• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Thơ Tình Minh_Phong

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Minh_Phong
    replied
    *** Cảnh tình ***

    Ngồi đây mình ngắm sao trời.
    Xa kia hai ánh sáng ngời kề bên.
    Hỏi em biết nó mang tên ?
    Để anh kể chuyện đôi tiên giáng trần…
    Khi xưa họ vốn phàm nhân.
    Người Nam kẻ Bắc chưa lần gặp nhau.
    Sống trong thời loạn, binh đao.
    Cảnh người tản lạc, lệ trào thê lương.
    Bây giờ hết cảnh chiến trường.
    Nhưng nhiều người vẫn tha hương xứ người.
    Nhân ngày lễ Chúa ra đời.
    Đôi tiên gặp gỡ trao lời yêu đương.
    Tuy xưa ngăn cách dặm trường.
    Trải qua khốn khó bước đường chông gai.
    Nhưng vì mong đợi ngày mai.
    Đôi lòng nguyện mãi luôn hoài có nhau.
    Đến nay tình thắm dạt dào.
    Đôi tiên hạnh phúc đượm màu yêu thương.
    Vậy em giờ chắc đã tường.
    Đôi ta vui cảnh thiên đường gấm hoa.

    Leave a comment:


  • Minh_Phong
    replied
    *** Tự tình ***

    Rượu tình chưa nhấp, thế mà say
    Phải chăng duyên nợ đã an bày ?
    Nên hoài thao thức, thầm mơ ước.
    Chấp nối cùng em hết kiếp này.

    Tuy biết cuộc đời hai chúng ta.
    Không còn như thuở tuổi lụa là.
    Soi gương dưới nguyệt khoe hương sắc.
    Như những hoa tươi thắm mặn mà.

    Giờ đây tuổi xế bóng chiều tà.
    Cõi lòng nhạt lạnh cảnh trăng hoa.
    Tâm tư trống vắng buồn hiu quạnh.
    Như áng mây trôi tuổi về già.

    Nhớ lúc quen nhau cách không xa.
    Mình vui tâm ý rất bình hòa.
    Đêm đêm thức trắng cùng thơ thẩn.
    Dệt những vần thơ tuổi ngọc ngà.

    Giờ đây hai đứa thành vợ chồng.
    Em còn mãi nhớ chuyện xưa không ?
    Kỷ niệm đôi ta thời dĩ vãng.
    Nhắc lại nhau nghe mối tình hồng.

    Leave a comment:


  • Minh_Phong
    replied
    *** Nguyện vọng ***

    Vất vả vì con suốt một đời.
    Mong đàn con nhỏ khỏe, vui chơi.
    Cơm no áo ấm ngày hai bữa.
    Được vậy lòng vui, miệng mỉm cười.

    Mới đó giờ đây đã nửa đời.
    Đàn con khôn lớn có cơ ngơi.
    Thâm tâm cũng thấy mừng đôi chút.
    Khi chúng giờ đây đã nên người.

    Nhớ lại bao năm chỉ một mình.
    Ôm sầu tuyệt vọng mất lòng tin.
    Do bởi người xưa lòng gian dối.
    Lụy cảnh phồn hoa rất vô tình.

    Bây giờ đời sống rất an bình.
    Không còn ủy mị, thả buông lơi
    Không còn dĩ vãng đầy cay đắng.
    Cố sống cho qua hết kiếp người.

    Giờ chỉ cầu mong ở Phật Trời.
    Phước lành ban phát mãi không thôi.
    Cho đàn con trẻ đừng bất hạnh.
    Chỉ bấy nhiêu thôi, mãn nguyện rồi.

    Leave a comment:


  • Minh_Phong
    replied
    *** Tình buồn ***

    Cây lá nhuộm màu tiễn thu đi.
    Rồi đông sẽ đến biết nói gì ?
    Bầu trời rét lạnh thêm trống vắng.
    Cảnh tuyết rơi buồn, một kẻ si.

    Người đến làm chi để đớn đau ?
    Tâm tư u uẩn cảnh năm nào.
    Thuở còn ân ái vui hạnh phúc.
    Khi tình duyên lỡ cách xa nhau.

    Cây lá phai màu bởi tiếc thương.
    Lệ cây lá úa trải trên đường.
    Khi đời chia biệt xa nhau mãi.
    Sao người nỡ tạo cảnh thê lương ?

    Giờ đây hai phương cách xa vời.
    Mỗi người mỗi ngã sống buông lơi.
    Còn đâu, còn đâu, còn đâu nữa …
    Cuộc đời giờ tựa chiếc lá rơi.

    Thôi thế từ đây cố xóa mờ.
    Tình đầu kỷ niệm tuổi ước mơ.
    Chôn giấu tình xưa vào dĩ vãng.
    Để khỏi làm đau kẻ đợi chờ.

    Leave a comment:


  • Minh_Phong
    replied
    *** Muộn màng ***

    Tâm sầu tựa cảnh thu tàn.
    Cõi lòng rời rạc như ngàn lá rơi.
    Như cây đang đứng giữa trời.
    Khẳng khiu trước gió, cuộc đời quạnh hiu.
    Bởi xưa ai mộng quá nhiều …
    Ngỡ mình như những cánh diều cao bay.
    Mong đòi cuộc sống đổi thay.
    Như lời thơ dệt làm say lòng người.
    Như xuân hoa thắm muôn nơi.
    Niềm vui hy vọng cuộc đời nở hoa.
    Tạo thêm hạnh phúc mặn mà.
    Sống trong tiên cảnh, lụa là cao sang.
    Tiếc rằng mọi chuyện lỡ làng.
    Niềm vui chưa trọn đôi đàng sầu vương.
    Xưa kia sánh bước chung đường.
    Nay đành cách biệt hai phương xa vời.
    Giờ đây tuổi đã nửa đời.
    Còn đâu hy vọng đổi dời như xưa ?
    Khi tình mờ nhạt xa đưa.
    Bỏ công cũng chỉ dư thừa mà thôi…!

    Leave a comment:


  • Minh_Phong
    replied
    *** Nếu ***

    Nếu như xuân thắm lâu tàn.
    Bướm ong không cảnh lạc đàn âu lo.
    Chim ngàn chẳng ngớt reo hò.
    Đôi ta nào lỡ chuyến đò nợ duyên.
    Nếu như biết trước em hiền.
    Anh đây gắng đợi, rước em lâu rồi.
    Thì anh đâu cảnh nổi trôi.
    Như mây phiêu lãng bên đồi quạnh hiu.
    Xưa anh vọng tưởng thật nhiều.
    Tâm hồn phơi phới như diều cao bay.
    Như cây trước gió động lay.
    Như bao sóng nước chao ngoài biển khơi.
    Bây giờ nhìn lại cuộc đời.
    Ruột đau từng khúc, rã rời tâm cang.
    Bởi xưa duyên lỡ mộng vàng.
    Và ta quen biết muộn màng làm sao …
    Mong rằng ngày tháng mai sau.
    Đôi ta luôn mãi bên nhau trọn đời.
    Không dùng chữ “ Nếu “ thay lời…
    Từ đây vui hết nửa đời cùng em !

    Leave a comment:


  • Minh_Phong
    replied
    *** Tuổi 15***

    Tuổi mười lăm như trăng rằm tháng tám.
    Sống vui cười và nhạy cảm hồn nhiên.
    Rất vô tư và cũng rất ngoan hiền.
    Không vướng bận chuyện trần duyên nghiệt ngã.

    Tiếc đổi đời khiến mọi điều xa lạ.
    Tuổi học trò phải vất vả sinh nhai.
    Tuổi thơ ngây sống trong cảnh đọa đày.
    Không hy vọng một tương lai tươi sáng.

    Nhớ những năm dùng khoai thay cơm trắng.
    Buộc ra đồng tắm nắng với mưa giông.
    Có nhiều khi ăn chẳng đủ no lòng.
    Nhưng vẫn phải đi lao công suốt tháng.

    Thời gian đó sống cảnh đời vô vị.
    Không ngày nào khỏi ủy mị lo âu.
    Cảnh vu oan và lo lót xin,cầu.
    Để thương xót mong dài lâu an phận.

    Rồi sau đó … đành lìa xa, ôm hận.
    Ở xứ người không gần gũi mẹ cha.
    Mấy mươi năm sống cách biệt quê nhà.
    Nay trở lại… mẹ cha nào còn nữa ?!

    Leave a comment:


  • Minh_Phong
    replied
    *** Chuyện Đời ***

    Chuyện đời vốn không hẳn là tuyệt đối.
    Vui hay buồn cũng như khói mây tan.
    Như chim bay xa khuất núi non ngàn.
    Như bọt biển tan dần theo cơn sóng.

    Tuổi vào yêu tim ai không giao động ?
    Bởi dáng hình và ánh mắt, bờ môi.
    Như bướm ong tìm mật ngọt bên đồi.
    Như hoa lá tươi màu khi xuân đến.

    Chuyện tình xưa ví như thuyền tách bến.
    Lá úa vàng rơi rụng độ vào thu.
    Và mất hút theo làn gió vi vu.
    Vào quên lãng một chuyện tình kỷ niệm.

    Người trên đời hỏi ai không hoài niệm.
    Chuyện vui buồn theo nhịp đập con tim.
    Những ước mơ luôn gắng sức đi tìm.
    Để cuộc sống có niềm tin hy vọng.

    Và nhiều khi người ta hay mơ mộng.
    Dệt cành đời, lẻ sống của lứa đôi.
    Tình yêu thương luôn mãi được đắp bồi.
    Vui hạnh phúc trọn đời không chia cách.

    Leave a comment:


  • Minh_Phong
    replied
    *** Thuở ban đầu ***

    Đất cằn cỗi nơi hoang vu nắng hạn.
    Chẳng nước nguồn cây lá thiếu màu xanh.
    Chốn khô khan sỏi đá lại muôn ngàn.
    Không một bóng người khách quan qua lại.

    Chỉ Trinh Nữ, một loài hoa cỏ dại.
    Tỏa hương nguyền màu sắc thắm hoa tươi.
    Sống ung dung trong gió nắng một đời.
    Là em đó, người mà anh yêu mến.

    Xưa gặp em lòng anh như thắp nến.
    Soi sáng đường từng bước đến bên nhau.
    Tình cảm anh từ đó bổng dạt dào.
    Như sóng nước đang động chao trên biển.

    Kỷ niệm đầu mãi khiến hoài xao xuyến.
    Tiếng thơ lòng em đã viết trao anh.
    Rất đơn sơ nhưng chung ý mộng lành.
    Anh hoài nhớ thời chúng mình quen biết.

    Vậy hỏi em bấy giờ còn da diết …?
    Những lời tình tha thiết viết cho nhau.
    Cảnh khi xưa còn in đậm sắc màu.
    Hay em đã … xóa nhòa vào quên lãng ?!

    Leave a comment:


  • Minh_Phong
    replied
    *** Đời Người ***

    Trên đường đời lắm chông gai phước, họa.
    Không ai lường sẽ vấp ngã mai sau.
    Nên tâm tư luôn u uẩn dạt dào.
    Mong cuộc sống đừng chao như sóng biển.

    Thế hãy vui những gì đang hiển hiện.
    Chớ lơ là như mây quyện trên không.
    Và đừng như kiếp bèo bọt trôi sông.
    Mặc sóng nước cuốn theo dòng nghiệt ngã.

    Trên trần đời có muôn ngàn cảnh lạ...
    Khiến nhiều người đã sa ngã cuồng say.
    Chẳng biết mình đã lựa chọn đúng, sai ?
    Theo guồng máy cứ vòng xoay vô bổ.

    Đến phút chót đành lâm vào cảnh khổ.
    Lúc đêm về luôn trằn trọc thâu canh…
    Và than thở sao vận mệnh chẳng lành.
    Không may mắn như cõi lòng khao khát.

    Đời người như những dấu chân chim hạc.
    Trên núi ngàn bị gió bụi mờ phai.
    Tuổi người đời theo ngày tháng đổi thay.
    Rồi cũng sẽ xuôi tay vào vĩnh cửu.

    Thế… Người ơi! Chớ ngại ngần, do dự.
    Hạnh phúc mình hãy nắm giữ liền tay.
    Kẻo thời gian tình cảm chóng nhạt phai.
    Để cuộc sống khỏi u hoài vô vị.

    Leave a comment:


  • Minh_Phong
    replied
    *** Quên lãng ***

    Tôi vì tình nên trở thành thi sĩ.
    Sống âm thầm và ủy mị, ước mơ.
    Chuyện làm vui… thật chỉ có văn thơ.
    Thời gian đó bớt bơ vơ cô độc.

    Đã nhiều năm tưởng cuộc đời ô trọc.
    Không còn gì ngoài số phận đắng cay.
    Kể từ khi người sa ngã chia tay.
    Tim khóa chặt cố mờ phai dĩ vãng.

    Suốt thời gian tôi thường luôn lên mạng.
    Mò mẫn tìm học hỏi những điều hay.
    Muốn giao lưu bè bạn khắp đó đây.
    Để tâm sự những chuyện đời đen trắng.

    Tới bây giờ không biết mình lãng mạn.
    Vẫn cợt đùa cùng bè bạn văn thơ.
    Dệt cảnh yêu tuyệt đẹp như giấc mơ.
    Khi đôi lứa còn đôi bờ ngăn cách.

    Có lẽ tôi giờ đã dần quên sạch.
    Nỗi ngậm ngùi những cay đắng năm xưa.
    Cảnh trớ trêu, tình đầu đẹp thắm vừa.
    Tan biến vội như tuổi đời xuân mộng.

    Leave a comment:


  • Minh_Phong
    replied
    *** Trông mong ***

    Nào ngờ tính nết khi xưa.
    Giờ chưa thay đổi chẳng chừa dọc ngang.
    Mãi gieo lắm cảnh phũ phàng.
    Khiến con thơ dại lạc đàn, xót thương.
    Mong người cố hiểu tận tường.
    Tình thâm huyết nhục, xem thường không nên.
    Trần gian vạn vật nào bền.
    Huống chi cuộc sống bồng bềnh trường giang.
    Khác gì cảnh sắc thu tàn.
    Cây khô gầy guộc úa vàng rụng rơi.
    Sao không tạo phúc để đời ?
    Bậc làm cha mẹ một đời vì con.
    Bởi mai sau chẳng ai còn …
    Nhưng tình cốt nhục vẫn còn ghi tâm
    Hãy quên đi những lỗi lầm
    Đừng nên ấp ủ ngấm ngầm không phai
    Mong rằng chung ý thẳng ngay.
    Phơi bài mọi chuyện lầm sai giảng hòa.
    Để con có mẹ có cha.
    Tương lai hạnh phúc chan hòa tình thương.

    Leave a comment:


  • Minh_Phong
    replied
    *** Hoài niệm ***

    Bao năm sống cảnh bơ vơ.
    Mười năm lạc mất ngày thơ thuở nào.
    Cha ơi ! Tủi phận buồn đau.
    Khi cha khuất bóng, con vào quạnh hiu.
    Con đây có rất nhiều điều.
    Phơi bài nỗi nhớ thật nhiều cùng cha.
    Ngày xưa ấm cúng thiết tha.
    Bên cha hạnh phúc, ngôi nhà mộng mơ.
    Mười năm giã biệt ngây thơ.
    Thay vào cảnh sống mù mờ bấp bênh.
    Như thuyền lạc bến buồn tênh.
    Như mây, khói tản, phai trên bầu trời.
    Thời gian thuở ấy xa vời.
    Lòng con mãi nhớ những lời cha khuyên :
    “ Làm trai hãy cố vươn lên.
    Đừng như sỏi đá nằm bên vệ đường. “
    Con hoài nhớ, lại buồn vương.
    Ngày xưa cảnh cũ, càng thương cha già.
    Đời đời kính trọng yêu cha.
    Mong rằng chuyển kiếp còn là cha con.

    Leave a comment:


  • Minh_Phong
    replied
    *** Tưởng Nhớ ***

    Ôi mẹ hiền gầy guộc bóng chiều.
    Hát ru trẻ ngủ, đứa con yêu.
    Mấy mùa cây đã vàng thay lá.
    Luôn mãi ngân vang lời mẹ yêu.

    Bao năm khuất bóng khiến lòng đau.
    Người mẹ thân yêu của thuở nào.
    Nay mất rồi vòng tay của mẹ.
    Mãi còn hoài niệm đến ngàn sau.

    Trời hỡi trên cao có thấu lòng ?
    Tình thương mẫu tử vốn tương thông.
    Sao người khéo tạo đời ngăn cách.
    Cho lệ tuôn trào chảy thành sông.

    Ngày tháng từ đây sống tủi buồn.
    Lạc loài giữa chốn bụi trần gian.
    Ví như thuyền biển xa bờ bến.
    Cô quạnh lênh đênh với phũ phàng.

    Tuy sống mồ côi đã từ lâu.
    Thiếu tình mẫu tử rất âu sầu.
    Nhưng lòng con mãi thương nhớ mẹ.
    Cho hết cuộc đời vẫn khát khao.

    Leave a comment:


  • Minh_Phong
    replied
    *** Nhớ Thương Mẹ ***

    Có trải qua tháng ngày vất vả.
    Kế sinh nhai, phước họa trên đời.
    Đến như sóng biển ngoài khơi.
    Mới thấu hiểu nỗi lòng người cơ cực.

    Dấu chuyện xưa còn trong hồi ức.
    Vẫn mãi làm buồn bực bâng khuâng.
    Toàn những chuyện khiến tủi thân.
    Khi độc hành vì miếng cơm manh áo.

    Nhớ xưa mẹ lo con rau cháo.
    Sống vì con tần tảo một đời.
    Thời xuân sắc cũng buông lơi.
    Mong con trẻ có cuộc đời hạnh phúc.

    Giờ đây tỏ lòng bằng ngòi bút.
    Nỗi tiếc thương mẹ lúc kề bên.
    Qua nhiều năm vẫn không quên.
    Tấm lòng mẹ rộng mông mênh như biển.

    Đến hôm nay đời con vinh hiển.
    Nên mượn thơ để diễn tả lòng.
    Con của mẹ vẫn hoài mong.
    Sống bên mẹ suốt đời không ngăn cách.

    Leave a comment:

Working...
X
Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom