• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Thơ Tình Minh_Phong

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Minh_Phong
    replied
    *** Xuân Tươi ***

    Trước đó năm năm nghĩ quẩn hoài.
    Người tình phụ bạc quá chua cay.
    Ngày xưa cắt cớ xa rời bỏ.
    Khiến cõi lòng đau mãi nhớ hoài.

    Đến nỗi nhiều khi rất hận người.
    Mong rằng kết cuộc đến thật mau.
    Cho người sớm thấy điều ai tạo.
    Báo ứng người vay trả kiếp này.

    Mãi đến hôm nay chuyện nhạt phai.
    Lòng thôi khó chịu tháng năm dài.
    Không còn tủi hận buồn than thở.
    Quá khứ qua rồi thuở đắng cay.

    Ngẫm nghĩ tình yêu tựa áng mây.
    Bay bay hoán chuyển khắp phương trời.
    Và không định hướng khi nào tới.
    Cũng chẳng ngừng trôi kiếp khói mây.

    Giờ thì mộng đẹp kể từ đây.
    Chuyện cũ ngày xưa đã hao gầy.
    Mãi sẽ không còn gây ấn tượng.
    Vui đời hạnh phúc với tương lai.

    Leave a comment:


  • Minh_Phong
    replied
    Xuân

    Cảnh tết tha hương quá quạnh hiu.
    Trầm ngâm ảm đạm giữa ban chiều.
    Không lân nhãy múa, khua kèn trống.
    Cũng chẳng người vui trỏi nhạc tiêu.
    Viễn xứ xuân này mai rất hiếm.
    Hoa đào đất khách thế nhưng nhiều.
    Ong bay bướm lượn nào đâu thấy.
    Tết đến mà sao, cảnh hắt hiu.

    Leave a comment:


  • Minh_Phong
    replied
    *** Học Thơ Đường ***

    Cố dệt bài thơ mãi chẳng xong.
    Làm sao thạo luật nhớ ghi lòng ?
    Trong khi muốn học thơ đường luật.
    Biết hỏi cùng ai giúp thật lòng ?

    Đúng luật thơ đường nghe khó lắm.
    Nhưng người gắng học chắc thành công.
    Thời gian sắp tới không chừng sẽ …
    Họa dệt cùng ai một ít dòng.

    Thử viết bài thơ, mong góp ý ...
    Thơ đường mới học, dệt hay không ?
    Trong khi sắp xiếp âm vần điệu.
    Thấy cũng êm êm tựa suối dòng.

    Chãy chuốt từng câu chứa nỗi lòng.
    Thơ đường bát ngát quá mênh mông.
    Không sao chóc lát mà thông thạo.
    Dệt được bài thơ động cõi lòng.

    Leave a comment:


  • Minh_Phong
    replied
    *** Vườn Xưa ****

    Đáng lý vườn hoa đẹp biết bao.
    Ngày xưa lắm những sắc hoa màu.
    Thanh tao ví tựa nơi tiên cảnh.
    Khiến mỗi người qua mãi dạt dào.

    Nhắc đến … lòng càng nhớ thuở nào.
    Lần mưa gió bấc khiến người đau.
    Nơi nơi ngập nước cây tàn héo.
    Hủy diệt ngàn hoa trở nhạt màu.

    Kiếp số dù hoa ở chốn nào.
    Xưa nay tạo hóa giống như nhau.
    Vườn hoa gấm vóc ngày xưa đó.
    Rã cánh trôi bay khổ kiếp đào.

    Giả sử xưa kia nếu chẳng mưa.
    Ngàn hoa vẫn đẹp tả sao vừa.
    Và không gió bấc làm tàn phá.
    Có lẽ hoa vườn chẳng lưa thưa.

    Tiếc nuối ngồi buồn viết vậy thôi.
    Làm sao níu lại cảnh qua rồi.
    Trong khi thời tiết là như thế.
    Chuyển đổi làm sao sức một người.

    Leave a comment:


  • Minh_Phong
    replied
    *** Kiếp Người ***

    Biển vẫn màu xanh của đại dương.
    Ngày đêm sóng động suốt canh trường.
    Đùa vui bọt nước, thuyền trên biển.
    Gió nắng mưa trời với tuyết sương.

    Mượn biển màu xanh để ví von.
    Đời người chiếc bóng, tuổi hao mòn.
    Thanh xuân đã vậy, nay nào khác.
    Sống cảnh cô phòng nhạt phấn son.

    Vẫn biết người mơ …một nửa riêng.
    Suy đi nghĩ lại phó tùy duyên.
    Nên lòng uẩn khúc hoài như thế.
    Bởi vậy lâu nay mãi ưu phiền.

    Ví mãi đời mình tựa biển khơi.
    Màu xanh mãi giữ đến muôn đời.
    Không phai nhạt sắc hương tình ấy.
    Hỏi biết bao giờ hết chơi vơi.

    Cuộc sống dần dần sẽ đổi thay.
    Con người mấy thuở sống lâu dài ?
    Thời gian hủy diệt người, nhan sắc.
    Vậy hãy chung vui trọn kiếp này.

    Leave a comment:


  • Minh_Phong
    replied
    *** Phấn Chấn ***

    Ngước mặt lên trời hít thở sâu.
    Và đừng mãi nghĩ chuyện u sầu.
    Không nên cố nén làn hơi thở.
    Thả lỏng tinh thần chẳng hại đâu.

    Chuyện đã qua rồi ! Vậy có sao ?
    Buồn chi mãi giữ đến ruột bào ?
    Trong khi kẻ khác nào thương tội.
    Chẳng đáng cho người lệ xót đau.

    Tiếc rẻ mà chi ? Thứ bạc tình !
    Cần gì bi lụy cúi cầu xin ?
    Tình yêu thế đó thì hàng khối.
    Sống cảnh lang bang mấy nặng tình ?

    Kẻ thích đua đòi hiếm chung tình.
    Chi toàn phụ bạc ác như tinh.
    Và là quỉ nhập thay đổi lớp.
    Giáng xuống trần gian quấy nhiễu mình.

    Thật sự trên đời vẫn có tình.
    Nhiều điều rất được đáng thanh minh.
    Ai kia vướn phải tình ngang trái.
    Vậy hãy chôn sâu một bóng hình.

    Leave a comment:


  • Minh_Phong
    replied
    *** Bài thơ cho em ***

    Hứa rằng anh vẫn yêu.
    Vì em mãi nuông chìu.
    Xây tình vui hạnh phúc.
    Cho đời bớt cô liêu.

    Anh đây nào phải kiêu.
    Cố ý để đặt điều.
    Vui chi chỉ chốc lát.
    Buồn lòng người anh yêu.

    Này em có biết không ?
    Anh đây mãi một lòng.
    Yêu em hoài hết kiếp.
    Dẫu tóc bạc răng long.

    Vì đây điều em mong.
    Có được một tấm chồng.
    Biết yêu và trân trọng.
    Không như lá, bèo rong.

    Thế thì hỏi em yêu.
    Vần thơ có ngọt bùi ?
    Tiếng lòng anh trong đó.
    Có khiến làm em vui ?

    Leave a comment:


  • Minh_Phong
    replied
    *** Nhớ Xưa ***

    Nhớ mãi chiều nao gió lá bay.
    Hoàng hôn nắng nhạt trải mây dài.
    Giăng giăng gợn sóng như dòng nước.
    Tạo cảnh khung trời đẹp tuyệt thay.

    Có lúc mưa chiều nước sa bay.
    Mưa reo gõ nhịp lá hoa hoài.
    Âm vang tí tách nghe từng giọt.
    Trút đổ tuôn trào lạnh buốt vai.

    Dạo đó lòng như nhớ đến ai.
    Không gian cảnh tượng khiến u hoài.
    Và luôn mộng tưởng điều hư ảo.
    Một cõi thiên đàng chỉ có hai.

    Khi tình chớm nở khiến mê say.
    Nét đẹp kiêu sa dáng trang đài.
    Ánh mắt vành môi đều rất tuyệt.
    Gieo lòng nhớ mãi chẳng hề phai.

    Nhắc chuyện năm xưa cảnh mộng mơ.
    Hồn vui đắm đuối với trông chờ.
    Tâm tư ấp ủ hoài một thuở.
    Cảnh đẹp mơ huyền tựa ánh thơ.

    Leave a comment:


  • Minh_Phong
    replied
    *** Khoan Dung ***

    Có đáng gì đâu ? Phải giận hờn.
    Làm người độ lượng vẫn hay hơn.
    Không vì chuyện nhỏ mà gieo oán.
    Tập tánh dung hòa với đối phương.

    Thà rằng sống vậy được người thương.
    Cố chấp làm chi ? Lắm đoạn trường.
    Hãy tránh ngôn từ không bổ ích.
    Cho lòng khỏi vướng cảnh cô đơn.

    Tuy nhiên cuộc sống phải bon chen !
    Lợi lộc công danh bởi kim tiền.
    Thế giới muôn màu ai nỡ bỏ ?
    Nên nhiều lắm kẻ ích người khen.

    Thường người mới gặp ! Mấy thân quen ?
    Tiếp chuyện qua loa mặc thấp hèn.
    Nếu phải là người tâm hợp nhất.
    Thì dù mới gặp cũng say men.

    Bởi thế lòng người chớ khoá then.
    “ Khoan dung “ chẳng phải gọi là hèn.
    Dùng tình khất phục lòng nhân thế.
    Sống cảnh chan hòa đáng ngợi khen.

    Leave a comment:


  • Minh_Phong
    replied
    *** Chân Tình Cho Nhau ***

    Chỉ biết rằng anh lúc bấy giờ.
    Mơ đời hạnh phúc đẹp như thơ.
    Người yêu chấp nối tình sâu khắc.
    Cảm giác trong anh mãi đợi chờ.

    Thật sự không sao biết chữ ngờ.
    Đôi lòng cách biển, mộng như nhau.
    Chưa lần gặp gở nhưng hoài bảo …
    Nguyện sẽ vì nhau đến bạc đầu.

    Ngẫm nghĩ cơ duyên quá nhiệm mầu.
    Ngày đầu dạo nét đọc thơ nhau.
    Hồn anh lúc ấy say ngây ngất.
    Tưởng đã quen em tự thuở nào.

    Bởi thế anh đây nhắc lại hoài.
    Xưa còn chiếc bóng mộng chưa phai.
    Đôi ta đã đến gieo tình cảm.
    Xóa hết thương tâm chuỗi tháng ngày.

    Vẫn biết đường đời vốn thật dài.
    Đời người chỉ đếm ngón bàn tay.
    Nên anh ước muốn mình vui mãi.
    Sống ở bên nhau trọn kiếp này.
    Last edited by Minh_Phong; 27-05-2008, 10:55 PM.

    Leave a comment:


  • Minh_Phong
    replied
    *** Vết Xưa ***

    Mai này sẽ ra sao ?
    Cái đẹp tựa hoa đào.
    Có còn hoài nguyên vẹn ?
    Hay là sẽ tàn mau.

    Nhớ hoài thuở năm nao.
    Người kiêu hãnh tự hào.
    Ta đây nhìn nổi bật.
    Bây giờ thì ra sao ?

    Còn nhớ xưa hay không ?
    Lúc chưa vợ thành chồng.
    Người như điều mộng ước.
    Cõi lòng thật trắng trong.

    Bao năm sống bên nhau.
    Tưởng tình chỉ một màu.
    Không ngờ phai sắc nhạt.
    Người gieo cảnh khổ đau.

    Đã hết rồi phải không ?
    Đôi lòng ngăn cách trở.
    Không còn gì đáng nhớ.
    Người trở thành ... bèo trôi.

    Leave a comment:


  • Minh_Phong
    replied
    *** Tình xưa ***

    Tình xưa vẫn ghi sâu.
    Em nào có nhạt mờ.
    Dù rằng đã qua lâu.
    Nhưng lòng cứ nao nao.

    Chuyện buồn khiến tim đau.
    Mộng đẹp của ngày nào.
    Chân tình em gởi trao.
    Như diều đứt bay cao.

    Lâu nay em vẫn vậy.
    Vương mang một nỗi hờn.
    Và luôn dệt thơ buồn.
    Mong rằng được vui hơn.

    Thật lòng chẳng biết sao.
    Khi tình đã nhạt mờ.
    Còn gì để đáng nhớ
    Em hãy cố quên mau.

    Vì đời chẳng bao lâu.
    Rồi đây tóc phai màu.
    Em đừng ghi khắc mãi.
    Chuyện tình đã qua lâu.
    Last edited by Minh_Phong; 13-05-2008, 07:25 PM. Lý do: edit

    Leave a comment:


  • Minh_Phong
    replied
    *** Tự sự ***

    Trên đời lắm kẻ mộng cuồng si.
    Một dạ yêu thương mãi níu ghì.
    Bảo tố phong ba nào khiếp sợ.
    Lòng thành chẳng muốn cảnh phân ly.

    Cũng có người yêu chẳng nghĩ suy.
    Trăng hoa chuốt chải mặt chai lì.
    Như ong bướm lượn tìm hoa mật.
    Đến lúc no phì biết thứ chi ?

    Thế giới muôn màu lắm thị phi.
    Người đau kẻ khổ bởi vì si.
    Do lời mật ngọt tình gian dối.
    Khiến cõi lòng người mãi khắc ghi.

    Biết mấy muôn điều khiến sầu bi.
    Không riêng phú quí lẫn hàn vi.
    Ai người vấp ngã đều đau khổ.
    Mắt lệ tuôn trào ướt khóe mi.

    Đã bước vào yêu chớ hoài nghi
    Tâm linh nhẫn nại giữ kiên trì.
    Không vì bức xúc mà xung đột.
    Khiến cảnh tương tàn chẳng ích chi.

    Leave a comment:


  • Minh_Phong
    replied
    *** Hoài nhớ ***

    Trước đó quen nhau thấu hiểu đâu.
    Làm sao khỏi sợ cảnh u sầu.
    Đôi tim cách biệt dần quên lãng.
    Một mối tình thơ chuốt gởi trao.

    Vốn biết đời ta mãi của nhau.
    Còn chi mộng tưởng thuở năm nào.
    Hay hoài nhớ chuyện buồn xưa ấy.
    Để khiến sầu vương những nổi đau.

    Đã bốn năm dài cách biệt nhau.
    Tình thơ vẫn đẹp chẳng phai màu.
    Lời yêu ước hẹn còn ghi nhớ.
    Nguyện sống bên nhau đến bạc đầu.

    Nghĩ lại ngày đầu mãi đến nay.
    Gian nan trắc trở mới sum dầy.
    Không như lẫn tránh tình vay mượn.
    Toại cảnh tình nồng vẫn đắm say.

    Nhớ nhé đừng quên những mộng mơ.
    Duyên tơ hạnh phúc thuở mong chờ.
    Nay tình trọn vẹn điều thầm ước.
    Gắng giữ bền lâu tựa áng thơ.

    Leave a comment:


  • Minh_Phong
    replied
    *** Nỗi đau ***

    Đường dài ắt có khúc đuôi đầu.
    Sống kiếp làm người phải khổ đau.
    Trách khứ chi nhau về dĩ vãng.
    Dần rồi cũng sẽ thoáng phai mau.

    Tình yêu vốn tựa như trang sử.
    Chuyện của người hoài mộng khát khao.
    Hạnh phúc, tương lai trong cuộc sống.
    Nhưng nào vẹn giữ mãi yêu nhau.

    Thơ buồn mãi chỉ toàn ngang trái.
    Những mối sầu làm dạ xót đau.
    Khiến biết bao lòng người réo rắc.
    Lời tình xúc cảm thắm hồn chao.

    Người ơi dĩ vãng của năm nao.
    Níu giữ hoài chi cảnh nhạt màu.
    Để khỏi ngày đêm hoài tưởng nhớ ...
    Lời bùi mật ngọt giết đời nhau.

    Trần đời bạc bẻo bén hơn dao.
    Nói đến lòng đau lệ máu trào.
    Bởi kẻ vô tâm tình bấn loạn.
    Thôi thì cố xóa vết thương đau.

    Leave a comment:

Working...
X