Chút lưu lại

Go Back   Chút lưu lại > >
Trang nhà Phòng ảnh Thơ mới Download mViet Lưu bút

Tùy bút - Ký - Phiếm luận - Biên khảo
Những cảm hứng cho bạn trong một thoáng để rồi viết lên những tâm tình bạn nghĩ. Hoặc có thể là những đoản khúc, tản văn, biên khảo, nhật ký, bài viết bạn sưu tầm về quê hương, đất nước, con người ... trên Web ...v....v...

Trả lời
 
Thread Tools Display Modes
Old 05-01-2009, 07:21 AM   #17
vertumnus's Avatar
vertumnus
Senior Member

 
Join Date: Jan 2007
Bhutan
Đã Cảm ơn: 9
Được cảm ơn: 581 lần/388 bài
Status:vertumnus is offline
 
vertumnus is on a distinguished road
Send a message via Yahoo to vertumnus

Default Chào cậu , năm cũ của tớ

Vậy là mình chia tay nhau rồi cậu nhỉ? Chỉ vài giờ nữa thôi, khi chuông đồng hồ điểm 12 tiếng, tớ sẽ phải vẫy tay tạm biệt cậu, tạm biệt một năm với nhiều thật nhiều điều để nhớ. Biết nói gì với cậu lúc này đây? Bao cảm xúc cứ nôn nao thật khó tả trong tớ...


Cậu ạ, tính ra mình đã có gần 365 ngày tức là gần 8760 giờ bên nhau rồi đấy. Mình đã cùng gắn bó, cùng nhau san sẻ thật nhiều điều... Cậu còn nhớ không những phút giây tuyệt vời mà cậu mang đến cho tớ trong suốt những ngày qua?

Đó, là những khoảnh khắc không thể quên khi học cùng các bạn thân yêu của D06-K49, là những lúc buôn chuyện lúc giải lao giữa giờ, là những khi tụ tập vui vẻ ăn uống bên nhau, rồi những cuộc đi chơi dã ngoại... Bao ký ức lại ùa về trong tớ, tựa như mới hôm qua đây thôi, tớ mới được cùng các bạn thân yêu đi thuyền ở Quan Sơn hay ngồi ồn ào trong quán lẩu vịt... (Hic, tớ nhớ các bạn của tớ quá đi... Đếm từng ngày để lại được tụ họp như ngày nào... )

Đó, là những khi cảm nhận rõ rệt về hạnh phúc thật ngọt ngào trong tim khi biết mình được sẻ chia, được lắng nghe được thấu hiểu và được cảm thông từ gia đình, từ những người bạn thân thiết và cả từ cậu ấy nữa người-bạn-thật-đặc-biệt và lặng lẽ của tớ...

Đó, là khoảnh khắc khi ai đó nói với tớ rằng tớ làm họ thấy thật vui, thấy đời thật đẹp và nhiều hy vọng...

Đó, là những khi tớ thấy mình bay bổng trong cảm giác giấc mơ cổ tích ngày nào đang đến gần, rất gần…

Đó, là những lúc ào ạt cảm giác sung sướng khi thấy mình lần đầu tiên gọi ai đó là đồng nghiệp, được đi làm và trải nghiệm cuộc sống thực sự... Cảm giác lâng lâng khi cầm trong tay phong bì của tháng lương đầu tiên... Cảm giác thật tuyệt khi thấy mình cũng thật to tát như ai...

Và, tớ đã chỉ muốn kéo cậu ở lại thêm bên tớ lâu, lâu, thật lâu để tớ được đắm chìm mãi trong những giây phút ấy...

Nhưng rồi, cậu biết không, cũng có thật nhiều khi, tớ đã muốn đẩy cậu đi thật nhanh khỏi quỹ thời gian của tớ. Tớ đã ước tớ có thể tẩy sạch não về cậu, về những những khoảng thời gian cậu mang đến cho tớ những day dứt, những buồn đau và cả những nước mắt nữa... Tớ đã ghét cậu rất nhiều những lúc ấy. Tại sao cậu lại mang giấc mơ đến cho tớ rồi lại mang nó đi nhanh như vậy khi tớ còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra chứ? Tại sao cậu cứ để những bong bóng tình cảm bay lượn xung quanh tớ để rồi khi tớ lấy hết can đảm, đem hết những nhiệt tình của mình ra để chạm vào nó thì lập tức nó lại nổ tung trong sự ngỡ ngàng của tớ chứ? Tớ đã làm sai gì mà cậu lại đối xử với tớ như vậy? Tớ giận cậu nhiều thật nhiều đến mức tưởng như mình không còn đủ dũng cảm để nhìn lại mình trong cậu ở những giây phút đó nữa...

Nhưng rồi, cậu cũng mang mọi thứ đi theo quy luật của nó. Cậu lặng lẽ giúp tớ bình tâm lại với bài thuốc gia truyền "thời gian" của cậu. Tớ uống và cảm nhận mình dần trưởng thành lên, cứng cỏi và mạnh mẽ lên... để tớ biết rằng mình cũng phải cảm ơn những nốt trầm mà cậu mang đến cho tớ...

Bạn thân mến của tớ, dù mình sắp phải chia tay, nhưng điều đó không có nghĩa là cậu sẽ biến mất hoàn toàn trong tớ. Tớ sẽ luôn cẩn thận cất cậu vào một ngăn đặc biệt của cuộc sống của tớ - ngăn của những gì thật đặc biệt, đáng nhớ và đáng trân trọng. Tớ hứa với cậu là tớ sẽ thường xuyên lau chùi và giữ gìn ngăn tủ nơi có cậu trong đó, để cậu biết tớ luôn nhớ và trân trọng cậu, và để nhắc cậu luôn nhớ rằng: cậu đã, đang và vẫn sẽ là một phần của cuộc sống của tớ. Cậu đang làm nên một phần lịch sử của tớ, làm nên nền móng để tớ vững vàng với hiện tại và luôn có đủ sức sống để vươn tới tương lai. Tự nhiên, tớ lại nghĩ đến tương lai xa xôi, khi tớ già, thật già, tớ sẽ ngồi cười móm mém như một bà tiên phúc hậu, chậm rãi đem cậu ra giới thiệu với những đứa con, cháu, chắt, chút, chít lít nhít của tớ. Tớ đang hình dung ra những khuôn mặt dễ thương háo hức của chúng khi được lắng nghe chuyện cổ tích có thật của bà mình. Hì.

Cậu ạ, lúc này tớ đang thấy cậu đang đi đến gần, rất gần cánh cửa của năm mới. Tớ đã thấp thoáng thấy cậu mỉm cười dắt theo người em của mình năm-mới của tớ ở cửa kia kìa. Vậy là cậu đã sắp hoàn thành chu kì công việc của mình rồi. Và, cậu thấy không, một chu kỳ khác lại sắp đến với tớ cùng với người em 2009 của cậu. Tớ thấy hồi hộp quá. Năm tới sẽ là năm đánh dấu bước ngoặt lớn trong cuộc đời tớ. Tớ sẽ chính thức tạm biệt những năm tháng sinh viên để thực sự bước vào cuộc sống. Tớ đang tràn căng bao dự định mới, bao giấc mơ mới, bao nhiệt huyết mới, bao hào hứng mới...

Tớ hứa tớ sẽ cố gắng sống thật sâu, thật là mình hơn nữa trong năm nay để luôn không bao giờ phải thấy hối tiếc khi nhìn lại những gì đã qua...
Cảm ơn và tạm biệt cậu 2008!

Và xin chào, rất vui được làm quen với cậu 2009!
WISHING ALL OF YOU THE VERY BEST IN.
╔══╦══╦══╦══╗
╚═╗║╔╗║╔╗║╔╗║
╔═╝║║║║║║║╚╝║
║╔═╣║║║║║╠═╗║
║╚═╣╚╝║╚╝╠═╝║
╚══╩══╩══╩══╝
¤ø„¸¨°º¤ø„¸ ¸„ø¤º°¨¸„ø¤º°¨
¨°º¤ø„¸ HaPpY ¸„ø¤º°¨
¸„ø¤º°¨ NeW yEaR``°º¤ø„¸
¸„ø¤º ``°º¤ø„¸ ¤ø„¸¨°º¤ø„¸¸


Trần Khánh Trang

Hãy hướng về phía mặt trời mọc bóng tối sẽ khuất sau lưng anh.
Reply With Quote
Lời Cảm ơn của những người đã được gởi đến vertumnus trong bài viết này:
hoangvu (05-01-2009)
Old 05-01-2009, 10:25 AM   #18
hoangvu's Avatar
hoangvu
Administrator

 
Join Date: Oct 2003
United States
Đã Cảm ơn: 3,169
Được cảm ơn: 2,488 lần/1,410 bài
Blog Entries: 20
Status:hoangvu is offline
 
hoangvu is on a distinguished road

Default

Cảm ơn VER thật nhiều. Tùy bút thật là dễ thuơng và HV thích nhất là số 2009

www.dactai.com
Reply With Quote
Lời Cảm ơn của những người đã được gởi đến hoangvu trong bài viết này:
vertumnus (15-01-2009)
Old 15-01-2009, 02:42 AM   #19
vertumnus's Avatar
vertumnus
Senior Member

 
Join Date: Jan 2007
Bhutan
Đã Cảm ơn: 9
Được cảm ơn: 581 lần/388 bài
Status:vertumnus is offline
 
vertumnus is on a distinguished road
Send a message via Yahoo to vertumnus

Default Nhưng Nâm Mộ Trực Tuyến

Thỉnh thoảng tôi ghé vào blog của Cóc-trèo-thang, cảm giác giống như đang vào nghĩa trang viếng mộ một người bạn đã vào chốn vĩnh hằng... Hơn một năm Cóc đi rồi, nhưng nhà cửa vẫn ngọt ngào những lời chúc mới ngày hôm qua của những người từng rất thương Cóc: “Ngủ an lành, em nhé”...


Bia mộ trực tuyến

Có một thói quen mà nhiều người cùng có: rà số trong danh bạ điện thoại di động những khi rảnh rỗi. Và có lần tôi đọc thấy trên blog một ông anh có nick là Mayvodanh một câu chuyện làm người đọc phải rùng mình: “Trong phonebook di động của tôi vẫn còn hai số điện thoại của hai người bạn vong niên đã mất. Mấy lần đổi điện thoại vẫn giữ nguyên hai số đó. Thỉnh thoảng rảnh rỗi lôi phone ra rà. Thấy số đấy, tên đấy, thấy lại gương mặt cũ. Tớ gọi những lúc thế này là đi viếng bạn.

Mấy hôm rồi tiết thanh minh cũng rà lại phonebook một cái, viếng hai bạn già luôn thể. Tự nhiên rùng mình nghĩ ở cái thế giới blog thì sao nhỉ. Lỡ đâu một người bạn mất đi. Blog đó vẫn tồn tại, vẫn còn nguyên trong friends list. Chỉ có điều sẽ vĩnh viễn không thấy new entry, không comment, không messages, không new blast. Avatar của bạn khi ấy đã trở thành bia mộ. Thỉnh thoảng chắc cũng có người ghé thăm, rồi cũng tưởng niệm. Rồi cũng thanh minh, cũng giỗ chạp. Nhưng chắc sẽ không có ai thay áo. Rùng mình tiếp, 30 năm nữa thế giới blog vẫn tồn tại, ai cũng có một nghĩa trang ngay trong máy tính hay trong blog của mình. Sợ thật!”.

Quả là sợ thật khi chợt nhớ mình có khá nhiều người thân quen trên mạng đã ra đi vĩnh viễn, và những ngày cuối năm viếng mộ mình cũng hay ghé trang mạng cá nhân của bạn như một cách tưởng niệm. Có khi lại ngồi đọc những gì bạn viết, vào Youtube xem những clip có hình bạn với một nỗi niềm xa xăm... Và hình như nó đang là một thói quen của những cư dân mạng hiện nay. Tuy nhiên, không hẳn lúc nào cũng là những nghĩa trang buồn, chẳng hạn câu chuyện “Ước mơ của Thúy”, dù người bạn nhỏ đã đi xa nhưng hành trình tiếp sức cho trẻ em nghèo mắc bệnh vẫn cứ tiếp diễn và nối dài những vòng tay hơn...

... và Cóc-trèo-thang vẫn là nơi nhiều bạn bè lui tới

Và những nghĩa trang cho web

Có một câu nói rất thông dụng của những người đi trước dành cho những bạn trẻ lúc nào cũng điên cuồng với khát vọng tạo dựng sự nghiệp từ Internet mà bất chấp tất cả: “Đúng là Yahoo! hay Google đều khởi đầu từ số 0. Nhưng để có thể có những đỉnh cao đó đã có hàng chục, thậm chí hàng trăm ngàn website đã trở thành nấm mồ vô chủ của sự thất bại...”.

Có hai dạng “nấm mồ” của các trang web. Một là xóa hẳn nó ra khỏi hệ thống và thường được biết đến với tên gọi phổ biến: “Link died” (dịch theo ngôn ngữ mạng là “tèo rồi”) hoặc vẫn cứ giữ nguyên hiện trạng và không làm gì hết, mà như tiến sĩ Lê Đăng Doanh gọi là tình trạng “lịm đi”.

Những tầm-nhìn, cục-gạch hay hàng loạt website khác của những bạn trẻ người Việt từng một thời là nơi đi về của rất đông thành viên, cuối cùng cũng đã có một kết cục buồn khi website biến mất.

Một thành viên - từng rất nổi tiếng vì website cá nhân của mình, bây giờ trang web đã “yên nghỉ” ở rất sâu dưới lòng đại dương Internet đề nghị không nêu tên - cho biết: “Ngày xưa vui lắm, còn trẻ mà, xắn tay vô làm, xong mọi người cổ vũ, bà con hào hứng tham gia nên cứ làm vì thấy mình thật sự say mê. Nhưng rồi làm gì có thời gian, làm gì có tiền để đổ vô nuôi cái trang ngày càng phình to ra... Mình bỏ lơi dần, nó biến mất lúc nào cũng không rõ. Nhưng cũng là một kỷ niệm đẹp.

Nếu nói nó đã nằm trong nghĩa trang web thì chắc cũng đúng, nhưng tôi thích nói nó nằm ở một đoạn nào đó trong dòng chảy miên man của mạng Internet. Và như có lần người bạn nói với tôi một câu rất hay: từ đống tro tàn sẽ có ngày một cánh phượng hoàng bay lên... Và tin cũng thỉnh thoảng gõ cọc cạch cái địa chỉ không còn tồn tại ấy với niềm tin mơ hồ, ngày nào đó mình sẽ có thể làm cho nó sống dậy...”.

Nghĩa trang trực tuyến

Ý tưởng về việc tạo lập một nghĩa trang trực tuyến để mọi người trong thế giới bận rộn này có thể ghé viếng mộ người quen, gửi một thông điệp về chốn vĩnh hằng hoặc đơn giản là để tìm một khoảnh khắc bình lặng của tâm hồn được nhiều người triển khai thực hiện nhưng... ít thành công. Điển hình nhất là website http://www.worldgardens.com, nhưng sau một thời gian báo chí toàn thế giới bàn tán khá nhiều về nó thì cũng chỉ có chưa đầy 100 nấm mồ được xây dựng. Một dự án khác là The World Wide Cemetery (http://www.cemetery.org) cũng không mấy đông khách. Có lẽ người ta vẫn chưa thật sự quen với việc tìm thấy một nấm mồ trên mạng...

Hãy hướng về phía mặt trời mọc bóng tối sẽ khuất sau lưng anh.
Reply With Quote
Old 25-01-2009, 06:44 AM   #20
vertumnus's Avatar
vertumnus
Senior Member

 
Join Date: Jan 2007
Bhutan
Đã Cảm ơn: 9
Được cảm ơn: 581 lần/388 bài
Status:vertumnus is offline
 
vertumnus is on a distinguished road
Send a message via Yahoo to vertumnus

Default Nguồn gốc và ý nghĩa những từ ngữ Tết

Tết, Tết Nguyên đán, Tết Táo quân, đêm trừ tịch, giao thừa...- những từ ngữ đã trở nên thân thuộc ấy lại có nguồn gốc rất thú vị, độc đáo và mang nhiều ý nghĩa phức tạp. Niềm vui năm mới của chúng ta sẽ trọn vẹn hơn khi tìm hiểu và cảm nhận những từ ngữ Tết.

Tết

Đối với người Việt Nam, tiếng Tết đã trở nên thân thuộc. Chúng ta gặp nó từ trong những câu tục ngữ, ca dao, dân ca mộc mạc đến những bài diễn văn trang trọng, từ những câu chuyện thường ngày đến lời cầu khấn trước bàn thờ linh thiêng...Và mỗi dịp cuối năm cũ đầu năm mới, nó lại nở rộ, ngự trị trong sự xốn xang của mọi người. Không biết chính xác nó xuất hiện trong tiếng Việt từ bao giờ, chỉ biết nó vốn là một từ gốc Hán.

Theo ngôn ngữ Hán, tiết có nhiều nghĩa. Nghĩa gốc của tiết là "mấu tre" (vì thế, khi viết chữ này, người ta phải viết với bộ trúc). Rồi nó dần chuyển nghĩa, chỉ sự tiếp nối giữa hai gióng cây, hai khúc, hai đoạn vật thể (tương đương với "đầu mặt", "khớp", "khuỷu"... trong tiếng Việt). Từ nghĩa này, nó tiếp tục mở rộng để chỉ thời điểm tiếp xúc giữa hai khoảng thời gian phân chia theo thiên văn - khí tượng trong năm, ví dụ như một năm chia làm 24 tiết (lập xuân, vũ thuỷ, kinh trập, xuân phân, thanh minh, cốc vũ, lập hạ, tiểu mãn, mang chủng, hạ chí, tiểu thử, đại thử, lập thu, xử thử, bạch lộ, thu phân, hàn lộ, sương giáng, lập đông, tiểu tuyết, đại tuyết, đông chí, tiểu hàn, đại hàn). Sau đó tiết chuyển thành nghĩa "ngày lễ, dịp cúng lễ, vui mừng" - đây chính là nguồn gốc trực tiếp của tết mà ta đang đề cập.

Ngoài ra, tiết còn có nghĩa là "bộ phận nhỏ của một chỉnh thể" (chi tiết, tình tiết....), "khoảng, đoạn nhỏ" (chương tiết, tiết học, tiết mục...), "phẩm chất trong sạch, khảng khái" (tiết tháo, tiết hạnh, tiết khí, trinh tiết...).

Phần lớn tiếng Hán có phiên âm iê khi sang tiếng Việt biến thành ê: thiêm biến thành thêm, thiết (yến) biến thành thết (tiệc), chiết biến thành chết... Tiết cũng vậy - biến thành tết. Ngoài nghĩa "ngày lễ, dịp cúng lễ, vui mừng" như tết Khai hạ, tết Thanh minh, tết Đoan ngọ, tết Trùng cửu...., trong tiếng Việt, Tết còn dùng để chỉ một dịp đặc biệt duy nhất đầu năm - như người ta thường nói: ăn Tết, đi Tết, chơi Tết, chúc Tết... Như vậy, từ danh từ chung, nó trở thành danh từ riêng (vì thế phải viết hoa). Nó là kết quả của sự rút gọn và biến âm từ xuân tiết trong tiếng Hán hay sự nói gọn từ Tết Nguyên đán (Tết Cả) trong tiếng Việt.

Tết Nguyên đán

Nguyên đán là từ gốc Hán, Nguyên là "đứng đầu, số một, nhất"; đán là "buổi sáng". Do đó, Tết Nguyên đán nghĩa là "Tết (mừng, của, vào) buổi sáng đầu (năm)".

Gọi như thế bởi vì buổi sáng ngày mồng Một tháng Giêng là thời gian quan trọng nhất trong năm; năm mới chính thức bắt đầu, mọi hoạt động tiêu biểu nhất cho Tết được tiến hành (lễ gia tiên, chúc mừng năm mới, mừng tuổi, chúc thọ người già, đại tiệc đầu năm...). Điều kiện ngoại cảnh cũng rất đẹp và thuận lợi: bắt đầu sang xuân, cây cối đâm chồi nẩy lộc, hoa nở, chim hót, không khí ấm áp, trời quang đãng, nhịp độ lao động vất vả của một năm tạm ngừng...

Con người thư thái, vui vẻ về tinh thần, trở nên lịch sự, cởi mở hơn về phong cách; rực rỡ hơn với dung nhan, trang phục mới....Tất cả những hiện tượng trên đều tập trung vào buổi sáng đầu năm khiến người ta cảm thấy buổi sáng đó thật quan trọng, thiêng liêng. Ai cũng tin tưởng, mơ ước mọi việc trong năm đều diễn ra suôn sẻ, tốt đẹp, may mắn như buổi sáng đầu năm và cố gắng không làm điều xấu để khỏi xúi quẩy cả năm.

Tết táo quân

Táo gốc tiếng Hán có nghĩa là "bếp". Táo quân hay ông Táo nghĩa là "ông quản bếp", "ông vua bếp". Theo truyền thuyết nước ta, xưa có hai vợ chồng nghèo khổ quá phải bỏ nhau, mỗi người một nơi tha phương cầu thực. Sau đó, người vợ may mắn lấy được chồng giàu. Một năm, vào ngày 23 tháng Chạp, người chồng cũ đi ăn xin, vô tình vào phải nhà người vợ cũ. Người vợ nhận ra chồng cũ, liền đem cho nhiều cơm gạo, tiền bạc. Người chồng mới biết chuyện, nghi ngờ vợ. Người vợ khó xử, uất ức lao vào bếp lửa, tự vẫn. Người chồng cũ đau xót, cũng nhảy vào lửa chết theo. Người chồng mới ân hận, lao vào lửa nốt! Trời thấy ba người đều có nghĩa nên phong cho họ làm "vua bếp"...

Truyền thuyết này thể hiện rất đậm nét trong sinh hoạt của người Việt. Trong bếp ngày xưa, thường có ba "ông đầu rau" - tức là ba hòn đất nặn dùng để kê nồi xanh đun bếp, trong đó hai hòn nhỏ hơn hòn thứ ba. Và nhân dân có tục lệ thờ "hai ông một bà", ngày 23 tháng Chạp hàng năm làm "lễ Táo quân", "Tết ông Công ông Táo", "tiễn ông Táo lên chầu Trời"...

Đây rất có thể là ảnh hưởng của phong tục thờ thần lửa - một phong tục có từ lâu đời của nhiều dân tộc, tuy nhiên cách thể hiện ở mỗi nước một khác. Ví như ở Trung Quốc, từ thời cổ đại, Táo quân (còn được gọi là "Táo thần", "Táo vương", "ông Táo") đã được coi là một trong bảy vị thần đất được toàn dân cúng lễ. Nhưng nguồn gốc của Táo quân thì không nhất quán.

Theo sách Hoài Nam Tử, Viêm Đế (tức Thần Nông) mang lửa đến cho dân nên khi chết được thờ làm thần bếp. Sách Lã Thị Xuân Thu lại coi Chúc Dung mới là thần quản lý lửa (do Viêm Đế mang tới) nên khi chết người dân thờ làm thần lửa. Còn sách Tây Dương tạp trở thì kể: thần lửa trông như một cô gái đẹp, tên là ổi hay Trương Đan, tên chữ là Tử Quách, những ngày không trăng thường lên trời tâu về việc người nào có lỗi....

Chuyện truyền miệng của người Trung Quốc lại cho rằng trước kia mỗi tháng vua bếp lên trời một lần vào ngày tối (ngày cuối tháng âm lịch) để báo cáo về từng người trong mỗi gia đình (nhất là về những người đàn bà làm điều xấu); sau này, mỗi năm vua chỉ lên trời một lần vào ngày 23 hoặc 24 tháng Chạp. Đến ngày ấy, người Trung Quốc bày bàn thờ gần bếp, cúng vua bếp bằng thịt, cá, rượu nếp, bánh kẹo; đặc biệt có thêm cả nước và cỏ khô (cho ngựa của vua bếp "ăn" để bay và chở vua lên trời - khác với Táo quân của ta thì cưỡi cá chép lên trời)!

Còn việc "ông Công" và "ông Táo" được nhân dân ta cúng tiễn vào cùng một ngày có hai cách giải thích. Một: Công là từ rút gọn của Táo công. Hai: Công là từ rút gọn của Thổ công. Cách giải thích thứ nhất xem ra có lý hơn bởi nếu theo cách thứ hai thì khó thể lý giải vì sao lễ tiễn ông Công lại trùng với lễ tiễn ông Táo?!

Đêm trừ tịch

Tịch gốc tiếng Hán nghĩa là "đêm". Tuy nhiên, theo nguyên tắc thuận ngữ, trong tiếng Việt, người ta vẫn nói "đêm trừ tịch" chứ ít nói "trừ tịch", cũng như thường nói: chân thật, cây cổ thụ, sông Hồng Hà, núi Trường Sơn... Còn trừ trong tiếng Hán có nhiều nghĩa, nhưng nghĩa gốc là "qua đi, bỏ đi". Như vậy, trừ tịch nghĩa là "đêm của năm qua đi" - đêm cuối cùng của năm cũ.

Tác giả Phan Kế Bính trong Việt Nam phong tục lại có cách lý giải hoàn toàn khác, coi trừ tịch là xua đuổi, trừ khử ma quỷ: "Nguyên tục bên Tàu ngày xưa, cứ về hôm ấy thì dùng một trăm hai mươi đứa trẻ con độ chín, mười tuổi, mặc áo thâm, đội mũ đỏ, cầm trống, vừa đi đường vừa đánh để trừ khử ma quỷ, cho nên gọi là trừ tịch".

Giao thừa

Giao gốc tiếng Hán nghĩa là "xen kẽ nhau, thay nhau" hoặc "nối tiếp nhau, trao đổi lẫn nhau"...Còn thừa nghĩa là "đảm nhận, thi hành (nhiệm vụ, nghĩa vụ)" hoặc "thừa kế, kế tiếp"...Gọi là giao thừa vì theo quan niệm tín ngưỡng, 12 giờ đêm ngày 30 tháng Chạp - thời điểm nối tiếp giữa năm cũ và năm mới - là lúc mà hai vị thần cai quản trần gian (gọi là ông Hành khiển), một cũ và một mới, "bàn giao và tiếp nhận" công việc của nhau. Vào ngày này, nhân dân ta hay làm lễ thiên địa để cầu mong các vị thần ấy ban cho nhiều may mắn, hạnh phúc trong năm mới. Lễ thường được bày ngoài trời vì mọi người cho rằng các vị thần rất bận, không thể vào tận trong từng nhà để hưởng lễ!

Hãy hướng về phía mặt trời mọc bóng tối sẽ khuất sau lưng anh.
Reply With Quote
Old 13-02-2009, 02:14 AM   #21
vertumnus's Avatar
vertumnus
Senior Member

 
Join Date: Jan 2007
Bhutan
Đã Cảm ơn: 9
Được cảm ơn: 581 lần/388 bài
Status:vertumnus is offline
 
vertumnus is on a distinguished road
Send a message via Yahoo to vertumnus

Default Vì sao thứ 6 ngày 13 lại trở thành ngày đen đủi như vậy?

Dossey, tác giả cuốn Holiday Folklore, Phobias and Fun, cho biết nỗi sợ bắt nguồn từ thời cổ đại, khi số 13 và thứ 6 - hai điều mang lại vận đen kết hợp với nhau thì tạo nên một ngày vô cùng bất hạnh.

Con số 13 là bắt nguồn từ truyền thuyết Nauy về 12 vị thần dự tiệc tại thiên đường Valhalla. Khi đó một vị khách không mời thứ 13 xuất hiện, thần tinh quái Loki. Tại đó, Loki đã bày đặt cho Hoder, thần bóng tối, bắn thần Balder xinh đẹp, vị thần mang lại niềm vui và hạnh phúc, bằng một mũi tên tẩm độc tầm gửi.

"Balder chết và cả trái đất chìm trong bóng tối và tang tóc. Đó là một ngày đen đủi, bất hạnh", Dossey nói. Từ đó trở đi, con số 13 trở thành điềm gở và báo trước những điều không lành.

Trong kinh thánh cũng có nhắc tới con số 13 không may mắn. Judas, phản đồ của Jesus là vị khách thứ 13 trong bữa tiệc cuối cùng. Trong khi đó ở thành Rome cổ, các vị phù thuỷ thường tập hợp thành những nhóm 12. Nhân vật thứ 13 là quỷ dữ.

Thomas Fernsler, nhà khoa học tại Trung tâm khoa học và toán học tại Đại học Delaware ở Newark, thì cho rằng con số 13 xấu vì nó nằm sau số 12. Theo Fernsler, các nhà số học coi số 12 là số hoàn chỉnh. Một năm có 12 tháng, có 12 cung hoàng đạo, 12 vị thần Hy Lạp, 12 tông đồ của Jesus, Hercules lập 12 chiến công. 13 trở thành điều không may mắn bởi nó vượt quá sự hoàn thiện.

Nỗi sợ con số 13 thể hiện rõ trong thế giới hiện đại ngày nay. Hơn 80% các toà nhà cao tầng không có tầng 13. Nhiều sân bay bỏ qua cổng thứ 13. Bệnh viện, khách sạn thường xuyên không có phòng 13. Trên các dãy phố ở Florence, Italy, những ngôi nhà nằm giữa số 12 và 14 được đánh số là 12 rưỡi. Nhiều người mê tín cũng coi số phận bi thảm của con tàu Apollo 13 liên quan tới số 13.

Còn với thứ 6, đó là ngày chúa Jesus bị hành quyết. Một số học giả cũng cho rằng Eve cùng Adam thử trái cấm vào thứ 6. Còn trường hợp nổi bật nhất là Abel bị Cain giết vào thứ 6 ngày 13.

Dossey cho rằng cách phòng tránh tốt nhất chỉ đơn giản là hướng những suy nghĩ tiêu cực sang tích cực. Tập trung suy nghĩ về những điều tốt đẹp sẽ tạo ra cảm giác thoải mái và làm giảm bớt căng thẳng.

Wiseman, nhà tâm lý tại Đại học Hertfordshire, cũng khuyên rằng: "Mọi người nên nhận ra rằng họ hoàn toàn có thể tạo ra chính vận may hay vận rủi cho mình. Họ nên nghĩ đến những điều may mắn như những sự kiện vui vẻ trong cuộc sống, nhớ lại những điều tốt đẹp đã xảy ra và chuẩn bị sẵn sàng để kiểm soát tương lai".

Một số quan niệm dân gian lại gợi ý cách giải xui là trèo lên lên đỉnh ngọn núi hoặc tháp chọc trời rồi đốt tất cả những chiếc tất thủng lỗ. Hoặc cách khác là làm động tác trồng cây chuối và ăn một mẩu xương sụn.

Nếu bạn lo ngại thứ 6 ngày 13 thì hãy tự chọn cho mình một cách đề phòng, để ngày hôm nay mang đến cho mình thật nhiều may mắn.

Hãy hướng về phía mặt trời mọc bóng tối sẽ khuất sau lưng anh.
Reply With Quote
Lời Cảm ơn của những người đã được gởi đến vertumnus trong bài viết này:
hoangvu (13-02-2009)
Old 13-02-2009, 09:11 AM   #22
hoangvu's Avatar
hoangvu
Administrator

 
Join Date: Oct 2003
United States
Đã Cảm ơn: 3,169
Được cảm ơn: 2,488 lần/1,410 bài
Blog Entries: 20
Status:hoangvu is offline
 
hoangvu is on a distinguished road

Default

Cảm ơn VER và hy vọng hôm nay là thứ Sáu ngày 13 sẽ mang đến cho VER cùng tất cả chúng ta những gì tốt đẹp và bình an nhất trong ngày

www.dactai.com
Reply With Quote
Old 01-06-2009, 04:11 AM   #23
vertumnus's Avatar
vertumnus
Senior Member

 
Join Date: Jan 2007
Bhutan
Đã Cảm ơn: 9
Được cảm ơn: 581 lần/388 bài
Status:vertumnus is offline
 
vertumnus is on a distinguished road
Send a message via Yahoo to vertumnus

Default Một Cốc Sữa

Có một cậu bé nghèo hàng ngày thường đi đến từng nhà gõ cửa để bán báo trên đường tới trường học. Một hôm, chiếc dạ dày lép kẹp của cậu đột nhiên dở chứng. Cậu bé thò tay vào túi, chỉ còn lại duy nhất một đôla cuối cùng.

Cậu định dành dụm 1 đôla để mua thức ăn cho mấy đứa em ở nhà. Tần ngần một lát, cậu bé quyết định đi đến một ngôi nhà phía trước để xin chút đồ ăn. Thế nhưng cậu hầu như mất hết can đảm khi mở cửa cho cậu là một cô bé xinh đẹp, dễ thương. Bối rối và ngập ngừng, nên thay vì hỏi xin thức ăn, cậu bé chỉ dám xin một cốc nước.



Cô bé trông thấy dáng vẻ nghèo khổ và đói lả đi của cậu, nên thay vì mang nước cô đã đem lại cho cậu bé nghèo một cốc sữa lớn. Cậu bé uống một cách ngon lành và chậm rãi. Sau đó, cậu mới rụt rè hỏi cô gái: “tôi nợ cô bao nhiêu?”



“Bạn không nợ tôi cái gì cả”- cô gái trả lời. “Mẹ đã dạy chúng tôi là không bao giờ được chấp nhận trả cho một lòng tốt”. Cậu bé cảm động nói “từ sâu thẳm trái tim, tôi thành thực biết ơn cô”.



Sau đó, Howard Kelly - tên của cậu bé, rời khỏi ngôi nhà cô bé tốt bụng đó, nhưng cậu không chỉ cảm nhận được sự khỏe khoắn trở lại của cơ thể, mà cậu còn có lòng tin tưởng hơn vào lòng tốt của con người. Điều đó giúp cậu mạnh mẽ hơn, không chịu khuất phục và từ bỏ số phận.



Nhiều năm sau đó, cô gái trẻ tốt bụng mắc phải căn bệnh hiểm nghèo. Các bác sĩ địa phương đã cố gắng nhưng cũng không thể làm thuyên giảm bệnh. Cuối cùng họ quyết định chuyển cô gái lên bệnh viện thành phố - nơi các chuyên gia có thể chữa khỏi cho cô.



Trong số các bác sĩ, bác sĩ Howard Kelly cũng được mời hội chẩn. Khi anh nghe tới cái tên địa danh nơi mà cô gái sống, có một tia sáng chợt lóe lên trong mắt anh. Ngay lập tức anh đứng bật dậy. Chạy xuống đại sảnh bệnh viện và bước vào phòng cô gái.



Trong chiếc áo choàng bác sĩ, anh bước tới gần giường bệnh cô gái. Và ngay lập tức anh đã nhận ra cô. Sau một thoáng, anh quay trở lại phòng hội chẩn và đề nghị được là người phụ trách ca bệnh đó, và anh sẽ làm hết sức mình để cứu sống cô gái. Kể từ hôm đó, anh luôn có một sự quan tâm đặc biết tới ca bệnh của cô gái.



Sau một thời gian chống chọi, cô bé thuyên giảm bệnh và cuối cùng khỏi hoàn toàn. Trước ngày cô gái xuất viện, bác sĩ Kelly đã yêu cầu nhân viên quầy thu ngân chuyển hóa đơn tới phòng của anh.



Vị bác sĩ nhìn lên tờ hóa đơn, sau đó, anh viết lên mặt hóa đơn trước khi nó được gửi tới phòng bệnh của cô gái. Cố gái e dè mở ra đọc, và cô chắc mẩm rằng có lẽ cô sẽ phải làm việc cật lực cả đời mới trả hết hóa đơn này.



Cuối cùng, cô cũng cam đảm nhìn thẳng vào tờ hóa đơn, nhưng cô thật sự ngỡ ngàng khi trên phần đầu hóa đơn ghi dòng chữ:


“Hóa đơn đã được thanh toán bằng một cốc sữa.


Kí tên,

Bác sĩ Howard Kelly”.

Hãy hướng về phía mặt trời mọc bóng tối sẽ khuất sau lưng anh.
Reply With Quote
Old 28-06-2009, 12:55 AM   #24
vertumnus's Avatar
vertumnus
Senior Member

 
Join Date: Jan 2007
Bhutan
Đã Cảm ơn: 9
Được cảm ơn: 581 lần/388 bài
Status:vertumnus is offline
 
vertumnus is on a distinguished road
Send a message via Yahoo to vertumnus

Default

Bạn có biết cách cho và nhận?

Tôi học được ở người Nhật - trong hai tháng thực tập ngắn ngủi tại cố đô Kyoto, Nhật Bản - văn hóa cho và nhận.

Người Nhật không nợ của ai bất cứ điều gì. Khi nhận từ ai một điều gì đó, ngay lập tức họ đáp lại bằng cách này hay cách khác.

1. Tôi nhớ một chi tiết rất đắt trong truyện Cú điện thoại.

Ngày lễ Thanksgiving... Gần 9 giờ tối, chuông điện thoại lại đổ. Nam nhìn số và nhận ra số điện thoại của Aika. Tim anh nặng trĩu. Anh lưỡng lự rồi quyết định kệ cho chuông điện thoại đổ dài. Không thấy Aika để tin nhắn... Mười một giờ đêm, Nam nằm trên giường đọc sách. Chuông điện thoại lại đổ, xâm chiếm cả căn phòng. Anh nhìn số. Tim anh đập thình thịch. Vẫn là Aika.

Sau đó khi căn phòng đã trở lại im ắng, Nam bấm nút vặn nhỏ chuông để nếu có ai đó gọi lại thì anh sẽ không nghe thấy. Sáng hôm sau khi Nam tỉnh dậy, trên màn hình điện thoại không báo cuộc gọi nhỡ nào.

Mọi chuyện tưởng chừng đã chấm dứt... Nửa năm trôi qua... Nam gặp Toko trên đường về nhà.

- Cách đây lâu rồi Aika có gọi điện cho tôi. Không biết cô ấy dạo này ra sao. Đã tốt nghiệp và về Kyoto chưa nhỉ?

Toko đang đi tháo găng tay, ngừng hẳn lại nhìn Nam:

- Aika ở bên DePaul à? Anh không biết gì sao?

- Biết gì?

- Cô ấy chết được nửa năm rồi. Cô ấy tự tử vào đúng đêm Thanksgiving năm ngoái. Cô ấy chích dao vào bụng rồi cứ để máu chảy ra đến chết. Theo kiểu samurai ngày xưa. Thế mà nửa năm rồi...

(Trích Phù phiếm truyện, Phan Việt)

Một sự vô tâm, một chút ích kỷ đã giết chết một sinh mạng (dù Nam không trực tiếp gây nên cái chết của Aika).

Khi bạn nhận được một tín hiệu cầu cứu, có thể là một cú điện thoại gọi lúc nửa đêm chẳng hạn, hãy đáp lại. Nếu không, có thể bạn đang quay lưng với sự tuyệt vọng của một con người!

2. Lên đại học, tôi có dịp tiếp cận một loại hình học mới: seminar. Theo đó, từng nhóm SV sẽ nhận một đề tài nào đấy theo định hướng của giảng viên, sau đó họ sẽ tìm hiểu đề tài ấy và trình bày trước lớp cho toàn thể SV cùng thảo luận. Không phải nhóm nào cũng có khả năng trình bày tốt, dù ai cũng chuẩn bị rất chu đáo. Tôi còn nhớ có những nhóm sau khi say sưa trình bày xong, quay xuống đau đáu chờ các bạn đặt câu hỏi. Một sự im lặng khó chịu bao trùm toàn giảng đường. Các bạn đã hiểu hết những gì người thuyết trình nói hay không hiểu gì cả? Hay...?

Tôi không bàn đến nội dung bài seminar ấy hay hoặc dở. Nhưng khi có ai đó trình bày một chuyên đề nào đấy cho bạn nghe, nghĩa là họ đang cho đi những hiểu biết của họ sau một quá trình tìm hiểu, nghiên cứu; nghĩa là bạn đang nhận từ họ những kiến thức đã được chắt lọc trong biển trời thông tin trên Internet, sách vở, tạp chí. Bạn đang nợ họ một lời đáp.

Khi bạn lắng nghe một bài giảng của thầy cô hay một bài thuyết trình của bất kỳ diễn giả nào, dù hiểu hay không hiểu hãy cho họ biết điều đó!

3. Tôi đang tham gia ban điều hành một CLB sách với gần 80 thành viên, mỗi tháng chỉ gặp nhau hai lần, toàn bộ thông tin hoạt động chủ yếu trao đổi qua email. Mỗi ngày tôi dành một khoảng thời gian kha khá để soạn và gửi email, những email dài và chứa khá nhiều thông tin. Trong list mail hơn 80 cái tên tôi gửi đi, chỉ dăm ba người gửi trả lời cho tôi. Phần lớn trong số còn lại tôi không biết email có đến được không, chủ nhân email có đọc được thông tin tôi cung cấp trong email hay không...

Khi nhận một email (ngoại trừ spam), nghĩa là bạn đang nhận một thông điệp (dù nội dung email đó có cần thiết cho bạn hay không), hãy trả lời ngay khi đọc xong email lần đầu tiên, đừng để nó trôi qua và bạn lại nợ người gửi một lời đáp!

4. Trong buổi sinh hoạt chuyên đề CLB sách của chúng tôi vào chủ nhật vừa qua, tinh thần cho và nhận đã được thể hiện qua những hành động rất đẹp, rất nhân văn. Minh Quân và Đỗ Linh (giáo viên ĐH Hoa Sen) cùng được bình chọn là hai nhân vật có những chia sẻ về người bố ấn tượng nhất trong chủ đề Chân dung của bố hôm đó: 21-6-2009. Chỉ có một phần quà là một quyển sách quý cho hai bạn mà ai cũng xứng đáng được nhận, làm sao đây? Cuối cùng Minh Quân tặng lại quyển sách ấy cho Đỗ Linh, “Sách thì quý, nhưng có một người bạn càng quý hơn”. Đỗ Linh nhận quyển sách từ Minh Quân và tặng lại cho Book & Friend Club. Quân và Linh, ai sống đẹp hơn?

Tôi xin kết bài viết này bằng một câu nói quen thuộc của ai đó mà tôi không nhớ tên...

“Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình”.

Hạnh phúc là khi cho đi, nghĩa là bạn đang nhận lại rất nhiều.

NGUYỄN LÊ MINH

Hãy hướng về phía mặt trời mọc bóng tối sẽ khuất sau lưng anh.
Reply With Quote
Lời Cảm ơn của những người đã được gởi đến vertumnus trong bài viết này:
hoangvu (28-06-2009)
Trả lời

Bookmarks

Tags
chuyện bốn bà vợ, tình dục, tình yêu, tình yêu và tình dục



Hiện thời số người đang xem chủ đề này là: 1 (0 Thành viên và 1 Khách)
 
Thread Tools
Display Modes

Quyền Hạn Gởi bài
Bạn không được quyền gửi bài mới
Bạn không được quyền gửi trả lời
Bạn không được quyền gửi kèm file
Bạn không được quyền sửa bài

BB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đangTắt

Chuyển nhanh đến

Múi giờ GMT -7. Hiện tại là 03:25 PM.


Chút Lưu Lại không chịu bất cứ trách nhiệm gì về nội dung bài đăng của tất cả Thành viên.
Nhóm Điều Hợp có toàn quyền chỉnh sửa, xóa bỏ, dời chỗ bài đăng, hay khóa tên Thành viên mà không cần giải thích lý do.

Powered by vBulletin® Copyright ©2000 - 2018, Jelsoft Enterprises Ltd.
Copyright © 2018 @ www.chutluulai.net. All rights reserved.
Vietnamese Language by www.mvietx.org.