họ đã coi sự đời là thế
    sao chẳng thà họ đòi nốt tôi đi

    họ không hiểu tôi khổ hơn con chó
    bị nhốt giam mà lại có cái đầu
    họ yêu tôi và họ thương tôi lắm
    họ khuyên tôi như dạy kẻ ngu lâu

    tôi hiểu họ hơn bản thân họ hiểu
    họ đã không ham đọc sách nữa rồi
    âm nhạc ít, thể thao cũng ít
    làm sao cho nhận thức sinh sôi?

    những ám ảnh về một thời đã cũ
    những trái ngang trong cuộc sống thị thành
    khiến họ nhiễm thói nhìn vào bề nổi
    và thôi tìm sâu lắng những mong manh

    giờ họ sống quá thiên về lí trí
    họ yên tâm họ đã tốt hơn người
    và như thế còn cần gì tự hỏi:
    hạnh phúc là gì hở hạnh phúc ơi?

    giờ họ đã không tin vào khao khát
    họ loay hoay trong trách nhiệm gia đình
    họ cứ sống hộ và nghĩ hộ
    và thông minh hộ trí thông minh

    tôi nản lắm khi ở trong xã hội
    Người khổ đau vì cái sự Người
    tôi tranh đấu cố mà tranh đấu
    cho một điều gì đó đẹp tươi
    họ thì nghĩ:
    "ấy dà, tuổi trẻ
    mơ mộng nhiều, lí tưởng xa xôi"

    họ đem cái hão xưa cũng mình ra ví
    nhưng họ đâu có phải là tôi
    họ không nghĩ khi tôi bằng tuổi họ
    hẵng thử so chỗ đứng chỗ ngồi...
    họ luôn bảo phải nhìn vào thực tế
    thực tế là gì khi hạnh phúc gia đình cứ như vôi
    thực tế là cái nhìn tôi hơn họ
    nhưng họ không tôn trọng cách sống tôi
    họ không mắng chửi không chà đạp
    chỉ những tiếng thở dài và bóng gió, vậy thôi
    hay tại tôi, tại tôi không biết sướng
    vâng, tại tôi, tất cả tại tôi

    tôi uất lắm, nhiều khi tôi uất lắm
    có mẹ cha sao phải uất phải buồn
    tôi sống trong một cuộc đời kỳ quái
    muốn bình thường mà đau đớn luôn luôn

    họ không hiểu cứ để yên tôi sống
    để tôi yên mà bước vững trên đường
    họ đỡ khổ và tôi đỡ khổ
    và hồi sinh lại lẽ yêu thương...

    họ không chấp nhận và họ không chờ đợi
    họ lôi tôi như con chó đến trường
    bằng sợi xích "đáp đền chữ Hiếu"
    một tấm bằng để đúc chữ Yêu Thương

    đến trường lớp tôi có bè có bạn
    để vui chơi thì quá đỗi tuyệt vời
    nhưng để học thì tôi kiệt sức
    họ không tin, họ không tin, trời ơi...

    tôi đã cố nhưng tôi không thế cố
    bởi vì tôi sắp hoá điên rồ
    thái độ họ vẫn như bao ngày cũ
    họ không hiểu rằng có lúc tôi muốn lao đầu vào ô tô

    tôi đã nhẫn, đã nhẫn nhiều nhiều lắm
    như bao nhà thông thái biết giữ gìn
    nhưng tôi mới 20, 21 tuổi
    mối tình buồn và không một đức tin...

    tôi khổ sở vì tôi lành mạnh quá
    không luỵ ai và không sống hai lòng
    và sẽ mãi mãi là như thế
    nhưng đó chả phải là cái họ chờ mong

    tôi đã muốn ra đi tìm sự sống
    nhưng họ không độc ác, chẳng dã tâm
    còn gì hơn những bậc cha mẹ thế
    tôi ra đi là tôi sẽ sai lầm

    tôi yêu họ, tôi đã yêu họ chứ
    thủa còn thơ tôi yêu họ nhất trần
    nhưng họ khác khi cuộc đời đổi khác
    sự trải đời khiến họ rối đôi chân

    và họ trói cả chân tôi vào đó
    trói tim tôi và trói cả linh hồn
    tôi mạnh lắm nên tôi có thể rứt tung tất cả
    nhưng họ là cha mẹ của tôi...

    họ có những nỗi đau riêng của họ
    nếu tôi đi họ sẽ lại nẫu lòng
    họ cứ giữ mái nhà thiếu hơi chia sẻ
    đủ đầy mà sao cứ long đong

    họ không hiểu khi con người không hiểu
    dù yêu thương đến mấy cũng lạnh lùng
    tôi phát ngấy cái đơn thuần vật chất
    những tiếng quan tâm dù thật vẫn chung chung

    điều tôi muốn là một gia đình nhỏ
    vợ dễ thương và con cái hiền lành
    để làm một gia đình gắn bó
    yên bình trong cái sự đua tranh

