• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Chùm thơ về Mẹ của Ngô Thị Hạnh

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Chùm thơ về Mẹ của Ngô Thị Hạnh




    Mẹ ơi



    Ngày nào mẹ cũng lau nhà

    sàn nhà sạch tâm hồn mẹ rỗng

    ngày nào mẹ cũng nấu cơm

    bữa cơm đầy hạnh phúc dần vơi



    mẹ buông sàn nhà đi

    mẹ gạt đổ mâm đi

    con khẽ thầm thì

    người đàn ông được nuông chiều của mẹ

    thức tỉnh khi chẳng còn gì…



    Bất lực

    không đủ yếu đuối buông

    không đủ liều để bỏ

    mẹ vẫn lau nhà vẫn cứ nấu cơm

    nắng ngoài song đã tàn

    nắng trong mẹ sao cứ mãi trong ngần đến khổ



    Con lạnh nhìn

    nắng khóc vì yêu…



    Ngô Thị Hạnh


    .
    Last edited by Visaolaithe; 12-08-2011, 04:49 AM.

  • #2
    Chùm thơ về Mẹ của Ngô Thị Hạnh




    Chộn rộn



    Những giọt nắng ươm vàng mái nhớ


    con quên mình đang thở


    nào học, nào yêu, nào danh vọng, thị thành





    Mẹ nhớ Sài Gòn vì con ở đó


    Cha yêu Sài Gòn vì xấp nhỏ khát khao


    phận người mãi lao đao


    mải miết ngọt ngào


    những kẻ xa quê




    Khét mùi tóc mẹ

    khắc khoải đời chờ





    Một triền đê…



    Ngô Thị Hạnh


    .
    Last edited by Visaolaithe; 12-08-2011, 05:03 AM.

    Comment


    • #3
      Chùm thơ về Mẹ của Ngô Thị Hạnh








      Cảm ơn mẹ



      Mẹ đặt nước cho con tắm

      trong nước có mẹ

      trong máu có tình yêu




      mẹ đắp mền cho con ngủ

      trong mền có hơi ấm mẹ ủ ngàn năm

      để tim con rực lửa cõi trần



      mẹ nấu cơm cho con lót dạ

      hạt ngọc là thân thể con đây

      xây núi đồi đất nước



      mẹ cắt rốn để con tự thở

      nhịp đập tách rời con sẽ vươn cao

      khát khao giải thoát...



      Ngô Thị Hạnh


      .

      Comment


      • #4
        Chùm thơ về Mẹ của Ngô Thị Hạnh




        Nghịch lý




        Nhặt rau

        con sâu trong lá non que quẩy

        kinh hãi run rẩy

        mẹ vứt nó ra xa





        Yêu con

        những lỗi lầm của con bày trên gương phẳng

        vẫn tin

        hát khúc ân tình





        Làm mẹ

        từ người đàn bà hóa nắng mùa xuân

        không biết ngại ngần đau và khổ

        từ người đàn bà mẹ trở thành Bồ Tát

        chẳng biết yêu mình chỉ biết sống vì con

        từ người đàn bà mẹ biến thành tiên nữ

        không biết khát tình mơ vọng cho yêu




        Những vui buồn của mẹ

        gắn vào con như thịt ở trong da…



        Con với bao la

        lao vào khát vọng

        nắng tan vì mình

        ngỡ nắng tự hiến dâng…



        Ngô Thị Hạnh


        .

        Comment


        • #5
          Chùm thơ về Mẹ của Ngô Thị Hạnh




          Vô ngôn


          Không có lời để nói về nỗi đau mất mẹ

          giọt nước mắt rơi cũng vô ích với mẹ rồi

          con ôm mẹ hay con ôm đất?!!

          dưới thân con tỏa hơi ấm của người.



          Gai nhọn đâm vào con lời tiếc nuối

          sao hờ hững khi có mẹ kề bên?

          bôn ba khắp nơi vì danh lợi

          đếm ngược từng ngày

          con cũng về cùng mẹ, mẹ ơi!



          Bất chợt trăng, bất chợt mưa tháng bảy

          con hiểu rằng thân này của mẹ cha

          bất ngờ... mình bất hiếu!



          Mẹ vẫn mỉm cười.


          Ngô Thị Hạnh


          .
          Last edited by Visaolaithe; 13-08-2011, 03:46 AM.

          Comment


          • #6
            Chùm thơ về Mẹ của Ngô Thị Hạnh




            Mẹ đã từng


            Mẹ đã từng vượt cạn

            cha không thể đau dùm

            con càng làm mẹ khổ

            xẻ thịt và phanh thây




            Kiệt sức vì sinh tử

            mẹ trải qua một mình

            sao giờ còn sợ hãi

            trước một ánh nhìn: thôi!




            Mẹ đã từng vượt qua cái chết

            ngại gì ải sầu bi

            sanh con rồi sanh cha

            mẹ đã là tất cả

            vả vào đời nhởn nhơ.



            Ngô Thị Hạnh


            .
            Last edited by Visaolaithe; 13-08-2011, 04:03 AM.

            Comment


            • #7
              Chùm thơ về Mẹ của Ngô Thị Hạnh




              Nỗi đau chuông gió


              Mười đầu ngón tay tê

              vì mưa, gió, bão, lạnh

              cha không lời âu yếm

              con không biết cầm tay

              hơi ấm tự mẹ đâu?

              chỉ sống vì người khác.




              Con khóc mẹ đau

              cha sầu mẹ héo

              ruộng vườn khô mẹ nứt nẻ cõi lòng

              mẹ đã là chuông gió

              khóc theo chiều cha xô?




              Chuông bằng xương bằng thịt

              đau muôn đời xanh xao

              cha ơi đừng xô nữa

              làn da yêu đã già.




              Ngô Thị Hạnh


              .
              Last edited by Visaolaithe; 13-08-2011, 04:03 AM.

              Comment


              • #8
                Chùm thơ về Mẹ của Ngô Thị Hạnh




                Bí mật của hạnh phúc


                Bí mật của mẹ nằm trong tay mẹ

                gạo nấu thành cơm

                nước lã thành chất dưỡng nuôi thân thể

                huyền diệu ấy lẽ ra là hạnh phúc

                ai có thể ngờ




                Mẹ quét nhà, rác chảy ra sân

                cha quét nhà, rác chảy vào ngực mẹ

                rát buốt

                khối u chiếm hữu ngàn đời ghen bóng ghen gió

                khối u gia trưởng ngàn đời đánh đập chửi thề khi chẳng được nuông chiều

                bi kịch gia đình ai biết nguyên do?




                Mẹ rửa mặt

                mồ hôi hòa tan vào nước

                cha rửa mặt

                giọt mặn chảy vào đôi mắt mẹ cay

                hoa tàn

                nắng tắt




                Nhức nhối giận thân mình

                con không biết đời là cõi khổ vạn năm

                rồi khóc




                Yêu con

                cha cần mình đổi thay

                yêu con

                mẹ có quyền kiêu hãnh

                tổ ấm biết giật mình lúc sắp lung lay




                Biết đâu

                chỉ một cái nắm tay

                có thể cha trở về với mẹ

                trở về với chính mình bản thể yêu thương

                nắng cũng vịn tình đứng dậy.



                Ngô Thị Hạnh

                Comment


                • #9
                  Chùm thơ về Mẹ của Ngô Thị Hạnh




                  Dòng sông tình Mẹ


                  Mẹ úp mặt vào tay

                  Giọt mặn ứa ra từ trái tim mang trong mình sự chết

                  Tiếng súng đã ngưng

                  Nỗi đau lớn hơn cơ thể

                  Đổ vào đâu

                  Nước mắt màu da cam có hình hài chảy xiết



                  Mẹ ơi, nụ sen nào hóa thạch

                  Nụ sen nào lay động mẹ hôm qua

                  Nắm bàn tay mẹ

                  Cho con chia sẻ vụng về…



                  Tiếng gọi “Mẹ!” nghe như tiếng súng

                  Mẹ giật mình hạnh phúc đượm cơn đau

                  Thôi khát đắng mẹ ơi xin giang cánh

                  Sinh mệnh này cũng đã được đỡ nâng



                  Mẹ úp mặt vào con

                  Mẹ úp mặt vào con nỗi đau ngừng tạo tác

                  Dòng sông tình ngăn được bão giông



                  Mẹ úp mặt vào con

                  Đóa sen bung cánh.


                  Ngô Thị Hạnh

                  Comment

                  Working...
                  X
                  Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom