• If this is your first visit, be sure to check out the FAQ by clicking the link above. You may have to register before you can post: click the register link above to proceed. To start viewing messages, select the forum that you want to visit from the selection below.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Những câu chuyện của tôi

Collapse
X
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • #31
    Mùa Xuân Đến

    Một ông lão đang ngồi trong túp lều bên cạnh dòng suối đóng băng . Lúc này đã cuối đông , thời tiết không còn quá lạnh . Ông lão già và cô đơn . Mái tóc ông đã bạc màu thời gian . Ngày qua ngày , ông không nghe thấy gì ngoại trừ âm thanh của cơn bão quét qua trước khi có một đợt tuyết mới đổ xuống .


    Một ngày nọ khi bếp lửa của ông lão sắp tàn , có một chàng trai trẻ bước vào túp lều . Đôi má chàng đỏ bừng , mắt chàng lấp lánh . Chàng sải từng bước dài . Trán chàng đội một vòng cỏ tươi thắm và chàng ôm một bó hoa thơm ngát trong tay .

    Ông lão nói ” A, con trai ta vui mừng khi thấy con . Vào đây ! Hãy kể ta nghe những chuyến phiêu lưu của con và những vùng đất lạ mà con đến . Ta sẽ kể cho con nghe về những việc làm tuyệt vời của ta . Con cũng sẽ làm như thế và chúng ta sẽ vui vẻ cùng nhau .

    Sau đó ông lão lấy trong túi ra một cái tẩu thuốc kỳ lạ . Ông nhồi đầy thuốc lá rồi đưa nó cho người khách . Họ cùng rít thuốc và sau đó bắt đầu câu chuyện .

    Ông lão bảo ” Ta là Peboan , Thần mùa Đông , ta hà hơi thì những dòng suối đông lại . Nước trở nên cứng như đá “

    Chàng trai đáp lời ” Ta là Seegwun , Thần mùa Xuân , ta thở ra thì hoa cỏ nảy nở trên các cánh đồng .

    Ông lão tiếp ” Ta lắc mái tóc thì tuyết phủ đầy mặt đất . Lá trên cây rụng , hơi thở của ta thổi chúng bay đi . Chim chóc bay về những miền đất xa và những con thú náu mình trốn cái lạnh “

    Chàng trai trả lời “ Ta rung mái tóc thì những cơn mưa ấm áp rơi xuống đất . Những đóa hoa vươn cánh , cỏ mọc dày và xanh . Giọng nói của ta gọi bầy chim bay về . Hơi thở ấm áp của ta làm dòng suối chảy lại và chúng hát vang bài ca mùa xuân . Âm nhạc tràn ngập những cánh rừng nơi ta dạo bước , vạn vật đều hoan hỉ .”

    Trong khi họ nói chuyện thì một sự thay đổi kỳ diệu xảy ra . Mặt trời bắt đầu mọc . Peboan , Thần mùa đông trở nên im lặng . Đầu ông gục xuống , tuyết bên ngoài túp lều tan chảy . Seegwun , Thần mùa Xuân trở nên rạng rỡ hơn . Những con két và sơn ca bắt đầu hót trên nóc lều . Dòng suối bắt đầu chảy róc rách trước của nhà và hương thơm của hoa nở rộ ngọt ngào trong gió .Túp lều biến mất , Peboan chìm sâu và tan biến trong dòng suối .Như vậy là mùa Đông đã ra đi và mùa Xuân đang đến .
    Hãy hướng về phía mặt trời mọc bóng tối sẽ khuất sau lưng anh.

    Comment


    • #32
      Hạnh Nhân Đắng

      Đó là một câu chuyện của Anđécxen. Có một anh bánh và một chị bánh nằm cạnh nhau trong cửa hiệu. Họ chẳng nói gì với nhau. Rồi một ngày chị bánh bị bán đi, từ ấy anh bánh buồn bã đau đớn, mãi câm lặng. Đến khi người ta cắt chiếc bánh ấy ra, mới phát hiện trái tim anh làm bằng hạnh nhân đắng...
      Gia Anh kể cho tôi nghe câu chuyện ấy trong một dịp hết sức buồn cười. Lúc tám tuổi, cậu ấy và tôi rủ nhau vào nhà kho của khu tập thể tìm những mẩu gỗ để về đóng nhà cho con chó Tinô. Bác bảo vệ không biết hai đứa nhóc đang lúi húi trong đó, khóa cửa lại đi công việc. Tôi chỉ giữ bình tĩnh được khoảng mười phút, sau đó thì bật khóc vì quá sợ hãi. Gia Anh phải khóa mồm con bé tôi đang nhè nhè lại bằng cách đặt tay lên vai tôi và luôn mồm bảo “tớ ở đây!”. Rồi cậu ấy ngồi kể chuyện cho tôi nghe. Không hiểu vì sao tôi nhớ mãi Hạnh Nhân Đắng. Có lẽ vì đó là câu chuyện cuối cùng, Gia Anh vừa kể xong, giọng đã bắt đầu khàn đục lử lả thì chúng tôi được “giải thoát”. Đầu đứa nào cũng dính đầy tơ nhện, quần áo nhàu bẩn. Đó là lần đầu tiên tôi có ý thức vui mừng khi thấy lại được ánh mặt trời. Sau này Gia Anh thỉnh thoảng cũng kể chuyện, nhưng có lẽ vì không còn cảm giác bóng tối bất trắc, không còn ánh sáng lờ mờ lọt qua cửa thông gió nhỏ xíu và nỗi sợ hãi hoang mang, cũng không còn bàn tay đầy tin cậy trên vai, tôi ít khi nhớ chúng.
      Mười hai tuổi, Gia Anh rời khu tập thể dọn sang một khu biệt thự cách đó không xa. Bố mẹ tôi là những giảng viên nhạc cụ dân tộc sống giản dị, an phận và cũng không tài danh nổi bật. Chúng tôi vẫn sống bình yên trong căn nhà tập thể từ ngày bố mẹ cưới nhau. Gia Anh ghé chơi thường xuyên, mang cho tôi những cuốn sách và băng nhạc cùng vài câu chuyện thú vị về nơi ở mới của cậu. Hai đứa vẫn học cùng lớp, tình cảm trong trẻo từ ngày bé không có gì thay đổi.
      Gia Anh lớn lên, đẹp trai đến lạ thường. Đó là từ dùng của những người xung quanh. Bàn tay tài hoa với những ngón dài thừa hưởng từ mẹ là một pianist cùng với chất lãng mạn từ ông bố nhạc sĩ, cậu ấy thực sự trở thành một hot boy trong mắt bọn con gái cùng trường. Bọn nó như ngơ ngẩn đi khi thấy Gia Anh búng guitar, hát những bài nhạc Nga cậu ta nghe từ bé. Tôi sống lặng lẽ và cô độc trong cái tập thể đầy những cô chiêu cậu ấm con nhà quí tộc, ít khi bộc lộ mình, trừ lúc nói chuyện với Gia Anh. Bọn con gái chuyển sự ngưỡng mộ sang tôi, biến thể một chút nữa thành xét đoán và nghi hoặc. Tại sao Gia Anh cao ngạo lạnh lùng lại thân với một con bé bình thường như nhỏ ? Vài lần bị dò hỏi, tôi kể nguyên do, như một chuyện bình thường. À thì ra là thế, từ đó bọn nó nhìn tôi bằng cái nhìn mang thông điệp “hóa ra hai người thân nhau chỉ vì thói quen ngày bé”. Điều đó cũng có nghĩa là “bọn tôi có thể hoàn toàn yên tâm rằng mình chẳng thua kém cậu quái gì!” Tôi mỉm cười khi nhận ra. Gia Anh cũng thế. Toàn chuyện tủn mủn!
      Rồi nhà tôi cũng rời khu tập thể. Tuy khá xa nhưng Gia Anh vẫn đưa đón tôi về bằng chiếc xe đạp quấn decal màu cam chóe dán chi chít tên những rock bands cậu ấy ngưỡng mộ. Dù ông bố bà mẹ hơi cổ điển kì vọng cậu con trai cũng sẽ trở thành một pianist, hay một nhạc sĩ cũng được, trong khuôn khổ đào tạo khe khắt của mình, Gia Anh vẫn sống tự nhiên, cá tính. Chơi tốt piano và guitar cổ điển, cậu ấy lại ghiền rock, thỉnh thoảng đọc một đoạn rap tiếng Anh và mong muốn trở thành designer tài ba. Tôi lắng nghe Gia Anh thao thao nói về ước mơ của mình, bật cười trước những câu nhấn nhá hài hước. Những con đường tháng mười một gió se sắt và lá khô rơi đầy như ấm dần lên...
      Gia Anh chăm sóc tôi vô tư và trìu mến. Đến nỗi có đôi lần tôi tự hỏi liệu tình cảm này có tiến xa hơn nữa chăng? Đó là năm chúng tôi mười sáu tuổi. Nhưng đến ngày hôm sau, tôi dường như quên mất. Có nhau, cũng chỉ là quán tính thôi mà.
      Một tối mưa, Gia Anh gọi đến hỏi tôi có muốn nghe Song from the secrect garden hay không. Tôi bảo có.
      - Này, sao giọng cậu run run?
      - Bố mẹ tôi đi vắng cả rồi! Tôi sợ! - tôi đáp thật thà.
      - Chờ đấy! - Cậu ta cúp máy rụp một cái làm tôi ngẩn ngơ.
      Mười phút sau nhà tôi có một thằng nhóc dắt xe đạp, mặc áo gió màu xanh đen ướt lướt thướt bấm chuông. Ánh đèn đường chiếu khuôn mặt Gia Anh rạng rỡ đầy tin cậy sùm sụp dưới mũ áo gió tạo ra những mảng sáng tối lạ lẫm. Cậu ta đứng thẳng, còn mưa thì bay chéo. Chúng tôi ngồi trước hiên cho đến khi bố mẹ tôi về. Gia Anh lại kể chuyện Anđécxen.
      * * *
      Cô giáo chuyển Như Trân đến ngồi cạnh tôi để tôi giúp bạn ấy học Toán. Như Trân xinh đẹp dịu dàng như một tiểu thư kiểu mẫu của thế kỉ 19, là con gái ông giám đốc công ti cỡ bự, tuy trong lớp sống hòa đồng và vui vẻ, nhưng tôi cũng có chút e ngại. Một tuần, sau mọi cố gắng của Như Trân, cuối cùng chúng tôi cũng đã nói chuyện thoải mái hơn một chút. Và thêm một tháng nữa, hai đứa thân nhau, như thể là chỉ chờ cơ hội gặp nhau để mà thân thôi hay sao ấy! Tôi nhận ra rằng Như Trân sống cũng khép kín như mình, thêm nữa có phần hơi nhạy cảm và dễ bị tổn thương. Có lẽ tôi cũng vậy, nhưng tôi không cho phép ai biết điều đó, kể cả bản thân mình.
      Không có gì lạ khi Như Trân thổ lộ với tôi rằng cậu ấy mến Gia Anh, rất mến. Tôi có thể hiểu điều ấy, nhưng lòng lại dấy lên một tia nghi ngờ: “Tại sao cậu ấy lại thân với mình...” Nhưng rồi tôi lắc đầu quầy quậy để xua đuổi ý nghĩ đáng ghét đó. Như Trân như đọc thấu tâm can tôi, mắt long lanh nước: “Hân à, cậu đừng nghĩ...” Tôi nhanh chóng ngắt lời, ôm vai cô bạn đáng yêu: “Cậu mới là người đừng nghĩ bậy ấy!” Liếc mắt sang chỗ Gia Anh, thấy cậu ta đang say sưa gõ xuống mặt bàn - những phím piano tưởng tượng, khuôn mặt ngây thơ và vô lo, tôi bỗng... ghen ghét. Gia Anh ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt tôi, nháy mắt cười điệu đàng.
      Tôi hỏi Gia Anh nghĩ gì về Như Trân. Coi nào, cậu ta chớp mắt, cũng được. Cũng được rồi sao? Tôi hỏi vặn. Ơ, cứ sau khi nhận xét về một ai xong là phải “làm sao” với họ à? Gia Anh mở to mắt nhìn tôi, ý bảo tôi vừa hỏi một câu vô lí. Tôi vò đầu chán nản. “Này, trả lời tôi một câu, cậu có bị gay không?” “Tôi tưởng điều đó cậu phải biết sau ngần ấy năm chơi với nhau chứ?!” Cậu ta cười tinh quái. “Cậu có bao giờ cho tôi cơ hội để biết đâu!” “Thế cậu không thấy thứ gì khác lạ à?” “Khác lạ?” Tôi ngạc nhiên. Gia Anh đứng dậy, với lấy cây guitar treo trên vách “Toàn chuyện tủn mủn! Ừ, nhưng mà Như Trân cũng hay!”, ngần ngừ một chút, cậu ta nói thêm.
      Một ngày rét trước Giáng sinh, Gia Anh gọi tôi ra cửa.
      - Gì thế? - tôi tò mò nhìn túi giấy trên tay Gia Anh.
      - Cầm đi rồi biết! - Cậu ấy dúi vào tay tôi. Túi giấy ấm sực - Ngày mai, cậu nhớ ngày gì không?
      - Không phải nhắc, ông tướng!
      - Ừ, gặp ở tượng đài quảng trường nhé, như mọi năm! - Cậu ta nói nhanh câu này, có vẻ bối rối, rồi đạp xe đi thẳng.
      Tôi bật cười, hé mở gói giấy ra nhìn. Một túi khoai lang nướng và hạt dẻ. Hình như vài ngày trước tôi nói Gia Anh này, cậu có nhớ hồi bé hai đứa hay mang khoai xuống vùi nhờ lò than của bà bán chè chén dưới khu tập thể?! Tớ nhớ mùi vị đó quá.
      Tôi quyết định giành cho Gia Anh một món quà đặc biệt...
      * * *
      - Cậu nhớ chứ, hãy nói chúc mừng sinh nhật trước, rồi là chúc mừng Giáng sinh. Cậu ấy luôn hợm hĩnh như thế đấy, cho ngày sinh của mình là quan trọng hơn cả! Cậu cũng chẳng cần gói quà thật đẹp đâu. Cậu ấy sẽ xé toạc ra ngay thôi! Gói cẩn thận quá còn làm cho cậu ấy cảm thấy bực mình vì khó mở. Nên rủ cậu ấy đi ăn kem. Cậu ấy ghiền nhất là ăn kem khi trời lạnh. Nhớ gọi kem cà phê nhé, Gia Anh bảo con gái thích kem cà phê thật là cá tính... Còn gì nữa không nhỉ?
      Tôi nói một lèo những thứ hiện ra trong đầu, không kịp thở.
      Như Trân nhìn tôi, đôi mắt thật buồn:
      - Cậu thân với Gia Anh quá!
      - À chỉ là... - Tôi lúng túng - Tôi và cậu ấy dường như lớn lên cùng nhau mà.
      - Đó là thứ tình cảm gì? - Như Trân hỏi dò.
      - Tôi không biết! - Tôi thành thật.
      Như Trân nhìn tôi bằng ánh mắt nghi hoặc và buồn buồn cố hữu. Tôi im lặng. Rồi tôi khịt mũi đứng lên.
      - Cậu nhớ nhé! Sáu giờ chiều nay!
      ... Sáu giờ, tôi ghé ngang nhà Gia Anh gửi quà. Bố mẹ cậu ấy ngạc nhiên: “Nó không đi với con à?” Tôi cười, lắc đầu: “Đứa nào cũng lớn rồi bác ạ!” Hai người cười ý nhị, cố giữ tôi lại ăn chút gì đó rồi mới để tôi rời đi.
      Sáu giờ ba mươi, tôi trôi giữa phố đông nghịt người, tránh nẻo đi về phía quảng trường, lòng cảm thấy ngột ngạt và trống rỗng.
      Bảy giờ, tôi ngồi ăn kem một mình. Lạnh buốt!
      Thêm vài chục phút nữa, tôi buồn bã trở về nhà. Cũng không cần ngạc nhiên vì sao mình thấy buồn!
      * * *
      Gia Anh ngồi đợi tôi ở cổng! Ánh điện vàng soi rõ lớp sương giá đọng trên mặt. Cậu ấy dựa vào tường dáng ngồi nhẫn nại, tay cầm một chùm bong bóng và đôi mắt xám lạnh. Bỗng nhiên tôi cảm thấy sợ, chưa bao giờ như thế. Gia Anh ngẩng lên nhìn tôi buồn bã:
      - Cậu thất hẹn!
      - Tôi... tôi.. - tôi bối rối và lấm lét, cuối cùng câu hỏi cũng bật lên khô khốc - Vậy... cậu có gặp...?
      - Không gặp ai cả! “Người ta” đã gọi cho tôi kể về dự định ngu ngốc của cậu. Nhưng tôi hi vọng không phải vậy. Tôi vẫn đến đó đợi. Cậu thật sự muốn đối xử với tôi vậy sao?! - Giọng cậu ấy đanh lại.
      Tôi không biết nói gì, chỉ đứng chôn chân, mân mê tay lái xe đạp đã bị siết đến rát bỏng.
      Gia Anh rút trong túi ra gói quà tôi gửi qua nhà lúc nãy, đưa ngang mắt tôi:
      - Tại sao cậu mua DVD này?
      - Không phải cậu đang lùng nó sao?! - tôi đáp nhỏ.
      - Tôi ghét ăn gì?
      - Cà chua!
      - Tại sao tôi luôn từ chối đi chơi công viên trò chơi với cả lớp?
      - Vì cậu sợ độ cao.
      - Tôi dự định sẽ làm gì mùa hè này?
      - Chơi nhạc ở quán café, dành dụm tiền. Thi đại học xong cậu sẽ đi Hàng Châu - Tôi đáp như một cái máy tất cả mọi câu hỏi.
      - Cô bạn mà tôi thích?
      - Ơ... Tôi không... - Tôi bối rối.
      Gia Anh nhìn xoáy vào mắt tôi.
      - Cậu biết mọi thứ về tôi cơ mà, phải, chỉ mình cậu. Nhưng... có thật câu này cậu không biết trả lời?
      Tôi cúi đầu, nghe má mình nóng bừng. Tôi muốn khóc.
      - Một câu nữa thôi. Trái tim cậu làm bằng gì vậy, Hân?
      - Hạnh nhân đắng - Tôi thổn thức, không ngăn được mình bật ra câu trả lời.
      Gia Anh mỉm cười, dịu dàng nắm tay tôi, bàn tay ấm áp. Bàn tay này đã an ủi tôi khi con cá vàng Sasa chết, bàn tay này lau nước mắt cho tôi khi tôi từ chối tập đàn tranh và bị bố mẹ khẻ đỏ cả hai tay. Cũng chính bàn tay này đã truyền cho tôi niềm tin để chiến thắng nỗi sợ hãi ở căn nhà kho tối om - thử thách về lòng dũng cảm đầu tiên trong đời... Cậu ấy đặt vào đó chùm bong bóng đủ màu, nói nhẹ như hơi thở “Tôi ở đây!”
      Yên Cơ
      Hãy hướng về phía mặt trời mọc bóng tối sẽ khuất sau lưng anh.

      Comment


      • #33
        Hương Trà Mùa Xuân

        Mùa xuân , hơi lạnh cứ se se khiến không gian ở đâu cũng trở nên dễ chịu , thoáng đãng .Có lẽ vậy mà lòng người bỗng nhẹ nhàng thư thái hơn chăng ?
        Có lẽ vậy mà lòng bỗng miên man nhớ tách trà ngày xuân . Nhớ hương vị ngan ngát nồng nàn quen thuộc mà ở nới đó , mỗi khi đã cạn chén ...ta lại nhớ em !
        Mùa xuân càng đến gần càng nhắc em nhớ về một mùi vị chát đắng của hương trà xanh mà đặc biệt , chỉ có ở không gian ấy em mới cảm nhận được - không gian thắm tình đạo vị . Và kể từ xuân đó , em đã luôn mang theo một hành trang bên mình là những bài học quý giá từ anh , từ người bạn đạo chân thành luôn chia sẻ cùng em và sống hết lòng vì mọi người .Một pháp lữ mà khi nghĩ về em chỉ thấy lòng mình bình yên , thật bình yên .Để em chỉ biết ngắm nhìn anh từ xa và ngưỡng vọng , bởi anh sinh ra đâu chỉ dành cho riêng em mà cho cả mọi cuộc đời , với một tâm nguyện cao cả .

        Hương biếc tràn quanh nắp đậy bờ
        Ấm sành nho nhỏ khói lên tơ
        Hồn sen thoảng ngát, trà dâng đượm
        Ai biết mình sen rụng xác xơ?

        Hoa sống trong bùn thuở trước đây,
        Lầu son gia kín nhuỵ vàng hây.
        Dễ đâu bướm thoả lòng khao khát,
        Trinh bạch toàn thân kiếp đoạ đầy.

        Mặt nước đìu hiu, một sớm thu,
        Hồng trang vắng vẻ lối hoa cù
        Đào phai thắm rụng, tay phàm vín,
        Rao bán mười phương chợ xuất phu.



        Cánh rã rời theo nhịp ngón thu;
        Trắng phau, muôn giọt lệ hương tròn
        Lần rơi trên lớp trà khô héo.
        Lưu chút thơm thừa gửi nước non...

        Nâng chén, mời anh thưởng vị trà,
        Đừng quên tan tác mấy đời hoa.
        Cạn từng hớp nhỏ cho sen đượm,
        Vớt lại trần ai một chút ta.

        (Vũ Hoàng Chương)
        Qua Áng Hương Trà



        Phải có ý chí cao cả mới thực hiện được tâm nguyện ấy phải không anh ? Bởi đây còn là sự dấn thân .Sự dấn thân mưu cầu hạnh phúc cho tha nhân và nhất là thiết lập niềm bình an tự tại trong chính tâm hồn .Anh vẫn thường nhủ thế .Vì khi có niềm bình an ấy , mỗi bước chân ta đến đâu con đường ấy như được nở hoa - một thứ hoa thắm tình xuân sâu sắc , một thứ hoa vô ưu vô ngại tận tâm hồn .
        Khi mùa xuân trong lòng có mặt sẽ dệt nên mùa xuân của đất trời phải không anh ? Và hôm nay , em đang tận hưởng riêng mình mùa xuân đó, em như muốn ôm hết vào lòng một cõi xuân từ anh mang lại để dẫu rằng anh ở bất cứ nơi đâu , em cũng luôn cảm nhận được mùa xuân luôn hồng lên má lên tóc , lên môi bằng những tháng năm xuân xanh bốn mùa .
        Phải chăng vì thế mà hương trà trong ta luôn thắm màu nắng sớm , thấm hoài vị ngọt của mùa xuân .
        Last edited by vertumnus; 19-02-2011, 02:24 AM.
        Hãy hướng về phía mặt trời mọc bóng tối sẽ khuất sau lưng anh.

        Comment


        • #34
          Thương hiệu nổi tiếng mang tên: Cô đơn

          Sáng thức dậy. Cửa đóng kín, phòng tối om. Tôi ngồi nhìn vào bóng tối chợt nhận ra mình đang mang một khối cô đơn ứa tràn. Đêm qua ngủ tôi quên đóng cánh cửa trái tim mình, cô đơn len lén đi vào như dòng nước men theo con lạch nhỏ. Bây giờ tôi đã là một cái thùng nắp kín ngập ngụa cô đơn sắp nổ tung như một quả bom không thể kìm hãm.
          Tôi tức uất nghẹn vì nàng đã không giữ lời hứa, nàng đã quên giao ước của chúng tôi: mỗi ngày chỉ được gửi cho tôi 5 gram cô đơn. Tôi lôi điện thoại trong hộc bàn ra gọi điện cho nữ thần Cô đơn, chỉ có tiếng tút tút vọng lại. A! Sau khi vi phạm hợp đồng thiêng liêng nàng lại không thèm bắt máy, nàng nghĩ làm như vậy tôi sẽ bỏ qua ư?
          Mỗi ngày nếm một chút cô đơn thấy mình đang còn hiện hữu, nhiều quá cô đơn mình sẽ bục vỡ thành hư không.
          Tôi chạy vèo ra bến xe bus Cô đơn, đón một chuyến xe mang biển số Cô đơn đến ngôi nhà nữ thần Cô đơn. Trên xe chỉ có tôi là hành khách duy nhất, gã tài xế cô đơn đang phì phèo một điếu thuốc lá.


          − Cậu đến nhà nữ thần Cô đơn hả? Cả năm rồi tôi mới lại chạy đến đó, bây giờ người ta sợ cô đơn lắm không ai đến thăm nàng. Hình như cậu là khách hàng thường xuyên của nữ thần Cô đơn phải không? Nhìn trong kính chiếu hậu thấy cậu đang rỉ những giọt mồ hôi cô đơn.
          − Dạ! Anh có biết tại sao dạo này cửa hàng cô đơn làm ăn mất uy tín không ? Hôm qua em nhận được một lô lốc cô đơn nên bây giờ trong người cứ anh ách những cô đơn.
          − Cậu cũng phải thông cảm, bây giờ người ta không chuộng cô đơn nữa. Ngày càng có nhiều trò giải trí hấp dẫn nên dịch vụ cô đơn bí bét lắm. Lâu lâu tôi mới chở một hành khách cô đơn đến cửa hàng Cô đơn.
          − Biết vậy, nhưng dù sao cũng phải đảm bảo liều lượng cô đơn an toàn cho khách chứ! Nếu không ai còn dám mua cô đơn nữa ?
          − À, cái ấy cậu phải hỏi trực tiếp nữ thần Cô đơn mới biết được, cũng sắp đến rồi…
          Tôi nhìn qua cửa sổ cô đơn thấy con đường cô đơn chạy trên một không gian trắng xóa, không hề thấy một bụi cây hay một ngôi nhà nào. Chiếc xe cô đơn dừng lại, tôi xuống xe đi về phía cửa hàng Cô đơn. Cửa hàng Cô đơn thực ra chỉ là một túp lều nhỏ làm từ ánh sáng trắng cô đặc lại. Trước cửa hàng Cô đơn có tấm biển: Cửa Hàng Cô Đơn Đang Trong Quá Trình Tu Sửa Xin Quý Khách Vui Lòng Liên Hệ Lại Sau!
          Hừm ! Đã suýt gây ra hậu quả nghiêm trọng cho khách lại còn định thoái thác à ? Tôi cứ bước qua tấm biển, gõ cửa… không thấy động tĩnh gì. Cửa hơi hé mở, hình như không khóa? Tôi khẽ đẩy ra, cánh cửa từ từ dang rộng, từ trong nhà xộc ra nồng nặc mùi cô đơn, tôi ho sù sụ phải quỳ xuống bịt mũi lại. Tôi không thể chịu thêm một chút cô đơn nào nữa. Chợt, tôi nghe tiếng bàn chân chạy lại. Tôi ngước mắt lên… nữ thần Cô đơn mặc bộ đồ trắng đang hớt hải chạy tới. Nàng dìu tôi ra ngoài, tôi đớp đớp không khí như người lên cơn hen...
          − Anh không sao chứ? Em xin lỗi, em đoảng quá, không biết anh đến! – Nàng vừa nói vừa đấm lưng cho tôi.
          Tôi đã thấy thoải mái hơn, ngước mắt nhìn khuôn mặt kiều diễm với đôi mắt trong veo như mặt hồ cô đơn của nàng tự dưng ý định đòi bồi thường thiệt hại do vi phạm hợp đồng cô đơn của tôi bay đâu mất. Tôi bối rối gãi đầu rơi lả tả những cọng gầu cô đơn.
          − Ừ … tại anh không để ý… lâu ngày rồi chưa đến thăm em.
          − Ôi ! Anh đến thăm em thật hả? Em vui quá! Em ở đây một mình cả năm, suốt ngày chỉ lo sản xuất cô đơn theo đơn đặt hàng, nhiều khi cũng thấy… cô đơn.
          − Em là nữ thần cô đơn mà cũng cô đơn ư?
          − Nếu không cô đơn làm sao em tạo ra được cô đơn? Hôm qua dây truyền cô đơn của cửa hàng bị trục trặc, em buồn ngủ quá chợp mắt lúc nào không biết nên đã chuyển một số lượng lớn cô đơn cho một khách hàng ở làng đại học Thủ Đức, không biết anh ta có bị sao không?
          Tôi giật mình thấy nhắc đến mình, định nói cho nàng biết tôi là khách hàng đó lại thương nàng vất vả phải cô đơn để cho người khác được cô đơn. Tôi vờ không biết để trấn an nàng.
          − Chắc không có chuyện gì đâu. Có ai cô đơn mà chết được.
          − Ấy, anh không biết, cô đơn nguy hiểm lắm. Nếu không biết kiểm soát với số lượng vừa đủ có thể làm vỡ tan cơ cấu tâm hồn. Mà hình như anh cũng ở làng đại học phải không? Anh có biết ai đang dưng rơi vào trạng thái hoang tưởng không ? Đó là vì đã dùng cô đơn quá liều đấy.
          − À… anh không biết. Có lẽ lát nữa anh sẽ về tìm cậu ta giúp em. Thế em có cách nào giúp cậu ta chấm dứt triệu chứng đó không?
          − Không có cách nào cả, chỉ có để thời gian làm tuôn ra bớt cô đơn mới bình thường lại được.
          − Nhưng lỡ trong khi không tỉnh táo cậu ta gây ra những hậu quả tai hại thì sao?
          − Em cũng đang lo vậy đây. Thực ra vẫn còn một cách chẳng những không phải chịu những tác hại của cô đơn mà còn nhờ cô đơn mà làm được những điều phi thường, nhưng mà khó lắm…
          − Cách gì? Cách gì?
          − Sao anh sốt sắng vậy? Thực ra bảo khó cũng không phải, nó rất đơn giản nhưng ít người làm được, nên mới có nhiều người sợ cô đơn. Nếu anh ta thay vì sợ hãi chạy trốn mà ở lại với cô đơn thì anh ta sẽ thoát ra khỏi mọi ràng buộc, trong trạng thái hoàn toàn trong sáng đó anh ta có thể vượt qua bức màn tối tăm của tâm hồn đến với cái tôi đích thực. Em cung cấp cô đơn cho nhiều người mà không ai biết đến công dụng tuyệt hảo của cô đơn… Ủa ? Anh làm sao vậy? Sao mặt đờ ra thế kia?
          − Em à, em cần một người bảo trì dây chuyền sản xuất cô đơn. Anh muốn cùng em rao bán cô đơn ra khắp thế giới. Sau này chúng ta sẽ mở rộng cửa hàng cô đơn thành công ty đa quốc gia chuyên sản xuất và cung cấp cô đơn cho tất cả mọi người không phân biệt giới tính, tuổi tác, tôn giáo, quốc tịch…
          Từ hôm đó tôi trở thành nhân viên của cửa hàng cô đơn và là phó giám đốc tương lai của công ty đa quốc gia với thương hiệu nổi tiếng mang tên: Cô Đơn.
          Lê Viết Hổ
          Đây là một trong những truyện ngắn đầu tay của người bạn thân Đại học. Hiện thời bạn chưa có blog, nên mình lấy ra đăng blog nhà mình.
          Hãy hướng về phía mặt trời mọc bóng tối sẽ khuất sau lưng anh.

          Comment


          • #35
            Lời của linh hồn

            Trích nguyên văn





            Sau một lúc vật vã, bỗng nhiên em thấy người mình nhẹ tênh như một cơn gió. Em cứ lơ lửng trong khoảng không trên đầu anh. Em thấy mình trong suốt không chút màu sắc. Em bắt đầu cảm thấy sợ hãi, hốt hoảng. Rồi em lục lọi trong tiềm thức để nhớ lại mọi chuyện. Hình như anh vừa làm gì em. Em đang cố gắng nhớ lại những gì vừa xảy ra. Nhưng dường như mọi thứ không rõ ràng. Những hình ảnh chắp nối nhau một cánh vụng về khiến cho đầu em muốn vỡ tung.
            Em ôm đầu và hét thật to: ”Không!”. Nhưng tiếng hét của em không thành tiếng. Nó cứ vang vọng trong tâm thức em mà không thể nào thoát ra được. Rồi bỗng nhiên mọi thứ trong đầu em biến mất. Thay vào đó là một cảm giác đau đớn, vật vã, cố gắng bám víu lấy một thứ gì đó để sinh tồn. Nhưng em gần như tuyệt vọng. Em không biết bám vào đâu, em cũng không thể nào kêu… Cảm giác như một kẻ bị giam hãm trong chính tâm hồn mình. Rồi mọi hình ảnh dần hiện hữu trong em. Nó như một thước phim quay chậm.

            Em đến nhà anh sau thời gian chúng ta chia tay nhau. Thời gian qua, cả em và anh đều có một cuộc sống mới rất tốt. Mỗi chúng ta đều đã tìm kiếm cho mình một nửa yêu thương. Chỉ là một cuộc thăm hỏi bình thường giữa hai người đã từng rất yêu nhau giờ trở thành bạn thân. Giữa em và anh có chút gì đó ngượng nghịu trong cách cư xử với nhau. Em hỏi thăm về anh. Anh cũng có chút quan tâm đến cuộc sống của em. Mặc dù chia tay nhưng điều đó không có nghĩa cảm giác giữa chúng ta mất hẳn. Em và anh cùng ôn lại những chuyện đã qua một cách rất vô tình. Kỷ niệm thì vẫn là kỷ niệm. Không có kỷ niệm nào có thể phai mờ đi một cách nhanh chóng được.
            Rồi không biết từ lúc nào em và anh xích lại gần nhau. Những cảm giác của ngày xưa chợt ùa về. Trong em và anh đều cất riêng mối tình của chúng mình ở một góc nào đó trong tâm hồn. Những tháng ngày ái ân không như một trang nhật ký chợt ùa về hiện tại làm em và anh quên mất rằng chúng ta đã không còn là của nhau nữa. Anh vẫn khao khát em như ngày nào. Không mạnh mẽ mà… dịu dàng, chúng ta lại có nhau…
            Rồi chúng ta cãi nhau chỉ vì em nghe điện thoại của người bạn trai hiện tại. Cuộc cãi vã không lớn nhưng cũng đủ làm cho không khí giữa em và anh không còn như ban đầu nữa. Em cũng không thể hiểu nổi anh. Anh còn yêu? Hay anh là một người đàn ông ích kỷ khi mà cả hai chúng ta đều đã vó một cuộc sống mới cho riêng mình? Em quay mặt đi để tránh ánh nhìn tức giận của anh.
            Bỗng nhiên, em thấy đau nhói. Em kêu lên. Rồi em nhìn thấy anh, trên tay là con dao đầy máu. Em thấy toàn thân em cũng dính máu. Em đau đến nỗi không thể nói được lời nào. Em té xuống và cố bấu víu vào anh. Anh lùi lại nhìn em bằng ánh mắt đầy sợ hãi. Em không còn kịp định hình chuyện gì đã xảy ra nữa thì dường như em đã không thể nào thở nổi… Mọi thứ xung quanh em dần mờ đi ngay cả khuôn mặt anh cũng dần biến mất khỏi tâm trí em…
            Không! Như vậy là em đã chết rồi sao? Em không thể nào tin được là mình đã chết! Em mới chỉ bắt đầu cuộc sống của mình. Em mới tốt nghiệp đại học. Cuộc đời của em đang còn một tương lai rộng mở. Em vẫn còn chưa nói với ba rằng em vừa mới xin được việc làm. Em chưa khoe với mẹ rằng con của mẹ rất giỏi vì cuối cùng đã tự tìm được một công việc rất tốt. Em chưa đưa cho mẹ tháng lương đầu tiên. Và tệ hơn nữa, ba mẹ em chưa dự lễ tốt nghiệp của em. Còn nhiều và nhiều lắm những việc mà em chưa kịp làm khi tuổi đời em mới ngoài hai mươi. Không! Em khóc. Nhưng nước mắt không rơi, tiếng khóc không thành tiếng. Chẳng ai nghe được em nói. Giờ thì chỉ có mình em giữa những làn khói trắng này. Chỉ mình em cô đơn lạc lõng ở nơi này. Không còn ba mẹ, bạn bè, người thân bên cạnh. Mọi thứ đã chấm hết!
            “Không! Tôi không can tâm. Anh phải là người trả giá vì điều này!”. Em hét vào mặt anh nhưng dường như anh không nghe thấy những gì em nói. Em chỉ thoát ra những tiếng không âm, không sắc… Em lại gần anh hơn. Em muốn anh nhận thức được sự có mặt của em. Nhưng dường như luồng khí lạnh của em chưa đủ làm cho anh có cảm nhận về em.
            Rồi đột nhiên anh kéo thi thể em đi. Em đi theo anh. Em gào lên “Anh đi đâu vậy? Anh đưa tôi đi đâu? Anh định làm gì tôi?” Nhưng anh vẫn không nghe thấy! Anh vẫn cực lật lôi em đi. Rồi anh dừng lại ở gian bếp. Anh dùng một con dao to. Anh bắt đầu cắt đầu em. Anh cắt từ từ rất kiên nhẫn, rất công phu. Em hốt hoảng. Em muốn ngăn anh lại. Nhưng không có cách nào. Em không thể nào cầm tay anh lại, cũng không thể nào đẩy anh ngã được, không thể nào lấy lại con dao từ tay anh. Em làm mọi cách nhưng tất cả đều vô ích vì em đã không có hình hài, không thể nào chạm vào ai hay vào bất cứ thứ gì.
            Em hét lên thật lớn “Anh ngừng ngay đi! Anh sẽ bị quả báo về những chuyện anh làm! Anh là kẻ đồi bại! Anh không phải là con người. Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh! Anh sẽ phải trả giá!” Nhưng tất cả những lời đó đều dội lại chính em. Không những không nghe thấy mà sau khi cái đầu của em đã bị lía khỏi cồ, máu văn tung tóe, anh lại tiếp tục gọt những ngón tay em. Em khóc! Em bất lực trước hành động dã man của anh trên thi hài đã chết của em. Em tuyệt vọng! Đây là người đàn ông mà em từng yêu thương, từng chăn gối, từng ấp ủ, từng cất giấu trong tim sao?
            Sau khi anh đã làm mọi thứ xong xuôi thì anh cho tất cả những mảnh thi hài của em vào trong bao. Anh lôi chúng lên sân thượng của tầng chung cư anh đang ở. Rồi anh quăng cái đầu của em đi! Người bạn gái hiện tại của anh đến. Cô gái ấy, ban đầu còn có chút ngỡ ngàng trước hành động của anh nhưng rồi mọi chuyện cũng bình thường trong tâm trí cô gái. Cô nghĩ có lẽ làm như vậy cô sẽ mãi là người yêu duy nhất của anh. Cô ấy giúp anh lau lại sàn nhà đầy máu và dọn dẹp, trang trí lại tường. Em theo cô ấy và nói nhỏ với cô ấy “Cô thật ngây thơ! Cô tin rằng anh ta sẽ tốt với cô sao? Cô tin rằng anh ta sẽ chỉ yêu một mình cô sao? Rồi anh ta cũng sẽ đối xử với cô như đang đối xử với tôi bây giờ mà thôi!” Nhưng rất tiếc những lời em nói, cô gái ấy không nghe được. Cô ấy vẫn cứ tiếp tục giúp đỡ anh. Em không còn làm được gì theo ý em nữa. Ngay cả thân thể em mà em cũng không thể nào bảo vệ được thì còn nói gì đến chuyện khác. Em trở nên vô dụng. Em thoát ra khỏi căn nhà đầy rẫy tội lỗi ấy mặc dù lòng rất căm phẫn.


            Em thấy ba mẹ em đang đi tìm em. Cả các cô, các dì, các chú cũng đi tìm em. Em thấy ba em dạo này rất ốm. Mẹ em thì không muốn ăn nữa. Không khí gia đình em ngày càng nặng nề. Giờ ba mẹ em phải làm sao khi mà họ chỉ có mỗi mình em là con. Họ phải sống trong tuổi già mà không có con cái chăm sóc. Nếu họ biết em chết chắc chắn họ sẽ không sống nổi. Họ sẽ đau khổ mà khóc suốt cả cuộc đời.
            Nhìn thấy ba mẹ em ngày càng tiều tụy, em hận anh kinh khủng. Nếu có thể em muốn anh phải xuống địa ngục, phải nếm trải hết mọi cực hình, mọi đau thương nhất trên cõi đời này. Em muốn nhìn thấy gương mặt đau khổ của anh. Muốn nhìn thấy anh và gia đình anh phải chịu đau khổ hơn cả ba mẹ em bây giờ nữa. Em tin trên thế gian này còn có nhân quả. Em tin rồi đây anh sẽ phải chịu trách nhiệm trước những hành động dã man của anh.
            Rồi người ta tìm kiếm, công an vào cuộc điều tra, mọi chuyện ngày một sáng tỏ theo chiều hướng đúng như những gì đã diễn ra. Anh bị bắt. Cô bạn gái của anh cũng bị bắt vì tội đồng lõa. Anh đứng trước vành móng ngựa mà không hề có chút ăn năn. Gương mặt anh lạnh băng giống y như lúc anh giết em. Cái lạnh của một kẻ máu lạnh mang thân thể một con người nhưng lại ẩn chứa trái tim và linh hồn một con quỷ dữ. Em không thể nào ngờ được sự lạnh lùng và trái tim ác quỷ của anh nó đáng sợ như vậy!
            Ba mẹ anh cũng rất đau khổ khi nhìn thấy đứa con trai duy nhất giỏi giang đứng trước vành móng ngựa và chuẩn bị mang một án tử hình. Mẹ anh cũng ngất lên ngất xuống không kém gì mẹ em. Ba anh còn qua nhà em van xin gia đình em bãi nại cho anh. Thật nực cười với hành động ích kỷ đó của ba anh! Ba mẹ em đã phải mất mát quá lớn, đau đớn đến tột cùng khi nhìn thấy con mình chết mà thân thể không được nguyên vẹn. Còn cái đau đớn, mất mát nào hơn cái mất mát mà ba mẹ em phải chịu đựng không? Vậy mà ba anh còn mặt mũi nào van xin gia đình em sao? Chẳng khác nào làm khơi gợi nỗi đau quá đỗi ấy của ba mẹ em. Em ước gì họ nghe được em nói. Để em thét vào mặt họ rằng “Con trai của ông bà là một con quỷ dữ. Những gì hắn ta làm đáng phải bị trừng phạt còn hơn thế nữa. Ông bà đừng bao giờ sang làm phiền ba mẹ tôi!”. Nhưng tất cả đều vô ích.
            Anh không hề biết ăn năn, không hề biết hối lỗi cho hành động dã man của mình, mà còn viết thư xin được ân xá. Vì sao chứ? Anh là một kẻ độc ác, tội lỗi, bệnh hoạn nhất mà em từng biết. Em không tin rằng với tội ác của anh, người ta lại ân xá cho anh. Anh phải nhận lãnh hậu quả cho hành động của mình và phải chịu đau đớn khi nhìn thấy người thân của mình vật vả vì mình. Gia đình anh sẽ phải gánh chịu những tai họa lớn nhất do chính anh mang lại. Vì anh chưa bao giờ và chưa một lần nhìn thấy cái sai của mình.
            Phiên tòa cuối cùng cũng kết thúc với bản án tử hình dành cho anh. Có trốn tránh, có cố gắng làm bằng mọi cách thì đó cũng là bản án xứng đáng nhất dành cho anh. Mặc dù anh đã làm cho em vong hồn phiêu bạt suốt một thời gian dài vì thi thể bị vất vưởng, mặc dù em còn muốn phanh thây anh ra thành trăm mảnh nhưng dẫu sao anh phải trả cái giá cho hành động của mình thì em cũng cảm thấy mình được an ủi. Ngày xử tử anh cũng đã được định sẵn. Em cảm thấy linh hồn mình cũng có chút nhẹ nhõm.
            Em đi một vòng trước khi em chính thức rời khỏi dương gian để chuẩn bị cho kiếp luân hồi của mình. Em về thăm ba mẹ. Mẹ đang nằm ngủ mà nước mắt mẹ vẫn còn đọng nơi khóe mắt. Ba em thì cặm cụi se lại điếu thuốc dưới ánh đèn dầu leo loét. Ba mẹ em đã về quê và mang theo thi thể em về chôn cùng với ông bà. Nhìn ba mẹ mà lòng em đau như cắt. Sinh em ra, nuôi em lớn chưa có ngày nào được em chăm sóc thì em đã rời xa ba mẹ vĩnh viễn. Đứa con gái này chưa làm được gì cho ba mẹ mà chỉ toàn làm cho ba mẹ lo từ lúc sinh ra cho đến lúc chết. Chữ hiếu còn chưa thực hiện được thì làm sao mà em có thể rời khỏi chốn dương gian này đây?
            Em ngồi sát lại bên cạnh ba. Lúc trước, ở quê, ba em hay nhờ em se thuốc cho ba. Em chưa lần nào ngồi se thuốc cho ba cả mà chỉ toàn chạy đi chơi với bạn bè trong xóm. Ba chỉ biết nhìn theo cười xòa mà không trách em câu nào. Vậy mà giờ em muốn được se thuốc cho ba thì đã không thể làm được nữa rồi!
            Bỗng nhiên em thấy điếu thuốc trên tay của ba ươn ướt. Ba đang khóc? Giọt nước mắt rơi thấm vào điếu thuốc làm nó ướt nhẹp. Lần đầu tiên em thấy ba khóc. Ba khóc mà ba không ngẩn đầu lên. Dường như ba sợ ai đó thấy ba đang khóc vậy! Rồi ba lẩm bẩm “Con nhỏ thiệt tội! Chắc giờ nó cô đơn và lạnh lẽo lắm! Từ nhỏ luôn được yêu thương mà!”. Rồi ba chép chép miệng, lấy tay lau nước mắt “Thôi! Con gái cứ an lòng! Ba ngày ngày cầu siêu cho con để con mau chóng đầu thai thành kiếp khác đặng được ở trong gia đình sung sướng hơn, được có cuộc sống tốt hơn. Chứ làm con ba mẹ chi mà giờ phải ra nông nổi này hả con?”. Em bật khóc! Tại sao ba phải tự trách mình chứ? Lỗi này đâu phải lỗi của ba đâu!
            Nhìn thấy ba như vậy em đau lòng lắm! Nhưng nếu em không đi thì em sẽ vất vưởng trở thành hồn ma không siêu thoát. Ba em mà biết chắc sẽ lại càng đau lòng hơn. Em không muốn sau này khi ba mẹ chết đi nhìn thấy em vẫn còn vương vấn nơi trần gian. Em quyết định đi! Có lẽ ba mẹ rồi sẽ quen dần cuộc sống không có em dẫu biết rằng mất mác và nỗi đau của ba mẹ không gì có thể làm nguôi ngoai được nhưng em nghĩ, chỉ cần ba mẹ biết rằng người gây ra tội lỗi đã phải trả giá rồi! Mọi chuyện rồi cũng sẽ trôi qua! Ban đêm tối tăm cũng sẽ phải lùi lại cho một ngày tươi mới bắt đầu!
            Trước khi đi, em quỳ xuống xin lỗi ba mẹ vì đã bất hiếu ra đi trước ba mẹ, cầu xin ba mẹ tha thứ và sống tốt nốt quãng đời còn lại. Em sẽ đi luân chuyển một kiếp người mới. Hy vọng rằng em sẽ có được một cuộc sống trọn vẹn và hạnh phúc như ba em mong muốn! Và em mong rằng ở những kiếp người khác của mình, em sẽ không phải gặp kẻ độc ác và có linh hồn quỷ dữ như anh!
            Tường Loan
            Hãy hướng về phía mặt trời mọc bóng tối sẽ khuất sau lưng anh.

            Comment


            • #36
              Thu về




              Phố. Vào sáng tinh sương đã bắt đầu có từng ngọn gió se se lạnh trôi về . Cảm nhận đầu tiên là mùa thu len lén đi qua nơi vùng nắng gió. Nhất là khi bên ly ca` phê vỉa hè có con phố nhỏ lúc ban mai yên tĩnh để mông lung suy tưởng. Thật nhẹ nhàng như không hề biết , thoáng lãng đãng như sương sớm nhưng cũng dễ cảm nhận vì cái lạnh bất chợt một chút, se se một chút rồi sau đó là nắng chao chát ban trưa , hanh nồng ban xế , ngột ngạt khi chiều dần tắt . Để một sớm ban mai bất chợt nhận ra mùa thu về ngang đường phố nhỏ.
              Thu trên những con đường ở phố nhỏ này sẽ qua nhanh , nhanh như những giọt mưa Ngâu tháng bảy trôi về để có người sẽ chưa nhận biết vì sự chuyển mùa thì mưa đổ về trắng trời sau đợt sương sa đặc quánh. Có lần và cũng nhiều lần , chẳng hiểu sao tôi và các bạn tôi luôn luôn gặp nhau vào những ngày đầu thu , giữa thu và cả cuối thu phương bắc.Cả bọn tứ phương ngồi tề tựu nơi quán cóc vỉa hè tận LT , đứa gọi cốc chè chén và quơ điếu cày rít sòng sọc , nhả khói vào ban chiều tĩnh lặng . Đứa gọi đia rượu làng Vân và quờ tay vào đĩa lạc nguyên vỏ để nhẩn nha mà nghe thu về trong dịu nhẹ hương hoa sữa rồi rủ nhau sang phố HBT dưới tán sấu kề góc đường râm mát mà nghe nhạc TCS , nhạc PQ bên ly cafe đen đậm. HN trời dịu dù ban trưa trời nóng ngột ngạt nhưng gió thì đổ về lao xao cành lá , ào ạt tuôn đổ , ào ạt cuốn đi . Đến Cổ Ngư nhớ trịnh da diết thương cây cơm nguội vàng , cây bàng lá đỏ , rờn rợn một thoáng tây hồ có loài sâm cầm nhỏ vỗ cánh mặt trời.Mùa này những cây cơm nguội trên yên phụ chuyển màu của thu nhưng hàng cây cơm nguội phố LTK lại lao xao trong nắng vàng mật . Không như trong nam , cây cơm nguội mọc từng bụi đan dày theo những mương nước , dòng kênh dập dờn hoa trắng và từng chùm trái nhỏ lắt lay nhỏ bằng đầu đũa , có lẽ nó chỉ mang tên loài cây địa phương khó xác định và không thể gợi tả điều gì. Thu xứ bắc hiển hiện rõ nét trên những con đường đầy bóng nắng ban ngày , đầy sượng trôi dịu dàng vào đêm , khuya nghe rõ tiếng lá rơi trên thềm vắng, tiếng rao cốm nóng của người gánh hàng rong qua con phố nhỏ , tiếng chổi của người quét rác khuya nhẹ từ rất sớm trong ánh đèn đường . Và thu xứ bắc trên con thuyền từ mạn cầu long biên mờ mịt sương mù thả trôi theo dòng nước lặng tờ , như đậm đặc cả một không gian tĩnh lặng , như có như không trong ánh sáng chập chờn từ cây đèn bão , lạnh của thu thật gần và cũng thật xa cứ gờn gợn theo con nước hòa trong tiếng nói , tiếng cười rúc rích của bạn , trong vệt đen mờ của đôi bờ quạnh vắng triền bải sông H không tiếng gõ cá mạn thuyền.
              Dung nhan thu hiển hiện bên hồ G ban mai như thiếu phụ buồn ngồi xõa tóc đếm thời gian trong bóng nắng chiếu sắp qua khung cửa sổ , vương vương rèm tơ của chuỗi hoa lộc vừng , mỏng manh từng cành liễu rũ hòa tiếng cười khe khẽ trôi trên mặt hồ sương giá in đọng những tòa cao ốc mờ mờ sương sa phủ đầy , phủ đầy trong hư ảo ...Thu in trên những viên gạch vào văn miếu ,nắng xuyên qua tán lá nhỏ giọt lung linh trên mặt hồ , trên chiếc áo dài trắng của cô bé nữ sinh HN đang thơ thẩn đếm bước trên hàng bia tiến sĩ . Đôi mắt đen nâu ấy cùng nhóm bạn qua hồ thiên quang tĩnh có đôi rồng chầu thời lý , trong hoang sơ của mảnh đất hình chữ nhật dáng chim loan sải cánh chợt vẳng tiếng chuông Bích Ung , tiếng mài mực tàu của cacc1 bậc giám sinh , nét mực long lanh trên tay thương xá sinh và tiếng trầm bỗng đâu đây đoạn kinh xuân thu nghe xa vắng rồi chợt ngừng khi chiếc lá vàng rơi nhẹ vào hồ nước gợn lăn tăn có lũ nhền nhện thi nhau chạy dài , gót chân son êm nhẹ như nước hồ thu không làm sao đông cánh sen nhưng làm sao suyến từng lũ ve đang râm ran ngừng tiếng rồi hòa nhịp với không gian se se nắng cuối thu vàng.
              Mỗi đứa đi về mỗi vùng , tạm biệt mùa thu phương bắc của gần ngàn năm tạo nên một TL hoai` cổ . để bây giờ , tôi và bạn chợt nhớ thu về trên hàng cây cơm nguội vàng , thấy cây bàng lá đổ , nhẩn nha hạt cốm xanh non để rưng rưng nhớ , thương thương tiếc , ngậm ngùi theo tiếng còi tàu vào buổi hoàng hôn trên ga HC mà về phương nam xa xôi . Sáng tinh sương nghe qua máy điện thoại "Em về gian san của em đây" nghe la` lạ đầy dấu yêu. Giang san la` tên gọi của tổ quốc , giang san la` đất nước đi qua lịch sử mấy ngàn năm dân tộc có bốn mùa va` giang san ấy khi lịch sử sang trang lại vào một mùa thu về , một mùa của thi ca nhạc họa . Nhưng giang san của em vừa kể , mùa thu sẽ trôi qua nhanh vì em ở tận cùng mảnh đất của phương nam tổ quốc , ở đó đang có nhiều cơn mưa đột ngột đến và đi chao nghiêng trên những cánh rừng tram` rừng đước . Ở đó em sẽ không có dịp dang tay đón từng cánh lá roi trong gió thu se bên những con đường có nhiều lá vàng . Còn nữa , bạn ở bên dòng Hàm Luông xứ dừa thì mưa cũng chao đổ trên từng con sóng, mùa này nước lũ lại lên dập dền từng đám lục bình tím chen trong mùa hao điên điển vàng chao chao trong gió sớm thu về. Bạn ở tận vùng Cao Nguyên khi thu về đã xuất hiện từng cơn giông tuôn nước ban chiều , trôi trôi từng đám bong bóng nước đỏ màu đất bazan , của sắc hoa cúc quỳ vàng trong thương nhớ trải rộng núi đồi. Bạn vùng TB thu về mây trắng la đà , sương dâng che kín núi đồi che cả thung sâu , lũng vắng bạt ngàn lau lách rì rào suối chảy . Thu Sài Gòn thì ì ầm sấm dội , bất chợt mưa bất chợt nắng vội vã vào những buổi chiều , vào những vũng nước trên mặt đường in dấu thu qua trong loang loáng bóng người lẫn từng dòng xe cộ và có những người như tôi ở vùng nắng gió dãi dầu thì thu càng sớm qua nhanh , như sáng nay ngồi nơi quán cóc vỉa hè sau những chuyến đi , sau những cuộc gặp đề huề để giờ ngồi nhìn bầu trơ`i , con đường , dòng xe cộ trước mặt và cả những khuôn mặt chợt nhớ chợt quên cùng nỗi bâng khuâng như mùa thu vừa đến và trôi đi hầu như không hề biết.
              Hãy hướng về phía mặt trời mọc bóng tối sẽ khuất sau lưng anh.

              Comment


              • #37
                Lặng lẽ yêu cô sưốt đời

                Trong đời thường có rất nhiều bất ngờ . Mối tình đầu của tôi cũng như vậy.
                Lúc đầu , tôi đâu biết , sau này , mãi sau này , tôi mới hiểu ra: mối tình đầu của tôi thật là một con đường ấm áp tình người , dẫn đến thất tình .
                Ngoài ra , điều làm bạn khó tưởng tượng nhất , là chuyện thất tình của tôi giống như một bông hồng tươi đẹp.
                Mối tình đầu của tôi bắt đầu từ học kỳ một năm học đầu tiên ở trường trung học phổ thông . Bạn sẽ nói :"Sớm quá! Sớm quá!" Bạn nói như vậy , tôi hiểu , nhiều người cũng nói như vậy . Nhưng nếu bạn may mắn nhìn thấy cô , chắc bạn không nói như vậy nữa !
                Tôi rất hoang mang , không dám nhìn thẳng vào cô . Tôi không dám tin , phụ nữ trên thế gian này lại có một dung mạo và tình cảm như thế , có một giọng nói và tư thế đi lại như thế.
                Cô đã làm cho quãng đời học tập của tôi tồi tệ vô cùng . Song , tôi không mảy may trách cô , nếu có trách thì phải trách chính bản thân tôi . Thậm chí , tôi cũng giận mình , giận mình đã bước vào cuộc đời cô với tư cách một người học trò .
                Cô là giáo viên tôi , giáo viên ngữ văn, lại còn là giáo viên chủ nhiệm lớp.
                Cô vừa tốt nghiệp một trường đại học danh tiếng.
                Tôi rất thích cô , nhưng không dám nói . Thế mà cô lại nói trước .
                Cô nói :
                - Bài tập làm văn em viết rất hay , tôi mến em !
                Lòng tôi bỗng rối bời . Đột ngột quá , tôi không chuẩn bị tâm láy chút nào . Từ phòng làm việc của cô bước ra , tôi muốn khóc .
                Thời gian ấy , tôi chẳng những viết tập làm văn hay , mà các môn học khác cũng đều rất tốt . Sau đó thì không ổn. Học kỳ hai , kết quả học tập của tôi sút kém , trượt dốc thậm tệ . Không ổn , tôi không học được nữa . Tôi ăn không ngon , ngủ không yên . Trên lớp tôi chẳng nghe thấy gì . Tôi chỉ có thể nghe một giọng nói : giọng nói của cô .
                Cô nói :" cô mến em "
                Cô nói :" cô mến em "
                Tôi như người mất hồn , chắ c là cô đã cảm thấy điều gì . Đầu tiên, cô làm chức trách của một giáo viên chủ nhiệm lớp . Cô liên tục tìm tôi nói chuyện . Cô truy vấn tôi , truy bức tôi . Tôi không nói gì , cúi thấp đầu , mặt đỏ lựng ."Chuyện gì thế này , Chuyện gì thế này , em có biết chuyện gì không?"
                Tôi rất buồn , rất buồn.
                Lần cuối cùng , rõ ràng là cô đã nổi giận . Đúng thế ! Cô rất giận.
                Cô nói :" Em không được đuà giỡn với tiền đồ của mình !"
                Cô hỏi: "Hay là em yêu người con gái nào rồi ? Em nói đi , cô ta là ai?"
                Nghe cô nói vậy , tôi cũng rất tức .Tôi ngẩng đầu lên nhi`n thẳng vào mắt cô.
                Nhìn vào mắt cô , tôi nói :
                - Là cô! Em yêu cô!
                Cô ngớ người ra . Cô ứa nướ c mắt . Nước mắt cô như những giọt sương trên cánh một bông hoa sen . Mùa đông bỗng nhiện ập đến , không khí thay đổi nhanh , lạnh giá và nặng nề . Tôi như một con cá bất hạnh , bị đông cứng trong băng . Tôi có thể thấy phương hướng của tình yêu , song tôi không còn sức bơi nữa.
                Ngay hôm sau , tôi nhận được một bức thư của cô , một bức thư tình.
                Sau đó , tôi còn thường xuyên nhận được thư của cô , tất cả đều là thư tình.
                Trong thư cô bảo tôi: Cô mến em , cô mến em thật . Cô mong tôi có thể thi đỗ vào một trường đại học danh tiếng . Nếu thi đỗ , cô sẽ càng mến tôi hơn , cô sẽ mến tôi suốt đời .
                Tôi thích nghe cô nói như vậy . Tôi cũng thường xuyên viết thư cho cô , nói với cô : Em muốn đến trường cô hồi cô học đại học , em nhất định phải đến trường cô hồi cô học đại học!
                Tư tưởng , tình cảm của tôi dần dần ổn định . Đến năm cuối trung học phổ thông , tôi trở thành học sinh giỏi nhất trường.
                Tập làm văn của tôi cũng ngày càng hay hơn . Tôi nói với cô : Sau này , tôi muốn làm một nhà văn .
                Cô cưới . Khi cười , cô rất giống một bông hoa hồng điều rung rinh trước làn gió nhẹ.
                Đúng mùa hè ánh nắng chói chang ấy , tôi đến trường ngày trước cô học . Cô vui mừng tiễn tôi đến ga xe lửa . Trước khi lên xe , cô còn hôn nhẹ lên mặt tôi.
                Tôi suýt nữa chóang váng ngã xuống đường.
                Tôi mau chóng hiểu ra : Khi mối tình đầu vừa hé mở , tôi mất tình yêu .
                tôi nhận được thư của cô . Một phong thư rất dài , rất dài , vượt qua độ dài mà tình cảm của tôi có thể chịu đựng.
                Trong thư , cô bảo tôi , năm xưa , khi tôi nói "Em yêu cô " thì cô đang cùng người yêu chuẩn bị kết hôn . Người yêu của cô là một bạn thời đại học . Tình cảm của họ rất thắm thiết . Vì tôi , cô đã lùi ngày cưới , lùi hết lần này đến lần khác . Cô thuyết phục người yêu của mình không nên đến trường tìm cô. Cô nói , hiện nay cô đã là một cô dâu rất hạnh phúc . cô muốn tôi thông cảm , tha lỗi cho cô...
                Làm sao có thể như thế được chứ ?
                Tôi thở dài , mở cánh cửa sổ , ngẩng mặt nhìn bầu trời đêm ngôi sao Bắc Đẩu sáng lấp lánh.
                Lẽ ra tôi phải xin cô tha lỗi mới đúng chứ!
                Tôi trải qua một đêm dài không ngủ . Trước mắt tôi cứ lóe sáng mãi ngôi sao Bắc Đẩu rực rở.
                Cô nói :" Em đừng buồn , tôi sẽ lặng lẽ yêu em , yêu em suốt đời!"
                Tôi cũng vậy. Tôi cũng sẽ lặng lẽ yêu cô suốt đời . Cô giáo có nghe thấy không?
                Hãy hướng về phía mặt trời mọc bóng tối sẽ khuất sau lưng anh.

                Comment


                • #38
                  Sáu thủ thuật làm chủ thời gian theo lời Phật dạy (Lama Surya Das)


                  Hầu như tất cả mọi người đều than phiền là họ không có đủ thời gian. Nhưng tất cả thời gian đã tiêu tốn vào đâu? Tại sao những công cụ tiết kiệm sức lao động và các phương tiện đi lại, truyền thông nhanh hơn của nhân loại không giải phóng chúng ta?

                  Hoặc ít nhất là cung cấp cho chúng ta khoảng thời gian rảnh rỗi để thực hiện những điều mà chúng ta muốn và cần phải làm, hoặc chỉ đơn giản là làm chậm lại và tận hưởng những gì chúng ta đã làm việc rất khó khăn để tạo ra chúng, tại sao lại không được?

                  Thực ra, không phải chúng ta thiếu thời gian, mà là thiếu sự tập trung, sự tỉnh giác và không biết thiết lập tính ưu tiên. Chúng ta phải thay đổi không gian trong nhịp sống của mình - đánh thức mình bằng cách chuyển sang một cách tồn tại khác. Chúng ta có tất cả các thời gian trên thế giới. Nó hoàn toàn tùy thuộc vào chúng ta, tùy vào cách chúng ta chọn để sử dụng nó ra sao.

                  Tạo ra không gian trong nhịp sống của mình

                  Chánh niệm là nhân tố cốt lõi trên con đường đưa đến sự giác ngộ, tỉnh thức của Đức Phật. Tuy nhiên, điều này không có nghĩa là đề cao bản thân hoặc là sự thoái lui trước sự tự ý thức của một thiếu niên về câu hỏi “Với tôi thì sao?”; mà là sự nhớ đến việc ghi nhớ và luôn sống trong sự ý thức về những gì chúng ta thật sự đang làm ngay trong giây phút này.

                  Căn bệnh thời gian (time-sickness) là một căn bệnh phổ biến hiện nay. Mọi người nói rằng họ muốn sống chậm lại, muốn sống hài hòa với thiên nhiên hơn và muốn sống khỏe, sống một cách lành mạnh. Nhưng ai là người biết cách để thực sự sống được như thế? Ai có sẵn liều thuốc thời gian (time-medicine), và ai là người đã sẵn sàng, sẵn lòng và có thể sống như thế? Sự tỉnh thức là nhân tố thiết yếu trong cuộc hành trình tuyệt vời này, nó sẽ đem đến cho chúng ta một bức tranh lớn hơn, cũng như những chi tiết trong từng phút giây trên lộ trình ấy.

                  Nắm giữ bản thân trước khi những thứ khác nắm giữ ta

                  Annie Dillard đã viết: “Cách chúng ta sử dụng thời gian trong ngày chính là cách chúng ta sống trong cuộc đời”. Sự lựa chọn là hoàn toàn tùy thuộc ở ta. Chúng ta có thể học cách nắm giữ bản thân trước khi những thứ khác nắm giữ và trói buộc ta. Hãy cố gắng thực tập chánh niệm - nhìn nhận mọi sự vật, hiện tượng một cách có ý thức và không hề đánh giá, phê phán - đối với mọi thứ ta làm, ta nói và ta suy nghĩ trước khi ta phản ứng một cách mù quáng.

                  Nói cách khác, hãy tạm dừng lại và xem xét. Bạn có thực sự muốn chơi trò chơi Angry Birds (một trò chơi điện tử trên máy vi tính), hoặc là chơi đùa với các con trong năm phút? Bạn có thực sự xem chiếu lại của một chương trình truyền hình hay mà không phải là lần đầu tiên xem, hoặc dành một nửa giờ đồng hồ để thực tập thiền? Vùi đầu vào mạng internet, hoặc gối đầu trên gối và có được một giấc ngủ ngon? Với chỉ một khoảnh khắc của sự chú ý sáng suốt, chúng ta có thể nâng cao chất lượng sống trong mỗi phút, mỗi giờ, và cuối cùng là toàn bộ cuộc sống của chúng ta.

                  Định hình lại ý thức của mình

                  Đôi khi chỉ cần sự định hình lại quan điểm, ý nghĩ của chúng ta một cách đơn giản là đã có thể làm thay đổi cuộc sống của ta.

                  Tôi nhớ rõ rằng, khi tôi có ý thức và tập trung chuyển đổi công việc thật là chán phèo, dắt chó đi dạo hai lần một ngày, thành một khoảng thời gian đáng sống, và thế là nó đã trở thành khoảng thời gian tốt đẹp nhất trong ngày của tôi.

                  Con chó Lili lông vàng, người bạn đồng hành trung thành của tôi đã giúp tôi định hình lại việc dắt chó đi bộ như là việc thiền hành. Tôi có thể chan hòa với thiên nhiên, hòa mình vào thế giới, chan hòa với những người hàng xóm của tôi, và với bản thân tôi, phát triển một thái độ bao dung hơn, và thậm chí là có được một bài tập thể dục nhẹ.

                  Tất cả những thứ đó chỉ cần một sự điều chỉnh nhỏ trong ý thức và quan điểm của ta mà thôi. Tôi gọi điều này là “định hình lại ý thức”. Đấy là một việc làm khá dễ dàng, thoải mái và cực kỳ bổ ích.

                  Làm chủ cơn giận một cách có chánh niệm

                  Học để biết sử dụng cái mà tôi gọi là “cái nêm của sự tỉnh giác”. Đưa sự tỉnh thức của ta vào giữa những ý nghĩ, lời nói và hành động của mình - những kích thích bên ngoài - và sự phản ứng bên trong của ta. Nếu có ai đó làm cản trở bạn trong lúc đi đường, hãy dừng lại một cách có ý thức và để cho nó qua đi, đừng bám víu vào cơn thịnh nộ khi bạn lái xe và đừng để cho hành động của người khác đánh cắp thời gian của bạn.

                  Đây là sự thực tập đơn giản về sự không chấp thủ - nó giống như việc quay trở về với hơi thở một lần nữa, một lần nữa và một lần nữa trong thiền định - có thể rất là hữu ích, bởi vì nó giải thoát chúng ta khỏi sự tức giận, hối tiếc và cảm giác tội lỗi, và cuối cùng là giải phóng thời gian của chúng ta.

                  Đấy chính là trọng tâm của điều mà tôi gọi là “làm chủ cơn giận một cách có chánh niệm”, và có thể được áp dụng để ứng xử với bất kỳ loại cảm xúc nào.

                  Tự hỏi: Liệu nó có xứng đáng để tôi dành thời gian không?

                  Đây là một câu hỏi đơn giản, nhưng tự hỏi như thế sẽ giúp ta chuyển đổi thời gian bị lãng phí thành thời gian được sử dụng một cách hữu ích. Tại sao chúng ta không tiết kiệm và đầu tư thời gian một cách cẩn thận như chúng ta đã làm đối với tiền bạc, vì thời gian có giá trị hơn và không thể thay thế được? Thay vì thế, chúng ta thường cho thời gian trôi qua. Chúng ta phí phạm, lãng phí và giết chết nó. Tất cả chúng ta đều làm tốt trong việc xem xét sự cân bằng giữa nhu cầu thực tế của mình và sự tham lam, niềm đam mê. Chúng ta có thường trả lời ‘vâng’ đối với những thứ mà chúng ta không muốn không? Thay vì nói ‘vâng’ với chính mình, chúng ta nói ‘không’ một cách khéo léo đối với những nhu cầu và những mong muốn vô lý.

                  Thời gian là thứ mà chúng ta tạo ra. Thời gian của ta là thuộc của riêng ta. Việc xem vô tuyến hay lướt net hàng giờ có thực sự làm cho ta hạnh phúc hơn hay tốt hơn không? Chúng ta đang sống trong thời đại có quá nhiều thông tin, nhưng biết về thế giới và người khác chỉ là kiến thức, biết về chính mình mới là trí tuệ. Hãy quán xét và tìm hiểu sâu hơn.

                  Dùng thời gian để tạo ra thời gian

                  Tôi nhận thấy rằng tôi có thể có tất cả thời gian trên thế giới nếu và khi tôi tập trung và chú ý đến những thứ quan trọng nhất và thực sự cần phải được thực hiện, và duy trì sự tỉnh thức cao độ trong quá trình thực hiện. Cho nên khi người ta hỏi tôi, tôi thường khuyên họ dùng thời gian để tạo ra thời gian cho bản thân họ và cho những giá trị chân chính và những thứ ưu tiên của họ.

                  Sự chủ định là tất cả mọi thứ: chú tâm một cách có chủ ý. Nên biết rõ ta đang ở đâu và nơi ta không trú ở - ở quá khứ và tương lai.

                  Thời gian là một đầy tớ tuyệt vời, nhưng lại là một vị chủ tồi tệ, bạn phải dùng thời gian để tạo ra thời gian, bằng cách chú tâm tạo ra không gian trong nhịp sống của mình. Hoặc là ngay bây giờ hay là không bao giờ, luôn như thế. Ai có thể có đủ khả năng để chờ đợi?

                  Tốt hơn chúng ta nên tỉnh thức đối với cuộc sống của mình, bằng cách tham gia một cách trọn vẹn vào những gì chúng ta đang làm ngay bây giờ, tỉnh giác đối với những lời nói, suy nghĩ và hành động của chúng ta.

                  Sống một cách có chủ ý với sự tỉnh thức có thể là một điều khó khăn, nhưng lại là một sự khó khăn hữu ích. Quay trở về với lối sống chạy theo thói quen thì dễ dàng hơn nhiều. Thật là hữu ích nếu ta thực tập nhớ về sự ghi nhớ, nhớ lại những thứ ta đang làm trong khi ta đang thực sự tiến hành.

                  Hãy dành ra một hơi thở để nghỉ ngơi nhằm làm tươi mới sự tỉnh thức đối với hiện tại, trở về với giây phút hiện tại và bắt đầu trở lại - tỉnh táo, sáng suốt, tập trung, bình tĩnh và tràn đầy sinh lực.

                  Sử dụng các phương pháp tỉnh thức với giây phút hiện tại đã giúp tôi tỉnh giác và tìm thấy chính mình trong lĩnh vực thiêng liêng trong chuẩn mực thời gian của Đức Phật, hiện tại thiêng liêng, và nhiều hơn nữa mỗi ngày.

                  Chúng cũng có thể giúp ích cho bạn, ngay bây giờ. Ai có thể có đủ khả năng để chờ đợi?
                  Hãy hướng về phía mặt trời mọc bóng tối sẽ khuất sau lưng anh.

                  Comment


                  • #39
                    TÔN GIÁO NÀO TỐT NHẤT ?

                    Đây là một mẫu đối thoại ngắn giữa Thần học gia người Brazil, Leonardo Boff, và Đức Đạt Lai Lạt Ma…


                    Tại một cuộc hội thảo bàn tròn về “Tôn giáo và tự do” có Đức Đạt Lai Lạt Ma và tôi cùng tham dự. Lúc tạm nghỉ, tôi hỏi ngài vừa tinh nghịch vừa tò mò:

                    “Thưa ngài, tôn giáo nào tốt nhất? ”

                    Tôi nghĩ ngài sẽ nói: “Phật giáo Tây tạng” hoặc “Các tôn giáo phương Đông, lâu đời hơn Ki-tô giáo nhiều”.

                    Đức Đạt Lai Lạt Ma trầm ngâm giây lát, mỉm cười và nhìn vào mắt tôi…

                    Điều này làm tôi ngạc nhiên vì tôi biết đây là một câu hỏi ranh mãnh.

                    Ngài trả lời:

                    “Tôn giáo tốt nhất là tôn giáo đưa anh đến gần Đấng tối cao nhất. Là tôn giáo biến anh thành con người tốt hơn”.

                    Để giấu sự bối rối của tôi trước 1 câu trả lời đầy khôn ngoan như thế, tôi hỏi:

                    “Cái gì làm tôi tốt hơn? ”

                    Ngài trả lời:

                    “Tất cả cái gì làm anh

                    Biết thương cảm hơn

                    Biết theo lẽ phải hơn

                    Biết từ bỏ hơn

                    Dịu dàng hơn

                    Nhân hậu hơn

                    Có trách nhiệm hơn

                    Có đạo đức hơn”.

                    “Tôn giáo nào biến anh thành như vậy là tôn giáo tốt nhất”.

                    Tôi thinh lặng giây lát, lòng đầy thán phục, ngay cả bây giờ, khi nghĩ đến câu trả lời đầy khôn ngoan và khó phản bác:

                    “Anh bạn tôi ơi! Tôi không quan tâm đến tôn giáo của anh hoặc anh có ngoan đạo hay không,

                    Điều thật sự quan trọng đối với tôi là cách cư xử của anh đối với người đồng đẳng, gia đình, công việc, cộng đồng và đối với thế giới.

                    Hãy nhớ rằng vũ trụ dội lại hành động và tư tưởng của chúng ta.

                    Quy luật của hành động và phản ứng không chỉ dành riêng cho vật lý.

                    Nó cũng được áp dụng cho tương quan con người.
                    Nếu tôi ở hiền, thì tôi gặp lành,
                    Nếu tôi gieo gió, thì tôi gặt bão.

                    Những gì ông bà nói với chúng ta là sự thật thuần túy.
                    Chúng ta luôn nhận được những gì chúng ta mong muốn cho người khác.

                    Hạnh phúc không phải là vấn đề số mệnh.
                    Đó là vấn đề lựa chọn.”

                    Cuối cùng ngài nói:

                    “Hãy suy tư cẩn thận vì Tư tưởng sẽ biến thành Lời nói,

                    Hãy ăn nói cẩn thận vì Lời nói sẽ biến thành Hành động,

                    Hãy hành xử cẩn thận vì Hành động sẽ biến thành Thói quen,

                    Hãy chú trọng Thói quen vì chúng hình thành Nhân cách,

                    Hãy chú trọng Nhân cách vì nó hình thành Số mệnh,

                    Và Số mệnh của anh sẽ là Cuộc đời của anh.

                    … và …

                    "Không có tôn giáo nào cao trọng hơn Sự thật."

                    ST.

                    _HGN_
                    Hãy hướng về phía mặt trời mọc bóng tối sẽ khuất sau lưng anh.

                    Comment


                    • #40
                      Chào năm mới
                      Attached Files
                      Hãy hướng về phía mặt trời mọc bóng tối sẽ khuất sau lưng anh.

                      Comment


                      • #41
                        Lý do ông già Noel chọn tuần lộc kéo xe

                        Nhân dịp mùa Giáng sinh 2012, giới thiệu đến bạn đọc 6 điều kỳ thú về loài tuần lộc - “người bạn đồng hành” cùng ông già Noel mang quà đến cho trẻ em.



                        6. Loài tuần lộc (thuộc họ hươu nai) có tên khoa học Rangifer tarandus. Những con tuần lộc hoang dã thường sống ở bán đảo Scandinavia (Bắc Âu) và Siberia (Nga). Ngày nay, chúng thường được thuần hóa để kéo xe cho con người. Tuần lộc trưởng thành cao khoảng 1m, cân nặng khoảng 170kg đối với tuần lộc đực và 90kg đối với tuần lộc cái.

                        5. Theo thống kê của Liên minh Bảo tồn thiên nhiên quốc tế, tuần lộc có thể di chuyển với chặng đường dài đến 5.000 km/năm - được mệnh danh là loài động vật có vú trên cạn thực hiện cuộc hành trình dài nhất thế giới. Riêng ở dưới nước thì danh hiệu này thuộc về loài cá voi lưng gù, bơi khoảng 8.000 km/năm để kiếm ăn trong mùa đông.

                        4. Bình thường loài tuần lộc di chuyển chậm, nhưng khi chạy nó có thể đạt tốc độ 80 km/giờ. Khi phát hiện động vật săn mồi, tuần lộc thường bắt đầu “chạy trốn” nước kiệu - chạy từ từ với cái đầu ngẩng cao và song song với mặt đất, còn cái đuôi thì lắc lư trong không khí. Một khi kẻ thù truy đuổi, nó sẽ phi nước đại một cách nhanh chóng.

                        3. Cơ thể tuần lộc được bao phủ bởi lớp lông có khả năng giữ không khí - cô lập với môi trường xung quanh, do đó “tài xế của ông già Noel” có khả năng chịu lạnh tốt.

                        2. Nhờ có cái túi khí lớn trong cổ nên những con tuần lộc đực thường “cất tiếng rống” với âm thanh nghe khàn khàn để chọn bạn đời trong mùa giao phối vào mùa thu. Sau khi sinh con vào mùa hè, tuần lộc cái mới gia nhập trở lại bầy đàn. Đối với con cái, túi khí cho phép chúng giao tiếp với con.

                        1. Vào cuối mùa giao phối (đầu tháng 12), tuần lộc đực sẽ bị rụng sừng. Trong khi đó, sừng tuần lộc cái vẫn tồn tại trong suốt mùa đông. Ngoài ra, trong mùa giao phối, tuần lộc đực tiêu hao năng lượng - chỉ còn 5% lượng mỡ dự trữ trong cơ thể, trong khi con số này ở tuần lộc cái là 50%. Lớp mỡ nhiều, giữ ấm cơ thể tốt, do đó tuần tộc cái chịu rét (có thể tới - 43 độ C) tốt hơn tuần lộc đực trong mùa Giáng sinh.

                        Đến đây, bạn đọc có thể trả lời câu hỏi tại sao ông già Noel chỉ chọn tuần lộc cái để kéo xe?
                        Hãy hướng về phía mặt trời mọc bóng tối sẽ khuất sau lưng anh.

                        Comment


                        • #42
                          Hoàng Phong Động - Đắc Đạo Thử Tinh

                          Hoàng Phong Động thâm u huyền bí, Hoàng Phong Đại Vương dùng yêu thuật kỳ quái nổi “trận gió vàng” làm mù mắt Tôn Hành Giả.
                          Hoàng Phong Đại Vương nguyên là Thử Tinh đắc đạo dưới chân núi Linh Sơn. Lén trộm chén dầu Lưu Ly của Phật Tổ, bị La Hán Kim Cang truy bắt nên trốn xuống trần gian. Có biệt tài thổi “trận gió vàng”, trận gió độc này làm mù mắt Đại Thánh. Năm đó, Linh Cát Bồ Tát núi Tu Di trong chuyến du sơn ngoạn thủy, thấy được tình cảnh của Đại Thánh nên đã chữa mắt và thu phục yêu quái. Bồ Tát thấy tội không đáng chết nên bảo Đại Thánh tha cho nó, bây giờ lại đi sát sinh tạo nghiệt. Bồ Tát ra lệnh, dù là phàm nhân hay cư sĩ chỉ cần hàng phục yêu vật sẽ được đắc đạo.

                          TÂY DU KÝ QUA CÁCH NHÌN CỦA NGƯỜI HỌC PHẬT

                          BÁT PHONG

                          Tâm còn tham đắm ái nhiễm là vì chấp cái giả ngã này nên đối với các cuộc thịnh suy, được mất, khổ vui v.v... làm xoay chuyển chúng ta hết quãng đời từ khi biết nhận thức cuộc sống cho đến lúc nhắm mắt. Chúng ta vì mê lầm phải bị những ngọn gió Bát phong thổi trôi lăn vào nơi ba nẻo sáu đường. Nếu không biết phản tỉnh định thần dùng trí tuệ sáng suốt để nhận xét tận gốc thì sẽ bị chúng sai khiến khó mà thoát ra được.
                          Đây xin lược dẫn ở hồi 20 - 21 nói về Bát phong.
                          Mấy thầy trò đang trên đường về tây thì gặp một yêu tinh đi tuần núi, rồi hai bên đánh nhau. Yêu tinh dùng phép gạt Tôn Hành Giả và hoá một ngọn cuồng phong bắt Đường Tăng về động... Tôn Hành Giả tìm đến động khiêu chiến... Do gặp phải tay yêu tinh Phong ma thổi một luồng gió độc làm mắt Tôn Hành Giả đau xốn, nước mắt cứ tràn ra nên phải đi tìm thuốc chữa... Sau đó gặp một ông già nói: "Gió ấy thổi ra trời đất tối, đá vỡ núi lở, mạng người gặp gió ấy thì không thể sống, trừ ra là thần tiên mới vô sự...". Tôn Hành Giả trở lại vào động tìm sư phụ, quan sát nghe trộm được lời yêu tinh nói chỉ sợ có Bồ Tát Linh Cát ngoài ra không sợ ai... Nên Tôn Hành Giả đến cầu Bồ Tát Linh Cát giúp... Bồ Tát cùng Tôn Hành Giả đến động... Tôn Hành Giả vào đánh dụ yêu tinh ra, Bồ Tát ở trên không ném Phi Long Trượng xuống và niệm thần chú, yêu tinh liền đầu phục hiện nguyên hình là con chuột lông vàng... Tôn Hành Giả tính giết, Bồ Tát ngăn lại nói: "Nó là con chuột tu ở chân núi Linh Sơn, vì trộm dầu đèn làm mờ tối nơi thờ cúng nên nó sợ trốn xuống đây làm yêu tinh. Hãy để tôi đem nó về trình đức Như Lai định tội...".
                          Lược dẫn một đoạn cho thấy Phong ma không phải ma gió mà chỉ cho Bát phong.
                          Trong nhà Phật có dùng danh từ Bát phong tức tám gió. Nghĩa là tám hình thức làm ngăn trở bước tiến của hành giả trên đường giác ngộ giải thoát.
                          Tám gió đó là:
                          1- LỢI: Được những cái lợi ích cho bản thân.
                          2.- SUY: suy hao, mất mát, tổn hại thất thoát.
                          3- HỦY: Là bị hủy nhục, khinh rẻ.
                          4- DỰ: Là đề cao, tán dương danh dự hay địa vị.
                          5- XƯNG: Là xưng tụng, khen ngợi.
                          6- CƠ: Là chỉ trích, bị đem những điều xấu vụng về ra cho mọi người biết.
                          7- KHỔ: Gặp những điều bất hạnh, những hoàn cảnh trái ngược làm đau khổ thân và tâm.
                          8- LẠC: Là vui mừng, hỷ hạ.
                          Trong tám gió này có thể nói chúng ta đều bị vướng phải hoặc ít hoặc nhiều một trong tám gió ấy. Ví như ta làm ăn được lợi một số tiền khá lớn hay trúng số chẳng hạn, lúc đó tâm có được bình lặng thản nhiên như mọi khi không? Hay là bối rối, bất an vì tính toán sẽ làm gì với cái lợi đã có? Hoặc có một việc không ai làm nổi mà mình làm được người ta tán dương khen ngợi thì có tự hào không, hay là vẫn bình thản ! Đó là nói những cái lợi, còn những điều thất bại, thất thoát hay bị hủy nhục, đau khổ thì chắc không làm sao tránh khỏi.
                          Đây nói tám gió do duyên bên ngoài đưa đến, tuy có trí tuệ nhưng chưa vượt qua, nếu không trí tuệ chắc phải khổ lụy nhiều, giống như Tôn Hành Giả bị yêu tinh thổi gió làm chảy nước mắt, là vì chưa biết được gốc gác của nó. Nếu một trong tám gió này thổi đến đối với người thường thì chắc phải khổ não, đôi khi còn tự vẫn nữa. Nên Ngô Thừa Ân viết: "Mạng người gặp gió ấy không sống, trừ ra là thần tiên có phép (người có trí) mới vô sự". Dù rằng có trí tuệ nhưng phải biết nó đối nghịch với đối tượng nào và từ đâu phát xuất thì nó mới quy phục, giống như yêu tinh đối nghịch với Bồ Tát Linh Cát và phát xuất từ chân núi Linh Sơn vậy.
                          Bồ Tát Linh Cát là chỉ cho sự sáng suốt lanh lợi tốt lành, ý nói là thời trí, tức là cái trí lanh lợi cấp thời để khi gặp nghịch cảnh bất thường đến liền hoá giải. Còn đọc câu thần chú là định tâm, khi sáng suốt và định tâm mới biết chúng từ Tâm chân thật hiện khởi (chân núi Linh Sơn). Nên Bát phong có là do tâm ta khởi động ái nhiễm dính mắc các pháp.
                          Ở đây cho thấy, tại sao Ngô Thừa Ân lại chọn con chuột mà không chọn con vật khác làm yêu tinh ở chân núi Linh Sơn? Bởi vì chuột là một con vật hay rón rén, lén lút sống trong bóng tối và rất sợ ánh sáng. Nên ở đây nói yêu tinh chỉ sợ Bồ Tát Linh Cát chứ không sợ ai. Còn núi Linh Sơn là nơi Phật ở chỉ cho Tâm chân thật. Nói yêu tinh ở dưới chân núi để ám chỉ Bát phong có là do tâm động. Khi tâm bất giác mê mờ hay lén lút trốn đi hướng ngoại bị trần cảnh mê hoặc, rời bỏ cội nguồn lang thang khắp chốn được tượng trưng bằng hình ảnh con chuột thành tinh. Nên trong kinh Pháp Cú nói: "Tâm phàm phu cứ lén lút đi một mình rất xa, vô hình vô dạng, như ẩn náu hang sâu, điều phục được tâm thì giải thoát khỏi vòng ma trói buộc".
                          Last edited by vertumnus; 12-02-2013, 05:39 AM.
                          Hãy hướng về phía mặt trời mọc bóng tối sẽ khuất sau lưng anh.

                          Comment


                          • #43
                            10 bản tình ca ngọt ngào của thập niên 1960

                            1. “Tell Laura I Love Her” – Ray Peterson (nghe ca khúc)

                            “…Tommy and Laura were lovers
                            He wanted to give her everything
                            Flowers, presents and most of all, a wedding ring…”

                            “…Tommy và Laura là một đôi tình nhân
                            Anh ấy muốn tặng cho cô ấy mọi thứ
                            Những bông hoa, những món quà và trên hết là chiếc nhẫn đính hôn…”



                            Một câu chuyện tình yêu buồn lãng mạn được kể qua những giai điệu du dương làm say đắm lòng người hơn nửa thế kỷ qua. Tell Laura I Love Her là lời của chàng trai có tên Tommy dành tặng cho người yêu Laura nhưng thông qua mẹ của cô. Tommy muốn trao tặng một chiếc nhẫn cưới thật tuyệt vời cho cô gái của mình nhưng để có tiền mua được nó, anh phải tham gia vào một cuộc đua xe. Một tai nạn khủng khiếp xảy ra và trong cơn hấp hối, Tommy chỉ kịp bày tỏ tình cảm của mình bằng một câu ngắn ngủi: “Nói với Laura rằng tôi yêu cô ấy”.

                            Lời ca của Tell Laura I Love Her giống như một cuốn tiểu thuyết, một bộ phim mà khi nghe tới đoạn kết, người nghe không khỏi bùi ngùi về một chuyện tình đẹp nhưng đầy bi kịch. Giọng hát phiêu bồng của danh ca Ray Peterson như đem tới trải nghiệm từng cung bậc cảm xúc tình yêu của Tommy và Laura.

                            2. “Stand by Me” – Ben E. King (nghe ca khúc)

                            “…When the night has come, and the land is dark
                            And the moon is the only light we will see
                            No, I won’t be afraid, oh, I won’t be afraid
                            Just as long as you stand, stand by me…”

                            “…Khi màn đêm buông xuống và mọi thứ chìm vào bóng tối
                            Khi ánh trăng là thứ ánh sáng duy nhất soi đường
                            Thì tôi cũng chẳng sợ hãi
                            Chỉ khi nào em còn bên tôi, đứng bên tôi…”



                            Ra đời từ năm 1961, giai điệu Soul/ R&B đầy tự sự trong ca khúc Stand by Me của Ben E. King đã làm thổn thức bao thế hệ người nghe. Bài hát này đến nay đã có hơn 400 bản cover, trong đó có cả những tên tuổi vĩ đại như Elton John hay John Lennon. Ca từ và giai điệu của Stand by Me, dù ở thời kỳ nào, cũng chưa bao giờ bị coi là cũ.

                            Nhạc phẩm này mang đến thông điệp rằng dù mọi thứ có sụp đổ trước mắt ta thì tình yêu vẫn là ánh sáng soi đường, đem tới những nghị lực phi thường để con người vượt qua mọi khó khăn. “Chỉ cần có em bên cạnh, tôi sẽ chẳng bao giờ khóc” – một câu hát nói lên tất cả tâm tư của người nghệ sĩ cũng như những ai đã và đang yêu.

                            3. “Can’t Help Falling in Love” – Elvis Presley (nghe ca khúc)

                            “…Wise men say only fools rush in
                            But I can’t help falling in love with you
                            Shall I say would it be a sin?
                            If I can’t help falling in love with you…”

                            “…Những người khôn ngoan cho rằng chỉ có kẻ ngốc mới lao vào tình yêu
                            Nhưng anh không thể ngăn mình yêu em
                            Liệu anh có thể nói đó là một điều tội lỗi hay không?
                            Khi không thể ngăn mình yêu em…”



                            Là một trong những ca khúc nổi tiếng nhất của Vua nhạc Rock & Roll – Elvis Presley, Can’t Help Falling in Love giống như một lời tỏ tình ngọt ngào nhất mà bất kỳ cô gái nào cũng mong muốn được nghe. Tình yêu luôn là một món quà đến rất bất ngờ và chẳng ai có thể đoán trước được lúc nào mình yêu.

                            Trong hơn 50 năm qua, ca khúc này đã được ghi âm với hàng trăm phiên bản khác nhau nhưng ở giọng hát của Elvis Presley, Can’t Help Falling in Love mới trở nên ngọt ngào, tê tái và da diết nhất. Vua nhạc Rock & Roll dẫn dắt người nghe đến với muôn vàn trạng thái của tình yêu một cách rất tự nhiên và đầy cảm xúc.

                            4. “Moon River” – Audrey Hepburn (xem video)

                            “...Moon river, wider than a mile
                            I'm crossing you in style some day
                            Oh, dream maker, you heart breaker
                            Wherever you're going, I'm going your way...”

                            “... Dòng sông trăng, rộng mênh mông
                            Em đã thoáng thấy anh vào cái ngày đó
                            Anh, kẻ gợi nên bao giấc mơ
                            Anh, kẻ làm tan nát bao con tim
                            Mọi nơi anh đi qua cũng là nơi em đặt chân đến...”



                            Moon River là nhạc phẩm chủ đề của bộ phim kinh điển Breakfast at Tiffany's, với diễn xuất của huyền thoại màn bạc Audrey Hepburn. Bà cũng chính là người đã thể hiện ca khúc này trong phim. Trường đoạn nhân vật Holly do Audrey Hepburn thủ vai ngồi bên khung cửa sổ, tay ôm chiếc đàn guitar và ngân nga giai điệu du dương của Moon River đã trở thành một trong những khoảnh khắc đáng nhớ nhất của lịch sử điện ảnh thế giới.

                            Giai điệu ấm áp, nhẹ nhàng với những âm điệu mượt mà và ca từ đậm chất thơ của nhạc phẩm này đã quyến rũ bao người nghe trong suốt hàng thập kỷ qua. Một bản thu âm Moon River cũng rất nổi tiếng nữa là của Andy Williams.

                            5. “And I Love Her” – The Beatles (xem video)

                            “…I give her all my love
                            That’s all I do
                            And if you saw my love
                            You’d love her too
                            I love her…”

                            “…Tôi trao cho cô ấy tất cả tình yêu
                            Đó là những gì tôi có thể
                            Nếu bạn nhìn thấu được tình yêu của tôi
                            Bạn cũng sẽ có cảm nhận như thế
                            Tôi yêu cô ấy…”



                            Mang sắc thái trầm buồn và hơi ủy mị nhưng And I Love Her lại là một trong những sáng tác nổi tiếng nhất của Paul McCartney. Ca khúc này được cho là của Paul viết tặng cho người tình 8 năm, Jane Archer – một diễn viên của thập niên 1960. Xung quanh And I Love Her có rất nhiều giai thoại nhưng chỉ biết rằng trải qua năm tháng, bài hát thứ năm trong album A Hard Day’s Night đã có một dấu ấn khó phai nhòa trong tâm trí của nhiều thế hệ.

                            Dẫn dắt người nghe bằng tiếng guitar mơ màng và tiếng trống mộc mạc, And I Love Her đơn giản là một tình yêu mà ta chẳng thể gọi tên mà chỉ có thể cảm nhận bằng cả trái tim.

                            6. “Unchained Melody” – The Righteous Brothers (nghe ca khúc)

                            “…Oh, my love, my darling
                            I've hungered for your touch
                            A long, lonely time
                            And time goes by so slowly
                            And time can do so much
                            Are you still mine?...”

                            “… Hỡi người yêu dấu
                            Anh khao khát biết bao khi có em bên cạnh
                            Thời gian đã qua thật dài và cô đơn
                            Và từng giây phút cứ trôi đi chậm hơn
                            Nó có thể làm được nhiều điều hơn thế
                            Anh tự hỏi đến lúc đó em có còn là của riêng anh?...”



                            Là một trong những bản tình ca hay nhất của thế kỷ 20, Unchained Melody gắn liền với bộ phim kinh điển Ghost (Oan hồn) có sự tham gia của Patrick Swayze và Demi Moore. Lần đầu tiên xuất hiện vào năm 1965 qua giọng hát của nhóm nhạc The Righteous Brothers, những giai điệu sâu lắng của ca khúc này đã làm rung động lòng người.

                            Lời ca của Unchained Melody đọng lại trong tâm trí người nghe về cảm xúc thăng hoa của tình yêu. Không còn khoảng cách về không gian, thời gian mà chỉ còn đó hai tâm hồn đồng điệu đang hòa quyện vào làm một.

                            7. “When a Man Loves a Woman” – Percy Sledge (nghe ca khúc)

                            “…When a man loves a woman
                            Can’t keep his mind on nothin’ else
                            He’d trade the world
                            For a good thing he’s found…”

                            “…Khi một người đàn ông yêu một người phụ nữ
                            Anh ta chẳng thể nghĩ thêm được điều gì khác
                            Anh ấy sẵn sàng đánh đổi cả thế giới
                            Cho thứ tuyệt vời nhất mà mình tìm thấy…”



                            Đúng như tên gọi, When a Man Loves a Woman là một lời thủ thỉ với tâm trạng khi yêu của phái mạnh. Khi một người đàn ông tìm thấy tình yêu, chẳng điều gì có thể ngăn được anh ta làm mọi thứ để chiều lòng người phụ nữ của cuộc đời mình. Đôi khi phụ nữ có thể đem tới cho đàn ông thật nhiều đau khổ, thất vọng hay đùa giỡn với người yêu như một kẻ ngốc.

                            Tuy nhiên, tình cảm chân thành luôn là thứ sẽ chẳng bao giờ thay đổi bởi khi yêu thực sự, đàn ông sẽ đánh đổi tất cả cho món quà tuyệt vời nhất mà mình có được – phụ nữ. When a Man Loves a Woman được ra mắt lần đầu tiên vào năm 1966 qua giọng ca của Percy Sledge. Bản cover nổi tiếng nhất là của nam danh ca Michael Bolton năm 1991.

                            8. “Can’t Take My Eyes off You” – Frankie Valli (nghe ca khúc)

                            “…I love you baby, and if it's quite all right,
                            I need you baby to warm my lonely night.
                            I love you baby.
                            Trust in me when I say…”

                            “…Anh yêu em, liệu đó có phải là một mong ước quá xa vời,
                            Anh cần em để sưởi ấm tâm hồn anh những đêm dài băng giá.
                            Anh yêu em, hãy tin anh vì những lời anh nói đều xuất phát từ tận đáy lòng…”



                            Bản tình ca từng được dịch ra nhiều thứ tiếng và được hàng trăm nghệ sĩ nổi tiếng trên toàn thế giới hát lại. Phiên bản gốc của Can’t Take My Eyes Off You do nam danh ca Frankie Valli (cựu thành viên của nhóm The Four Seasons) ghi âm lần đầu vào năm 1967. Ngay lập tức ca khúc này được yêu thích trên khắp thế giới và làm đắm say biết bao thiếu nữ.

                            Giai điệu của Can’t Take My Eyes off You nhẹ nhàng nhưng chứa chan sự ấm áp, cảm xúc tình yêu. Nếu một chàng trai muốn tỏ tình với một cô gái vào ngày lễ tình nhân Valentine, đây là bài hát thích hợp nhất mà có thể thay cho mọi lời nói, mọi món quà.

                            9. “Rain and Tears” – Aphrodite’s Child (xem video)

                            “…Rain and tears are the same
                            But in the sun
                            You got to play the game
                            When you cry in wintertime
                            You can’t pretend
                            It’s nothing but the rain…”

                            “…Nước mưa chẳng thể hóa giải nỗi đau
                            Có ai từng thấy mưa trong nước mắt
                            Nước mắt lẩn trốn trong cơn mưa
                            Để chẳng ai có thể nhận ra nước mắt hay là mưa…”



                            Bản Rock Ballad với phần lời ca đầy chất thơ của nhóm Aphrodite’s Child mang tới những ký ức tình yêu đặt trong khung cảnh dưới trời mưa. Khi nước mắt hòa vào những giọt mưa, nỗi buồn xa thẳm cũng trở nên thi vị hơn. Rain and Tears có những giai điệu mà hầu như ai khi nghe cũng cảm thấy có chút gì đó thân quen, như từng bắt gặp ở đâu đó, giống như những hoài niệm bất chợt trở về trong một chiều mưa tầm tã.

                            Giai điệu lắng đọng, buồn bã nhưng đầy ấm áp của Rain and Tears như chạm sâu vào tận cùng cảm xúc người nghe và mang tới một cảm giác bình yên lạ thường. Những cơn mưa sẽ khiến cho những giọt nước mắt được nhẹ nhàng hơn. Tình yêu, đôi khi cũng có nhiều đau khổ, nhưng luôn luôn làm thổn thức những ai từng yêu và từng khóc vì nó.

                            10. “My Cherie Amour” – Stevie Wonder (nghe ca khúc)

                            “…My cherie amour, lovely as a summer day
                            My cherie amour, distant as the milky way
                            My cherie amour, pretty little one that I adore
                            You’re the only girl my heart beats for
                            How I wish that you were mine…”

                            “…Người tình tuyệt vời của anh, dễ thương như một ngày nắng hè
                            Người tình tuyệt vời của anh, xa xôi như dải ngân hà
                            Người tình tuyệt vời của anh, cô gái nhỏ mà anh tôn thờ
                            Em là cô gái duy nhất khiến trái tim anh thổn thức
                            Anh khao khát em là của anh…”



                            My Cherie Amour, với tên ban đầu là Oh My Marcia được ghi âm từ năm 1966 và là ca khúc mà danh ca Stevie Wonder dành tặng bạn gái mình khi đó có tên Marcia. Tuy nhiên, sau khi chia tay, Stevie đã đổi cụm “my Marcia” thành “cherie amour” (tiếng Pháp là “người tình tuyệt vời”) và phát hành vào năm 1969.

                            Chất giọng trầm ấm của anh thổi hồn vào ca khúc này những cảm xúc ngây ngất, nồng say của một chàng trai đang chìm đắm trong tình yêu. Sau gần 50 năm, My Cherie Amour vẫn là bản nhạc lãng mạn phổ biến và được yêu thích ở nhiều đám cưới.
                            Hãy hướng về phía mặt trời mọc bóng tối sẽ khuất sau lưng anh.

                            Comment


                            • #44
                              Happy New Year (ABBA) ảm đạm nhưng đầy lạc quan

                              Nghe lại Happy New Year trong thời khắc giao mùa, chúng ta mới cảm nhận được những ca từ rất thắm thiết trong thế giới bao la.
                              Từ lâu, ca khúc bất hủ đó dường như đã trở thành quen thuộc mỗi khi thế giới đón mừng một năm mới.

                              Không quá rộn ràng, nồng nhiệt như những khúc xuân ca khác. Happy New Year sâu sắc và tiếc nuối từ giai điệu đến ca từ.

                              Bài hát ấy cứ cồn cào, lay động, hướng chúng ta về với gia đình, quê hương, nơi có những giây phút đoàn tụ của một mùa xuân ấm áp.


                              Ban nhạc ABBA.
                              Có lẽ vì thế mà hơn 30 năm qua, nhân loại vẫn chưa thể sáng tác được một ca khúc nào có tầm ảnh hưởng lớn như Happy New Year.

                              Tết đến, từng mái nhà, đâu đâu cũng vang lên giai điệu thiết tha này, khiến lòng người ấm lại, nôn nao, nhớ về những tháng ngày xưa cũ:

                              “No more champagne
                              And the fireworks are through
                              Here we are, me and you
                              Feeling lost and feeling blue
                              It's the end of the party
                              And the morning seems so grey
                              So unlike yesterday..."


                              Không còn champagne nữa
                              Pháo hoa đã tắt rồi
                              Giờ chỉ còn anh và em
                              Cảm thấy lạc lõng và buồn bã
                              Tàn tiệc
                              Bình minh vẫn ảm đạm
                              Chẳng giống ngày hôm qua...

                              Không gian mở đầu của bài hát là cuộc tiệc đã tàn, chẳng còn pháo hoa, rượu, bánh mứt… của mùa xuân. Còn lại là nỗi buồn, mất mát và tiếc nuối.

                              Giai điệu vui nhưng ca từ không nói lên niềm hy vọng. Một số từ hoặc nhóm từ khác trong bài cũng diễn tả một nỗi buồn của đôi trai gái sau buổi tiệc rượu cuối năm. Một đêm giao thừa buồn và ảm đạm.

                              Đã có ý kiến cho rằng "Happy New Year (ABBA) là bài hát đen đủi ngày Tết".

                              Thế nhưng, chính điều này đã đem lại niềm cảm hứng, thăng hoa, chuyển sang một năm mới tươi đẹp hơn:

                              “…Now's the time for us to say:
                              Happy new year
                              Happy new year
                              May we all have a vision now and then
                              Of a world where every neighbour is a friend…"


                              …Giờ là lúc chúng ta nói:
                              Chúc mừng năm mới
                              Chúc mừng năm mới
                              Cầu cho mọi người thấy được bóng dáng
                              Về một thế giới mọi người đều là bạn.

                              Ca khúc Happy New Year được viết tại Barbados, vùng biển Caribbean vào tháng giêng năm 1980 và được ghi âm chính thức vào ngày 11/2/1980 tại phòng thu Polar Music.

                              Trước khi tung ra trong album "Super Trouper", ABBA đã lên kế hoạch thực hiện video clip cho bài hát để phát hành dưới dạng album đơn.

                              Khung cảnh lễ hội tất niên được dàn dựng tại căn hộ của đạo diễn Lasse Hallstro và cũng tại nơi ấy là cảnh tiệc tàn, mọi người, ai về nhà nấy…

                              Tuy nhiên, Happy New Year đã không được tung ra ở dạng đĩa đơn tại thời điểm đó mà thay vào đó là phiên bản tiếng Tây Ban Nha, Felicidad, và chỉ được phát hành ở các khu vực sử dụng ngôn ngữ này và lọt vào Top 5 ở Argentina.

                              Thành công chỉ đến thế!



                              Nhưng đến năm 1999, chuẩn bị cho giao thừa thiên niên kỷ, đĩa đơn Happy New Year chính thức được phát hành và dẫn đầu Top 20 tại nhiều quốc gia.

                              Một năm mới đã đến. Nghe lại Happy New Year trong thời khắc giao mùa, chúng ta mới cảm nhận được những ca từ rất thắm thiết trong thế giới bao la này.

                              Cho dù không gian và thời gian có khác nhau nhưng giai điệu luôn đồng cảm với nỗi đau, mất mát của nhân loại trong những thập kỷ đầy giông tố và thiên tai.

                              ABBA cũng khuyên mọi người hãy vươn vai đứng dậy, bước tới từ những niềm đau và đổ nát trong quá khứ:

                              “…Sometimes I see
                              How the brave new world arrives
                              And I see how it thrives
                              In the ashes of our lives…”


                              ...Đôi khi, anh còn thấy
                              Thế giới rộng lớn này đang phát triển từng ngày.
                              Và bước đến
                              Từ đám tro tàn của những ngày hôm qua...

                              Thế giới sẽ còn nhiều biến động. Chiến tranh cứ chờ chực, đe dọa nền hòa bình của nhân loại. Hãy cùng nhau cầu chúc cho mùa xuân được an lành, mọi nhà được sum họp và tràn đầy hạnh phúc.

                              "…Happy new year
                              Happy new year
                              May we all have our hopes, our will to try
                              If we don't we might as well lay down and die
                              You and I…”


                              …Chúc mừng năm mới
                              Chúc mừng năm mới
                              Cầu cho mọi người có niềm tin và ước mơ
                              Nếu không, chúng ta sẽ nằm xuống và chìm trong giấc ngủ ngàn thu...
                              Anh và em…
                              Hãy hướng về phía mặt trời mọc bóng tối sẽ khuất sau lưng anh.

                              Comment


                              • #45
                                Tháng tư về

                                Tháng Tư. Đó là thời điểm nào của thời gian dằng dặc, dù tính theo lịch… Ai Cập, Do Thái hay Hindu? Không biết. Mà biết để làm gì: Có nghĩa gì đâu một điểm vi trần giữa vô tận thời gian?

                                Mà thời gian cũng là điều không có thực, cũng chỉ là sản phẩm của tâm thức. Nhưng trong vòng hữu hạn của mấy mươi năm đời người, cái điểm li ti ấy lại lóe lên ánh sáng của sự vĩnh cửu với dấu ghi ngày ra đời của một Con Người Lớn, vào năm thứ 624 trước Tây lịch: ngày hành tinh này đón chào sự ra đời của bậc đạo sư vĩ đại: Đức Phật Thích Ca Mâu Ni.

                                sen dep.jpg
                                *
                                Tháng Tư. Không hiểu vì sao, tôi lại nhớ đến anh, người mới quen. Biết tên anh thì cũng đã lâu nhưng mãi đến năm ngoái tôi mới gặp. Người ta vẫn thường gọi, như thế là thuộc về loại… duyên chậm. Có lẽ đúng, vì cũng có lẽ, cả tôi và anh dường như đều có vẻ… chậm. Chậm trong cái vẻ bên ngoài. Chậm cả trong cuộc sống. Cũng có lẽ vì thế, mà ngay trong lần gặp đầu tiên ấy, không hiểu sao tôi lại có cảm giác cả anh và tôi có lẽ đều thuộc loại người… thất bại.

                                Ngoài tên khai sinh, anh còn có tên khác nữa, trong đó có chữ Tịnh. Tịnh, là yên, có lẽ? Yên, cũng là… chậm, có phải? Rốt lại, tôi mơ màng: dường như cái cảm giác đầu tiên ấy có lẽ… không sai!

                                Cái cảm giác ấy còn đọng lại trong tôi đến vài ngày. Có thể cho rằng đó là điều lạ; nhất là khi đã ở độ tuổi tiến gần đến cái ngưỡng thất thập nhi tòng sở dục bất du củ (*) này. Rồi một hôm, anh gọi điện thăm tôi. Chỉ mới sơ kiến, mà nói chuyện khá lâu. Điều này, có thể xuất phát từ sự chân thành. Anh nhắc đến một câu viết về người bạn chung của cả hai chúng tôi, là thầy Tấn Tuệ: “Thơ, vừa chẳng là điều gì quan trọng, vừa không thể lơ là...”. Có vẻ như một cuộc trò chuyện về văn chương, nhưng cũng có thể không phải chỉ nói đến thơ; mà như một sự chia sẻ đôi chuyện “sống ở đời”. Tôi hiểu, như thế là quý, quý lắm. Và tất nhiên, tình cảm nảy sinh trong tôi là sự gần gụi. Để có thể tiến thêm đến chỗ thân tình… Nghĩa là, anh đã cho tôi, thêm một lần nữa, có dịp để có thể thâm cảm rằng: khi đến gõ lên những cánh cửa khác bằng lòng chân thực, ta có thể nghe được tiếng trả lời.

                                *

                                Tháng Tư. Những có thể và có lẽ. Mà không phải chỉ có tháng Tư mới đem đến những câu hỏi như thế. Có thể và có lẽ dường như thuộc về phạm trù thời gian. Hoặc là điều gì gần giống xác suất của sự tương tác giữa cái này và cái khác, giữa sống-chết, được-không, thành-hoại… Rồi sau khi “lang thang” qua những tìm kiếm… xa vời vợi ấy, xuất hiện câu hỏi muôn thuở: Hạnh phúc là gì? Dường như đó là một bài toán có mùi vị chua và chát, cứ lăn đi như viên bi trượt dài trước bàn tay với theo của cậu bé. Trong khi đó, hạnh phúc đang đứng bên cạnh, mỉm cười xót thương!

                                Bài toán và đáp án của câu hỏi muôn đời ấy dường như đơn giản, khi người biết lắng tâm. Để lòng dịu đi trước ánh mắt của người thương. Để những mạch máu thầm bên dưới làn da rung động khi bàn tay tìm đến bàn tay… Không dưng mà nhớ lại chuyện về chậu nước dùng rửa chân cho Đức Phật: - Này La-hầu-la, nước này dùng xong, có uống được không? - Thưa không. - Có dùng để nấu cơm được không? Thưa không. - Vậy thì phải đổ đi, phải không?...

                                Nghĩa là, phải triệt để “làm mới”. Nhưng làm sao có thể “cách mạng” được cái tâm của mình?

                                Câu trả lời không thể tìm thấy, ít nhất đến khi người còn mải mê đuổi theo những giá-trị-bào-ảnh.

                                *

                                Đêm tháng Tư, nhìn lên bầu trời. Có nhiều ngôi sao lắm, ai mà đếm được! Thử nhìn lui về phía trước chỉ một năm thôi, thì… may mắn thay, đất Việt nằm trong vùng có thể thấy được cả chòm sao Bắc đẩu và chòm sao Nam tào (Thập tự). Nhìn thấy để làm gì, nếu không là để biết đâu là Nam-Bắc, để tạm “định vị” cho chính cuộc-trôi-lăn mờ mịt của bản thân mỗi người, chẳng phải như thế ư? Vào khoảng thời gian này năm ngoái, nhiều người Việt chứng kiến hiện tượng nguyệt thực toàn phần và mưa sao băng Lyrid.

                                Rồi thử nhìn xa hơn về 10 năm trước nữa và “bóc” ra chỉ một-hai trong vô số sự việc diễn ra trên quả đất này: Giới khảo cổ tìm thấy nhiều bản viết bị mất của các triết gia cổ đại Sophocles, Euripides, Archilochus và một số sách Phúc âm Kitô giáo từ những sách giấy cói tại Ai Cập. Cũng trong 10 năm trước ấy, Tổ chức Ân xá Quốc tế cho biết, trong năm, có ít nhất 3.797 người bị hành quyết và 7.395 người bị kết án tử hình. Đó là con số trong phạm vi tư pháp được công bố; còn sự thật về số người chết do các nguyên nhân thì làm sao tính đếm được!

                                Rồi 100 năm? Và nhiều hơn nữa? Hoặc nhìn về phía-chưa-đến, 10 năm sau nữa? Để hiểu rằng, mãi mãi là cái “cõi” này, với vô vàn đục-trong, còn-mất… Thôi vậy!

                                Thôi thì, nếu nhìn lên bầu trời đêm, có lẽ chỉ nên dõi tâm vào một-hai vì sao nào đó. Để có thể nghe câu chuyện của vì tinh tú ấy. Để “rút ra”, rằng, trời là ảnh chiếu của tâm thức. Như hình ảnh chòm sao Orion, xuất hiện trong rất nhiều nền văn hóa. Với Ai Cập, thì hình ảnh ba ngôi sao thắt lưng của chòm sao Orion tương ứng với ba kim tự tháp chính tại Giza. Với thần thoại Hy Lạp-La Mã, thì Orion là một thợ săn nổi tiếng và tự phụ, đã bị nữ thần Hera (vợ thần Zeus) đã phái bọ cạp đến giết chết rồi được thần Zeus thương tình đưa cả hai lên bầu trời, biến thành hai kẻ tử thù chẳng muốn thấy mặt nhau (khi chòm sao Thợ Săn mọc nơi chân trời đông cũng là lúc chòm sao Bọ Cạp khuất dần ở phía tây).

                                Những ngôi sao, với tiếng nói thầm, là lời của những người bạn ở xa, đang nhắn gửi đến ta một điều gì. Đó là hạnh phúc của mối tương liên giữa nhân quần. Và vượt qua những đớn đau của cuộc hệ lụy này, có thể tin rằng, có lẽ chúng ta cũng đã có được chút ít hạnh phúc!

                                *

                                Tháng Tư. Người bạn của tôi sắp 70, là vui. Có lẽ nhiều người vui, khi đến độ tuổi ấy. Vì đã đi qua một chặng, trên Con Đường. Chặng của đời này, như thế là đã dài, dài lắm! Nhưng Con Đường, thì hãy còn xa. Xa bao nhiêu, không ai có thể biết được, ngoại trừ những bậc đã “đắc”. Bảy mươi năm bước đi, nhìn thấy, lắng nghe; đôi lúc nói lên vài tiếng gì, khi thì cúi đầu yên lặng... Tất cả, cũng chỉ là để hướng về cái phía đã mơ hồ cảm nghiệm mà chưa thể “nắm” được. Tất cả cái-gọi-là cuộc nhân sinh, nó như thế đấy…

                                *

                                Tháng Tư. Nhìn lên bầu trời đêm. Tôi biết, nhiều người cũng đang như thế.

                                Nguyễn Đông Nhật
                                Hãy hướng về phía mặt trời mọc bóng tối sẽ khuất sau lưng anh.

                                Comment

                                Working...
                                X