• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Một chút cho tôi - chút cho người

Collapse
X
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts


  • Miền cỏ nhớ



    Ai gieo hạt lên cánh đồng thời gian
    Mọc lên những mầm cỏ nhớ
    Mỗi sáng tinh mơ sương mờ giăng đầu ngõ
    Gió quyến dụ nỗi buồn quấn chặt những nhánh non

    Mùa thu đã đi về phía cuối hoàng hôn
    Bỏ lại gió riu riu ru nửa trời trống khoắng
    Nghe dường có tiếng bước chân khua từ nơi xa lắm
    Vô thức tay lần xoa nhẹ những nếp nhăn

    Khi phép tính nỗi buồn là con số dôi nhân
    Ta ngoái lại phía sau lưng cơ hồ chừng tiếc nuối
    Thời gian vẫn thản nhiên câu kinh chờ cứu rỗi
    Lẩm bẩm học thuộc lòng những câu chữ mòn vơi

    Gom hết lá rơi có đốt cháy tình đời
    Hay những nhúm tro tàn lại làm ô nhiễm nắng
    Lấm lem cả bầu trời nghiêng phẳng
    một chút mùn vương sao xám xịt trái tim người

    Ai gieo tiếng cười hòa lẫn nước mắt ...
    Rơi …


    Huỳnh Gia
    01/02/2016
    Last edited by Viễn_Du; 07-10-2016, 09:10 PM.

    Comment


    • Chiều trên bến Nhà Rồng



      Chiều - bến Nhà Rồng dõi tầm mắt phía xa xa
      Ta như thấy mênh mông cả đất trời mây nước
      đứng giữa bình yên hơn bốn mươi năm có được
      dường bâng khuâng xao động cõi tim mình

      Chiều - bến Nhà Rồng - nắng treo giọt lung linh
      len lõi giữa táng Đa – tô màu xanh chiếc lá
      Ta thong thả - từng bước chân thong thả
      giữa thành phố tên Người niềm kiêu hãnh lên ngôi

      Chiều thành phố xôn xao - con nước vỗ nhịp bồi
      như nhắc nhở cuộc đời cùng góp xây hy vọng
      cho đất nước hôm nay – ngày mai - dù một phần nhỏ nhất
      cho một tự hào cùng thế giới sánh tầm cao

      Lần ghé về thăm - xin kính cẩn gửi lời chào
      nơi khắc đậm dấu chân son lịch sử
      trải suốt trăm năm chưa bao giờ phai cũ
      công ơn Người – lời tâm nguyện mãi noi gương


      Huỳnh Gia
      13/11/2016

      Viết sau chuyến TTST Bến Nhà Rồng TP HCM


      Comment


      • Giữa Xuân nồng chợt nhớ Thu xưa



        Giữa nắng Xuân nồng – chợt nhớ Thu xưa
        bến Nhà Rồng lao xao - tiếng còi ngân vội vã
        đưa tiễn bước chân Người - thiêng liêng và cao cả
        đưa tiễn một tấm lòng – đưa tiễn một hiến dâng

        Là một mùa Thu hạt nắng hóa trong ngần
        soi rạng bao dung – soi rạng ngời ý chí
        bôn ba khắp … cùng trở trăn dòng suy nghĩ
        cho một hòa bình – cho một ấm no

        Người ra đi - không đánh dấu câu chờ
        vạn dặm sơn khê – tim hướng về quê mẹ
        mấy mươi năm … nắng phai màu tóc trẻ
        nhưng không phai màu kiên định – quyết tâm

        Như ánh mặt trời soi chân lý vạn năm
        như vầng trăng giữa đêm rằm trong – sáng
        như tấm gương đời soi bốn mùa thanh thản
        như niềm tin vào hạnh phúc vẹn toàn

        Xuân đã tô hồng lên đôi mắt nắng - miền Nam
        giữa thành phố xôn xao nhịp đời luôn hối hả
        bến Nhà Rồng - con về thăm - dường không lạ
        nghe xung quanh mình mãi nồng ấm một tình thương



        Huỳnh Gia
        14/11/2016

        Comment


        • Chạm Đông


          Thế rồi
          mùa cũng tàn phai
          Thu không còn nữa
          lá bay cả rồi

          Thôi !
          tô mặt rối biếng lười
          bải buôi
          treo một tiếng cười
          vụn tan

          Bi hài
          đoạn kết vẫn đang
          sau từng lớp vỏ hóa trang
          vẫn tuồng
          chợt nghe tội phấn - thương son
          lụy vương chi nỗi méo tròn nhân gian

          Chạm đông
          cơn lạnh vãi tràn
          kéo cao cổ áo
          lang thang lối đời
          Tìm nơi ẩn trú
          và Tôi
          trống huơ trống hoác
          cõi người
          mụ mê
          Và trong giây phút bộn bề
          Đông sầm sập buốt
          buốt tê nỗi buồn


          Huỳnh Gia
          15/11/2016


          Comment


          • .............................................
            Last edited by Viễn_Du; 05-04-2017, 05:42 PM.

            Comment


            • Viết cho 28 năm nghiệt ngã



              Khi nỗi đớn đau chất đống cao dần
              hai tám năm dang mình trong đói nghèo và tủi nhục
              cơ thể Ta bây giờ giống như thanh củi mục
              đốt không cháy nổi một lần mồi ...

              Muốn cất tiếng kêu trời
              thanh âm dường ứ trong cổ họng
              nghẹn lại như viên sỏi nóng
              âm ỉ từng ngày nung thanh quản nám đen

              Khi đồng tiền lên ngôi
              cả người được gọi bằng tiếng Mẹ thiêng liêng cũng cân đo - phân biệt sang hèn
              vị thế đã định phần kẻ nghèo nên biết mình cần im lặng
              cũng không được tằng hắng
              dẫu chỉ là những lần cố khoả lấp
              thử thứ tha

              Và cuối cùng ta phải buộc ta tìm mọi cách tự bão hoà
              nhồi nhét tất cả những uất ức cộng dồn suốt hai tám năm vào góc tim
              cô lập
              muốn chết đi một lúc
              để có thể quên đi ...
              muốn chết đi một lúc
              để có thể bình yên


              Huỳnh Gia
              Viết tặng kiếp làm dâu - Ta ...
              Tháng 12 / 2016

              Comment


              • Tình khúc mùa đông – 11



                Muốn làm một thứ gì đó trong một ngày đông
                Như quấn ủ trong chăn
                Nghe tình khúc không tên - nhấp ngụm cà phê nóng
                Ngắm bầu trời sương mù giăng giăng
                Hoặc lang thang ngoài cổng
                Nhặt những chiếc lá rơi - đốt
                mong một chút ấm quây đời

                Nhìn những vạt mưa phùn lất phất rơi
                lay phay từng hạt nhỏ
                Muốn lao vào mưa - lang thang
                Nhưng rồi lại sợ
                Thế rồi bó gối ngắm ngày trôi

                Mùa đông tô trắng nửa khoảng trời
                Trống rỗng một khoảng không
                Khối óc dường thừa thải
                Bàn tay im lặng lần xâu từng đợt gió lùa - lạnh tái
                Nhoi nhói mảnh buồn găm

                Đừng yêu mùa đông
                Đừng đợi mùa đông
                Ít nhất là ở nơi bốn mùa không có thật
                Ít nhất là một khoảng thời gian ba phần tư đầy những nắng
                Khô hạn nỗi chờ
                Chan chát sự mông lung

                Nhưng rồi đã không cưỡng nổi
                Cuối cùng
                Mùa ập tới chồng lên từng lớp gió
                Len lõi tận cùng khoảnh tim
                chèn nghẹt thở
                Nỗi nhớ vẫy vùng
                Bung …


                Huỳnh Gia
                Mùa đông 2016
                10/12/2016
                Last edited by Viễn_Du; 09-01-2017, 06:59 PM.

                Comment


                • Mặc định Đông


                  Người bổ dọc nghĩa tình thành nhiều mảnh ngổn ngang
                  đắp vá lòng tham những phút giây kiêu khát
                  bỏ mặc gốc đau bung lõi gầy - vãi mạt
                  cược ván cờ vào những khoanh tuổi sắp chết khô

                  Ta đóng đinh niềm tin vào vách tín ngu khờ
                  hý hửng lắp mảnh ghép yêu thương chệch mẫu khuôn
                  thất vọng
                  uống cạn nỗi chênh chao cho đã nư cuống họng
                  rồi quay mặt dửng dưng ?

                  Hỏa thiêu nỗi buồn trong đóm lửa phiêu linh
                  rải sạch tàn tro – xổ màn trời – buông gió
                  ngữa mặt nhìn đời - nửa tiếng cười tiếc nhớ
                  nửa còn lại bất cần - và như thế lặng im

                  Đi tìm bình yên - mặc định nỗi niềm
                  kệ tháng ngày trôi - những cuộc vui trôi nổi
                  kệ bốn mùa chen qua những cung đường chật chội
                  bỏ lại mỗi chiều rươm rướm mắt hoàng hôn

                  Và chọn riêng mình mỗi một mùa đông
                  ký gửi trái tim cô - niêm phong bằng rét mướt
                  giả như đêm không thể ngủ yên – đêm chực chờ bỏ cuộc
                  chừng lạnh lẽo những giấc mơ
                  Ta dỗ ngọt hoang đường


                  Huỳnh Gia
                  20/12/2016


                  Last edited by Viễn_Du; 28-12-2016, 07:47 PM.

                  Comment



                  • Khúc âm gửi mùa



                    Kiếp người ngắn lắm
                    cớ sao
                    yêu thương chưa đủ
                    cứa đau - được gì ?
                    Mai rã rạc cánh thiên di
                    đồi hoang xác cỏ
                    níu ghì ?
                    đã không ...

                    Kiếp người lắm nẻo gian truân
                    nỗi lo cơm áo
                    kín phần ngổn ngang
                    đôi khi nhắm mắt
                    ngỡ ngàng
                    tỉnh ra
                    thì đã phía đàng vọng thiên

                    Bẻ chèo
                    nhận đắm thuyền duyên
                    khuấy bung con sóng tỵ hiềm
                    tả tơi

                    Buồn ơi !
                    mỗi cuộc cờ người
                    tháng xô - ngày đẩy
                    vỉa đời cằn khô
                    Thương ơi !
                    chăm chút tơ vò
                    mong thoả mãn
                    rộng bước đo thang trời

                    Ta lặng yên buổi giao thời
                    giả câm vờ điếc
                    mặn môi tiếng cười
                    mượn ngôn từ
                    bấy nhiêu thôi
                    quay lưng giặt giũ nổi trôi
                    để mà …

                    Huỳnh Gia
                    06/01/2017

                    Comment


                    • Viết trong đêm 30 tết


                      Ngày giao thừa – không bày biện – sắm – chưng
                      Dáng chị cong viêu bên gánh hoa 30 tết
                      Người dạo phố vơi thưa – đêm trễ tràng nhuốm mệt
                      Những bó Cúc vàng tươi nằm im lặng tần ngần

                      Sột soạt tiếng chổi quét lớn dần
                      Bác công nhân lùa sạch rác vương – gọn gàng và hối hả
                      Những bóng đèn đường dồn hết công suất điện năng - sáng loá
                      Vô tình soi rõ rệt một mảnh đời

                      Lời chào mời lắp bắp đến rối tơi
                      Những bó Cúc như chạnh lòng cố khoe hết sắc kiêu sa
                      Mong mọi người ghé mắt
                      Có ngọn gió nào thản nhiên thổi tạt
                      Vô ý thổi tạt nụ cười vào một góc tối của mùa Xuân

                      Không có giao thừa – Không có bánh chưng
                      Chiếc gánh tưởng nhẹ tênh sau lần mời chào sau cuối
                      Lại trì nặng những bước chân trên bậc thềm năm mới
                      Nơi có những đôi mắt trẻ thơ trông ngóng bóng Mẹ về

                      Xốc lại những gói quà bé tẹo – gói niềm vui
                      Chị khẽ quẹt tay lau nhanh giọt mồ hôi mặn đắng
                      Cất tiếng gọi con - từng nhịp tim co thắt
                      Cố vẽ trọn nét môi cười nhằm trấn át nỗi xốn xang

                      Níu ngược vội vàng thời khắc sắp sang trang
                      Mâm cơm trắng kính tổ tiên lèo tèo vài món nhỏ
                      Nhìn làn khói toả lên cao – nhìn mùa Xuân đi ngang qua ngõ
                      Chị kiên nhẫn đợi tia nắng đầu tiên
                      mong hơi ấm toả hiên đời

                      Huỳnh Gia
                      Viết trong đêm 30 tết Đinh Dậu
                      27/01/2017









                      Comment


                      • Hương mùa xuân


                        Đã mưa tưới mát thềm Xuân
                        sắc màu hoa cỏ hòa chung hương đời
                        bình minh núi ấm làn hơi
                        người trẩy hội
                        ánh mắt cười hân hoan

                        Chiều
                        sương phủ đỉnh non ngàn
                        tâm linh câu nguyện
                        an khang-thái hòa

                        Nguyên tiêu
                        lấp lánh đèn hoa
                        trăng tròn níu ánh sao sa
                        mỉm cười

                        Còn gì nữa
                        mùa Xuân ơi !
                        tim đã thấm
                        cả đất trời mềm say

                        Nối nhịp cầu
                        ấm bàn tay
                        chim về xây tổ
                        sum vầy
                        an yên


                        HG
                        Viết tặng mùa Xuân 2017

                        Last edited by Viễn_Du; 15-02-2017, 08:24 PM.

                        Comment


                        • Trong tiếng kinh chiều


                          Chiều văng vẳng
                          tiếng kệ kinh
                          nắng ngưng tụ nắng
                          treo cành SaLa

                          Chắp tay câu niệm ôn hòa
                          tuỳ âm vọng cõi ta bà
                          định duyên

                          Bồ Đề xòe bóng
                          an nhiên
                          giữa tâm chấn
                          bão muộn phiền thế gian

                          Thuyền trần
                          neo bến bình an
                          khỏa êm từng đợt sóng tràn
                          bờ tâm

                          Chiều vẽ vệt
                          cột khói trầm
                          hương loang tỏa
                          quyện cội mầm vươn xanh

                          Đều đều
                          tiếng dộng chuông ngân
                          nam mô thiện nguyện
                          bước chân khứ hồi

                          Huỳnh Gia
                          11/02/2017

                          Comment



                          • Hoài niệm – Xuân


                            Một lần lúng búng lời yêu
                            ba mươi năm lạc ...
                            đủ nhiều tiếc – đau

                            mấy lần tiếng vọng thẳm sâu
                            giật mình quay ngoắt
                            ngỡ đâu thật gần
                            Xuân - rồi - xuân
                            dốc cạn lòng
                            ngẩn ngơ lối cũ những lần
                            ngang qua

                            Chợt chiều
                            mưa đổ tràn
                            Ta ...
                            cầm tay nỗi nhớ
                            nhạt nhoà mắt trông
                            cỏ non níu giật bước chân
                            sợ ta đăm đắm ngày xuân
                            để rồi ...

                            Khép lòng
                            xếp gọn đầy vơi
                            đừng bung theo ngọn gió đời
                            ngổn ngang
                            Thời gian !
                            Thời gian !
                            Thời gian !
                            nhắc Ta giùm
                            để nhẹ nhàng Xuân hơn

                            Huỳnh Gia
                            10/02/2017

                            Comment



                            • Khúc tự tình tặng tuổi chiều vơi


                              Ta mượn bình yên từng buổi sớm mai
                              sau những bão giông đời hồn nhiên vùi dập
                              không còn những giận hờn hấp tấp
                              hơi thở nhẹ nhàng nương náo bốn mùa trôi

                              Từng hạt nắng rơi
                              rơi nhẹ nỗi bộn bề
                              ngày tháng chênh chao
                              gạn lắng từng dâu bể
                              vỡ kịch đời lật nhiều trang đến thế
                              kết cục không cần phỏng đoán nắng – mưa

                              Một ít sóng cồn cho dư vị men xưa
                              trăm nẻo đường quên
                              vịn vào một nẻo
                              nhịp đập trái tim sau những lần thắt thẻo
                              đã chừng an yên

                              Khúc hát hương say
                              và giai điệu ngoan hiền
                              hoà mây gió lãng đãng đời dâng hiến
                              mượn hơi ấm đôi bàn tay rung phím
                              khúc tự tình riêng tặng tuổi chiều vơi


                              Huỳnh Gia
                              01/03/2017

                              Tặng ngày 26- 03 Tặng riêng Ta

                              Last edited by Viễn_Du; 02-03-2017, 10:42 PM.

                              Comment

                              Working...
                              X