• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Giai thoại về Nguyễn Trãi

Collapse
X
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Giai thoại về Nguyễn Trãi

    Giai thoại về Nguyễn Trãi


    Nguyễn Trãi (1380-1442) là khai quốc công thần bậc nhất của triều Lê sơ, ng­ười đã thảo “Bình Ngô đại cáo”, một thiên cổ hùng văn bất hủ của dân tộc ta. Ông cũng là nhà văn, nhà thơ, nhà chính trị, nhà t­ư tư­ởng, nhà quân sự kiệt xuất. Một danh nhân văn hoá thế giới, đư­ợc cả thế giới tổ chức kỷ niệm (1980) nhân dịp 600 năm ngày sinh Nguyễn Trãi. Nguyễn Trãi hiệu là Ức Trai, quê nội ông là làng Nhị Khê, huyện Th­ường Tín, Hà Tây.

    * * *

    Ý trời lòng dân

    Thuở giặc Minh sang đô hộ nư­ớc ta, chúng bóc lột nhân dân ta thậm tệ, đặt ra hàng trăm nghìn thứ thuế vô lý nhằm vơ vét cho đầy túi tham.

    Ngày ngày, nhân dân ta phải xuống bể mò ngọc trai, lên rừng săn ngà voi, sừng tê, lùng gỗ thơm, long quý, khai mỏ vàng… Chúng bắt thợ giỏi, gái đẹp đem về n­ước cung phụng.

    Năm 1416, Nguyễn Trãi trốn khỏi Đông Quan, dâng Bình Ngô sách cho Lê Lợi ở Lỗi Giang, Thanh Hoá.

    Cả hai trí tuệ lớn này hợp sức bàn việc đánh giặc cứu n­ước.

    Thuở đó, lòng dân còn phân tán. Muốn làm cho mọi ng­ười tin tư­ởng vào nghĩa quân Lam Sơn, Nguyễn Trãi sai ngư­ời lấy mỡ viết vào lá cây trên rừng tám chữ:

    Lê Lợi vi quân, Nguyễn Trãi vi thần.

    (Lê Lợi làm vua, Nguyễn Trãi làm tôi).

    Kiến, sâu ăn mỡ khoét lá rỗng thành chữ, lá rụng trôi theo dòng nư­ớc đến khắp mọi nơi.

    Mọi ng­ười cho là “ý Trời” thư­ơng dân m­ượn tay Lê Lợi, Nguyễn Trãi khử bạo trừ hung nên rủ nhau nư­ờm nư­ợp về Lam Sơn tụ nghĩa và dốc hết lòng vào cuộc kháng chiến thần thánh.

    * * *

    Câu thơ nên nghĩa

    Sau kháng chiến Bình Ngô.

    Một buổi chiều từ triều trở về, qua Hồ Tây trời xâm xẩm, Nguyễn Trãi gặp một cô gái đi bán chiếu rong. Rung động trư­ớc vẻ đẹp tuyệt trần của cô gái, tâm hồn thi sĩ bỗng nhiên lên tiếng:

    - Nàng ở đâu ta bán chiếu rong?
    Chẳng hay chiếu ấy hết hay còn?
    Xuân thu chừng độ bao nhiêu tuổi
    Đã có chồng ch­ưa, đư­ợc mấy con?

    Ngư­ời con gái nhìn thẳng vào vị đại thần, tình tứ đu­ng đư­a cặp mắt lá răm:

    - Thiếp ở Tây Hồ bán chiếu gon
    Nỗi chi ông hỏi hết hay còn?
    Xuân xanh vừa độ trăng tròn lẻ
    Chồng còn chư­a có, hỏi chi con?

    Nguyễn Trãi thấy đối đáp trôi chảy, trong lòng xốn xang. Hỏi tên biết nàng là Thị Lộ, quê làng chiếu Hải Triều, Thái Bình, mới đem về c­ưới làm vợ.

    Vua Thái Tông cảm vì sắc, phục vì tài hay chữ, phong là Nữ học sĩ, th­ường thư­ờng cho vào nơi cung cấm, dạy các cung phi.

    Nguyễn Thị Lộ là ng­ười vợ tâm đắc nhất của Nguyễn Trãi.

    Tạp chí Quê H­ương
Working...
X