Chút lưu lại

Go Back   Chút lưu lại > Văn Học/Nghệ Thuật > Truyện
Trang nhà Phòng ảnh Thơ mới Download mViet Lưu bút

Truyện
Những truyện ngắn, truyện dài về Tình cảm, Xã hội, Truyền thuyết v....v..... bạn đã đọc qua và yêu thích. Có thể của chính bạn sáng tác hoặc sưu tầm từ nhiều Tác giả khác nhau.

Trả lời
 
Thread Tools Display Modes
Old 16-12-2010, 04:17 PM   #1
inou's Avatar
inou
Senior Member

 
Join Date: Apr 2009
Đã Cảm ơn: 141
Được cảm ơn: 1,165 lần/691 bài
Blog Entries: 6
Status:inou is offline
 
inou is on a distinguished road

Private GIÁNG HƯƠNG


GIÁNG HƯƠNG





*Hôm đó có một cô gái trẻ , nét mặt dể thương đi dạo trong một xóm trên miền rừng núi , dưới ánh nắng mặt trời quá trưa, cô ta rất khát , thì thấy ở xa xa có một xóm nhà, cô ta đi tới , gõ cửa nhà đầu tiên , cửa mở, cô thấy một người đàn bà độ 70 tuổi bận áo dài vàng vua , đầu tóc bối khéo vén, khuôn mặt rất hiền từ như những người mẹ , cô ta xin bà cho cô chén nước , bà mời cô vào nhà, tuy là ngôi nhà bằng tranh , nhưng thật đẹp , phía sau nhà có ngôi vườn toàn hoa , đủ thứ hoa , đủ màu sắc, đặc biệt là hoa hồng tím và hướng dương , và một dòng suối nhỏ chảy quanh .Bà nhìn cô gái thật lâu , và tự nhiên bà hỏi cô :
_Cháu có phải tên là Giáng Hương không ?
Cô gái ngạc nhiên quá , hỏi lại :
_Thưa bà, tại sao bà biết tên cháu ? bà có gặp cháu lần nào chưa ?
_Ta nhìn cháu , khuôn mặt cháu rất quen với ta . Cháu cho ta hỏi :
_ Cháu có nút ruồi son ở sau lưng bên mặt và một nút ruồi dưới mắt bên mặt ?
_Dạ có ! mà sao bác biết rành vậy ?
Ta sẽ kể cho cháu nghe. Ngày xưa ta là mẹ của thiên sứ, một hôm trời sai thiên sứ cỡi ngựa mây đi hành sự, qua ngang nhà cháu , bị một trận bão gió, thiên sứ vì đang ngắm cảnh , vô ý để té và bị thương nặng , cũng may có một cô gái y như hình dạng , vóc dáng của cháu chạy đến khiêng con trai ta vào nhà và chăm lo săn sóc , lâu sau , con ta lành vết thương , thì lại si tình cô gái, cô gái cũng thương con trai ta , nhưng hai người không có quyền sống với nhau vì con ta là thần và cô gái chỉ là một quận chúa cháu vua, thần tiên và người trần không sống chung được, con trai ta đành bỏ đi trong tiếc nhớ. Cô gái ấy tên là Giáng Hương . nay ta gặp con thấy giống người xưa của con ta nên ta hỏi . mà hôm nay con đi ngang đây cũng không phải là sự tình cờ mà là đã có trời sắp đặt , vì con trai ta quá yêu Giáng Hương nên xin với trời cho 2 mẹ con ta xuống trần làm người thường . Nhưng khổ là lúc 2 mẹ con ta xuống đây , ta đã lạc mất con ta . Trước khi xuống đây, con ta có cho ta một chuỗi ngọc trai đeo tay, hẹn khi nào ta gặp Giáng Hương , ta sẽ đeo cho nó .
Chuỗi ngọc này , có dụng ý là khi gặp lại Giáng Hương, con trai ta cũng sẽ tìm ra ta và người yêu của nó, chuỗi ngọc tự nhiên cột chặt tay hai đứa vào nhau cho chúng sẽ không còn bao giờ rời nhau và lạc mất nhau nữa . Nói xong , bà lấy chuỗi ngọc đeo vào tay Giáng Hương , bỗng nhiên Giáng Hương té xỉu .
Lúc cô gái tỉnh dậy , cô thấy cô vẫn nắm trên giường nhà , cô nhớ lại lời người đàn bà nói hồi nãy , cô nhìn cườm tay mình , thì không thấy chuỗi ngọc, cô nghĩ là cô đã nằm mơ . Đang mơ mơ màng màng , cô nghe có tiếng chuông cửa nhà reo , cô chạy ra mở cửa, đó là một người phát thơ có khuôn mặt thật đẹp và sáng sủa , anh ta trao cho cô một gói nhỏ, hỏi :
_ Cô Giáng Hương ?
Cô mở ra :
_ Trời ! Xâu chuỗi ngọc trong giấc mơ !..............

đh



Chỉnh sửa lần cuối bởi inou ngày 16-12-2010 lúc 04:19 PM.
Reply With Quote
Đã có 4 bạn gởi lời Cảm Ơn dành cho inou trong bài viết này:
hoangvu (05-02-2011), Hương Bình (17-12-2010), mongmothu (19-03-2015), seclo (20-03-2012)
Old 17-12-2010, 04:46 AM   #2
inou's Avatar
inou
Senior Member

 
Join Date: Apr 2009
Đã Cảm ơn: 141
Được cảm ơn: 1,165 lần/691 bài
Blog Entries: 6
Status:inou is offline
 
inou is on a distinguished road

Default ĐOẠN ĐỜI EM ĐANG ĐI VỚI ANH 4



ĐOẠN ĐỜI EM ĐANG ĐI VỚI ANH 4







Anh quàng vai một cô gái không rõ mặt , hình như rất đẹp vì anh có vẽ rất quyến luyến cô ta , về phố núi Đà Lạt, đi trên những lối đường rừng có thảo nguyên xanh , những hàng thông trùng trùng điệp điệp; trên lối đi vào rừng , bên gốc cây khuynh diệp già, trên thảm cỏ rất xanh vì có mưa mấy hôm nay nhưng không có đủ mặt trời nên cỏ còn non màu yếu đuối , còn đó đôi bướm hồng năm cũ và cánh tỉ muôi xưa anh đã ngắt một hôm khi anh đi vào rừng , anh hái đóa hoa, hoa vừa nằm trọn trong vòng tay anh , bỗng trở thành cánh tường vi tím , anh kêu lên ngạc nhiên, níu tay cô gái :
-Em nì ! nhìn đóa hồng tím nho nhỏ trên tay anh !
Cô gái bĩu môi:
đồ thứ hoa rừng hoang dã đó mà anh hái làm gì cho bẩn tay !
Anh há hốc miệng nhìn cô ta ;lần đầu tiên anh nhìn kỹ cô gái mà anh tưởng là người yêu của anh đã chọn , mắt cô gái có những tia lửa đỏ au , thấy anh ve vuốt cánh tỉ muội trong tay , cô ta chụp lấy hoa, vò nát và quăng xuống đất . Cử chỉ thật bất ngờ, anh không kịp can , anh giụt tay cô ta, anh cúi xuống lượm những mảnh hoa tơi tả dưới đầt , anh lượm từng mảnh một trong lúc cô gái gầm lên giận dỗi , anh làm ngơ không nghe và như không cần biết , anh cầm đoá hoa tả tơi và quay lưng đi :
-Ai có ngờ mặt mày cô đẹp mà lòng cô xấu đến vậy !
và anh bỏ đi thẳng không nhìn lại mặc cho cô gái chạy theo năn nỉ Anh đi thẳng ra khỏi cánh rừng. Anh nhìn những mảnh hoa tan tành nát , lòng anh chùng xuống vì thương cánh hoa vừa bị dày xéo bởi ghen hờn , thử xếp lại những cánh hoa cho gọn trong tay , tự dưng đoá hoa trở lại như cũ, và càng tím , màu tím thật đậm , anh nghe có tiếng nói nho nhỏ :
-Anh , em đây !
Anh nhìn đóa hoa, hình như đoá hoa đang cười , và giữa lòng mỗi cánh hoa, có vài hạt sương long lanh :
-Sương sớm ? hay là những hạt nước mắt của em hả tỉ muội?
Anh nghe tiếng trả lời :
-Dạ ! Em đang khóc vì cảm động cử chỉ thương yêu của anh đối với đóa hoa rừng như em !
Anh nhìn thật kỹ những cánh hoa, trong những hạt nước mắt mà anh đã ngỡ là sương , anh thấy rõ hình ảnh anh trong đó.
Anh cúi xuống hôn lên đóa hoa , anh nói :
-Từ đây em sẽ sống cạnh anh, trong vòng tay anh!
- còn người yêu của anh hồi nãy ? anh quên cô ta rồi sao ?
- Không ! anh không cần nhớ đến cô ta đâu em ! từ giờ dù em có là một đóa hoa , anh vẫn xem em là người yêu của anh . Thôi mình về nhà nghe em !....
Anh đem đoá tỉ muội về nhà, cắm vào bình và để trên bàn làm việc trước mặt anh . Lạ lùng , đã bao ngày tháng dài trôi qua , đoá hoa vẫn tươi như lúc anh mới hái . Mỗi tối trước khi đi ngủ, anh ghé môi hôn đoá hoa .
Giữa đêm khi anh trong giấc mơ mơ màng màng , cánh tay anh nằng nặng như có ai gối đầu lên và anh ngửi thấy một mùi hương nhè nhẹ thoang thoảng trên gối y hệt như mùi hương của đoá hồng,nhưng khi anh mở mắt , không có ai cả, anh nhìn ra bàn làm việc, đoá hồng tím vẫn tươi trong bình nước , rồi anh lại ngủ thiếp đi ....

đh




Chỉnh sửa lần cuối bởi inou ngày 17-12-2010 lúc 04:51 AM.
Reply With Quote
Đã có 3 bạn gởi lời Cảm Ơn dành cho inou trong bài viết này:
hoangvu (05-02-2011), Hương Bình (17-12-2010), mongmothu (19-03-2015)
Old 04-02-2011, 05:41 AM   #3
inou's Avatar
inou
Senior Member

 
Join Date: Apr 2009
Đã Cảm ơn: 141
Được cảm ơn: 1,165 lần/691 bài
Blog Entries: 6
Status:inou is offline
 
inou is on a distinguished road

Default


MẢNH TÌNH TRÊN CHÂN CHIM




Chuyện thật ngắn

Trưa mùa hè , trời thật xanh và ấm , Nguyễn đem sách ra ngồi trên ghế dài dưới giàn hồng leo nhìn những đóa hoa đang trổ mã thật xinh , Nguyễn nghĩ đến Hà, người con gái anh yêu bên kia phía trời xa.
Anh mở sách đọc được vài trang , gió thổi nhẹ, dịu mát, anh gập sách lại , nhắm mắt thiu thiu ngủ ; bỗng nghe tiếng chíp chíp nho nhỏ cạnh , anh mở mắt nhìn :
một con chim bé tí bằng nửa con chim sẻ màu lông trắng đang sà cánh xuống trên tay anh .Nguyễn thử đưa tay kia vuốt lưng chim , nó nhìn anh , không bay mất . Trên chân nó có một mảnh giấy tím nhỏ ai cột thật khéo vào . Chim lấy mỏ mổ mổ vào tay anh . Hiểu ý, Nguyễn với tay nắm nhẹ chân chim, anh tháo mảnh giấy mang hàng chữ lí tí , đều đặn :lá thư Hà viết cho anh và mấy giòng thơ thêm vào dưới cuối thư:

sáng mơ Xuân vẩn vơ cài tóc
cơn mưa bụi phấn rớt trên hồn
soi mình trong nước quanh đôi mắt
ngỡ thấy vần thơ , cảm , nhớ anh

viết gửi chân chim theo gió hạ
mượn lời ngẫu hứng trãi yêu thương
và đây những chiếc hôn nồng ấm
mật ngữ tình em duy nhất anh


Nguyễn đặt mảnh giấy vào giữa trang sách , anh nhìn con chim , nó lấy chân khươi khươi tay anh , bay lên quẹt chiếc mỏ nhỏ xíu trên môi anh miệng kêu chíp chíp như nói lời giã biệt và tung cánh bay mất !
Nguyễn tự hỏi làm sao con chim bé tí vậy mà có thể bay xuyên qua một biển rộng như vậy và tìm đúng nhà anh để đưa thư Hà !
Anh đứng dậy đi vào nhà, nhìn đồng hồ, bên Hà là 8 h tối , anh nhắc điện thoại :
- allo , Hà hả em ?
- dạ
có phải chú chim bé trưa nay đem thư cho anh là của Hà nuôi không ?
- dạ phải , em nuôi nó để dạy nó đưa thư cho anh đó .
- Mà làm sao đôi cánh bé tí có thể bay qua nỗi biển rộng để đến anh ? và đúng địa chỉ anh hả Hà ?
- dạ tại ngày mô em cũng kể cho nó nghe chuyện mình, tả cho chim nghe ngôi nhà của anh và dạy nó địa chỉ của anh nên chắc nó thuộc lòng .
-Nhưng sức đâu mà bay ?
- À trước khi cho chim bay, em đã mớm cho nó một hơi thở tình yêu thương anh thật dài và mạnh có đủ sức bay đó anh ....!

đht

gửi Hương Bình



Chỉnh sửa lần cuối bởi inou ngày 05-02-2011 lúc 01:58 AM.
Reply With Quote
Đã có 3 bạn gởi lời Cảm Ơn dành cho inou trong bài viết này:
hoangvu (05-02-2011), Hương Bình (04-02-2011), mongmothu (19-03-2015)
Old 04-02-2011, 05:46 AM   #4
inou's Avatar
inou
Senior Member

 
Join Date: Apr 2009
Đã Cảm ơn: 141
Được cảm ơn: 1,165 lần/691 bài
Blog Entries: 6
Status:inou is offline
 
inou is on a distinguished road

Default KHI EM LÀ HẠT LỆ


NỬA TRÁI TIM ANH





Danh đang ngồi trên sân thượng nhưng có kiếng chung quanh một toà nhà cao ốc , ký tên vô tập tuyển thơ Cho Một Tình Yêu tặng bạn bè , buổi ra mắt thơ Danh hôm nay có thể nói là rất thành công . Bạn bè thi văn sĩ, bạn bè anh , gia đình và những người hâm mộ thơ anh gồm có đủ thành phần già , trẻ, và đặc biệt là rất nhiều nữ sĩ đã quen biết Danh từ lâu nay ở các tỉnh về tham dự buổi hội ra mắt thơ của anh . Trước khi Danh ra khỏi nhà, lúc nào anh cũng đến gần tấm tranh treo tường trong phòng anh , đó là tranh một người con gái bạn của bạn anh vẽ bằng sơn dầu , bạn anh tặng anh trong dịp sinh nhật Danh cách đây khá lâu rồi . Bạn anh cho biết đây là hình của Hoa Tím, một người thích thơ Danh nhưng Danh không hay vì những thơ của Hoa Tím Danh chưa hề bao giờ đọc, người bạn đã vẽ cô rất thích và đã đưa đăng trên những diễn đàn Danh vẫn hay làm việc chung với họ .Danh rất thích khuôn mặt bầu bĩnh , đôi mắt thật đẹp màu nâu tươi và buồn , mỗi lần Danh đứng nhìn đôi mắt của Hoa Tím , lòng anh như có một sợi dây thắt tim anh lại , mà anh cũng không hiểu tại sao , có lẽ bức tranh của bạn anh vẽ quá điêu luyện nên bức tranh rất sống , Danh nhìn , có cảm tưởng trong đôi mắt Hoa tím , lúc nào cũng có hai giọt nước long lanh sắp vỡ .
Tiếng nhạc, tiếng người chung quanh phòng có lúc làm Danh nhức đầu , nhưng hôm nay là ngày vui của anh , ngày anh giới thiệu với mọi người đứa con tinh thần thứ nhì của anh , nên anh đành phải trả lễ , vui cưòi với những người quen, bạn bè đã hâm một thơ anh . Lúc anh ngồi ký sách tặng , dưới mấy hàng ghế , phần nhiều là các cô, cô nào cũng phục sức diêm dúa , các bà thì nữ trang đầy tay , họ muốn nhân dịp này đề kình nhau về sắc đẹp , khoe nhau về giàu có , thêm vào một phần các nữ thi sĩ cũng đến đây để nhìn nhau vì ganh nhau , muốn dành sự để ý của Danh dành cho họ . Phải nói là Danh rất đẹp trai , cao ráo , lịch lãm và thơ tình anh rất lãng mạn thường làm cho các nàng đổ xiêu và muốn thành người yêu của anh vì , dù anh đã ba mươi tuổi , nhưng anh vẫn thờ chủ nghĩa độc thân, ai hỏi tại sao anh không chọn một nàng thơ đẹp nào đó để đi chung đường đời cùng anh , anh luôn trả lời :
- khó mà tìm được một nàng thơ không vị lợi vị danh, vì cô nào cũng muốn mình vượt trên những người khác, cũng có vài lần Danh cũng có vài tình yêu vụn vặt nhưng không bền , còn tìm trong những người đành bà không thích thơ văn , họ lại có sở thích khác , thích chiều chuộng nhưng khô khan, thích đi shopping , thích diện , thích giữ chặt người đàn ông họ đang có trong tay như một món hàng đặc biệt mà họ muốn giữ trọn cho họ một mình ... tóm lại , Danh nói với bạn bè anh chưa tìm ra khuôn mặt ý trung nhân của anh.
Tiệc ra mắt thơ anh linh đình lắm , đầy bánh ngọt , champagne chảy như suối , giàn nhạc bắt đầu , một đám bạn đàn ông của anh và các cô bắt đầu đứng dậy ra sàn nhảy , anh không biết nhảy nên ngồi yên xem , bỗng anh thấy có tiếng kéo ghế lại gần anh :một người thơ anh chỉ quen qua mạng , anh cũng chỉ biết mặt cô ta qua mạng nhưng sau đó, cô ta đeo sát anh làm anh phải bỏ luôn diễn đàn ấy , trốn biệt nên lâu lắm anh ít khi lên mạng , trang thơ anh bỏ trống từ mấy năm nay rồi . Cô ta viết thư đến nhà anh mỗi ngày, không hiểu cô ta đã quen ai trong số bạn bè của anh nên cô ta có số điện thoại của anh , cô gọi anh gần như mỗi ngày , có khi khuya , anh không bao giờ trả lời .
-Chào anh Danh , dữ hông , nhờ có buổi ra mắt thơ hôm nay em mới được gặp được nhà thi sĩ Danh Danh bằng xương bằng thịt . Nàng nói nhỏ:
- Sao anh tệ với độc giả thơ anh vậy ? PM cho anh , anh không trả lời , gọi điện , không hề có ai đầu dây !
Danh vừa hiểu ra là ai , anh lấy lệ trả lời :
- Dạ ,tại lúc này tôi rất bận cho ra tuyển tập nên thời giờ tôi rất eo hẹp, và lâu không viết , tôi cũng mất đà thơ , xin mỗi cô nhé ! Xong anh đứng dậy , giã đò đến bàn tiệc tìm thức ăn . Nàng ta vẫn léo nhéo theo sau anh .
Danh bực quá, anh bỏ dĩa đồ ăn xuống , đến mời một cô gái đang đứng cạnh giàn nhạc lắc chân lia lịa vì không ai mời cô ta , anh đưa cô ta ra sàn nhảy , rồi đi từng bước slow dù nhạc đang trổi điệu valse . Danh không để ý đến dưới hàng ghế cuối cùng trong phòng một người con gái mặc chiếc áo dài tím ngồi một mình và cũng không đến xin anh chữ ký , cô ngồi như một cái bóng , tay cầm tập tuyển thơ Danh và nếu ai để ý, cô gái thật đẹp , vài người đến mời cô nhảy nhưng cô từ chối. Nhân lúc mọi người trên sàn nhảy , cô đứng dậy, âm thầm ra về . Trong phòng nóng quá, Danh mời cô gái đang nhảy với anh ra balcon đứng cho mát, nói là cho mát nhưng thật là đang mùa đông .Danh đứng dựa lan can , bỗng bà hồi nãy mở cửa ra tìm anh ,bà muốn được nhảy với Danh một bản slow đang được giàn nhạc chơi nhưng anh không muốn , anh nắm chặt tay cô gái đứng với anh , bà ấy giận quá , túm lấy vai anh , đẩy cô gái ra , hai người dằng co nhau , lan can chỗ Danh đang dựa vì sét rỉ, với sức nặng của Danh , gãy ,anh mất đà, té khỏi lan can, trong một giây khắc thật ngắn anh thấy mình đang lơ lững giữa trời , trong bụng thầm nghĩ đời anh đã chấm dứt vì rơi từ tầng thứ 9 xuống thì chỉ tan xác thôi ! Anh nhắm mắt , bỗng nhiên anh có cảm tưởng có hai cánh tay mềm và ấm ôm trọn lấy người anh , anh mơ màng : không phải là hai cánh tay mềm mà là hai cánh chim lông trắng toát , mà hai cánh chim đang ôm gọn anh mang nét mặt của người con gái anh đã thấy ở đâu rồi mà không nhớ ra, người cô toát ra một sức ấm và thơm mùi hương anh vẫn ngửi thấy từ mấy tháng nay trong đêm khuya khi anh ngủ . Vậy là anh không chết ! cô gái mỉm cười nhìn anh, qùi hai chân , đặt anh nhẹ nhàng xuống đất . Anh đinh cảm ơn cô gái , anh nhìn lại cô, trước mắt anh, hình như chỉ là một cái bóng thật mơ hồ , như một ảo giác . Anh đã hoàn hồn , trong mắt anh chỉ thấy mờ mờ cô gái có khuôn mặt thật xinh xắn, mặc chiếc áo choàng lông ngỗng trắng vì trời đang mùa đông và thay vì hai tay , cô ta có đôi cánh đã ôm anh hồi nãy . Anh giụi mắt : giật mình , anh đã nhớ sực ra :
- Ơ ! người trong tấm tranh treo tường trong phòng anh cạnh giường , mỗi đêm trước khi ngủ, anh vẫn nhìn tranh và thầm mơ :
- ước chi anh sẽ được cạnh em một ngày nào đó ? mỗi lần , anh có cảm tưởng cô gái đang cười với anh !
Anh đang chưa biết phải làm gì thì cả đám bạn anh chạy đến mừng anh , hỏi han ríu rít ai đã cứu anh , anh quay mặt lại chỉ tay về phía cô gái , mọi người nhìn theo tay anh chỉ không có ai cả , và Danh đang ngồi trên một tấm nệm giường dày người ta quăng trên lề đường . Một người bạn kéo tay anh đứng dậy .Không lẽ anh thoát chết vì té đúng trên tấm nệm này ? Nhưng đôi cánh chim thiên thần hồi nãy ? Không lẽ vì hãi quá mà anh đã tưởng tượng ? Mọi người thấy Danh không sao, lục đục kéo nhau trở lên phòng trở lại ăn bánh, uống champagne. Danh biết mình muốn gì, anh đi lại gần người bạn đã tặng anh chân dung Hoa Tím . Anh mời Khang , tên bạn anh lên phòng, cẩm ly champagne mời Khang ngồi và hỏi chuyện về Hoa Tím.
Lúc nãy khi tôi vừa té , tôi có cảm tưởng là Hoa Tím đã cứu tôi đó anh Khang à ! hay chả lẽ tôi tưởng tượng ? Khang nói với Danh :
- Anh không tưởng tượng ! Hoa Tím đó !
Danh nhìn Khang , mặt ngơ ngáo:
- Anh nói sao ? Hoa Tím cứu tôi ? vô lý , Hoa Tím trong tranh anh có vẽ yếu đuối , mảnh mai ; làm gì đủ sức mà đỡ tôi té chứ hả anh Khang ?
Khang cười buồn:
-Anh có muốn tôi kể chuyên về đời Hoa Tím cho anh nghe không ?Danh gật đầu:
Hoa Tím là người mê thơ anh , nàng cũng hay làm thơ nhưng thơ nàng viết , nàng chỉ đưa cho mình tôi đọc thôi! tôi rất thích thơ Hoa Tím nên tôi đã gửi lên những diễn đàn trên mạng đó mà có lần tôi đưa cho anh đọc, anh khen .Tôi quen với Hoa Tím từ nhỏ , Hoa Tím mồ côi cha mẹ, sống với người dì . Tôi rất thích Hoa Tím , xem cô như một người em ; và thấy Hoa Tím đẹp nên tôi mới vẽ chân dung Hoa Tím , tôi đã đem bức tranh đi dự triễn lãm , có nhiều người muốn mua, nhưng tôi tiếc không muốn lià bức hoạ vì mỗi lần tôi nhìn lại tranh , tôi có cảm tưỏng Hoa Tím đang sắp khóc thật ! Sau này khi tôi gặp anh , tôi rất qúi mến anh và biết thêm anh là người thơ có một con tim thật tuyệt vời , thủy chung , tôi thì chưa thấy anh đi với ai, chưa hề thấy anh có bạn gái nhưng qua thơ anh , tôi rất cảm động những lời thơ anh viết nên nhân sinh nhật anh , tôi đã tặng anh bức tranh ấy . Nhưng tội nghiệp thay, Hoa Tím vừa mới mất cách đây không bao lâu, nàng bị bệnh tim . Tôi có giữ lại bài thơ chót trong đó hình như Hoa Tím đã gửi gắm tình yêu nàng cho một người , theo lời thơ, hình như người đó là anh. Nếu anh muốn , tôi sẽ tặng cho anh làm kỷ niệm, vì tôi biết từ bây giờ, anh sẽ đọc thơ Hoa Tím dưới một con mắt khác phải không ?
Danh gật đầu không nói , anh bóp mạnh tay Khang cám ơn. Tự dưng một nỗi buồn dâng ngập mắt anh Buổi ra mắt chấm dứt, bạn bè rủ anh đi nhà hàng để ăn mừng nhưng Danh không còn lòng dạ nào để vui cùng bạn bè, Danh cáo từ bạn ra về . Đến nhà, anh chạy ngay vô phòng nhìn bức tranh thật lâu , anh đưa tay vuốt ve bức tranh như muốn vuốt lên đôi mắt đẹp và u buồn đó anh nói nhỏ với bức tranh :
Hoa Tím ơi ! Dù em không còn nữa , anh vẫn sẽ xem em là nửa trái tim anh từ đây . Em đã cứu anh thoát chết , nhưng em không dè anh chỉ còn sống với một nửa trái tim còn lại ...
đht

gửi Hương Bình


Reply With Quote
Đã có 3 bạn gởi lời Cảm Ơn dành cho inou trong bài viết này:
hoangvu (05-02-2011), Hương Bình (04-02-2011), mongmothu (19-03-2015)
Old 04-02-2011, 10:13 AM   #5
Hương Bình's Avatar
Hương Bình
Super Moderator

 
Join Date: Dec 2009
Đã Cảm ơn: 3,546
Được cảm ơn: 3,492 lần/1,728 bài
Status:Hương Bình is offline
 
Hương Bình is on a distinguished road

Default


MẢNH TÌNH TRÊN CHÂN CHIM...nghe cái tên bài thôi đã thấy mềm lòng rồi HB cám ơn chị INOU rất nhiều với món quà đầu năm..Hb xem mà cứ tưởng tượng mối tình của mình cũng êm đềm cũng lãng mạn và dễ thương như thế..Năm mới em chúc chị & gia đình một năm thật nhiều sức khỏe - an khang thịnh vượng riêng chị lúc nào hồn thơ cũng lai láng và có thật nhiều chuyện hay cho em đọc..Thân ái.HB
Reply With Quote
Lời Cảm ơn của những người đã được gởi đến Hương Bình trong bài viết này:
inou (05-02-2011)
Old 05-02-2011, 12:35 PM   #6
inou's Avatar
inou
Senior Member

 
Join Date: Apr 2009
Đã Cảm ơn: 141
Được cảm ơn: 1,165 lần/691 bài
Blog Entries: 6
Status:inou is offline
 
inou is on a distinguished road

Default


CHUYỆN MỘT CON TẰM





( chuyện thật ngắn )

Nhà mẹ Nguyễn nuôi tằm . Nguyễn hay đến những nong tằm xem cuộc đời của những con tằm này thay đổi như thế nào . Một hôm , Nguyễn để ý đến một con tằm hơi lạ hơn những con tằm khác , nó không ăn lá dâu như bạn bè nó là nhai rào rào cho no bụng ; con tằm này màu tím có những đốm vàng nhìn xa như những đoá hoa nhỏ xíu. Vì để ý đến con tằm này , Nguyễn thấy nó gặm những chiếc lá dâu thành lỗ, xong lấy đầu hất chiếc lá lại gần một chiếc lá khác , và nhiều lần như vậy thành một hàng lá lỗ đốm . Ngày hôm sau , Nguyễn chạy lại nong tằm, anh không thấy con tằm hôm qua, anh lấy làm lạ . Anh lấy chiếc đũa khươi khươi nong tằm anh đứng thật gần hàng lá dâu tằm đã gặm còn sót ; trên mỗi chiếc lá dâu là một chữ , Nguyễn lấy kính lúp nhìn thật kỹ hàng chữ :
Em yêu anh ...

đh
Reply With Quote
Đã có 2 bạn gởi lời Cảm Ơn dành cho inou trong bài viết này:
Hương Bình (06-02-2011), mongmothu (19-03-2015)
Old 06-02-2011, 12:25 PM   #7
inou's Avatar
inou
Senior Member

 
Join Date: Apr 2009
Đã Cảm ơn: 141
Được cảm ơn: 1,165 lần/691 bài
Blog Entries: 6
Status:inou is offline
 
inou is on a distinguished road

Default




CHIẾC KHĂN QUÀNG EM ĐỂ QUÊN




chuyện thật ngắn

Tối nay trời mưa thật lớn, lớn đến nỗi Thao cho cây quạt nước quay thật nhanh nhưng anh cũng không thấy nỗi con đường anh đang chạy xe qua .
Đến một ngã tư đèn xanh đèn đỏ , Thao ngừng xe lại vì đèn đỏ vừa bật lên . Anh nghe tiếng gõ nhẹ lên cửa xe bên tay mặt , một cô gái làm dấu xin anh cho quá giang .
Thao chờ đèn xanh , anh quẹo xe qua tay mặt , dừng lại mở cửa cho cô gái
-em xin lỗi đã làm phiền ông , nhưng em không còn cách nào hơn vì giờ này quá khuya nên không còn xe bus nữa , mà người yêu em là thủy thủ đang đợi ở bến tàu để đón em , vì ngày mai vị thuyền trưởng tàu sẽ là chủ toạ lễ cưới cho chúng em , mà nếu em trể tàu thì tàu vẫn ra khơi và anh ấy phải đi xa những hơn một năm.
Thao thấy tội cô gái , anh nhận lời cho cô lên xe . Cô cảm ơn Thao .
Trên xe di đến bến tàu cũng khá xa , hơn 60 cây số, cô gái giới thiệu cô tên là Lệ Quyên, Thao hỏi chuyện Quyên , anh có cảm tình với tiếng nói thanh tao của Quyên, nhưng sau đó anh không nghe Quyên nói nữa, chỉ nghe tiếng thở Quyên đều đều , Quyên đã chợp ngủ , áo quần nàng ướt trông tội nghiệp .Người Quyên toả ra một mùi hương dìu dịu thật ngọt ngào , nàng rất xinh
Thao tiếp tục con đường .Nửa tiếng sau , anh cho xe vào bãi đậu , con tàu vẫn còn neo bến . Thao đánh thức Quyên dậy , Quyên mở cửa xe, bước xuống , không quên đặt một chiếc hôn trên má Thao từ biệt chàng .
Thao nhìn theo bước của Quyên , anh thấy một người con trai trẻ, dưới ánh đèn xe anh , anh ta có khuôn mặt dễ mến , anh ta chạy đến ôm Quyên vào lòng .
Thao tiếp tục lái xe ra khỏi bãi , bỗng anh thấy trên chỗ ngồi hồi nãy , Quyên đã để quên chiếc khăn quàng bằng lụa tím , anh cho xe trở lại , không còn ai trên bến tàu ,trước khi anh trở ra đường , anh ngừng lại một tí , tay cầm chiếc khăn lên : mùi nước hoa Angel của Thierry Mugler thoang thoảng ngay mũi . Lòng Thao chùng lại ; anh gập chiếc khăn bỏ vào túi áo mình , tiếp tục đi ....

đh

Reply With Quote
Lời Cảm ơn của những người đã được gởi đến inou trong bài viết này:
Hương Bình (06-02-2011)
Old 06-02-2011, 07:34 PM   #8
Hương Bình's Avatar
Hương Bình
Super Moderator

 
Join Date: Dec 2009
Đã Cảm ơn: 3,546
Được cảm ơn: 3,492 lần/1,728 bài
Status:Hương Bình is offline
 
Hương Bình is on a distinguished road

Default

Chị INOU em rất thích đọc những mẩu truyện của chị , chị thật là hay chỉ một chút tưởng tượng cũng viết ra đưọc những câu chuyện thật dễ thương , hôm qua em đi chùa ngày tết khi về em ngồi viết đưọc một câu chuyện chị xem và đừng cười em nhe..


XUỐNG TÓC



Thế là Phong quyết định vào chùa tu mặc cho mọi người và gia đình ngăn cản , mẹ Phong vẫn nói :" Con đã suy nghĩ kỹ chưa ? bởi vì vào chùa tu không đơn giản như con nghĩ đâu đấy nhé , tâm phải luôn thanh thản và hiếu thấu lẽ vô thường sắc tức thị không , không tức thị sắc.." Phong vẫn cương quyết rằng " Con tu được.thằng bạn nối khố hôm nào nó đã cười ha hả khi nghe Phong có ý định đi tu
- Trời , mày mà tu gì Phong..? tao chỉ sợ ba bảy hai mốt ngày mày lại nhớ mây nhớ gió hay lại làm cho mấy bà vãi xốn xang thì thêm khổ đó,,
- Em nghĩ anh không đi tu đưọc đâu , nhìn anh hào hoa thế kia làm sao tu..? mà trước khi anh muốn đi tu em nghĩ anh phải tập tu tịnh khẩu trước nghĩa là sẽ không nói chuyện với ai nữa..bởi vì chỉ cần nghe anh nói là đã làm chao đảo mấy bông hoa rồi...Hoài vẫn nói thế khi nghe Phong muốn đi tu
...Nhưng tất cả những ý kiến và ngăn cản đều được Phong loại bỏ và nhất định vào chùa xin được nương nhờ cửa Phật , thầy trù trì ở đây cũng đã biết Phong từ lâu , từ ngày người bạn gái bỏ ra đi để lại cho Phong thật nhiều trống trải , có những đêm nằm trong căn phòng nhỏ Phong buồn da diết..bạn bè đã giới thiệu nhiều đám nhưng rồi cũng chẳng đi đến đâu !! dạo sau này Phong tích cực sinh hoạt trong chùa và bỗng thấy đời sao phù du nên có ý định chọn nơi cửa Phật để nương nhờ nốt quãng đời còn lại..
........Thế là Phong đi tu , ngày đầu vào chùa với một lỗi sống mới những giờ tu tập và phải quán triệt hết những điều thầy giảng..Phong không còn thời giờ để bận tâm suy nghĩ đến những chuyện vặt vãnh nữa và ý nghĩ mình đi tu là môt quyết định đúng đắn nhất..Thắm thoát thế mà Phong vào chùa cũng đã được mấy mùa trăng..nhanh thật ! Sắp đến ngày Phật đản rồi Thầy cũng đã xuống tóc cho Phong và sau một thời gian tu tập với thật nhiều thử thách lúc đó Phong mới được thọ giới Bồ tát..Ngày Phật đản đến gần trong chùa nhộn nhịp hẳn lên các chú các điệu lo đủ thứ công chuyện , ngoài những giờ tu học , kinh hành và tụng niệm là phải lo trang hoàng để đến ngày Phật đản
...Thế rồi ngày ấy cũng đến , sáng sớm trên chùa thì nhộn nhịp của các điệu quý sư thì bận rộn chỉ bảo mọi người làm việc dưới bếp các bác lo vầ ẩm thực đã chuẩn bị khua kháo từ sáng sớm người giã đậu kẻ đồ xôi...đến 9h một hồi trống bát nhã vang lên các phật tử và khách viếng chùa thứ tự kiếm chỗ ngồi để dự khoá lễ buổi sáng...hồi trống vừa dứt trong không khí trang nghiêm từ bên trong chánh điện thầy trù trì cùng các tăng ni toàn mặc y vàng bước ra...Phong đi sau cùng trong cái áo tràng mầu lam rộng thùng thình và trên đầu đã đuọc cạo sạch sẽ tuy thế nhìn Phong vẫn có cái gì ẩn đằng sau cặp kính ấy..khi đã đảnh lễ và khóa tụng bắt đầu , hôm nay tụng kinh Phổ môn nên thời khóa không lâu chỉ hơn một tiếng đồng hồ ,mọi người đứng dậy xếp lại những giá kinh để sửa soạn nghe thầy giảng về ngày đức Phật đản sanh , chẳng biết lớ ngớ thế nào Phong lai làm rơi cái giá kinh ngay vào chân cô gái ngồi cạnh đó cúi xuống vội vàng xin lỗi Phong đã không khỏi bối rối vì ánh mắt nửa giận hờn nửa đau đớn của cô gái..một thoáng qua nhanh...đôi mắt đẹp quá , nhưng bài giảng hôm qua của thầy đã kịp trở về trong tâm trí của Phong , hôm qua thày mới giảng về tham ái...mặc dù đã tĩnh tâm để nghe thầy giảng nhưng thỉnh thoảng Phong vẫn liếc nhìn xem phản ứng của cô gái còn đau không..! sau khi tan lễ Phong tiến lại và hỏi
- Cô đỡ đau chưa ? tôi xin lỗi vì mình vô ý quá !Cô gái nhỏ nhẹ -: dạ không sao thưa thầy !! Chữ thầy Phong nghe hơi thất vọng vì mình vẫn chỉ là một đạo hữu như bất cứ đạo hữu nào đến chùa chỉ khác hơn một chút là Phong đã vào chùa ở luôn ,có lẽ vì cô gái thấy Phong đã xuống tóc ! nghe cô gái nói không sao , Phong cũng yên lòng và trong khi đợi khóa lễ tiếp thì Phong là người được thầy trù trì giao cho nhiệm vụ soạn một đề tài nói về tha thứ dể thuyết giảng trước đại chúng , đây là lần thứ 5 Phong lên nói , tất cả 4 lần trước đều suông xẻ và Phong đã lột tả được hết những tâm ý bài giảng rất dễ hiểu vì thế Phong đuọc các bác vỗ tay và tán thưởng nhiệt liệt vì thế hôm nay ngày lễ lớn sẽ đông Phật tử cấc nơi kéo về chùa nên thầy trù trì lại giao cho Phong công việc soạn bài và diễn giảng cũng một phần để thày thử xem sự hiểu biết về những tu tập của Phong được đến đâu , hôm nay Phong nói tiếp về tha thứ...nhưng sao hôm nay Phong trở nên luống cuống hơn....tự nói với lòng.." mình phải bình tĩnh chứ..vô minh vô ngã & chấp chước tất cả đều phải loại bỏ và Phong bắt đầu với bài thuyết giảng của mình một cách xuông sẻ cuối bài bài giảng bỗng từ góc trái của chánh điện một bàn tay rụt rè giơ lên và cô gái đứng dậy..giọng nói thật thanh tao nhẹ nhàng :
- Xin thầy cho con hỏi nếu khi mình tha thứ nhưng người ta không chịu tha thứ thì làm sao ạ..?Lại một thoáng vút qua...có điều gì không ổn đây..! sao bỗng dưng tâm ta lay động ? Phong hơi ngập ngừng nhưng cũng giải thích một cách rõ ràng và rồi buổi thuyết giảng chấm dứt.Cô gái lặng lẽ đến gần và lí nhí cám ơn.Từ hôm đó , nhiều khi Phong ngồi một mình trong thiền phòng để tĩnh tâm nhưng thật khó làm sao , ánh mắt ấy giọng nói ấy có cái gì như thu hút để Phong phải đăm chiêu.Dường như đọc được tâm tư ý nghĩ của Phong thầy trù trì có nhắc nhở...Con hãy ráng tu học và phải đánh thắng bản ngã của mình phải hiểu đưọc tất cả đều là vô thường trong cuộc đời không yêu không ghét..sắp đến ngày thầy cho con thọ giới bồ tát một trong những giới luật đầu tiên của đạo Phật để trước khi tu học cao hơn nữa .Hôm nay bỗng dưng Phong có chút lưỡng lữ và nói..: Bạch thầy trước khi con vào đây đã tự hỏi lòng và cũng đã thấy đưọc cuộc dời tất cả đều là không và chỉ có giáo pháp của đức Như lai mới đưa con người đến chỗ vĩnh cửu nhưng mấy hôm nay bỗng dưng con có chút ngập ngừng con xin thầy khai thị cho con..Thầy nhìn Phong với ánh mắt hiền hòa và mỉm cười.
-Tất cả đều do tâm ,
Chấp ngã hay buông bỏ
đều do tâm quyét định..Nói rồi thầy lẳng lặng đi ra.Chiều hôm ấy Phong ngồi thật lâu trong thiền phòng tâm hồn mỏi mệt có chút chao đảo nhưng rồi ý nghĩ lại buông xuôi..mặc , hãy để tự nhiên bởi vì tất cả đều do duyên nghiệp...Mà quả thật từ hôm ấy cứ cuối tuần mỗi khóa giảng thì Phong đều thấy cô gái ngồi ngay ngắn ở một góc phòng mặt chăm chú nhìn lên tượng Phật với tất cả thành kính như đang lâm râm nguyện cầu môt điều gì đó ,,,những buổi lễ dường như nhanh hơn và Phong cũng cảm thấy thích thú khi nhìn thấy cô bé ...
...Chiều hôm nay mùng 3 tết Phong xin thầy cho Phong về thăm mẹ ..trên đường đi Phong không quên ghé chợ mua ít trái cây về biếu mẹ ..cũng lại cái tật vụng về vừa xuống xe Phong xách hai tay bốn túi chẳng hiểu thế nào mà 1 túi đựng cam nó bị bục thế là cam rơi lăn lóc ..vội vàng chạy theo để nhặt mấy trái cam đang cúi xuống thì cũng vừa thấy 1 bàn tay nhẹ nhàng dưa trái cam cho Phong và một câu nói thật nhỏ "thưa thầy... "Phong giật mình ngước nhìn lên thì ra là cô gái hay đi chùa -" Cám ơn cô , ủa sao tình cờ vậy cô đi đâu mà lại ở đây ..? Cô gái nói -" thưa thầy em cũng mới ở chùa về , nhà em cũng gần đây tình cờ vừa tới đây thấy thầy xuống xe đang định đến chào thầy thì thấy thầy làm rớt mấy trái cam ...Phong hỏi :" Cô hay lên chùa vậy chứ cô tên chi ? cô cứ gọi tôi là chú đuọc rồi vì tôi cũng chưa chính thức quy y chỉ mới là vào chùa tu học thôi ...đừng gọi tôi là thầy nhé .."
- Uả vậy là thầy chưa xuất gia hay sao ? vậy tại sao thầy lại xuống tóc rồi ? dạ em tên An , thế rồi cô bé liến láu hỏi luôn một hơi về những bài thuyết giảng mà Phong dã nói mỗi cuối tuần , cô bé khen hay lắm và ra vẻ rất thích thú ..Phong mới giải thích cho cô bé hiểu :
- Ah thì ra cô tên An , thật ra tôi cũng có ý định xuất gia nhưng khi vào chùa rồi tôi mới thấy không dễ dàng như mình nghĩ ..để trước khi được trở thành một sa di thì mình phải trải qua rất nhiều thử thách và tu học , việc trước tiên là xuống tóc ..ngoài ra tôi vẫn chưa đuọc thọ giới nào cả ...
- Ah thì ra là vậy , An nói vậy mà em không biết và cứ nghĩ ai đã xuống tóc thì đều là thầy hơn nữa em thấy khi giảng trên chùa .."thầy" ..í quên chú nói hay quá ..nói xong cô bé nhe răng cười thật vô tư ..nhìn cô bé Phong bỗng thấy an bình
..Mải nói chuyện Phong đến nhà lúc nào không biết .. quay qua từ giã cô bé và không quên hẹn gặp lại ..Kể từ hôm đó dường như trong lòng Phong có sự thay đổi những ý nghĩ và cương quyết muốn đi tu không còn mạnh nữa ..lần này về mẹ hỏi " Thế nào , anh vào chùa có tinh tấn thêm chút nào không ? Phong chỉ ậm ừ , Phong không còn hăng hái như mấy tháng trước nữa dường như bà cụ hiểu được lòng con ..bà cười và nói ..:" thôi đi con ạ nhắm mà cực quá thì xin thầy cho về nhà ..người ta vẫn nói thứ nhất là tu tại gia thứ nhì tu chợ rồi mới đến thứ 3 tu chùa ..chẳng cứ vào chùa mới tu được ..Phong chỉ dạ ..sau đó ở nhà chơi thêm 2 ngày Phong lại vào chùa ..cũng chẳng có gì lạ chỉ là vì mai là chúa nhật lại đến ngày Phật tử về chùa và Phong lại đuọc gặp An...đêm hôm đó Phong trằn trọc mãi không ngủ đuọc phảng phất đâu đây vẫn còn hương thơm nhè nhẹ từ mái tóc ấy khi Phong cúi xuống nhặt trái cam , cái giọng nói thanh tao và đôi mắt ấy cứ thoáng qua trong trí nhớ của phong mãi sau Phong thiếp đi lúc nào không biết ..trong giấc mơ Phong đã thấy mình cùng cô bé đi dạo trên một cánh rừng bát ngát hoa thơm ..mùi thơm thật lạ ..giật mình thức giấc vì một cái vỗ thật mạnh của một chú cùng tu như Phong ...bật dậy chết thật sáng rồi mình quên công phu hôm nay !!suốt buổi lễ hôm ấy Phong đọc vấp mấy lần , tất cả đều không qua được ánh mắt của thầy trù trì .Sau buổi lễ thầy gọi Phong vào và nói ..
- Tuệ Sơn ngay ngày đầu con có ý định vào chùa và xuất gia nhưng thầy cũng đã thấy đuọc trong ánh mắt của con và ý nghĩ vẫn chưa quán triệt hết những gì gọi là gột rửa tất cả để sẵn sàng tu học vì nghiệp con vẫn còn đa mang ..và tình duyên chưa dứt cho nên con chưa thể xuất gia , theo thầy con nên trở về nhà để phụng dưỡng mẹ già ..rồi sau này nếu con muốn thì lúc đó cũng chưa muộn ..
- Thưa thầy ..Phong tính nói tiếp nhưng thầy ra dấu bảo im lặng ..
Thầy ra rồi Phong vẫn ngồi đó tâm tư đầy xáo trộn với những điều thầy vừa nói nhưng hình ảnh cô bé ...ánh mắt và nụ cười ..Phong bỗng dưng thấy yêu đời ..

Thế là Phong hết đi tu ..dù đời có phù du nhưng ..may mà có em đời thành dễ thương ..

HƯƠNG BÌNH
06/02/2011
Reply With Quote
Đã có 2 bạn gởi lời Cảm Ơn dành cho Hương Bình trong bài viết này:
inou (07-02-2011), Khanh Vân (05-05-2011)
Trả lời

Bookmarks



Hiện thời số người đang xem chủ đề này là: 1 (0 Thành viên và 1 Khách)
 
Thread Tools
Display Modes

Quyền Hạn Gởi bài
Bạn không được quyền gửi bài mới
Bạn không được quyền gửi trả lời
Bạn không được quyền gửi kèm file
Bạn không được quyền sửa bài

BB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đangTắt

Chuyển nhanh đến

Múi giờ GMT -7. Hiện tại là 01:54 PM.


Chút Lưu Lại không chịu bất cứ trách nhiệm gì về nội dung bài đăng của tất cả Thành viên.
Nhóm Điều Hợp có toàn quyền chỉnh sửa, xóa bỏ, dời chỗ bài đăng, hay khóa tên Thành viên mà không cần giải thích lý do.

Powered by vBulletin® Copyright ©2000 - 2017, Jelsoft Enterprises Ltd.
Copyright © 2017 @ www.chutluulai.net. All rights reserved.
Vietnamese Language by www.mvietx.org.