• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Cởi

Collapse
X
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Cởi

    Cởi
    Song Thao

    Yêu nhau cởi áo cho nhau
    Về nhà mẹ hỏi qua cầu gió bay.

    Bài ca dao quen thuộc này đã được phổ nhạc và hát lung tung phụ diễn với những màn cởi, nhất là trong các đám cưới. Cũng may là dân gian ngày xưa hiền lành, chỉ cởi toàn những thứ thuộc vòng ngoài, nếu không nhiều cô dâu sẽ bị lúng túng và nhiều chú rể có thể đứng tim vì bị những con mắt hai họ ăn cỗ trước mình.

    Ngày nay, tôi e rằng tình hình không yên tĩnh như vậy. Yêu nhau, lắm chuyện lắm! Tới đâu thì tới. Lúc ngoảnh mặt nhìn lại thì... con ong đã tỏ đường đi lối về. Gặp những anh chàng họ khác thì may, gặp đúng anh chàng họ Sở thì anh ta qua màn hai liền. Từ cởi qua cỡi. Cỡi đây là cỡi ngựa thiệt phóng vù vù như gió.

    Yêu rồi cởi, đã đành. Không yêu cũng cởi. Chuyện này liên quan đến các ông họa sĩ, mà tôi thì nhiều bạn họa sĩ lắm, các ông ấy mà mắng mỏ thì thật phiền. Vậy phải nói ngay rằng làm nghệ thuật là nghệ thuật. Con mắt các ông ấy nghiêm túc lắm. Thật mà coi như giả. Các cô người mẫu cứ yên tâm cởi. Không cởi mới sinh chuyện!

    Chuyện như thế này. Một cô người mẫu khỏa thân tới xưởng vẽ của họa sĩ làm việc. Buổi sáng, họa sĩ đang uống cà phê (Ôn Đinh Cường nì, ôn hay uống cà phê, nhưng không phải chỉ vì uống cà phê mà đích thị là cái ông họa sĩ trong chuyện này đâu!) bèn bảo cô người mẫu.

    “Còn sớm chán, cô ngồi uống với tôi một ly cà phê rồi mình làm việc sau.”
    Hai người đang uống cà phê, có tiếng chân đi lên thang gác, họa sĩ tái mặt vội bảo cô người mẫu.
    “Cô cởi quần áo lẹ lên! Nhà tôi lên đó!”

    Chẳng biết các bạn có biết tới nhiếp ảnh gia chuyên đi các thành phố lớn, kêu người ta ra đường khỏa thân cho ông chụp hình hay không? Tôi thì không nhớ được tên ông này (mà nhớ làm gì nhỉ?). Tới nơi nào ông cũng được hưởng ứng nhiệt liệt. Cần trăm người thì ngàn người đến. Cần ngàn người thì vài ngàn người đến. Bao giờ số người tới cũng nhiều hơn số người cần. Bữa ông tới thành phố Montréal này, thì trên một ngàn người đến theo tiếng gọi của nghệ thuật. Mọi người phải có mặt từ sáng sớm lúc người ta còn nằm trên giường trong một buổi sáng lạnh lẽo, tự cởi quần áo, nằm la liệt trên đường phố theo sự chỉ dẫn của ông. Tôi đã được coi những bức ảnh nghệ thuật này. Trông cứ như một bày heo bị cạo lông con ngửa tênh hênh, con chổng khu lên trời. Con đực con cái, rõ mồn một! Tiền nong gì đâu. Thích cởi thì rủ nhau ra cởi tập thể cho vui vậy thôi!

    Cái tội của mấy anh đàn ông là có cặp mắt lé. Cái người đáng phải nhìn, chẳng nhìn, lại cứ thấp thỏm đi nhìn những người chẳng giây mơ rễ má gì với mình. Cặp mắt của các bà lại là cặp mắt của những người chăn dắt. Ra đường chẳng nhìn đường xá, chỉ nhìn vào cặp mắt ông chồng. Mà cặp mắt của các ông có làm gì cho cam. Họ chỉ đang giải đáp một thắc mắc về tâm lý.

    Một ông than phiền với bạn.

    “Kỳ lạ thật, vợ mình dù có mặc bất cứ một bộ đồ mới, kiểu lạ thế nào đi nữa thì mình cũng chẳng thấy gì khác lạ cả. Còn với những cô gái khác thì dù có mặc đồ cũ, mình cũng vẫn thấy mới lạ phải không?”

    “Đúng vậy!”

    “Có gì đâu! Nguyên nhân là khi ta đã biết rõ món hàng rồi thì dù có thay đổi lối gói hàng kiểu cách thế nào đi chăng nữa, ta cũng chẳng còn hồi hộp chờ mong gì thêm!”

    Trong các bộ phận trên cơ thể người đàn ông, cặp mắt là bộ phận hư nhất. Nó hư là vì cái gọi là thời trang. Thời trang có cái tính sơ ý. Việc phải làm cứ lơ là không chịu làm. Quần áo để làm gì? Có tối dạ đến đâu cũng biết quần áo là để che đậy thân thể. Thời trang lại là anh tối dạ hạng nhất. Nó chẳng biết che chỗ nào, đậy chỗ nào nên lộn tùm lum lên. Các bà giận là phải. Giận nên tạo ra thời trang mới cho đã nư!
    Một tối nọ, một bà không mặc gì hết trong phòng ngủ. Thấy lạ, ông chồng hỏi.

    “Hôm nay bà làm sao thế, có bị bệnh tâm thần không vậy?”
    Bà ưỡn người ra.
    “Ông không hiểu gì về thời trang hết! Đây là mốt áo ngủ mới nhất đấy!”
    Ông chồng gật gù.

    “Cũng được, nhưng nếu mà đem ủi nó sơ qua một chút thì có lẽ đỡ hơn!”
    Chuyện cởi có lẽ tới đây có thể chấm dứt được rồi. Vì nó đã đi tới chỗ chẳng còn gì để cởi nữa. Nhưng chuyện cởi nó lạ lắm. Hồi sau mới lắm điều hay. Nhất là khi có dính vào tí tiền. Không phải là tiền còm đâu đấy nhé. Nói ra toàn hàng triệu không. Đầu sỏ là mấy ông thày cởi. Tôi không phải là độc giả của mấy tờ báo người lớn như Playboy, Hustler...(phải nói ngay ra vậy cho bảo đảm!) nên không biết tên mấy ông chủ báo thày cởi này. Thỉnh thoảng ngó lên TV, thấy quanh mấy ông lúc nào cũng có những em bé pưng pưng thơm phức vây kín chung quanh, thấy nổi máu ghen tị. Những em bé đắt giá đó, các ông, vốn là những người tốt bụng, nên chia sẻ với mọi người với cái giá dễ chịu lắm. Năm bẩy đồng gì đó (tôi không bao giờ mua nên không biết rõ!).

    Ngày xưa, khi tờ Playboy còn một mình một chợ, chẳng phải cạnh tranh với ai cả nên nghệ thuật lắm. Hình ảnh toàn loại năm chục phần trăm. Đồi núi phương bắc thì rộn rã ánh đèn flash nhưng đồng ruộng phương nam vẫn màn che trướng rủ. Đồi nào ra đồi nấy. Núi đẹp một vẻ thiên nhiên. Thần thánh có ngó mắt qua cũng vẫn thánh thiện được như thường. Thế rồi cái thế giới chúng ta đang sống càng ngày càng quá quắt lắm. Được voi đòi tiên. Mà toàn thứ tiên nguyên thủy. Đồi núi cũng phô ra mà đồng ruộng cũng đẫm ánh mặt trời. Nhức nhối con mắt lắm! Vậy mà đã yên cho đâu. Mấy em người mẫu, tháng tháng phô ra, thì cũng thế thôi. Nhàm!

    Mấy ông thày cởi là những nhà sáng tạo đầy... sáng tạo. Mà còn sành tâm lý nữa. Biết tính tình mấy anh đàn ông là tính tình... khoa học. Biết cái gì thì muốn biết tới nơi tới chốn, tới tận cùng ngóc ngách của vấn đề. Thế nên, chẳng cần phải là kiều nữ, chẳng cần phải là đồng ruộng núi đồi loại xịn, cứ bà nào cô nào nổi tiếng trên báo chí là các ông tới đòi cởi cho thiên hạ coi. Chuyện nghe như chẳng dễ. Đang là những nhân vật thời sự được báo chí ngày ngày nhắc tới, dễ gì cởi. Có họa là điên. Các ông thày cởi biết là chỉ có một thứ làm cho đàn bà nổi điên được: tiền! Cái gì cũng có giá cả. Đến mấy thứ đồ cà chớn bầy bán trong cửa hàng cũng còn có giá, huống chi mấy thứ xịn. Thứ xịn có giá của thứ xịn. Bao nhiêu? Tùy. Nhưng chắc chắn có giá. Cứ đúng giá là... ngã giá!

    Điển hình là em Monica, người được báo chí thổi phồng lên tuy chỉ có mỗi cái tài là thổi kèn cho ông Tổng Thống thổi kèn saxophone. Tài cán hơn thì có chị Katarina Witts, ngôi sao trượt băng nghệ thuật người Đức. Tới giá là cởi. Còn người anh hùng của nước Mỹ trong chiến tranh Irak Jessica Lynch giá bao nhiêu?

    Cô binh nhì Jessica này bỗng được Bộ Quốc Phòng Mỹ bơm lên thành một anh hùng. Đầu năm 2003, Jessica được điều qua Irak, xung vào Đại Đội Bảo Trì 507. Trên lý thuyết đây là một đơn vị hậu cần ở cuối đoàn xe tiếp liệu gồm tám ngàn chiếc dài một trăm dặm, một vị trí an toàn. Cái tích tắc tạo nên một anh hùng chỉ là một tích tắc rủi ro xảy ra vào ngày 23 tháng 3 năm 2003. Đội xe có binh nhì Jesssica đã chạy lạc đường ở thị trấn Wasiryah. Họ bị phục kích và cuộc chạm súng đã diễn ra ác liệt suốt một ngày. Những người chạy đều bị bắn chết, những người chống trả bị bắt và nữ chiến sĩ Jesssica đã anh dũng chiến đấu tới giờ phút cuối cùng. Quân đội Hoa Kỳ đang nóng lòng muốn có được một anh hùng cho cuộc chiến bèn đội vòng hào quang cho Jessica, người đã chiến đấu anh dũng cho tới khi bị bắt với thương tích cùng mình. Cuộc giải thoát Jessica khỏi một bệnh viện của Irak sau đó gay cấn như một phim trinh thám là một dịp tốt để quân đội Mỹ làm ồn ào cả thế giới. Cuốn phim truyền hình Saving Jessica Lynch do đài NBC thực hiện với nữ tài tử Regan được chiếu trong dịp lễ Tạ Ơn vừa qua đã bốc tên tuổi Jesssica lên tới trời xanh. Cả thế giới ngẩn ngơ trước hình ảnh cô gái nhỏ của thị trấn Palestine nhỏ bé. Riêng mấy ông thầy cởi không ngẩn ngơ. Đầu óc họ làm việc ngay. Cởi được em này thì hốt bạc triệu dễ như lấy đồ trong túi.

    Ông thày Larry Flynt, chủ báo Hustler, chớp ngay được thời cơ. Ông đã có trong tay những tấm hình Jessica trăm phần trăm. Ông mua được những tấm hình này với giá bao nhiêu? Ông lắc đầu không nói. Ông đã có ý định phổ biến những tấm hình hốt bạc này nhưng ông đã nghĩ lại thấy không nên làm hỏng hình ảnh một anh hùng của nước Mỹ, một Jeanne d’Arc thời nay!

    Jessica có phải là một anh hùng không? Trong cuốn hồi ký bạc triệu I Am A Soldier, Too mới được tung ra thị trường bán đắt như tôm tươi, Jessica đã lắc đầu không nhận mình là một anh hùng. Trong một cuộc phỏng vấn truyền hình cô đã thành thật xác nhận: “Họ (quân đội Mỹ) đã lợi dụng tôi để tuyên truyền. Tôi không muốn hưởng những gì mình không làm”. Cô đã chẳng chiến đấu chiến điếc gì hết, súng của cô bị kẹt đạn ngay từ những giây phút đầu tiên của trận chiến, cô không bắn được lấy một viên đạn! Những gì cô còn nhớ được là đã sụm xuống và cầu nguyện.

    Jesssica đã hiên ngang từ chối làm người hùng của nước Mỹ. Cô đúng là một người can đảm. Bạn có muốn nhìn rõ đường tơ kẽ tóc của người can đảm này thì hãy chuẩn bị tiền sẵn để mua báo Hustler. Giá bao nhiêu? Tôi không biết ( đã bảo là tôi không phải độc giả của tờ báo này mà!).
    Bạn tôi, ông Luân Hoán, thấy ông Larry Flynt múa cũng múa. Ông Larry lót tay bằng đô la để cởi, bạn tôi cởi bằng thứ mà bạn tôi rất giàu có: thơ!

    với thân thơm suối thơm đồi
    xin em dành một cõi ngồi tôi riêng
    một mình tôi được ưu tiên
    một mình tôi đủ thẩm quyền nhớ nhung
    sẽ chạm tình dọc sống lưng
    sẽ khắc thơ giữa hồng trung chánh tòa
    cho em mặc sức trổ hoa
    bốn mùa vĩnh viễn đều là mùa xuân
    em tha hồ cởi áo quần
    ngâm mình giữa cõi nhớ nhung sinh tồn
    câu thơ lục bát dẫu mòn
    vẫn còn thơm ngát lũng cồn nữ vương

    Mà này, sao cứ nhè phụ nữ mà cởi? Xem ra bất công quá chừng chừng. Cởi các ông một chút cho vui. Nghe ra khó vui quá! Thây kệ, không vui cũng cởi. Cho có nếp có tẻ.

    Nhà sắp có khách, bà vợ tay chống nạnh hất hàm hỏi ông chồng.
    “Bộ ông định mặc quần đùi để tiếp khách hay sao vậy?”

    Ông chồng hậm hực.
    “Phải, tôi muốn mọi người đều biết bà đã nuôi tôi như thế nào!”
    Bà vợ không phải tay vừa.

    “Được! Nếu vậy ông hãy cởi luôn cái quần đùi ra đi, để cho họ thấy là ông có đáng để nuôi hay không!”
    www.dactai.com

  • #2
    (Chẳng biết các bạn có biết tới nhiếp ảnh gia chuyên đi các thành phố lớn, kêu người ta ra đường khỏa thân cho ông chụp hình hay không?)

    his name is spencer tunick
    http://www.spencertunick.com/artwork.html

    Comment


    • #3
      Vui quá!

      Chào bạn! TN đọc bài của bạn buồn cười quá, đang làm việc cũng cười bạn cùng phòng ngạc nhiên tưởng TN bị làm sao.
      Cám ơn bạn đã post bài này.
      Chúc bạn vui nhiều!


      Trong tôi luôn có tiếng nhạc của vũ hội
      Có tiếng cười của những trẻ thơ
      Có tiếng rên của những côn trùng
      Và tiếng than của trái tim bị hại

      Comment


      • #4
        Đây là câu đố vui. Mời các bạn cho đáp án.

        "Yêu nhau cởi áo cho nhau, về nhà dối mẹ qua cầu gió bay" là con gì?
        Bạn Gần Không Tới........Bạn XA Chưa Về.......

        Comment


        • #5
          Là con .....người phải ko bạn?

          Chúc bạn vui nhiều!


          Trong tôi luôn có tiếng nhạc của vũ hội
          Có tiếng cười của những trẻ thơ
          Có tiếng rên của những côn trùng
          Và tiếng than của trái tim bị hại

          Comment


          • #6
            ..::~Trích dẫn nguyên văn bởi anh-tran View Post
            (Chẳng biết các bạn có biết tới nhiếp ảnh gia chuyên đi các thành phố lớn, kêu người ta ra đường khỏa thân cho ông chụp hình hay không?)

            his name is spencer tunick
            http://www.spencertunick.com/artwork.html




            http://www.spencertunick.com/upcoming.html


            Hàng ngàn người Australia cùng khỏa thân vì nghệ thuật


            (TT&VH) - 5.200 người Australia vừa tình nguyện cởi bỏ xiêm y và cùng nhau tạo dáng trước Nhà hát Opera Sydney để giúp đỡ nghệ sĩ Mỹ Spencer Tunick sáng tác. Tunick, từng chụp nhiều bức ảnh nude tập thể gây tranh cãi, cho biết những tác phẩm mới nhất mà ông tạo ra là nhằm nói tới sự dễ tổn thương của con người trong bối cảnh cuộc sống dữ dội nơi thành thị.

            Thông điệp của da thịt

            5.200 người tụ hội ở Nhà hát Opera Sydney hôm 1/3 để giúp đỡ Spencer Tunick là những cá thể khác nhau. Có người cao, người thấp, gầy hoặc béo, già hoặc trẻ. Có cả người đồng tính, chuyển giới và một phụ nữ mang bầu sắp tới ngày sinh. Tuy nhiên mấy ngàn con người đó có một điểm chung là họ hoàn toàn trần trụi, không một mảnh vải che thân.




            Hơn 5.000 con người đã phủ kín các bậc thềm của Nhà hát Opera Sydney



            Những người này đã tập hợp trước bình minh ngày 1/3 để tham gia hoạt động chụp ảnh khỏa thân tập thể với chủ đề The Base của Tunick. Khi mặt trời ló dạng, Tunick đã hướng dẫn các tình nguyên viên tiến hành nhiều kiểu tạo dáng khác nhau trên bậc thềm của Nhà hát Opera Sydney. Tất cả họ đã đứng, nằm úp mặt và thậm chí ôm lấy nhau suốt hơn một tiếng đồng hồ. “Tôi muốn tất cả các cặp ôm nhau, tất cả bạn bè hãy hôn nhau, những người không quen có thể làm gì tùy thích” - Tunick vừa điều khiển đám đông, vừa bấm máy.

            Các tác phẩm của Tunick đã trở nên quá nổi tiếng, tới mức nhiều người Australia tìm đủ cách để được tham gia buổi chụp ảnh. Đơn cử như cặp vợ chồng Amanda và Chris Burke sống tại Sydney đã tạm hoãn kế hoạch cho hai đứa trẻ sinh đôi của họ chào đời, chỉ để có thể tham gia chụp ảnh với Tunick. “Ngay sau khi có mặt trong tấm hình, chúng tôi sẽ phi như bay ra xe taxi” - chị Burke nói với tờ Sun Herald khi đang ôm lấy chiếc bụng bầu - “Chúng tôi luôn ngưỡng mộ các tác phẩm của Spencer nên có thể đặt mọi thứ lại phía sau”.

            Nhiều tình nguyện viên cho biết họ rất ngạc nhiên khi thấy các bức ảnh của Spencer hoàn toàn không gợi dục, bất chấp việc có hàng ngàn cơ thể trần trụi tập hợp tại một chỗ. Một số người khác còn đánh giá phương thức làm nghệ thuật của ông mang tính giải phóng, tự do. Sinh viên Art Rush, 19 tuổi, tâm sự anh tưởng rằng sẽ chỉ có “những người già và người thích khỏa thân” tham dự song thực tế lại khác hẳn. Rush cho đây là trải nghiệm có một không hai trong đời. “Tôi hoàn toàn không thấy gợi dục, chỉ có cảm giác mình đang thuộc về một bộ tộc, một sự kết nối con người” - Rush nói.

            Steven Anglier, người đã phải đội tóc giả để không bị thân nhân nhận ra, bày tỏ sự ngạc nhiên: “Ban đầu, tôi nghĩ việc tham gia chụp ảnh khỏa thân có thể khiến mình phải đỏ mặt một chút. Nhưng thực tế mọi chuyện diễn ra thật vui vì bạn sẽ cảm thấy như mình vẫn đang mặc quần áo, bởi mọi người đều giống hệt bạn”.

            Tunick, 43 tuổi, cho biết tác phẩm mới của ông không có ý nói tới chủ nghĩa phô trương hay gợi dục mà muốn nêu bật sự dễ tổn thương của con người trong cuộc sống dữ dội nơi đô thị.




            Tunick sáng tác trước cơ thể trần trụi của các tình nguyện viên


            “Vua ảnh nude tập thể”


            Tunic là người đam mê việc chụp ảnh nude. Ông từng tuyên bố: “Mỗi cơ thể là một thực thể sống. Nó đại diện cho cuộc sống, tự do, nhục dục và là cơ chế để chuyển tải các ý nghĩ của chúng ta. Mỗi cơ thể luôn là điều đẹp đẽ với tôi”. Tunick đã bắt đầu quay phim và chụp ảnh khỏa thân tập thể kể từ năm 1992. Ông đã tổ chức khoảng 100 buổi chụp ảnh như thế, liên quan tới hàng người tại nhiều nước trên thế giới gồm Anh, Mỹ, Brazil, Tây Ban Nha, Áo, Thụy Sĩ, Pháp, Hà Lan...

            Cụ thể, hồi tháng 6/2003, Tunick đã chụp ảnh 7.000 người khỏa thân ở Barcelona, Tây Ban Nha. Tháng 6/2004, ông lại quy tụ được 2.754 người ở Mỹ. Tháng 7/2005, Tunick đã chụp ảnh 1.700 tình nguyện viên khỏa thân cạnh một bến cảng ở Newcastle, Anh. Tháng 9 cùng năm, ông sang Pháp để ghi hình 1.493 người khỏa thân ở Lyon. Tháng 3/2006, Tunick bay tới Venezuela để làm nghệ thuật cùng 1.500 người khỏa thân ở Caracas. Ngày 6/5/2007, gần 18.000 người đã tạo dáng cho Tunick chụp ảnh tại thủ đô của Mexico. Đó cũng là lần có nhiều người nhất tham gia giúp Tunick làm nghệ thuật.

            Dĩ nhiên không phải lúc nào người ta cũng hăm hở giúp Tunick hoàn thành mục tiêu. Hồi năm 2008, ông kêu gọi 2.008 người hâm mộ bóng đá tới sân vận động Ernst Happel ở Áo để chụp ảnh nhân dịp EURO 2008. Tuy nhiên chỉ có 1.860 tình nguyện viên xuất hiện. Một số nhà chức trách đã tỏ ra không có thiện cảm với Tunick, đặc biệt là tại Mỹ, nơi ông bị bắt tới 7 lần vì tội chụp ảnh khỏa thân tập thể.

            Được biết hoạt động chụp ảnh vừa diễn ra cũng là lần đầu tiên Tunick làm nghệ thuật tại Sydney. Trước đó, ông đã đặt chân tới xứ sở kangaroo hồi năm 2001, nhưng chỉ chụp ảnh khỏa thân tập thể với 4.500 người ở Melbourne. Sau khi việc chụp ảnh mới đây hoàn tất, Tunick cho biết mọi chuyện đã diễn ra hoàn hảo ngoài sức tưởng tượng. “Tôi thật may mắn vì lần này đã có thể quy tụ được rất nhiều người khỏa thân thuộc giới đồng tính nam, nữ và cả những người chuyển giới trong tác phẩm của mình” - ông nói.


            Tường Linh


            [ame="http://www.youtube.com/watch?v=MNGBa26nJGM&feature=related"]YouTube- Spencer Tunick schiet naakt in Amsterdam[/ame]
            Last edited by CONHAKO; 20-03-2010, 11:16 AM.
            ----------------------------

            Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

            Comment

            Working...
            X