Chút lưu lại

Go Back   Chút lưu lại > Văn Học/Nghệ Thuật > Truyện
Trang nhà Phòng ảnh Thơ mới Download mViet Lưu bút

Truyện
Những truyện ngắn, truyện dài về Tình cảm, Xã hội, Truyền thuyết v....v..... bạn đã đọc qua và yêu thích. Có thể của chính bạn sáng tác hoặc sưu tầm từ nhiều Tác giả khác nhau.

Trả lời
 
Thread Tools Display Modes
Old 12-01-2017, 07:07 AM   #1
Thế Duyên's Avatar
Thế Duyên
Senior Member

 
Join Date: Jan 2012
Đã Cảm ơn: 25
Được cảm ơn: 216 lần/121 bài
Status:Thế Duyên is offline
 
Thế Duyên is on a distinguished road

Default TẢN MẠN VỀ TÌNH YÊU VÀ VĂN CHƯƠNG

Nguyễn Thế Duyên


TẢN MẠN VỀ TÌNH YÊU VÀ VĂN CHƯƠNG



X in tặng bạn THU PHONG người đã cho tôi cảm hứng để viết bài này
Chà đi mòn mấy đôi dép cuối cùng thì cũng tìm được một người buộc tôi phải rất cân nhắc khi trả lời.
Đây là trao đổi cho nên bạn cũng cho phép tôi thẳng thắn nhé.
Thứ nhất -bạn là một người thực tế (Thực tế chứ không phải thực dụng) đến lạnh lùng. Bạn đứng bên ngoài đời tay cầm một ngọn đèn pha công suất hàng nghìn Wát dọi vào cuộc đời để cố gắng nhận diện tình yêu. Bạn thấy gì? Bạn thấy những con dán tình yêu đang ẩn nấp trong những góc khuất tối tăm của con người. Bạn thấy gì? Bạn thấy những con dòi tình yêu đang lúc nhúc bên những cái thây tình yêu đang thối rữa. Ngọn đèn pha của bạn quét đến cái giường chỗ tôi nằm bạn thấy tôi khỏa thân cùng với một cô gái, bạn thấy tôi đang vuốt ve cơ thể nàng, bàn tay tôi thọc vào những chỗ nhậy cảm nhất của cô gái. Ngọn đèn pha của bạn chuyển sang một cái giường khác. Bạn thấy gì? Bạn thấy một con dòi tình yêu đang hì hục làm tình và bàn tay của con dòi ấy cũng thọc vào những chỗ nhậy cảm của cô gái giống như tôi. Bạn tắt đèn và tự bảo với mình
-À ra vậy! Tình yêu là như thế, chỉ là một trò giải trí.
Còn tôi, tôi đứng trong tác phẩm văn học cầm một ngọn đèn dầu leo loét soi ra ngoài cuộc đời. Tôi thấy gì ?
Tôi thấy cô gái khẽ rùng mình, Cái rùng mình rất khẽ, khẽ đến mức chính chàng trai cũng không nhận ra khi bàn tay chàng trai nhẹ nắm lấy bàn tay cô gái. Tôi thấy gì ? Tôi thấy một ngọn lửa sợ hãi cháy trong mắt cô gái Khi tiếng thầm thì của chàng trai thoảng như một làn gió nhẹ « Anh yêu em ». Tôi thấy một người đàn bà, tóc đã bạc ngồi bên chiếc cửa sổ mở rộng nhìn hút về phía trời xa và một giọt nước mắt ứa ra từ từ rớt xuống chiếc ảnh đang cầm trong tay. Tôi cầm ngọn đèn dầu soi vào chỗ chiếc giường tôi vẫn ngủ Tôi thấy nàng đang nằm dấu kín mình trong chiếc chăn mỏng. Nàng ngước nhìn tôi với một ánh mắt chờ đợi và tôi cũng thấy một ngọn lửa đang cháy sáng trong đôi mắt đó . Tôi đứng lặng ngắm nhìn cơ thể tuyệt mĩ của nàng và từ cơ thể ấy một vầng hào quang ôm lấy tôi bay lên.
Cũng giống bạn, tôi soi ngọn đèn dầu vào chiếc giường khác, tôi cũng thấy một con dòi tình yêu, nhưng tôi còn thấy một ngọn lửa đang đùng đùng bốc cháy một cách man dại trong đôi mắt đục ngầu của con dòi tình yêu đó. Hình như không có cái gì có thể khống chế được ngọn lửa đó . Hai con dòi đang bị thiêu cháy bởi ngọn lửa dục vọng. Khi ngọn lửa tắt, một bóng đen đen kịt chụp lấy căn phòng, Tôi chẳng còn nhì thấy gì nữa chỉ còn nghe thấy tiếng hú man dại và tiếng nức nở âm thầm. Tiếng khóc !
*
* *
Cà phê vị đắng ! Rượu, cay ! ớt, cay ! Trà ! Chát. Bạn đã bao giờ ăn một miếng trầu chưa ? Chắc là chưa. Tôi đã ăn rồi . Nó không những cay mà còn rất nồng và đắng của vôi. Có bao giờ bạn tự hỏi sao con người lại toàn đi nghiện những cái cay cái đắng ? Đường ngon thế thì không ai nghiện. Chỉ có kẻ háo ngọt thôi không ai nghiện ngọt cả. Háo chỉ là một từ chỉ một cấp độ cao hơn của cái thích nhưng nó không phải là nghiện không có cũng không sao. Còn nghiện thì khác ! Không thể không có. Chẳng lẽ con người nghiện cái cây cái đắng sao? Không phải đâu! Cái mà con người nghiện nằm ở đằng sau cái cay cái đắng ấy. Khi đã dám nuốt cái cay , cái đắng vào trong người, một cái cảm giác khác không sao diễn tả được xâm chiếm lấy tâm trí ta cho ta nhìn cuộc đời một cách khác hẳn, ta sẽ quên đi những đau khổ hiện tại . Hình như tạo hóa luôn bắt con người trước khi nhìn thấy cái lung linh thì phải bước qua cái cay cái đắng, và tình yêu cũng không thoát khỏi cái quy luật nghiệt ngã ấy của tạo hóa.
Có bao giờ bạn ngước nhìn lên cây thánh giá, thấy vầng hào quang trên đầu Đức Chúa và bạn tự hỏi « Vầng hào quang ấy phát ra từ đâu ? » Từ Quyền năng của Người chăng ? Không phải đâu ! Vầng hào quang ấy phát ra từ Máu ! Những giọt máu mà người đã đổ xuống cứu rỗi cho linh hồn tội lỗi của chúng ta. Hay nói khác đi vầng hào quang ấy không biểu trưng cho quyền năng mà biểu trưng cho lòng ngưỡng mộ tôn kính với những đau khổ mà Người đã gánh chịu cho loài người.
Tình yêu cũng vậy ! Vầng hào quang của tình yêu phát ra từ đâu ? Từ tiếng rên thống khoái của nhục dục chăng ? Chắc chắn là không phải ! Nếu chỉ vì nhục dục con người không cần đến tình yêu. Năm trăm nghìn ta có ngay một cô gái mười chín tuổi đẹp như hoa hậu, chiều ta theo đủ mọi cách mà ta có thể nghĩ ra. Vậy thì tại sao người ta vẫn ngoại tình? Mặc dù ai cũng đều biết rằng ngoại tình tốn kém và mất thời gian hơn rất nhiều so với việc bóc bánh trả tiền. Chúng ta duy nhất chỉ có một các trả lời : Cái mà chúng ta muốn hưởng thụ trong các cuộc tình không chỉ có tình dục mà còn cả tình yêu nữa.
Dục! Đó là bản năng của mọi sinh vật. Tôi không chối bỏ phần dục trong tình yêu của con người. Nó luôn luôn có mặt trong tình yêu và phải nói thẳng ra rằng nó là cái gốc của tình yêu. Nhưng nó không là tất cả! Chúng ta là con người, vậy cái bản năng của con người khác gì so với bản năng của một con vật? Khác đấy! Cái bản năng của con người cách với bản năng của con vật bằng một lằn khá hẹp đó là “Tình yêu”. Tùy theo tầm văn hóa của từng con người mà cái lằn sáng tình yêu đó rộng hay hẹp và thậm chí có người cái lằn sáng tình yêu, khoảng cách để phân biệt bản năng giữa con người và con vật không có. Và đó là những con “Người thú”
Bạn tìm hiểu tình yêu qua những con “Người thú”. Tôi tìm hiểu tình yêu qua những con người và đó là cái khác nhau cơ bản giữa tôi và bạn.
Bạn viết “
Là phụ nữ tôi thương hại những người phụ nữ bị lợi dụng mà không biết”
Hình như luôn có một cái mặc định rất sai trong đầu óc chúng ta đó là những người đàn ông lăng nhăng thì rất nhiều còn những nạn nhân của những người đàn ông đó chỉ là một số rất ít những cô gái nhẹ dạ. Sai! Chúng tôi, những người đàn ông , không thể lăng nhăng với nhau vậy nên có bao nhiêu người đàn ông lăng nhăng là cũng có bấy nhiêu người đàn bà lăng nhăng. Số lượng của chúng ta là ngang nhau. Vậy họ ( những người đàn bà với số lượng lớn như thế) đều nhẹ dạ cả sao?
Bạn còn viết “ Tình yêu làm người phụ nữ mù quáng. Cứ chơi vài năm rồi hết tuổi xuân mới biết đau đớn ê chề”
Có một vấn đề đặt ra ở câu này. Trong một cuộc tình, tuổi xuân của bạn trôi đi thì tuổi xuân của tôi cũng trôi đi. Vậy sao bạn chỉ nghĩ đến tuổi xuân của mình mà bạn không nghĩ đến tuổi xuân của tôi? Chắc rằng bạn sẽ trả lời “Vì tuổi xuân của người phụ nữ quan trọng hơn tuổi xuân của người đàn ông” Sao vậy? Chỉ duy nhất có một cách trả lời “Vì với phụ nữ, tuổi thanh xuân là thứ gần như duy nhất mới có thể quyến rũ được một người đàn ông dành cho riêng mình” . Thấy chưa! Với cách tư duy này thì ai mới là nạn nhân của ai đây? Chúng tôi mới là nạn nhân không phải các bạn
*
* *
Có một truyền thuyết kể rằng thủa Đức Chúa Trời khi mới làm ra con người Ngài để hai nửa đực, cái nằm chung trong một thân hình. Nhưng khi đó, con người trở nên quá mạnh mẽ họ có thể thách thức với quyền năng của Ngài vì vậy ngài bèn xé đôi con người ra làm hai vứt mỗi mảnh về một phía và từ đấy con người bắt đầu hành trình đi tìm kiếm nửa kia của mình. Trong cuộc kiếm tìm đó, có người tìm được đúng một nửa của mình nhưng cũng có người không tìm đúng và thế là họ lại phải tiếp tục kiếm tìm. Vậy thì sao chúng ta lại trách nhau?. Chẳng ai có lỗi cho một cuộc tình đổ vỡ. Có trách chăng là trách cho số phận đã không cho chúng ta tìm ra được đúng một nửa của mình. Và bạn có thấy không! theo như truyền thuyết, nếu như tìm được đúng một nửa của mình thì sức mạnh của ta có thể thách thức với cả quyền năng của Đức chúa trời vậy thì sao ta lại không đi tìm kiếm một nửa đích thực của mình mà lại cứ ngậm ngùi cam chịu với một nửa không phải là của mình?
Có một điều bạn không nói thẳng ra nhưng tôi vẫn hiểu khi bạn viết “Yêu kiểu này chỉ có lợi cho những người đàn ông phụ nữ không nên học hỏi” . Tức là trong bạn đã phân biệt ra hai loại tình yêu “Tình yêu chân chính và tình yêu không chân chính” . Nhưng tôi dám chắc với bạn rằng chính bản thân bạn cũng không thể phân biệt nổi thế nào là chân chính thế nào là không chân chính. Vì bạn không hiểu được bản chất của tình yêu. Tình yêu là gì? Bạn đừng tin Xuân Diệu.
Đố ai định nghĩa được chữ YÊU ?
Nào có gì đâu một buổi chiều
Gặp cô thiếu nữ bên đường ấy
Rồi nhớ ,rồi thương ,thế là yêu
Tình yêu không khó định nghĩa đến thế. Tôi định nghĩa thử cho bạn nghe nhé
Tình yêu là xúc cảm của con người với một người khác giới trước khi tình dục nói lên tiếng nói của nó
Nếu nó là xúc cảm thì làm gì có cái xúc cảm chân chính và xúc cảm không chân chính. Một cô gái yêu một chàng trai vì tiền. Tốt! có sao đâu vì chỉ tiền mới làm cho cô gái xúc cảm (Mà ối người trong chúng ta cũng luôn xúc cảm với tiền cứ gì một cô gái). Tôi! Một thằng đàn ông xúc cảm với cái cái đẹp, cái thanh xuân của một cô gái sao lại bảo cái xúc cảm ấy là không chân chính. Nó là chân chính nên các bạn mới luôn làm đẹp để quyến rũ chúng tôi.
Xúc cảm thì không có tốt xấu, chính đáng hay không chính đáng. Nhưng lại có đúng, sai. Nếu bạn xúc cảm sai điều đó đồng nghĩa với bạn đã đặt tình yêu nhầm chỗ và bạn phải trả giá. Nhưng bất cứ cái sai nào, chúng ta cũng đều phải trả giá cứ gì tình yêu. Xúc cảm không có đơn vị đo, không thể đong đếm vậy nên ta rất dễ bị nhầm lẫn và tiếng khóc của tình yêu bao giờ cũng bắt nguồn từ sự nhầm lẫn ấy.
Cám ơn thượng đế đã cho ta không chỉ có trái tim mà còn cho chúng ta thêm một cái đầu. Nhưng cũng đừng nên quá lạm dụng cái đầu. Hãy yêu đi bạn! Hãy cất cái đầu vào trong tủ khóa chặt lại khi bạn đang yêu để cho bạn bay lên ngây ngất với chén rượu tình mà thượng đế chỉ ban tặng riêng cho loài người. Đến khi nào bạn quyết định cưới thì bạn hãy lôi cái đầu ấy ra đặt đúng vào vị trí của nó và hãy lắng nghe tiếng nói của lí trí một cách nghiêm túc. Nước mắt tình yêu rơi sau hôn nhân là chính còn trước hôn nhận, những giọt nước mắt tình ấy chỉ như một cơn mưa bóng mây chỉ một lúc thôi trời lại bừng sáng
Thủa con người còn sống theo bầy đàn, Tình dục nằm dưới dạng quần hôn, tình yêu chưa hình thành và gia đình cũng chưa tồn tại. Chỉ đến khi tình yêu xuất hiện thì hôn nhân và gia đình mới bắt đầu hình thành trong những bầy đàn đó và xã hội loài người mới chính thức ra đời. Bạn thấy không! Tình yêu là một viên gạch đầu tiên để xây nên xã hội loài người. Tình yêu (Nam nữ) tạo nên gia đình và hôn nhân rồi từ đó nó đâm nhánh tạo thành vô số những tình yêu khác, Tình yêu cha mẹ, tình huyết thống v...v
Trong cái hành trình đi tìm một nửa của mình, con người được dẫn dắt bởi tình yêu và họ phải vượt qua bao đau khổ , Bao sai lầm. Bao nhiêu nước mắt đã rơi nhưng tất cả những điều dó chỉ làm cho cái vầng hào quag của tình càng yêu thêm lung linh và huyền ảo.
Đã bao giờ bạn nghĩ “ Nếu như đột nhiên tình yêu biến mất khỏi thế gian này thì con người sẽ ra sao chưa?” Gia đình sẽ biến mất, Con người quay lại thời kì quần hôn. Những quan niệm về đạo đức sẽ đảo lộn và….. Tôi không dám nghĩ tiếp nữa.
Tình yêu! Thứ duy nhất chỉ con người mới có và cái lằn sáng tình yêu ấy đang ngày càng bị thu hẹp trong cuộc sống tình dục của con người. Cái gì sẽ bảo vệ và gìn giữ cái lằn sáng cao quý, thiêng liêng và huyền ảo ấy đây? Văn chương! Chỉ có văn chương bạn ạ. Vậy thì bạn đừng nên lên án tôi đã khoác một chiếc áo “Diễm ảo” cho tình yêu trong các câu chuyện của mình.
Tôi mô tả tình yêu đẹp thế , thiêng liêng thế mà người ta còn chả muốn giữ vậy thì tôi phải mô tả tình yêu như thế nào đây? Hay tôi bảo với mọi người rằng tình yêu chỉ là một điều giả dối . Đừng nên tin vào tình yêu? Hãy chịu đựng với số phận kể cả là nghiệt ngã để giữ lấy cái tổ lạnh lẽo của mình?
Tôi không cổ vũ cho ngoại tình nhưng tôi cũng không đồng ý với sự cam chịu. Con người có lẽ là loài yêu tự do nhất nhưng cũng là loài bị trói buộc nhiều nhất bởi cái do chính mình tạo ra. Đạo đức! Không phải ai cũng có thể thoát khỏi sự trói buộc ấy và tôi thông cảm với họ. Tôi đau đớn cùng với họ. Họ không đáng bị lên án và đó là điều tôi muốn nói với mọi người
Hà nội 6/4/2015
Reply With Quote
Lời Cảm ơn của những người đã được gởi đến Thế Duyên trong bài viết này:
mongmothu (21-04-2017)
Trả lời

Bookmarks

Những Chủ Đề Tương Tự
Đề tài Người gởi Chuyên mục Trả lời Bài viết cuối
BÀI HỌC VỀ TÌNH YÊU Hương Bình Gỡ Rối Tâm Tình 0 08-05-2010 04:58 AM
NƠI TÌNH YÊU KHÔNG MẤT ĐI MM_ngoc Những dòng thơ mới 8 29-09-2009 05:01 PM
THẾ GIỚI TÌNH YÊU trong THƠ TÌNH VƯƠNG ĐỨC LỆ GRANDET Tùy bút - Ký - Phiếm luận - Biên khảo 3 21-09-2009 09:34 AM
TÌNH YÊU -HÀ NỘI minhtuan82 Thi Đàn Trầm Hương 3 11-12-2006 04:34 AM
SẮC MÀU TÌNH YÊU Roxy Girl Thi Đàn Trầm Hương 6 24-10-2005 03:13 AM



Hiện thời số người đang xem chủ đề này là: 1 (0 Thành viên và 1 Khách)
 
Thread Tools
Display Modes

Quyền Hạn Gởi bài
Bạn không được quyền gửi bài mới
Bạn không được quyền gửi trả lời
Bạn không được quyền gửi kèm file
Bạn không được quyền sửa bài

BB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đangTắt

Chuyển nhanh đến

Múi giờ GMT -7. Hiện tại là 06:21 PM.


Chút Lưu Lại không chịu bất cứ trách nhiệm gì về nội dung bài đăng của tất cả Thành viên.
Nhóm Điều Hợp có toàn quyền chỉnh sửa, xóa bỏ, dời chỗ bài đăng, hay khóa tên Thành viên mà không cần giải thích lý do.

Powered by vBulletin® Copyright ©2000 - 2017, Jelsoft Enterprises Ltd.
Copyright © 2017 @ www.chutluulai.net. All rights reserved.
Vietnamese Language by www.mvietx.org.