• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Một chút cho tôi - chút cho người

Collapse
X
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • #16
    Ký ức


    Ký ức hiện về một thoáng gần -xa
    Thoắt lãng đãng tan mờ như sương khói
    Thoắt ngô nghê như linh hồn vô tội
    Thoắt trào dâng nguồn cảm xúc tuyệt vời...

    Ai lý giải dùm tôi nước mắt với nụ cười ...
    Trộn lẫn vào nhau trong quãng đời ngắn ngủi
    Âm ỉ niềm vui - nỗi buồn và hận - tủi
    Cuộc đời này sao lắm những gian truân

    Trên quãng đường đan chéo vạn bước chân...
    Những tưởng hợp - tan ,
    chuyện thường tình cuộc sống
    Có đôi khi ta cuối đầu thất vọng
    Là lúc ngậm ngùi đưa tiển bóng thời gian

    Cho trọn kiếp này , ký ức - bước chân hoang
    Đừng quay lại , ngổn ngang đời , mặt - trái
    Bờ môi run , nỗi đau bào xé mãi
    Bờ cát trơ cằn ,đâu những dấu chân in...?

    Biển trời mơ , con sóng nhạt...vô tình
    Day dứt mà chi khoảng thời gian vá víu
    Mỗi một ngày với tay tìm bận bịu
    Cố chôn vùi ký ức tận cùng xa...

    Huỳnh Gia

    Comment


    • #17
      Tình Xuân



      Chút tình gửi kẻ tha hương
      Xuân - không bánh mứt , chè thơm , pháo hồng...
      Mắt buồn vời vợi ngóng mong
      Mong ngày tri ngộ thoả lòng nhớ thương

      Này anh ! xuân thắm nẻo đường
      Mai vàng khoe sắc , nắng ươm vách trời
      Sao không về với...người ơi !
      Tình quê vẫn trọn câu thề năm nao

      Đêm , đừng than với trăng sao
      Ngưòi xưa lòng hẳn nao nao chạnh lòng.
      Tôi - người cách núi , ngăn sông
      Niềm vui xuân đến , được không...ta cùng ?

      ...Nối vòng tay ,đón mùa Xuân
      Nắng hồng tôi gửi , ấm lòng kẻ xa
      Mời nàng Xuân đến bên ta...
      Nhẹ nhàng dạo khúc tình ca tuyệt vời...

      Tuyết rơi thì mặc tuyết rơi...
      Hướng về Nam nờ nụ cười "đón xuân"

      HG

      Comment


      • #18
        Xa xăm...



        Cát mãi chỉ bãi cát hoang sơ
        Hằn sâu vết chạm khắc ven bờ
        Từng đợt sóng xô - nền cát khóc
        Quyện vào hơi thở vết chân khô

        E ấp chút tình gởi hư không
        Gío thôi thúc gọi , nắng như nồng...
        Từng đợt hanh khô , lòng hoang tái
        Chập chờn mê tỉnh - có còn mong ?

        Góp gió vào mong biển cuộn trào
        Sóng dào dạt sóng , dìm đời nhau
        Bao dấu yêu xưa , hoà theo biển
        Mong đời là mộng , thoát cơn đau

        Ta tìm nhau tận cuối cùng trời
        Mắt mờ chân mõi ,không nghỉ ngơi
        Ngày tháng nhạt dần màu sương tóc
        Bóng người - sóng biển...cuốn dần trôi...

        HG

        Comment


        • #19
          Có lẽ


          Có lẽ tôi cần một chút nhớ - để quên
          Kỷ niệm ngày xưa - theo đời nhau bấu víu
          Một nửa niềm vui lóe lên rồi tàn rụi
          Hai mươi năm dài - khao khát - hoá tro than

          Có lẽ ngày xưa , huyền diệu những cung đàn
          Ru hồn bay vào giấc mơ thần thoại
          Tim chẳng ngủ yên - đắm chìm trong mê dại
          Thoáng giật mình - nhìn thực tại - đắng cay

          Giữa đêm khuya ai buông tiếng thở dài
          Mà vai nặng một gánh đầy ký ức
          Nghe hình như nhói đau từ lồng ngực...
          ( Rồi sẽ được gì trong những tháng ngày sau ? )

          Có lẽ tôi nên ủi phẳng trái tim nhàu
          Dây dưa mãi - thời gian đâu ở lại
          Thôi hãy ngủ yên cho đêm dài ra mãi
          Biết đâu chừng là trọn vẹn hôm nay .

          Huỳnh Gia

          Comment


          • #20
            Trả lại nỗi buồn



            Phía cuối con đường là nắng
            Hay mưa ...?
            Ta còn biết để gọi thời gian quay lại
            Kỷ niệm còn không ... ta cứ tìm kiếm mãi
            Câu hỏi trong đầu :
            "Hạnh phúc ở nơi đâu ? "

            Bản tình ca ứơt rồi sau những đợt mưa ngâu
            Thu vì thế trở nên buồn lặng lẽ
            Từng nốt nhạc chơi vơi giữa đêm trường quạnh quẽ
            Tiếng hát bay vào khoảng trống vắng
            mênh mông

            Ta cố đợi nắng về trong những buổi rạng đông
            Sưỏi ấm niềm tin sau mỗi lần mệt mỏi
            Thức tỉnh trái tim sau những lần bối rối
            Trên đoạn đường đời đầy rẫy những phong ba

            Và cuối cùng , ta cũng chỉ là ta
            Hạnh phúc là đây -
            những cam go vất vả
            Hạnh phúc là đây -
            sau những lần gần như khuỵ ngã
            Bỗng thấy dừơng vững chãi những bước chân

            Ta trả nỗi buồn về phía sau lưng
            Để còn thấy trên môi nụ cười luôn luôn điểm
            Và có lẽ ta thôi ...
            không bao giờ tìm kiếm
            Tât cả xa rồi
            dĩ vãng hãy lặng yên .


            Huỳnh Gia

            Comment


            • #21
              Góc nhỏ thơ Đường


              ============


              Một chút bên đời


              Một chút bên đời một chút thôi
              Bao nhiêu thương nhớ gởi theo người
              Tình xưa pha nhạt cùng mây gió
              Nghĩa cũ mặn nồng anh với tôi
              Nâng phiếm ngân nga ru khúc hát
              Cung trầm tha thiết điệu buông lơi
              Bao nhiêu kỷ niệm thời hoa bướm
              Một chút cho anh , chút cạnh đời ...



              Huỳnh Gia


              =============================


              U uẩn



              Tâm tư trầm uất nỗi niềm gì...
              Sao lệ chực chờ đọng ướt mi ?
              Trọn kiếp phiêu du hồn hoá đá
              Ngàn năm chờ đợi mắt thâm chì
              Dòng sông trôi mãi đời phiêu lãng
              Ghềnh đá còn đây bóng lỗi thì
              Lạnh lẽo lê thê từng bước mõi...
              Trên con đường rộng chẳng người đi .



              Huỳnh Gia


              ======================

              Tình trăng



              Trăng đến đây rồi ở lại thôi
              Cùng nhau trò chuyện hết đêm thời
              Mây che nhè nhẹ bờ hiên vắng
              Gió thổi mơn man một góc trời
              Nâng chén tri giao tim đối mặt
              Buông vần tao ngộ bạn cùng tôi
              Mộng mơ một thuở còn lưu giữ
              Gói trọn tình trăng suốt cuộc đời


              Huỳnh Gia



              Lời vọng...


              Người đến chốn xưa đã bấy lần
              Nhìn hoa lả tả rụng đầy sân
              Vườn hoang thơ nhạt , vần thanh biếng
              Cảnh lặng niêm lơi , ý luật tàn
              Xao xuyến gió lùa run khóm lá
              Bùi ngùi mưa nhỏ ướt tim gan
              Lời than ai vọng buồn thê thiết
              Khiến kẻ xa rời nỗi xót lan.


              Huỳnh Gia


              ===========

              Bi khúc

              Duyên nợ tại trời hay tại ai ?
              Xuôi chi oan trái buốt thân gầy
              Đường xưa pha nắng mòn đôi gót
              Lối cũ bụi mờ sỏi đá chai
              Vạn dặm sơn khê , lòng thổn thức
              Muôn trùng sóng biếc , dạ bi ai
              Vấn vương một chốc rồi đau mãi
              Loạng choạng tim côi bước mệt nhoài

              Huỳnh Gia
              Last edited by Viễn_Du; 31-08-2009, 06:55 PM.

              Comment


              • #22
                Khi...!



                Khi ban mai đánh thức giấc mơ
                Tôi trở lại là tôi cùng hiện thực
                Niềm hạnh phúc lạc loài trong tiềm thức
                Bỗng ngỡ ngàng luyến tiếc khoảng trời đêm

                Khi ban mai gọi nắng ghé bên thềm
                Bao tất bật cho cuộc đời...trở dậy
                Tôi loay hoay trong nỗi buồn hoang hoải
                Bỗng giật mình tự hỏi : "mình là ai ?"

                Khi ánh dương soi sáng muôn loài
                Soi giọt lệ còn hằn trên đuôi mắt
                Tôi tìm lại tôi , xem vẫn còn hay đã mất
                Nửa cuộc đời trơ trọi chỉ đôi tay

                Tuổi ấu thơ là một chuỗi ngày dài
                Là khốn khó...đói -nghèo -lam lũ
                Là những bữa cơm chỉ muối dưa đã đủ
                Đôi mắt mẹ già chồng chất dấu chân chim

                Đời mẹ nghèo , ngày cũng giống như đêm
                Chầm từng chiếc nón nang vun cuộc sống
                Sức mẹ mõi mòn , lòng nuôi hi vọng
                Sẽ một ngày hạnh phúc đến gọi tên

                Nay mẹ đi xa , tôi còn lại mình ên
                Gia tài để lại...đôi bàn tay, khối óc
                Và lời khuyên :"không bao giờ đựoc khóc ,
                Dù trên đường đời dẫm phải chông gai

                Khi mẹ đi rồi ,gánh nặng trao vai
                Tôi lầm lũi bứơc trong nỗi buồn đè nặng
                Đoạn đường xa quả nhiên không bằng phẳng
                Còn lại một mình ,biết nương dựa vào ai...?

                Khi bình minh lên xua bóng tối bao vây
                Nhìn ánh dưong soi bầu trời ,tôi biết
                Tôi sẽ có một niềm tin mãnh liệt
                Vào cuộc đời...vì bên cạnh...có anh .


                Huỳnh Gia

                Comment


                • #23
                  Gió không phải là roi mà vách núi phải mòn
                  Anh không phải là chiều mà nhuộm em đến tím...*

                  * Thơ Hữu Thỉnh

                  Thăm thẳm một lời ru



                  Để biển chiều
                  trơ trọi một một bóng mây

                  Cơn sóng mùa Thu
                  xao động biển phương này
                  Chòng chành nhớ
                  chòng chành đau
                  rồi tan vỡ
                  Biển ngóng trời xa
                  Thuyền không về bến đỗ
                  Bờ cát chờ...
                  nằng nặng những vết chân

                  Hàng phi lao chiều lặng gió
                  bần thần
                  Mây chùn lại
                  mây dường như bối rối
                  Biển nhớ ai
                  mà xôn xao tiếng gọi
                  Tôi đợi ai về
                  nỗi nhớ lạnh lùng rơi !?

                  Tôi đợi ai về
                  thời gian thản nhiên trôi
                  Cho biển những ngày nắng vãi tràn
                  nóng hổi
                  Bãi cát khô
                  hằn dấu chân mệt mõi

                  Nắng chỉ dịu dàng...
                  khi màu tím viền mây

                  Chiều chỉ dịu dàng khi biển hết cơn say
                  Biển hôm nay thật gần...
                  Còn anh thì xa lắm
                  Để ánh mắt tôi cứ nhìn chiều
                  đăm đắm
                  Thời gian trôi , xa dần câu ví dặm
                  "Người ở đừng về..."
                  Thăm thẳm một lời ru....


                  HG

                  Comment


                  • #24
                    Thì cũng thế - vậy thôi


                    Đã bao lần ta tìm chốn bình yên
                    Vì cuộc đời kia - một chuỗi dài vô vị
                    Và cũng có khi ta tự bảo mình đừng bao giờ suy nghĩ
                    Thì cả một khối tròn - bộ óc tưởng vỡ tung

                    Hai mươi năm rồi oằn nặng đến khòm lưng
                    Ta quảy một gánh gian nan - từng bứơc đi chao đảo
                    Trên con đường xa đôi chân mòn gượng gạo
                    Từng vết chai sần thâm tím - buốt vì đau

                    Đã biết bao lần ta tự hỏi - vì sao ?
                    Chữ 'hạnh phúc" được điểm tô bằng muôn màu ,muôn vẻ
                    Lại chẳng đến cùng ta - vô tình chi - đến thế
                    Ai biết ta chờ ? lặng lẽ bóng thời gian

                    Trên những cánh đồng hoang
                    Vắt tận chân trời là màu xanh lá cỏ
                    Ta ngước mắt nhìn chiều - lời thì thầm gọi gió
                    Biết tìm nơi nào -thanh thản phút nghỉ ngơi ?

                    Thôi thì hãy cứ rong chơi
                    Như kẻ tha phương cả một đời lưu lạc
                    Có lẽ cuối chân trời kia - cuộc đời sẽ khác
                    Hoặc thế nào - thì cũng thế - vậy thôi !

                    Huỳnh Gia

                    Comment


                    • #25
                      Tôi muốn ?



                      Tôi muốn gỡ - ném vào miền hoang vắng
                      Những nỗi buồn đang bám chặt quả tim
                      Ngày - hối hả cùng bao nhiêu tất bật
                      Đêm - cầu mong giấc ngủ thật yên bình

                      Tôi muốn khóc một lần cho kiệt cạn
                      Tim lạnh lùng - Mắt ráo hoảnh - trời ơi !
                      Tôi muốn bóp quả tim mình cho nát
                      Và hóa thân vào cát bụi trọn đời

                      Kiếp nhọc nhằn oằn trên lưng gánh miết
                      Sắp cuối đoạn đường - lảo đảo bước chân đi
                      Là số phận ? Trời bày chi - cay nghiệt !
                      Chỉ là tôi - nhỏ bé - ích lợi gì ?

                      Đông -Hạ -Thu -Xuân
                      Bốn mùa dường như một
                      Ngắm màn đêm - méo xệch nửa nụ cười
                      Muốn bỏ lại sau lưng - Một mình thôi - chạy trốn
                      Về cỏi hoang tàn - từ đó kiếp rong chơi

                      Nhưng vô hình - sao cứ mãi đứng đây
                      Nhìn thân xác hao gầy theo năm tháng
                      Ôi ! khối óc biết bao lần hoảng loạn
                      Chỉ muốn lòng mình thật tỉnh - lại như say ?!

                      HG

                      Comment


                      • #26
                        Độc thoại


                        Có lúc tự hỏi lòng mỗi câu hỏi
                        -" vì sao ?"
                        Tìm mua chi một món hàng xa xỉ
                        Hai chữ "tình yêu" là cái gì cao quí ?
                        Trái tim nghèo
                        chờ giảm giá...
                        trời ơi !

                        Tôi ngoảnh lại mình
                        gọi thử trái tim tôi
                        Ồ ! nhịp đập loạn cuồng miền ký ức
                        Nhẫn nại tìm quên giữa hai bờ
                        ảo -thực
                        Chôn nỗi buồn
                        vào tận đáy thời gian

                        Qủa tim khô theo từng giọt lệ tràn
                        Chỉ còn lại một tình yêu chấp vá
                        Theo ngày tháng bỗng thấy mình lười biếng lạ
                        Cuối con đường
                        khe khẽ hát...vu vơ

                        Ôi ! tình yêu
                        Tôi đã biết tôi khờ
                        Đâu đủ sức để mua
                        Thôi ! nhường cho kẻ khác
                        Cố trấn tỉnh :
                        "tôi ơi ! đừng tuyệt vọng *
                        Về ta về
                        đừng khóc nữa nhé tôi "


                        Huỳnh Gia



                        * Nhạc Trịnh

                        Comment


                        • #27
                          Lắng nghe.





                          Tôi lắng nghe tiếng thở dài của thời gian
                          Nặng nề rớt giữa không gian u tịch
                          Như tiếng côn trùng giữa đêm trường rả rích
                          Như tiếng khóc của hàng cây trơ bóng ven đường

                          Những chiếc lá ăn sương
                          Nằm co quắp giữa trời hoang hiu quạnh
                          Thoi thóp thở khi mùa thu chóng vánh
                          Dập vào đời cái chết lạnh...cong -khô

                          Tôi lắng nghe nhịp sống chậm từng giờ
                          Nụ cười trẻ thơ ,cái nắng thiêu từng ngày héo hắt
                          Và một ngày phụt tắt
                          Niềm tin cuộc đời bị giật lấy , thản nhiên

                          Tôi lắng nghe tôi bỏ sót nỗi niềm riêng
                          Mặc gió cuốn về miền hoang hoải
                          Trố mắt nhìn ,ánh nhìn đầy sợ hãi
                          Quay lại nhìn tôi , quá nửa cuộc đời - buồn.


                          Huỳnh Gia

                          Comment


                          • #28
                            Lạc



                            Những bước ngập ngừng bên triền dốc mùa Thu
                            Trượt dấu bàn tay , mưa nhòa giăng mất lối
                            Có giọt nào vương đôi mắt chiều hôi hổi
                            Thoáng giật mình - hạt nắng muộn buông rơi

                            Những bước chân đời vấp ngã giữa mùa trôi
                            Bàn tay níu ngọn cỏ xanh chìều vắng
                            Một chuyến đi - về đôi bàn chân rối rắm
                            Khoảnh khắc xa xăm - đôi mắt lặng im nhìn

                            Cánh diều ngân khúc hát giữa rộng thinh
                            Chiều tạm lắng cho nỗi buồn đi ngủ
                            Đêm sương lạnh mềm vai gầy thiếu nữ
                            Đời vô tình - lạc bước chốn phù du ...


                            Huỳnh Gia

                            Comment


                            • #29
                              Bài thơ cho ký ức





                              Tôi viết bài thơ ngày ấy tuổi hai mươi
                              Gởi lại cho người mấy mươi năm còn lại
                              Cho tiếc nuối đong đầy chiều hoang hoãi
                              Khi cánh chim trời khuất dạng cuối chân mây

                              Tôi viết về vầng trăng tỏa ánh sáng như ngày
                              Nơi tiếng hát vút cao giữa trời đêm lặng gió
                              Nơi có tình yêu gõ vào tim nghẹt thở
                              Từ đó đêm về thi thoảng khóc vì đau

                              Tôi viết cho cuộc đời như một giấc chiêm bao
                              Nơi gượng gạo buông tiếng cừoi cay đắng
                              Rồi sau đó giữa không gian vắng lặng
                              Chợt thấy mình - kẻ thất bại thảm thương

                              Tôi viết cho tôi ...từ nghịch lý đời thường
                              Hơn hai mươi năm đói - nghèo và khổ cực
                              Những cơn lốc xóay cuồng lên từng lúc
                              Nhổ bật niềm tin về hạnh phúc loài người

                              Tôi viết cho ngày giã biệt thuở rong chơi
                              Từng bước xoảy theo lối mòn mãi miết
                              Tửởng có lúc buông trôi vì quá mệt
                              Lại vội vàng gựơng dậy ...bước từ đầu !?

                              Và muốn viết cho riêng vùng kí ức khắc sâu
                              Để từ đó nghe một chút lòng thanh thản
                              Chừng có lẽ cuộc đời còn phóng khoáng
                              Tặng nửa nụ cừơi còn sót lại trong nhau


                              Huỳnh Gia

                              Comment


                              • #30
                                Chỉ có thế




                                Một chút cho hôm nay
                                Một lần cho mãi mãi
                                Như màn đêm có bao giờ ngưng lại
                                Dù một giây...giấc ngủ yên bình
                                Mỗi lúc bình minh
                                Choàng tỉnh giấc với bộn bề lo tính
                                Những bước chân vô định
                                Đeo bám thời gian dò dẫm bước theo về
                                Và những đam mê
                                Vụt tắt mất như ánh sao rơi rụng
                                Tất cả những gì được - mất
                                Là những dấu chân chim hằn khuyết nửa quãng đời...

                                Hạnh phúc một con người chỉ có thế
                                Mà thôi !


                                HG

                                Comment

                                Working...
                                X