Chút lưu lại

Go Back   Chút lưu lại > Quê Hương - Đất nước - Con người > Những nhà thơ lớn Việt nam
Trang nhà Phòng ảnh Thơ mới Download mViet Lưu bút

Những nhà thơ lớn Việt nam
Đây là nơi sưu tầm những bài thơ, bài viết về những nhà thơ lớn của Việt nam. Nếu bạn có bài viết, bài thơ nào của các thi sĩ đã thành danh và nổi tiếng xin gởi vào đây.

Trả lời
 
Thread Tools Display Modes
Old 19-05-2011, 09:37 PM   #1
Thơ Luân Hoán
Mayvienxu Mayvienxu is offline 19-05-2011, 09:37 PM

Trong Sân Trường Bữa Ấy

A.
Em có nhớ trong sân trường bữa ấy
Giờ ra chơi em phơi nắng chiều đông
Gió bấc khô làm đôi má se hồng
Cùng chúng bạn em ngồi quanh gốc phượng
Tà áo trắng xoè như đôi cánh lượn
Trải diụ dàng trên cỏ mượt mà xanh
Nét thơ ngây đầy khuôn mặt tinh anh
Đôi mắt biếc kiếm tìm và lẩn trốn
Ngực dồn dập giòng máu thời mười bốn
Vai no đầy nguyên liệu tuổi thèm yêu
Tay đài trang lãng mạn trải trong chiều
Từng ngón nhỏ như sẵn sàng mời mọc
Ta đứng tựa trong hành lang lớp học
Trên lầu cao nhìn xuống mộng bâng khuâng
Lòng cúi theo từng ngọn tóc phân vân
Hôn rất nhẹ trên tóc thề đen nhánh
Môi em đỏ sao hình như quá lạnh
Răng trắng thơm níu giữ lấy hồn ta
Lưỡi rót hương tình rót mật đậm đà
Ta nương náu bên em bằng mộng tưởng
Bởi quá yêu nên ta giàu tưởng tượng
Giàu tự cao, ôi một gã trai tơ
Dáng dấp hào hoa không giấu nổi dại khờ
Ta lúng túng đơm trăm cành ngưỡng vọng
Bẫy tình ái giăng chờ và nghe ngóng
Ta rình em, ta rình chính cả ta
Phút chốc lạnh lùng, phút chốc ba hoa
Ta lừa dối bởi vô cùng thành thật
Ta giàu có bởi ta vừa đánh mất
Trái tim hồng ký thác giữa môi em
Chưa hôn nhau lòng đã vội say mềm
Ta nghiêng ngã giữa bốn bề mộng mị
Em có sợ ta trở thành ác qủi
Điên vì yêu, cuồng loạn cũng vì yêu
Ôi mắt em miền cực lạc tiêu diêu
Ta chợt thấy chỗ ta ngồi ở đấy
B.
Em có nhớ trong sân trường bữa ấy
Ta theo em ngơ ngẩn tội làm sao
Tay hổ ngươi ôm tập vở chép ca dao
Với ý định tặng cho em kỷ niệm
Cơ hội khó như tìm kim đáy biển
Chọn cách nào cho thật tự nhiên
Bạn bè em ranh mãnh xỏ xiên
Chưa có lửa chừng như đà có khói
Thu can đảm đi ngang em, khẻ nói:
Hồng cầm về nhà đọc cho vui
Em ngạc nhiên,rồi lưỡng lự mỉm cười
Nắm nhè nhẹ sợ lây phong lãng mạn
Chân vội vã đã theo tay chúng bạn
Khúc khích cười nghe kiêu hãnh làm sao
Ta nhận ta chìm giữa giấc chiêm bao
Giữa buổi học, giữa giờ sử địa
Mấy tuần qua, em không hề đếm xỉa
Gặp ở trường em lạnh nhạt như không
Tập ca dao ta chép những chuyện lòng
Em có hiểu ta cố tình gởi gắm
Em không nói, không cười, ta buồn lắm
Thà trề môi, háy ngúyt còn hơn
Ngậm chua cay nuôi dưỡng chút giận hờn
Ta thừa biết ta đâu bằng thầy giáo
Em đệ ngủ, ta đệ tam, tủi hổ
Cùng chung trường, không chung lớp, vô duyên
Tình ái chi thời còn nặng bút nghiên
Ta đầu độc ta và em quá sớm ?
Em mười bốn, ta mười lăm, chưa đủ lớn
Cho một cuộc tình trong sạch hay sao ?
Yêu em yêu em khổ biết ngần nào
Thôi cũng được ta vui lòng chịu vậy
C.
Em có nhớ trong sân trường bữa ấy
Cô giáo đau, ta được nghỉ giờ đầu
Rất tình cờ hai đứa chợt gặp nhau
Em mở cặp vội vàng trao quyển sách
Sợ bạn thấy ta kẹp vào dưới nách
Đi một hơi không kịp cảm ơn em
Trốn vào cầu hối hả giở ra xem
Mảnh giấy nhỏ nét mực nghiêng nghiêng tím:
Anh đừng giận, H, mến anh nhiều lắm...
Chỉ thế thôi nhưng quá đổi hẹn hò
Lòng mở cờ ta muốn hét thật to
Ta vĩ đại bởi có người yêu mến
Rồi từ đó thư hồng đi, thư xanh đến
Mối tình đầu đẹp như chuyện thần tiên
Ta thương yêu từng mái ngói nằm yên
Từng cánh cửa mở trái tim lớp học
Ta dành dụm từng màu xanh ngà ngọc
Trang điểm cho đời từng ngọn cỏ lá cây
Ta nâng niu từng viên phấn hao gầy
Mòn thân xác trên bảng đen buồn bã
Ngày tiếp tháng gội nắng mưa óng ả
Tuổi thanh xuân ta rực rỡ đẹp trai
Em thì ngoan như chiếc lá thuộc bài
Thơm trang sách run run giòng chữ nhỏ
Mối tình đẹp như Ngu Cơ, Hạng Võ
Như Romeo và Juliette vân vân...
Buồn theo vui vun đau đớn cao dần
Rồi tan vỡ để trở thành huyền thoại
Tình sử sống nhờ vết thương êm ái
Ta lớn khôn nhờ sớm được thất tình
Cảm ơn đời ta sớm biết lênh đênh
Bỏ trường học mặc gío mưa đưa đẩỵ
D.
Em có nhớ trong sân trường bữa ấy
Mình ta về nhìn lại gốc phượng xưa
Con ve than trên cành nhớ đong đưa
Hoa vẫn đỏ trong nắng vàng lộng lẫy
Ta chợt thấy hình như em ngồi đấy
Mới hôm quạmới một phút trước đây
Tay vẫn hồng má vẫn đỏ hây hây
Dẫn ta bước qua trăm đường dĩ vãng
Em yêu dấu hỡi con chim trúng đạn
Rơi về đâu trong cõi sống mênh mông
Ta vẫn còn đây mái tóc bềnh bồng
Dù sương gío ươm đôi dòng bụi trắng
Đời chìm nổi những ba cay bảy đắng
Lòng vẫn xanh như cỏ dại thong dong
Trái tim ta vẫn rộng rãi thư phòng
Có em ngủ muôm đời trên vần điệu
Ta mai mốt dù tài danh mệnh yểu
Đã nhờ em tồn tại với thời gian
Hỡi em yêu thăm thẳm cánh phượng hoàng
Có đậu lại trong sân trường bữa ấy
Hồn xa cách đậu bên ta có thấy
Bức tường xanh cánh cửa kính lung lay
Hai mươi năm trời ôi một thoáng chim bay
Bao thay đổi trong đời ta gió nổi
Cành phượng cũ vẫn no lời gío thổi
Nghìn muôn năm tha thiết gởi về đâu
Vay giọt thơ truy niệm mối tình đầu
Và gởi tặng cho em làm son phấn...


Luân Hoán


 
Mayvienxu's Avatar
Mayvienxu
Senior Member
Join Date: Feb 2010
Bài viết: 2,852
Đã Cảm ơn: 1,641
Được cảm ơn: 1,607 lần/932 bài
Xem: 3067
Reply With Quote
Lời Cảm ơn của những người đã được gởi đến Mayvienxu trong bài viết này:
anh-tran (19-05-2011)
Old 19-05-2011, 10:08 PM   #2
HoaiVienPhuong's Avatar
HoaiVienPhuong
Senior Member

 
Join Date: Feb 2011
Đã Cảm ơn: 823
Được cảm ơn: 891 lần/622 bài
Status:HoaiVienPhuong is offline
 
HoaiVienPhuong is on a distinguished road

Default

Trong Sân Trường Bữa Ấy
Hoàng Yến Lưu

Tình đầu có rất nhiều điều đáng nói và tình ở tuổi trẻ lại càng thêm sôi nổi nhờ màu sắc và hương vị đậm đà. Mới đây, đầu tháng 7-05, trên màn bạc có chiếu một cuốn phim khá đặc sắc về “cái thuở ban đầu lưu luyến ấy”. Cuốn phim mang tựa đề là My Summer of Love của đạo diễn Pawel Pawlikowski dựa trên cuốn truyện cùng tên của Helen Cross với các tài tử Nathakie Press và Emily Blunt, tuy nhân vật thời đại táo bạo và nghịch ngợm nhưng nét thơ nây, hồn nhiên vẫn rõ rệt trong hành động và trên nét mặt, làn môi.
Tuy nhiên, tình yêu trong phim chỉ nói lên được chất đam mê của tuổi trẻ trong yêu đương, đồng thời cũng là những gì rồ đại và nghịch lý nhất, khá quen thuộc trong văn nghệ, điện ảnh Tây phương nhưng không nói lên được những nét đẹp, nét buồn, chất lãng mạn trong tình yêu của tuổi trẻ Đông phương mà ngưởi thưởng thức dễ tìm trong thơ Xuân Diệu, Vũ Hoàng Chương và Nguyễn Bính trước 1945 và sau 1954 là trong thơ Luân Hoán, như trong bài Trong Sân Trường Bữa Ấy.

Trong Sân Trường Bữa Ấy là một thiên tình sử trường thiên gồm bốn phần, có khai-thừa-chuyển-hợp. Nhìn chung mở đầu rất đẹp và kết thúc khá buồn.
Các nhà thơ thường đa tình, đa cảm và giàu mộng tưởng. Chàng trai đứng trên lầu cao nơi hành lang lớp học nhìn xuống dưới sân trường, nhìn trộm người mình muốn nhìn và làm cõi lòng vương vấn. Cái tuổi mười lăm thường chỉ có cảm giác nhớ thương ai đó chứ chưa hẳn đã biết yêu.
Khởi đầu một câu chuyện có thực và rất thực, nhà thơ hồi ức dĩ vãng, trí tưởng tượng của một tâm hồn dễ bén nhạy đã vẽ lại cái cảnh trong sân trường bữa ấy, về người ấy và tâm trạng lúc ấy hết sức linh động và vô cùng đẹp.
Nhà thơ thú nhận “ta nương náu bên em bằng mộng tưởng, bởi quá yêu nên ta giàu tưởng tượng” Tưởng tượng nơi thi nhân phong phú vô cùng nên ở đây thực và mộng trộn lẫn, quan sát và hồi ức quấn vào nhau. Nhờ thế chất lãng mạn bàng bạc từng vần.
Phải là một “cây bút muôn màu” say mê ghi lại cái đẹp và cũng phải là “cây đàn muôn điệu” dễ rung động trước cái tình, Luân Hoán mới viết được những vần thơ chẳng khác bức họa giai nhân và cũng tương tư khúc nhạc lòng chưa dứt. Có mấy ai không mê hoặc trước hình ảnh cô gái và lời tâm sự của tác giả:
Tà áo trắng xòe như đôi cánh lượn
trải dịu dàng trên cỏ mượt màu xanh
nét thơ ngây đầy khuôn mặt tinh anh
đôi mắt biếc kiếm tìm và lẫn trốn
ngực dồn đập giòng máu thời mười bốn
vai no đầy nguyên liệu tuổi thèm yêu
tay đài trang lãng mạn trải trong chiều
từng ngón nhỏ như sẵn sàng mời mọc
ta đứng tựa trên hành lang lớp học
trên lầu cao nhìn xuống mộng bâng khuâng
lòng cúi theo từng ngọn tóc phân vân
hôn rất nhẹ trên tóc thề đen nhánh
môi em đỏ sao hình như quá lạnh
răng trắng thơm níu giữ lấy hồn ta
lưỡi rót hương tình rót mật đậm đà
ta nương náu bên em bằng mộng tưởng

Người ấy làm nảy sinh tình này, nhà thơ nói về mình và bằng những lời mà những kẻ nòi tình nghe là động lòng. Tình yêu ở tuổi trẻ là đam mê và điên cuồng. Các nhà tâm lý đều xác nhận tình đầu là biến cố tâm lý hết sức nguy hiểm trong giai đoạn thứ nhất trong đời mỗi người. Nó ào ào tới như cơn lốc cuốn theo mọi sinh hoạt của ta vào cuộc tình, vào người tình, tình yêu trở thành ám ảnh khôn nguôi, yêu đương biến thành điên dại. Các nghiên cứu gần đây về tâm lý đã chứng tỏ có các khuynh hướng nghịch lý, hành động điên dại ở mối tình đầu do khối óc của tuổi trẻ chưa phát triển trọng vẹn. Điều này giải thích tại sao tình đầu có thể đẩy người ta vào chỗ tự hủy hay hủy người, nói chung là dễ đưa người chung tình sa vào hố diệt vong.

Phần thứ hai của bài cũng vẫn là hồi ưc, gồm những kỷ niệm ngây thơ và đậm nét “ngàn năm hồ dễ mấy ai quên”. Ở đây chúng ta được biết, nhà thơ lúc đó ở tuổi 15 và cô bé chàng yêu mới vừa 13. Yêu trong lứa tuổi này Vũ Hoàng Chương đã viết bài U Tình, Nguyễn Xuân Huy viết bài Giận Nhau và gần chúng ta hơn, Nguyên Sa viết bài Tuổi 13. Tình tuổi nhỏ thơ ngây và có nhiều điều đáng nói. Một triết gia, Jean Lacroix, đã cho rằng có ba đức tính trong tình yêu. Khởi đầu của cuộc tình là can đảm, tiếp tục cuộc tình là hy sinh và kết thúc cuộc tình là chung thủy. Tuổi trẻ dại khờ, chẳng có phương tiện nào khác chinh phục người yêu bằng chân thật dù thể hiện một cách vụng về. Chàng trai đã nắn nót chép những bài ca dao trữ tình để bóng gió ngỏ lòng mình, nào là “trèo lên cây bưởi hái hoa”, nào là “đêm qua ra đứng bờ ao”…Hình như ngỏ lòng bằng ca dao là một cách mà tuổi trẻ hay dùng để bày tỏ tấm lòng, vì giản dị, trong sáng, đầy chất thơ mà lại kín đáo nhất, khác hẳn ngày nay người ta tặng nhau bó hoa hay một món quà quí giá. Sang thì sang thực nhưng thơ mộng không nhiều. Ca dao có tác dụng không nhỏ vì chúng trữ tình. Có người kể lại một chàng trai viết cho cô gái một câu: “Trên trời có đám mây xanh” Đây là cách tỏ tình đầy thông minh vì nếu cô gái cũng nòi tình thì biết rằng đó là câu mở đầu của một bài ca dao có câu cuối nói rõ tâm sự:
“Trên trời có đám mây xanh / Ở giữa mây trắng chung quanh mây vàng / Ước gì anh lấy được nàng!”(Ca dao)
Chép ca dao rồi, nhưng còn cần can đảm đưa cho người mình yêu. Luân Hoán là bậc thầy mô tả diễn biến tâm lý và chỉ có kẻ đã yêu khi còn tay trắng mộng đầy mới nhận ra nhà thơ đã kể giùm ta những điều mà trí nhớ ta quá nghèo, tưởng tượng của ta quá cạn không ghi lại hết và ngôn ngữ ta quá vụng về nên có nhớ cũng chẳng nói nên lời.
chọn cách nào cho thật tự nhiên
bạn bè em ranh mãnh xỏ xiên
chưa có lửa chừng như đà có khói
thu can đảm đi ngang em, khẻ nói:
Hồng cầm về nhà đọc cho vui
em ngạc nhiên,rồi lưỡng lự mỉm cười
nắm nhè nhẹ sợ lây phong lãng mạn
chân vội vã đã theo tay chúng bạn
khúc khích cười nghe kiêu hãnh làm sao
ta nhận ta chìm giữa giấc chiêm bao
giữa buổi học, giữa giờ sử địa
mấy tuần qua, em không hề đếm xỉa
gặp ở trường em lạnh nhạt như không
tập ca dao ta chép những chuyện lòng
em có hiểu ta cố tình gởi gắm
em không nói, không cười, ta buồn lắm
thà trề môi, háy ngúyt còn hơn
ngậm chua cay nuôi dưỡng chút giận hờn

Đọc Luân Hoán tới chỗ này lại nhớ tới Ngày Xưa Hoàng THị của Phạm Thiên Thư. Thì ra hai nhà thơ có thể nói như Chu Mạnh Trinh viết về Nguyễn Du:”Ta cũng nòi tình thương người đồng điệu”. Họ là ‘tình chủng”, họ có nhiều chỗ đồng điệu.
Phần ba cuả bài thơ khiến người ta nhớ tới Tạ Ký. Ta Ký cũng nhà thơ đất Quảng gần kề Luân Hoán, đã mượn câu:’Tình đi mau sầu ở lại lâu dài” của Huy Cận để đặt tên thi phẩm, cả hai đều nói tới cái mong manh, ngắn ngủi của tình yêu đối lập với dư ba sầu muộn dằng đặc do tình ái mang tới.
Can đảm là bước đầu là nhịp cầu nối hai tâm hồn. Tình yêu làm người ta xôn xao mâu thuẫn, ngạc nhiên và đôi khi lo lắng, nhưng nhìn chung nó làm kẻ được yêu tràn đầy hạnh phúc và thêm tự hào. Luân Hoán với ngòi bút tâm lý sâu sắc vẽ rõ lòng mình và cũng họa giùm tâm trạng những kẻ được yêu:

rất tình cờ hai đứa chợt gặp nhau
em mở cặp vội vàng trao quyển sách
sợ bạn thấy ta kẹp vào dưới nách
đi một hơi không kịp cảm ơn em
trốn vào cầu hối hả giở ra xem
mảnh giấy nhỏ nét mực nghiêng nghiêng tím:
- anh đừng giận, H, mến anh nhiều lắm...
chỉ thế thôi nhưng quá đổi hẹn hò
lòng mở cờ ta muốn hét thật to
ta vĩ đại bởi có người yêu mến

Ai đã từng yêu đều dễ dàng chưa sẻ cảm nghĩ với tác giả bài thơ. Hình như khi người ta yêu và được yêu thì ngoại cảnh như phụ họa vào niềm vui của ta. Như đã nói trên, yêu của tuổi trẻ là đam mê. Thế mà đam mê luôn luôn có một số đặc tính. Một là nó là khuynh hướng mãnh liệt có khả năng bào mòn nhân cách, hay nói như Kant, “đam mê chẳng khác dòng nước chảy, mỗi ngày một đào sâu lòng thác”. Hai là, đam mê là một thứ tinh cảm độc tôn và chuyên nhất. Khi yêu và được yêu người ta chỉ nhìn thấy màu hồng, màu biếc. Còn khi mối tình tan vỡ thì sao ? Kẻ đam mê sẽ chịu bi kịch có khi kéo dài một đời chẳng khác Vũ Hoàng Chương bị ám ảnh bởi ngày “12 Tháng Sáu” cho tới tuổi già.

Qua những giây phút hồi ức rất mực đoạn trường, tâm hồn nhà thơ bình thản lại phần nào, khác hẳn khi xưa Lamartine trở lại bên hồ Bourget tìm lại hình ảnh người yêu ngày cũ, Julie Charles,và chìm vào hồi ức.
Như trên đã nói, phẩm tính cuối cùng của tình yêu là chung thủy. Nhớ lại tình xưa, nhớ lại người cũ, điều gì đã khiến nhà thơ thấy dĩ vãng ở ngay trước mắt hay dĩ vãng hòa lẫn với hiện tại ? Đó chính là nhờ lòng chung thủy và lượng bao dung. Chất nhân đạo và bản chất phóng khoáng là chất nổi trong thơ Luân Hoán dù trong thơ chiến tranh của ông người đọc cũng dễ dàng tìm thấy:
mình ta về nhìn lại gốc phượng xưa
con ve than trên cành nhớ đong đưa
hoa vẫn đỏ trong nắng vàng lộng lẫy
ta chợt thấy hình như em ngồi đấy
mới hôm qua mới một phút trước đây
tay vẫn hồng má vẫn đỏ hây hây
dẫn ta bước qua trăm đường dĩ vãng
em yêu dấu, hỡi con chim trúng đạn
rơi về đâu trong cõi sống mênh mông
ta vẫn còn đây mái tóc bềnh bồng
dù sương gío ươm đôi dòng bụi trắng
đời chìm nổi những ba cay bảy đắng
lòng vẫn xanh như cỏ dại thong dong
trái tim ta vẫn rộng rãi thư phòng
có em ngủ muôm đời trên vần điệu
ta mai mốt dù tài danh mệnh yểu
đã nhờ em tồn tại với thời gian

Chuyện tình Luân Hoán làm say lòng người một phần vì xuất phát từ rung cảm thực nên dù là một câu chuyện tình cổ điển có bố cục quen thuộc “ái tình sớm nở chiều phai rụng” nhưng nhà thơ khéo kể, kể có duyên nên cái bình thường thành cái đặc sắc, cái riêng của ông thành cái chung của chúng ta. Hơn nữa, Luân Hoán có bút pháp độc đáo, nói ra thơ, nói ra nhạc chứ không phải gọt giũa từng chữ, từng câu mới thành thơ, thành nhạc. Tất cả đã tạo thành giá trị cho Trong Sân Trường Bữa Ấy và ghi được ấn tượng sâu sắc mãi mãi trong lòng người đọc.


Nhà thơ Luân Hoán
Reply With Quote
Lời Cảm ơn của những người đã được gởi đến HoaiVienPhuong trong bài viết này:
anh-tran (19-05-2011)
Old 20-05-2011, 07:47 PM   #3
Mayvienxu's Avatar
Mayvienxu
Senior Member

 
Join Date: Feb 2010
Đã Cảm ơn: 1,641
Được cảm ơn: 1,607 lần/932 bài
Status:Mayvienxu is offline
 
Mayvienxu is on a distinguished road

Default

Tiểu sử nhà thơ Luân Hoán

Tên thật Lê Ngọc Châu, sinh cuối năm Canh Thìn, vào ngày 10 tháng 01 năm 1941 tại nhà hộ sinh Tô Thành Giang ở Hội An Quảng Nam. Con ông Lê Hoán (gốc Liêm Lạc Hòa Ða QN) và bà Nguyễn thị Luân (gốc Vĩnh Ðiện, QN). Ðịnh cư và trưởng thành tại Ðà Nẵng từ 1953. Mất một chân trái tại mặt trận Mộ Ðức Quảng Ngải vào cuối năm 1969.

Nghề tay phải: tham sự ngân hàng VNTT ÐàNẵng.
Tạm cư tại Montreal Canada từ 02.02.1985.
Công nhân hảng Aronoff Canada (1986-1990)
Xuất hiện trên báo từ 1960.
Chủ trương nhà xuất bản Thơ (với các thi phẩm đã xuất bản của: Hà Nguyên Thạch, Phan Nhự Thức, Ðynh Hoàng Sa, Thành Tôn, Khắc Minh, Luân Hoán, ...)

Trong Ban Biên Tập của các tạp chí:

Văn Học Sài Gòn (1964 - 1975)
Nhận Thức, Huế
Trước Mặt, Quảng Ngải
Làng Văn, Canada (1986-1990)
Sóng, Canada (1986 - 1991 đình bản)
Quê Mẹ, Pháp (từ 1986...)
Sóng Văn, Hoa Kỳ (từ 1996...)

Tác phẩm đã xuất bản:

Về Trời (Văn Học SG 1964)
Trôi Sông (Văn Học SG 1966)
Chết Trong Lòng Người (Ngưởng cửa 1967)
Viên Ðạn Cho Người Yêu Dấu (thơ 1969 - tái bản 1995)
Hoà Bình Ơi Hãy Ðến (thơ 1970, cùng Lê Vĩnh Thọ, Phạm Thế Mỹ)
Nén Hương Cho Bàn Chân Trái (thơ 1970, với nhiều bạn văn)
Thơ Tình (thơ 1970)
Ca Dao Tình Yêu (thơ 1970, với Khắc Minh)
Lục Bát Ca (thơ 1970, cùng Lê vĩnh Thọ, nhạc Vĩnh Ðiện)
Rượu Hồng Ðã Rót (thơ 1974, tái bản 1995)
Hơi Thở Việt Nam (Sông Thu Hoa Kỳ 1986)
Ngơ Ngác Cõi Người (Nhân Văn Hoa Kỳ 1989)
Ðưa Nhau Về Ðến Ðâu (Nhân Văn Hoa Kỳ 1989)
Cảm Ơn Ðất Ðá Trổ Thơ... (Kinh Ðô Hoa Kỳ 1991)
Mời Em Lên Ngựa (Sông Thu Hoa Kỳ 1994)
Nuôi Thơm Chùm Kỷ Niệm Xa (thơ Canada 1995)
Cỏ Hoa Gối Ðầu (Sóng Văn Hoa Kỳ 1997).
Tên thật Lê Ngọc Châu, sinh cuối năm Canh Thìn, vào ngày 10 tháng 01 năm 1941 tại nhà hộ sinh Tô Thành Giang ở Hội An Quảng Nam. Con ông Lê Hoán (gốc Liêm Lạc Hòa Ða QN) và bà Nguyễn thị Luân (gốc Vĩnh Ðiện, QN). Ðịnh cư và trưởng thành tại Ðà Nẵng từ 1953. Mất một chân trái tại mặt trận Mộ Ðức Quảng Ngải vào cuối năm 1969.

Nghề tay phải: tham sự ngân hàng VNTT ÐàNẵng.
Tạm cư tại Montreal Canada từ 02.02.1985.
Công nhân hảng Aronoff Canada (1986-1990)
Xuất hiện trên báo từ 1960.
Chủ trương nhà xuất bản Thơ (với các thi phẩm đã xuất bản của: Hà Nguyên Thạch, Phan Nhự Thức, Ðynh Hoàng Sa, Thành Tôn, Khắc Minh, Luân Hoán, ...)

Trong Ban Biên Tập của các tạp chí:

Văn Học Sài Gòn (1964 - 1975)
Nhận Thức, Huế
Trước Mặt, Quảng Ngải
Làng Văn, Canada (1986-1990)
Sóng, Canada (1986 - 1991 đình bản)
Quê Mẹ, Pháp (từ 1986...)
Sóng Văn, Hoa Kỳ (từ 1996...)

Tác phẩm đã xuất bản:

Về Trời (Văn Học SG 1964)
Trôi Sông (Văn Học SG 1966)
Chết Trong Lòng Người (Ngưởng cửa 1967)
Viên Ðạn Cho Người Yêu Dấu (thơ 1969 - tái bản 1995)
Hoà Bình Ơi Hãy Ðến (thơ 1970, cùng Lê Vĩnh Thọ, Phạm Thế Mỹ)
Nén Hương Cho Bàn Chân Trái (thơ 1970, với nhiều bạn văn)
Thơ Tình (thơ 1970)
Ca Dao Tình Yêu (thơ 1970, với Khắc Minh)
Lục Bát Ca (thơ 1970, cùng Lê vĩnh Thọ, nhạc Vĩnh Ðiện)
Rượu Hồng Ðã Rót (thơ 1974, tái bản 1995)
Hơi Thở Việt Nam (Sông Thu Hoa Kỳ 1986)
Ngơ Ngác Cõi Người (Nhân Văn Hoa Kỳ 1989)
Ðưa Nhau Về Ðến Ðâu (Nhân Văn Hoa Kỳ 1989)
Cảm Ơn Ðất Ðá Trổ Thơ... (Kinh Ðô Hoa Kỳ 1991)
Mời Em Lên Ngựa (Sông Thu Hoa Kỳ 1994)
Nuôi Thơm Chùm Kỷ Niệm Xa (thơ Canada 1995)
Cỏ Hoa Gối Ðầu (Sóng Văn Hoa Kỳ 1997).
SƯU TẦM

Chỉnh sửa lần cuối bởi Mayvienxu ngày 21-05-2011 lúc 08:16 PM.
Reply With Quote
Lời Cảm ơn của những người đã được gởi đến Mayvienxu trong bài viết này:
Hương Bình (12-07-2011)
Old 12-07-2011, 12:15 PM   #4
Hương Bình's Avatar
Hương Bình
Super Moderator

 
Join Date: Dec 2009
Đã Cảm ơn: 3,546
Được cảm ơn: 3,492 lần/1,728 bài
Status:Hương Bình is offline
 
Hương Bình is on a distinguished road

Default

Thơ Tặng Một Người
Thời Học Trò


Chẳng nói chia tay mà vĩnh biệt
Tình còn chưa tỏ một đôi câu
Hoàn toàn cảm nhận y như thiệt
Tiền kiếp muôn đời đã của nhau

Thuở ấy mỗi ngày ta đi học
Ngang nhà có cửa ngõ đầy hoa
Vu vơ nhìn ngắm không ngờ gặp
Đôi mắt lạ lùng chợt ngó ra
Ta đạp xe đi hơi liển xiển
Lâu lâu bất giác lại quay đầu
Lá xanh hoa đỏ rung phơi phới
Mắt khuất sau lưng vẫn sáng ngời

Liên tiếp mấy ngày ta để ý
Mấy tuần liền đôi mắt vẫn theo ta
Không hiểu nhờ đâu ta lẫm liệt
Lân la rồi được phép vô nhà

Đã biết tên nhau đã cười đã liếc
Đã ngồi chung bàn đến ăn chung
trái tim bảo thầm em đích thực
thứ ta cần để được nhớ nhung

em cảm về ta thế nào không biết
không đến nỗi là nước lả người dưng
dù trăm phần trăm người dưng nước lả
cũng rất rõ ràng có một điểm chung

chưa nói yêu nhau một lần nào cả
nhưng ta lẫn em đều rõ vô cùng
thế nào là yêu là thương là giận
đến cả xót đau gọi gọn là buồn

mối tình học trò ngơ ngơ ngáo ngáo
nhưng cũng tuyệt vời tinh khiết ngây thơ
em đã cho ta một đời kiêu ngạo
biết yêu một người đẹp như ca dao

còn em bây giờ ra sao, chẳng lẽ
trách giận hoài ta một kẻ quá khờ
chẳng biết lạc nhau là may hay rủi
xin cảm ơn tình vẫn sống trong thơ

Luân Hoán
Reply With Quote
Lời Cảm ơn của những người đã được gởi đến Hương Bình trong bài viết này:
Mayvienxu (12-07-2011)
Trả lời

Bookmarks



Hiện thời số người đang xem chủ đề này là: 1 (0 Thành viên và 1 Khách)
 
Thread Tools
Display Modes

Quyền Hạn Gởi bài
Bạn không được quyền gửi bài mới
Bạn không được quyền gửi trả lời
Bạn không được quyền gửi kèm file
Bạn không được quyền sửa bài

BB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đangTắt

Chuyển nhanh đến

Múi giờ GMT -7. Hiện tại là 02:06 PM.


Chút Lưu Lại không chịu bất cứ trách nhiệm gì về nội dung bài đăng của tất cả Thành viên.
Nhóm Điều Hợp có toàn quyền chỉnh sửa, xóa bỏ, dời chỗ bài đăng, hay khóa tên Thành viên mà không cần giải thích lý do.

Powered by vBulletin® Copyright ©2000 - 2017, Jelsoft Enterprises Ltd.
Copyright © 2017 @ www.chutluulai.net. All rights reserved.
Vietnamese Language by www.mvietx.org.