• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

KHI EM LÀ HẠT LỆ

Collapse
X
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • inou
    started a topic KHI EM LÀ HẠT LỆ

    KHI EM LÀ HẠT LỆ

    KHI EM LÀ HẠT LỆ

    Khi em là hạt lệ
    Chảy lúc buồn hay vui
    Có hạt màu rong ruỗi
    Nhận phần đất chưa người

    Có khi em màu hồng
    Rơi tách anh buổi sáng
    Hoà với café đắng
    Thành vị tình huy hoàng

    Có hôm em trở xám
    Ngày anh quên làm thơ
    Em rơi từ im lặng
    Dài dài thành hồ mơ

    Những mong nhớ ngang môi
    Rong chơi từng con suối
    Băng qua từng đồi núi
    Đợi hờm tàu khứ hồi

    Bốn muà trong thiên hạ
    Hai muà trong hồn em
    Một muà ngăn đê lệ
    Muà kia toàn trăng rằm

    Hôm anh ôm hạt lệ
    Vào vòng tay thương yêu
    Ru em chờ mộng mị
    Nở đoá tím diễm kiều

    đh

  • inou
    replied



    BỐI RỐI GIỌT NGÀ


    Vương vướng chân trời, mây phủ trắng
    bên kia dãy núi tuyết đã già
    ừ, tháng 5 rồi còn ngủ nướng
    chim ngàn soải cánh_chạm mờ sa
    *
    Người đi, quên bẳng không lời nhắn
    ta trầm ngâm đợi gió đưa thư
    làm nỗi buồn lên phai má phấn
    và ánh u hoài trĩu giấc mơ
    *
    Hơi thở từng đêm nghe lành lạnh
    tóc chưa dài để che ngực trần
    rọi bóng trên tường lung linh nến
    ngoài trời độ nhiệt cũng...si sân
    *
    Từng vùng cảm xúc xoay chùng chập
    đồi núi miên trường nghiêng ngả say
    bối rối giọt ngà rơi ướt tóc
    vành môi trầm cảm tiếng thở dài

    đông hương

    Leave a comment:


  • inou
    replied




    Tuesday, May 21, 2019



    KHUNG TRỜI NHỚ


    Ta rình vách gió hương trời tím
    chợt thấy trần gian một bóng người
    ta mở lịch trình thời đưa tiễn
    đúng vạn ngõ đường chia làm đôi
    *
    Muốn gọi nhưng mây về kéo mắt
    khoé dường thấm mỏi, níu hàng mi
    mới chút khắc giây đà phai nhạt
    lủng đoạn trầm tư vừa dậy thì
    *
    Ta tội tình chi mà đóng cửa
    cõi chúng mình xưa thật vắng tanh
    mất dấu buồn _vui thời hương lửa
    cảm nặng và đau cả...ngực trần
    *
    Ảo tưởng thời gian chuồi biển mặn
    và khung trời nhớ đã thuộc về
    con sóng triều âm dâng lẵng lặng
    chân buồn cào trên đá...ngô nghê
    *
    Ta rình bắt lại hoàng hôn tím
    đem xuống trần gian buột bóng người
    lăn dấu tay vào trang lưu niệm
    rồi chờ lãng đãng ánh trăng rơi...

    đông hương

    Leave a comment:


  • inou
    replied








    ANH QUÊN EM LÀ GÁI HUẾ RĂNG ANH ?


    Mai liệu rừng ngày xưa cỏ còn xanh
    cho em thấy đời mình chưa uá lá
    em chỉ sợ ngày mai rừng trở lạ
    em vật vờ hoài mãi kiếp không anh
    *
    Chỉ mới nghĩ, nhịp tim như hấp hối
    nhớ cánh pơ lăng, nhớ cánh lan rừng
    nhớ tiếng giày Saut, Cọp Rừng Sát...Sát
    giảng ơi, lòng buồn, thương ơi là thương
    *
    ( Nghe bạn phế binh kể đời lính chiến
    dưới nắng Hạ Lào, pháo kích như mưa
    vẫn mặc, tiến lên, đi mở đường máu...
    dù hôm trở về thây bọc poncho... )
    *
    Tháng Tư Bảy Lăm, tan hàng, buông súng
    xiềng xích lao tù, anh xa hậu phương
    mười năm trời dài, tim không chịu ngủ
    em vẫn ngồi chờ... đến ...tóc pha sương

    *
    Liệu anh còn sống, hay anh nằm lại
    trong cuộc hành quân nắng cháy da người
    suốt nguyên mùa hè Tam Kỳ_Quãng Ngải
    lệ vẫn quanh tròng, chảy mãi quanh môi
    *
    Hương áo hoa rừng đêm đêm hữu hiện
    trong tiếng khóc thầm, nước mắt đi hoang
    thương anh từ khi em tròn mười sáu
    anh quên em là...gái Huế răng anh?

    đông hương
    Last edited by inou; 07-03-2019, 03:26 PM.

    Leave a comment:


  • inou
    replied








    ANH QUÊN EM LÀ GÁI HUẾ RĂNG ANH ?


    Mai liệu rừng ngày xưa cỏ còn xanh
    cho em thấy đời mình chưa uá lá
    em chỉ sợ ngày mai rừng trở lạ
    em vật vờ hoài mãi kiếp không anh
    *
    Chỉ mới nghĩ, nhịp tim như hấp hối
    nhớ cánh pơ lăng, nhớ cánh lan rừng
    nhớ tiếng giày Saut, Cọp Rừng Sát...Sát
    giảng ơi, lòng buồn, thương ơi là thương
    *
    ( Nghe bạn phế binh kể đời lính chiến
    dưới nắng Hạ Lào, pháo kích như mưa
    vẫn mặc, tiến lên, đi mở đường máu...
    dù hôm trở về thây bọc poncho... )
    *
    Tháng Tư Bảy Lăm, tan hàng, buông súng
    xiềng xích lao tù, anh xa hậu phương
    mười năm trời dài, tim không chịu ngủ
    em vẫn ngồi chờ... đến ...tóc pha sương

    *
    Liệu anh còn sống, hay anh nằm lại
    trong cuộc hành quân nắng cháy da người
    suốt nguyên mùa hè Tam Kỳ_Quãng Ngải
    lệ vẫn quanh tròng, chảy mãi quanh môi
    *
    Hương áo hoa rừng đêm đêm hữu hiện
    trong tiếng khóc thầm, nước mắt đi hoang
    thương anh từ khi em tròn mười sáu
    anh quên em là...gái Huế răng anh?

    đông hương

    Leave a comment:


  • inou
    replied


    EM ĐI BUÔN CÁT
    *
    Em vào sa mạc đi buôn cát
    mua mưa về bán lại cho đồi...

    cho đám lạc đà thôi khỏi khát
    cho nguồn nước ảo mọng vành môi
    *
    Em lên rừng đốn cây làm củi
    mua lá vàng Thu thế nữ trang
    mua vạn ánh trăng làm ngọc chuỗi
    bán lẻ ngàn sao giá phải chăng
    *
    Em xuống biển tìm rong rêu nhúm
    ngọn lửa tình yêu thắp sáng đèn
    một hạt cơm thương, ngàn nồng ấm
    một nụ cười em vừa miệng anh
    *
    Em quay xuống phố mua sâu đậm
    em bán mùa xuân cho cỏ hoa
    em mời thiên hạ mua thông cảm
    giữ chỉ tình anh làm món quà



    đông hương




    Leave a comment:


  • inou
    replied
    BÁM VÍU


    Vì nỗi buồn, linh hồn thơ vuột mất
    trốn vào trong khoảng rỗng giữa thinh không
    vòm trời rộng như trùng dương bát ngát
    thất thểu bay cánh di nhỏ ngập ngừng
    *
    Vì nỗi nhớ tôi vui lòng chịu đựng
    nhìn tâm linh thắp đuốt rọi tử đồng
    nằm trong dáng diệu người tương tư mộng
    gối lên đời, ngực đài các không xiêm
    *
    Vì nỗi thương, mở cho xoay tâm tưởng
    xa ngàn trùng vẫn nghĩ thật gần nhau
    tim tự tại, tịnh nhịp yên, mắt nhắm
    tictac thôi, hình ảnh trở muôn màu
    *
    Vì nỗi trống, ngay chiều mình ly biệt
    như ai cầm dao nhọn cắt hồng tâm
    trái tim côi nặng vết thương, giãy chết
    tôi đem chôn cùng với tấm thân tàn
    *
    Vì nỗi đau, tôi ướp tôi muối mặn
    uống mỗi ngày cốc đắng khấy đường cay
    tôi cất giọng hát...cuộc tình đã lỡ
    chợt mưa về, hạt vỡ nát trên môi

    đông hương
    Last edited by inou; 05-07-2018, 03:59 AM.

    Leave a comment:


  • inou
    replied
    THÁNG 6 VỀ, LIỆU AI CÒN TÌM NHAU?




    Tháng 6 qua thềm, mang theo nắng
    có cả Hồn Thơ lúp xúp sau
    tia mắt yêu em ngời_thầm lặng
    xuyên thấu hồn, xua những nỗi sầu
    *
    Tháng 6 đa tình , về ở trọ
    trong góc tim dành riêng chỉ anh
    em mở ra phơi từng nỗi nhớ
    sợ mốc meo rồi những chiếc hôn
    *
    Tháng 6 anh về, cời lại lửa
    lâu rồi âm ỉ dưới tàn tro
    em gắng mỗi ngày dùng hơi thở
    thổi lại đừng cho tắt...để hờ...
    *
    Tháng 6 vất buồn lên lưng gió
    cho bay xa khỏi xứ chúng mình
    xứ biển đêm nào trăng lẻn phố
    muốn hôn em mà...sợ...anh ghen
    *
    Tháng 6 này_hay trăm năm nữa
    tình mình vẫn huyền thoại trước sau
    không ai rẽ thúy, chia uyên được
    khi em đã nhận nụ hôn đầu!

    đông hương

    Leave a comment:


  • inou
    replied
    BÌNH YÊN




    Nhắm mắt nghe bước chân tâm sự
    lê gót tìm xin một góc tim
    ngoài đời mưa gió đang hung dữ
    mình lại mong manh _ thêm quá hiền...
    *
    Lỡ mưa quật chết trời tâm niệm
    gãy đoạn đường đi đến tận cùng
    lũ lội bùn buồn từng vũng đọng
    sao về cho kịp với thân thương
    *
    Đường gập ghềnh tia nhìn lạnh đá
    bóng chân tôi chạm nắng võ vàng
    bên lề quán cốc môi ai lạ
    tôi vào, xin về vỗ tóc ngoan
    *
    Tâm sự bây giờ thanh thản lắm
    nhắm mắt bình yên dỗ giấc ngoan
    có vòng tay dịu thay chăn ấm
    dù chỉ một đêm đủ ấm lòng

    đông hương

    Leave a comment:


  • inou
    replied
    MẢNH ĐẤT CUỘC ĐỜI


    Những mảnh đất mà chung quanh toàn cỏ
    đã trăm năm cứ kéo mãi tôi về
    đi tìm lại người thân nay thiên cổ
    còn mình tôi lui tới với nhiêu khê
    *
    Tôi vẫn mong được một lần gặp lại
    khoảng trời xanh thành phố tuổi trăng tròn
    giấc mơ ấy lớp lớp dày ngày tháng
    cứ phủ dày và nặng chĩu hồng tâm
    *
    Mảnh đất chứa nguyên một hồ nước mặn
    mới thoạt nhìn lại ngỡ biển mênh mông
    dạt dào sóng_ triều_rong rêu_ đá sạn
    và lăn tăn hình ảnh những tình thâm
    *
    Cuộc đời tôi cô đơn từ lên bảy
    tôi đi hoài tìm nồng ấm cho Đông
    vì băng giá cứ săm soi ngực trái
    ngày hay đêm tim vẫn lạnh như đồng
    *
    Mảnh đất ấy không mọc gì ngoài cỏ
    vài loài sâu_ vài đàn dế_kiến càng
    hai ba khóm bồ công anh vàng võ
    ngẫm đời mình chung cuộc vẫn...cô đơn

    đông hương

    Leave a comment:


  • inou
    replied
    NHƯ CÁNH VẠC BUỒN





    Như môt cánh vạc buồn chiều về núi
    tôi cũng buồn, ngồi trăn trở niềm ưu
    biết sớm muộn cũng trở lui hiện hữu
    cho hồn thơ nhận cảm xúc ngôn từ
    *
    Nghe khắc khoải chạy dài trong trí nhớ
    con đường này có lúc kỷ niệm qua
    chạm bâng khuâng, nổ bùng như đạn pháo
    tim và tôi lạc mất hướng ngõ về
    *
    Đâu mặt nhau là nửa trăng còn lại
    sau ngọn đồi tóc trọc dưới mờ sương
    tiếng cánh nhạn vỗ cánh êm băng núi
    buồn gì đâu và nhớ cũng miên trường
    *
    Đêm đã sâu, chỉ tôi ngồi bờ lặng
    nhìn sóng vào liếm nhẹ mớ rêu rong
    giòng nào đây, lục lọi trong ngày tháng
    nín câm quen nên quên_nhớ vô chừng!
    *
    Xưa bên tôi có Hồn Thơ luyến cạnh
    giờ chung quanh không khí lạnh bốn mùa
    lòng thật nẫu, những khi chiều dang cánh
    bay độc hành trên đại lộ của mưa *

    đông hương

    * l' Avenue de la pluie

    Leave a comment:


  • inou
    replied






    SÀIGÒN ƠI...NHỚ LẮM...




    Bỗng dưng ngồi nhớ một ngày
    bắt từ ngõ nắng qua đời ngõ mưa
    SàiGòn hôm đến không ưa
    nửa chừng bất chợt mình vừa không quên
    *
    Bao năm quên lửng SàiGòn
    quay lưng kỷ niệm_tuổi hồng _trường xưa
    những đường thành phố ngày mưa
    hàng cây sao gió đong đưa những chiều
    *
    Trong tôi trí nhớ nghiêng xiêu
    bao năm xa cách bấy nhiêu quên dần
    nửa đời xa xứ, lưu vong
    ngỡ là tiếng mẹ còn không nói rành
    *
    Đường xưa lá đổ âm thầm
    ngậm ngùi... e đã nhũn vàng bấy lâu
    công viên thủ thỉ dế sầu
    tiếng chim đêm khóc trên đầu ngọn hoang
    *
    SàiGòn ơi, ơi SàiGòn
    trái tim cũ mục, ngỡ rằng héo khô
    lâu quen, tôi cũng phớt lờ
    cầm như huyết quản cạn từ thiên thu
    *
    Hôm về cố quận_ vô tư
    có gì quyến rủ như xưa mà tìm
    đâu dè nhịp lại hồi sinh
    để ngày bay...nhớ ...thắt tim... SàiGòn

    đông hương

    Leave a comment:


  • inou
    replied
    TẬN CÙNG NỖI NHỚ



    Mai nếu rồi gì cũng là biển mặn
    thú một mình ngồi quán ngắm mây bay
    tách café trăm miềng đường vẫn đắng
    chắc phế hoang định mệnh đã an bài
    *
    Trời cũng đã hay bắt tôi thử thách
    đem tim tôi ngâm trong nước không người
    nhưng nhịp đập vẫn cứng đầu_ tiếp tục
    nỗi nhớ người không thích tuổi thôi nôi
    *
    Tôi biết tôi, cho đến ngày tận lực
    mầm yêu thương bén rễ tự lâu đời
    trăng mới nhú đã trở thành cổ thụ
    trong rừng già mười nhánh vượt qua mây
    *
    Tôi giấu tôi vào tận cùng nỗi nhớ
    thú một mình_thích đối ẩm tim ngoan
    rót mời rượu, tửu đào ngâm hôn cũ
    uống để tìm trọn vẹn giữa mơ hoang
    *
    Chung rượu sao mặn hơn là nước biển
    một hớp vào ngỡ giọt lệ giòng Hương
    tôi hiểu tôi_ cạn chung là vĩnh viễn
    nỗi xa người sâu hơn cả đại dương

    đông hương

    Leave a comment:


  • inou
    replied




    Không dám đọc tiếp thơ vì sẽ khóc
    sợi tình buồn xe lén kẽ bàn tay
    đồng tử vỡ trên tiếng cười dạo nọ
    lời thơ bay như hoa gió lùa dài
    *
    Không dám nghĩ, vì sợ mình ngớ ngẩn
    nhớ thoáng vui, hụt hẫng lại dỗi hờn
    rồi hai khoé tràn lan rơi vô cớ
    những giòng đầy đam mê chợt mùa Đông
    *
    Không dám thở vì sợ tim gục chết
    rồi ai còn chia xẻ chuyện ma tăng
    ai đội mấnkhóc cho người vừa mất
    nguyên cuộc tình ngày xưa ...trở phế hoang
    *
    Không dám trách sao trời không cho nhỏ
    chút anh yêu_ chút hôn đọng ngọt ngào
    chút bùa ngải ngày nào anh tặng nhỏ
    để bây giờ thèm hương môi anh trao
    *
    Không dám nhớ mình còn không tuổi ngọc
    ngày tay anh chạm phải ngực ngây thơ
    đêm vuông tròn gối chăn hai mái tóc
    tóc chúng mình cuống quýt trong đam mê
    *
    Em xếp lại tập thơ anh_ trầm cảm
    sợ lòng mình vào ngõ hẹp tình yêu
    cũng không muốn để buồn về nhấm gậm
    rồi đêm nay cơn mưa lệ quay chiều...


    đông hương

    Leave a comment:


  • inou
    replied
    THƠ ĐI_ ĐỂ LẠI ANH...

    ***
    Thơ đi, để lại anh mùa nhớ
    để lại ngàn trang cổ tích tình
    để lại mềm môi chung rượu hứa
    một ngày hương ái sẽ hồi sinh
    *
    Đừng đợi rồi thấy mình đơn độc
    còn vạn lần sau...vạn đời sau
    em gửi lại anh hồn đêm biển
    em_ cánh chim ngàn tim rất đau
    *
    Mở nhé tim anh_ nhìn sâu thẳm
    giấu một tình yêu đẹp tuyệt vời
    sơn phấn hương em màu xanh mộng
    và áo xiêm màu trăng lả lơi
    *
    Để lại anh nửa hồn xao xuyến
    nửa cảm xúc đầy trong mắt ngoan
    mấy ngấn lệ dài quanh triền mọng
    và hẹn về trong chiêm một đêm...
    **
    đông hương


    Leave a comment:

Working...
X