• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Đau thêm nữa - một chữ tình (tập thơ)

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Đau thêm nữa - một chữ tình (tập thơ)

    Đau thêm nữa - một chữ tình
    Tưởng Lạc Phong
    Link
    ---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
    0.
    Đau thêm nữa một chữ tình
    Đau thêm nữa vẫn một mình ta đau
    ---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
    1.
    Lấy bóng ta đối bóng cuộc đời
    Bởi nhỏ bé nên chưa từng hiện hữu
    ---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
    2.
    Lòng mở rộng thương ngàn năm dĩ dãng
    Để hồn mình tường cổ hóa rêu phong
    Tiếc đôi mắt trôi lỡ áng mây hồng
    Vì yêu quá nên đời ta lạc lỏng

    Cũng tình yêu đây bến bờ yên tĩnh
    Kia dạt dào hàng vạn sóng về xô
    Có lẽ đã thần tiên dạo khắp hư vô
    Yêu người quá ta đeo xiềng chịu khổ

    Đành im lặng dù ngàn lời muốn ngõ
    Bước chần chừ trước ngõ yêu đương
    Chợt lặng nghe tiếng gọi phố phường
    Lời nước giục lên đường rửa hận

    Ta người trai chưa một lần chiến trận
    Sao mắt buồn đượm kín bâng khuâng
    Bởi một trái tim hay kiếp trót nợ nần
    Đau thêm nữa - một tình người - dân tộc
    ---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
    3.
    Thương cuộc đời bao lần ta khóc
    Tiếc cuộc tình năm tháng lạnh lùng trôi
    Hỏi đơn côi những bóng vô hình
    Càng hiện rõ đời mình trong tất cả
    ---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
    4.
    Ở rất xa chưa một lần với tới
    Ở rất gần với tới lại mong manh
    Ta bước về cuối nẻo vắng tanh
    Níu ảo giác tìm loài người thân thuộc
    Níu những ràng buộc chỉ có thể ở chữ tình
    Bước một mình gọi đêm cùng đáp lại
    Lời tim thoi thóp đợi chờ
    một bóng hình thiếu vắng
    Khóe mi trũi nặng
    Giọt lệ của đất trời
    Bước lê như kéo cả cuộc đời lăn về đáy vực
    ---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
    5.
    Bước hoài đời mãi trầm luân
    Đôi lần đứng lại ngập ngừng đợi ai
    Ánh nhìn có hạt nắng mai
    Liễu mềm tóc xỏa sợi dài nhớ thương
    Đắm say trong phút vô thường
    Vầng trăng, mây, nước bốn phương đồng hòa
    Sắc đời thắm tựa sắc hoa
    Lẽ đời dối trá phôi pha ngậm ngùi
    Bước hoài ngỡ bước dạo chơi
    Ngày kia quỵ gối nhẹ hơi thở dần
    Bước hoài nhầm bước bâng khuâng
    Sớm khuya năm tháng xoay vần thiên thu
    Tình không hay có cũng tù
    Đời không hay có thù lù bóng đau
    Vạn người tuy có khác nhau
    Tử sinh cũng chỉ ngõ vào chốn chung
    Trễ mau cũng hóa không cùng
    Tỉnh ra hay cứ mộng cùng có nhau
    Chưa từng uống chén ly tao
    Làm sao hiểu được nỗi đau con người
    Ai ơi chớ nở nụ cười
    Cũng đừng than khóc cuộc đời phù du.
    ---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
    6.
    Chuyện người có kể trăm năm
    Tình người có kể ngàn năm cũng rồi
    Vinh quang nào cũng than ôi
    Bẽ bàng đứng trước đơn côi nấm mồ
    ---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
    7.
    Tôi ga nhỏ đứng nhìn tàu lăn bánh
    Đến rồi đi cuối nẻo trời mây
    Tôi hóa mình những trong thép đường ray
    Yêu như số kiếp nằm nhìn tàu xa khuất
    Tôi ánh đèn mới hiểu đêm cùng tận
    Tôi ánh đèn soi qua bờ môi lặng
    Vàng vọt soi lên cuối nẻo tình người
    Mờ ảo soi lên bóng mấy con đường
    có bóng nhọc nhằn, có bóng tương tư
    Có bóng chần chừ có bóng bàn chân đi biệt
    Có bóng những bước qua mãi miết
    Bóng lăn tròn những bánh xe lăn
    Dù soi rõ nhưng đời đâu rõ
    Cảnh ga chiều và đêm tối người mơ
    ---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
    8.
    quá khứ dù tầm thường qua từng lời kể
    nhưng sẽ hóa thành cổ tích trái tim tôi
    quá khứ dù không còn thời gian xa trôi
    nhưng sẽ ở ngự mãi trong hai từ bất tử
    nét cười đọng lại
    nước mắt không rơi tiếp giữa khoảng không
    trải nỗi đời , tình về thắm lại
    như những ngày thơ dại năm xưa
    nếu bảo thoáng chốc chưa vừa
    thân quen em có còn nhận được ?
    ---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
    9.
    Khép lại?
    Tương lai?
    Còn lại?
    Ban mai?
    Hình hài, số kiếp?
    Thơ tình tôi viết
    Mơ đôi cánh tung bay
    Đêm tối hôm nay
    Người hãy nghe tôi gọi
    ---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
    10.
    Có bao giờ ta bước cùng nhau
    vượt qua màn đêm sâu thẳm
    Anh sẽ làm gì khi người bạn anh bật khóc
    Anh sẽ an ủi như thế nào khi những hốc mắt là vực sâu

    Có bao giờ ta bước cùng nhau
    Nỗi sợ hãi hiểm nguy trùng vây phía trước
    Những trận mưa dầm làm cả người ta u ướt sũng
    Cái nắng cháy nung vầng trán tối sầm

    Có bao giờ ta bước cùng nhau
    Khi nắng chiều nhạt xuống ở quanh mình
    Về đâu mà đôi chân dường như kiên định
    Mà một cái nhìn thẳng tiến đến bình minh

    Có bao giờ ta bước cùng nhau
    Vì một tình yêu chung hỡi những người xả thân vì đại nghĩa
    Những mũi tên tẩm độc hận thù từ muôn phía
    Những hố hầm cài sẵn đợi chân ai

    Có bao giờ ta bước cùng nhau
    Về những cố gắng chắc không hề đáp lại
    có lời nào hứa hẹn cho ngày mai
    mà quá khứ làm tim ta đau quặng

    Có bao giờ ta bước cùng nhau
    Thứ lý tưởng dường như là đá lặng
    Ta dừng lại gót trần trên đá sỏi
    Triệu vì sao và lấp lánh xa vời


    Có bao giờ ta bước cùng nhau
    Cười vang một tiếng kiếp người du tử
    Hay kẻ tội đồ mang xích xiềng đày ải
    Một cánh chim trời từ độ nhớ trời xưa

    Có bao giờ ta bước cùng nhau
    Làm những người trói bỏ ái tình
    Để buộc mình vào những niềm tương tư khác
    Khi dối gạt và thù hận trùng vây

    Có bao giờ ta bước cùng nhau
    Đến thành trì cổ ta gõ lên tường vách
    Hỏi còn ai và quá khứ không lời
    Để gió về thổi lá rụng sầu rơi

    Có bao giờ ta bước cùng nhau
    Mà khoảng cách dường là không thật
    Ta thấy tình yêu vẫn chan hòa vạn vật
    Sao có những điều cố phân biệt cách ngăn

    Có bao giờ ta bước cùng nhau
    Chợt sắc trời chỉ rò rõ một màu
    Biển quanh mình từ lệ đổ ngàn thâu
    Hờn thiên cổ ẩn trong từng vết máu

    Có bao giờ ta bước cùng nhau
    Sợi tóc bạc nhuộm tô màu ký ức
    Trong ngờ vực ngày thơ dại tìm về
    Đại lộ vắng và bóng lớn lê thê

    Có bao giờ ta bước cùng nhau
    Nhớ cổ tích khi lầm yêu cát bụi
    Rừng hoang lạnh không rượu hồng bếp lửa
    Tiếng trùng kêu hồn gọi những oan hồn

    Có bao giờ ta bước cùng nhau
    Nay hạnh ngộ vậy khi nào ly biệt
    Những cánh bèo giữa thủy triều mãi miết
    Một cuộc tình vạn kiếp tìm nhau

    Có bao giờ ta bước cùng nhau
    Để sự lẻ loi sẽ nở hoa mầu nhiệm
    Này hạnh phúc và thứ ta tìm kiếm
    Sẽ chẳng là gì nếu bạn bước cùng ta
    ---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
    11.
    Gió thổi gió mây rủi mây
    Hồn phách nghìn năm phiêu bạt bay
    Vách đá đồi cao lời thông đổ
    Một tiếng em reo điệu không lời
    Thị thành phố chợ bụi dẵm vách thành xưa
    Đôi mắt em xa ngàn trùng thăm thẳm
    Ánh nhìn vũ trụ sâu lắng
    Ánh nhìn vạn vật sắc lời câm
    Gõ nhìn thiên không vọng âm thiền
    Huyễn hoặc khóe mắt ngưng châu lệ
    Nụ cười em sen vươn từ dâu bể
    Bốn biển huyết hòa quyện yêu thương
    Từ độ ấy lữ khách lên đường
    Gió thổi gió lời biên cương bóng cờ phất phơ trong hồn cũ
    Mây rủi mây cuộc đuổi chạy của sắc sắc tình tình
    Thiên cổ lắc đầu rồi vô niệm
    Chỉ đá dung tình trơ nguyệt đêm thâu
    Phật hóa tượng buông cho đời đi kiếm
    Bí tịch dưới chân người mà ẩn mãi cô đơn
    Ta tỉnh dậy dưới ánh bình mình
    Soi chi từng lá rừng sinh tử
    Kiếm chi mà chần chừng trước bước thực bức hư
    Cố quơ tay đón trọn làn hư ảo
    Gói vào lòng vạn kiếp thương đau
    Chỉ quơ tay xua nhẹ làn hư ảo
    Gói vào lòng vạn kiếp an nhiên
    ---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
    12.
    Chợ tàn ta ngồi lì chi nhỉ
    Trăng tàn ta ngồi lừ hóa đá
    Tâm niệm trôi đến đâu xa
    Ta lạc loài vô thức
    Ta ngờ vực trong biển lửa quanh mình
    Đuổi đuổi trông trông chỉ quẩn quanh trốn tìm trò con trẻ
    Bước bước xa xa lạc mãi chốn chân trời
    Đến nơi dù có ngàn lời
    Thương nhau đến độ không lời mà thương
    Gió tạc ngang tượng hình du tử
    Phấn hương cũ buổi chia ly điểm lại dư ảnh buồn
    Chiều mỏi cánh bay biển đang thở
    Mắt ngác ngơ loài chim lạc nghiêng mình
    Hồn không ấm từ buổi đi hoang
    Để mưa đêm bao lành ướt sũng
    Hồn không ấm từ buổi đi sớm
    Để giá rét thấm vào một vạc áo manh nâu
    Có về đâu thì gót hồng đã nát dấu gai
    Vết thương sâu chạy dài hằng lên tâm khảm
    Có về đâu từ độ quê hương mất
    Ôm khối tình lạc lạc hóa thành quen
    Đèo hun hút bạc ngàn mây còn rải
    Đuổi thời gian ngựa chiến cũng sẽ già
    Hoang cho mấy gục dưới nẻo mù sa
    Mà mơ tưởng là cội hoa bất diệt
    Hoang cho mấy cũng một chiều đứng lặng
    Ôm núi gọi mây hoang lại trông hoang
    Đã trải đêm đã bao lần khói lửa
    Tim vẫn đỏ hồng chưa hóa sắc thép nung
    Đã trải không cùng không cùng sao còn lẻ
    Vẫn thấy hồn mình giam biệt bóng mờ trăng?
    ---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
    13.
    Không cầu nguyện người hành hương vẫn đi về thánh tích
    Vượt đêm cùng bỏ lại những mời gọi vinh quang
    Đêm trốn khỏi địa đàng hóa làm thân đi biệt
    Bởi nhớ bụi đời yêu lắm cõi đất hoang
    Có người tình là loài hoa nở muộn
    Tiếng hát nàng giữa lá thấp một loài chim
    Có người yêu là nàng tiên kiều diễm
    Bởi đã lớn lên bằng chuyện cổ và điển tích thần kỳ
    Quê hương tôi từ một thưở hồng hoang
    Và số mệnh tưởng chừng ta dũng sĩ
    Lời tình yêu từ đâu thì thầm trong đêm lửa
    Lời tình yêu từ đâu ta không biết nữa đi tìm
    Ngày đâu tiên hay đã là bao kiếp
    Và mắt lệ tuôn trào vượt thức lại giấc xa khơi
    Không cầu nguyện người hành hương vẫn đi về thánh tích
    Qua lời kể một chốn linh thiêng
    Tôi bỏ lại một rừng đầy hoang độc
    Có loài quỷ bên dòng đỏ thắm dấu thời gian
    Chẳng quen ngửi hương hoa bằng mùi tử khí
    Ngại thấy nhìn nhau bởi sự thật trụi trần
    Tôi phân vân
    khi ươm trồng hạt giống tình yêu trên mãnh đất đầy thù hận
    Tôi phân vân
    Chỉ có thể đáp lại một nụ hôn chân thành lên người đã chết
    Cho tôi nói hết, hát hết trọn vẹn đêm nay để cứu rỗi hồn người
    Cho tôi gượng cười với em nói về một bến bờ hạnh phúc
    Giữa con thuyền đang lênh đênh nhạt nhẽo trong tranh vẽ một màu
    Tôi lê bước bước đi vác theo thánh giá lưu đày
    Cố che chở em và quả tim nhét vào cho trọn hết quê hương
    Tôi sẽ không bỏ lại dù chỉ một chút tình hương đất
    Và cả mặt trời ngủ mãi trong cõi chết hôm nay
    ---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
    14.
    Khủng khiếp thay bước ngoảnh mặt
    Hình bóng đau ở trong lòng
    Còn lại máu và lệ chảy ròng
    Hay sẽ khô hết giữa mịt mùng hoang lạnh
    Ta sẽ chẳng biết về tương lai phía trước
    Vì chỉ chừng mé thôi ta vừa thức dậy vực sâu
    Thiên đường vỡ tan ngàn tiếng kinh cầu
    Lao đầu chạy vào tối tăm vô định
    Tình yêu như cái bóng
    Tổ quốc như vết bầm tím thâm
    Ta đã trót yêu trót chuốc nợ nần
    Dầu chỉ ước ao những điều nho nhỏ
    Ngày bước qua sẽ sắc màu??
    Dù bão giông và con tim run sợ
    Chỉ có hơi thở ngày qua ngày
    Tiếng cười mang nửa ánh bình mình
    Ta có ước mơ của riêng mà hòa vào tất cả
    Ta có hạnh phúc riêng mà tất cả sẽ đều vui
    Ôi vùng tối đen phủ kín khuôn mặt người
    Ôi những bước chân và thời gian đang nhảy múa
    Trêu ta bằng những tiếng cười sau vở tuồng điên
    Khủng khiếp thay cuối gầm mặt
    Số kiếp đau chỉ trong lòng
    ---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
    15.
    Mơ hồ như hình bóng em bẻng lẻng
    Bước vào hồn mộng ảo anh đan
    Âm điệu tình yêu sao quá vội vàng
    Ngại không nói diệu kỳ anh say đắm
    ---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
    16.
    Cần một khoảng trời thật vắng
    Cần một khoảng cách thật ngắn
    để nhìn
    một mình âm điệu
    tình ca bãng lãng như gió thoảng bên tai
    khơi dạy hồn hình hài
    oan nghiệt
    bám riết không buông
    Khi từng hơi thở, từng phút từng giây
    từng đêm vắng và trong những giấc mơ
    Nghìn xưa chưa dứt
    Lời oán và mộng và mộng thực và thực
    Lòng thương hoài dĩ vãng trăm năm
    Kiếp chung tình là kiếp cô đơn
    Chưa nguôi hẹn ước chập chờn
    Đưa tay anh gãy điệu đờn oán than
    Anh thả hồn tơ tưởng suy tư
    Cần một lời thơ hãy lóe lên
    vì cảm xúc chẳng cần vội vàng
    Bên ta luôn hiện hữu
    Thù lù bóng đau, bóng thương hại
    Bóng buộc ràng.
    Chần chừ đặt bút là lúc anh vượt qua giới hạn
    Để bước lang thang kiếp người du lãng
    hát tình ca bằng đàn đá u trầm
    Nhặt lá rao trăng ngại rằng nhìn nước chảy
    Gót nối thời gian thở tiếng tan đời
    Ngược dòng quá khứ tìm gì chiêm bao
    Từ xưa người bảo
    Soi suốt thế gian mấy kẻ chung tình?
    Thế người si tình từ nay bảo lại
    Đã lỡ cho đi sao người không đáp lại
    Thôi thì mất
    mất luôn người điên dại
    Hỏi gì vô vọng cả hai?
    ---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
    17.
    Phải chăng từ độ phong trần
    Đã cho ta biết mình cần thứ chi
    Ngược xuôi ta kiếm được gì
    Ôm mê đi mãi ôm si đi hoài
    Đuối mây một tiếng u hoài
    Mờ theo hình bóng trải dài quê xưa
    Chợt nhìn thấy lệ trong mưa
    Phải chăng có thứ vẫn chưa hay còn
    Chợt nhìn thấy dáng hao mòn
    Rùi đây hai chữ vàng son não nùng
    Lần theo dấu vết không cùng
    Mới hay từng đã ngại ngùng cõi tiên
    Sải chân đành đắm ưu phiền
    Nào buông cho sạch về liền chốn xưa
    ---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
    18.
    Còn đâu nữa những đồi thông cô quạnh
    Đứng trăm năm hay nữa ích gì
    Như giữ mãi những con người đau khổ
    Để ngậm ngùi lời kể mai sau
    Nếu chắc không lãng quên
    hay sẽ còn nhớ mãi
    Dấu tích nào lưu lại để làm chi
    Những hình hài đã hòa trong tro bụi
    Gọi tên nhau gọi trời đất từ bi
    Gọi quá khứ hay vết thương đau buốt
    Xin đừng trói buộc
    Như những dòng hoa và tất cả nước mắt cuối cùng
    Hãy còn níu kéo
    Những hư ảo chập chờn và điều đè nặng ở tim
    họ đã nằm im, ta còn khổ não
    Còn bảo nhau về thứ gọi là tình yêu mà mãi hận thù
    Còn bảo nhau về thứ gọi là tự do mà mãi cầm tù
    Còn đây mãi trùng trùng dâu bể
    Giăng kín đời xưa và kín cả mai sau
    Sao cảm xúc luôn ẩn chứa nghẹn ngào
    Sao dang dở dang dở hoài chưa trọn
    ---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
    19.
    Đêm bây giờ và đêm có ngày mai
    Đèn mờ soi mà tâm hồn lại tỏ
    Giữa ngục tù nào đã có tự do
    Đêm bật ho và đêm ưu uất sầu lo
    Có tiếng nói nhỏ
    Xin tuyệt vọng đáp lại
    Đêm hôm nay đã đến không cùng?
    Những màn đen đã giăng kín mịt mùng
    Sao dường như vẫn còn trong ta ánh sáng
    Mặt trời vẫn còn tỏa rạng
    Sẽ nay mai hay chỉ cách bức tường
    Đêm bây giờ đêm của vô thường
    Sẽ vô thường qua từ cảm nhận
    Cơn đau quặng và những gì mang nặng
    Ta lắng nghe đêm đã trả lời
    Hoang mang cho lời giải đáp
    Sợ nghe sự thật
    Sợ sự trần trụi như chính mình
    Sợ hiểu rõ kẻ đáng thương tâm người chính ngục hình
    Đêm bây giờ đêm có còn yên tĩnh
    Thế giới quanh mình đang chuyển động xung quanh
    Tất cả như cùng nói cùng đau
    Rùi bỗng chuyển sang cùng nhảy múa cùng cười
    Hạnh phúc khổ đau cũng chính soi bằng đêm
    Cũng chính chưa từng soi nhiều thứ bằng đêm
    Mà đã che khuất bởi những gì quá sáng.
    ---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
    20.
    em sẽ không thể nhận ra quanh mình là tuyệt vọng
    nếu chưa từng chờ ngóng một tình yêu
    vào một buổi chiều buông mình đơn độc
    em sẽ chưa thể một lần thật khóc
    nếu chưa từng đưa tiễn một sự ra đi
    quang trọng hơn cả mạng sống mình
    bầu trời nơi ấy còn xanh hơn
    khu vườn nơi ấy còn yên tĩnh hơn
    mặt trời nơi ấy còn rực rỡ hơn
    thoáng về phía tôi buồn bã và nụ cười
    cô đơn ôm chầm
    phải chăng có một cuộc tình tuyệt đẹp đã qua
    những giấc mơ đến như cuộc đời thực
    rồi trôi qua như sự cảm nhận dù rất nhẹ nhàng
    như còn lưu lại
    mãi mãi những giấc mơ đầu
    tôi đi tìm sự khao khát đến từ đâu
    và hôm qua sự hẹn hò có mặt
    và hôm sau sự hẹn hò sẽ báo trước rằng vắng mặt
    một ngày và định mệnh
    thoáng về phía tôi định mệnh nghiệt ngã nhưng êm đềm
    có tiếng gọi tôi từ xa vắng
    tiếng gọi tôi từ lẻ loi
    phải chăng có điều gì đứng đợi mặc thời gian trôi
    một người của tôi
    duy nhất và vĩnh cửu
    sẽ không làm bốn mùa quay trở lại
    chỉ có thể đánh thức tôi trong một giấc ngủ dài
    miệt mài tìm kiếm
    sẽ không có những phép màu nhiệm
    trong từng kẽ tóc ngón tay
    rũ lên một hình hài vùi chôn dưới lòng đất lặng
    tôi quay về bần cùng và bất hạnh
    sau khi sự sụp đổ hoàn toàn của những điện đài
    kiến tạo bởi mơ ước hai con người
    bởi nụ cười dự định và đôi mắt soi mình dưới những bước bình mình
    thình lình tôi buông vuột
    chỉ còn tiếng cười nghe nhỏ lệ
    càng cách xa nhưng lại gần
    căn phòng thênh thang và trống vắng
    để tôi đối diện với tận cùng
    lần lượt tìm ra từng khám phá
    tại sao sự thấu hiểu và một cái giá
    và cái gì đến cũng đi
    đi để còn lưu lại
    mất để thành mãi mãi
    khắc hằng vào cõi thiên thu
    nếu tôi còn hiện hữu
    hiện hữu vào một ngày nào nữa chăng?
    ------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
    21.
    không cửa
    vắng để chờ
    thời gian lặng lẽ trôi
    chông chênh rất vội

    không cửa vắng
    để chờ
    không còn khoảng cách cơn mơ
    cứ thể mù trút hết cội mù
    vu vơ để lại

    không cửa
    vắng để chờ
    ánh mắt buông quả tim thấy
    động đậy từ cử chỉ
    vũ điệu của đêm

    không cửa
    vắng để chờ
    gió qua mang hương tóc lạ
    cả hình bóng của xa
    mờ trong vóc hình nhỏ

    không cửa
    vắng để chờ
    ai điểm tô khung cảnh
    mong manh nghiêng ngã
    một góc trời
    chưa từng được biết tới

    nơi ấy có em
    thế giới đã tận cùng
    anh không cần đôi cánh hóa tiên
    ngủ say dưới những cội đào
    lả tả rơi
    cánh đồng hoang em kể về những giấc mơ
    của cánh diều băng dây
    cười
    đôi mắt ấy sáng nơi đây
    những vì sao nằm trên lòng tay anh
    quả tim đập rộn ràng nhịp sống lạ
    ------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
    22.
    Rời khỏi cội rừng mê
    miền chân không mở cửa
    đã bước vào, đã đến rồi
    ta mới hiểu ước mơ là tìm lại
    ta mới ngỡ xa lạ là thân quen
    quê xưa trăng vàng tỏ
    từng bước nhỏ hiện về
    con đường cũ
    của những tháng năm rong rủi dệt mộng trời
    lả lơi gọi mời nay chân thật
    gió còn thoảng hương thơm tuổi cũ
    sông còn nhuộm ký ức tháng ngày nao
    cỏ còn xanh ngát một màu
    nhớ thương thương nhớ
    ta mới thấy đất trời còn độ lượng
    những cánh chim vun vút lên cao
    ------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
    23.
    người đau cuộc dưới ngàn sao
    người qua dâu bể bến nào đợi chăng
    rời khỏi cội mê bước đường rằng
    miền chân không mở nghe hoang vu lạ
    con đường cũ càng bước càng xa
    ta về ta hỏi quanh ta
    còn ai? tiếng vọng ngân nga điệu buồn
    đêm tự trầm tang tóc màn buôn
    ta mới hiểu ước mơ dù tìm lại
    sao vắng một đời xa vắng ngàn năm
    Trăng xưa dù có tỏ vằng
    Mình ai đối cảnh bội phần buồn trông
    sông xưa về biển mênh mông
    người về thiên cổ người mong đợi người
    nghe đau nát nửa nụ cười
    nghe hoang nát cả một đời người đi
    ------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
    24.
    Dù có rất yêu
    nhưng những bất chợt cũng rất nhiều
    và xa lạ như một cơn gió
    như em đã từng đến bên ta bằng một cái mình
    anh bước đến đó trong số phận
    nếu chỉ một chút lùi lại hoặc tiến hơn
    mọi thứ đã đổi khác
    nếu chỉ một chút nhợt nhạt hoặc đậm hơn
    Bầu trời cũng sẽ nói thay cho cảm xúc lúc này
    anh hồn đá lẻ loi
    anh ở chốn này em ở chốn khác
    ở hai đầu nỗi nhớ và cách xa
    hẳn vẫn nhìn về phía của chúng ta
    có biết bao nhiêu những nụ hoa lại bung nỡ
    có biết bao nhiêu duyên cớ lại tìm đến trong lúc này
    khi những bước say mê còn rong rủi với một chiếc bóng thật buồn
    cơn gió sẽ đến
    hẳn chưa thổi bay đi
    hẳn chưa thôi đến
    Anh đã biết và cũng chưa biết thứ gì
    sẽ lại đến ở đầu của lối đi xa
    hay khi anh dừng lại cảm nhận
    Rồi anh sẽ lại thấy anh
    Em đi đến
    nhưng khi đã thấy em đi đến
    Em lại quay đi
    Có niềm vui
    Vui được chút nào
    Có ái tình
    Nhưng sẽ là niềm đau
    Anh không thể dửng dưng khi vị thần gõ cửa
    Và trái tim anh chưa có cửa bao giờ
    đối với chỉ mình em
    ------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
    25.
    Mòn phế phủ lên
    Chỉ ánh mắt ta còn đi tới
    Dẫu ngàn lời
    Chỉ khi còn đi tới
    Những ngòi bút vun thành gươm
    Khi lương tri đòi sự thật
    Khi tình thương đòi nước mắt
    Khi khoảnh khắc của sự cảm động làm tan đi nỗi sợ hãi
    những thi sĩ vùng lên
    Này khóe mắt đừng rơi mãi
    Đừng rơi mà hãy hóa thành hành động
    Ánh mắt này nhìn và đi
    gan lì và thẳng
    thì cả linh hồn không gục gã
    Ta phút chốc gì cương phi ngưạ
    vượt qua bao trận địa thành trì
    quân thù hung ác lăm li chờ đợi
    ta chiến đấu cả với giấc mơ
    Vô cảm với tử thần
    Chả tiếc lối mòn mà đi mãi
    Chả tiếc lối phù du đi lại
    Lịch sử nào lần nữa sẽ đi qua
    Dẫu có ta, mất ta hay còn ta
    một chấm nhỏ giữa đọa đày
    khoảnh khắc ngắn ngủi giữa trùng vây
    Đã thả lời thơ bay
    Đã kêu gào thành nhân bản
    Đã trút sạch hồn sầu
    Hôn tha thiết lên những gì thương nhớ
    Lộn vào tim cất chứa tình người
    Vào cái thời dã thú hoành tung
    Vào buổi mặt trời chìm sâu
    vùi trong giấc ngủ
    kinh hoảng và hãi sùng sắt thép
    Chảy nung những gì thơ mộng
    Đau quặng từng tấc đất quê hương
    Thịt và xương vun vãy
    Đứa con nhỏ không cười
    Người vợ hiền mòn trông khối đá
    hoang phế phủ lên
    Quá khứ não nề
    Thời gian phó mặc
    Cho nỗi thảm này ngán ngẫm đến hôm nao
    ------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
    26.

    Kiếp người trôi mỗi chuyến lang thang
    Con nước lớn sóng hờn thiên cổ
    Gặp nhau giữa những lần gian khổ
    Khắc mà thương nhớ để mà thương

    Chung cái nghiệp nào đâu ta hẹn trước
    Đến rồi đi chỉ phó mặc cho trời
    Sống và chết lát đây ai biết được
    Khổ chung thân choàng bước lên đường

    Như cánh chim bay về muôn hướng
    Dưới tràm xanh trải thảm mịt mùng
    Trên là gió và trời thăm thẳm
    Gửi mắt vào hẹn ước xa xăm

    Vui trong rượu xuân về hư ảo
    Mộng đang đi ngỡ bước quay về
    Cười cuộc thế trần gian như thế
    Con đường lầy phút chốc lê thê

    Lần giam hãm cận kề nỗi chết
    Mỗi suy tư âm cảnh đan vào
    Nghe cay quá đắng đến làm sao
    Hồn trong gió (chăng) rì rào đang thổi

    Bước âm thầm gục cũng âm thầm
    Chả điệu hờn từ tận đất câm
    Cho yên vắng vùng quê đang tới
    Bỏ lại đây bao tiếng than trời

    Cho lạnh tanh lạnh những phút rời
    Cho thế cuộc chừ như đã định
    Cây cỏ có về người đã im hơi
    Nơi bến vắng từng hồi đưa tiễn

    Tiếng âm thầm ẩn điệu oan khiêng
    Mây rong rủi như người du lãng
    Vẫn ôm theo bao kiếp muộn phiền
    Về khoảng vắng từng tự ăn năn
    ------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
    27.
    Chờ buổi đón mình trong hư ảo
    Thì hôm nay người cứ cố mơ
    Vui đi nào mặc sức lì trơ
    Tiễn mây qua gợi niềm nhung nhớ
    vu vơ ta hát về người
    Thiêu cho ngắn khoảng thời gian rộng
    Để cỏ cây có khóc mơ màng
    Để tình yêu chớm nở chớm tan
    Để những vẩn vơ lại đưa chân ta về điểm hẹn
    thăm hỏi những ai duyên số dọc hành trình
    bước dài bước ngắn u minh
    lẫn trong trí tuệ bóng hình bướm tiên
    ------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
    28.
    Tôi sinh ra từ lâu quê nhà mất
    Kỷ niệm nào lưu lại tháng ngày sau?
    Rùi đây xa không nhớ gần không tha thiết
    Lạc lỏng như tựa đất trời tôi chơi vơi

    Cũng con sông cạn dần theo nguồn sống
    Đất phì phiêu trong cảnh đói bơ vơ
    Người không hiểu buông mình theo hơi thở
    Trong cánh chim trời tự có lúc ngẩng ngơ

    Trong tăm tối tôi lần soi sự thật
    Tháng ngày qua cũng ngót mấy mươi năm
    Bao gian dối còn quay quanh bức phá
    Sự thật không về - thôi vĩnh biệt lên ngôi

    Dù ở lại vẫn như người đi biệt
    Ngỡ lạ xa không chịu nỗi trong hồn
    Nghe hoang vắng vắng thêm từng giây phút
    Cõi tạm chìm dần cuối nẻo hoàng hôn

    Loài bướm lạ có về khi xuân đến
    Quên tiếng ca người vuốt trán nhọc nhằn
    Nên nhung nhớ đưa thuyền đi xa bến
    Kết cục này xót đến cuối boăn khoăn
    ------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
    29.
    Còn chi lại chút gì xưa cũ
    Dù cố chăng làm mới lại hồn
    Cũng không hết một lần hoang phế
    Như mạng sống này còn lại để u mê
    ------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
    30.
    Cố làm lắm điều chi cho lớn
    Một chút thôi mà yêu mãi hoang sơ
    Cố nghe rõ nhịp tim trong thầm lặng
    Để tìm lời yếu đuối để buông phăng
    Nhưng bao lần quăng rồi lại nhặt
    Thứ ân tình càng ứa mắt đêm thâu
    Để vô ngôn lặng trước cảnh buồn rầu
    Bức rức quá buông lời thơ rạo rực
    Như thứ lòng sôi sục những hờn căm.
    ------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
    31.
    Thơ cho Trần Văn Bá
    -------------------------------------
    Nơi anh đó ngàn năm pho sử lạ
    Một con người hiện hữu giữa lòng ta
    Bao cảm xúc như triều dâng khó tả
    Chỉ biết riêng anh độc nhất một con người

    Ngẫm từ khi thiếu mất một nụ cười
    Rồi tang tóc trùm lên ngày tận thế
    Mất mát đau thương chia ngàn sống bể
    Bước ai đi chỉ thấy bước anh về

    Có bước anh về
    Từ nẻo khuất nghìn xa
    Có bước chân anh qua
    Sử soi ghi lặng lẽ
    Có cánh tay anh - người trai trẻ
    Ôm trọn vào lòng tổ quốc thân thương
    Có trái tim anh - chan chứa thứ tình thương
    Nên hiểm nguy là nơi anh cất bước
    Nên trùng vây là nơi anh quyết vượt
    Sảy chân - tổ quốc lại mất một anh hùng
    Để tình yêu lại chan chứa vào chung
    Nhưng ngặt nỗi chỉ tuôn từ thơ cảm
    Có một tượng đài trên xứ lạ vô danh
    Có hình bóng anh trong khắp con tim
    nhưng chỉ là thiểu số
    Bởi đã trót lớn lao nên đời cam chịu lỗ
    Có chuyện hy sinh vì những lý tưởng không mình
    Ta chung một mối tình
    Không hoa hồng không lãng mạn
    Chỉ có những lằn tên mũi đạn
    Chỉ có tổ quốc đang kêu gào trong tuyệt tận
    Nỗi đau này có thể căm
    Nhưng tình yêu này buộc phải cất
    Lấy máu mình buộc thép sắt phải lui
    Để rồi đây kết cục có ngậm ngùi
    Cành hoa đó có vì anh đặt muộn
    Có một người cuối mặt dưới hoàng hôn
    Này chim ơi có cất điệu hát buồn
    Về một con người trong tình ta đặc biệt
    ------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
    32.
    Dừng lại hỡi thời gian
    Tôi đến bên em và em không đi mất
    Tôi sẽ không bao giờ hỏi mơ hay là thật
    khi đã có điều mãn nguyện ở tình yêu
    không ít cũng không nhìêu
    tôi nâng niu khoảnh khắc
    vì tất cả mỗi lần nhìn vào ánh mắt
    thời gian sẽ dừng ngây ngất dưới bình minh
    hãy chảy tuông và đừng đọng lại như vô hình
    cho cảm xúc biết yêu bao nhiêu chừ chưa đủ
    khi lúc này không cần nữa hỡi thời gian
    mọi thứ không còn của tôi
    tôi không bị buộc ràng
    chỉ có em và hồn tôi cuốn mất
    chỉ có luyến lưu từng giây qua chất ngất
    chỉ có bây giờ nhớ mãi sống ngàn năm
    -----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
    33.
    Những con đường chẳng đến nơi

    Cũng có lúc ta về trong cô vắng
    Bỏ lại nơi đâu? những thứ gì?
    Có bàn chân bước như đi mãi
    Có cõi lòng đi nhưng chẳng đi

    Như vật thể rơi không trăn trối
    Bạt ngàn xa xăm không đáp lời
    Có con chim vui thì ca hát
    Có ngọn gió chiều mãi rong chơi

    Điệu ca sầu lắng thêm chất vất
    Khi cánh hoa tàn đã tắt hương
    Và như thế con đường như đang đuổi
    Bóng dáng ai hay bóng dáng thiên đường

    Thầm nhớ nụ cười theo nhau mãi
    Ly biệt từ lâu sao vấn vương
    Còn ngơ ngẩn mãi tìm phương hướng
    Dò trong sâu thẳm dấu vô thường

    Từ đó bình minh trong xa lạ
    Sâu sắc màn đêm mở bao điều
    Lặng thinh là tiếng đời ân xá
    Thôi cố tìm ra cũng đã xa

    Có những lúc ta cần tiếng vọng
    Bởi bước trăm năm lúc ngập ngừng
    Núp dưới hoang tàn làm chiếc bóng
    Soi hờn trong mỗi tích rưng rưng

    Những điều như thấy giờ mê ảo
    Ảnh tượng nằm sau những tường rào
    Vượt qua để thoáng mình đang có
    Vẫn lại quay về nẻo quanh co

    Mộng trước trường sinh nay bừng tỉnh
    Đọa đày là sống hỡi sinh linh
    Hận một phút say chiều thét lớn
    Buộc sầu neo mãi giữa bờ mê

    Giá mà thưở trước không hay được
    Vẫn cũng xa bay hương khói bay
    Vô định bao điều ta trông thấy
    Nhưng nặng thêm lòng không áng mây

    Lạnh lùng lắm bài ca gió cát
    Đã từng khi lưu chốn quan hà
    Đôi bờ trận địa sầu tan dấu
    Bóng dáng nào đâu trong biển dâu

    Một phút lớn lao rồi lại thấp
    Vũ trụ không cùng vẫn cô đơn
    Nào huống chi là hạt cát bé
    Nằm phơi mình sa mạc trống trơn

    Giờ mới biết kiếp người như thế
    Thế rồi chi chi nữa những vinh lầm
    Không nhận kịp để bàn tay phủ mắt
    Cứ nằm chờ tiếng gọi xa xăm

    Giá mà một lần thôi ta có
    Hiện hữu thôi đã đủ vô cùng
    Sẽ giẫm tiếp hay hình vẽ mới
    Về những con đường chẳng đến nơi
    -----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
    34.
    Tình ca đặc biệt
    -----------------------
    Nếu cố lý giải chuyện tình
    Chỉ là ngôn ngữ để mình anh nghe
    Về một hữu hạn
    hữu hạn nhưng không bao giờ với tới
    Về một vô hạn
    không còn có thể diễn tả bằng một thông tin nào
    Bởi làm sao một vài ngôn từ có thể đúng
    Chuyện tình của đời ta
    chuyện tình của những người ngốc
    của những chia ly
    những bánh xe lăn lốc
    ngổng ngang như thứ tâm trạng tận cùng
    của nỗi đau chạm đến
    của thứ đi và thứ sẽ ở lại
    mất và được theo quy luật không cần giải thích
    như bốn mùa mỗi sắc thái thật riêng
    nhưng cố giấu điều chi mà người ta hay diễn tả
    về những lầm và sai lệch từ khi nao
    bước ta thì thầm
    cố chăng đang nói mà ta không hay biết
    quả tim cũng có ngôn ngữ riêng của mình
    đừng đày đọa lây những cảm giác khác
    đừng tô lên bức màn dối gạt
    khung cảnh này và hiện thực chung quanh
    ta chỉ loài người bé nhỏ
    hữu hạn ở cuộc đời ngắn ngủi trăm năm
    sao cố lần tìm chi trong vĩnh cửu
    về những chuyện tình được kể lại khi đã thú nhận tất cả đều mù
    và những gã tù đôi khi điên với nụ cười lạ lẫm
    trần gian
    Anh cố lý giải và cố hiểu chi được gì
    khi chờ nỗi đau một ngày kia ngã quỵ
    khi nỗi đau là khi anh đã mất
    hay nhẹ nhàng buông trả
    những làm xàm vô tác dụng
    sự thật là điếc
    những thuyết phục không đủ sức xiêu lòng
    sự thật là những khoảng trống
    không bao giờ có thể lấp
    nên huyền thoại mới ra đời
    và huyền thoại sống mãi
    từ khi nào và chẳng thật ở chính ai
    -----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
    35.
    Hờn câm nào xóa nỗi đời
    Đau thương nào cất được lời thương đau
    Ngàn xưa buông bỏ được sao
    Bởi trong cảm xúc nao nao con người
    Có khi khóc quá hóa cười
    Nào khi vui quá ngậm ngùi không hay
    -----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
    36.
    Tất cả đều góp vào
    Và cuộc vui để diễn để thưởng
    có cần lưu lại
    nên những hình hài từng tự đã tan đi
    cuộc sống là những đóm trắng xóa
    và định mệnh tự đã giao phó vai diễn mỗi người
    Đời cần nước mắt tiếng cười
    Đời cần khoảnh khắc để người luyến lưu
    chúng ta phải ngủ
    vì sự tồn tại tiếp nữa cũng thừa
    hãy gửi hiện tại lại xa xưa
    để từ đó ta choàng tay khát vọng
    để từ đó ta quay tròn trong chuyển động
    để vô tình ẩn dấu tiếc thương
    ta giả dạng cải trang để khoác lên nỗi hình
    để đi tìm những bóng tình khác
    đã tự trong ta và tự dối đã bao giờ
    nỗi sầu muộn vẩn vơ
    về mối sầu đáng nhớ
    Hơn những điều và còn lại nơi ta
    ta còn gì và ta là gì?
    -----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
    37.
    Cảm xúc có nào xa


    Bụi mê lầm
    người lở bước
    Hay bước ai còn lạc trăm năm
    Trời mênh mông
    ta nhỏ bé
    Sải cánh dài cùng tận chốn nao
    Chỉ có tình là mãi chẳng xa nhau
    Người trầm luân trong dâu bể
    Cồn bãi bờ hoang gợn não nề
    Giật mình bất gặp trong lời kể
    Sống dậy đi bao là bao khoảnh khắc
    Cố mở lòng ôm trọn hết ngày xưa
    Gió ngang mặt nước đìu hiu
    Hồn như ngủ lại bên bờ sậy lao
    Từng bày chim Lạc lao đao
    Ta nghe mặt đất kêu gào tiếc than
    Để lòng với những buộc ràng
    Để bàn chân mỏi tiêu tan mảnh hồn
    Về lại đây, xích lại gần đây
    Để như đau cả hình hài
    Đau từng ngọn cỏ xơ trong gió
    Tấc đất chôn vùi hài cốt xưa
    Ta đến đây, đã đến đây
    Trong cõi lòng im là tiếng hát
    Của những đoàn người phất phới bóng cờ xưa
    Cửa những trận mưa rừng cây khép
    Câu chuyện kể thầm chôn tháng năm
    Này kẻ thù rủi khi đối mặt
    Là chút ân tình trong kiếp xưa
    Lạnh lùng nhìn nhau hay thiên đường cuối
    Kẻ khuất hay là kẻ sống vui
    Có những chiều buông cứ mặt người
    Mặc những việc làm vô nghĩa
    Mặc những chuyện tình vơ vẩn vẩn vơ
    Đất trời cũng dỗi hờn buông về mây xám
    Hay cũng buồn dài đổ những cơn mưa
    Đất lầy lội ngăn bàn chân ta bước
    Những bước quân hành hay cuối mặt giã từ
    Buồn tương tư
    Rượu và khói thuốc
    Môi đắng cay sần cái nhìn thơ
    Phải chăng con người khác chi thú
    Chỉ sinh tồn trong chém giết đấu tranh
    Để cảm xúc và tình yêu nở như những đóa hoa dại mong manh
    Ta yếu ta hèn
    Đứng giữa mây chiều như phủ lấp
    Những hoài nghi hồ tưởng như hồn bị cuốn đi
    khi số phận kẹt bên bờ lịch sử
    khi đã lầm từ gian dối sản sinh
    nhớ quá tên em
    nhớ quá những con người
    con đường đã bước và con đường đã vượt
    Lưu lại những gì kể cả cuộc đời nhau
    nhớ quá mà đau
    buồn lên bất tận
    Tạ ơn những oán hận loài người
    Vì ta vẫn còn nhìn và thương nhau cả khi trong tăm tối
    Cả bây giờ mà cảm xúc có nào xa
    -----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
    38.Hoang đường
    Em đến trong đêm dài mái tóc
    Con đường có những dấu men say
    Câu hỏi trong tim không lời đáp
    Cuộc hạnh ngộ nào buổi hôm nay

    từng bước ngắn dài ta lang thang
    Hồn ta rong mãi cũng buộc ràng
    như trò chơi cứ đuổi rùi bắt
    Cứ thấy đã gần rồi xa thêm

    Em có nghe chăng trong vô vọng
    từ buổi đi tìm lúc hừng đông
    Ta như đứa trẻ chờ sao rớt
    đợi mãi một đời em biết không

    Ta ngồi quay mặt với vô biên
    Đời hát mãi tình ca bất tử
    con chim vô tình rủ cánh bay
    và những mộng ước tan theo gió

    Có nỗi sầu bất tận tháng năm
    Như muốn truyền rao điều chân lý
    Những điều không thật vẫn hằng theo
    Những điều không trọn nên không hết

    Bước về trên bóng đen ngờ nghệch
    Con ngựa chiều hoang đứng một mình
    Cánh bướm ngủ say dường như chết
    Trên cánh hoa tàn trong lặng thinh

    Thắp ngọn đèn hư ảo lung linh
    Mặc cho trăng buông lời hò hẹn
    Em đã xa dòng xuôi về bát ngát
    Những đời tựa bèo dạt mây trôi
    ---------------------------------------------------------------------------------------
    39.
    Đừng hỏi bước khi yêu lầm cát bụi
    Hỏi vì ai mà năm tháng đi hoang
    Đừng hỏi mắt khi đứng trước thiên đàng
    Hỏi cảm xúc con tim trong hỏa ngục
    ------------------------------------------------------------------------------------------
    40.
    Này đôi mắt sao buông lời say đắm
    Khi ái tình chưa bắt dấu con tim
    --------------------------------------------------------------------------------------------
    41. Vẫn đối mặt

    Vẫn đối mặt với điều chi không rõ
    Vẫn lần mò soi bước trong đêm
    Vắng thời gian vắng luôn hồn ma quỷ
    Còn lại đây một thứ vẩn vơ trơ

    Nên tưởng chừng kia trùng dương trắng xóa
    Trên một con đường dẫn lối đến thiên thu
    Có đảo hoang trôi dần trong sương ảo
    Cửa đóng rồi lòng chợt thắt cơn đau

    Ở nửa bờ vang lên lời khốc liệt
    Ở nửa bờ dòng chảy miết buông xui
    Người chẻ đôi nếm hương vị ngậm ngùi
    Rồi chát đắng trên bờ môi hờn lạnh

    Điều chi hối thúc thúc đẩy sự sinh tồn
    Có sự giã từ lặng lẽ giữa đêm hồn
    Chìm sâu lòng đất ô là con suối
    chảy ngầm như huyết quản đang tuôn

    Mặt trời đen lặng không người đón
    Ngọn khói đen quờn mặc đi qua
    Như khoác bóng một cõi buồn côi cút
    Ta nghe rồi đôi lúc bước chân than

    Đèn thắp lên soi cho bao điều rõ
    Một thoáng nhìn ôm đi mất hư vô
    Để chân như ngơ ngàng như chấm đỏ
    Giọt máu rơi ướt thắm lá sen tàn

    Mái đầu cuối sâu sâu về đất
    Vì tất cả sự vật dường hiu hắt vô hình
    Ta đang mò tìm kim trong bể kín
    Như nhớ một cuộc tình chỉ thấy lúc về đêm

    Người đang gọi càng gọi ta tha thiết
    Thức dậy rồi đôi mắt nhắm nghìn năm
    Và cơn gió phải chăng chừ ngoái lại
    Cất tiếng chào bên nắm mộ hoang xưa

    Lời thỏ thẻ gửi lời trong búp nụ
    Để mai này hoa nở ngát đưa hương
    Chợt xuyến xao như bắt tín hiệu buồn
    Dù không hiểu vẫn buông say chìm đắm

    Kéo lại gần đây lại xa thêm khoảng cách
    Hướng thiên đường vẫn lại lối trăng sao
    Động tiên đâu? buổi lạc bước hôm nào
    người lạc tiếp. Ôi chìm vào đâu hỡi?
    --------------------------------------------------------------------------------------------
    42.Đất lạ

    Chiều buông như khóe mi tưởng niệm
    Sắc màu buồn như cảm xúc con tim
    Luyến tiếc gì những khi còn lại
    Đợi chờ gì như cát phủ tương lai

    Có bước đuổi trên đường đê vắng
    Bước độc hành khuất dưới ngàn dâu
    Bước vẩn vơ qua lại quanh cầu
    Bước về muộn quanh trời nắng tắt

    Từng chuyển biến phải chăng đang thật
    Thời gian dài đứt quãng tâm tư
    Bao đổi khoác cười nhau xa lạ
    Như hẹn hò từ buổi đầu đau

    Nhìn mỏi mắt trời xanh thăm thẳm
    Mây giấu mình những lớp màn đen
    Sao hiện dần như nụ cười lẻ
    Hàng cây già gió khẽ ngân nga

    Chiều như thế chết trong niềm nhớ
    Đã bao lần khóc lại tuổi thơ
    Ôm trăng hiền khi lòng cô quạnh
    Quàng lẻ loi lá hát vang rừng

    Và như thế lưu dấu đã từng
    Nỗi tương tư lên miền đất lạ
    Ta vẫn bước chia xa bao thứ
    Nhưng cõi lòng vô vạn nhớ thương


    -------------------------------------------------------------------
    43.Nơi đây

    Nơi đây giữa bóng thị thành
    Lại nghe hiu quạnh nhớ đồng chiều xưa
    Nơi đây có những cơn mưa
    Chẳng rơi ướt áo lại rơi ướt lòng
    Nơi đây năm tháng long thong
    Ngược xuôi trăm nỗi dấu dòng lệ thương
    Nơi đây khói bụi xe đường
    Hoang vu như giữa đoạn trường vực sâu
    Nơi đây có những gác lầu
    Chiều chiều ra đứng hiên sầu ngẩng ngơ
    Nơi đây sáng tối bao giờ
    Ngẩng ngơ giữa biển bơ vơ cõi người
    Nơi đây có những nụ cười
    Gượng lên khi nỗi bùi ngùi nhớ ai
    Nơi đây có những sớm mai
    Tỉnh ra cứ ngỡ đêm dài còn quanh
    Nơi đây có những lằn ranh
    Không bằng khoảng cách mong manh chữ tình
    -------------------------------------------------------------------
    44. Đổi thay

    Hận cứng đôi tay buông bỏ lại
    Vác theo một nửa thể xác thừa
    Ta hát tình ca mặc năm tháng
    Tỉnh dậy đi này tháng năm xưa

    Cảm thương hết dù không hiện hữu
    Đau tận cùng dấu tích còn lưu
    Trời chợt tím vì chiều như thế
    Hay ta - trời đồng cảm cùng nhau?

    Em đừng hỏi về mùa xuân trước
    Hạ luôn buồn tiếp cuộc chia ly
    Thu như tiễn bằng rừng thay lớp áo
    Để đông rồi một bước chân đi

    Rồi năm tháng xóa chăng năm tháng
    Sống hay còn sống tiếp sống thôi
    Đừng hỏi cảm xúc buồn - vui - khác
    Như hỏi đất trời còn đổi nữa hay thôi

    -------------------------------------------------------------------
    45. Cách chia

    Ngọn núi cao cao một ước mơ
    Chắn ngang dấu cách nửa đôi bờ
    Em bên này anh bên còn lại
    Có bao giờ ta đến được nhau

    Người ở lại một người kia vượt
    Biệt xứ đi rồi hội tắt vui
    Rồi năm tháng rồi ngàn năm nhớ
    Hồn của ai ai đó còn chờ

    Một cánh chim bằng khi sảy cánh
    Hóa ngàn cội rễ buộc đời anh
    Bao lớp tầng sâu tầng lá mục
    Phủ hết bao giờ thôi nhớ mong

    Mùa hoa rụng dở dang hò hẹn
    Thoáng buồn trông ngỡ lúc em nhìn
    Cửa chưa khép tựa chi sầu nhớ
    Để đêm về vỗ giấc (mộng) tìm nhau

    -------------------------------------------------------------------
    46. Chợt anh thấy em còn như chưa mất

    Chợt thoáng thấy loài chim thần thoại
    Hớt hãi bay ngang một góc trời
    Dưới lửa đỏ loan đầy mặt đất
    Giữa tiếng gọi nhau chẳng nên lời

    Anh nhớ em khi rừng khuya ngủ
    Tổ quốc tàn hơi sóng dạt chân trời
    Gió cổ tích không đưa người tìm mộng
    Vô nghĩa ca dao ngôn ngữ quê người

    Tình yêu đã khóc và anh đã khóc
    Khóc nốt cho xưa nếu chưa từng
    Còn khóc tiếp khi cuối chiều trông biển
    Biển có hiểu không mà con sóng rì rầm

    Em có hiểu không, anh biết là em hiểu
    Dù lặng im và dấu vết biệt tăm
    Em đã ngủ kỹ trong hồn anh yên giấc
    Sẽ chẳng có gì chia cách được đôi ta
    -------------------------------------------------------------------
    47.
    Được thấy em cười dù rồi anh chết
    Cả cuộc đời bỏ hết lại sao lưng
    -------------------------------------------------------------------
    48.
    Khi tất cả đều khóc hợp tan
    Vì tất cả một phần của non nước
    Nếu hỏi tình yêu có từ đâu để trả lời bạo ngược
    Bởi tất cả là phần máu thịt của đời anh
    Bởi đất nước là em em cũng là đất nước
    Bởi anh kẻ si tình và vạn kiếp vẫn thủy chung
    -------------------------------------------------------------------
    49.
    Nếu hỏi anh đã lang thang đâu gốc bể chân trời
    Anh chưa đi mất miền quê và quá khứ
    Anh đang tìm về và đứng lặng dưới thời gian
    Anh thách đố dối gian
    Anh xem thường sự thay đổi
    Bởi có bao giờ anh cảm thấy lẻ loi
    Khi chính anh đang yêu đã yêu dù xa cách
    Mãi đợi em lặng lẽ cuối con đường
    -------------------------------------------------------------------
    50. Về quê cũ

    Quanh mình là trùng trùng con nước
    Lớp sóng sầu đưa đẩy dấu thời gian
    Có ngọn gió chiều hiu hiu thổi
    Đón người qua khi chốn cũ chân về

    Lịch sử trăm năm soi thêm dấu
    Cỏ bên bờ chẳng nhớ nổi nghìn năm
    Thuyền về như tròn lời ước hẹn
    Nào bến xa người cũ không còn

    Nơi đây có chừng miền quê khác
    Hỏi ai đây hay nắm đất chôn mình
    Hồn còn rũ bên tàu lá muộn
    Lau nốt lệ đi sám hối muộn màng

    Lữ khách ơi về ngang đò một chuyến
    Ký ức sẽ biên lưu lại chốn này
    Linh ảnh không còn trong sương khói
    đọc lại cổ thi vỡ cõi lòng
    -------------------------------------------------------------------

    51.

    Sáng lạnh se người chết trên đê
    Nỗi ám ảnh đêm không cổ tích
    Tuổi thơ vạch ký ức một đường
    Đau thương quá đỗi đoạn trường

    Người co cụm lại sầu bên đám cỏ
    Giọt sương chờ sầu trắng thời gian
    Cửa nửa tung nửa khép hờ tạm đó
    Đắp chiếc chăn dấu kín sao trời

    Và như trải qua từng âm điệu
    Đôi lúc lòng bần bật rưng rưng
    Trái tim tưởng lúc như ngừng đập
    Gặp lại tuổi thơ đôi mắt khóc òa

    Hy vọng vươn lên rồi lặng xuống
    Lá vàng rơi tựa khóc ngày thu
    Chim về vườn cũ kêu đôi tiếng
    Giữa mùa vải chín chín từ lâu

    Lòng ai vẫn từng đêm theo thức
    Đến hẹn nào trăng lại vàng lên
    Cuối đường có dăm ba sợi tóc
    Đắp mộ chôn người - chính mình thôi

    Đời lại rền chảy ngang khóe mắt
    Vào lại lao hay giấc ngủ vùi
    Thương ai nữa khi đã không còn nữa
    Hay vẫn lời bia vọng khắp muôn lời

    Vẫn tình thiêng âm thầm trao lại
    Mạch suối ngầm mang vọng ước ngày mai
    Thế giới mới kết tự tiếng thở dài
    Và thù hận sẽ giao thành oan giải

    ----------------------------------------------------------

    52.
    Ta đợi em cả đêm còn thức
    Lịch sử đang đi và lưu lại những gì
    Từ đấy vực hiện lên bao hiện thực
    Hiện thực ta còn, chẳng còn chi

    Ta cô độc chừ khi sống sót
    Bước một mình một bước vào đêm
    Tình yêu đã chết, nén chặt vào tim
    sao vẫn thức trước bóng im lìm
    Soi cho rõ đâu là thực tại

    Có phải đêm nay rừng hoang lại
    Để nhớ nhung quỷ mỵ lại ru hồn
    Những rã rời thất bại bị vùi chôn
    Cơn gió lốc bỗng về ngang qua cửa

    Nghe chừng rất lạ cả không gian
    thấy chừng lưu lại rất vội vàng
    Nào cảm xúc nào dấu ta hiện hữu
    Giữa cái thời thù thận mất niềm vui

    Ta tưởng chừng như ta cát bụi
    để hiểu rằng vùi dập cát còn đau
    để giữa lặng im nỗi trở mình trăn trở
    hai bên bờ cát lở xóa bờ xưa

    Ta đến đó khi nào
    Về qua rồi mất biệt

    Bởi những đổi khác từng phút từng giờ
    giữa những tiếng rên rỉ
    lạnh lùng tự trong sâu thẳm
    linh hồn ta bị giam hãm
    tột cùng tù tội kiếp người mang


    ta đã mang đuổi chạy khắp luân hồi
    nếu có hiểu rõ kiếp mình và thân phận
    vẫn nợ nần chồng chất kiếp nào ngui
    ----------------------------------------------------------
    53.
    Này anh từ độ ôm mây lãng
    Đây ta góc núi nhớ nhung trời
    Thoáng nghe xa cách đôi đường lở
    Đôi lần tin báo nhạn lại bay

    Từng đoàn xe qua người xuôi ngược
    Năm tháng chất đầy lệ vấn vươn
    Lịch sử bao giờ cho độ lượng
    Tình người tìm lại cội nguồn thương

    Từ buổi giã từ chim muôn hướng
    Hồn sậy bờ lao úa những chiều
    Có cơn gió lạc đìu hiu thổi
    Chập chờn bước lạc chốn ngàn liêu

    Tàn sắc úa thời gian biến đuổi
    Tiếng ngàn năm đổi cuộc bể dâu
    Rồi mai về nắng rắc ngang đầu
    Soi tích cũ bạc hờn sương điểm

    Rồi khao khát cạn dần con lạch
    Nỗi nhớ nào như vết thương sâu
    Từng con sóng rã rời cuối bãi
    Tan như thể xóa tận không cùng

    Rồi như thế đợi trông hóa đá
    Giấc hoang ca vỗ cánh địa đàng
    Cát lao lung ngổn ngang bức phá
    Cuộc diện tàn chờ hội giải oan

    Qua bước nữa cảnh xa ngàn dặm
    Hiện giữa lòng thực tại vô ngôn
    Nghe thêm vắng ngôn từ ủy mỵ
    Trong tiền thân tự nỗi đau nào

    Buông như thể u minh chẳng định
    Tượng thành chi dấu tích hưng tàn
    Hiểu để rồi đâu khỏi hoang man
    Xiêm y bỏ giữa ngàn sấm động

    Này anh từ độ tàn khuya thức
    Để đón sao mai hay việc chi
    Mà nghe cười mỉm vang ba cõi
    Cuối nẻo ngoái ngang lại gặp gì?

    ---------------------------------------------------------------------
    54.
    Mai đi tiếp niềm vui chôn lẻ
    Biết hành trình chẳng có đích nơi
    Ngang tháp cổ trơ như còn đợi
    Với lầu hoang dịu vợi quê nhà

    Mai đi tiếp xạc xào xác lá
    Dưới bụi chân nghiền ngẫm kiếp người
    Ôm mây hỏi chi tình du lãng
    Chưa đủ thân đã vội yêu thầm

    Mai đi tiếp hai từ giã biệt
    Sóng u mê vỗ tiếp đôi bờ
    Bao giờ biển hóa hơi khô
    Bấy giờ ta vẫn ngây ngô yêu người

    Mai đi tiếp quê nghèo con lũ
    Giữa đồi hôn nhè nhẹ cành thông
    Quặng những tình sỏi đá mòn trông
    Vang lên khúc rộn lòng quân bước

    ---------------------------------------------------------------------
    55.
    Quả tim đập như cơn nhức nhói
    Hơi thở dồn thở như trân trối
    Vỡ toan từng mãnh vụn mạt tàn
    Ta vịn lên bờ thành sắt rỉ

    Mà nghe đau cả cõi đất trời
    Mà chơi vơi giữa bờ đất phẳng
    Cõi lòng ta chợt im - im trống vắng
    Lịch sử ơi biến động không cười

    Đã mấy khi lưu được tên người
    Giữ được chăng? có không còn mất
    Trao lại ai mấy điều sự thật
    Nuốt tận vào tiếng nghẹn non sông

    Còn chi chốn bình nguyên hoang dại
    Nếp trán nhăn đùa đẩy cỏ bay
    Như trêu người đất dài cuối lối
    Mở những lối đi cõi tít mù

    Mười năm thôi mấy ai còn nhớ
    Thơ để đề ai? vạc áo phai
    Nghe mỗi thân sâu hồn đêm quặng
    Hóa kiếp bướm mai kiếp mới chăng?

    Ta dẫu có về nhà khóa cửa
    Đóng chặt tháng năm lớp bụi mờ
    Hãy thử gõ nhẹ xem còn nhớ
    Tiếng động trong đêm sáng lập lờ

    Từng pho tượng cũ đâu cất cánh
    Đá sỏi chuyển mình thoát tự bao
    Trầm luân người vẫn ôm dâu bể
    Đi hoài đi mãi cõi chiêm bao

    Về lại nghe chăng gì trống vắng
    Có phải quên hồn cuối bể xa
    Chợt làn hương tận xông lên mũi
    Có cũng không bốn biển quê nhà

    Hội cũ xanh lên màu hoang áo
    Khói chiều lam biên biếc sông buồn
    Sợi tơ trắng rơi ngang tỉnh thức
    Ai gọi chăng giữa cõi mưa nguồn

    Còn hoang lắm gửi đây hoang dại
    Cát đã lên cuối bãi lấp đầy
    Bờ giếng cổ vẫn hoang hoang lắm
    Tiếng hát từ thăm thẳm đâu hay

    Lời ngàn kiếp nguyền lên tất cả
    Quan hà xưa chiến địa u linh
    Cờ treo rũ ngùi chôn xác lính
    Cõi nhện tơ giăng mắc ân tình

    Còn sót lại đôi bờ cách trở
    Gió về ngang tứ tán tro bay
    Thổi tung hết tàn cơn mộng dữ
    Hỏi là đâu cuối nẻo mây bay
    ---------------------------------------------------------------------
    56.

    Đầu đã bạc tình chi còn giữ
    Phá tử gia sảy mất sơn hà
    Đời như thể cũng không rồi kiệt
    Mắt đã sâu năm tháng buông mình

    Một cõi vắng vắng không đồng vọng
    Lớp đẩy xô vùi lắp anh hùng
    Sông về biển còn chi thân phận
    Cát về qua bụi cát thân lầm

    Cười như thể nuốt tươi dòng lệ
    Khóc như trời hòa điệu tương tư
    Khắp thế gian ngược xuôi còn gặp
    Lúc cuối tuồng tàn cuộc chia ly

    Tìm đâu nữa biết tìm đâu nữa
    Gặp lại em gặp lại môi hồng
    Dù biết rõ nào riêng tình vội
    Cũng tương tư như thưở xa rồi

    Vườn cổ tích từng đêm hay nhắc
    Ngụ ngôn xưa bầng bật tiếng lòng
    Điều thần bí đâu giữa mênh mông
    Mở toan cõi đưa ta tìm mộng

    Những tối vui rồi những tối buồn
    Những chiều theo đuổi ánh hoàng hôn
    Giữa khuya chờ mãi bình minh thức
    Chỉ để thân quen để hóa sầu
    ---------------------------------------------------------------------
    57.
    Cho ta lặp lại yêu người
    tự do thi tự lặp hoài một câu
    Cho ta giăng khắp hồn sầu
    không cần niêm luật quơ câu trải lòng
    Cho ta tùy tiện xuống dòng
    Bởi hay cảm xúc buông thòng từ đâu
    Đời ôm một vết thương lâu
    Tình ôm một vết thương sầu nghìn thu
    Cho ta diễn tả lu bu
    Chi là rối rắm lớp từ bóng đen
    Gửi chi đêm thắp ngọn đèn
    Soi chi trang giấy lắm lem kiếp người
    Cho ta trong cuộc đón mời
    Cuối cùng đáp lại bằng lời qua thơ
    Cho ta một kiếp ngu ngơ
    Nên lòng cứ cố vẩn vơ đôi dòng
Working...
X
Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom