• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Thơ Trương Nam Hương

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Visaolaithe
    replied
    Thơ Trương Nam Hương



    XA LẮC MÙA THU

    Em không đến trường mùa thu năm ấy nữa
    Em không đến trường cả mùa thu năm sau
    Chiếc lá rụng xuống hoàng hôn xẹt lửa
    Theo mùa thu tiếc nuối chảy qua cầu

    Tháng năm buồn ghềnh thác vực sâu
    Câu thơ chở chòng chành tiếng khóc
    Tôi uống cạn dòng sông trong vốc tay ký ức
    Nghe mùa thu xa lắc ngấm vô lòng

    Biết em còn đến lớp với tôi không
    Lo phấp phổng tháng ngày trôi vội vã
    Nắng ký thác đời mình trên sắc lá
    Mới hiểu mùa thu đánh tráo tuổi xanh rồi

    Tôi quá tuổi học trò từ đấy em ơi
    Chiều nay trước cổng trường rươm rướm mắt
    Chưa kịp nhặt mùa thu vừa chạm đất
    Con gái tôi tan lớp giục tôi về.








    SAU LƯNG MÙA HẠ CŨ

    Và lại đến cái mùa phượng đỏ
    Kỉ niệm xưa chìm khuất ở nơi nào
    Tiếng ve vỡ ra trăm nghìn mảnh nhớ
    Em không về nhận mặt tháng năm sao?

    Dành cả đấy cho em- dành cả đấy
    Anh gom mây ngũ sắc bọc thơ tình
    Em nhón gót cho thời gian tụ lại
    Tay học trò giọt hạ rớt lem xanh

    Dành cả đấy cho em - dành cả đấy
    Nguyên cơn mưa không thiếu hạt nào
    Nắng mùa hạ trong veo nhìn thấy đáy
    Nở phập phồng bóng nước tán me chao

    Dành cả đấy cho em- dành cả đấy
    Mượn thời gian hăm mốt tuổi, anh đền
    Để mùa hạ nắng mưa là trai gái
    Phượng cũng từng hồi hộp lúc kêu tên

    Và lại nhớ vòm trời hoa phượng vĩ
    Khép rưng rưng mùa hạ giữa tay cầm
    Cửa lớp mở với một người trong đó
    Vẽ lên bàn và hát những lời câm...

    Ai bảo nhớ, bảo dành cho em hết
    Anh tìm em mắt cứ ngóng lên trời
    Câu thơ viết tan vào mây ngũ sắc
    Cuối sân trường vô vọng xác ve rơi !









    Viết tặng những mùa xưa

    Hãy chỉ dùm anh hoa sữa phố nào
    Thơm váng vất, nhớ thương nhòe hết cả
    Anh quay về hoài niệm giữa chiêm bao
    Chợt hoảng hốt cây đến mùa trút lá

    Hương hoa sữa phải một lần thơm quá
    Bàn tay em ngây dại để anh cầm
    Cái nóng ấm suốt mười năm mất ngủ
    Sớm nay buồn nghe lạnh nhắc hồi âm.

    Hãy chỉ dùm anh quán nhớ xa xăm
    Cà phê đắng những vỉa hè Hà Nội
    Lời nói yêu em môi thơm kẹo vừng
    Hồi hộp trước khi mùa run rẩy đợi.

    Chẳng phải mùa đâu em đang run đấy
    Phập phồng trăng sau nếp áo đang rằm
    Chẳng phải lời đâu kẹo vừng thơm đấy
    Chúng ta còn quá trẻ trước trăm năm.

    Hãy giữ dùm anh phố cũ rêu phong
    Mùa đang rắc những yếu mềm đa cảm
    Anh đang khóc cho ngày xưa lãng mạn
    Thời hai ta nông nổi đã qua rồi.




    Leave a comment:


  • Visaolaithe
    replied
    Thơ Trương Nam Hương




    Trong lời mẹ hát

    Tuổi thơ chở đầy cổ tích
    Dòng sông lời mẹ ngọt ngào
    Dẫn con đi cùng đất nước
    Chòng chành nhịp võng ca dao

    Con gặp trong lời mẹ hát
    Cánh cò trắng dải đồng xanh
    Con yêu màu vàng hoa mướp
    “Con gà cục tác lá chanh”

    Khóm trúc, lùm tre huyền thoại,
    Lời ru vấn vít dây trầu,
    Vầng trăng mẹ thời con gái,
    Vẫn còn thơm ngát hương cau.

    Con nghe thập thình tiếng cối
    Mẹ ngồi giã gạo ru con
    Lạy trời đừng giông đừng bão
    Cho nồi cơm mẹ đầy hơn..

    Con nghe dập dờn sóng lúa
    Lời ru hóa hạt gạo rồi
    Thương mẹ một đời khốn khó
    Vẫn giàu những tiếng ru nôi.

    Áo mẹ bạc phơ bạc phếch
    Vải nâu bục mối chỉ sờn
    Thương mẹ một đời cay đắng
    Sao lời mẹ vẫn thảo thơm.

    Thời gian chạy qua tóc mẹ
    Một màu trắng đến nôn nao
    Lưng mẹ cứ còng dần xuống
    Cho con ngày một thêm cao

    Mẹ ơi trong lời mẹ hát
    Có cả cuộc đời hiện ra
    Lời ru chắp con đôi cánh
    Lớn rồi con sẽ bay xa







    NHỚ TẾT

    Tủi thân khói bếp ngày xưa
    Mẹ nhen cho tối giao thừa bớt suông
    Tiếng reo củi ướt đỡ buồn
    Bánh chưng mỏng quá ngồi thương bánh dầy

    Đầu làng nghê đất ngây ngây
    Tuổi thơ pháo tẹt pháo dây tẹt đùng
    Rạ rơm vây ấm một vùng
    Bọc con vào giữa tận cùng hồn quê

    Nén hương cắm gốc bồ đề
    Mẹ xin bóng mát tỏa về cái no
    Con xin chiếc lá làm trò
    Lêu têu chân đất quạt mo thằng bờm

    Tết nghèo bánh lá thay cơm
    Đồng xu mừng tuổi còn thơm mùi bùn
    Con nằm thương khó run run
    Muốn đem khoe cả mưa phùn mẹ ơi!

    Con lem lấm của một thời
    Để khi khôn lớn nên người lại xa
    Mỗi lần nhìn khói bay qua
    Mắt rưng rưng nhớ quê nhà... lại cay!








    VỚI SÔNG HỒNG

    Xa lắc cánh buồm
    Hư ảo một dòng sông
    Mộng du chảy qua đời tôi - năm tháng
    Đêm ngửa mặt sao trời nhoi nhói sáng

    Thất vận câu thơ
    Lỗi hẹn với sông Hồng
    Mẹ một đời thầm lặng sống bao dung
    Dắt lúa lội qua mùa Đông thoi thóp

    Mẹ từng giấu vào đêm nghìn giọt khóc
    Quả bàng khô chờ rụng lúc không người
    Mẹ ru hời hạt thóc - những mong tôi...
    Tóc người lẫn với mưa nguồn chớp bể

    Con xa mẹ xa quê biền biệt thế
    Hỡi hoa xoan ký ức tuổi lên mười!
    Chỉ sông Hồng thương mẹ hát đơn côi
    Phù sa đỏ như miếng trầu mẹ quệt

    Ăn hạt gạo mãi giờ con mới biết
    Có sông và đời mẹ ở bên trong.



    Leave a comment:


  • Visaolaithe
    started a topic Thơ Trương Nam Hương

    Thơ Trương Nam Hương




    Lời thưa
    Dâng Cha

    Trong cha có một câu hò
    Trong câu hò có con đò sông Hương
    Trong sông Hương có nỗi buồn
    Trong thăm thẳm có vô thường thi ca

    Con từ xa Huế sinh ra
    Nắng mưa thấm tiếng oa oa đầu đời
    Cha-dòng sông nhớ-con bơi
    Đắng cay vào giọt mồ hôi bến bờ

    Nổi nênh quá tuổi dại khờ
    Con thương với Huế câu thơ lụy tình
    Chênh vênh quá nửa Ngự Bình
    Huế thương cho cả cung đình rêu phong

    Thăng trầm dạ có, thưa không
    Thời gian mái đẩy long đong điệu hò
    Hồn cha giờ hóa con đò
    Mênh mang đầy cả giấc mơ-suối nguồn

    Con cùng tên với dòng Hương
    Thơ con trắc ẩn cánh buồm, cha ơi!






    Màu Huế

    Anh vịn màu rêu Huế để yêu em

    Trước thành quách bao đời em cứ trẻ

    Sông Hương chảy thon mình qua dâu bể

    Anh mượn vành nón Huế... buổi về thăm


    Anh vịn lên mưa nắng những thăng trầm

    Những cơn bão của vần xoay thế cuộc

    Vững như núi, Huế lại đằm như nước

    Vạt áo dài mây trắng xuống thi ca


    Anh vịn lên còn mất những ngày xa

    Những uẩn khúc trong điệu hò mẹ hát

    Những đèo dốc trong đời cha bất trắc

    Mắt Huế nhìn thăm thẳm tới ngày xưa


    Anh vịn lên tròn khuyết tuổi em chờ

    Đỡ chống chếnh câu thơ buồn xa Huế

    Đỡ côi cút tiếng mái chèo khuya lẻ

    Anh mượn màu nắng Huế để thương em!







    Khói bếp xưa

    Tủi thân khói bếp ngày xưa
    Mẹ nhen cho tối Giao thừa bớt suông
    Tiếng reo củi ướt đỡ buồn
    Bánh chưng mỏng quá ngồi thương bánh giầy

    Đầu làng nghê đất ngây ngây
    Tuổi thơ pháo chuột pháo dây tẹt đùng
    Rạ rơm vây ấm một vùng
    Bọc con vào giữa tận cùng hồn quê

    Chân nhang cắm gốc bồ đề
    Mẹ xin bóng mát tỏa về cái no
    Con xin chiếc lá làm trò
    Lêu têu chân đất quạt mo thằng Bờm

    Tết nghèo bánh lá thay cơm
    Đồng xu mừng tuổi còn thơm mùi bùn
    Con cầm thương khó run run
    Muốn khoe với cả mưa phùn mẹ ơi

    Con lam lũ của một thời
    Để khi khôn lớn nên người lại xa
    Mỗi lần nhìn khói ngang qua
    Tự dưng mắt nhớ quê nhà lại cay…





Working...
X
Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom