Chút lưu lại

Go Back   Chút lưu lại > Văn Học/Nghệ Thuật > Thi Đàn Trầm Hương
Trang nhà Phòng ảnh Thơ mới Download mViet Lưu bút

Thi Đàn Trầm Hương
Nơi gặp gỡ và cùng gởi cho nhau những bài thơ - văn hoặc những bài viết của chính bạn hay của nhiều Tác giả khác nhau được bạn ưa thích.

Trả lời
 
Thread Tools Display Modes
Old 13-09-2010, 09:07 AM   #1
CONHAKO's Avatar
CONHAKO
Senior Member

 
Join Date: Jan 2010
Đã Cảm ơn: 2,359
Được cảm ơn: 4,128 lần/2,493 bài
Blog Entries: 1
Status:CONHAKO is offline
 
CONHAKO is on a distinguished road

Default Thơ tình thời con gái của các nhà thơ nữ

Thơ tình thời con gái của các nhà thơ nữ


"Thời con gái như một thiên đường vừa qua đi". Một người bạn gái từng bùi ngùi nói... Chị đọc một bài thơ tình. Lời mộc, tính hồn hậu... Và, chị kể về lần yêu thứ nhất... Tôi bỗng nghĩ đến những bài thơ tình của thời con gái ... Có biết bao nhiêu người con gái đã yêu. Họ có những nét giống nhau của mối tình đầu. Nhưng đã bao nhiêu người đến được với hạnh phúc, còn bao nhiêu người dang dở?

Thơ tình của chính người nữ viết ra, hẳn có nhiều điều khác biệt. Bởi khi yêu, với thời con gái rực rỡ nhất, hình như phái đẹp kiêu sa hơn, nhưng cũng mềm yếu hơn. Nhiều người đẹp từng đến với hạnh phúc nhưng đồng thời, bởi đẹp, nên cũng choàng vào mình những bi kịch. Những gam bậc của những người con gái khi yêu đều có những nét khác nhau, do cá tính, do quan niệm, do hoàn cảnh... Biết bao nhiêu dáng vẻ ... Nhớ đến kỷ niệm đẹp về một tình yêu.

Ý Nhi viết trong bài Dẫu chỉ là cơn mưa:

Anh có còn luôn nhớ
Mùa đông mưa trắng đồi...
Hoa lau phơ phất gió
Dốc dài và suối đôi.

Hay chỉ mình em thôi,
Tháng năm dài vẫn nhớ
Như nhớ về đống lửa
Như nhớ về mặt trời
Chắc bền và rực rõ
Thân gần và xa xôi...

Có khi đó là một tình yêu đẹp, chang chói, người nữ định xoà tay đón, nhưng cái chốc lát ấy, không hiểu nguyên cớ gì (chỉ người trong cuộc mới biết) đã đẩy nó đi để rồi nuối tiếc. Đoàn Thị Ký viết:

Nửa vòng bông gạo

Có lần sợi bông gạo bay,
Như chiếc chong chóng xoay xoay nửa vòng
Tôi đưa tay đón và mong,
Đâu ngờ gió tự trong lòng đẩy ra
Thế là bông gạo bay xa
Nửa vào chong chóng đã hoà thinh không
Một mai ngọn gió thổi nồng
Vẫn còn bông gạo nửa vòng bay bay. . .

Còn Phi Tuyết Ba, đến với người yêu, thì bên cửa trong nhà đã có một tình huống xảy ra:

Điều anh không biết

Riêng điều ấy, không bao giờ anh biết,
Có một lần em lỡ hẹn với anh
Chiều vàng xanh nơi góc phố xanh
Em đến gần cánh cửa xanh hé mở

Bên bậc cửa có một đôi guốc đỏ
Đôi chân em sao khó bước qua
Chỉ một bước thôi là hết cách xa
Anh gần lắm... phía bên kia đôi guốc

Chẳng biết vì sao chân em lui bước
Chiều đương xanh bên cánh cửa xanh.
Có lẽ nào em lỡ hẹn cùng anh,
Đôi guốc đỏ biệt rằng em đã tới.

Tế nhị và tự trọng, nhưng đằng sau đó, cái tâm trạng kín đáo của Phi Tuyết Ba ai mà đoán nổi. Và cái điều anh không biết ấy, đến bao giờ mới nói được ra!

Những mối tình đã đến với họ. Có những mối tình trong chiến đấu thật đằm thắm, thật hết mình như "Sợi nhớ, sợi thương" của Thuý Bắc... Nhưng cũng có người đã vấp phải những dang dở, cách xa dù đó là một tình yêu thật khó quên. Bùi Kim Anh viết:

Một tình yêu tha thiết chẳng hẹn hò
Em với anh chỉ là mộng ước
Một giấc mơ gần mà không thực
Rất mặn nồng mà trống trải cô đơn.

Sẽ chẳng bao giờ đến được cùng anh
Chỉ một lần thôi là tất cả
Để cứ đến rồi đi trên đường cúc nở
Không mùi hương mà vãn nhớ âm thầm.

Thơ tình của phái nữ, có lúc có vẻ như kiêu sa. Bích Ngọc viết:

Đừng kiếm tìm ta,
Khi tim ta đang tắt dần ngọn lửa
Đừng kiếm tìm ta
Con đường qua lấp đầy cát bụi
Bàn chân ta không quen quay ngược lại

Đừng kiếm tìm ta
Mong manh lắm chạm vào dễ vỡ
Tìm nơi đâu cho ta sống thật mình.
Có lúc bồn chồn, nghi hoặc,

Chiêu Hoa viết:

Hạt mưa rơi xuống vườn hồng,
Thời gian rơi xuống nhớ mong đợi chờ.
Sao trời rơi xuống giấc mơ,
Trái yêu lơ lửng, bao giờ mới rơi?

(Không đề)

Nói vậy thế thôi, những người con gái khi yêu thường đắm đuối, lắm lúc có thể nói quá là "mê" đi trong yêu. Nguyễn Thị Đạo Tĩnh đã thú nhận cái mê của mình, sau một lần trải nghiệm:

Cám dỗ

Mảnh vườn hoang - mắt anh
Đầy bóng mát đưa chân em lạc bước
Mải dong chơi,
Ngày lá biếc
Gót trần quên đường ra
Khi mặt đất say no
Vườn hoang màu nắng tắt
Giật mình
Em tỉnh giấc
Cửa vườn anh
Lá khép lối về. . .

Hình như phái yếu khi đã yêu cũng có nhiều những nét khác đám con trai. Cái sợ nhất của người nữ chính là sự cô đơn, xa cách.

Thu Nguyệt viết:

Em ngồi hoá đá thành thơ
Trả anh ngày tháng anh đưa qua cầu.
Em ngồi hoá đá thành chiều
Trả anh cái nụ hôn liều ngày xưa. . .

Tôn Nữ Trà Mỹ viết:

Đợi anh chiều thứ bảy
Hoa mưa nở đầy trời. . .
... Hay là em sẽ khóc
Vì không thấy anh sang

Hoa không nở một cành.
Chim không đậu một mình
Ai ơi: đừng phụ tình
Lẽ nào em xa anh...

(Hoa mưa)

Nguyễn Thị Hồng Ngát, khi xa người yêu mới thấy hết nỗi cồn cào của thương nhớ. Cái nhớ mà ca dao xưa nói: "Nhớ ai bổi hổi, bồi hồi. Như đứng đống lửa như ngồi đống than", đã được chị cụ thể hoá trong thời gian và công việc khi xa cách trong bài thơ "Em mới hiểu"... Còn Xuân Quỳnh tả sự thớ thương gắn bó khi yêu giữa người con trai và người con gái nồng hậu thắm thiết trong bài thơ nổii tiếng của chị "Thuyền và Biển". Nhưng lớp trẻ, những nhà thơ trẻ, xuất hiện gần đây, tả sự yêu thương gắn bó đã theo những ấn tượng khá hiện đại mà dư âm của tình yêu không phải đã kém phần mê đắm. Vũ Thị Huyền viết:

Nếu có thể

Nếu có thể
Sương tan vào cỏ
Thì em tin cỏ sẽ rất xanh
Nếu có thể
Em tan vào anh
Thì em tin
Anh cũng xanh như cỏ. . .

Nguyễn Bảo Chân có một mảnh trời thu để gửi gắm tình yêu cho người mình thương nhớ:

Với bao nhiêu lá
Thì mùa thu đi
Tàn bao nhiêu nắng
Thì gió đông về

... Mắt em đánh đắm
Mảnh nào trời thu
Anh về nơi ấy
Có tìm bâng quơ

Anh về nơi ấy
Nắng vàng không anh?
Với bao nhiêu lá
Thì còn lại em!

(Thì còn lại em)

Nhưng điều mà trong Thơ tình thời con gái(*) quan tâm nhiều nhất, đó là hạnh phúc. Không ai muốn khi yêu lại không tiến đền hạnh phúc. Hạnh phúc là điều gì rất cần thiết cho nhau, đáp ứng những đòi hỏi không thể thiếu được, như muốn cần cho cơ thể. Dã Hương nói:

Vàng và muối

Nếu không có vàng
Cùng lắm
Anh chi là kẻ nghèo

Còn nếu không có muối
Thì giầu đến như vàng
Cũng sẽ lăn ra chết

Đừng vì một lẽ gì
Phản bội muối
Đừng vì một lẽ gì
Phản bội máu

Dòng máu
Đỏ vì máu
Không đỏ vì vàng...

Bài thơ đầy tính tượng trưng về tình yêu, nhưng cũng đầy bản lĩnh và tính thuyết phục. Có khi, hạnh phúc là một điều chợt đến, nhưng đó là một tình yêu cảm nhận được, là một tình yêu chân chính, một tình yêu trước đây mình chưa hình dung được, bỗng một hôm, nó đến thật dung dị, thật thân gần:

Em có một tình yêu
Mỏng manh như nhánh lá,
Anh bất ngờ như bể
Đến lặng thinh như tờ...

Mười năm anh ở rừng
Em còn là "con nhỏ"
ở khoảng giữa đôi ta
ầm ì bom đạn nổ...

Đang ăn cơm bỗng hát
Giữa giấc ngủ mỉm cười
Em bất thường lạ thật
Bắt đền anh, anh ơi!

(Khi tình yêu đến)

Nguyễn Kim Anh thì cho rằng, với một người phụ nữ thà rằng như que diêm loé sáng một lần, và được cháy hết mình cho tình yêu:

Nhưng em sẵn sàng làm chiếc que
Dám đốt cả trái tim diêm sinh bé xíu
Cháy đến tận cùng của thân tăm trắng trẻo
Dù kiếp tàn nhưng hiểu: đã được yêu.

Nói vậy thôi, chứ tình yêu, thật ra phải là cho cả một đời người và người thơ đã rất có duyên và có lý khi viết:

Nếu muôn suốt đời ở mãi bên nhau,
Thì câu ví kia xin người rút lại.
Bởi cái ngắn ngủi khác xa cái còn mãi mãi
Mà tình yêu cần đi suốt cuộc đời.

(Diêm)

Nhưng có lẽ, hạnh phúc có khi là phút giản dị trong một ngày lao động vất vả. Bài thơ Bên cửa sổ của Song Hảo, một tình yêu hồn hậu, tươi trẻ của một anh lính từ một vùng mặt trận trở về, đến với một cô thợ trẻ tan ca . . . Bỏ lại tất cả những bộn bề vừa trải qua, họ hôn nhau bên cửa sổ và thương yêu tràn đầy đến nỗi tình yêu làm đẹp thêm cho cả phố phường và vầng trăng khuya đêm ấy

Nhưng, tình yêu có chăng lúc nào cũng chờ ở bên ngoài bậc cửa. Có những cuộc tình trắc trở, bao nhiêu lý do, bao nhiêu buồn tủi, chán nản vây bọc những cuộc tình. Ngang trái có khi ở phía này, ở phía kia, nhưng người con gái, bao giờ cũng thường chịu phần thua thiệt. Có khi là thanh sắc nhạt phai, thời gian đổ xuống vai họ những điều tàn nhẫn. Phan Thị Thanh Nhàn, từng có bài Hương thầm nổi tiếng thời trẻ, đến nay đã phải nói thẳng đến một sự thật phũ phàng:

Con đường

Nếu anh đi với người yêu
Chỉ mong anh nhớ một điều nhỏ thôi
Con đường ta đã dạo chơi
Xin đừng đi với một người khác em.
Hàng cây này đã lớn lên
Vươn cành để lá êm đềm chạm nhau .
Hai ta ai biết vì đâu
Hai con đường đó xa nhau, xa hoài.

Nếu cùng người mới dạo chơi
Xin anh tránh nẻo đường vui ban đầu.

Đoàn Thị Lam Luyến, đã công khai nói cái hạnh phúc mà như là nhận lại từ một người đàn bà khác. Đó là một điều chua chát chăng? Chưa hẳn thế... Trong cái muộn mằn "Cái giần vục phải cái sàng. Xui cho hai đứa nhỡ nhàng gặp nhau". "Nhặt lại" hạnh phúc, nhưng là hạnh phúc thật! Cho nên:

Chị thản nhiên mối tình đầu
Thản nhiên em nhận bã trầu về têm...

(Chồng chị, chồng em)

Nói là vậy thôi, cứng cáp vậy, nhưng từ ngoài bài thơ, hình như cũng có một nỗi buồn, một sa sót. Có khi là tình yêu một phía. Biết là người tình không đến, nhưng vẫn cứ chờ, vẫn khắc khoải, vẫn yêu, không thể nào khác được. Vũ Thị Hương viết:

Em chờ

Chắc gì anh đến hôm nay
Mà em cứ đợi tàn ngày, trắng đêm
Hết đi ra cửa ngóng nhìn
Vào nhà ngồi xuống, đứng lên thẫn thờ
Chắc gì anh đến bây giờ
Trà pha để nguội, nhạt mờ vị hương
Chắc gì?
Mà dạ cứ thương
Cứ day dứt nỗi vấn vương trong lòng
Đã yêu, yêu đến tận cùng
Đã thương, thương đến nát lòng vì nhau.
Chắc gì?
Đã chắc gì đâu?
Hôm nay, cả những ngày sau
Em chờ...

Làm sao dẫn ra cho hết những tâm trạng, những mối tình thiên hình vạn trạng của thời con gái! Nói như Phạm Thị Ngọc Liên trong bài Một mình trong chiều:

Mối tình anh như mái ngói đầy rêu
Nỗi buồn đóng thành băng
Em dẫm vào trượt ngã
Vết nhói đau đến lạ
Như lời tình ca cũ đã xanh rêu...

Chẳng có thuốc trường sinh nào
giữ được tuổi trẻ em
Chẳng như loài hoa bất tử
Cứ lóng lánh trong hoàng hôn của mình

Con chim sẻ bay đi còn lại những dấu chân phiền muộn

Trên mái ngói đầy rêu
Như danh thiếp một mối tình đi vắng
Em ngã trong nỗi buồn thầm lặng
Già nua
Mệt nhoài. . .
Giá như anh có một lần biết được
Em như con chim sẻ kia
Bay đi
Bay đi
Dù không đến mặt trời. . .

Thơ tình thời con gái chính là điều chân thành, tâm huyết nhất của những nhà thơ nữ.

http://www.thanhda.com/community/ind...;threadid=5290

.
__________________
----------------------------

Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

Chỉnh sửa lần cuối bởi CONHAKO ngày 23-11-2010 lúc 08:57 AM.
Reply With Quote
Đã có 2 bạn gởi lời Cảm Ơn dành cho CONHAKO trong bài viết này:
Mưa nhỏ (13-09-2010), Nguyễn Thủy (30-01-2012)
Old 13-09-2010, 09:12 AM   #2
CONHAKO's Avatar
CONHAKO
Senior Member

 
Join Date: Jan 2010
Đã Cảm ơn: 2,359
Được cảm ơn: 4,128 lần/2,493 bài
Blog Entries: 1
Status:CONHAKO is offline
 
CONHAKO is on a distinguished road

Default Thơ Bình Nguyên Trang

Soi gương

Mỗi sớm thức dậy
Soi gương
Thấy đằng sau mình còn trái tim mười bảy
Thấy phía trước mình một câu hát đã bay đi


Tôi nghe được tôi trong tóc thầm thì
Những ngày xanh sắp hết
Và phía trước mình vầng mặt trơi mỏi mệt
Rọi lên tấm gương phản chiếu cuộc đời


Có một người trong gương mải ngắm một người
Họ hai người xa lạ
Họ gần nhau mà không đến được với nhau
Họ lạnh lùng như đá


Rằng đã khác xưa, tất cả
Nhưng ít người tin chiếc gương
Người ta đã quên mọi con đường
Và điều duy nhất với chiếc gương là khoảng cách


Bởi thế đàn bà chúng ta mỗi sáng
Đánh phấn dày hơn
Để phủ nhận chiếc gương
Và để chiếc gương lừa dối mình


Rồi chiếc gương bắt đầu kể
Về những mất còn, nhục vinh
Về điều sắp ra đi, điều không trở lại
Mùa hạ nồng nàn, mùa đông tái tê
Bỏ lại dấu chân trên mắt môi người


Và chúng ta tiếp tục soi gương mỗi sáng trong đời
Im lặng ngắm mình
Thở dài ngắm mình
Năm tháng trôi dần trên đầu rồi nhòa dần mái tóc
Rồi sau chiếc gương có bao người đứng khóc
Nhìn một người sắp sửa đi xa…






Đợi

Vì sao em lại đợi anh?
Như người yêu đợi một người yêu
Như trời xanh mơ một cánh diều
Như người bộ hành mơ về dòng suối mát

Thành phố lên đèn và hàng cây đẫm ướt
Một đêm hè mỏi mệt
Sao em ngồi một mình
Thương con tàu sắp sửa rời ga

Không nghĩ về anh như một mái nhà
Chở che em những ngày mưa nắng
Không nghĩ về anh như một bến bờ yên lặng
Em con đò sẽ bớt cô đơn

Chỉ đợi anh và không nghĩ gì hơn
Em đâu cần anh tới
Em đâu cần anh nói
Và đâu cần anh biết nỗi đợi này

Sao em còn ngồi mãi đây?
Dằng dặc trên đầu một nỗi niềm chưa tỏ
Trăng mười lăm mà lòng em vẫn khuyết
Mà ngổn ngang một dải Ngân Hà

Anh quá gần và anh quá xa
Chỉ ý nghĩ mang hình đôi cánh
Em bề bộn trong ngàn lời câm lặng
Tháng ngày đi như một tiếng thở dài

Như một chiều đè nặng đôi vai
Lẽ nào em lại nhớ anh nhiều đến thế?
Đôi mắt ấy đừng về trong nỗi buồn sắp vỡ
Cho lòng em bớt chút đa đoan

Bình Nguyên Trang




.
__________________
----------------------------

Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

Chỉnh sửa lần cuối bởi CONHAKO ngày 23-11-2010 lúc 08:49 AM.
Reply With Quote
Đã có 2 bạn gởi lời Cảm Ơn dành cho CONHAKO trong bài viết này:
Mưa nhỏ (13-09-2010), Nguyễn Thủy (30-01-2012)
Old 13-09-2010, 06:48 PM   #3
CONHAKO's Avatar
CONHAKO
Senior Member

 
Join Date: Jan 2010
Đã Cảm ơn: 2,359
Được cảm ơn: 4,128 lần/2,493 bài
Blog Entries: 1
Status:CONHAKO is offline
 
CONHAKO is on a distinguished road

Default Thơ Đoàn Thị Lam Luyến

.



Em gái

Em đầy ngộ nhận như tôi
Cũng yêu chí chết cái người mình yêu
Cũng tìm những lối phong rêu
Để rồi bước trật bước trèo uổng công

Mắt thì thăm thẳm mùa đông
Trái tim mùa hạ, tấm lòng mùa thu
Mùa xuân ở phía sa mù
Mà băng tuyết... đến bao giờ cho tan ?

Gặp em cơ nhỡ cưu mang
Em đâu biết đến lỡ làng về sau
Em đương lấy sóng làm cầu
Khơi xa làm bến, đáy sâu làm thuyền

Lấy khao khát để làm yên
Lấy duyên làm phúc lấy tiền làm khinh
Rồi ra em giống chị mình
Lấy bấy nhiêu cái thất tình làm vui.




__________________
----------------------------

Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

Chỉnh sửa lần cuối bởi CONHAKO ngày 23-11-2010 lúc 08:29 AM.
Reply With Quote
Đã có 4 bạn gởi lời Cảm Ơn dành cho CONHAKO trong bài viết này:
Mưa nhỏ (13-09-2010), Ngocanh.online (07-03-2011), Nguyễn Thủy (30-01-2012), Uất Kim Hương (13-09-2010)
Old 23-11-2010, 08:33 AM   #4
CONHAKO's Avatar
CONHAKO
Senior Member

 
Join Date: Jan 2010
Đã Cảm ơn: 2,359
Được cảm ơn: 4,128 lần/2,493 bài
Blog Entries: 1
Status:CONHAKO is offline
 
CONHAKO is on a distinguished road

Default Thơ Đặng Thị Thanh Hương


Trà nguội

Mai còn ai đưa em nốt quãng đường dài
Bao lần người đi trà nguội hết
Em đã châm chung trà bằng nhiệt huyết
Ngọn lửa tình yêu thoắt bỗng lụi tàn


Còn lại ai đưa em cuối con đường
Vẫn nỗi cô đơn giằng dai như số phận
Dẫu bên em có ngàn khuôn mặt
Chén trà dư, tửu hậu hết say rồi

Những chén trà đêm bên quán cóc ai ngồi
Ai uống với em đêm nay dằng dặc quá
Với nỗi đợi chờ, những niềm vui nghiêng ngả
Dẫu chỉ một chén trà mời mọc mãi không đâu

Trà nguội còn ai nhớ tên nhau
Chồng chất tháng năm nhạt nhờ cơn mơ cũ
Lần lượt người đi qua, chén trà đã vỡ
Còn lại em bên quán cóc xiêu tàn

Mai còn ai đưa em hết con đường?

14/01/2007


Em ở giữa bầu trời và mặt đất

Trời không che cho em
Đất không bao bọc em
Ngửa đầu - nắng táp mặt
Cúi đầu- chân lấm đất

Em không khác những người đàn bà khác
Chờ hơi ấm người đàn ông có thực
Để đêm đêm thắp lửa ngôi nhà

Em- một mình chắt chiu tình yêu
Từng giọt hứng chờ hạnh phúc
Bầu trời không sao mọc
Tìm đâu đêm đổi ngôi?

Ngực trời vẫn đỡ em
Đất vòng tay che chở
Nhưng anh ở nơi nào chẳng rõ
Như đất và trời chẳng thể gặp nhau…



Viết cho ngày con bắt đầu yêu

Lần đầu tiên con bước vào yêu
Mẹ muốn kể con nghe về mối tình đầu của mẹ
Về một người đàn ông và những gì anh ta chia sẻ...
Cho con làm hành trang...

Nhưng con yêu không giống mẹ ngày xưa
Dù nỗi dại khờ thì không khác
Nhìn nụ cười con mẹ biết mình bất lực
Chẳng có bài học nào cho kẻ đang yêu
Trên con đường màu xanh
Những người đàn ông chập chờn ẩn hiện
Chỉ mong con nhận ra đầy nguy hiểm
Rất nhiều hố sâu cạm bẫy trên đường...

Cũng có thể những kinh nghiệm sẽ lớn theo con
Khi đã xếp đầy ngăn những ký ức tình yêu tan vỡ
Mẹ chỉ sợ trong ngăn kéo ấy
Mảnh vỡ tình yêu sẽ cứa nát tâm hồn
Có thể khi yêu ta chết được cho người
Vũ trụ tập trung vào anh ta hết
Tới một ngày ánh hào quang lịm tắt
Con mới nhận ra mình đã lỡ lầm...

Biết nói gì với con dù trải nghiệm nhiều lần
Mẹ mới nhận ra đàn ông đều thế cả
Mới nhận ra tình yêu mong manh quá
Mẹ chỉ còn nỗi trống rỗng bình yên...
Tất nhiên rồi nắng vàng buổi đầu tiên
Mẹ vẫn biết nó đẹp và hư ảo
Chỉ mong con chuẩn bị thêm khăn áo
Sợ mùa đông lạnh lẽo đến bến đời
Con tự mình làm ấm nỗi đơn côi
Để đi qua những niềm đau vô nghĩa...
Cứ yêu đi và thật lòng con nhé...

08/8/2008
__________________
----------------------------

Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

Chỉnh sửa lần cuối bởi CONHAKO ngày 07-03-2011 lúc 12:45 AM.
Reply With Quote
Đã có 2 bạn gởi lời Cảm Ơn dành cho CONHAKO trong bài viết này:
Nguyễn Thủy (30-01-2012), Uất Kim Hương (23-11-2010)
Old 23-11-2010, 09:08 AM   #5
Uất Kim Hương's Avatar
Uất Kim Hương
Senior Member

 
Join Date: Nov 2009
Đã Cảm ơn: 4,189
Được cảm ơn: 3,170 lần/2,017 bài
Blog Entries: 27
Status:Uất Kim Hương is offline
 
Uất Kim Hương is on a distinguished road

Default

Trích dẫn:
..::~Trích dẫn nguyên văn bởi CONHAKO View Post
Viết cho ngày con bắt đầu yêu

Lần đầu tiên con bước vào yêu
Mẹ muốn kể con nghe về mối tình đầu của mẹ
Về một người đàn ông và những gì anh ta chia sẻ...
Cho con làm hành trang...

Nhưng con yêu không giống mẹ ngày xưa
Dù nỗi dại khờ thì không khác
Nhìn nụ cười con mẹ biết mình bất lực
Chẳng có bài học nào cho kẻ đang yêu
Trên con đường màu xanh
Những người đàn ông chập chờn ẩn hiện
Chỉ mong con nhận ra đầy nguy hiểm
Rất nhiều hố sâu cạm bẫy trên đường...

Cũng có thể những kinh nghiệm sẽ lớn theo con
Khi đã xếp đầy ngăn những ký ức tình yêu tan vỡ
Mẹ chỉ sợ trong ngăn kéo ấy
Mảnh vỡ tình yêu sẽ cứa nát tâm hồn
Có thể khi yêu ta chết được cho người
Vũ trụ tập trung vào anh ta hết
Tới một ngày ánh hào quang lịm tắt
Con mới nhận ra mình đã lỡ lầm...

Biết nói gì với con dù trải nghiệm nhiều lần
Mẹ mới nhận ra đàn ông đều thế cả
Mới nhận ra tình yêu mong manh quá
Mẹ chỉ còn nỗi trống rỗng bình yên...
Tất nhiên rồi nắng vàng buổi đầu tiên
Mẹ vẫn biết nó đẹp và hư ảo
Chỉ mong con chuẩn bị thêm khăn áo
Sợ mùa đông lạnh lẽo đến bến đời
Con tự mình làm ấm nỗi đơn côi
Để đi qua những niềm đau vô nghĩa...
Cứ yêu đi và thật lòng con nhé...

08/8/2008
Em thích bài này. Đàn ông là khởi đầu cho mọi nỗi bất hạnh của đàn bà. Hihihi...
Reply With Quote
Đã có 2 bạn gởi lời Cảm Ơn dành cho Uất Kim Hương trong bài viết này:
CONHAKO (07-03-2011), Nguyễn Thủy (30-01-2012)
Old 07-03-2011, 12:30 AM   #6
CONHAKO's Avatar
CONHAKO
Senior Member

 
Join Date: Jan 2010
Đã Cảm ơn: 2,359
Được cảm ơn: 4,128 lần/2,493 bài
Blog Entries: 1
Status:CONHAKO is offline
 
CONHAKO is on a distinguished road

Default Thơ và Tranh Lê Thị Kim

"Thơ – là mảnh sò bé nhỏ ta chơi, cũng là vỏ ốc cho ta – con dã tràng về ẩn náu". Nhà thơ Lê Thị Kim đã "tự bạch" như thế. Không chỉ "ẩn náu" trong thơ, chị còn tìm về sắc màu của hội họa. Chị làm thơ và vẽ nhẹ nhàng như đời sống của chính chị: bao dung và vị tha.

Lê Minh Quốc


Lê Thị Kim tự họa



Giọng hò xứ Huế

Đêm Hương giang mang điệu lý về mô
Dìu dặt nỉ non - ơi giọng hò xứ Huế
Cứ vây chặt lấy em bằng hơi rung nhè nhẹ
Như tình yêu xa thoắt níu lại gần
Em như cánh cò đơn lẻ ở ven sông
Giọng hò đến mồi những tia lửa ấm
Dắt em về với làng quê đầy nắng
Nghe nồng nàn hơi ấm tình yêu
Giọng hò mô cũng dặn người đi hãy nhớ bến đò chiều
Đò tắt nắng người thủy chung vẫn đợi
Như sóng Hương giang lặng trầm không sôi nổi
Sóng lặng trầm dòng sông ấy mới sâu
Có về đây ta mới hiểu lòng nhau
Tình bạn thâm sâu ẩn trong câu hò Huế
Ẩn trong từng tia mắt nhìn dịu nhẹ
Ẩn trong đêm chia tay bịn rịn chẳng muốn rời
Xin cho em nán lại phút giây thôi
Phút giây thôi bên các anh các chị
Cái khoảng cách hơn nghìn cây số lẻ
Giọng hò ơi có giữ lại giùm em...
Kim đồng hồ cứ vô tình quay trong đêm
Không hiểu được lòng em đang níu gọi
Sài Gòn rất xa – Sài Gòn rất xa gió làm sao mang tới
Điệu lý nặng tình, nặng nghĩa của sông Hương.



Tranh của Lê Thị Kim


Điều có thực

Tôi áp hai cọng cỏ trong bàn tay
Chúng yêu nhau quấn quít, giải bày
Tôi tách rời hai tay không níu gọi
Chúng buông nhau tàn úa rã rời

Ngẫu nhiên và khách quan là những điều có thực
Chúng tạo cho ta cuộc hội ngộ tương phùng
Nhưng chúng cũng là điều có thực
Gây tan lòng gây những cuộc chia ly

Cũng như xuân cứ đến lại đi
Như hạnh phúc có ai ghi lại được
Như ta đây cứ ngỡ ta là điều có thực
Cái phẩy tay của trời ta đã hoá hư vô .





Mắt tím ( Tranh sơn dầu 100x100 )– Lê Thị Kim


Tim tím em trốn
anh tìm
Cổ đài các
tóc lìm chìm xưa sau
Ngày phi bóng
lệ nát nhàu
Chim di rộn tiếng
tím
màu thời gian




Nhớ nhà ( Tranh sơn dầu 100x100) – Lê Thị Kim

Đêm âm âm
gió âm sầm
Nhớ nhà soi
bóng âm thầm chị em
Đêm lịch mịch
đêm lem nhem
Buồn chìm đáy nước
lấm lem mặt người




Cúi xuống nghe hồn lãng du ( Tranh sơn dầu 100x100) – Lê Thị Kim


Em cong một điệu mê hồn
Cổ ngần trắng
tóc đêm buồn trôi hoang
Hồng sen mọc
hương lang thang
Bàng hoàng nhỏ
lệ hàng hàng cõi tôi
__________________
----------------------------

Cái đẹp của sa mạc là một cái giếng nó ẩn dấu nơi đó.

Chỉnh sửa lần cuối bởi CONHAKO ngày 07-03-2011 lúc 12:54 AM.
Reply With Quote
Đã có 2 bạn gởi lời Cảm Ơn dành cho CONHAKO trong bài viết này:
Ngocanh.online (07-03-2011), Nguyễn Thủy (30-01-2012)
Trả lời

Bookmarks

Những Chủ Đề Tương Tự
Đề tài Người gởi Chuyên mục Trả lời Bài viết cuối
GÃY CÁNH UYÊN ƯƠNG - Kahlil Gibran CONHAKO Nhân Văn Nước Ngoài 1 09-07-2010 01:10 AM
Bói Ngày Sinh Của Bạn tam lang Tử Vi - Khoa Học Huyền Bí 8 29-06-2010 02:03 AM
BÌNH-NGUYÊN LỘC VÀ TÌNH ĐẤT Photo Những nét đẹp Quê Hương 1 09-01-2010 08:04 AM
Tình yêu hoangvu Tùy bút - Ký - Phiếm luận - Biên khảo 0 15-08-2009 07:35 AM
Nói Với Tuổi Trẻ Về Tình Yêu Ngoi_Sao_Nho Danh Ngôn Cuộc Sống - Lời hay Ý đẹp 0 02-10-2008 11:58 AM



Hiện thời số người đang xem chủ đề này là: 1 (0 Thành viên và 1 Khách)
 
Thread Tools
Display Modes

Quyền Hạn Gởi bài
Bạn không được quyền gửi bài mới
Bạn không được quyền gửi trả lời
Bạn không được quyền gửi kèm file
Bạn không được quyền sửa bài

BB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đangTắt

Chuyển nhanh đến

Múi giờ GMT -7. Hiện tại là 06:06 AM.


Chút Lưu Lại không chịu bất cứ trách nhiệm gì về nội dung bài đăng của tất cả Thành viên.
Nhóm Điều Hợp có toàn quyền chỉnh sửa, xóa bỏ, dời chỗ bài đăng, hay khóa tên Thành viên mà không cần giải thích lý do.

Powered by vBulletin® Copyright ©2000 - 2014, Jelsoft Enterprises Ltd.
Copyright © 2014 @ www.chutluulai.net. All rights reserved.
Vietnamese Language by www.mvietx.org.