    đó cũng chính là ước mong của họ
    nhưng không hiểu tôi nên họ cứ cho mình quyền xây hạnh phúc thay tôi

    vâng, tôi biết phải kiếm ra tiền chứ
    nên thơ tôi tôi bán cũng cam lòng
    nhưng phải đợi để người ta ngấm chứ
    biết bao giờ người ta mới ngấm xong...

    vâng, cốt yếu là họ không hề hiểu
    không hiểu tôi có giá trị thế nào
    không hiểu tôi đau buồn cô độc
    không hiểu tôi khao khát được khát khao

    những cái khác thì họ hoàn toàn hiểu
    nhưng ngoài ba cái không kia thì còn có cái gì
    người ta hiểu tôi như hiểu một
    con bù nhìn vô giác vô tri

    họ không tin vào những gì tôi có
    họ không tin vào nghị lực của tôi
    thì dù họ tin tôi là người tốt
    thì chẳng thà họ chẳng tin tôi

    sau uất đắng thì tôi lại sống
    như bao năm mai thêm nữa một ngày
    nhưng đừng trách tim tôi chưa rung động
    đừng trách tôi chưa yêu họ hôm nay

    tôi phải lấy niềm riêng làm phương tiện
    nghĩa là tôi đã đến bước đường cùng
    thơ đã phải đánh vào lòng thương hại
    thảm thương thay thị hiếu đám tiêu dùng

    họ muốn tôi có cái bằng thương mại
    con thú tôi bị xã hội hoá rồi
    biết quảng cáo, tiếp thị thơ choanh choách
    giấy thông hành chi nữa mẹ cha ơi...

    tôi xin nhận cái tiếng là bất hiếu
    để chữ Tâm được giữ cho tròn
    tôi phải sống để làm cho họ hiểu
    tôi muốn đáp đền theo đúng nghĩa người con

    khi viết những dòng này tôi nhớ họ
    tôi yêu hơn và hiểu họ hơn
    họ, tôi và cả thằng em tôi nữa
    đều cô đơn trong mái ấm cô đơn

    kìa, họ lại cãi nhau ngay bên cạnh
    một chút thôi nhưng tích tụ bao ngày
    những dồn nén dồn lên dồn nén
    cứ thổi phù là lại bùng ngay

    người đàn ông với trái tim bất mãn
    lấp cô đơn bằng chỉ trích, phê bình
    người đàn bà với nhiều nguyên tắc
    ít dịu hiền trong những đức hy sinh...

    hôm nay, sinh nhật em tôi cả nhà cuốc bộ đi ăn tiệm
    mỗi người đi trên một quãng đường
    lẳng lặng bước, từng bước chân lẳng lặng
    ở trong đầu không một chút du dương...

    định gọi món cá lại bàn về chuyện cá
    cá basa lỗi ở họ hay mình...
    ba người lớn chuyện trò dần sôi nổi
    có chút gì hàn gắn lung linh...

    chỉ còn thằng em tôi sao giống tôi hồi trước thế
    cúi mặt ăn và cứ lặng thinh

    hình như chưa từng bao giờ cả
    trong nhà tôi cả bốn người cười
    và rất hiếm và rất là rất hiếm
    một người cười mà cảm thấy tươi...

    sự thật mãi đớn đau, tàn nhẫn
    khi người ta không chịu thiết tha nhìn
    sự thật là loài người vẫn thiếu
    những tình yêu và những đức tin...





    Bạn Gần Không Tới........Bạn XA Chưa Về.......

    Comment


    • #17
      Em về trong mùa xa vắng

      Em về trong mùa xa vắng
      Nắng run rẩy mãi khung trời
      Đổ lên môi cười chênh chếch
      Một làn hơi lạnh lả lơi

      Em về trong mùa xa vắng
      Như con chim én lạc đường
      Tôi ước mình là pho tượng
      Nằm trong vòm cánh du dương

      Em về trong mùa xa vắng
      Nhỏ nhoi như hạt bụi hồng
      Tôi ước mình là chiếc lá
      Hứng em kẻo sóng rợp sông

      Em về trong mùa xa vắng
      Trái cam chẳng ửng nổi vàng
      Không cay và không thấy đắng
      Chỉ như tôi lúc lang thang



      vô đề

      Tháng sáu chưa qua đã dần vào quên lãng
      Như bông hoa thường được ngắm một lần
      Tháng năm tôi từng phân vân mãi
      Để sắp tháng bảy rồi
      vẫn thế. Phân vân...

      Giá mỗi tháng chỉ ngắn như ngày nhỉ
      người ta sẽ yêu cuộc sống gấp 30 mươi lần
      hay người ta bảo là đời ngắn quá
      thoả thuê đi, hời hợt nhé, bất cần

      Tháng sáu nghĩa là ta xa cách
      Tránh nhớ em tôi lẩn trốn vào đời
      Nhưng lắm kẻ vẫn đạp tôi ra mãi
      Tôi lại nhớ em rồi
      Trong những phút đơn côi...

      Bạn Gần Không Tới........Bạn XA Chưa Về.......

