• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Nhà thơ Tế Nhị

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Nhà thơ Tế Nhị

    TẾ NHỊ [1907 – 1986]

    Nhà thơ Tế Nhị tên thật là Lê Văn Chính, sinh ngày 15/3/1907 tại làng Vĩnh Kim, tỉnh Mỹ Tho. Khoảng thập niên 1930, ông sang Campuchia lập nghiệp, làm nhân viên Tòa Công Sứ Pháp ở Nam Vang. Đến năm 1945, sau khi Nhật đảo chính Pháp, ông rời Camphuchia về sinh sống tại làng cũ. Nhưng vì tình hình nông thôn bất ổn nên ông lại đưa gia đình tản cư lên Sài Gòn, làm công chức phục vụ Chính Phủ Việt Nam. Về hưu năm 1962. Cư ngụ tại đường Võ Di Nguy, Phú Nhuận, Sài Gòn.
    Ông ở lại Sài Gòn sau ngày 30 tháng Tư 1975. Và mất tại đây ngày 9 tháng 3 năm 1986. Thọ 80 tuổi.
    Tế Nhị là một trong những nhà thơ lớn của thế kỷ 20 vừa qua. Thơ ông đượm màu sắc trào lộng dí dỏm với những nhận xét rất tinh tế, chan chứa tình người, phản ảnh trung thực bộ mặt xã hội.

    Hầu hết những bài thơ dưới đây của Tế Nhị được trích từ tác phẩm THÂN THẾ VÀ SỰ NGHIỆP CỦA THI SĨ TẾ NHỊ do Thừa Phong và Lê Thanh Phong sưu tập và xuất bản năm 1996 tại Hải Ngoại.
    [Hồ Công Tâm – August 1st 2006]



    TRÍCH THƠ TẾ NHỊ

    - 1 -

    Không tựa

    Trăng khuyết mười hôm lại thấy tròn
    Mình chưa tám chục sạch mầm non
    Lem nhem mắt phượng nhìn hoa héo
    Lận đận chân cheo trợt lối mòn
    Giận chó mắng mèo thương mụ vợ
    Lìa nhà xa xứ tội thằng con
    Bịt mồm chửi khẽ vào đêm vắng
    Lại sợ già nua dở chịu đòn
    [1984]

    - 2 -

    Lo xa

    Mới bốn giờ khuya thức dậy ho
    Tự mình kiểm thảo bụng đâm lo
    Lo từ tháng trước thân tê bại
    Lo mấy hôm nay mắt tối mò
    Lo Thái Bình Dương giờ sóng gió
    Lo Liên Hiệp Quốc chuyện dằng co
    Lo đầu thế kỷ hai mươi mốt
    Ta chết, còn ai để móc lò?

    - 3 -

    Quý Hợi cảm đề

    Dù muốn dù không chuyện đã rồi
    Mũi phàm rán chịu đựng mùi hôi
    Mậu Thân năm ấy bồ ra mặt
    Quý Hợi giờ đây tớ liếm môi
    Chén đắng trên tay mòn mỏi cạn
    Đêm dài trước mặt lạnh lùng trôi
    Hơn gì đứa bé sơ sinh nhỉ
    Tự hãm mình trong một chiếc nôi!
    [30.3.1983]

    - 4 -

    Thua bạc

    Khạc chẳng ra cho, nuốt chẳng vào
    Ăn làm sao lại nói làm sao ?
    Dằn lòng cảm thấy lòng chua chát
    Cất tiếng nghe như tiếng nghẹn ngào
    Những tưởng rằng mình con bạc giỏi
    Nào ngờ chính nó nước bài cao
    Phủi tay đứng dậy, thôi đành vậy
    Sông núi còn đây, mất mát nào ?
    [1976]

    - 5 -

    Coi chừng chó dữ

    Độ trước Sài Gòn khắp đó đây
    “Coi chừng chó dữ!” bảng treo đầy
    Giờ thương ông chủ buồn trăm chuyện
    Khi thấy thằng Bờm hách một cây!
    Ngồi được đầu voi, quên chuyện chó
    Trông vào cái dở kiếm điều hay
    Bà ôm bó củi nhìn ông hỏi:
    - Tôi dại hay khôn trước cảnh này?
    [1977]

    - 6 -

    Đùa Ông Táo

    Đùa cợt vô tình chạm Táo Quân
    Phản công ông ấy chọi ba vần
    Được làm Vua Bếp, thua làm giặc
    Túng bán lò ga, kẹt bán quần
    Thuở trước ta còn tin Thượng Đế
    Giờ đây bay cũng nhiễm Vô Thần
    Đầu năm Tân Dậu ta từ chức
    Non nước hưng vong lão cóc cần!

    - 7 -

    Cợt với Ma (Femme)

    Củ rủ ngồi như chó giữ nhà
    Nhà còn chi nữa, ngoại trừ ta ?
    Mấy năm tọa thực tiền không cánh
    Một cuộc tang thương chuyện quá đà
    Tủ kính âm thầm đi chẳng hẹn
    Bàn thờ nấn ná ở … may ra
    Thần tài đã ký tờ ly dị
    Thì tớ làm thơ cợt với Ma …

    - 8 -

    Năm Mèo

    Thằng tôi một vợ sợ năm Mèo
    Chỉ nhớ chừng thôi dái cũng teo!
    Ngả mũ chào thua quên mất hết
    Ra đường gặp gái bổ nhào theo
    Chua cay làng tếu đùa dư sức
    Thắng bại sân đời vật mấy keo
    Ất Mão quều quáo chờ vận hội
    Đinh Mùi six neuf cóc lo nghèo
    [1976]

    - 9 -

    Mao Trạch Đông

    Vạn lý trường chinh hách một thời
    Đấu tranh giai cấp phất cờ chơi
    Tám trăm triệu lẻ xoay hồn nước
    Sáu chục năm dư đọ sức trời
    Đất động Đường Sơn dân chưa tỉnh (1)
    Tang trùm Trung Quốc lệ còn rơi (2)
    Xếp trang lịch sử oai hùng lại
    Ôm cái trăm năm … bỗng bật cười!
    [14.9.1976]

    (1) Động đất ngày 28.7.1976
    (2) Mao chết ngày 9.9.1976

    - 10 -

    Đặng Tiểu Bình

    Len lỏi tìm nghe chuyện chính tình
    Khách quan mà luận chuyện Giang Thanh
    Ông chồng vĩ đại vừa an giấc
    Bà vợ phong sương đã thọ hình
    Triết thuyết vào sâu càng rắc rối
    Lập trường có vững cũng rung rinh
    Chẳng qua cái chết Mao đồng chí
    Là dịp hồi sinh Đặng Tiểu Bình
    [1976]

    - 11 -

    Tranh sống

    Người ta đa số sống phây phây
    Mười bạn tôi quen chín đứa gầy
    Lúc trước thừa tiền chê phở Bắc
    Giờ này thiếu gạo nhớ cờ Tây
    Xôi dừa cháo đậu, hoan nghênh nó
    Bít-tết ra-gu, vĩnh biệt mày!
    Đói phải cần ăn cầu cái sống
    Sống xem thằng khác chết càng hay!
    [2.19.1976]

    - 12 -

    Rước ông bà

    Chiều Ba Mươi Tết rước Ông Bà
    Mình giả vờ quên, vợ nhắc ra
    Bán chiếc đàn cò mua khứa cá
    Đem đôi hàm ếch đổi con gà
    Cháu từ Đồng Tháp cho cân gạo
    Bạn ở Cao Nguyên tặng gói trà
    Chợt nhớ bàn thờ đi tháng trước
    Thôi đành lễ bái trước hàng ba!
    [1978]

    - 13 -

    Viếng bạn già

    Xách gậy đi thăm mấy bạn già
    Vợ chồng anh ấy đói như ma
    Bà bươi mô rác tìm que củi
    Ông dạo bờ ao nhặt trái cà
    Hai cháu mình trần rình bắt nhái
    Một con chó ghẻ ngủ trông nhà
    Gặp nhau chủ khách òa lên khóc
    Tâm sự ngàn đời khó nói ra
    [1978]

    - 14 -

    Vào cửa tử

    Mạc Đĩnh Chi không có chỗ nằm
    Đưa nhau tìm mảnh đất xa xăm
    Vào lò hỏa táng thương hài cốt
    Theo ngọn triều dâng bặt tiếng tăm
    Chết phải lo chôn là đủ khổ
    Chôn mà chưa chết lại càng căm
    Biết rằng cuộc sống giờ bê bối
    Sao chẳng cười to, lại khóc thầm?
    [1984]

    - 15 -

    Xuân hài hước (I)

    Gà mừng Tân Hợi gáy vang rân
    Được đọc lời thơ tặng “quả nhân”
    Mới biết Đường Thi còn bảnh tẻng
    Thì ta trào lộng chửa cù lần
    Vỗ tay đốt pháo ba ngày Tết
    Bôi nhọ lên tường một chữ Xuân
    Bắt gặp Táo Quân ngồi xó bếp
    Cái lưng không áo, đít không quần

    - 16 -

    Xuân hài hước (II)

    Nàng về … thăm mảnh đất Quê Hương
    Mây vén màn tơ, gió đón đường
    Oanh cất tiếng chào vang dặm liễu
    Hoa nghiêng mình đón trĩu cành sương
    Tranh hoa trúc viện treo vài bức
    Thi khách thơ đề tặng mấy chương
    Chợt một tiếng cười xen tiếng pháo
    Nàng Xuân xuất hiện, ốm… lòi xương!
    [5.2.1981]

    - 17 -

    Không tựa

    Mọi việc gia đình chuẩn bị xong
    Giờ này nhất định tới phiên ông
    Ta đi bất chấp đời mưa gió
    Ai ở lo giùm chuyện núi sông
    Nhớ lại bạn bè còn tiếc mãi
    Để xem em út có buồn không?
    Thênh thang trước mặt đường vô định
    Tìm đến non Vu hoặc đảo Bồng
    [1983]


    - 18 -

    Muốn để râu

    Chẳng sợ đời ban một chữ D…
    Sợ cằm tua tủa mép lê thê
    Gái phô bộ ngực trông ra phết
    Già thiếu hàm râu kể cũng ê
    Họ đếch ra hồn nên chúng mỉa
    Mình đừng xấu máu có ai chê ?
    Năm nay để thử vài ba sợi
    Không giống Quan Công cũng giống hề

    - 19 -

    Đổi tên đường

    Tên đường độ trước “Võ Di Nguy”
    “Nguyễn Kiệm” vừa rồi bảng mới ghi
    Thành tích hẳn hoi tay độc đáo
    Tác phong âu cũng hạng gan lì
    Phố lầu phố trệt tràn ra đấy
    Xe buýt xe lam chả thiếu gì
    Hân hạnh chào mừng đòng chí Nguyễn
    Họ Hồ chắc tớ bỏ nhà đi!
    [12.1985]

    - 20 -

    Ngừa gian

    Tuổi đời chồng chất tháng năm qua
    Bỏ cái xuân xanh chụp cái già
    Góp mặt Đinh Mùi tìm lẽ sống
    Theo chân Giáp Tý kiếm đường ra
    Buồn vui chia sẻ ta cùng bạn
    Hay dở xin nhường Mỹ với Nga
    Việc lớn có thừa tay giữ nước
    Ngừa gian ta thủ gậy coi nhà
    [31.8.1984]

    - 21 -

    Giấy mời

    Thích nhất là khi được giấy mời
    Tự nhà Bưu Điện đến nhà tôi
    Nếu không bồ bịch ba con quý
    Thì của anh em bốn góc trời
    Phí tổn trăm đồng không đến nỗi
    Thuốc men vài món sống cầm hơi
    Đời cười ăn cắp, chê ăn trộm
    Mình lại … enfin giống mọi người
    [1983]

    - 22 -

    Chủ chứa

    Tạm ngưng sát phạt để mừng xuân
    Canh lụn dầu hao, túi cạn dần
    Mỹ bảo: Thành công trừ xích quỷ
    Bác khoe: Cứu nước đuổi hung thần
    Quốc gia đả phá mê hồn trận
    Việt Cộng chu toàn “giải phóng quân”
    Rốt cuộc thua to là chủ chứa
    Buồn cười chủ chứa lại là dân!

    - 23 -

    Ảo vọng

    Xét ra ta cũng hết ngon lành
    Tóc bạc xua dần mớ tuổi xanh
    Viết lách lăng nhăng lời chẳng ổn
    Nói năng lẩm cẩm ý không thành
    Bắt bồ xã hội bàn giai cấp
    Ôm cổ hung thần chửi chiến tranh
    Nằm đợi thái bình mòn cả mắt
    Xa gần máu vẫn nực mùi tanh
    [1984]

    - 24 -

    Ngược dòng Tây Hớn

    Mưa gió thời gian sạch oán cừu
    Ngược dòng Tây Hớn phút vô ưu
    Đào mồ cuốc mả không còn Hạng
    Tranh bá đồ vương chẳng có Lưu
    Hàn Tín cậy to công … bỏ mạng
    Trương Lương nhờ sang trí… qua cầu
    Trở về hiện tại thăm Hoa Việt
    Đỏ rực biên thùy lửa chiến khu

    - 25 -

    Ngược dòng

    Xét chuyện xưa và nghĩ chuyện nay
    Mỗi tên là một “đấng ăn mày”
    Tham danh trục lợi từng ra mặt
    Giết bạn gieo thù chẳng nới tay
    Khuấy nước tung lên mờ khói lửa
    Chọc trời đổ xuống tối đêm ngày
    Để rồi chung cuộc ôm nhau khóc
    Ông viết thơ cười tặng chúng bay!
    [17.8.1984]

    - 26 -

    Vô song đề

    Thế là mất một tài hoa
    Nạn nhân muôn thuở Thanh Nga nửa đời
    Bàn tay đẫm máu giấu rồi
    Hậu trường ai khóc ai cười với ai ?

    Kịch nghệ thi ca mấy nhịp cầu
    Oanh vàng bút thép cảm thông nhau
    Vang hai tiếng thét đời ra mộng
    Dứt một đêm tàn biển hóa dâu
    Khoác áo tài hoa xa vạn dặm
    Đem vòng chiến thắng tặng ngàn sau
    Mỹ nhân tự cổ như danh tướng
    Thề chẳng trăm năm thấy bạc đầu

    Lại một trang đời, một tuổi xuân
    Vũ trường ca nhạc khóc giai nhân
    Một khi thế hệ mờ lương giác
    Là bóng Thanh Nga quyện tử thần
    Xao xuyến Hồ Thành đêm biến động
    Ngẩn ngơ quần chúng phút phân tâm
    Đông về, gió bấc mưa phùn hỡi
    Bớt lạnh lùng cho ấm mộ phần!
    [2.1978]

    - 27 -

    Chán mớ đời

    Suốt một mùa xuân chó má này
    Ngồi nhìn thiên hạ nhậu, mình say
    Quà từ xa biếu vào tay hạm
    Quán ở gần than: Hết thịt cầy!
    Liếm mép nhớ chừng tô phở Bắc
    Thẹn lòng tiếc rẻ món cờ Tây
    Nàng Thơ ví chẳng nằm bên cạnh
    Ta đã ngàn thu vĩnh biệt mày
    [1982]

    - 28 -

    Chuyện kia

    Xuân này tuổi mới bẩy mươi hai
    Bỏ gậy thì trông cũng bảnh trai
    Sau cặp kính râm ngời ánh mắt
    Dưới đôi áo ấm nổi bờ vai
    Bút còn dí dỏm gieo vần tếu
    Chân vẫn thênh thang bước dặm dài
    Ngoài cái hào hoa phong nhã ấy
    Chuyện kia chắc chắn chẳng bằng ai
    [1978]

    - 29 -

    Chịu chơi

    Cũng muốn khoanh tay gác bút rồi
    Nhưng đời đâu chịu để mình thôi
    Khi nhà khảo cổ buôn nồi đất
    Và bậc tôn sư bán chợ trời
    Khi nữ danh ca rao bánh ngọt
    Và nhà hội họa “sạc” bình hơi
    Nghẹn ngào nhìn cảnh trâu hòa nhạc
    Khi cóc bình thơ, khỉ dạy đời
    [1976]

    - 30 -

    Xuân bảy mươi bốn tuổi

    Năm mới càng gần, bạn cũ xa
    Trong vòng lẩn quẩn thoát không ra
    Ba phần thế kỷ cười bên cạnh
    Một vũng tang thương lọt giữa nhà
    Kệ sách ngàn đời cân mấy ký
    Kinh Thi vài quyển dạy gì ta ?
    Mặc cho Đông lạnh, Xuân tàn tạ
    Thơ vượt thời gian đếch sợ già!
    [1981]

    - 31 -

    Tết buồn

    Ăn mừng một cái Tết kiêu sa
    Làm thịt công hầu đãi bạn ta
    Cột gỗ ngang tàng câu đối hách
    Sân rêu ngạo nghễ cội mai già
    Treo dây pháo chuột xin đừng đốt
    Bày hộp xì gà cấm mở ra
    Ly chén ngổn ngang trà rượu vắng
    Buồn như dân có nước không nhà
    [1980]

    - 32 -

    Đổi nghề

    Đường luật từ lâu bất hợp thời
    Mở Trường Minh Đạt cáp gà chơi
    Thơ không xã hội không người đọc
    Gà có ca-ry có dịp mời
    Cần bánh mì ngon Phường Tổ cấp
    Độn khoai lang ế bọn mình xơi
    Giờ đây Lý Bạch hồi sinh thử
    Chẳng marché noir cũng chợ trời
    [1977]

    - 33 -

    Xuân vô duyên

    Tuổi tác già nua gác bỏ ngoài
    Xuân này nhắc lại chuyện thời trai:
    Yến oanh lầu mộng từng quen lối
    Hoa bút làng thơ cũng sánh vai
    Tình bạn khắp ba miền mở rộng
    Cái ta chưa một tiếng than dài
    Trông gương mới biết mình lên lão
    Cười chẳng ra hồn, cợt với ai!
    [1977]

    - 34 -

    Miễn tặng quà cưới

    “Tặng Quà Xin Miễn” thật không ngờ
    Ta bực đàn anh, há chịu ngơ?
    Viết séc, Nhà Băng không khứng trả
    Mừng suông, các cháu lại làm lơ
    Muốn cho máy lạnh, đông gần đến
    Hỏi thử xe hơi, hãng dạy chờ
    Tính quẩn tính quanh không tính nổi
    Thôi đành bẽn lẽn tặng bài thơ!
    [18.11.1977]

    - 35 -

    Khóc con KiKi

    Ba năm làm vệ sĩ trông nhà
    Canh gác đêm ngày bạn với ta
    Cá thịt không dồi dào đúng lệ
    Cơm canh cũng đắp đổi theo đà
    Bỗng khoai lang củ vươn mình đến (1)
    Thì số mệnh mày hết lối ra!
    Chẳng nỡ đưa mi vào quán nhậu
    Thôi đành gởi xác bãi tha ma!
    [1978]





    TẾ NHỊ [1907-1986]
    <Nếu con luôn để cả thế giới đánh giá mình, con sẽ luôn thất vọng>
Working...
X
Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom