• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Một chút cho tôi - chút cho người

Collapse
X
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • #31
    Dấu thời gian




    Những câu thơ từ dấu vết hôm qua...
    Không có nắng ...nên mùa Xuân chớm lạnh
    Ngắm chồi non vịn gốc đời kiêu hãnh
    Cố vươn mình đón hơi ấm thềm mơ

    Từ rất lâu ...Xuân gọi những ước mơ
    Vòng tay với một nửa miền hạnh phúc
    Nhưng ...xa lắc ... mấy lần xua hy vọng
    Gío mỉm cười chế nhạo những vu vơ

    Những câu thơ muôn thuở chỉ là thơ
    Khoảng cách lặng đứng bên đường đợi chuyến ...
    Cơn gió thoảng đếm thời gian lười biếng
    Xuân ngủ quên bên nỗi nhớ xoay tròn

    Những câu thơ bập bẹ tiếng yêu thương
    Bằng ngôn ngữ vô hình từ lá cỏ
    Sương lạnh giá nép mình buông tiếng thở
    Không gian chùng ,từng nốt nhạc hanh hao

    Những câu thơ chưa nếm những ngọt ngào
    Nên đăng đắng nỗi niềm từng Xuân đợi
    Giao thừa đón chút hương mùa Xuân mới
    Thoáng giật mình , quơ giấu những ưu tư...

    Huỳnh Gia

    26/01/2009

    Comment


    • #32
      Cho người viễn xứ



      Anh hãy về với Hà Nội đi anh !
      Xuân vừa hay cây lộc vừng đổ lá
      Cả không gian rực vàng …Ôi , đẹp quá !
      Tựa trời Tây chợt thu đến một ngày ...

      Anh hãy về thăm Hà Nội chiều nay .
      Đuổi bắt nắng mỗi khi trời lộng gió
      Ngắm hồ gươm lững lờ màu ráng đỏ
      Ngắm những cánh diều bay lượn giữa trời cao

      Anh hãy về Hà Nội để ...gần nhau.
      hơn một chút mà đo lường nỗi nhớ
      Chừng một chút mà lắng nghe hơi thở …
      của vầng trăng đêm khuyết nửa ơ hờ

      Anh hãy về lay tỉnh những câu thơ
      Còn say ngủ trên dòng sông kí ức
      Không có anh , thơ và đêm thổn thức
      Ai vỗ về trong mỗi giấc chiêm bao ?

      Lá lộc vừng trải thảm những lo âu
      Bao nhiêu lá bấy nhiêu lời muốn ngỏ …
      Rồi im lặng ...chờ nghe lời của gió
      Nói thay người đang sống kiếp ly hương

      Những trái tim phiêu bạt khắp muôn phương
      Hạnh phúc không , nửa địa cầu xa tít ?
      Ngoảnh nhìn lại nẻo đường quê mờ mịt
      Bước chân quên như chùn giữa cuộc đời

      Quay trở về , Anh nhé ! trở về thôi ...


      Huỳnh Gia




      19/02/2009


      Comment


      • #33
        Có một lần...



        Có một lần tôi sơ ý đánh rơi
        Ngàn sợi nhớ vướng vào trang thơ lạnh
        Giữa mùa đông , không tìm ra hơi ấm
        Trái tim hồng tê cóng giữa hoang vu

        Một lần quên , tôi lỡ nhặt lời ru
        Và mang cất trong tủ đời giấu diếm
        Ngọn gió khuya khua nụ cười lấp liếm
        Ngoài hiên , mưa xóa mất lối trở về

        Rồi một lần chợt chìm giữa u mê
        Xen giấc ngủ tiếng chân người bước khẽ...
        Bàn tay xoa lên bờ vai nhè nhẹ
        Lời tỏ tình dìm chết một chơi vơi

        Và một lần bỗng nhìn lại chính tôi
        Mong manh quá tình yêu và lý trí
        Mang rào chắn vẹn nguyên lòng ích kỷ
        Mà không hay thơ khóc cả một đời ...


        HG

        28/2/2009

        Comment


        • #34
          Đoản khúc mưa



          Đoản khúc buồn , mưa hát gọi ngày xưa
          Chắc mưa hiểu nên mưa buồn đến thế
          Xưa yêu anh , nhưng biết rằng không thể...
          Đành buông tay , tình gục chết giữa mùa.

          Có những chiều em trốn giữa trời mưa
          Mặc cho gió quất từng cơn ran rát
          Ngày anh đi , mưa đổ chùn khuôn nhạc
          Câu hát giữa chừng ngưng bặt , buốt con tim

          Ngày anh đi , em chỉ biết lặng im
          Gom nỗi nhớ nhờ thời gian giữ lấy
          Không hy vọng dù một lần gặp lại
          Chờ đợi ư ? mưa xóa dấu chân rồi .

          "Như đã dấu yêu " em hát dưới mưa rơi
          Nghe mặn chát đôi môi mình mím chặt
          Khoảng trống ấy lấy gì đây khỏa lấp ?
          Người vô tình hẵng đâu biết , đâu hay.

          Một thời yêu anh , giờ xa quá tầm tay
          Không níu kéo ,sợ đời thêm mõi mệt
          Thôi , đặt bút vào thơ câu chấm hết
          Để dặn lòng : "tình đẹp lúc dở dang"

          Huỳnh - Gia


          03/03/2009

          Comment


          • #35
            Nếu...



            Người bảo cuộc đời là một giấc chiêm bao
            Sau giấc ngủ , bình minh về trước ngõ
            Có ai không , đến đây tôi hỏi nhỏ :
            " Gíâc chiêm bao tàn là cái chết , phải không ? "

            Nếu cuộc đời là bức tranh nhuộm độc sắc hồng
            Màu hạnh phúc , giấc ngủ dài trải thảm
            Có hay không cho ta lòng cam đảm
            Từ giã một lần , xa hẵng giấc chiêm bao ?

            Còn nếu cuộc đời toàn nếm trải đớn đau
            Sóng gió giữa dòng , con thuyền ta nhỏ bé
            Thì tôi sẽ nói thay người , người nhé !
            Không có niềm tin , giấc ngủ chẳng là gì...

            Giấc ngủ vẫn còn dài ... cuộc đời vẫn bước đi
            Giấc chiêm bao vẫn còn những đắng - cay - mặn - nhạt
            Nếu giấc ngủ tàn , bình minh về sẽ khác
            Chỉ có những linh hồn bất lực , thế mà thôi !

            Thôi thì giấc chiêm bao hãy che giấu cuộc đời
            Để ta có một niềm tin vào phía trước
            Để ta còn buồn - vui với những lần mất - được
            Và trái tim này còn biết đập để mà yêu.


            Huỳnh Gia

            04/03/2009

            Comment


            • #36
              Khoảnh khắc buồn ký ức .



              Mưa vẫn buồn từ thuở tuổi đôi mươi
              Từ nước mắt chực rơi...kìm nén vội
              Để chợt thấy trái tim mình nóng hổi
              Người xa người , bến đợi dỗ lòng quên

              Như con thuyền trên ngọn sóng lênh đênh
              Tình trăn trở giấc ngủ vùi ký ức
              Nào ai biết đã bao lần chợt thức
              Gọi giấc chiêm bao mang ngày ấy xa rời

              Đêm có buồn , đêm bầu bạn với mưa rơi
              Chừng kỷ niệm , chỉ một mình đêm nhớ
              Đêm đứng lặng nhìn vầng trăng khuyết lỡ...
              Bóng khuất dần về phía tối chân mây.

              Lối về xưa...in dấu lệ hao gầy
              Thôi ngoảnh mặt để dặn lòng vững chãi
              Là khoảnh khắc... cuối đoạn đường ghi lại
              Người có quên người , tôi vẫn nhớ... một mình tôi .

              Huỳnh Gia

              06/03/2009

              Comment


              • #37
                Thơ và Đêm



                Đêm vô tình gầy dựng khoảng trời đau
                Thơ sơ ý , để rơi từng câu nóng
                Đêm bỏ lại mảnh tình côi héo hắt
                Thơ đắm chìm trong cõi nhớ tả tơi

                Thơ bắt nguồn từ ngọn gió rong chơi
                Ru hồn muộn phiêu du đêm hư ảo
                Như con thiêu thân đốt thân mình lảo đảo
                Mà không màng nắng ấm phía chân mây

                Đêm cuốn thơ vào những cơn lốc cuồng say
                Như định mệnh từ trái ngang sắp đặt
                Lạc bước chân quên , ngàn mối tơ buột thắt
                Tháo cho rời , mất trọn một đời công

                Đêm gọi hồn thơ , trăn trở đến nặng lòng
                Vô ý bước qua nhau , thơ và đêm thổn thức
                Chồng chéo những lo âu , Tôi mấy lần thúc giục
                Đêm sắp ngủ vùi , ai đánh thức dùm thơ ?

                Huỳnh-Gia

                09/03/2009

                Comment


                • #38
                  Ôi thời gian !



                  Ôi ! thời gian vô tình lắm hỡi người
                  Trái tim ta, mạch máu hồng vẫn chảy
                  Làm sao đây gọi tình yêu tỉnh lại
                  Sông u mê dìm chết một lần chờ ?

                  Đến bao giờ đuổi kịp những giấc mơ
                  Khoảng đường rộng , đêm dài lê thê quá
                  Bước chông chênh , dăm ba lần suýt ngã
                  Bàn tay nào níu lại những lần buông ?

                  Câu thơ còn truyền tải những nhớ thương
                  Ta cứ viết đến khi nào kiệt sức
                  Ai nhìn thấy nỗi đau trong lồng ngực
                  Cứ nhói lên thi thoảng những đêm buồn

                  Người vô tình mang nỗi nhớ đóng khuôn
                  Bức tranh lạnh mờ sương miền ký ức
                  Và như thế trên dòng đời vô thức
                  Ai thấy ta cười cay đắng với tình ta ?


                  Huỳnh Gia



                  09/03/2009

                  Comment


                  • #39
                    Chia tay trong mưa



                    Chia tay người tôi về dưới cơn mưa
                    Mà nghe như có gì rơi... mặn chát
                    Gía ngày xưa ta chọn con đường khác
                    Thì hôm nay nghịch cảnh chẳng đón mời

                    Chia tay rồi , về anh nhé ! về thôi
                    Kẻo mưa lạnh làm buốt đau niềm nhớ
                    Dòng thư xưa lấm lem màu dang dở
                    Đã úa nhàu từ độ ấy mưa rơi

                    Đời không hề đẹp tựa giấc mơ trôi
                    Nên trái tim phải nhường đường lý trí
                    Ngôn ngữ tình yêu có hai từ :"ích kỷ"
                    Không thể ...ừ thôi ! trói lại tim mình

                    Người biết không ,sỏi đá chẳng vô tình
                    Dây dưa mãi ,vô hình lòng đau nhói
                    Tôi không thể thốt lên lời giả dối.
                    Đành xin người quay gót cố tìm quên .


                    Huỳnh Gia


                    09/03/2009

                    Comment


                    • #40
                      Kiếp quên...


                      Ngày xưa chiều đổ cơn mưa
                      Vòng tay che chắn ta đưa nhau về
                      Vì đâu mắc lỗi câu thề
                      Bỏ đêm đơn lẻ ủ ê mộng thường

                      Trách con nhện nhả sợi vương
                      Để cho mưa khóc cuối đường chia phôi
                      Thà như gió thoảng mây trôi
                      Thà như giấc ngủ , đêm rời - nắng lên

                      Bây giờ từng bước chông chênh
                      Triền đau trượt ngã , rộng thênh nỗi buồn
                      Một lần níu , mấy lần buông ?
                      Trái tim mắc nợ vô thường kiếp quên .

                      Huỳnh Gia


                      11/03/2009

                      Comment


                      • #41
                        Tôi nợ.



                        Tôi nợ nỗi buồn , mang đổ hết vào thơ
                        Cho gánh nặng đừng nghiêng triền một phía
                        Mong tìm thấy dùm nhau phần định nghĩa
                        Mà cân bằng định mệnh vốn khắc khe

                        Tôi nợ chữ quên , sương phủ kín lối về
                        Đành vay mượn cả gánh sầu nặng lãi
                        Đâu là lúc thời gian quay trở lại
                        Chồng chất đủ nhiều , mang gán trả thế nhân ?

                        Xin lệ đừng rơi trên dấu vết những bước chân
                        Vùng ký ức tìm nhau đường lận đận
                        Tay cố chặn giữ yên từng nhịp đập
                        Mong trái tim không khoắc khoải từng giờ

                        Tôi nợ một người , xáo trộn những đêm mơ
                        Bừng tỉnh giấc , nỗi đau ôm riết lấy
                        Bóng thời gian vô tình như dừng lại
                        Trả tôi về cùng thực tại trống trơ

                        Tôi nợ nỗi mong chờ đan chéo những thờ ơ
                        Nợ nỗi nhớ đang giấu thân góc khuất
                        Tôi nợ cả tôi những nụ cười khỏa lấp
                        Nợ chỉ một lần , đời trả mãi không vơi...


                        Huỳnh Gia


                        14/03/2009

                        Comment


                        • #42
                          Lỡ bước.




                          Một lần lỡ bước bến tương
                          Nhện đau vì bởi tơ vương quấn đời
                          Chiều nay mưa gió tơi bời
                          Tìm nhau mấy bận... rã rời bước đau

                          Biển lòng từng đợt sóng trào
                          Đêm say thơ gọi hồn vào cõi mê
                          Nẻo anh đôi bóng đi về
                          Đường tôi lẻ bạn bộn bề nhớ nhung

                          Có không giây phút tao phùng
                          Một lần trút cạn nỗi lòng riêng mang
                          Trách đời cao quá đa đoan
                          Gieo chi hạt giống dở dang nẩy mầm ?

                          "Một lần buông có rơi không ?"
                          Băn khoăn tự hỏi , cõi lòng thấm đau
                          Vô tình để lạc mất nhau
                          Đường đời vạn lối , lối nào chung đôi ?

                          Chiều giăng mây xám lưng trời
                          Một Tôi đứng lặng đếm thời gian trôi .


                          Huỳnh Gia

                          15/03/2009

                          Comment


                          • #43
                            Thử ví...




                            Thử ví cuộc đời là một buổi trưa hè
                            Thì những câu thơ sẽ như làn gió mát
                            Thổi vào tim ta một chút gì lãng mạn
                            Để khoảng tối tâm hồn cảm thấy dịu dàng hơn

                            Thử ví cuộc đời như một quãng đường trơn
                            Không khéo léo , dăm ba lần trượt ngã
                            Những vết tím bầm hằn sâu vì sỏi đá
                            Để cẩn thận hơn từng bước nhỏ lần dò

                            Thử ví cuộc đời như một chuyến đò
                            Người tách bến , kẻ tìm bờ...mệt lữ
                            Có đôi lúc cồn cào con sóng dữ
                            Giữa dòng trôi ...ai biết sẽ ra sao

                            Thử ví cuộc đời như thế chẳng có nhau
                            Thì anh nhé ! vẫn còn đây nỗi nhớ
                            ( Dù năm tháng có phai màu lá cỏ ,
                            nắng hanh khô , chiều nhạt bóng , mây mờ.)

                            Thử ví cuộc đời như là một giấc mơ
                            Bình minh ghé mang nỗi buồn xếp lại
                            Mang gửi gắm khoảng trời riêng giữ lấy
                            Để thơ mãi trọn vần , Ta níu cuộc đời trôi...

                            Huỳnh Gia

                            24/03/2009

                            Comment


                            • #44
                              Dấu chấm hỏi



                              Một kiếp lỡ vay nợ ân tình
                              Ta hoài mang trả để đinh ninh
                              Tim không hối tiếc thời gian ngắn
                              Nào ngờ xây xát một điêu linh

                              Đoạn trường ai bắt thân gỗ mục
                              Vô tình gãy mất đoạn bâng khuâng
                              Đêm về không ngủ , lòng hối tiếc
                              Nối lại sao đây nhịp tao phùng ?

                              Một kiếp đa đoan , một kiếp người .
                              Ta nợ một người , nợ mãi thôi .
                              Tóc xanh thuở ấy nay đã bạc .
                              Thời gian nhìn lại thoáng ngậm ngùi .


                              Huỳnh Gia

                              23/03/2009

                              Comment


                              • #45
                                Viết cho ngày sinh nhật



                                Tay chắn nến , gió thời gian vùn vụt
                                Thoáng qua thôi , hơn một nửa đời người
                                Soi bóng tóc bên hiên chừng một lúc
                                Bâng khuâng nhìn nhiều sợi bạc màu vôi

                                Mấy mươi năm bôn ba đời lận đận
                                Kiếp con tằm tất bật nhả đường tơ
                                Chợt nhìn lại , mới hay mình đánh mất
                                Một nửa đời dang dở những ước mơ

                                Ganh đua mãi vẫn đôi bàn tay trắng
                                Gánh ân tình trì nặng cả đôi vai
                                Muốn phủi hết một lần không lo lắng
                                Lại lo âu ngày rộng , tháng năm dài...

                                Muốn gởi cả nỗi buồn đang oằn nặng
                                Nhờ sông quên chuyên chở tận cuối nguồn
                                Dường chợt thấy đôi mắt từ xa thẳm
                                Như thì thầm :" Đời còn lắm sợi vương "

                                Thôi mặc kệ những bon chen mời mọc
                                Gọi trái tim đều nhịp đếm giao thời
                                Chừng bến đợi gọi hồn đêm trở gót
                                Môi mỉm cười thanh thản cuộc rong chơi

                                Huỳnh Gia

                                ..............................



                                Viết tặng riêng Tôi và ngày 26/03 .

                                Comment

                                Working...
                                X