      Comment


      • #18
        Vô ích

        Mỗi ngày vô ích nhổ một sợi tóc
        Chưa kịp bạc đầu đã trọc đầu
        Một ngày vô ích nhỏ một giọt nước đắng
        Cần gì tìm biển Chết ở đâu...

        Mỗi ngày vô ích cấm được nhớ người ấy
        Thế nhưng chẳng cấm được bao giờ
        Đành chịu phạt đền thêm sợi tóc
        Day môi rứt đầu xác xơ

        Mỗi ngày có ích đội tóc giả
        Rống lên mà khóc-khóc cho hả
        Có điều đến giờ vẫn chẳng thấy
        Cái thằng Có Ích ở đâu cả...



        Em giấu gì ở trong lòng thế

        Em giấu gì ở trong lòng thế
        Bước vẩn vơ quên mất lối về
        Từng đàn gió cứ dắt hồn bay mãi
        Hương cỏ may loang ướt mái tóc thề

        Em vô tình dẫm lên bông hồng dại
        Hoa chỉ buồn mà không nỡ giương gai
        Ánh mắt nát đợi em quay đầu lại
        Những cánh tàn rồi cứ thế phôi-phai

        Giờ em lướt qua từng bầy sóng trắng
        Con cá hồng nuối tiếc cố rượt theo
        Bóng em đọng bên bến bờ vắng lặng
        Con cá hồng quăng đớp hụt ánh trăng

        Em đi mãi không có gì níu nổi
        Hút sau lưng tạo hoá vẫn luân hồi
        Và em hỡi có một điều không đổi
        Sẽ có ngày em chợt nhận ra tôi...

        Bạn Gần Không Tới........Bạn XA Chưa Về.......

        Comment


        • #19
          MUỐN - Nguyễn Thế Hoàng Linh

          MUỐN


          muốn nghe lại giọng nói của em
          trên ngón tay một người con gái khác
          truyền cảm xúc của con cá vàng giỡn nước trong leo lẻo lên da
          người yêu ngày mai ơi
          em đừng ghen nhé
          bởi em nào thì vẫn cứ là em
          tôi không bao giờ làm người đầu tiên phản bội
          còn thôi yêu thì chớp mắt mà chia tay

          tôi sập bẫy tình yêu
          suốt đời mang vết sẹo thơ nhói lên khi nơron thần kinh giở chứng
          tôi sập bẫy thơ
          cứ như vết răng ai cắn vào tim
          ô là la may mà tôi không chết
          không biết mình hoài làm nô lệ cho tôi

          muốn tìm không kết luận cho một đoạn đời?
          tóm tắt lại rồi bước sang chương khác
          ôi thôi mà tiếng đồng hồ tích tắc đừng ho
          làm sao em rút gọn được tôi

          khi chữ người quá thời gian sử dụng
          tôi sợ hỏng nên chưa dám dùng
          lạ là tôi không nuối tiếc
          có tiếc thì tiếc mỗi em thôi

          muốn định nghĩa lại đời vui hơn một chút
          ví dụ đời như con cún ốm nằm ườn nhấm nháp mẩu xương
          ví dụ đời như thủng xăm không mang tiền người vá xe cho chịu
          ví dụ đời như giấc mơ thủa nào liếm còn ngọt trên môi

          anh vẫn thức tới khi bình minh đến
          trong căn phòng dị ứng ánh mặt trời
          em có cảm ơn anh đã chết
          chết độ hai ngàn lẻ sáu calo

          nếu em sợ hai ngàn lẻ sáu là ngày tận thế
          anh sẽ đổi thành hai ngàn không lẻ được chưa em
          ngày tận thế đã qua không ai biết
          như thờ ơ với sự sống ơ hờ

          anh đã chả muốn quên gì cả
          bởi giờ đây anh còn nhớ được gì
          sự trống rỗng ngay bên trong trống rỗng
          ngay trong từng mạch máu li ti

          có một lần vì anh mà em khóc
          hình như là trong một giấc mơ xa
          bởi em sợ anh chẳng còn mơ nữa
          trong chờ mong em sẽ chết già

          ngoài kia gió và đêm tranh nhau nở
          tranh nhau khoe màu kỳ bí riêng mình
          anh và ngọn đèn tranh nhau thở
          tranh nhau tìm ai biết chết thông minh

          từ một tinh cầu xa tít tắp
          tia sáng đầu tiên đã ngủ dậy rồi
          hoặc nằm im trong đêm mà mở mắt
          chờ khởi hành qua trái đất đơn côi

          lại bỗng chờ tiếng chim không biết hót
          và mùi thơm mây trắng rửa mắt sầu
          em có thấy kia kìa em có thấy
          cả đất trời như xõa cánh bồ câu

          anh muốn sống để chờ ngày em hiểu
          hiểu trọn anh để không phải trình bầy
          như những lúc anh tìm gì không biết
          em dịu dàng nép sát:
          em đây…

          19.09.03

          Last edited by GRANDET; 28-09-2011, 09:36 AM.
          Bạn Gần Không Tới........Bạn XA Chưa Về.......

          Comment

          Working...
          X
          Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom