• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Thơ Tình Minh_Phong

Collapse
X
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Thơ Tình Minh_Phong

    ***Thư Cho Em ***

    Thư viết cho em bằng lời chân thật .
    Bao những điều bí mật của riêng anh .
    Đã từ lâu anh vun đấp xây thành .
    Nay anh muốn ! Trao dành ...cho em đó .

    Bao thu rồi lá vàng khô sầu úa .
    Anh đợi chờ tình đôi lứa hai ta .
    Mộng ngày mai tình cảnh hết cách xa .
    Vui hạnh phúc tình đôi ta trọn vẹn .

    Đây ! Lời tình anh ước hẹn ngày xưa .
    Viết lên đây nhưng ý vẫn chưa vừa .
    Khi tâm khảm còn muôn lời muốn nói .
    Mộng nỗi niềm cằn cổi vẫn say sưa .

    Thời gian qua đẩy đưa ! Chưa dám nói .
    Sợ em buồn và từ chối tình anh .
    Để hồn mê giấc mộng phải tan tành .
    Như mây khói đầu ghành bay theo gió .

    Nỗi lòng anh ! Tình anh ! Em có rỏ ?
    Lời chân thành anh muốn ngỏ cùng em .
    Lời thân thương anh muốn nói yêu em .
    Nhưng vẫn sợ ngại lời em từ chối .

  • *** Lời Chúc Xuân ***

    Tết năm nay anh vô cùng diễm phúc .
    Được em yêu lời chúc phúc ... đôi ta .
    Anh thật vui ... biết ngày tháng không xa .
    Vợ chồng sẽ được sum vầy như ý .

    Em yêu ơi ! Người anh yêu trân quí .
    Em mãi là người tri kỷ riêng anh .
    Cầu mong em luôn vui sống an lành .
    Và hạnh phúc em và anh trọn vẹn .

    Những lời yêu đôi ta từng hứa hẹn .
    Mới hôm nào ta quen biết đổi trao .
    Ngày giờ đây ta đã thuộc về nhau .
    Là chồng vợ sống vì nhau mãi mãi .

    Tết năm này tuy chưa cùng lèo lái .
    Chung mái nhà vui thật sự như thơ .
    Nhưng trời thương đôi ta đã mong chờ .
    Nên ban phước một giấc mơ hiện thực .

    Nhân đầu năm anh gửi lời mến chúc .
    Chúc đôi ta ! Chúc người vợ anh yêu .
    Mãi từ đây sống hạnh phúc vui nhiều .
    Không ngăn cách và yêu nhau mãi mãi .

    Comment


    • *** Trái Tim Chân Thật ***

      Một tình yêu một tấm lòng chân thật.
      Lâu lắm rồi hoài thức giấc ước mơ.
      Một tình yêu ! Cảnh huyền thoại trong mơ.
      Nay được toại ! Họa tranh thơ cảm xúc.

      Tình yêu ơi ? Một khung trời hạnh phúc.
      Đem đến nhiều những giây phút thần tiên.
      Trong giấc mơ chẳng thấy chút muộn phiền.
      Khi đã được một tình yêu thật sự.

      Tình thương yêu khiến xóa mờ quá khứ.
      Kỷ niệm buồn từng khắc giữ trong tim.
      Nay giờ đây mới giải thoát nỗi niềm.
      Bằng tình cảm một trái tim chân thật.

      Cõi lòng mong không bao giờ đánh mất.
      Đến ngàn đời mãi xiết chặc vòng tay.
      Dù mai đây tóc nhuộm trắng nhạt phai.
      Lòng chung thủy không dời thay … nghiêng ngã.

      Người yêu ơi ? Một chân tình cao cả.
      Hãy an lòng ! Nguyện đáp trả tình ai.
      Bằng con tim tình nồng nhiệt đắm say.
      Và xứng đáng với tình ai dâng hiến.

      Comment


      • *** Thu Buồn ***

        Cảnh chiều mùa thu gió hiu hiu.
        Mắt nhìn sân cỏ thấy tiêu điều.
        Lá khô xơ xác màu vàng úa.
        Hồn cảnh cõi lòng cũng quạnh hiu.

        Người đi giữa lúc trời vào thu.
        Nợ duyên chấm dứt cũng độ từ.
        Xa nhau tiễn biệt như cây lá.
        Kẻ ở người đi khuất xa mù.

        Năm ấy mùa thu tựa ngục tù.
        Giam cầm hồn xác kẻ suy tư.
        Cô đơn sống cảnh chiều thu lạnh.
        Tựa lá úa vàng khóc tương tư.

        Nhìn lá tuôn rơi cảnh vào thu.
        Lòng đau như xé, buồn hiu quạnh.
        Tim vỡ sầu mang hồn giá lạnh.
        Khi nhớ duyên tan mộng chẳng lành.

        Nhìn cảnh chiều thu gió lay cành.
        Cảnh sầu lá rụng cây than khóc.
        Một kiếp dời thay loài cỏ mộc.
        Cuộc đời cô độc ! Cảnh thu sang.

        Comment


        • *** Em Vẫn Thuở Nào ***

          Nhớ ngày ấy em vào nhà méc bác.
          Bảo rằng anh lòng ác cảm xấu ghê.
          Luôn gọi bé để chúng bạn cười chê.
          Không cảm giác ! Em thật quê khó chịu.

          Đã lâu rồi ! Em vẫn còn nũng nịu.
          Cắt cớ hoài mà chẳng chịu thứ tha.
          Em làm thơ lời ẩn hiện dèm pha.
          Nhưng hay lắm ! Em thật là … sắt nét.

          Nhớ năm nào lúc em còn khép nép.
          Đứng bên anh với nét mặt không cười.
          Và luôn bảo anh đừng cười … bắt lỗi.
          Để em buồn hoài giận dỗi nghen anh.

          Ngày giờ đây thời gian thoáng qua nhanh.
          Em vẫn giữ những ý niệm trong lành.
          Anh nuối tiếc khi đời ngăn hai đứa.
          Cách đôi bờ ! Tình đôi lứa mong manh.

          Dẫu dù sao em vẫn mãi trong anh.
          Trong trái tim trong nhật ký mộng lành.
          Thôi em nhé đừng trách anh thêm nữa.
          Để mai này ta thôi hết đua tranh.

          Nếu kẻo không bác rầy mắng cho roi.
          Đau lắm đó ! Em đứng coi sao được.
          Khi lòng anh chưa một lần mực thước.
          Hay hững hờ tình hữu ước đôi ta.

          Comment


          • *** Valentine 2006 ***

            Một ngày nữa lễ tình nhân sẽ đến.
            Cõi lòng anh như thắp nến chờ mong.
            Cảnh hương men của đôi lứa tình nồng.
            Mà anh đã từng hoài mong lâu lắm.

            Lễ tình nhân ! Để tỏ lòng nồng thắm.
            Anh mượn vần nối kết nhập thành thơ.
            Gửi đến em tỏ thành ý mong chờ.
            Người duy nhất anh hằng mơ yêu quí.

            Bởi vì em là khung trời nhật ký.
            Mối tình đầu huyền bí nhất đời anh.
            Mà xưa nay ngỡ hư ảo mong manh.
            Nay được toại ! Cuộc đời anh diễm phúc.

            Bao năm rồi anh chưa từng hạnh phúc.
            Thiếu vắng em là giây phút cô đơn.
            Trong thâm tâm chỉ có những tủi hờn.
            Và hiu quạnh ! Một cảnh buồn da diết.

            Hởi em ơi ! Người anh yêu có biết ?
            Anh thật lòng yêu tha thiết riêng em.
            Và ước mong mình hạnh phúc ấm êm.
            Hết nửa đời anh và em trọn vẹn.

            Comment


            • *** Cánh Lan Rừng ***

              Nhìn cảnh thương cây tội lá vàng.
              Thu tàn động lại đã vội sang.
              Cây khô cành gẫy hoa sầu héo.
              Gởi trọn hồn theo gió mây ngàn.

              Cảnh tượng chiều nay khiến mơ màng.
              Nhớ cành lan mọc giữa rừng hoang.
              Tỏa hương một sắc nồng êm thắm.
              Gầy guộc phơi sương đến ngày tàn.

              Hoa rừng ai bảo ! Chẳng nhụy vàng ?
              Giữa rừng hoang tịch chẳng người sang.
              Nâng niu cành mộc ! Lan một sắc.
              Thương nhớ hoài vương cánh lan vàng.

              Hỏi trời ! Hỏi cảnh ! Chốn hoang tàn ?
              Cành lan xưa ấy có còn đang … ?
              Đợi sương chờ gió thã hương đàn.
              Hay buồn héo rũ tựa mây tan ?

              Nhớ hoài chuyện cũ phút ly tan.
              Người đi để lại cảnh bẽ bàng.
              Thâm sâu rừng vắng thành hoang dại.
              Lan rừng nhớ mãi mộng duyên tan.

              Comment


              • *** Mộ Phần Người Xưa ***

                Nấm mộ xanh điểm trang màu sương cỏ.
                Mộ bia làm bằng đá đỏ ghi tên.
                Như tình hồng lúc thuở còn kề bên.
                Mà người đã thường mông mênh dệt họa.

                Những vần thơ cảnh khung trời cỏ lạ.
                Bướm ong đàn trong nắng hạ bay bay.
                Ghép sương rơi hòa lẫn cả khói mây.
                Thành đoản khúc làm hồn say ngây ngất.

                Bao năm rồi từ khi người đã mất.
                Tôi chưa lần ! Không thức giấc nửa đêm.
                Nhớ chuyện xưa những kỷ niệm êm đềm.
                Thời gian đó hai con tim dệt mộng.

                Ngày giờ đây chỉ gió chiều lồng lộng.
                Tôi một mình sống hiu quạnh cô đơn.
                Trong tuyệt vọng với cõi lòng đau nhói.
                Sống cảnh đời tình mây khói hư không.

                Dưới mộ sâu ! Người thấu hiểu tôi không ?
                Lòng vẫn giữ tình đôi lứa thắm hồng.
                Yêu người lắm và luôn mong giai ngẫu.
                Sống vuông tròn đến đầu bạc răng long.

                Nhớ mà thương cõi lòng như tan nát.
                Khói nhang đèn trên mộ cát chôn người.
                Trăm nghìn năm sống trong cảnh sương rơi.
                Đời hiu quạnh thành đôi tim băng giá.

                Comment


                • *** Niềm Riêng ***

                  Dạo phố đông ! Sao lửa lòng tắt lịm ?
                  Lặng đứng nhìn những quán tiệm hàng bông.
                  Người đua chen họ mua sắm chọn hồng.
                  Tay trĩu nặng nhưng trong lòng hớn hở.

                  Chắc người ta ! Họ được yêu cởi mở.
                  Miệng luôn cười như hoa nở mùa xuân.
                  Tới bước chân tiếng cũng nhịp thăng bằng.
                  Sao lòng thấy ? Như hàn băng đông lạnh

                  Người đâu rồi ! Sao để mình hiu quạnh ?
                  Lễ nhân tình chẳng sánh bước có nhau.
                  Vui với đời trong tình cảnh thắm màu.
                  Như giấc mộng từng khát khao hạnh phúc.

                  Đây chẳng qua phút chạnh lòng phảng phất.
                  Của một người trong bức họa tình yêu.
                  Đang say mê và đắm đuối mỹ miều.
                  Nơi tiên cảnh một tình yêu trường cửu.

                  Cảnh giữa đàn nên lòng buồn ủ rũ.
                  Mượn thơ vần để xua đuổi mông mênh.
                  Trong trí não của một kẻ buồn tênh.
                  Đang lạc bước giữa thênh thang cõi mộng.

                  Comment


                  • *** 10 Điều Phí Phạm ***

                    Một ăn chẳng giữ độ chừng.
                    Hailà học tập không ngừng dồi trao.
                    Ba thì kính lão chẳng chào.
                    Bốn thì nệ sức cần lao kiếm tiền.
                    Nămlà chẳng quí tuổi tiên.
                    Sáu thì phí phạm … nợ duyên không tường.
                    Bảylà không trọn tình thương.
                    Tắm thì kêu ngạo chẳng nhường xẻ chia.
                    Chín là chẳng chịu xa lìa …
                    Mười thì ai đó ! Mặc già héo khô.

                    Comment


                    • *** Nồng Thắm ***

                      Anh yêu em như muôn ngàn kiếp trước.
                      Gặp em rồi anh mơ ước chung đôi.
                      Dù đôi ta còn khoảng cách xa vời.
                      Nhưng cảm thấy cuộc đời ôi diễm phúc.

                      Bởi vì em là người anh yêu nhất.
                      Đến cho anh cảnh hạnh phúc ấm êm.
                      Không đau thương hay ẩn chứa nỗi niềm.
                      Trong cuộc sống cảnh thần tiên thực tại.

                      Thời gian này anh chừ như ngây dại.
                      Lúc mơ hồ lúc lại nghĩ vu vơ.
                      Lúc suy tư lúc viết nhạc làm thơ.
                      Sao lại thế ! Hay vì yêu … em nhỉ ?

                      Bao lâu rồi ! Thời gian như thế kỷ.
                      Sống lạnh lùng tích lủy những mơ yêu.
                      Tiếng thân thương và vóc dáng mỹ miều.
                      Khao khát lắm ! Nói bao nhiêu cho đủ ?

                      Bởi thiếu em nên anh thường ủ rủ.
                      Ngồi một mình trong vắng lặng cô đơn.
                      Và ước mong đời hai đứa chung đường.
                      Vui hạnh phúc và yêu thương mãi mãi.

                      Comment


                      • Phiêu Diêu

                        *** Phiêu Diêu ***

                        Thế là hết một cuộc đời kiếp đọa.
                        Vạn nghìn sầu cảnh nghiệt ngã trần duyên.
                        Đã tiêu tan xóa hết cả muộn phiền.
                        Nơi cực lạc cõi thần tiên nhàn hạ.

                        Giữa đất trời có hoa thơm cỏ lạ.
                        Có sương chiều hoa tuyết lạnh mưa rơi.
                        Cảnh đêm trăng có những ánh sao trời.
                        Soi mặt nước trên suối hồ thơ mộng.

                        Cõi thần tiên có mây trời gió lộng.
                        Chim muông ngàn bay lượn khắp đó đây.
                        Tiếng chim ca hòa nhạc khúc lá cây.
                        Cùng với gió đang động lay thổi nhẹ.

                        Cuộc đời buồn giờ không còn cô lẻ.
                        Không hận sầu tình mổ xẻ ngăn đôi.
                        Hay xót xa trong cảnh giới trần đời.
                        Không còn nữa sống kiếp người khổ lụy.

                        Thôi hết rồi những nỗi niềm tích lủy.
                        Đắng cay nào cũng thiêu hủy từ đây.
                        Tan biến theo đời cát bụi khói mây.
                        Nơi cực lạc ! Hồn nhẹ bay … tự tại.

                        Comment


                        • *** Ảo Tưởng ***

                          Tình thế đó ... ! Đâu gọi là tuyệt vọng .
                          Chỉ động lòng nhưng chưa động tay khua .
                          Chỉ say mê trước nhan sắc thắm vừa .
                          Chứ không phải là tình yêu ... đâu nhé .

                          Có thể nói ! Người đang buồn cô lẻ .
                          Nên mộng đòi và tiếc rẻ thế thôi .
                          Chứ khách quan người qua lại vạn người .
                          Đâu thể nói là người yêu tương xứng .

                          Không phải đâu ! Xin đừng cho là đúng .
                          Khi chưa tường người chưa rỏ đối phương .
                          Hay chưa quen và chưa nói tiếng thương .
                          Thì đó chỉ là tình thương mến mộ .

                          Nói đúng hơn ! Người đã bị cám giỗ .
                          Trước cái nhìn, cái liếc của giai nhân .
                          Khiến tim rung làm hồn phách bần thần .
                          Nên đắm đuối người lâng lâng mộng tưởng .

                          Tưởng người yêu ! Cánh hoa hồng trong mộng .
                          Đang rẽ đường và cô phụ lòng nhau .
                          Người bước đi và chẳng chịu hỏi chào .
                          Nên cho đó mối tình yêu tuyệt vọng .

                          Comment


                          • *** Lỗi Lầm ***

                            Tình yêu đến như hương màu sắc thắm.
                            Ngọt hơn đường như mật của bướm. ong.
                            Như trăng, sao của vũ trụ chân không.
                            Luôn kề cận chung nỗi lòng mộng mị.

                            Lòng đã yêu ! Có nào ai ích kỷ ?
                            Đâu có người muốn ủy mị sầu thương.
                            Hay ước mơ tình mộng vỡ đoạn trường.
                            Như nắng tắt ! Cảnh mù sương đêm tối.

                            Bước đầu yêu ! Hỏi mấy ai không lỗi ?
                            Không vì mình ! Muốn buột trói người yêu.
                            Để đời vui và được mến yêu nhiều.
                            Trong tiên cảnh ! Như mộng điều khao khát.

                            Nhưng chuyện đời ! Đâu ai ngờ đen bạc.
                            Mộng không thành tình mờ nhạt phôi phai.
                            Người trên đời phải sống cảnh đọa đày.
                            Mang sầu hận ! Vì lầm sai thuở trước.

                            Tình yêu nào ! Không phải là thần dược ?
                            Không khiến người luôn thầm ước hoài mơ.
                            Một tình yêu mãi đẹp tựa tranh thơ.
                            Không uốn khúc như tằm tơ tổ nhộng.

                            Tình tan vỡ ! Hỏi lòng ai không động ?
                            Chẳng đau buồn không trách cứ về nhau.
                            Không vấn vương hay nuối tiếc thuở nào.
                            Nhưng đó bởi ! Do lòng trao không thật.

                            Comment


                            • *** Ngu Muội ***

                              Chốn xa đó người cố tìm quên lãng.
                              Chỉ đất trời cảnh én nhạn bay bay.
                              Chỉ có cây hoa cỏ lá úa gầy.
                              Khung trời tím toàn màu mây ảm đạm.

                              Màu hoàng hôn của nắng chiều gió lặng.
                              Cảnh ve sầu hát nhạc khúc tình tang.
                              Những sinh linh sống âm cảnh phũ phàng.
                              Nơi chốn đó là huyệt đàn sương lạnh.

                              Người hỡi người ! Sao lại tìm hiu quạnh ?
                              Chốn không người nơi hẻo lánh mù sương.
                              Tự phong kín và cho đó thiên đường.
                              Nơi an lạc làm mồ chôn dĩ vãng.

                              Có phải không ! Đó … sẽ làm quên lãng ?
                              Hay vô tình dằn vặt những người thân.
                              Trong khi đó người an giấc mộ phần.
                              Còn người sống phải héo tàn cô độc.

                              Giả nếu như ! Người trở thành gỗ mộc.
                              Hỏi người tình ! Họ có khóc cho chăng ?
                              Hay sẽ vui sống trong cảnh huy hoàng ?
                              Quên quá khứ của quãng đời ngu muội.

                              Comment


                              • *** Kỷ Niệm Dĩ Vãng ***

                                “ Cứ bảo rằng yêu chả phải đâu.
                                Chỉ là mên mến lúc ban đầu.
                                Chỉ là nhơ nhớ khi xa cách.
                                Tình vẫn còn đây hay bay xa ?”

                                Nét bút dòng thơ ngày tháng qua.
                                Còn in trên giấy mãi đây mà.
                                Nhưng sao người cách xa biền biệt ?
                                Để tình hồn chết ! Nhạt phôi pha.

                                Ngày xưa thuở ấy tuổi mơ hoa.
                                Đôi tim thêu dệt cảnh mặn mà.
                                Chân tình chớm nở hoa hương sắc.
                                Trọn dành dìu dắt ! Mãi không xa.

                                Chuyện xưa tiếc nuối cũng đã qua.
                                Người xưa trong mộng cũng đã già.
                                Đôi tim có chủ xa bờ bến.
                                Mộng lành duyên kiếp cũng phôi pha.

                                Mây khói tình tơ tựa lá hoa.
                                Dời thay biến sắc cảnh chiều tà.
                                Mênh mang gió nhạc hòa tình khúc.
                                Kỷ niệm tuổi đời ! Phút kiêu sa.

                                Comment

                                Working...
                                X