• Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm Trang nhà Chút lưu lại, xin bạn vui lòng hãy xem mục Những câu hỏi thường gặp - FAQ để tự tìm hiểu thêm. Nếu bạn muốn tham gia gởi bài viết cho Trang nhà, xin vui lòng Ghi danh làm Thành viên (miễn phí). Trong trường hợp nếu bạn đã là Thành viên và quên mật khẩu, hãy nhấn vào phía trên lấy mật khẩu để thiết lập lại. Để bắt đầu xem, chọn diễn đàn mà bạn muốn ghé thăm ở bên dưới.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Người xưa

Collapse
X
 
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Người xưa


    Hồi ức của mỗi người về Người xưa chắc không ai là không có.Khi nhớ lại thì chỉ như là một giấc mơ đẹp,êm ái dịu dàng sau một giấc ngủ ngon mà dư vị cứ kéo dài mãi mỗi khi chợt nhớ lại.Chả vậy mà có nhà thơ đã viết :

    Cái thủa ban đầu lưu luyến ấy,
    Ngàn năm chưa dễ đã ai quên !

    Đó là chỉ nói quá lên thôi,làm gì có ngàn năm,cứ làm như trong phim Tàu : “Vạn tuế,vạn vạn tuế”.Nhưng những kỷ niệm êm đềm với người xưa chắc là nhớ lâu lắm,nhưng không biết có nhớ đến tận khi hấp hối lìa đời không vì không ai hỏi được người đã chết xem lúc hấp hói họ nghĩ gì ? Chỉ biết rằng nhiều người lúc còn khỏe mạnh để ý đến của cải ghê lắm,nhưng khi gần chết thì họ chẳng còn nhắc gì đến nó nữa !Người xưa ở đây không đề cập đến những người cổ xưa,trong quá khứ quá xa xôi mà chỉ nói đến những người ta quen biết và yêu mến giữa một thời hoa mộng mà bây giờ, mỗi khi nhớ lại thì thấy lòng chùng xuống cùng với hình bóng yêu thương của họ một nỗi nhớ thương vẩn vơ,một chút tiếc nuối nhẹ nhàng như một đám mây vụt bay qua giữa trưa hè nắng gắt.Hình bóng đẹp của người xưa với nỗi niềm thầm kín mà Phạm thiên Thư thổ lộ qua Ngày Xưa Hoàng Thị còn làm rung động bao trái tim non tuổi học trò một thời dù trong bão lửa chiến tranh,ngày nay vẫn còn nguyên âm hưởng :

    Em tan trường về
    Ðường mưa nho nhỏ
    Chim non giấu mỏ
    Dưới cội hoa vàng

    Bước em thênh thang
    Áo tà nguyệt bạch
    Ôm nghiêng cặp sách
    Vai nhỏ tóc dài

    Anh đi theo hoài
    Giót giày thầm lặng
    Ðường chiều úa nắng
    Mưa nhẹ bâng khuâng
    Em tan trường về
    Cuối đường mây đỏ
    Anh tìm theo Ngọ
    Dáng lau lách buồn
    Tay nụ hoa thuôn
    Vương bờ tóc suối
    Tìm lời mở nói
    Lòng sao ngập ngừng
    Lòng sao rưng rưng
    Như trời mây ngợp
    Hôm sau vào lớp
    Nhìn em ngại ngần

    Em tan trường về
    Ðường mưa nho nhỏ
    Trao vội chùm hoa
    Ép vào cuốn vở

    Thương ơi! vạn thuở
    Biết nói chi nguôi
    Em mỉm môi cười
    Anh mang nỗi nhớ
    Hè sang phượng nở
    Rồi chẳng gặp nhau

    Ơi mối tình đầu
    Như đi trên cát
    Bước nhẹ mà sâu
    Mà cũng hòa mau....
    Tưởng đã phai màu
    Ðường chiều hoa cỏ

    Mười năm rồi Ngọ
    Tình cờ qua đây
    Cây xưa vẫn gầy
    Phơi nghiêng dáng đỏ
    Áo em ngày nọ
    Phai nhạt mấy màu

    Chân theo tìm nhau
    Còn là vang vọng
    Ðời như biển động
    Xoá dấu ngày qua

    Tay ngắt chùm hoa
    Mà thương mà nhớ

    Phố ơi! muôn thuở
    Giữ vết chân tình
    Tìm xưa quẩn quanh
    Ai mang bụi đỏ
    Dáng ai nho nhỏ
    Trong cõi xa vời.

    Tình ơi!.... Tình ơi!....

    Hình bóng người xưa mãi mãi đẹp trong ký ức của mỗi chúng ta vì “tình chỉ đẹp khi còn dang dở” và ta sẽ mang hình bóng đó theo xuống tuyền đài.Nhưng nếu một ngày đẹp trời nào đó,do một tình cờ ta gặp lại người xưa bằng xương bằng thịt,sau 40 năm lạc mất nhau,thì….không biết ta còn dám nhận nhau hay chỉ vờ như không thấy và đi lướt qua như những người xa lạ ?

    Tôi cũng có một người xưa ở tuổi học trò,cũng mong có dịp gặp lại để xem người xưa giờ ra sao.Nhưng cách nay ít lâu,tôi có đọc được một tác giả nào đó,cũng có một người xưa và mong mỏi có được một lần găp lại.Cuối cùng nhờ bạn bè ông đã liên lạc được với người ấy qua tin nhắn và còn để tránh nhầm lẫn đã dặn nhau những ký hiệu để nhận biết khi đến nơi hẹn.Nhưng lúc đến nơi hẹn,từ xa xa ông đã thấy người ấy với những ký hiệu dặn trước, không còn nét gì của người xưa ông ấp ủ hình bóng trong lòng mà là một bà già mập mạp,kiểu tóc uốn ngắn không còn xõa bờ vai như xưa,khuôn mặt núng nính mỡ,chẳng còn nét thanh tân này nào,chẳng gợi nhớ cho ông những kỷ niệm êm đềm xưa.Ông đành buồn rầu âm thầm rời xa điểm hẹn,không tới gặp người ấy nữa.Chính ông,ông cũng đã trở thành một ông già trán hói,bụng phệ,tóc bạc và nếu người xưa nhận ra,nhìn thấy thì sự thất vọng cũng nào có khác chi .

    Tôi cũng được biết có một cô trước năm 1975,đã làm đám hỏi với một chàng trai cùng xóm,nhưng sau đó chàng vội di tản ra nước ngoài và hai người mất liên lạc.Ba mươi năm sau chàng trở về thăm quê,có gặp lại người xưa một lần nhưng chỉ là những câu chuyện vu vơ,xong rồi chàng biến mất tăm.

    Vậy người xưa chỉ là một ký ức đẹp của riêng mỗi chúng ta,muốn gặp lại người xưa chỉ là sự tò mò.Ký ức chỉ đẹp khi nó được đặt trong một không gian và thời gian nhất định nào đó./-ST

    Mời mọi người thưởng thức thêm bài thơ cổ Tình già của Phan Khôi để thêm hương vị :Tình già

    Hai mươi bốn năm xưa,

    Một đêm vừa gió lại vừa mưa

    Dưới ngọn đèn mờ, trong gian nhà nhỏ

    Hai mái đầu xanh kề nhau than thở.

    Ôi đôi ta tình thương thì vẫn nặng

    Mà lấy nhau hẳn là không đặng

    Để đến rồi tình trước phụ sau

    Chi cho bằng sớm liệu mà buông nhau

    Hay! Nói mới bạc làm sao chớ!

    Buông nhau làm sao cho nở?

    Thương được chừng nào hay chừng nấy

    Chẳng qua ông trời bắt đôi ta phải vậy!

    Ta là nhân ngãi, đâu phải vợ chồng

    Mà tính việc thủy chung?

    Hai mươi bốn năm sau

    Tình cờ nơi đất khách gặp nhau!

    Đôi mái đầu đều bạc

    Nếu chẳng quen lung, đố nhìn ra được!

    Ôn chuyện cũ mà thôi.

    Liếc đưa nhau đi rồi!

    Con mắt còn có đuôi.

    ST
Working...
X
Scroll To Top Scroll To Center Scroll To Bottom