• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Trang thơ Tú_Yên (P2)

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Tú_Yên
    replied
    Trả...

    Trả ai một thuở thân quen
    Trả luôn cả những lời khen (giả vờ)
    Trả trăm năm - chút duyên hờ
    Trả người nửa nửa giấc mơ muộn mằn.

    Trả trời...tròn_khuyết - vầng trăng
    Trả tôi cái chốn...vĩnh hằng - vô ưu.

    Tú_Yên

    (01-08-2016)

    Leave a comment:


  • Tú_Yên
    replied
    Thơ ngưi – Thơ tôi

    Trăm năm câu chữ luôn thầm lặng
    Như áng phù vân dỗ bóng chiều
    Thơ người là gió hắt hiu
    Thơ tôi – con sóng liêu xiêu (gợn buồn)

    Tú_Yên

    (25-05-2016)

    Leave a comment:


  • Tú_Yên
    replied
    Click image for larger version

Name:	win5.jpg
Views:	46
Size:	31.1 KB
ID:	262970
    Click image for larger version

Name:	win15.jpg
Views:	6
Size:	33.0 KB
ID:	262971
    WinWin 2014


    Click image for larger version

Name:	IMG_8009.jpg
Views:	6
Size:	26.0 KB
ID:	262972
    WinWin 2021



    Viết...


    WinWin nhà Tôi thực sự đã già đi rất nhiều.
    Cứ ngày ngày nhìn nó thì Tôi lại thấy lòng xót xa và liên tưởng nhiều thứ…

    13 năm
    Khoảng thời gian không là bao với con người thì với loài chó đó quả là một quàng đường dài cho tuổi thọ.

    Thực ra, nếu tính theo tuổi của loài chó – thì Win nhà Tôi cũng chỉ mới 68 tuổi thôi mà.
    Nhưng không hiểu sao Tôi lại thấy nó yếu đi rõ ràng.
    Răng cửa hàm dưới đã rụng nên không còn nhai, cắn được xương (món mà Win rất thích) – vì vậy, Win chỉ còn cách là nuốt chững…
    Mắt Win cũng đã mờ nên nhiều khi cho Win ăn – nhìn cách nó hụt hẫng mà thấy tội nghiệp gì đâu!

    Win là người bạn bốn chân thân thiết và trung thành tuyệt đối đã luôn luôn bên Tôi suốt cả cuộc đời của nó – không một phút rời xa.

    Với Tôi, Win như là một phần sinh mạng của chính mình.
    Win cũng là người tri âm – là nơi để Tôi trút được hết những buồn lo, trăn trở, những khuất lấp riêng mình – những điều mà Tôi không thể thố lộ cùng bất cứ ai trong cuộc sống nầy.
    Mỗi lần Tôi nói – Win chăm chú lắng nghe, mắt như biết chia sẻ và…y như rằng Win hiểu được hết những gì Tôi đang thì thầm với nó.

    Giờ thì Win đã già.
    Cứ nghĩ đến một ngày nào đó không còn được nhìn thấy Win, không còn được đút cho nó từng miếng ăn, không còn được vuốt ve và nói với nó nhiều điều…khó giải tỏa…
    Thì Tôi thấy buồn vô cùng – buồn nát cả ruột gan và không sao kềm giữ được nước mắt.


    Win à!
    Hãy sống khỏe mạnh thêm nhiều năm nữa nghen Win.
    Hay là mầy nhường đường cho Tao trước cũng được. Tao bây giờ không còn mạnh mẽ như xưa nên chẳng thể nào chịu đựng được những đau buồn quá sức nữa.

    Win à!
    Mầy hiểu Tao nói gì mà, phải không Win?


    Những ngày còn lại…của Tôi…của Win…
    Chúng tôi vẫn sẽ luôn khắn khít bên nhau như từ nào giờ và Tôi sẽ chăm sóc Win với cả tấm lòng của một người mẹ chu đáo.
    Đây cũng là cách để Tôi đền ơn Win đã an ủi Tôi rất nhiều trong suốt quãng đường đầy chông gai, giống tố – quãng đường mà Tôi đã phải một mình chống chọi với tất cả những nghiệt ngã của cuộc đời – đã phải một mình gánh vác mọi khó khăn và gian nan, vất vã.
    Những tháng ngày đó – Tôi đã phải vượt qua bằng tất cả sức lực của mình – và duy nhất bên cạnh Tôi chỉ là WinWin.

    Win à!
    Tao thương mầy rất nhiều – rất nhiều!
    Mà Tao cũng đang nhớ – rất nhớ…
    Tao nhớ tất cả những anh chị của mầy – những người bạn đã từng lần lượt bên cạnh Tao và đi qua đời Tao một cách thầm lặng nhưng đầy ắp yêu thương và trung nghĩa.


    Những con chó của Tôi
    Tao đang nhớ tụi mầy – nhớ nhiều lắm đó, tụi mầy có biết không?!




    Tú_Yên
    (01-04-2021/Những ngày không vui)

    Leave a comment:


  • Tú_Yên
    replied
    Chị ơi!

    Chị ơi!
    Nơi chốn mờ xa đó
    Có nhớ ao xưa với góc nhà
    Nhớ lúc chiều buông - Diều căng gió
    Nhớ di ảnh buồn của mẹ cha?

    Chị ơi!
    Năm tháng chừng nhanh quá
    Thoáng chốc mà sao tóc bạc rồi
    Mắt môi nay vướng nhiều trăn trở
    Xa xót dâng đầy mãi - thế thôi!

    Chị ơi!
    Vẫn đó - bờ ao cũ
    Em lại ngồi trông ngóng chị về
    Gieo neo chi lắm miền sương gió
    Lạc bước chân buồn xa đất quê?

    Chị ơi!
    Nhớ nhé - về đây nhé
    Thăm lại vuông ao rất lặng thầm
    Thăm góc sân trường đầy cánh Phượng
    Thăm bụi tre già nghiêng trước sân.

    Chị ơi!
    Mai nữa…rồi mai nữa
    Em cứ buồn trông - cứ đợi chờ
    Dẫu cho mưa nắng dần xoay mãi
    Đợi chị quay về “viết khúc thơ”.

    Tú_Yên

    (22-05-2016)

    Leave a comment:


  • Tú_Yên
    replied
    Ký ức buồn

    Ve kêu - biết đã đến hè
    Có thời xa lắc mà nghe nhớ hoài
    Ký ức buồn - lãng đãng bay
    Âm vang như tiếng của ngày rất xưa

    Sài Gòn thuở ấy - trời mưa
    Cho cơn nắng hạ giữa trưa bớt nồng
    Lá me rơi rớt...xoay vòng
    Để mùa thi cứ nặng lòng riêng nhau

    Duy Tân_Trường cũ - hôm nao
    Hóa thành cổ tích giấu vào tâm tư.

    Tú_Yên

    (29-04-2016)

    Leave a comment:


  • Tú_Yên
    replied
    Thơ

    Thơ viết để ươm đầy ước vọng
    Đôi khi làm lắng đọng hồn ai
    Như làn gió thoảng…mây bay…
    Ngân nga ru khúc mê say tặng đời

    Cũng có thể là lời con sóng
    Cứ ì ầm vang vọng ghềnh xa
    Trao đời ngọt dịu hương hoa
    Trao người chút mộng
    Trao ta chút tình…

    Tú_Yên

    (25-04-2016)

    Leave a comment:


  • Tú_Yên
    replied
    Hỏi?

    Liu riu - gió hát cùng trời
    Miên di khúc nhạc buông lơi - vô thường
    ...


    Nửa mảnh hồn tơ vương
    Vầng trăng buông lặng lẽ
    Đêm về - đêm quạnh quẽ
    Hỏi rằng: Người mơ chi?

    Khi ngọn sóng thầm thì
    Tỏ lời cùng tiếng gió
    Tôi nghĩ gì lúc đó
    Nhớ một ngày thật xa

    Khi làn mây bay qua
    Có mang niềm tin lại
    Giữa cõi trần hoang hoải
    Nhận được gì - tôi ơi!?

    Tú_Yên

    (19-04-2016)

    Leave a comment:


  • Tú_Yên
    replied
    Áng thơ trôi

    Tháng năm còn lại bấy ngày
    Níu Xuân - Xuân đã mờ phai chốn nào
    Nửa đời chỉ chút ước ao…
    Đem vần thơ mộng gửi trao gió trời

    Gió buồn vượt nẻo mù khơi
    Đẩy xô con sóng gọi mời bờ xa
    Đường dài mỏi bước chân qua
    Đành ngồi dỗ giấc…chiều - tà huy rơi…

    Mượn vần ghép áng thơ trôi.

    Tú_Yên

    (27-03-2016)

    Leave a comment:


  • Tú_Yên
    replied
    Vn là con mẹ

    Con vẫn là con mẹ - rất ngoan
    Mỗi năm ngày 8 tháng 3 sang
    Giỏ hoa be bé nhưng tình lớn
    Tôn kính, thương yêu mãi ngập tràn


    Có con - mẹ cảm thấy đời vui
    Êm ấm chia nhau những ngọt bùi
    Lòng con yêu mẹ - xanh như lá
    Nhờ đất vun bồi luôn sinh sôi.

    Tú_Yên

    (08-03-2016)

    Leave a comment:


  • Tú_Yên
    replied
    Xuân - xa

    Một năm trôi qua rồi đó
    Giỗ đầu chị giữa ngày Đông
    Rồi Xuân - cây cành nẩy lộc
    Mà buồn vẫn cứ mênh mông

    Nhớ những ngày xưa thơ bé
    Tết về cắt giấy làm bông
    Màu vàng là hoa Mai nở
    Màu xanh kết lá cho Hồng

    Cánh nhiều là bông hoa Cúc
    Lan, Đào, Thược Dược theo tay
    Em xem để rồi bắt chước
    Góp cho Xuân thắm thêm đầy
    ...

    Bây giờ mùa Xuân sắp đến
    Nhưng nào thấy Chị ngang qua
    Chị không lăng xăng sắm Tết
    Nên Xuân chợt thành rất xa.

    Tú_Yên

    (12-02-2016)

    Leave a comment:


  • Tú_Yên
    replied

    Như màu lá úa

    Đèn ơi sáng để quên ngôi Sao tắt (Phi Khanh)
    Một đời người được_mất cứ dần xoay
    Chị đi rồi - bỏ thơ ở lại đây
    Em ôm giữ rồi nghe lòng trĩu nặng.

    Chẳng còn Chị - thơ trở thành xa vắng
    Kiếp trần hoàn là khoảng lặng có_không
    Trăm năm nầy - trăm năm nữa quay vòng
    Và cát bụi lại trở về cát bụi.

    Và Chị hỡi - đêm ngày em lủi thủi
    Góc tâm hồn xót tủi bởi vì đâu ?
    Mới thôi mà sao năm tháng quá mau
    Không có Chị - thơ như màu lá úa.

    Tú_Yên
    (02-02-2016)

    Leave a comment:


  • Tú_Yên
    replied
    Click image for larger version

Name:	IMG_7050.jpg
Views:	48
Size:	25.1 KB
ID:	262848


    Chỉ thế thôi!

    Có xác Ve rơi xuống cuối chiều
    Mùa về ươm đậm nét cô liêu
    Bờ sông xa khuất, dòng lơ lửng...
    Bóng nước nghiêng soi mấy cánh Diều

    Rồi gió đầu đông buốt ngập lòng
    Nhớ gì - lại nhớ đến mênh mông ?
    Đường qua mấy bước mà tê tái
    Cỏ rối...tơ chùng...
    Phải vậy không?

    Người đi hóa kiếp làm mây trắng
    Vào cõi vô ưu mất biệt rồi
    Nên tôi gói ghém vần thơ cũ
    Làm kỷ vật buồn.
    Chỉ thế thôi!

    Tú_Yên
    (Ngày giỗ đầu của Chị Phi Khanh/08-11 ất Mùi)

    Leave a comment:


  • Tú_Yên
    replied
    vẩn

    Trời cao cao
    Gió lao xao
    Thơ tôi vơ vẩn rơi vào bao la
    Dòng đời lặng lẽ trôi xa
    Nào hay mây cứ bay qua - vô tình.

    Trời trong xanh
    Nắng lung linh
    Âm thầm tự hỏi: Ừ! Mình là ai?

    Tú_Yên

    (22-12-2015)

    Leave a comment:


  • Tú_Yên
    replied
    Cứ nghĩ v nhau?

    Nào biết đâu giữa những nẻo đường đời
    Trong bất chợt ta gặp người tri kỷ
    Rồi gom hết vụn vằn từng nếp nghĩ
    Ghép thành thơ cho trọn khúc tâm giao
    Chỉ thế mà…cứ phải nghĩ về nhau ?


    Tú_Yên

    (16-11-2015)

    Leave a comment:


  • Tú_Yên
    replied
    Những dấu yêu xưa

    Lật lại từng trang vở cuộc đời
    Nhớ về cái thuở đã mùa khơi
    Hình Cha
    Bóng Mẹ
    …dường đâu đó
    Dẫu lắm nhạt nhòa
    sao chẳng vơi?!

    Không vơi đi được niềm mong ngóng
    Những dấu yêu xưa của một thời
    Để khi lật lại từng trang vở
    Trang vở cuộc đời
    nghe đắng môi

    Tú_Yên

    (15-08-2015)

    Leave a comment:

Working...
X
Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom