• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Trang Thơ Tuyền Linh

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Trang Thơ Tuyền Linh

    Yêu Người

    Yêu Người, Người hiểu được tôi ?
    Làm sao Người biết tình vơi tình đầy
    Người cho tôi phút nồng say
    Chắc mai mốt nọ tôi đày đọa tôi
    Bên Trời nhìn áng mây trôi
    Là hồn tôi đó, một trời nhớ thương
    Vấn vương…vương vấn khôn lường
    Tôi hoài cất giữ mùi hương thuở nào
    Đêm đêm níu gọi chiêm bao
    Người về lộng lẫy ngạt ngào xiêm y
    Từ đi trong phút phân kỳ
    Nghe hồn mắc cạn, giọt lưu ly sầu
    Sầu lên ngọn cỏ bãi dâu
    Sầu trong quán vắng nát nhàu tương tư
    Yêu Người, yêu cả thực, hư
    Nguyện xin giữ mãi tương tư phút nầy
    Nhỡ mai bến lở cát bồi
    Thì xin Người hãy cho tôi tỏ lòng ?

    Người về bướm gánh mùa sang
    Vàng bay rải mộng, thu càng biếc thu
    Nhẹ bay qua đám sương mù
    Có đôi nhạn trắng hát lời ru xưa
    Mùa vàng trẩy hội hoa đăng
    Xóa tan bao nỗi muộn phiền ngày nao

    Tuyền Linh

  • #2
    Mái Tóc Trầm Hương


    Cuối cùng mình cũng xa nhau
    Tình theo xác lá vàng bay cuối mùa

    Trăng vàng xẻ nửa, chia hai
    Nụ hôn vàng đá còn cài bên trăng
    Mùi hương nào đã lãng quên
    Ô hay, sao lại dạ đành đổi thay !
    Sắt son nguyện cuộc tình nầy
    Lời nguyền đã buộc vào dây tơ hồng
    Lẽ nào bèo dạt bến sông
    Lẽ nào thuyền mộng ngược dòng trường giang

    Ta mơ…hay mộng đã tàn ?
    Bài ca ước hẹn hàng hàng lệ rơi
    Vòng tay ôm lạnh mùa thu
    Nét mày mây phủ lạnh mù hàng mi

    Lời nào đưa tiễn nhau đi
    Xin em khe khẽ như vì…vì nhau
    Bởi trong muôn vạn sắc màu
    Lòng ta không thể đổi màu thời gian

    Vẫn là mái tóc trầm hương
    Ngàn năm lộng gió quyện đường chiêm bao

    Tuyền Linh













    Comment


    • #3

      Ai Người Tri Âm ?

      Sầu nầy, ai hiểu được ta ?
      Sầu trong giấc ngủ, sầu ra sân vườn
      Sầu ươm giọt lệ thành sương
      Nửa đêm thức giấc…đẫm vườn chiêm bao

      Hồn ta chết giữa mùa Xuân
      Cô đơn vệt nắng cuối đường hoàng hôn
      Em ngồi xõa tóc lặng buồn
      Chút hương còn đọng bên lòng ta đây

      Bên em, còn có sầu nầy
      Bên ta, chỉ với cỏ cây thầm thì
      Ai người tri kỷ tri âm ?
      Ai người sáng ngóng chiều trông hỡi Người !

      Nhớ ơi, sao nhớ lạ đời !
      Giấc mơ sảng sốt chơi vơi lịm hồn
      Nghe tình còn ngọt môi hôn
      Mà sao lịm chết giữa vùng khói sương

      Thương cho mười ngón tay buồn
      Rụng trên phím trắng, lạc nguồn âm giai
      Chừ đây sầu đã chia hai
      Em ơi, bên ấy đêm dài không em ?

      Tuyền Linh





      Comment


      • #4
        Máu Vẫn Về Tim



        Cho dù em bỏ tôi đi


        Nghìn năm gió vẫn thầm thì với mây


        Trăng lên, trăng khuyết lại đầy


        Yêu em, tôi vẫn tháng ngày yêu em



        Làm sao chối bỏ con tim


        Một khi hơi thở đã tìm về nhau


        Cám ơn em đã cho vay


        Tấm lòng thảo mộc thành cây đại ngàn



        Một mai cốt rũ xương tàn


        Lệ tôi vẫn ủ nuôi hàng cây xanh


        Để khi lá có lìa cành


        Bay vào cổ tích bay quanh linh hồn



        Tình nào thệ ước trăm năm ?


        Tình nào gió thổi trên cồn cát phơi ?


        Dù mai vật đổi sao dời


        Máu tôi vẫn chảy muôn đời về tim


        Tuyền Linh
        Last edited by tuyenlinh47; 21-05-2013, 02:03 PM.

        Comment


        • #5
          Không Em

          Rã rời…hư, thực…thực, hư…
          Không em như thể ngày chưa là ngày
          Không em con bướm buồn bay
          Con chim buồn hót, con tằm buồn ăn

          Không em ngày thể như đêm
          Hạt sương ngủ thiếp bên thềm lạnh căm
          Đường về bóng lẻ trăng khuya
          Chiếu chăn lạnh ngắt, bốn bề cú kêu

          Tình chừ rồi cũng hư không
          Còn đâu một thuở ngóng trông đợi chờ
          Dấu xưa rêu phủ xanh mờ
          Vườn xưa hoa lá ngẩn ngơ hao gầy

          Còn chăng một chút heo may
          Mang bao nỗi nhớ rắc đầy lối xưa
          Đường tình lãng đãng sớm trưa
          Cơn mơ dậy sóng chưa vừa hồn đau

          Thu tàn, tiếp lại tàn thu
          Em như ngọn gió mịt mù đường bay
          Nẻo nào ấm lại tình xưa
          Xin em chút nắng để vừa lòng nhau ?

          Trăm năm nào có là bao !
          Không em như thể đời chưa là đời

          Tuyền Linh

          Comment


          • #6
            Tìm Em

            Tìm em trên sóng lênh đênh
            Hỡi em đang giữa vô minh của đời
            Xót xa cho hạt bụi rơi
            Nửa đời hương phấn bồng bềnh cơn mơ

            Đường mây sao quá mịt mờ
            Ta nghe lạnh buốt một đời phù vân
            Lối duyên rồi cũng xa dần
            Thoáng ra đã thấy nắng bên kia đồi

            Đường tình chỉ bấy nhiêu thôi ?
            Ơi, em con nước nghe lời ru xưa:
            Trăm năm dù phải ngậm ngùi
            Thì xin hẹn cõi xa xôi vĩnh hằng

            Em ngàn năm…vẫn ngàn năm…
            Ta nghe trong gió vẫn ngần hương hoa
            Vẫn đôi dòng lệ sương sa
            Vẫn nguyên búi tóc đuôi gà lơn tơn

            Vẫn ôm cặp sách đến trường
            Vẫn ép trong vở mùi hương thuộc bài
            Ta xin chỉ bấy nhiêu thôi
            Xoay quanh trong cuộc luân hồi- vẫn em !

            Tuyền Linh

            Comment


            • #7
              Vào Mùa

              Khi chiếc lá đầu mùa rơi cuối phố
              Anh lại mộng mơ có bước em về
              Từng giọt nhớ cũng tung tăng rải lộ
              Bước ngập ngừng như cất giấu cơn mê

              Khi con nắng ngủ quên chiều cuối hạ
              Nhường thu vàng trải lụa đón chân xa
              Xin em ghé dẫu tình chừ xa lạ
              Chuyện buồn vui thì cũng của hai ta

              Và…em nhớ mang theo nồng nàn cũ
              Những buồn, thương, hờn, giận gối đầu giường
              Những lo lắng ngày anh đơn lẻ sống
              Đà Lạt bây chừ lạnh lẽo hơn xưa

              Vẫn còn đó những ngày xưa tháng cũ
              Cảm xúc ngọt ngào dành dụm gởi trao
              Chuyện yêu thương mấy ai lường trước được
              Để giờ đây nhung nhớ biết dường nào !

              Chiều nay bỗng cơn mưa òa trên phố
              Nghe lòng đường thầm gọi bước chân ai
              Trần Qúy Cáp lối quanh vào xóm trọ
              Anh ngậm ngùi nhớ quá những âm xưa

              Tuyền Linh

              Comment


              • #8
                Lời Tình Mùa Thu

                Tưởng chừng như đã trôi xa
                Tưởng chừng như đã nhạt nhòa khói sương
                Tưởng chừng giọt nắng vô thường
                Đã tan loãng mất trong hương thu về

                Ngờ đâu bãi cát cồn khe
                Lại còn râm rĩ lời ve tự tình
                Trong như giọt nắng thủy tinh
                Buồn như gió hú đầu ghềnh cuối sông

                Xa nghe mà rối tơ lòng
                Bỗng thương, bỗng nhớ, bỗng mong, bỗng chờ…
                Bỗng thu vàng rụng bơ vơ
                Bỗng hồn lãng đãng vật vờ sắc thu

                Con tim vùi chốn thâm u
                Bỗng dưng thức giấc ngậm ngùi xót xa
                Em ơi, muôn dặm cách xa
                Làm sao thuyền mộng về qua bến tình ! ?

                Tuyền Linh

                Comment


                • #9
                  Em ơi, Thu !

                  Nắng vàng hanh hảnh trên cây
                  Tình theo xác lá vàng bay mất rồi
                  Thu về trên mắt trên môi
                  Trên bao kỷ niệm một thời tôi, em

                  Trăng Thu trải lụa bên thềm
                  Lao xao hồn liễu, lênh đênh phận thuyền
                  Em chừ biền biệt nỗi riêng
                  Nhìn trăng lịm ngất giữa thềm phù vân

                  Tôi chừ có cũng như không
                  Cái thân đầu núi, cái hồn đầu sông
                  Thu về trời đất mênh mông
                  Hỡi ơi nhân ảnh ngùi trông mù mù

                  Thu ơi, sao đọng giọt buồn
                  Sao trong khóe mắt còn sương cuối trời
                  Lá vàng bao chiếc rụng rơi
                  Lá rơi kín hết nẻo đời tôi chăng ?

                  Phải chi ôm được vầng trăng
                  Tôi về nâng cốc trăm năm hẹn thề
                  Bây chừ liễu khuất sương che
                  Con đường phía trước bốn bề oái ăm

                  Trăng Thu xa ngút chỗ nằm
                  Lòng Thu chừng cũng khuất tầm nhân gian
                  Câu thơ rồi cũng lỡ làng
                  Em ơi, Thu biếc về ngang lưng trời !

                  Tuyền Linh

                  Comment


                  • #10
                    Thu Vàng Rụng Kín Tương Tư

                    Chập chờn trong giấc chiêm bao
                    Nghe như tình lại đi vào hư không
                    Thu vàng lả ngọn phù vân
                    Ước mơ vừa chớm bỗng dần ra đi

                    Trời làm vần vũ từ khi
                    Cỏ nằm đợi nắng, sương thì chưa tan
                    Ươm bao nhiêu giấc mơ vàng
                    Rồi ra cũng chỉ là làn gió bay

                    Nghiệp còn nặng nợ trả vay
                    Nên đường tình ái chất đầy gian nan
                    Gút tình mở mãi chưa xong
                    Làm sao thuyền mộng thẳng đường ruổi rong

                    Lầu chiều vẫn luyến ánh hồng
                    Nhưng hồn mắc cạn giữa dòng đời trôi
                    Thu vàng rụng kín tương tư
                    Biết bao giờ mới cho đời nở hoa ! ?

                    Tuyền Linh

                    Comment


                    • #11
                      Trăng Thu Cô Đơn

                      Như chừng thu cũng cô đơn
                      Trăng khuya lẻ bóng tiếng đờn loãng âm
                      Sợi tình cột buộc trăm năm
                      Thương cho số kiếp con tằm vương tơ

                      Nghe ra tình cũng bơ thờ
                      Thời gian nào có đợi chờ ai đâu !
                      Trái tim nay đã úa nhàu
                      Còn đâu gõ nhịp qua cầu xênh xang

                      Tình thu thì đẹp muôn vàn
                      Lòng thu chợt tỉnh, bàng hoàng nỗi lo
                      Ngày đêm trăm mối tơ vò
                      Sợi thương sợi nhớ mãi đo đắn lòng

                      Vòng tay ngan ngát hương trầm
                      Biết còn có được”một lần trăm năm” ?
                      Hay là tình lại mù tăm
                      Nửa khuya chếch bóng đầm đầm trăng thu

                      Tuyền Linh

                      Comment


                      • #12
                        Bên Trời Mơ Xa

                        Ta gặp em giữa mây bay
                        Ta gặp em tận cuối ngày nắng xa
                        Dù tình chẳng thể phôi pha
                        Cũng xin chờ đến Ta bà hẹn trao ?

                        Trái tim chừ đã hư hao
                        Hồn lênh đênh mãi đường vào cõi mơ
                        Bóng em khuất nẻo xa mờ
                        Ta nghe thấm đẫm nỗi chờ hắt hiu

                        Lòng ta nắng sớm mưa chiều
                        Nửa râm nhật tụng, nửa chờ trăng lên
                        Gọi tình, sợ lạnh hư không
                        Gọi thơ, e gió mênh mông đất trời

                        Thuyền tình đang giữa biển khơi
                        Lênh đênh sóng vỗ…một đời nổi trôi
                        Vòng quanh trong cuộc luân hồi
                        Ta nghe lệ nhỏ bên trời mơ xa

                        Tuyền Linh

                        Comment


                        • #13
                          Tương Tư

                          Hỡi em, có biết anh buồn !
                          Làm sao ngăn chặn được nguồn tương tư ?
                          Tóc xanh, mắt biếc, môi cười
                          Nửa như khăng khít, nửa rời dung nhan

                          Thắp lên nến lệ hai hàng
                          Tim đang mở lối, sao tàn cuộc chơi ?
                          Đàn trầm hồn lạc về đâu
                          Mà nghe như thể kinh cầu trong đêm

                          Tương tư mấy độ chín mềm
                          Tình em sóng vỗ hóa ghềnh thác reo
                          Mai đây nắng sớm mưa chiều
                          Xác thân bao nỗi đìu hiu uất trầm

                          Trái tim rồi cũng bão dông
                          Bước chân viễn cách ngàn trùng khuất xa
                          Ngóng trông qua ánh chiều tà
                          Đường xưa lối cũ sương pha mây ngàn

                          Tiếng thơ lạnh cả không gian
                          Chiều phai nắng nhạt đêm tàn tìm nhau
                          Rượu buồn đã cạn đêm thâu
                          Chiêm bao mấy lượt…lệ sầu mấy sông…

                          Tuyền Linh

                          Comment


                          • #14
                            Cố Nhân

                            Goi chi hai tiếng cố nhân
                            Cho câu Tống Biệt mãi thầm thì rơi
                            Chừ đây cuối đất cùng trời
                            Còn đâu tương ngộ, hỡi người trong thơ !

                            Lối xưa rêu phủ xanh mờ
                            Biết còn đứng vững bên bờ tử sinh
                            Con đường phía trước mông mênh
                            Sóng xô bão nổi vạn ghềnh thác reo

                            Dù đời còn chút hương yêu
                            Cũng xin giữ để kiếp sau hẹn thề
                            Bây giờ liễu khuất sương che
                            Rẽ chia lối mộng đường về xa xăm

                            Ai đi cắt nửa vầng trăng
                            Để ai lỗi hẹn”Một lần trăm năm” (*)
                            Để ai một thuở đảo điên
                            Tình chung khó nói, niềm riêng khó bày

                            Câu thơ lục bát còn đây
                            Thay câu Tống Biệt lạnh đầy chiêm bao
                            Ngồi nhìn đất thấp trời cao
                            Hỏi ai ? Ai biết kiếp nao tương phùng ! ?

                            Tuyền Linh


                            (*) Tình khúc “ Một lần là trăm năm “ của ns Nguyễn Văn Thơ

                            Comment


                            • #15
                              Tàn Thu

                              Thu đã tàn…lá úa ngập hồn ta
                              Hạnh phúc vẫn mong manh hơn tơ lụa
                              Ngọn gió thoảng vờn quanh hương đọng lại
                              Chút tình hờ mờ mịt xót xa thay !

                              Liễu rũ tơ vương mơ mộng từng ngày
                              Bàn tay nhỏ vun hoài không đủ ấm
                              Hạnh phúc nào về những đêm độc ẩm
                              Nghe yêu thương cuộn xé nát tim gan

                              Gối chiếc, chăn đơn, nguyệt lạnh tình trường
                              Hơn nửa đời thuyền bập bềnh chìm nổi
                              Một tiếng”yêu”chẳng tìm đâu ra được
                              Nói chi đường ước hẹn đến trăm năm

                              Giấu niềm đau trong ruột rối tơ tằm
                              Cười xởi lởi ngõ hầu che thiên hạ
                              Để sau đó trong đêm thâu nguyệt lặn
                              Hồn lại về thổn thức dưới sương khuya

                              Từng giọt buồn rơi rụng suốt năm canh
                              Hễ chợp mắt thì bóng Người hiện đến
                              Những nẻo hẹn trông mập mờ huyền ảo
                              Đường vào yêu xa lắc tận chân mây

                              Thu đã tàn…lòng úa với cỏ cây
                              Nghe thể xác nhập hồn trên sa mạc
                              Nghe hơi thở yếu dần cơn chết khát
                              Mộng trăm năm gục ngã dưới chân Người

                              Thôi cũng đành một số phận Người ơi ! ! !

                              Tuyền Linh

                              Comment

                              Working...
                              X
                              Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom