Chút lưu lại

Go Back   Chút lưu lại
Trang nhà Phòng ảnh Thơ mới Download mViet Lưu bút

Câu lạc bộ làm quen - Nhắn tin
Dành riêng cho các thành viên cũ và mới chào hỏi và nhắn tin cho nhau.

Trả lời
 
Thread Tools Display Modes
Old 03-11-2017, 02:19 AM   #9
vertumnus's Avatar
vertumnus
Senior Member

 
Join Date: Jan 2007
Bhutan
Đã Cảm ơn: 9
Được cảm ơn: 579 lần/387 bài
Status:vertumnus is offline
 
vertumnus is on a distinguished road
Send a message via Yahoo to vertumnus

Default Viết ra điều gì đây ?

Mình là một người thích viết, có thể là viết nhật ký, viết blog cá nhân hay viết báo,… miễn sao được truyền tải suy nghĩ trong đầu thành ngôn ngữ viết là cảm thấy thoải mái rồi.


Mình không phải là một người viết hay, lại càng chẳng phải là dân viết chuyên nghiệp. Nhưng nhờ kỹ năng viết, mình hệ thống được kiến thức mình tìm tòi học hỏi thành một xâu chuỗi kiến thức bổ ích khiến mình nhớ lâu.

Vậy làm sao để viết? Và làm sao để lại có tinh thần khi lỡ chẳng may tụt mood khi đang viết? Sau đây là những kinh nghiệm của Ngân Sâu , từ đơn giản đến nâng cao một chút .

Trình độ: Sơ cấp — Đơn giản — Dành cho mấy bạn mới tập tành viết

1. Tập viết như thế nào?

Người mới bắt đầu viết lách hẳn là sẽ chật vật vì không biết viết làm sao cho ra được một bài diễn văn dài thườn thượt. Kinh nghiệm của mình là cứ chăm chỉ viết hàng ngày là sẽ lên tay. Nghĩa là hôm nay bạn chưa biết viết gì, bạn viết được một câu “Hôm nay tôi buồn”, sang ngày hôm sau, bạn tìm thêm một câu khác “Hôm nay tôi buồn mặc dù mặt trời vẫn sáng bừng”. Viết linh tinh cũng được, viết vô nghĩa cũng được, viết chưa có logic cũng được, quan trọng ở bước này là phải quen dần với việc “phải viết một cái gì đó dù ít ỏi trong một ngày”.

2. Đặt mục tiêu siêu nhỏ cho nội dung viết

Mới tập viết đừng cố gắng tạo ra những vấn đề lớn lao phải giải quyết. Mẹo vặt ở đây là bạn chia nhỏ mục tiêu truyền tải nội dung ra thành những phần tiếp cận nhỏ hơn và xử lý nó gãy gọn là được.

Ví dụ bạn muốn viết về chủ đề “Tình hình thời tiết nóng lên trên toàn cầu” thì trong chủ đề đó, bạn cần chia ra những ý tứ mình muốn truyền tải. Ban đầu ý tứ lộn xộn cũng được, cái này chưa suy ra được cái kia hay đoạn này còn nhiều vô lý cũng không sao. Bạn chia ra 10 vấn đề bạn muốn nói trong chủ đề lớn đó và tập viết thành từng đoạn nhỏ.

3. Đọc sách để bổ sung vốn từ

Hãy đọc sách ! Đọc càng nhiều càng tốt, không kén chọn bất cứ sách nào. Sách giúp bản thân mình có vốn từ vựng phong phú, khi bạn viết lại những từ ngữ bạn cóp nhặt được từ các sách khác nhau, nó sẽ trở thành của bạn. Bạn đọc thì chỉ nhớ 1 nhưng khi bạn viết lại chắc chắn bạn sẽ nhớ đến 10 lần.

4. Hãy chân thật trong việc thể hiện kiến thức

Mình luôn nhớ một bài học này và nó đã trở thành bài học để đời của mình.

Ngày xưa mình là học sinh giỏi văn (trộm vía là nhờ chữ nghĩa cũng dày dặn đầy đặn đẹp đẽ), có một lần khi phân tích về bài “Chiếc lược ngà” của Nguyễn Quang Sáng, mình đã cao hứng miêu tả thêm về chiến lược ngà ấy đã “nhuộm màu cũ kỹ của thời gian”.

Và đó trở thành một bài văn tệ hại của mình. Cô giáo chủ nhiệm kiêm người dạy văn nâng cao của mình nói rằng: “Khi em không có kiến thức thực tế về thứ mình muốn viết, hoặc là đừng viết, hoặc là phải viết một cách chân thật, có sự quan sát và chiều sâu. Chiếc lược ngà là loại chất liệu khi càng dùng nó càng sáng bóng, nên không thể nào là cũ kỹ như em miêu tả được.”

Mình vỡ oà và từ đó trở về sau mình tự nhủ: phải có kiến thức thực tế trong lúc viết và khi viết, phải tôn trọng sự thật.

Trình độ: Nâng cao một chút dành cho các bạn thích viết lách

1. Đừng bao giờ tham lam

Người thích viết thường tham lam trong việc truyền tải thông điệp hay nội dung đến nhiều đối tượng người đọc khác nhau, nhằm mục đích phủ sóng rộng rãi nội dung của mình. Theo kinh nghiệm từ cá nhân Sâu thì đừng bao giờ tham lam, nên chọn lọc và định vị một nhóm đối tượng đọc mà mình hướng tới rõ ràng và truyền tải thông điệp vào nội dung chỉ dành cho đối tượng đó.

Ví dụ như Sâu từ trước tới nay chỉ trung thành trong việc chia sẻ thông tin đến nhóm đối tượng khởi nghiệp khoa học công nghệ, một nhóm đối tượng rất nhỏ nhưng dần dà dần dà tích cóp hàng ngày thì cũng nhiều mà. Và như vậy, cái tên Ngân Sâu thường được nhắc tới khi mọi người nghĩ đến “Startup” hay “Khởi nghiệp” mặc dù chỉ khoảng 10% những người giới thiệu về mình mới hiểu rõ mình làm nghề (chính) là gì.

Nhét nhiều kiến thức vào trong bài cũng là một sự tham lam. Đôi lúc có nhiều người vì muốn thể hiện sự hiểu biết của cá nhân mà nhét vào những kiến thức hàn lâm không đi kèm giải thích làm nội dung trở nên quá bác học. Nguồn thông tin dùng để tham khảo và kiểm chứng, hay chứng minh một lập luận nào mình chuẩn bị sử dụng thì là tốt, nhưng cẩn thận kẻo “cố quá thành quá cố”.

2. Nội dung mang dấu ấn cá nhân

Mình rất thích một câu nói của bà Arianna Huffington — người sáng lập HuffingtonPost, tôn chỉ của bà ấy là phóng viên phải có góc nhìn cá nhân, những nhận định chủ quan đầy dấu ấn cá tính, và nó tạo ra giá trị của một bài viết hơn là sự đánh giá khách quan nhàn nhạt như thông thường.

Để làm được điều đó thật khó, nhưng không phải là không làm được. Để nội dung mang dấu ấn cá nhân, nó đòi hỏi người viết phải bỏ thời gian và công sức đầu tư cho nội dung, không chỉ là kiến thức thông thường mà còn những lập luận sắc bén dựa trên nền tảng thông tin tìm kiếm được. Chính bản thân mình ngày trước khi viết cái gì ra cũng muốn “chừa đường lui” cho bản thân, bằng việc những câu kết để mở hoặc nước đôi để khỏi mất lòng ai. Nhưng bây giờ nghĩ lại, điều đó đúng thật như bà Arianna nói, thật tẻ nhạt.

3. Tụt mood khi viết? Kéo lên dễ ợt.

Khi bạn đang viết hăng say giữa chừng tự nhiên không còn cảm hứng viết nữa? Đừng vội xoá, cứ để nguyên đấy, ngày mai quay lại viết tiếp.

Khi bạn không hề có chút hứng khởi khi để viết bài khi deadline nộp bài tới gần? Ra ngoài, phỏng vấn nhũng ai đó liên quan tới bài viết, hãy trò chuyện trực tiếp, đừng phỏng vấn qua email hay điện thoại sẽ rất dễ làm bạn mất cảm hứng.

Khi bạn quá chán chường việc viết lách nhưng bạn đang sống bằng nghề này? Mình nhớ mãi lời chị KL bảo với mình: “Nếu em xem việc viết lách là việc làm nghiêm túc và kiếm tiền từ nó, em phải có trách nhiệm với công việc của mình”. Hãy niệm thần chú “vì miếng cơm manh áo” để triệu hồi mood về lại nhé.

Tác giả: Lê Huỳnh Kim Ngân

Bài Viết được copy lại và có chỉnh sửa

Hãy hướng về phía mặt trời mọc bóng tối sẽ khuất sau lưng anh.
Reply With Quote
Old 03-11-2017, 03:11 AM   #10
vertumnus's Avatar
vertumnus
Senior Member

 
Join Date: Jan 2007
Bhutan
Đã Cảm ơn: 9
Được cảm ơn: 579 lần/387 bài
Status:vertumnus is offline
 
vertumnus is on a distinguished road
Send a message via Yahoo to vertumnus

Default Thế nào là một bài viết hay ?

Thế nào là một bài viết hay ?
Một bài viết hay là khi chúng ta không chỉ “đọc” để thu lượm kiến thức mà còn có cơ hội thưởng thức nó như một thú vui.
Một bài viết hay cần có nội dung hữu ích? hành văn súc tích ngắn gọn?
Đúng. Nhưng chưa đủ.
Quan trọng nhất vẫn là có được một creative concept (ý tưởng sáng tạo)

Không quá khó để tìm ra nội dung hay để viết. Nhưng không hề đơn giản để tìm ra một ý tưởng sáng tạo để diễn đạt nội dung này.
Nội dung bài viết như phần lời của một bản nhạc. Ý tưởng sáng tạo là những nốt nhạc. Có lẽ nào một bài hát lại có thể thiếu đi những nốt nhạc.? Không nhiều người hiểu hết lời bài hát “Happy New Year” của ABBA? Nhưng cả thể giới này say mê bài hát này. Đơn giản đây là bài hát có giai điệu quá hay, quá quyến rũ.
Khi đọc một bài viết cũng vậy.
Có nhiều bài viết chẳng có gì mới về kiến thức. Nhưng rất độc đáo về cách diễn đạt chính nhờ ý tưởng sáng tạo dẫn dắt. Người đọc có cảm giác tò mò ngay từ phần đặt vấn đề, thoả mãn ở phần phân tích biện luận và bất ngờ thú vị ở phần “cởi nút thắt” giải quyết vấn đề. Rất trọn vẹn về mặt cảm xúc.
Đối với tôi không có gì khác về cách tiếp cận khi viết một bài viết học thuật về thương hiệu và một bài viết giải trí về cái tên yêu thích MU. Có nhiều bài viết tôi chuẩn bị rất công phu về nội dung nhưng khi đọc lại vẫn không thấy “trôi’ vì thiếu ý tưởng sáng tạo để thể hiện. Bài viết thiếu ý tưởng sáng tạo như bữa ăn thịnh soạn nhưng không đủ “muối”. Rất nhạt và không thể ăn hết bữa được.
Bài viết mình viết ra đọc lại còn thấy chán thì khác gì “khủng bố” độc giả. Những kiểu bài viết như vậy tôi thường cho “lưu kho” cho đến khi tìm ra ý tưởng sáng tạo thể hiện.
Elmer Wheeler là tác giả người Mỹ của cuốn sách thú vị mang tựa đề “Tested Sentences That Sell” (tạm dịch: những câu bán hàng nổi tiếng). Ông được biết đến là chuyên gia bán hàng với khẩu hiệu “Hãy bán âm thanh xèo xèo hấp dẫn, chứ không phải miếng bít tết”.
Bạn đừng hy vọng độc giả “ăn miếng bít tết” (đọc nội dung bài viết) nếu thiếu đi “âm thanh xèo xèo” (ý tưởng sáng tạo).
Khi đọc đến câu khẩu hiệu “Hãy bán âm thanh xèo xèo hấp dẫn, chứ không phải miếng bít tết”. Thán phục ông này thiệt , như một người kén ăn , họ bị mùi vị món ăn hấp dẫn nhưng khi ăn họ chưa chắc cảm giác rằng món ăn đó ngon .
Đức Sơn
Chúc bạn thành công
Bài viết có chỉnh sửa

Hãy hướng về phía mặt trời mọc bóng tối sẽ khuất sau lưng anh.
Reply With Quote
Old 25-11-2017, 02:26 AM   #11
vertumnus's Avatar
vertumnus
Senior Member

 
Join Date: Jan 2007
Bhutan
Đã Cảm ơn: 9
Được cảm ơn: 579 lần/387 bài
Status:vertumnus is offline
 
vertumnus is on a distinguished road
Send a message via Yahoo to vertumnus

Default phong cách viết tiêu đề

” Content is King “ nội dung là vua , trong nội dung thì Tiêu Đề là một yếu tố vô cùng quan trọng được xem như chìa khóa thành công của content is king.
Phong cách 1 : Viết tiêu đề tạo sự tò mò
Tâm lý con người vốn tò mò , thích khám phá nhưng cái bí ẩn mới lạ …
1.1 Dùng từ ngữ mới lạ , bí ẩn
1.2 Tiêu đề kiểu mê hoặc
1.3 Dùng cấu trúc bỏ lửng , tạo cảm giác thiếu hụt.
Phong cách 2 : Viết tiêu đề sử dụng con số
Những con số cụ thể sẽ có sức hút mạnh mẽ đối với khách hàng . Hãy tạo tiêu đề với những con số đối lập hay những con số “sốc” để kích thích người đọc bấm xem.
2.1 Những con số đối lâp : Đạt được một con số lớn điều gì đó với một con số thật nhỏ điều gì đó.

Phong cách 3 : Viết tiêu đề sử dụng ngữ pháp đặc biệt
Bằng cách sử dụng những câu ca dao tục ngữ hay những câu “tit” quen thuộc sẽ khiến khách hàng thấy thích thú và tăng khả năng đọc bài viết hơn.
3.1 Sử dụng câu ca dao tục ngữ
3.2 Sử dụng các biện pháp tu từ
3.3 Dựa vào tên các tác phẩm văn học, nghệ thuật nổi tiếng
3.4 Sử dụng những mệnh đề trái ngược
3.5 Dập lại những tít quen thuộc
Phong cách 4 : Viết tiêu đề sử dụng câu hỏi
Việc sử dụng câu hỏi giúp khơi gợi cho người đọc một vấn đề gì đó và họ rất muốn biết kết quả của vấn đề đó như thế nào.
4.1 Kiểu câu hỏi “Làm thế nào”
4.2 Kiểu câu hỏi “Lý do tại sao”
4.3 Kiểu câu hỏi đặt vấn đề
Phong cách 5 : Viết tiêu đề kiểu mệnh lệnh
5.1 Mệnh lệnh khẳng định
5.2 Mệnh lệnh phủ định

Hãy hướng về phía mặt trời mọc bóng tối sẽ khuất sau lưng anh.
Reply With Quote
Old 20-04-2018, 08:03 AM   #12
vertumnus's Avatar
vertumnus
Senior Member

 
Join Date: Jan 2007
Bhutan
Đã Cảm ơn: 9
Được cảm ơn: 579 lần/387 bài
Status:vertumnus is offline
 
vertumnus is on a distinguished road
Send a message via Yahoo to vertumnus

Default sách quý hiếm

https://tuoitre.vn/sach-quy-hiem-cua...9103332334.htm

Hãy hướng về phía mặt trời mọc bóng tối sẽ khuất sau lưng anh.
Reply With Quote
Old 02-05-2018, 08:00 PM   #13
vertumnus's Avatar
vertumnus
Senior Member

 
Join Date: Jan 2007
Bhutan
Đã Cảm ơn: 9
Được cảm ơn: 579 lần/387 bài
Status:vertumnus is offline
 
vertumnus is on a distinguished road
Send a message via Yahoo to vertumnus

Default https://trithucvn.net/van-hoa/nha-sach-khai-tri-xua-ky-niem-cua-cau-hoc-tro-cap-sach.html

Nếu tôi nhớ không lầm, đó là vào khoảng giữa năm 1959 hay 1960, báo chí đăng tin về một cậu học sinh khoảng chừng 14 -15 tuổi, gương mặt thông minh đĩnh ngộ và câu chuyện ở nhà sách Khai Trí (báo chí giấu tên và cũng không cho biết trường cậu bé học, thật ra cậu là học sinh trường Pétrus Ký).
Thời chúng tôi còn học trung học, tức dưới thời Tổng thống Ngô Đình Diệm, sách tiếng Việt ít nên muốn thi đậu bắt buộc phải dùng sách tiếng Pháp, như Toán hình học, Toán đại số, Toán vật lý… Học lớp Đệ tứ (lớp 9 bây giờ) mà làm hết cuốn Toán Hình học và Đại số của Réunion de Professeurs gồm 1.144 bài thì nhất, đi thi trung học chắc ăn như bắp.



Nhà sách Khai Trí xưa.Thời ấy các tiệm sách lớn như Khai Trí chẳng hạn không có nhân viên bảo vệ mặc đồng phục ngồi gác ở cửa như bây giờ, mà có các nhân viên giả làm khách hàng, trông nom, ngăn chặn những người muốn ăn cắp sách.
Buổi sáng hôm ấy, cậu học sinh này cứ lang thang mở coi hết cuốn này đến cuốn khác ở chỗ các giá sách tiếng Pháp. Việc lấm lét nhìn tới nhìn lui của cậu bé khiến nhân viên trông coi khu sách tiếng Pháp nghi ngờ. Lúc cậu đi ra, họ giữ lại, sờ ngực áo cậu và lôi ra một cuốn Toán Hình học và Đại số của Réunion de Professeurs quý giá đã nói ở trên.
– Tại sao cậu ăn cắp sách?
Cậu bé tái mặt không nói nên lời. Chiếc phù hiệu trên ngực áo cậu cho biết cậu học trường Pétrus Ký, một trong bốn trường trung học công lập lớn nhất rất nổi tiếng tại Sài Gòn lúc bấy giờ: Gia Long, Trưng Vương, Pétrus Ký, Chu Văn An.
– Hừ, học sinh trường Pétrus Ký mà ăn cắp sách! Tôi gọi cảnh sát đến bắt để cậu chừa cái thói đó đi!
Họ lôi cậu bé tới chỗ quầy thâu tiền của cô thâu ngân viên, nhờ cô giữ cậu giùm rồi đi gọi cảnh sát. Cậu bé sợ hãi khóc như mưa như gió:
– Lạy chị, nhà em nghèo không có tiền mua sách, chị nói với chú ấy tha cho em đừng gọi cảnh sát…
Cậu bé khóc quá khiến cô thâu ngân viên cũng thấy mủi lòng:
– Ba má em làm gì mà nghèo?
– Ba em chết, má em quét chợ An Đông…
– Mẹ quét chợ An Đông mà con học Pétrus Ký? Em học đến đâu rồi?
– Dạ thưa quatrième année. Chị tha cho em, nếu cảnh sát bắt, đưa giấy về trường em bị đuổi học tội nghiệp má em…
– Các em quen với tiếng Pháp lắm phải không?
– Dạ.
– Bởi vậy nên mới lấy trộm sách Pháp. Bằng bấy nhiêu mà đã học lớp Đệ tứ, sắp thi Trung học là giỏi lằm. Nhưng chú ấy đã đi gọi cảnh sát thì biết làm sao…
Cậu bé sợ quá lại khóc…

Từ đầu đến giờ có một ông đã lớn tuổi, ăn mặc lịch sự vẫn đứng theo dõi câu chuyện. Thấy cô thâu ngân nói thế, ông bảo cô ta:
– Thôi được, cuốn sách giá bao nhiêu để tôi trả tiền. Học trò nghèo mà, lấy một cuốn sách, lỡ bị đuổi học tội nghiệp…
Cô thâu ngân viên chưa biết giải quyết thế nào thì đúng lúc đó ông Nguyễn Hùng Trương, chủ nhà sách mà mọi người vẫn gọi là ông Khai Trí, từ ngoài đi vô.



Ông Khai Trí (trái).Thấy chuyện lạ, ông dừng lại hỏi chuyện gì. Cô thâu ngân viên thuật lại sự việc và ông khách cũng đề nghị trả tiền như ông đã nói với cô thâu ngân. Ông Khai Trí cầm cuốn sách lên coi sơ qua rồi nói:
– Phải học trò giỏi mới dùng tới cuốn sách này chứ kém không dùng tới. Cám ơn lòng tốt của ông nhưng để tôi tặng cậu ta, không lấy tiền và sẽ còn giúp cậu ta thêm nữa…
Ông trao cuốn sách cho cậu bé, thân mật vỗ vai khuyên cậu cố gắng học hành rồi móc bóp lấy tấm danh thiếp, viết vài chữ, ký tên và đưa cho cậu:
– Từ nay hễ cần sách gì cháu cứ đem danh thiếp này đến đưa cho ông quản lý hay cô thâu ngân, cô ấy sẽ lấy cho cháu. Ngày trước bác cũng là học sinh trường Pétrus Ký mà…
Ông bắt tay, cám ơn ông khách lần nữa rồi đi vào trong.
Ba năm sau, nghe nói cậu bé đậu xong Tú tài phần II, được học bổng du học nước ngoài, hình như sang Canada.
Thời gian qua đi. Một năm sau biến cố lịch sử 1975, nhà sách Khai Trí bị tịch thu, mới đầu người ta đặt tên là nhà sách “Ngoại văn”, sau đó đổi thành nhà sách “Fahasa” (viết tắt của 3 chữ “Phát hành sách”), hiện nay lại đổi lần nữa thành nhà sách “Sài Gòn”. Hồi ấy nhà sách Khai Trí là nạn nhân của nạn hôi của, đốt phá, sách vở tung toé khắp nơi từ trong nhà sách ra ngoài đường, nhiều người đã chính mắt chứng kiến cảnh ấy trong nỗi bất lực… Kho sách 60 tấn bị tiêu hủy.
Ông Khai Trí bị đi cải tạo vì tội “biệt kích văn nghệ”. Sau khi được thả, ông sang định cư bên Hoa Kỳ. 10 năm sau, ông ở Mỹ về Việt Nam một lần nữa, mang theo hy vọng làm được một chút gì cho đất nước. Ông đã mang về 2.000 đầu sách để tiếp tục làm văn hoá. Sách bị tịch thâu với lý do: in trước 75. Phần lớn sách bị tịch thâu là các loại sách Học Làm Người, báo chí quý hiếm trước 1954, như bộ Loa rất nổi tiếng. Sách ông mang về ai cũng biết là sách về giáo dục, sách hiền, sách tốt cả. Mà dại gì ông mang sách dữ, mà làm gì kiếm ra đâu được sách dữ. Nó chỉ có một cái tội: Tội đã in trước 1975…



Ông Khai Trí những năm cuối đời.Ông đau lòng vì sách, ôm đơn đi kiện. Kết cục chẳng đi đến đâu. Ông buồn bã nói:
– Chắc… năm 3.000 thì họ trả…
Ông mất năm 2005 tại Sài Gòn. Trước khi ông mất, người ta đã “không quên” đặt tên ông cho một con phố nhỏ (!?!).
Một buổi chiều, người ta thấy một “ông già” khoảng ngoài 70 tuổi, ăn mặc theo lối Việt kiều, đứng ngắm trước cửa nhà sách Sài Gòn với nét mặt buồn buồn rồi bước vào hỏi thăm các cô bán sách về ông Khai Trí, các cô nói hình như ông đã mất cách đây đến hàng chục năm. “Ông già Việt kiều” lại ra đứng ngắm trước cửa tiệm sách hồi lâu, lấy khăn giấy lau nước mắt, chắp tay hướng lên trên trời khẽ vái ba vái rồi đi. Không ai biết ông ta là ai cả…
Chỉnh sửa từ bài viết “Ông chủ nhà sách Khai Trí và cậu bé ăn cắp sách” đăng tại Hoatinhthuong.net
Tác giả bài viết: vanthanhng1180@yahoo.com

Hãy hướng về phía mặt trời mọc bóng tối sẽ khuất sau lưng anh.
Reply With Quote
Old 14-05-2018, 09:21 PM   #14
vertumnus's Avatar
vertumnus
Senior Member

 
Join Date: Jan 2007
Bhutan
Đã Cảm ơn: 9
Được cảm ơn: 579 lần/387 bài
Status:vertumnus is offline
 
vertumnus is on a distinguished road
Send a message via Yahoo to vertumnus

Default

Mọi người hay gọi chung là "sách", còn mình thích phân biệt chúng ra, sách và truyện khác nhau.

sách là phi hư cấu, truyện là hư cấu, có những cuốn truyện được viết theo sự thật cũng gọi là sách, là dạng hồi ký.

Sách viết về các vấn đề có thật trong xã hội, dưới cách nhìn, quan điểm của tác giả.
Còn truyện phần lớn là trí tưởng tượng của tác giả, qua nhân vật và câu chuyện gián tiếp truyền đi thông điệp đến độc giả.

Trích một số câu hay trong nghệ thuật tư duy rành mạch :
"Ghen tị cũng không sao cả - nhưng hãy chỉ ghen tị với người anh muốn trở thành thôi."
"Nếu bạn bị đưa ra chiến trường, và bạn không đồng tình với mục đích của cuộc chiến ấy, hãy đào ngũ."
"Cách tốt nhất để bảo vệ chính bạn trước những bất ngờ tồi tệ chính là lường trước chúng."
"Trở ngại lớn nhất đối với việc khám phá không phải là kiến thức mình thiếu - mà là ảo tưởng về kiến thức mình có."
"Nếu bạn không có gì để nói, thì đừng nói gì cả" - Mark Twain
"Que sera, sera" (Điều gì đến, sẽ đến)


Dẹp về một bên thể loại sách textbook, rất có giá trị thông tin nhưng đa phần quá vất vả để đọc thì chúng ta vẫn còn vài tấn sách non-fic đáng đọc và có giá trị thông tin.

Trước hết là bạn muốn đọc về chủ đề gì?

1. Khoa học tự nhiên: nó là một cách thu thập kiến thức khoa học đỡ tốn sức lao động hơn rất nhiều so với việc đọc bài báo khoa học. Tất nhiên là bạn khong thể có được kiến thức sâu sắc, cách đặt câu hỏi, phương pháp thực nghiệm, cách thiết kế thí nghiệm như trong bài báo, nhưng bạn vẫn có thể học được cách tư duy khoa học khá chặt chẽ. Ở đây chúng ta phải chú ý đến 1 vấn đề: aii viết những sách này: 1, những nhà khoa học viết về nghiên cứu or sự nghiệp của mình; 2, những người có nghề viết (nhà văn, nhà báo) viết về vấn đề khoa học gì đó xã hội quan tâm. T highly recommend loại 1, mặc dù đa số sách chúng ta va phải ở hiệu sách sẽ là loại 2. Lý do đơn giản: Những người đầu tư cả cuộc đời vào nghiên cứu một vấn đề chắc chắn đáng tin hơn bọn nghiên cứu trong 6 tháng để viết sách bán rồi. Lý do phức tạp: 1, Sensationalism: như trên đã nói, bọn nhà báo thường viết về những topic hot, và thường thì những thứ hot có yếu tố emotion rất mạnh, bọn nhà báo không thể cưỡng lại việc thổi phồng vấn đề, thiên lệch để làm cho vấn đề thêm quan trọng hoặc định hướng độc giả theo quan điểm của quyển sách. Tất nhiên khó thể trách bọn ấy, vì nguyên tắc viết báo không ủng hộ việc đặt bộp vấn đề đấy mà không đưa ra đánh giá, hay còn gọi là định hướng dư luận. Nhưng mặt khác, điều này cũng có nghĩa là không có gì đảm bảo là bọn nó không cherry-pick những thứ hợp với quan điểm của bọn nó và đáng ngại hơn, dùng đòn tấn công tâm lý để thuyết phục độc giả. Bạn có thể cố gắng giữ một cái đầu lạnh và công bằng để đánh giá tác phẩm, double check tất cả thông tin được đưa ra, đó là bài tập thu thập và xử lý thông tin thú vị, nhưng điều này cũng có nhược điểm của nó sẽ trình bày ở lý do 2. Adept or not? Họ viết sách kiểu gì? Bước 1 thu thập tài liệu, bước 2 phỏng vấn chuyên gia, bước 3 viết. Tất nhiên các bước có thể lặp lại nhiều lần và đảo lộn cách thứ tự. Nhưng bản chất công việc không có gì thay đổi, là thu thập rất nhiều thông tin rồi xử lý. Các nhà nghiên cứu cũng làm vậy, nhưng ngoài việc mất chục (vài chục) năm cuộc đời làm việc đó, học còn có 1 thứ mà t chưa thấy nhà báo nào dùng, là meta-analysis tech. Kết quả là kết luận của nhà báo bị ảnh hưởng bởi nhiều yếu tố gây nhiễu việc đinh lượng thông tin, như thông tin lặp, thông tin dễ gây ấn tượng, thông tin từ các nguồn không có giá trị.

Chỉnh sửa lần cuối bởi vertumnus ngày 14-05-2018 lúc 09:25 PM.

Hãy hướng về phía mặt trời mọc bóng tối sẽ khuất sau lưng anh.
Reply With Quote
Trả lời

Bookmarks


Hiện thời số người đang xem chủ đề này là: 1 (0 Thành viên và 1 Khách)
 
Thread Tools
Display Modes

Quyền Hạn Gởi bài
Bạn không được quyền gửi bài mới
Bạn không được quyền gửi trả lời
Bạn không được quyền gửi kèm file
Bạn không được quyền sửa bài

BB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đangTắt

Chuyển nhanh đến

Múi giờ GMT -7. Hiện tại là 12:31 AM.


Chút Lưu Lại không chịu bất cứ trách nhiệm gì về nội dung bài đăng của tất cả Thành viên.
Nhóm Điều Hợp có toàn quyền chỉnh sửa, xóa bỏ, dời chỗ bài đăng, hay khóa tên Thành viên mà không cần giải thích lý do.

Powered by vBulletin® Copyright ©2000 - 2018, Jelsoft Enterprises Ltd.
Copyright © 2018 @ www.chutluulai.net. All rights reserved.
Vietnamese Language by www.mvietx.org.