• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Lời thì thầm của đại dương

Collapse
X
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • ĐẠO LÀM THƠ

    Đạo làm thơ, không nợ duyên tình ái
    Không đem mình bỏ xuống trong thơ
    Chỉ là chữ kết nối trong hững hờ
    Thêm thi tứ, thêm hồn thơ đậm nhạt.

    Đạo làm thơ, gieo từng vần khao khát
    Mãnh liệt câu, đơm từng chữ trở trăn
    Nhưng phải nhớ đừng lẫn lộn câu văn
    Mang tình thật lộng tim đời hối hả

    Đã làm thơ, tâm phải như sóng cả
    Là đại dương trong sáng lúc yên bình
    Là dữ dội con sóng ngầm ẩn hiện
    Lại chợt buồn phiến diện lúc mùa sang
    Nắm giữ thế, chả trái ngang gì cả

    Là tình thơ chẳng có gì vội vã
    Chẳng đặt nặng, chẳng phải nhớ phải mong
    Thơ chỉ là thơ. Phải vậy không?
    Nếu hiểu trọn, sẽ ngồi cười đó nhé

    Triều Âm
    23Aug2017
    Last edited by trieuam; 24-08-2017, 12:01 AM.
    Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
    Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
    Không tiếng khóc, không nụ cười
    Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

    Comment


    • HOA TRÔI GIỮA DÒNG

      (Mến tặng chị Trường Thi)

      Có một giòng sông luyến thương đời
      Chảy về bể khổ mịt mù khơi
      Gió đưa một cánh hoa rơi
      Tịnh an, an tĩnh giữa trời. Trôi đi!

      Ông trời biến sắc, rơi giọt lệ
      Chạm đến hư không quạnh quẽ buồn
      Cánh sen như chẳng vấn vương
      Gió đem một chút vô thường. Cuốn đi!

      Triều Âm
      24 Aug 2017
      Last edited by trieuam; 24-08-2017, 12:01 AM.
      Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
      Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
      Không tiếng khóc, không nụ cười
      Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

      Comment


      • CỔ NGUYỆT

        Chuyện ngày xưa đã kể
        Lòng người có xôn xao
        Biển đời thêm trầm lặng
        Phím cầm đêm rì rào

        Vầng trăng xưa thiên cổ
        Nay tròn vạnh thinh không
        Lắng nghe ngàn sóng vỗ
        Mỉm cười nhìn núi sông

        Mảnh linh hồn nho nhỏ
        Đặt vào lòng yêu thương
        Lấp lánh giữa vô thường
        Nhân gian tròn hơi thở

        Giọng ai ngâm kinh khổ
        Xao động bãi thùy dương
        Rung động bờ đá cổ
        Trăng tròn vạnh leo cao

        Biển khuya lại nghiêng chao
        Lời kinh xưa hóa độ
        Khúc nguyệt cầm mông lung
        Đưa hồn về cố thổ

        Có còn không thương nhớ
        Bỏ buông nào hận sân
        Hóa lung linh nguyệt thần
        Ôm tinh không viễn cổ?

        Chừng như nghe trăng thở
        Tan vào những lời kinh
        Biển một bên lặng lẽ
        Như nghe chuyện chính mình

        Trong nguyệt cầm lột xác
        Trăng một bước thoát thai
        Giữa tinh không bàng bạc
        Tròn vạnh nhìn chúng sinh

        Đêm chừng như tĩnh mịch
        Bốn bề như lặng yên
        Mảnh linh hồn nhắm mắt
        Theo nguyệt cầm tan đi

        Còn yêu thương để lại
        Hóa nên hình núi sông
        Thành biển cả mênh mông
        Lung linh cùng cổ nguyệt

        Triều Âm 171008
        Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
        Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
        Không tiếng khóc, không nụ cười
        Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

        Comment


        • THU RƠI

          Em ơi, nắng quái bên đồi
          Thu vừa rơi khẽ bên trời mưa bay
          Có thương, có nhớ, có say
          Tim xin chậm nhịp một giây chùng chình

          Thu hời, một bước đăng trình
          Bàn chân quên lãng nhẹ tênh phiến đời
          Lá rơi, phong kín nụ cười
          Thụy du một khúc cho người tỉnh say

          Gió đùa làn tóc mây bay
          Se se trời lạnh, má hây hây hồng
          Có ai thấy em tôi không
          Giữa chiều thu lạnh, bồng bềnh mây trôi

          Triều Âm
          3rd Oct 2017
          Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
          Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
          Không tiếng khóc, không nụ cười
          Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

          Comment


          • Ừ THÌ, NẮNG LÊN

            Từ rất lâu, tôi đã
            Dừng chân ở nơi đây
            Đêm qua lại đón ngày
            Chậm trôi lời từ tạ

            Từ rất lâu, tôi đã
            Bỏ quên những cuộc vui
            Giòng đời trôi yên ả
            Như nắng sớm trên tay

            Có lẽ tôi trót say
            Ánh nắng ngày xưa cũ
            Quên mất đời vần vũ
            Còn có những giọt mưa

            Có lẽ hôm nay nắng
            Lại cũng vừa mới lên
            Một ngày mới êm đềm
            Sẽ trôi đi nhè nhẹ

            Đã từ lâu, nói khẽ
            Chỉ có thế mà thôi
            Chầm chậm này người ơi
            Nắng cũng bước qua đời.

            Triều Âm 30 Sept 2017
            Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
            Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
            Không tiếng khóc, không nụ cười
            Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

            Comment


            • VẪN VƠ - VƠ VẨN

              VẨN VƠ


              Trầm Nhi

              Mịt mùng trăm lối mây giăng
              Điệp phương cánh vỗ thì thầm oán than
              Người ơi, chỗ trọ trần gian
              Trăm năm ảo cảnh, ngỡ ngàng nhìn nhau
              Tử sinh mấy nhịp cơ cầu
              Nắm- buông nhịp thở ôm sầu vẩn vơ
              Mịt mùng góc nhỏ đề thơ
              Ai người dẫn lối vẩn vơ...Đi về !
              ------------

              Vơ vẩn
              Duthuymiengiang

              Trùng trùng, điệp điệp bão giông
              “trần gian chỗ trọ”* trống không tình người
              giọt sầu lấp cả nụ cười
              trái tim chừ cũng đã lười yêu thương
              Đến đi trong bể nhiểu nhương
              “bỏ buông”* quên hết vấn vương thuở nào
              ta về đếm hạt mưa rào
              tìm trong lối cũ dạt dào câu thơ

              (*) Trầm Nhi
              Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
              Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
              Không tiếng khóc, không nụ cười
              Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

              Comment


              • THÁNG MƯỜI XÀO XẠC....LÁ BAY


                THÁNG MƯỜI XÀO XẠC....LÁ BAY

                Đời trôi qua kẽ tay, tháng năm nào đứng lại
                Đoạn nhân tình tựa vĩnh viễn chẳng phai
                Ai lai sinh, ai để lạc hình hài
                Giòng miên viễn, trôi lửng lờ vụng dại.

                Tháng Mười ơi, cung đường vàng lá trải
                Lạnh se se, ưng ửng má ai hồng
                Nắng vu vơ, xuyên kẽ lá chạy rong
                Hong tim ấm, bâng khuâng hồn lữ khách

                Hẹn gì nhau lối hương xưa đỏ quạch
                Vóc lá sầu, mỏng mảnh dấu chim di
                Em nghe không, nơi Phố Gió thầm thì
                Này du khúc, cuộc tình thành ảo ảnh

                Cõi thực hư gió se lòng. Gió lạnh!
                Đất chao mình, đường địa chấn nông sâu
                Trải tang thương đã mấy cuộc bể dâu
                Nay còn lại, khoảnh rừng già cô quạnh...

                "Tháng Mười ơi, nhớ gì không, hỡi lá"
                Chở lời thơ, trôi vào tận thiên thu
                Ai gom mây, giăng lối nhỏ mịt mù
                Đường xào xạc, quyện chân người...cõi nhớ

                Triều Âm
                171026
                Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
                Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
                Không tiếng khóc, không nụ cười
                Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

                Comment


                • THU RƠI

                  THU RƠI

                  Em ơi, nắng quái bên đồi
                  Thu vừa rơi khẽ bên trời mưa bay
                  Có thương, có nhớ, có say
                  Tim xin chậm nhịp một giây chùng chình

                  Thu hời, một bước đăng trình
                  Bàn chân quên lãng nhẹ tênh phiến đời
                  Lá rơi, phong kín nụ cười
                  Thụy du một khúc cho người tỉnh say

                  Gió đùa làn tóc mây bay
                  Se se trời lạnh, má hây hây hồng
                  Có ai thấy em tôi không
                  Giữa chiều thu lạnh, bồng bềnh mây trôi

                  Triều Âm
                  3rd Oct 2017


                  Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
                  Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
                  Không tiếng khóc, không nụ cười
                  Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

                  Comment


                  • CỔ NGUYỆT

                    CỔ NGUYỆT



                    Chuyện ngày xưa đã kể
                    Lòng người có xôn xao
                    Biển đời thêm trầm lặng
                    Phím cầm đêm rì rào

                    Vầng trăng xưa thiên cổ
                    Nay tròn vạnh thinh không
                    Lắng nghe ngàn sóng vỗ
                    Mỉm cười nhìn núi sông

                    Mảnh linh hồn nho nhỏ
                    Đặt vào lòng yêu thương
                    Lấp lánh giữa vô thường
                    Nhân gian tròn hơi thở

                    Giọng ai ngâm kinh khổ
                    Xao động bãi thùy dương
                    Rung động bờ đá cổ
                    Trăng tròn vạnh leo cao

                    Biển khuya lại nghiêng chao
                    Lời kinh xưa hóa độ
                    Khúc nguyệt cầm mông lung
                    Đưa hồn về cố thổ

                    Có còn không thương nhớ
                    Bỏ buông nào hận sân
                    Hóa lung linh nguyệt thần
                    Ôm tinh không viễn cổ?

                    Chừng như nghe trăng thở
                    Tan vào những lời kinh
                    Biển một bên lặng lẽ
                    Như nghe chuyện chính mình

                    Trong nguyệt cầm lột xác
                    Trăng một bước thoát thai
                    Giữa tinh không bàng bạc
                    Tròn vạnh nhìn chúng sinh

                    Đêm chừng như tĩnh mịch
                    Bốn bề như lặng yên
                    Mảnh linh hồn nhắm mắt
                    Theo nguyệt cầm tan đi

                    Còn yêu thương để lại
                    Hóa nên hình núi sông
                    Thành biển cả mênh mông
                    Lung linh cùng cổ nguyệt

                    Triều Âm 171008


                    Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
                    Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
                    Không tiếng khóc, không nụ cười
                    Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

                    Comment


                    • LÁ CÓ VÀNG PHAI

                      LÁ CÓ VÀNG PHAI

                      Có chiếc lá thay màu sáng hôm ấy
                      Thả cuộc tình theo gió, trả thơ ngây
                      Đứng lặng lẽ giữa giòng đời hối hả
                      Hun hút trời, một màu xám giăng mây

                      Nhành cây nhỏ nay trở thành cổ thụ
                      Giữa rừng già chứng kiến chuyện cổ kim
                      Trong tĩnh mịch, cây đứng thế, lặng yên
                      Chờ mùa đến, rung rinh từng phiến lá.

                      Ai thêu dệt, ai vẽ tình u nhã
                      Họa sắc đời những màu sắc đan xen
                      Này gam nóng đơm nụ cười trọn vẹn
                      Chút gam lạnh dìu dịu đời bon chen?

                      Những chiếc lá cùng thay màu hôm ấy
                      Điểm tô đời những giấc mộng ảo mơ
                      Giữa rừng già, chúng chờ đón nàng thơ
                      Chưa tỉnh giấc kể chuyện xưa mùa cũ

                      Quãng đường này ai đi qua sẽ đủ
                      Sẽ đong đầy những cung bậc yêu thương
                      Anh có không, ở phía cuối con đường
                      Đang ngắm lá, ở ven đường, chuyển sắc...

                      Triều Âm 171012


                      Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
                      Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
                      Không tiếng khóc, không nụ cười
                      Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

                      Comment


                      • EM CÓ LÀ MÙA THU

                        EM CÓ LÀ MÙA THU

                        Nắng lửng lơ, mùa nhẩn nhơ trở giấc
                        Em là mình, hay đã hóa mùa thu
                        Áo tình yêu, dệt sắc màu đỏ thắm
                        Quấn vai người nắng ấm Ottawa

                        Em dung nhan, áo lụa vàng sắc lá
                        Nét môi hồng, nụ cười nhỏ mông mênh
                        Làn mây trắng, tóc bồng bềnh ...ơi lạ!
                        Phải em không? Em đã hóa mùa thu?

                        Cụm rừng già nghiêng nghiêng mình vồn vã
                        Bé! bé yêu hãy dừng lại, ghé đây
                        Ngồi cùng tôi, vẽ thơ tình trên lá
                        Thả lời bay, cùng với gió phiêu linh

                        Cung đường xưa, thu vuốt mềm gió hạ
                        Giữa rừng già, điểm xuyết chút yêu thương
                        Có phải thu đang đợi ở bên đường
                        Hay là em, khoác lên mình áo mới?

                        Chiều dần trôi, nắng càng thêm vời vợi
                        Viết bài thơ, thả theo gió mông mênh
                        Em hóa thu nơi xứ lạ điệp trùng
                        Lá nào bay, theo cơn gió...có em...

                        Triều Âm
                        171025




                        Link nghe nhạc, phổ và trình bày bởi chị Hà Lan Phương
                        Vườn Thơ Nhạc
                        Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
                        Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
                        Không tiếng khóc, không nụ cười
                        Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

                        Comment






                        • Tôi cùng người song tấu khúc du ca
                          Phím cầm khuya đưa đất trời gặp mặt
                          Bàn tay ngoan chạm phong sương áo bạc
                          Gió mưa đời, ta phủi nhẹ...cùng say

                          Đêm là đêm hay đâu đó là ngày
                          Dáng trăng non uống lời xưa tri kỷ
                          Đêm choàng đêm đong lời người ma mị
                          Vọng thiên âm xao động gốc sồi già

                          Chân chim non theo lời ca phù thủy
                          Vũ khúc nào đọng huyền thoại đêm sương
                          Chợt ngẩn ngơ, khúc Hồ Trường thiên sử
                          Giọt mưa thu trót đánh động mặt hồ

                          Tôi chợt mơ, mơ giấc xưa ngày cũ
                          Lối trầm quen, thơm dáng gót sen hồng
                          Ơi du ca, anh có còn buồn không
                          Khi ảo ảnh, vỡ mơ hồ vóc ngọc?

                          Đêm trở khuya, cung đàn nay chợt khóc
                          Thổn thức đau, ơi giọt lệ nhân tình
                          Vầng trăng khuya, vụn vỡ giữa mông mênh
                          Có ai nghe, khúc hồ cầm ...đang vỡ....

                          Triều Âm
                          10th Sept 2017


                          Link nghe nhạc phổ và trình bày bởi chị Hà Lan Phương


                          Vườn Thơ Nhạc
                          Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
                          Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
                          Không tiếng khóc, không nụ cười
                          Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!

                          Comment


                          • Mộng

                            Nghe xa lắm khúc du ca biển cả
                            Nhẹ thì thầm theo gió thoảng mây bay
                            Tưởng tượng thôi một vóc dáng hình hài
                            Thơ đối ẩm có làm người phiền giận

                            Chưa quen biết giữa thi đàn chen lẫn
                            Ngày và đêm riêng hiện ở mỗi nơi
                            Nhưng chung quy đọc, thấy giống như lời
                            Và thể hiện như đang cùng trực diện

                            Xong công việc rãnh rỗi vào thăm viếng
                            Vui lẫn buồn chia sẽ, dạo miền mơ
                            Là một nơi không hề biết bến bờ
                            Tình trên hết, ấm lòng quen với lạ

                            Dù là ảo nhưng là nơi hỷ xả
                            Chứa rất nhiều từ đất tận trời cao
                            Lòng người xen vạn vật đủ muôn màu
                            Luôn biến hóa làm say lòng hiện thực

                            Mỗi ngày qua ấn sâu vào tiềm thức
                            Tạo nổi niềm nhằm dạo bước mông lung
                            Nếu không may bị lạc giữa muôn trùng
                            Lúc bừng tỉnh đơn giản thôi là mộng.
                            ThanhThanhsingle. Nguyễn Thanh Thanh

                            Comment


                            • Niềm vui cùng hội

                              Mộng đơn giản ru hồn người lữ khách
                              Cuốn hút vào khoảng trống phải chơi vơi
                              Chưa ngẫm ra tâm trí lại rối bời
                              Nhờ ai đó dạo đầu nhằm khơi dậy

                              Nơi hiện thực chung quy là nghe, thấy
                              Mạng nối liền chia sẽ hoặc tự bay
                              Nhưng tự dưng cảm nhận số an bày
                              Phận rong đuổi như vô chừng bờ bến

                              Gieo vần thơ có thể là số mệnh
                              Mà cũng tùy hoàn cảnh hoặc lý do
                              Giống như trăng in bóng có con đò
                              Đi hay ở lái thuyền chờ bến chủ

                              Xuôi, ngược dòng mạng ảo nhiều kỳ thú
                              Học ít nhiều, tâm trạng khó nhận ra
                              Hướng cái chung cùng chia sẽ vậy mà
                              Nếu quá đáng thì thật lòng xin lỗi

                              Còn hứng khởi thì xin đừng từ chối
                              Tiếp vần thơ giống trò chuyện vậy thôi
                              Hạt thơ gieo chăm bón sẽ nẩy chồi
                              Công chăm sóc là niềm vui cùng hội.
                              ThanhThanhsingle. Nguyễn Thanh Thanh

                              Comment

                              Working...
                              X