• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Nguyễn Thế Hoàng Linh

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Nguyễn Thế Hoàng Linh

    Mong Mọi Người Góp Ý


    mong mọi người góp ý cho
    có nên làm kẻ vô lo lúc này
    làm thơ cho nó thật hay
    thi sỹ thì tập uống say là vừa
    nếu lừa ai được thì lừa
    nếu không lừa được thì lừa lương tâm
    hay làm một kẻ lặng câm
    kiếm hoan lạc để âm thầm sướng vui
    hay làm một kẻ lủi chui
    để rồi lẩn khuất dập vùi tình thương
    hay làm một kẻ qua đường
    vui thì ghé lại, chán chường thì bye
    hay làm hoàng đế không ngai
    sống cho sướng miệng đúng sai kệ đời
    hay làm một kẻ lạc thời
    thở than như lũ hợt hời thở than
    hay làm một kẻ khô khan
    không thật mà cũng không gian, lập lờ
    hay làm một kẻ ngẩn ngơ
    đông người thì khóc, bơ vơ thì cười
    hay làm một kẻ biếng lười
    ai chửi cũng mặc, trêu ngươi ngủ khì

    mọi người góp ý làm gì
    tôi không nghe nữa
    tôi đi
    mất rồi

    mọi người góp ý làm gì
    tôi không nghe nữa
    tôi phi
    vào đời


    phi ra rồi lại phi vô
    như con ngựa lạc vào đường ô tô
    phi ra phi ra nơi mô?
    phi vào thì cũng chết khô


    ô hô
    lốc cốc
    lốc cốc
    lốc cốc
    những điệu xé giằng khô khốc
    những điệu xé giằng meo mốc
    những điệu xé giằng ngu ngốc?

    đi đi
    về về
    ngoảnh mặt
    lướt qua
    những kiếp ê chề

    phố đông?
    phố không đông?
    rốt cục chỉ là người
    chẳng buồn nhìn một nét môi tươi


    hai mươi
    rồi ba mươi
    rồi bốn mươi
    rồi chẳng buồn đếm nữa
    đếm tuổi thanh xuân như đếm cừu
    giấc ngủ
    lãng quên
    tan rữa... một chút cho sự chán nản
    một chút cho cay đắng
    một chút cho thiếu vắng

    mẹ ơi
    con thèm nghe mẹ mắng
    mắng yêu


    cuộc đời đã lướt qua nhiều
    thò tay bắt hụt những điều giản đơn
    trống trơn
    trơn trống
    trống trơn


    phi vô rồi lại phi ra
    con kiến ướt cánh cành đa leo hoài
    phi cho đến lúc mệt nhoài
    cũng không đến nỗi phí hoài phải không?


    ai đó nói:
    "càng yêu nhiều sẽ càng đau khổ"
    vậy tình yêu đong đếm được sao?

    ai đó nói:
    "khổ đau kia cắn răng mà chịu
    cứ yêu cho thoả nỗi khát khao"
    nhưng khát khao là gì khi chẳng bao giờ thoả
    như chân trần cắm cúi bước trên dao?

    giá tình yêu save được
    error thì load lại chẳng bận lòng
    giá tình yêu delete được
    chán
    hắt xì một cái
    thế là xong


    tôi chỉ xin kể một câu chuyện nhỏ

    có một lần tôi làm thơ trên máy tính
    và đặt tên file là "tinhyeu"

    khi không hài lòng tôi định xoá
    cái máy tính bị coi là muôn đời vô cảm hỏi tôi:
    "are you sure you want to delete 'tinhyeu'?"
    tôi đã rùng mình
    bạn ạ





    NGUYỄN THẾ HOÀNG LINH
    "Thiên tài xuất tự thiếu niên"
    "Works of genius are the first things in the world" - John Keats



    Nguyễn Thế Hoàng Linh là một sinh viên trẻ Đại Học Ngoại Thương Hà Nội đã xuất thần sáng tác một loạt thơ và tùy ký trong một thời gian ngắn, đến độ kiệt sức và ngã bệnh.

    Nguyễn Thế Hoàng Linh bắt đầu xuất hiện trên diễn đàn mạng Trí Tuệ Việt Nam (còn được gọi là ttvnoline) trong nước. Người sinh viên này sáng tác liên tục, và trong những lúc "cảm thấy cô độc và không có việc gì làm" thường đạp xe đạp đến những qúan cà phê internet Hà Nội để post thơ lên. Dưới một cái nick tên ảo, away, những bài thơ của anh được đón nhận nồng nhiệt, được nhiều thành viên đọc nhất trong diễn đàn Thi Ca ttvnonline. Có những loạt thơ và tùy ký của anh được các thành viên đọc và trả lời lên đến vài chục ngàn lần trong diễn đàn Thảo Luận (BỨC THƯ GỬI TỚI CHÍNH PHỦ do away gửi và đã có 18535 lượt đọc tính đến ngày 31.1.2003).

    Dấu hiệu thiên tài trong thơ của Nguyễn Thế Hoàng Linh là những điểm cực sáng mà tất cả như vọt sáng cùng một lúc vào thời gian mà người thanh niên chỉ vừa mới thò thập ở ngưỡng cửa hai mươi.

    Làm thơ từ lúc rất trẻ, Nguyễn Thế Hoàng Linh có được những tính chất thiên tài mà ngay cả Nguyễn Du cũng đã không có. Những ý tưởng và những câu thơ của Nguyễn Thế Hoàng Linh rất nguyên thủy (original). Anh giao tiếp và sáng tạo thơ như một đứa trẻ mẫn cảm với cuộc đời, và phát biểu một cách hồn nhiên về bản chất của đời sống như nó là. Nguyên thủy là nét cực kỳ qúy báu của những người dấn thân chọn nghệ thuật sáng tạo. Nguyễn Du là thiên tài băng qua tác phẩm của người khác. Nguyễn Du phải vin cành tác phẩm của Thanh Tâm Tài Nhân bên Tàu để gợi hứng sanh ra Thúy Kiều đào hoa. Xuân Diệu chôm thơ Tây và biến chế thành thơ ta. Phạm Công Thiện viết tiếng Việt về Triết Tây thơ hơn Tây viết. Nguyễn Thế Hoàng Linh ít nhờ đến sự gợi hứng qua trung gian tác phẩm của người khác như các thiên tài nói trên. Lần đầu tiên va chạm đời, Nguyễn Thế Hoàng Linh đã vọt trào cảm xúc, xuất phát ý tưởng, và nhào nặn thành nghệ thuật thơ văn trong bàn tay anh ngay lập tức. Đọc Nguyễn Thế Hoàng Linh ta thấy thơ Việt đã thành công trong nghệ thuật phô diễn được những điều vĩ đại của đời sống qua một tâm hồn nghệ sĩ nhạy cảm không đợi chờ tuổi.

    Hiền triết ngay tự những câu thơ đầu đời, Nguyễn Thế Hoàng Linh đã bị định mệnh chọn lựa làm một nhà thơ hiền triết trẻ đầu tiên của Việt Nam. Thơ của anh không có chỗ cho những rung động khiêm nhường bé nhỏ. Không theo mốt chơi chữ tràn lan, thường hay là quà ra mắt của những nhà thơ e lệ lẫn những nhà thơ gàn gàn Việt Nam ở mỗi thời đại. Không vào chiếu huyễn cảm cao chạy xa bay, bay xa xa đời sống được phút nào hay phút ấy, một đặc sản lưu truyền trong thơ Việt Nam. Thơ của người tuổi trẻ Nguyễn Thế Hoàng Linh là ngọn gió cuồng phong của cảm xúc, là giòng thác lớn của trí tuệ, là bản chất của cuộc đời bị tra hỏi tận gốc. Nguyễn Thế Hoàng Linh tự nhiên tra hỏi cuộc đời thành thơ, nên tự nhiên trở thành nhà hiền triết lúc độ tuổi còn rất trẻ. Đây là một điểm đặc biệt lôi cuốn rất tình cờ trong xuất thơ đầu tiên của Nguyễn Thế Hoàng Linh. Mặc dù vướng phải những đoản khúc lý luận còn non nớt, thơ của Nguyễn Thế Hoàng Linh có cái vạm vỡ của một cành lộc thi ca hiền triết lớn, ngay ở phút phát xuất đầu tiên.

    Rung động sâu sắc, diễn đạt chân thật, phóng ý không nương, xào chữ gọn nhẹ, đọc thơ Nguyễn Thế Hoàng Linh bạn sẽ gặp được cái cối xay chữ (ngay đợt xuất phát đầu tiên, Nguyễn Thế Hoàng Linh đã cho ra đời một lượng thơ hay khá lớn) chất ngất cảm xúc nhưng đồng thời cũng chứa đựng những suy nghĩ đầy trí tuệ độc lập. So sánh lại với những thiên tài chuyên trị cảm xúc trước đây như Hàn Mặc Tử, Nguyễn Bính, Hoàng Cầm, Vũ Hoàng Chương, Đinh Hùng, Nguyễn Thế Hoàng Linh là thi tài trẻ đầu tiên của Việt Nam chạm đến phần trí tuệ ngay trong những sáng tác đầu tay. Đọc thơ Nguyễn Thế Hoàng Linh, trí óc của bạn sẽ phải suy tư. Và phần sót lại của cõi thơ anh là những thông điệp về nhân sinh vĩ đại. Điều này lần đầu tiên thi ca Hà Nội mới thấy xuất hiện.

    Nguyễn Thế Hoàng Linh sinh năm 1982. Thi tài 20 tuổi với một cõi thơ cưu mang trí tuệ, hào phóng cảm xúc, rất văn vẻ Việt Nam.

    Thời buổi internet, thơ ca chữ nghĩa lạm phát. Có máy com, có đường truyền, có diễn đàn, có trang web, là mình cứ post thứ gì mình muốn post lên. Đấy là nét độc đáo mới của văn hóa net: Con người có nhiều cơ hội để phô diễn nghệ thuật hơn.

    Để tham gia trò chơi nghệ thuật do internet mới mang đến, Gió O làm một việc khác với những tờ báo truyền thông cũ: chúng tôi tuyển chọn từ internet những tác giả xuất sắc, trong nhận định chủ quan của Gió O, để giới thiệu. Nguyễn Thế Hoàng Linh là tác giả trẻ đầu tiên, chưa nổi tiếng, mà Gió O hân hạnh giới thiệu với các bạn net trong và ngoài nước.

    Thân mời bạn pha một ly cà phê, cặp miếng bánh ngọt, dành cho mình chút thong thả, thưởng thức thơ và những bài tùy ký rất thơ mộng lớn của Nguyễn Thế Hoàng Linh

    Lê Thị Huệ
    3/2/2003
    404 Not Found
    _________
    Last edited by GRANDET; 17-08-2009, 07:35 AM.
    Bạn Gần Không Tới........Bạn XA Chưa Về.......

  • #2
    Trong đục

    “đời không đục
    đời không trong”
    tôi ở giữa dòng cũng biết vậy thôi
    đời tôi là của đời tôi
    đời tôi là của đất trời của ai?
    đời tôi không ngắn không dài
    đời tôi không đậm không phai dễ dàng
    đời tôi ngọn cỏ úa vàng
    sẽ xanh trở lại nếu nàng là mưa
    đời tôi là một buổi trưa
    sẽ trong dịu nắng nếu chưa phải cuồng
    tôi không làm ngọn gió suông
    ấm lòng bao kẻ à uông tháng ngày
    tôi không làm rượu để say
    chỉ xin làm lệ để bay bớt buồn
    là dao hơ lửa trị thương
    là phanh trên những con đường thẳng băng




    Yêu em như...

    yêu em như hoa dại
    mọc hoang trên ngói sờn
    nằm thơm trong từng cánh
    mà yên lòng cô đơn
    đêm qua mưa rào ấy
    gột rửa cho ngói hồng
    hoa mong manh vụn vỡ
    biết tôi giờ đâu không



    Lặng im thì cũng vừa tàn mùa đông

    tôi hỏi một không tám không
    chị ơi nỗi nhớ thì lông màu gì?
    chị tổng đài giọng nhu mì
    à nhiều màu lắm vặt đi vẫn nhiều
    hình như là bạn đang yêu?
    không, em chỉ hỏi những điều hồn nhiên
    hình như là bạn đang điên?
    vâng, điên thì mới phí tiền hỏi han
    ...
    xong xuôi hết bốn chín ngàn




    Lén

    tình cảm anh dành cho em là cái người ta vẫn gọi nôm na là nhớ
    nó khiến anh nôn nao những cảm xúc đại loại như buồn
    trong vài khoảnh khắc thời gian có vẻ ngừng di động
    và mỗi ngày nó dường như xảy đến nhiều hơn
    trong trạng thái tâm hồn nói chung không thể coi là ổn
    những nụ cười thiếu vắng và rõ ràng đã méo mó chỏng trơ
    nỗi nhớ đến khiến anh quên phải ngủ
    lúc ăn cơm, tiếng xoong nồi đũa bát lại vô tình gợi những vần thơ
    cho đến một ngày, nỗi nhớ chuyển sang một cấp độ cao hơn là đã thầm yêu
    thật ra thì trước đây anh vẫn tưởng nhầm là nỗi cảm
    đã trăm ngàn lần anh muốn gọi thành tên nhưng anh không dám
    để bây giờ anh cũng chỉ trộm thầm thì:
    anh yêu em



    Lẽ giản đơn

    đã bao giờ em bóc lịch
    thấy qua vô nghĩa một ngày
    rồi em ghi vào nhật ký:
    ...ngày mai như ngày hôm nay...
    đã bao giờ em hoảng hốt
    khi mình bất lực trước mình
    và em thấy trong đôi mắt
    có gì ứa ra
    vô hình
    nếu có xin em đừng sợ
    thật ra là rất bình thường
    tất cả chúng ta đều thế
    mỗi khi cần được yêu thương



    Giá mà được chết đi một lúc

    giá mà được chết đi một lúc
    chắc bình yên hơn một giấc ngủ dài
    nếu được xuống địa ngục thì càng tốt
    lên thiên đường sợ chả gặp ai
    giá mà được chết đi một lúc
    tỉnh dậy xem người ta khóc hay cười
    và xem thử mình sẽ cười hay khóc
    làm ma có sướng hơn làm người?
    giá mà được chết đi một lúc
    nằm im cho cuộc sống nhỏ tuôn trào
    nếu người ta tống ngay vào nhà xác
    cứ thế mà chết cóng cũng chẳng sao
    Last edited by GRANDET; 17-08-2009, 07:32 AM.
    Bạn Gần Không Tới........Bạn XA Chưa Về.......

    Comment


    • #3
      Hồ Anh Thái
      Ai đã dọn mình cho cuộc gặp gỡ này?

      Giới Thiệu Chuyện Của Thiên Tài
      Nguyễn Thế Hoàng Linh


      Đã có người gọi Nguyễn Thế Hoàng Linh là thiên tài. Không phải là họ không có lý. Nhưng người khác lại cho rằng thiên tài hay không thiên tài là một thứ… bất khả tri – tức là nhận thức này nằm ngoài khả năng của cái đương đại. Giống như người ta theo thuyết bất khả tri trước việc có thần thánh hay không vậy. Nhưng nói như thế cũng không có nghĩa rằng người đương đại không có khả năng định giá những giá trị của hôm nay. Hãy để cho độc giả và thời gian trả lời, khôn khéo nhất là buông một câu ráo hoảnh đã thành nếp mòn. Câu lảng tránh này cũng duy tâm chẳng kém việc quy tất cả về cái bất khả tri ở trên. Nó lại còn thần bí hóa nghề văn nữa. Độc giả nào và thời gian nào là cả một vấn đề cần được xác định. Người ta quên rằng độc giả phải là độc giả am hiểu văn chương và thời gian phải là thời gian dành cho sự phát triển văn học, cả hai thứ mà chúng ta đều đang rất thiếu.

      Nguyễn Thế Hoàng Linh có hai câu thơ gọi đúng ra chất của anh:

      • Con mời / các cụ / một ly
        Con xin / chúc rượu / một hy hữu / lần

        (Chiều Quan San)
      • Một anh chàng tuổi hai mươi ngồi mời rượu các bậc tiền bối, ngồi chiếu trên. Tư thế rất đàng hoàng bình đẳng. Anh ta có thể mời rượu nhiều người nhưng chúc rượu thì chỉ một lần hiếm hoi này thôi, chỉ với các cụ thôi. Khẩu khí. Ngang tàng như cái chữ hy hữu bị xẻ đôi kia. Mà lại cũng rất tôn kính biết điều.

        Con người ấy chẳng vừa đâu. Hình như có ai đó nói văng vẳng bên tai khi đọc những bài thơ của chàng trai tuổi hai mươi. Trẻ trung đến mức đôi khi ngây thơ, nhưng cũng già dặn xa cách với những gì phù phiếm mà thơ trẻ hay mắc phải. Trẻ, nhưng đã sâu đậm những điều lý tưởng, nhất quyết tin mình sẽ làm được một cái gì đó lớn lao hơn cái đời thường mòn mỏi, nhất quyết muốn cống hiến đến cả máu và nước mắt:

        tôi ngửi thấy mùi ai khóc
        khi vô tình nhìn vào gương
        ngửi thấy mùi tương lai chín
        khi gieo máu xuống con đường

      Nhưng không phải là cuộc cách tân mù quáng mà đầy lý trí chiêm nghiệm:

      • tôi ngửi thấy mùi ánh sáng
        khi vò khe khẽ đêm thâu
        ngửi thấy mùi mâu thuẫn đắng
        khi tôi và tôi khác mầu

        (Ngồi)

      Thơ Linh làm cho người đọc tin. Tin rằng anh chân thành và trong trẻo. Tin rằng anh không màu mè phù phiếm. Đó là thứ thơ làm thuốc thử cho những gì sặc sỡ xoắn vặn hình thức và câu chữ, hoặc giả vờ khệnh khạng cụ non.

      Những ai thường e ngại trước sự dễ dãi của thơ lục bát có thể sẽ vui mừng trước những bài thơ như thế này:


      • Thằng bé
        thằng bé mới chục tuổi đầu
        đã lâu không khóc
        đã lâu không cười
        thằng bé ấy mới lên mười
        người ta đã gọi: kiếp người
        vậy ?
        thằng bé ngoan?
        thằng bé hư?
        chẳng ai biết nữa
        hình như
        là buồn
        hình như thằng bé ấy luôn
        tìm trong đau khổ
        những nguồn thương yêu
        đôi khi trốn khỏi buổi chiều
        trầm ngâm ngồi nghĩ
        những điều
        hồn nhiên

      Giản dị đến độ chạm vào cổ điển. Đó lại là thơ của một người tuổi hai mươi. Thơ tuổi hai mươi bây giờ cho người ta cái ấn tượng là sự phá phách tân kỳ, những câu văn xuôi xuống hàng, những khái niệm đối chọi đặt cạnh nhau một cách khéo léo để người đọc muốn hiểu thế nào cũng đợc. Tốt thôi. Những người làm thơ trẻ có lẽ cũng nên tuần tự đi qua những cái cơ bản, thật thuần thục những thể thơ cổ điển trớc khi phá vỡ nó ra. Sự phá vỡ khi ấy mới thật là ngoạn mục. Nguyễn Thế Hoàng Linh đã làm được như vậy. Bài thơ trên chẳng hạn. Hồn lục bát trong một cái vỏ hiện đại. Hồn ngây thơ mười tuổi trong hình hài một chàng đôi mươi.

      *
      * *

      Một người làm thơ của thời đại internet, Nguyễn Thế Hoàng Linh đã gửi hết lên mạng cả nghìn bài thơ, nhiều khi là sự ứng tác tức thời với bạn bè. Nhà thơ Dư Thị Hoàn sục vào đâu đó trên mạng, lấy được vài trăm bài thơ của Linh, hào phóng chia sẻ với bạn văn. Tôi đọc. Giật mình. Tưởng đã quen nhờn với thơ mà vẫn còn giật mình được. Mỗi tháng trung bình nhận được từ văn phòng Hội vài ba chục tập thơ tác giả gửi tặng. Một chồng thơ trên mặt bàn mỗi tháng bắt phải đọc. Thế mà thơ Linh bật hẳn ra.
      • giá tình yêu save được
        error thì load lại chẳng bận lòng
        giá tình yêu delete được
        chán
        hắt xì một cái
        thế là xong

        tôi chỉ xin kể một câu chuyện nhỏ

        có một lần tôi làm thơ trên máy tính
        và đặt tên file là "tinhyeu"

        khi không hài lòng tôi định xoá
        cái máy tính bị coi là muôn đời vô cảm hỏi tôi:

        "are you sure you want to delete 'tinhyeú?"*
        tôi đã rùng mình
        bạn ạ

      Rùng mình. Không chỉ nhà thơ mà cả người đọc. Thơ Linh nhiều khi có những chữ những câu rờn rợn yếu tố kinh dị: bầy ve đã thôi khạc máu - nhấm sương cho giọng trong dần. Một ni cô vào cửa Phật vì thất tình thì:

      • nàng lặng im không nói
        bế những bông hoa đại lên trước khi nhát chổi
        khua qua
        rồi đặt xuống những sinh linh còn thiêm thiếp
        trong cái chết không đánh số thứ tự
        không hiểu nàng quét đi những gì

        (Xanh)

        Một người con gái khác "áo đỏ em đi" qua bao nhiêu chốn bao nhiêu nơi của cõi người, nhưng rồi Nguyễn Thế Hoàng Linh phát hiện ra một sự thật:

        áo đỏ em đâu có mặc đâu
        Em mặc áo trắng dưới chân cầu
        Trải qua một quãng nhân gian chết
        Máu em đã nhuộm ướt đêm thâu

        (áo đỏ em đi)

      Đọc văn muốn biết người. Chị Dư Thị Hoàn và tôi đi tìm Linh. Không ai biết. Nhờ một chú sinh viên cùng trường tìm, vài tháng sau chú bảo nhân vật này bí ẩn lắm, chưa tìm ra. Một tháng sau chú nhắn cho tôi cái tin: nhà thơ anh tìm đã bị tai nạn giao thông, chết cách đây một tháng rồị

      Ngẩn ngơ cả người. Ân hận. Như là mình vừa mới hiểu một con người thì người ấy đã không còn.

      Tìm ra manh mối từ Nguyễn Thị Minh Ngọc. Ngọc bảo: tôi mới gặp Linh mà. Từ Sài Gòn, Ngọc gọi điện thoại ra nhà Linh ở Hà Nội. Cái tin kia chỉ là tin thất thiệt. Nhầm. May quá. Dư Thị Hoàn và tôi vội tìm đến nhà Linh.

      Trong tiểu thuyết Chuyện của thiên tài, Linh đã tiên liệu một ngày nào đó người ta sẽ phải tìm mình. Người ta đây là độc giả và đồng nghiệp văn chương. Sinh năm 1982, Linh là một sinh viên bỗng nhiên tự bỏ học ở năm thứ ba. Lên giảng đường không sao tập trung được. Cả nghìn bài thơ chen chúc trong đầu đòi được trút ra trang giấy. Viết ra được đôi khi cũng là một hình thức triệt bớt những ý tưởng dồn nén trong đầu. Linh ví nó là triệt sản. Để chúng lại trong đầu thì đầu nổ tung ra mất.

      Bi kịch ít người hiểu cho. Linh viết lại những điều này trong tiểu thuyết Chuyện của thiên tài. Một anh chàng tuổi ăn tuổi học cần có vài năm trời để viết hết ra những điều cần viết. Nhưng nếu anh bỏ học để viết thì mọi người xung quanh sẽ cho là anh lập dị, ích kỷ, lông bông, không thành đạt. Thiên tài rất tự tin, hãy cho tôi hai năm rồi sau đó tôi sẽ học tiếp cũng không muộn. Những người xung quanh thì cho là anh hoang tưởng, anh mắc bệnh tưởng mình là thiên tài. Họ có lý. Thói vĩ cuồng hoang tưởng có sẵn trong tất cả mọi người, nh vi trùng lao vậy, chỉ chờ một lúc nào đó con người mất khả năng tự kiểm soát là sẽ bứt xích xổng ra hoành hành. Có rất nhiều người mắc bệnh ngộ thơ, thân tàn ma dại cả một đời. Nhng tác giả Nguyễn Thế Hoàng Linh đưa ta vào một tình huống giả định: thiên tài đã đến với ta, đã đầu thai vào nhà ta, khi ấy ta sẽ xử sự như thế nào.

      Không thế nào cả. Thế giới chật hẹp này vẫn thường kêu ca vắng bóng thiên tài, nhưng nó vẫn chưa sẵn sàng đón thiên tài, chưa học được cách phải cư xử với thiên tài. Lầm lụi với bao nhiêu vấn đề của người nghèo, người thất học, người ta coi chuyện thiên tài là thứ quá xa xỉ, hão huyền. Rốt cục, thiên tài (nếu có) chỉ có thể bị gán cho những danh hiệu lập dị, hâm hâm, bất bình thường…

      Thiên tài cần có công chúng cũng thiên tài. Nói như vậy có vẻ lập ngôn gây ấn tượng. Có lẽ nói thế này thì vừa phải hơn: thiên tài cần có một công chúng có tài năng. Không có công chúng có tài thì thiên tài có đấy cũng như không. Linh viết: "Loài người là dòng cát trong cái đồng hồ cát tạo hóa mà mỗi hạt cát là một con ngời. Những hạt cát bị ma sát rất đau khi ngược dòng a dua là những hạt cát tạo được sức hút lớn... Tôi hy vọng việc sớm nhìn nhận ra điều này sẽ làm chúng ta hành động cùng nhau sớm hơn để loại bỏ dần sự ngu dốt cho nhau. Để những người tài năng dần thoát khỏi những bi kịch đeo đuổi họ từ hàng vô số đời".

      Tiểu thuyết của Linh khá tương đồng với thơ Linh: vừa dày dạn từng trải vừa hồn nhiên ngây thơ. Nhiều trang triết luận đạt đến độ chín bên những trang còn tươi tắn học trò. Cái hăm hở hào hứng muốn chi dùng trí tuệ và sức trẻ vào việc có nghĩa bên cái trầm lắng ưu tư của người từng trải biết thỏa hiệp biết cảm thông. Những ý tưởng chỉ có người trẻ hôm nay mới chạm tới được bên những tư tưởng thẩm thấu từ triết gia của nhiều thời đại. Trước điều giả định của Linh trong tiểu thuyết, chắc sẽ có người băn khoăn, thiên tài đâu mà không thấy những dấu hiệu siêu phàm, những hành động và sản phẩm xuất chúng? Nguyễn Thế Hoàng Linh hoàn toàn có thể hư cấu một nhân vật phi thường ngay từ khi lọt lòng, nhưng anh đã không chọn cách này. Trong Chuyện của thiên tài, tác giả dường như chỉ tập trung vào một vấn đề: thiên tài đang bị mắc lưới bùng nhùng của những điều vặt vãnh nhỏ mọn đời thường. Thiên tài trong mắt đời thường thì cũng tầm thường như tất cả. Vì vậy tiểu thuyết là những trang viết tự nhiên như nhật ký, như ghi chép đều đặn của mọi thanh niên bình thường. Đây là cuốn tiểu thuyết có thể đọc một hơi đối với những ai mê cái thông minh trên từng trang sách. Đây là tiếng nói dù có chỗ còn ngây thơ không tưởng, nhưng là tiếng nói của một thế hệ trẻ đòi hỏi phải được lắng nghe. Đây cũng là cuốn sách mà đọc xong người ta có cảm tưởng được kích thích, muốn viết ra một cuốn sách khác.

      Một cây bút tỉnh táo, Linh dùng chữ thiên tài mà ai đó gắn cho mình như một điều giả định, lại chơi chơi như giễu nhại, giễu người giễu mình.

      Bạn đã thấy đã gặp nhiều người lập dị, hoang tưởng, lông bông, nhưng bạn đã gặp một thiên tài bao giờ chưa? Nguyễn Thế Hoàng Linh hỏi đấy. Nếu có ngày sống với thiên tài trong cùng một nhà, bạn đã chuẩn bị để xử sự như thế nào hay chưa ?



      Hồ Anh Thái

      Bạn Gần Không Tới........Bạn XA Chưa Về.......

      Comment


      • #4
        Monday April 27, 2009 :46pm
        Có âm hưởng mênh mang thản nhiên trên nền cái xót xa, thấm thía của Tiếng thu - Lưu Trọng Lư ("Em nghe chăng mùa thu...") và Ông đồ - Vũ Đình Liên ("Ông đồ vẫn ngồi đó/Qua đường không ai hay/Lá vàng rơi trên giấy/Ngoài trời mưa bụi bay")


        Streets of London


        Have you seen the old man
        In the closed-down market
        Kicking up the paper,
        With his worn out shoes?
        In his eyes you see no pride
        And held loosely at his side
        Yesterday's paper telling yesterday's news

        Chorus:

        So how can you tell me you're lonely,
        And say for you that the sun don't shine?
        Let me take you by the hand and walk you through
        The streets of London
        I'll show you something to make you change your mind

        Have you seen the old girl
        Who walks the streets of London
        Dirt in her hair and her clothes in rags?
        She's no time for talking,
        She just keeps right on walking
        Carrying her home in two carrier bags.

        Chorus

        In the all night cafe
        At a quarter past eleven,
        Same old man is sitting there on his own
        Looking at the world
        Over the rim of his tea-cup,
        Each tea lasts an hour
        Then he wanders home alone

        Chorus

        Have you seen the old man
        Outside the Seaman's Mission
        Memory fading with the medal ribbons that he wears
        In our winter city,
        The rain cries a little pity
        For one more forgotten hero
        And a world that doesn't care

        Chorus

        Những phố ở London

        Em có thấy ông già
        Ở góc chợ đã tan tầm
        Đá bâng quơ mẩu báo
        Với đôi giầy mòn
        Trong mắt ông em chẳng thấy chút gì kiêu hãnh
        Và bay hờ hững quanh ông
        Tờ báo của hôm qua với tin tức hôm qua

        Vậy mà em nỡ nói với tôi là em cô đơn
        Và với em, mặt trời không tỏa sáng
        Để tôi cầm tay em và đưa em qua các phố London
        Tôi sẽ chỉ cho em điều gì đó làm em nghĩ khác

        Em có thấy bà già
        Rảo bước qua những phố London
        Bụi bẩn trên tóc bà, áo quần bà rách rưới
        Bà không có thời gian nói chuyện
        Bà chỉ cắm cúi đi
        Xách cả mái nhà trong hai chiếc túi

        Vậy mà em nỡ nói với tôi là em cô đơn
        Và với em, mặt trời không tỏa sáng
        Để tôi cầm tay em và đưa em qua các phố London
        Tôi sẽ chỉ cho em điều gì đó làm em nghĩ khác

        Ở quán cà phê mở suốt đêm
        Lúc 11 giờ 15
        Vẫn ông già ấy ngồi đơn độc
        Nhìn thế giới
        Qua quai tách trà của mình
        Mỗi tách trà uống chừng một tiếng
        Rồi ông lại lang thang về nhà

        Vậy mà em nỡ nói với tôi là em cô đơn
        Và với em, mặt trời không tỏa sáng
        Để tôi cầm tay em và đưa em qua các phố London
        Tôi sẽ chỉ cho em điều gì đó làm em nghĩ khác

        Em có thấy ông già
        Đã qua những nhiệm vụ của người thủy thủ
        Ký ức phai dần theo những cuống huân chương
        Trong thành phố mùa đông của chúng ta
        Mưa rỏ chút lệ cảm thương
        Cho thêm một người anh hùng bị lãng quên
        Và một thế giới không thèm để ý

        Vậy mà em nỡ nói với tôi là em cô đơn
        Và với em, mặt trời không tỏa sáng
        Để tôi cầm tay em và đưa em qua các phố London
        Tôi sẽ chỉ cho em điều gì đó làm em nghĩ khác

        (blog)
        Last edited by GRANDET; 17-08-2009, 07:33 AM.
        Bạn Gần Không Tới........Bạn XA Chưa Về.......

        Comment


        • #5
          HOANG

          thêm một ngày không hạnh phúc
          chìm vào bãi rác thời gian
          liệu rồi đây lòng có tiếc
          khi chưa nở đã úa tàn
          tại sao lòng cần yên ấm?
          tại sao không thích đớn đau?
          tại sao cô đơn độc thế?
          sao người cần sống cho nhau?
          để mãi duy trì sự sống
          tại sao lại phải duy trì?
          là để đi tìm sung sướng
          nhưng sao sống chẳng sướng gì?
          tại vì lòng không biết sướng
          hay vì nỗi khổ loài người
          nó ám ảnh vào tiềm thức
          như vết thương lòng rói tươi?
          thêm một ngày không hạnh phúc
          thấy đời lãng phí vô cùng
          loài người tiêu hoang nhân loại
          phải chăng bởi nó của chung?
          __________________



          UẤT

          sao tôi không được sống cống hiến
          sao mãi không ra khỏi chốn này
          tại tôi nhu nhược nên tôi lại
          đập đầu cho tóe máu bàn tay
          cuộc sống đang cần tôi lắm lắm
          cuộc sống đang cần được đổi thay
          bao giờ được sống cho và nhận
          bao giờ vứt hết sự trả-vay
          bay giờ cay đắng đơn giản hóa:
          cà phê thì đắng rượu thì cay
          cuộc sống giờ như bông hoa gỗ
          mọi sắc hương kia ảo lạ lùng
          từng bầy ong giấy bay lầm lạc
          hàng đàn bướm nhựa đỗ lung tung
          làm sao luyện thép cho đôi cánh
          để vút bay xuyên đống bùng nhùng
          làm sao để nọc kia như lửa
          đốt toang chừa lại đúng bộ khung
          bộ khung cuộc sống như hồn trẻ
          ngây thơ láu lỉnh lại bao dung


          CÔ ĐƠN

          không gì kỳ lạ bằng cô đơn
          lúc căm căm ghét lúc giận hờn
          lúc như rồ dại như điên loạn
          lúc như tảng đá
          trống trơn
          lúc như ngạo nghễ lúc tủi thân
          lúc muốn lánh xa muốn lại gần
          lúc muốn xé toang thành muôn mảnh
          lúc muốn cuộn tròn như một giọt thủy ngân
          có khi yếu đuối tựa lá khô
          lúc thấy mình mạnh như Đankô
          nhắm mắt
          thấy con đường trước mặt
          mở ra
          tất thảy lại mơ hồ...
          nhưng chẳng bao giờ tôi thấy phí
          những ngày bên cạnh là cô đơn
          sống với cô đơn tôi mới hiểu
          tôi thèm phải sống có ích hơn
          2002
          Last edited by GRANDET; 17-08-2009, 07:50 AM.
          Bạn Gần Không Tới........Bạn XA Chưa Về.......

          Comment


          • #6
            Bướu

            tôi thồ nỗi nhớ trên lưng
            hằn lên mặt đất qua từng dấu chân
            đứng im, nỗi nhớ đỏ rần
            lang thang nỗi nhớ trắng ngần trong veo
            ngủ mà nhớ chả ngủ theo
            trong mơ ngỡ bắt lại vèo qua tay
            em ơi xin được một ngày
            tôi coi cả trái đất này người dưng...
            bụi đường như lá trong rừng
            nâu nâu lấp lấp mưng mưng mòn mòn
            trên lưng nỗi nhớ véo von
            hồn nhiên như đứa trẻ con chả già
            trái tim sưng tấy rồi mà
            để tôi phải hoá lạc đà sao em?


            ngày tận thế

            mai là ngày tận thế
            quả đất này sẽ hết buồn đau
            người ta vội vã nhìn nhau
            để kịp nhận ra ai là bạn
            có những phố đông hỗn loạn
            những kẻ điên cuồng đập phá gầm rên
            những đoàn xe đua, những súng, những máu đen…
            thì mặc xác! mai là ngày tận thế
            trong công viên, những trai gái bên nhau lặng lẽ
            khẽ thì thầm ôn lại những ngày vui
            những cụ già thong thả bước sóng đôi
            trong mắt vẫn thấy mùa thu đẹp lắm
            những chàng trai đang yêu say đắm
            lòng thẹn thùng giữ kín mối tình câm
            vội vã bước trong mưa lâm thâm
            đến cô gái đang chờ từng khoảnh khắc
            những chân trời xa lơ xa lắc
            những cánh buồm vẫn lướt giữa biển khơi
            biển vẫn đẹp đẹp chơi vơi
            vẫn âm ỉ những nỗi niềm hoài bão
            hãy quên đi những gì là giả tạo
            hãy một lần sống thật với mình đi
            một lần ấy được mấy khi
            mai đã là ngày tận thế
            anh ước được hóa thành con dế
            hát nát lòng cho cả thế gian nghe
            anh sẽ thoát khỏi bao diêm nhỏ bé
            nát lòng rồi anh lại hóa thành ve…
            gửi cho em chiếc lá me
            đơn sơ lắm nhưng sẽ thành kỷ vật
            biết đâu đấy nó sẽ thành trái đất
            bao giờ em nhận được?
            anh e…
            1999 hoặc 2000


            Lại sống

            sống chỉ là chuẩn bị hành lý
            cho cuộc phiêu lưu
            vào cõi chết
            thế thôi
            mà cả một đời
            loay hoay
            và rối tung
            tôi sẽ phải mang gì?
            tài sản?
            người yêu?
            hay lòng thù hận?
            tôi sẽ mang đi
            quy luật
            trả-vay
            hay
            cho-nhận?
            cả đời hoang mang
            bởi không biết điều gì cần cho cái chết
            có người bảo: chết là hết
            chi bằng cứ sống hết mình…
            khoa học và tâm linh
            đâu đủ sức chỉ ra nhiều sự thật
            những gì chỉ nhận ra khi đã mất
            muốn hiểu mình tôi phải chết trước tôi?
            hoặc tôi chết sau tôi cũng được
            những hãy để một tôi còn lại kể cho đời
            hành lý của tôi
            là sự thanh thản khi chợp mắt
            nếu linh hồn phụt tắt
            cũng là đã sống yên tâm
            còn nếu linh hồn bắt đầu cuộc chiến
            tôi đã có vũ khí là sự yên bình để không bất tử nỗi đau
            người ta bảo: sống đi! tính làm gì chuyện mai sau!
            tôi vốn mắc bệnh lo xa từ bé
            lo trái đất này thôi trẻ
            lo lòng thôi biết lo
            sống vốn là một chuyện lắm rủi ro
            kẻ may mắn lắm rủi ro đố kị
            kẻ phận bạc lắm rủi ro quẫn trí
            kẻ lừng khừng rủi ro dễ cả hai
            sống vốn là câu chuyện rất dài
            kể về mình thấy loài người lúc nhúc
            kể về loài người dễ bị hạ gục
            lặng im, có gì dài hơn lặng im?
            sống là ép duyên lí trí và trái tim
            không yêu được sẽ ngàn đời đau khổ
            còn cô nàng trái tim bảo: con tùy bố…
            gã con rể lí trí lại ngờ: cô ấy đến lẳng lơ…
            sống không nhiều hơn một sự chờ
            chờ sống, chờ chết, chờ ngủ, chờ dậy, chờ nhớ, chờ quên
            chờ mẹ, chờ vợ đi siêu thị
            chờ qua đi cơn mộng mị
            rồi lại chờ tái sinh giấc mơ
            sống là chờ thoát kiếp bơ vơ
            rồi lại đợi một khoảng trời cô độc
            sống là đợi hết đi nỗi ngốc
            rồi lại chờ niềm khôn tàn phai
            sống vì ai và ai sống vì ai
            rồi sẽ biết chỉ lúc lòng thanh thản
            sau nỗi đau không mua và chẳng bán
            càng đi tìm thanh thản thấy càng đau
            đã bảo đau là hộ cả mai sau
            rồi đau quá không thấy đau quá nữa
            con người đã gây ra và liệu có biết đường mà chữa
            để đi tìm hành lý cho nhau…
            21.08.03
            Last edited by GRANDET; 17-08-2009, 07:45 AM.
            Bạn Gần Không Tới........Bạn XA Chưa Về.......

            Comment


            • #7
              này cô bé, đừng tập cười chua chát
              chỉ chua thôi chẳng chát tẹo nào đâu
              làm sao em hiểu nổi cuộc đời
              để cười đúng một điệu cười chua chát
              mà sao em không thử khe khẽ hát
              một điệu buồn buồn sâu lắng mênh mang
              em cứ khóc-khóc như là con gái
              khóc thật to không cần phải dịu dàng
              em đừng cố bắt niềm vui khoả lấp
              hãy cứ vui như em lúc nhoẻn cười
              hãy cứ vui như khi nhìn giọt nắng
              ngủ ngọt ngào trên cánh hoa tươi
              em đừng hận khi người ta độc ác
              em sẽ không-không như họ đâu mà
              rồi người ta sẽ dần-dần thay đổi
              sẽ phải có ngày, dù nó ở rất xa..
              .

              Nếu

              nếu tôi là băng giá
              tràn trụa thế gian này
              người ta có vì lạnh
              mà xích gần đôi tay

              Nếu tôi là cay đắng
              Cho đau đớn con người
              người ta có khao khác
              nâng niu những môi cười?

              nếu tôi là tội ác
              băng hoại những linh hồn
              người ta có thảng thốt
              mà chữa lành trí khôn ?

              nếu tôi là đứa trẻ
              trong cuộc sống bình thường
              người ta có vì " Nếu..."
              mà bắt đầu yêu thương ?
              Last edited by GRANDET; 17-08-2009, 07:43 AM.
              Bạn Gần Không Tới........Bạn XA Chưa Về.......

              Comment


              • #8
                MỘT NGÀY

                rồi một ngày ta rón rén lớn lên
                không ai biết ta cũng không hay biết
                cuộc sống nới chút chút vòng dây siết
                ta cho mình tí xíu tự do
                ta tách mình giây lát khỏi âu lo
                mở toang cũi thả nỗi buồn cớm nắng
                khi ta nhìn vào đôi bàn tay trắng
                ta thấy mình mạnh mẽ sạch trong
                ta thấy mình vượt thoát khỏi rêu phong
                về tìm lại những niềm tin đã mất
                về tìm lại những điều chân thật nhất
                về trái tim
                rồi một ngày ta cù sự lặng im
                như nách lá cựa mình khúc khích
                ta muôn sống như một người có ích
                trong một ngày ta trẻ lại đời ta
                2002



                Ba điều ước

                tôi ước
                mình
                hồn nhiên như đứa trẻ ba tuổi
                chín chắn như người còn ba năm
                cuối cuộc đời

                ai cũng ước như tôi
                Last edited by GRANDET; 17-08-2009, 07:42 AM.
                Bạn Gần Không Tới........Bạn XA Chưa Về.......

                Comment


                • #9
                  KHÔNG TÊN 7

                  nếu ta chết để yên cho ta chết
                  đừng khóc thuê đừng thuê khóc làm gì
                  nếu các người muốn khoe mình đau khổ
                  thì các người cứ việc vãi ra đi
                  đừng ai đến đừng ỉ ôi nhạc sến
                  đừng đám tang đừng xe pháo hoa hòe
                  xin các người rũ lòng thương lần cuối
                  nhưng nếu các người vẫn muốn khoe…
                  gói xác ta vào một manh chiếu rách
                  quan tài kia ngột ngạt quá chừng
                  ta muốn sớm thân xác này tan rữa
                  nhưng nếu các người sợ mang tiếng dửng dưng…
                  đừng chôn ta nơi nghĩa trang chật kín
                  những hồn ma mở dạ hội chập chờn
                  đừng xây mộ mặc mồ ta xanh cỏ
                  sống cô đơn ta muốn chết cô đơn
                  đừng hoang phí cầu hồn ta về nữa
                  đã từ lâu ta quen sống vô hồn
                  mà các người muốn làm gì cũng mặc
                  ta đâu còn cảm xúc với trí khôn
                  hãy mặc kệ mồ ta lạnh lẽo
                  đừng thắp hương đừng quay lại đốt vàng
                  ta đã chết mãi mãi là đã hết
                  hết thật rồi
                  còn chút bóng thu sang…



                  KHÔNG TÊN 9

                  con cầu mong thế giới được bình yên
                  bình yên nhé bình yên đi thế giới
                  bình yên chứ cho ta bình yên với
                  ta yêu em khi em bình yên
                  bình yên đi em cho ta thôi cuồng điên
                  cho ta sống một ngày không có máu
                  một ngày nỗi đau buồn thôi nhai óc ta rau ráu
                  một ngày ta có thể chết vì vui
                  Last edited by GRANDET; 17-08-2009, 07:41 AM.
                  Bạn Gần Không Tới........Bạn XA Chưa Về.......

                  Comment


                  • #10
                    EM CÓ TIN...

                    em có tin không vào hạnh phúc
                    cho một người tay trắng hồn trong
                    em có tin không vào hạnh phúc
                    nếu không tin em cứ nói thật lòng
                    em có tin không vào hạnh phúc
                    cho loài người trong giây phút quặn đau
                    có một trái tim bung đỏ rực
                    em có tin thắp nổi đêm thâu?
                    em có tin không vào hạnh phúc
                    cho chính em một chiếc lá giữa trời
                    em có tin em sẽ cười trong trẻo
                    khi khẽ bên tôi bước vào đời
                    em phải tin em phải tin em ạ
                    nếu không tôi oằn oại kiếp hợt hời
                    em phải tin em phải tin em ạ
                    tôi cầu xin em đấy em ơi


                    CÓ LẼ THẾ

                    đau khổ làm gì cho khổ đau
                    nỗi buồn như ánh sáng vò nhàu
                    nỗi buồn là những niềm vui chết
                    khóc thì cứ khóc nỡ chôn sâu?

                    đem giết nỗi buồn
                    có được đâu
                    buồn sẽ dịu khi họ bạc đầu
                    rồi hóa niềm vui?
                    buồn không chết…
                    buồn
                    cho ta
                    sống
                    đậm
                    sâu



                    LUẨN QUẨN

                    một đêm trắng nằm dài đợi nắng
                    gió hư vô thổi đến hư vô
                    võ toang một xác lá khô
                    dịu rơi rơi dịu dần khô khô dần
                    màn đêm đó lạnh lùng đợi chết
                    thét gào gầm rên trong lặng câm
                    buốt ngân như phím dương cầm
                    ngón tay nào đã âm thầm miết lên
                    vì sao cứ nằm dài đợi mãi
                    nhìn lên tay bỗng thấy mắt nhạt nhòa
                    nhớ không buổi sáng dần qua
                    đợi hoài đêm đến dịu xoa vết sầu?
                    2001


                    Last edited by GRANDET; 17-08-2009, 07:40 AM.
                    Bạn Gần Không Tới........Bạn XA Chưa Về.......

                    Comment


                    • #11
                      VÔ PHƯƠNG

                      ta đang đi về đâu
                      xơ xác gió trên đầu
                      đất kiệt cằn mỗi bước
                      xa xa úa một màu...
                      ta đang đi làm chi
                      ngừng lại để làm gì
                      ta đi như vô vọng
                      ta đi ta lại đi...
                      ta đang đi tìm ai
                      sợi nhớ cứ kéo dài
                      phải chăng tìm quá khứ
                      trở về từ tương lai...
                      1999


                      XIN

                      niềm tin vào ngày mai
                      mà ngày mai đã mất
                      ngày hôm nay đã chật
                      không còn chỗ cho ta
                      về lại ngày hôm qua
                      cũng chẳng còn chỗ trú
                      mình ta và vũ trụ
                      chẳng biết trôi nơi nào
                      vũ trụ không thét gào
                      cùng với ta câm lặng
                      ôi trời
                      sao yên ắng
                      xin một chiếc lá rơi
                      mà bão táp lả lơi
                      vẫy vùng và vùng vẫy
                      cứu!
                      tôi không biết bơi
                      giữa dòng đời trơn nhẫy
                      con thú ta sập bẫy
                      con người ta dửng dưng
                      con thú ta thù hận
                      xin đừng thế
                      xin đừng
                      xin bước chân biết dừng
                      cho dòng đời chậm lại
                      cho ngày mai xa ngái
                      sống lại dù một giây
                      2000


                      CHÌM

                      tôi chưa từng đi lạc
                      nên chẳng ai tìm thấy tôi?
                      có phải trong bóng tối
                      tôi đã hóa đêm rồi?
                      2002
                      Last edited by GRANDET; 17-08-2009, 07:39 AM.
                      Bạn Gần Không Tới........Bạn XA Chưa Về.......

                      Comment


                      • #12
                        ĐÊM

                        đêm là ánh sáng của tâm linh
                        thấp thoáng mờ phai những bóng hình
                        chuyến choáng những mùi hương xa lạ
                        la đà lấp lánh những chiêm bao
                        đêm là nỗi nhớ của trăng sao
                        thoắt êm êm sóng thoắt cồn cào
                        mài mắt vào mây cho sớm khuyết
                        thả bay lả tả xác nôn nao
                        chập chờn mi mắt ngả lao đao
                        nghe những hư âm thoáng thì thào
                        thanh khiết dập dìu ru ru thoảng
                        linh hồn gà gật ngất ngư chao
                        đêm mang hơi thở đến nơi nao
                        đêm mở và ta khẽ bước vào
                        ta với màn đêm là hai kẻ
                        yêu nhau mà chẳng biết vì sao
                        2000-2002



                        THỬ

                        lửa thử lửa nước trong thử nước
                        để thử em anh hoà trộn trái tim
                        nếu nó sống nó sẽ muôn đời sống
                        còn nếu không nó sẽ chết chìm
                        lửa sẽ lạnh khi một tia lửa nguội
                        nước ố hoen khi một giọt đục ngầu
                        chỉ những trái tim trong văn vắt
                        được rơi hoài trong vô tận thẳm sâu
                        không khí thử những luồng không khí
                        lẽ tự nhiên thử lẽ tự nhiên
                        chúng mình thử làm kẻ điên em nhé
                        kẻ điên không thử được kẻ điên
                        21.11.02

                        NHÌN

                        căng mắt rọi vào quá khứ
                        tại sao không thấy cái gì
                        như mở choàng trong đêm tối
                        mơ hồ những tiếng vô tri
                        cho tôi một tia sự thật
                        một niềm biết ơn phục sinh
                        một nỗi tự do khai khẩn
                        những gì đã tạo ra mình
                        tôi đi tìm loài gạch lửa
                        gieo vào những ngõ tương lai
                        dẫm rụi đầm lầy hư ảo
                        một đêm không phải trôi dài
                        xin em bàn tay vuốt mắt
                        ưu tư được ngủ giấc nồng
                        trong cơn mơ mềm tôi tắm
                        không lần trên một dòng sông
                        26.02.04
                        Last edited by GRANDET; 17-08-2009, 07:37 AM.
                        Bạn Gần Không Tới........Bạn XA Chưa Về.......

                        Comment


                        • #13
                          RƠI

                          khi tôi rơi trên má em
                          lúc tất cả nỗi nõi đau hóa lệ
                          thì trời ơi thượng đế
                          người có còn tim nữa hay không?

                          khi tôi rơi lên đất đai
                          bằng cơ thể hóa mồ hôi tầm tã
                          thì cỏ cây sỏi cằn và hoa lá
                          có cuồng lên khao khát hiến dâng?

                          khi tôi rơi lên vết thương
                          máu tươi thẫm băng bó băng hoại máu
                          thì mai này con cháu
                          có băng tôi?

                          khi tôi rơi lên nước mưa
                          nước sông ngào ngọt
                          và đại dương mặn chát
                          liệu có dịu đi một tị teo cơn khát
                          của nhân gian?

                          khi tôi rơi lên sự hy sinh
                          tôi thấy mình yếu hơn nhiều lần thế
                          những nỗi đau chúng cực kỳ vô kể
                          mà tôi thì
                          tôi biết đấy
                          nhỏ nhoi


                          Rơi 2

                          trong giấc ngủ trong đêm nào ai thấy
                          có tiếng chuông thánh thót của linh hồn
                          trên quầng mắt đã hiu hiu khép
                          đã vô tình rực rỡ ánh hoàng hôn…
                          tôi vẫn thấy anh nằm im ở đó
                          không đớn đau mà cũng chẳng yên bình
                          linh hồn anh chỉ một mình anh hiểu
                          khi cười môi trong ấy rất xinh…
                          rồi ngày mai tự nhiên anh tỉnh giấc
                          như người ta đem buôn bán cuộc đời
                          tôi nhặt được một linh hồn thoi thóp
                          mà chẳng ai thừa nhận đã đánh rơi…

                          Bạn Gần Không Tới........Bạn XA Chưa Về.......

                          Comment


                          • #14
                            Chuộc

                            cầm tiền đi chuộc lại tiền
                            cầm yêu thương chuộc dịu hiền cho ai
                            cầm hôm nay chuộc ngày mai
                            cầm cơn mơ ngắn chuộc dài cơn mơ
                            cầm bơ vơ chuộc bài thơ
                            cầm đêm chuộc một sợi tơ đầu ngày
                            cầm đen đủi chuộc cơ may
                            cầm hay chuộc dở trắng tay bạc lòng
                            cầm lệ đục chuộc nước trong
                            cầm hồi sinh chuộc tử vong lạ kỳ
                            cầm gì đi chuộc lại gì
                            không cầm được máu rầm rì nơi tim
                            cầm nhân gian đốt soi tìm
                            một nhân gian khác im chìm trong tâm
                            cầm trên môi sự lặng câm
                            để rồi rỉ xuống tím bầm câu thơ
                            dè chừng nhau đến bao giờ
                            cầm gì để chuộc dại khờ cho nhau
                            cầm gì để chuộc nỗi đau
                            sẽ còn theo đến ngàn sau với đời
                            nếu như sống giống cuộc chơi
                            thì ai sẽ chuộc máu rơi lệ hờn
                            nếu như lũ trẻ cô đơn
                            thì ai có thể khổ hơn loài người ?

                            Tặng em

                            tặng em chiếc lá sắp vàng
                            tôi đà đánh dấu trên hàng cây xanh
                            tặng em chút ít lòng lành
                            tôi bao năm tháng để dành không tiêu

                            tặng em một sợi dây diều
                            giữ hồn tôi khỏi đánh liều lên mây
                            còn gì để tặng em đây?
                            nghĩ nhanh kẻo lá trên cây sắp vàng…

                            Bạn Gần Không Tới........Bạn XA Chưa Về.......

                            Comment


                            • #15

                              BỨC THƯ GỬI TỚI NHÂN LOẠI
                              hoặc
                              KHÔNG CẦN ĐẶT TÊN


                              riêng hôm nay
                              tôi sắp đi qua đường Nguyễn Du
                              không một chút ảm ảnh hay tự hào về một thời lửa đạn

                              hồ Thuyền Quang đẹp
                              phố phường rộng và lòng tôi không hẹp
                              thế thôi...

                              tôi không sinh ra trong chiến tranh
                              nhưng cũng biết những sự kinh tởm của nó

                              chiến tranh không hề đẹp
                              chỉ có những con người đẹp trong chiến tranh
                              ở đâu cũng thế
                              bất cứ lúc nào cũng thế
                              sự quả cảm, hy sinh, hiền dịu, vị tha...
                              luôn đẹp

                              còn chiến tranh không hề đẹp
                              kẻ nào phủ nhận điều đó
                              linh hồn kẻ ấy chứa mầm mống chiến tranh

                              Các Mác nói: "hạnh phúc là đấu tranh"
                              đấu tranh để chống lại những cuộc chiến phi nghĩa
                              đấu tranh để tìm hoà bình, bánh mỳ và tự do cho toàn Nhân Loại

                              mà phải tìm được
                              ít ra là cho tổ ấm của mình
                              thì hẵng tự vỗ ngực: "ta là cái đẹp"
                              tôi chấp nhận cái vỗ ngực của anh
                              dù trong thẳm sâu, nó như đập một nhát và tát vào trái tim anh
                              điều đó thì trước khi qua đời anh sẽ hiểu
                              ...

                              phải, những sự đấu tranh không mang mặt nạ
                              là đẹp
                              để khi về đến nhà, anh không phải cởi nó ra
                              và bắt đầu bóc lột hoà bình, bánh mỳ và tự do của cha mẹ vợ con anh
                              và của những kẻ không thể lột mặt nạ anh...

                              nếu anh đeo mặt nạ
                              tôi có một lời nguyền thế này:
                              rồi một ngày, anh sẽ phải chung sống với Hítle, Pônpốt, Pinôchê, Bin Lađen và George Bush...
                              và nhiều cái tên đủ để xếp đầy bảng chữ cái...
                              ở một thế giới mà mặt nạ hút chết lương tâm và trái tim để hoá thành mặt thật...
                              chỉ riêng các anh với nhau...
                              không có quyền lực để cai trị...
                              không có dân để mị dân...
                              để xem các anh tàn sát và kinh tởm nhau như thế nào
                              hoặc khi chỉ còn là những cái mồm mép vô dụng, các anh trở nên lương thiện
                              hy vọng là thế...

                              tôi phải nguyền rủa như vậy
                              vì không đủ toà án phán xét các anh
                              các anh không đủ tòa án lương tâm để phán xét mình

                              các anh có thể giết chết tôi, tống giam tôi, tẩy não tôi
                              nhưng lời nguyền ấy không thể giết chết, không thể bị tống giam, không thể bị tẩy não
                              và linh hồn tôi sẽ nhập vào sức mạnh của nó
                              như bao linh hồn đã đang và sẽ nhập vào nó...

                              Nhân Loại nắm tay tôi
                              để cùng bảo vệ thế giới này
                              khỏi bom nguyên tử
                              và thảm hoạ diệt chủng
                              và để phủ lại màu xanh nguyên sơ như bản chất của nó...

                              tôi chỉ nghĩ thế này:

                              kẻ nào tàn sát người vô tội
                              kẻ nào làm đau Nhân Loại
                              kẻ đó không phải con người

                              tôi chỉ biết thế này
                              ở Ấn Độ, mỗi ngày có ít nhất một người phụ nữ bị thiêu sống
                              một bé gái bị chôn sống...
                              ở bất cứ một đất nước nào, vẫn có đàn bà trẻ em bị ngược đãi, vẫn có người chết đói, vẫn có những người đàn ông đầy thù hận và có thể hoá thành thú dữ bất cứ lúc nào vì sự bất công...

                              và vẫn có những kẻ sướng quá hoá rồ...
                              vẫn có những kẻ đốt tiền để làm trò tiêu khiển...

                              và tôi chỉ biết thế này
                              không ai dám phán xét Pinôchê trong những ngày hắn tàn sát

                              khi hắn trở nên lụ khụ và vô dụng
                              người ta rước hắn tới toà án quốc tế...
                              rồi dẫn độ...
                              rồi giam giữ...
                              rồi cho ăn những suất mà cả người giàu cũng mơ ước...
                              rồi biểu tình...
                              rồi mâu thuẫn...

                              chi phí cho vụ này lên tới hàng triệu tờ xanh
                              đủ mua hàng vô số tấn bánh mỳ
                              đủ thành lập vô số tổ chức vì hoà bình
                              những tờ xanh bên trong chứa máu
                              để mơ hồ một cái gọi là Công Lí

                              thưa Nhân Loại
                              cái ác phải trả giá
                              nhưng trước tiên
                              hãy dành sức và lòng dũng cảm để chống lại cái ác hiện hành
                              kẻo lúc nó tiêu hoá hết cái thiện thì lột da róc tuỷ nó cũng không thể nhả ra đâu...

                              và thưa Nhân Loại
                              đã đến thế kỷ 21
                              đã có những cuộc khủng hoảng thừa đổ thực phẩm xuống biển
                              đã lên được vũ trụ
                              một nhà triệu phú có thể dành hàng triệu đô để mua một chuyến du hành ra khỏi trái đất...
                              thì đừng nói thế giới này thiếu thốn vật chất để chia sẻ...

                              và thưa Nhân Loại
                              chẳng còn cách nào khác đâu
                              hãy mở to mắt ra
                              để biết thế nào là Thiện là Ác

                              công và của để vận hành ghế điện
                              đủ để xây nhiều học đường, bệnh viện...
                              Thiện?

                              và hãy mở to con ngươi của trái tim ra
                              để biết mình phải sống thế nào để nuôi sống cái Thiện
                              và hãy dang rộng cánh tay ra
                              con đường duy nhất là con đường nối vòng tròn
                              muôn hướng mà chung một hướng

                              không phải vô cớ mà trái đất này có hình cầu
                              những vòng tròn đan khít vào nhau...

                              và không phải vô cớ mà những đôi mắt dịu hiền thường là đôi mắt bồ câu...

                              các vị đi tìm cái gọi là tình yêu thực chất và chân chính
                              mà cứ chơi mèo đuổi chuột quanh những vòng tròn chưa khít ấy...
                              khi các vị bị những cơn bão hắt phăng đi
                              đừng đổ lỗi cho tình yêu...

                              lồng lí trí vào trái tim
                              lồng trái tim vào lí trí
                              tôi chả biết để làm gì
                              nhưng từ khi ấy
                              đời tôi thôi vô vị
                              và thôi thở than

                              bao giờ
                              bao giờ
                              bao giờ
                              lồng con người vừa khít nhân gian?

                              cuối cùng, sẽ đến lúc tôi nói lại những điều nhiều người tương tự tôi đã nói:

                              rồi tất cả đều phù phiếm
                              chỉ còn lại duy nhất tình yêu thương

                              mà bản chất tình yêu thương là gì?
                              là làm cho con người đỡ khổ
                              để họ làm cho mình đỡ khổ

                              tôi sống như thế
                              và chết cũng như thế
                              và không sống không chết
                              dở sống dở chết
                              cũng như thế...

                              22.12.02

                              Bạn Gần Không Tới........Bạn XA Chưa Về.......

                              Comment

                              Working...
                              X
                              Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom