• If this is your first visit, be sure to check out the FAQ by clicking the link above. You may have to register before you can post: click the register link above to proceed. To start viewing messages, select the forum that you want to visit from the selection below.

Thông báo Quan trọng

Collapse
No announcement yet.

Hạnh Phúc là gi?

Collapse
This is a sticky topic.
X
X
  • Filter
  • Time
  • Show
Clear All
new posts

  • Câu chuyện có thật về Ý Thức Tự Giác.


    Một cô gái sau khi tốt nghiệp liền sang Pháp, bắt đầu một cuộc sống vừa đi học vừa đi làm. Dần dần, cô phát hiện hệ thống thu vé các phương tiện công cộng ở đây hoàn toàn theo tính tự giác, có nghĩa là bạn muốn đi đến nơi nào, có thể mua vé theo lịch trình đã định, các bến xe theo phương thức mở cửa, không có cửa soát vé, cũng không có nhân viên soát vé, đến khả năng kiểm tra vé đột xuất cũng rất thấp. Cô đã phát hiện được lỗ hổng quản lí này, hoặc giả chính suy nghĩ của cô có lỗ hổng. Dựa vào trí thông minh của mình, cô ước tính tỉ lệ để bị bắt trốn vé chỉ khoảng ba phần trăm. Cô vô cùng tự mãn với phát hiện này của bản thân, từ đó cô thường xuyên trốn vé. Cô còn tự tìm một lí do để bản thân thấy nhẹ nhõm: mình là sinh viên nghèo mà, giảm được chút nào hay chút nấy.

    Sau bốn năm, cô đạt được tấm bằng tốt nghiệp loại giỏi của một trường danh giá, cô tràn đầy tự tin đến những công ty lớn xin việc.
    Nhưng những công ty này không hiểu vì lí do gì, lúc đầu còn rất nhiệt tình nhưng về sau đều từ chối cô. Thất bại liên tiếp khiến cô tức tối. Cô nghĩ nhất định những công ty này phân biệt chủng tộc, không nhận người nước ngoài.


    Cuối cùng có một lần, cô trực tiếp đến bộ phận nhân lực của một công ty, yêu cầu giám đốc đưa ra một lý do vì sao từ chối cô. Kết cục họ đưa ra một lí do khiến cô không ngờ.

    “Thưa cô, chúng tôi không hề phân biệt chủng tộc, ngược lại chúng tôi rất coi trọng cô. Lúc cô đến phỏng vấn, chúng tôi đều rất hài lòng với môi trường giáo dục và trình độ học vấn của cô, thực ra nếu xét trên phương diện năng lực, cô chính là người mà chúng tôi tìm kiếm.”
    “Vậy tại sao công ty ngài lại không tuyển dụng tôi?”
    “Bởi chúng tôi kiểm tra lịch sử tín dụng của cô và phát hiện ra cô đã từng ba lần bị phạt tiền vì tội trốn vé”
    “Tôi không phủ nhận điều này, nhưng chỉ vì chuyện nhỏ này, mà các anh sẵn sàng bỏ qua một nhân tài đã nhiều lần được đăng luận văn trên báo như tôi sao?”
    “Chuyện nhỏ? Chúng tôi lại không cho rằng đây là chuyện nhỏ. Chúng tôi phát hiện, lần đầu tiên cô trốn vé là khi mới đến đất nước chúng tôi được một tuần, nhân viên kiểm tra đã tin rằng do cô mới đến và vẫn chưa hiểu rõ việc thu vé tự giác, cho phép cô được mua lại vé. Nhưng sau đó cô vẫn trốn vé thêm 2 lần nữa.”
    “Khi đó trong túi tôi không có tiền lẻ.”
    “Không, không thưa cô. Tôi không thể chấp nhận lí do này của cô, cô đang đánh giá thấp IQ của tôi ư. Tôi tin chắc trước khi bị bắt trốn vé, cô đã trốn được cả trăm lần rồi.”
    “Đó cũng chẳng phải tội chết, anh sao phải cứng nhắc như vậy? Tôi sửa là được mà.”
    “Không không, thưa cô. Chuyện này chứng tỏ hai điều: Một là cô không coi trọng quy tắc. Cô lợi dụng những lỗ hổng trong quy tắc và sử dụng nó. Hai, cô không xứng đáng được tin tưởng. Mà rất nhiều công việc trong công ty chúng tôi cần phải dựa vào sự tin tưởng để vận hành, nếu cô phụ trách mở một khu chợ ở một nơi nào đó, công ty sẽ cho cô toàn quyền lực phụ trách. Để tiết kiệm chi phí, chúng tôi sẽ không lắp đặt các thiết bị giám sát, cũng như các hệ thống xe công cộng mà cô đã thấy đó. Vì vậy chúng tôi không thể tuyển dụng cô, tôi có thể chắc chắn rằng, tại đất nước chúng tôi, thậm chí cả châu Âu này cô sẽ không thể xin vào được nổi một công ty nào đâu.”


    Đến lúc này cô mới tỉnh ngộ và cảm thấy hối hận vô cùng. Sau đó, điều khiến cô ghi nhớ nhất là câu nói cuối cùng của vị giám đốc này: Đạo đức có thể bù đắp cho sự thiếu hụt về trí tuệ, nhưng trí tuệ mãi mãi không thể bù đắp cho sự thiếu hụt về đạo đức.

    Đạo đức là phẩm chất cơ bản nhất của con người, cũng là nhân cách của một người. Một người dù ưu tú đến đâu nhưng nhân cách có vấn đề, cũng sẽ mất đi niềm tin và sự ủng hộ của người khác. Trên phương diện việc làm, những hành vi mất nhân cách thế này càng đáng sợ hơn, vì cái lợi nhỏ trước mắt mà phá bỏ nguyên tắc, điều này chắc chắn sẽ hủy hoại tiền đồ của bạn. Tôi cho các bạn lời khuyên chân thành, trong sự nghiệp cần phải dựa vào năng lực và chân thành của bản thân, mất thứ gì cũng không bằng mất nhân phẩm.
    ST

    Comment


    • Đến một lúc...

      Đến một lúc, chúng ta bỗng thông hiểu tất cả mọi quy luật của đất trời rằng không có gì là trường tồn bất biến, ngược lại chính nhờ sự biến đổi ấy mà chúng ta có những điều mới mẻ tinh khôi.

      Đến một lúc, mọi giông tố mịt mùng không che nổi sự bừng sáng của con tim và mọi khổ đau buồn tủi không đánh gục được niềm lạc quan tiềm ẩn trong một tinh thần. Chúng ta sống quá lâu trong thành kiến và định kiến hẹp hòi cùng với lòng kiêu mạn đứng chen chân trong một ngôi nhà bản ngã; đến một lúc, chúng ta cần phải bước ra khỏi cửa để được ngắm nhìn toàn bộ sự mênh mông và bát ngát của đất trời.

      Đến một lúc, chúng ta cảm nhận được niều vui khi tấm lòng rộng mở và trái tim thắp sáng lên niềm tin yêu cuộc sống.

      Đến một lúc, chúng ta nhìn lại và cười nhạo vào những trò hề do chính mình tạo ra và chúng ta trở nên lặng lẽ để thấy rõ sự cần thiết của tĩnh lại tâm hồn. Chúng ta chợt nhận thấy quy luật sâu xa của cuộc sống hạnh phúc không chỉ là đón nhận mà còn phải là sự cho đi.

      Đến một lúc, cảm thấy ngập tràn hạnh phúc không phải vì chúng ta vớt lên được cái gì đó từ dòng nước mà chính là quăng bỏ bớt cho dòng nước cuốn trôi.

      Đến một lúc, chúng ta hiểu được sự thật của niềm vui không phải là đỉnh vinh quanh hay ngọn núi ngập hoa vàng mà chính là từng bước chân thảnh thơi và được ngắm hoa cỏ dại trên đường. Chúng ta chợt nhận ra rằng hạnh phúc không phải ở đâu xa mà chính là sự trọn vẹn trong từng phút giây hiện tại. Khi đã trải qua bao nhiêu buồn vui thương ghét, bao hi vọng chán chường, bao thành công thất bại, đến một lúc chúng ta chợt nhận thấy rằng tất cả mọi sự đời đến và đi, có rồi không dường như chỉ là tuồng ảo hóa. Chúng ta cảm thấy mọi lý luận, ngôn từ đều thừa thãi, thay vào đó chỉ cần một nụ cười, một ánh mắt hoặc một tình thương nồng ấm dẫu chỉ là của người khách qua đường cũng đủ làm cho ta ấm lòng và tươi vui hơn trong cuộc sống.

      Đến một lúc, chúng ta thấy tuổi trẻ của mình chỉ toàn là ước mơ cùng với nổ lực vào tương lai hun hút, và đến lúc già đi thì luôn hồi ức tiếc thương một dĩ vãng đã xa rồi. Trong một đời người ngắn ngủi chúng ta đã đánh lỡ đi bao sự sống nhiệm mầu trong thực tại giản đơn.

      Đến một lúc, chúng ta hiểu ra rằng duy chỉ có tình thương, chứ không phải có bất cứ thứ gì khác giúp con người thiết lập được trật tự mới và hòa bình cho nhân loại. Mọi dòng sông đều chảy ra biển cả mọi con đường chân lý đều hướng về nẻo đạo vô biên và mọi yêu thương chung cuộc đều đạt đến chân phúc …

      Đến một lúc, chúng ta cần phải dọn đất trồng hoa trên mảnh vườn của mình còn hơn mỏi mòn chờ đợi ai đó mang hương sắc đến dâng cho. Tất cả mọi hành động của ta chỉ là những đợt sóng lăn tăn trên mặt biển nhưng trong lòng đại dương sâu thẳm vẫn còn đó sự lặng lẽ bình yên.

      Đến một lúc, chúng ta cảm thấy những việc làm thường nhật là niềm vui cho sự sống hàng ngày chứ không phải là sự bắt buộc hay là một quán tính khô khan, máy móc của đời mình. Hiểu ra rằng bản ngã ích kỷ thường khiến mình thấy lỗi lầm, sự xấu xa của người khác hon là chính bản thân mình. Chúng ta thường che đậy và bảo vệ mình khỏi tổn thương nhưng vô tình điều ấy là tự ôm chất độc và giết chết bản thân mình.

      Đến một lúc, chúng ta cảm thấy sự tha thứ, bao dung là món qua tặng vô giá và cần thiết mà con người có thể trao tặng cho nhau không bao giờ cạn. Khi chúng ta thấy mình tham vọng quá lớn trong khi đời người thật ngắn ngủi, đó là lúc mình hiểu ra hành trang cho lộ trình vạn dặm không phải là những gì có thể nắm bắt bên ngoài mà đó là yếu tố tâm linh bất diệt bên trong.

      Đến một lúc, chúng ta hiểu con đường tâm linh thì tuyệt đối đơn độc, không ai có thể đi theo dẫu đó là người thân yêu nhất. Khi chúng ta cảm nhận những khoảnh khắc tĩnh lặng nhỏ bé của tâm hồn còn quý giá hơn cả những tài sản được cất chứa chung quanh, chính là lúc chúng ta định lượng được giá trị chân thật của một kiếp người. Chúng ta hiểu rằng cần phải tịnh hóa đời sống hơn là chạy đi tìm thiên đường ở chốn xa xăm.

      Đến một lúc, chúng ta cảm thấy không sợ hãi địa ngục hoặc một thế lực tối cao, nhưng bằng trí tuệ tuyệt vời, chúng ta thấy rằng vạn pháp vốn là không và số phận tùy thuộc vào khả năng giác ngộ của chính mình. Chúng ta cảm thấy nhẹ nhàng, thanh thản trước những mất mát, đau thương vì dòng nước thanh lương có thể cuốn trôi đi bao hệ lụy và có thể đưa chúng ta đến bờ rạng rỡ của ngày mai…

      (Thích Thông Nhã)

      Comment


      • MUỐN CẢ ĐỜI SUÔN SẺ HÃY GHI NHỚ NHỮNG ĐIỀU ĐƠN GIẢN NÀY...

        Mỗi câu nói của người xưa đều là những kinh nghiệm được đúc kết ra từ các hiện tượng, sự việc thật xảy ra trong một thời gian lâu dài. Hiểu rõ và làm theo những lời dạy bảo này chắc chắn sẽ giúp ích rất nhiều cho cuộc sống cho vận mệnh của chúng ta. Hãy cùng xem những bí quyết để cả đời được suôn sẻ mà người xưa dạy là những gì nhé!

        1. Trước khi nói phải suy nghĩ kỹ
        Hãy sáng suốt với sự tình, thận trọng với lời nói, nói nhiều không hẳn đã có ích. Bình thường nhất định phải quản tốt cái miệng của mình, nếu không sẽ mang đến rất nhiều phiền toái cho bản thân.

        2. Gặp chuyện đừng vội kết luận
        Cho dù đã có đáp án thì cũng cứ từ từ, đừng vội vã, bởi vì biết đâu sẽ còn phương pháp giải quyết tốt hơn. Đứng ở những góc độ khác nhau sẽ có những đáp án khác nhau, phải học được cách thay đổi tư duy, đặc biệt là khi gặp phải phiền toái, phải học được cách lặng lẽ theo dõi kỳ biến. Học được cách này, rất nhiều khi phiền toái được hóa giải, thậm chí vận may sẽ đến!

        3. Học cách coi chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không
        Cố gắng đem chuyện phức tạp xử lý theo cách đơn giản nhất, đừng bao giờ đem chuyện đơn giản hóa thành phức tạp.

        4. Đừng bình luận về người khác
        Trên thế giới này không có “vô duyên vô cớ tình yêu” và cũng không có “vô duyên vô cớ thù hận.” Đừng tham dự vào việc bình luận bất kỳ ai, chỉ cần trong lòng hiểu rõ là được rồi.

        5. Tuân thủ quy tắc, sự việc đừng làm đến tuyệt
        Làm bất cứ việc gì đều phải tuân thủ quy tắc, người ta nói “kẻ trộm cũng biết rõ là những thứ gì tuyệt đối không thể trộm” là có ý này. Cho nên, làm sự tình gì cũng đừng làm đến tuyệt (đoạn tuyệt, tuyệt tình). Những việc như “giậu đổ bìm leo” tuyệt đối đừng làm, cho người khác đường lui cũng đồng nghĩa với loại bỏ chướng ngại cho mình.

        6. Đối với tiểu nhân, hãy đứng xa mà nhìn
        Đối với tiểu nhân phải nhường nhịn, lùi một bước biển rộng trời cao. Trêu chọc tiểu nhân là động chạm đến phiền toái, đa phần những kẻ tiểu nhân ở trên đời này là không nên động chạm vào. Từ trước đến nay, thời đại nào cũng có tiểu nhân và chỉ nên đứng xa mà nhìn.

        7. Đối đãi với người yêu thương nhất định phải tôn trọng
        Người khác yêu thương mình là có nguyên nhân, đừng hỏi tại sao, khi tiếp nhận phải dùng yêu mến nhiều hơn để hồi báo họ. Nhưng mà đừng bao giờ lừa gạt tình cảm của người khác, cho dù bạn không thích, cho dù người ta có khuyết điểm. Đây là tài phú mà bạn có dùng tiền cũng không mua được.

        8. Cầm lên được, hạ xuống được
        Phải có một tâm thái bình thản. Khi tâm trạng không tốt chính là lúc bạn đang luẩn quẩn trong phiền toái, dằn vặt… kỳ thực sự tình cũng không đến nỗi xấu tệ như bạn nghĩ đâu. Đường đời của ai cũng có lúc cao điểm, có lúc xuống thấp điểm, căn bản không có cuộc đời luôn thuận buồm xuôi gió. Phải học được cách cầm lên được và hạ xuống được. Cầm lên được là một loại dũng khí nhưng bỏ xuống được lại cần một loại ý chí.

        9. Quý trọng duyên phận tốt lành, nhưng tuyệt đối đừng bài xích duyên phận không tốt
        Duyên phận có tốt có xấu, quý trọng duyên phận tốt cũng đừng bài xích duyên phận xấu. Gặp thoáng qua cũng là duyên phận. Toàn thế giới có mấy tỷ người, chạm mặt ai cũng không hề dễ dàng gì cho nên gặp duyên phận không tốt cũng phải cố gắng khoan dung, cho đối phương một lần cơ hội không thể vừa gặp đã chối bỏ.

        10. Đừng để điều không thuận lợi trong sự nghiệp làm ảnh hưởng đến người nhà
        Đừng để những điều không thuận lợi trong sự nghiệp làm ảnh hưởng đến người nhà, càng đừng để bất hòa trong gia đình làm ảnh hưởng đến sự nghiệp. Làm như vậy rất không có lợi vì cả gia đình và sự nghiệp đều bị ảnh hưởng, thậm chí bị tổn thất. Nhất là đàn ông, phải có trách nhiệm với cả gia đình và sự nghiệp.

        11. Không lừa gạt người khác, cùng đừng để dễ dàng bị lừa
        Dựa vào lừa gạt người, hạ thấp người để nâng cao bản thân kết quả chỉ là để lộ ra sự vô tri và bần cùng của bản thân. Ngược lại, bạn cũng cần phải dưỡng được tố chất tốt đẹp và tri thức uyên bác để kẻ lừa gạt không dám đến gần.

        12. Là phụ nữ cũng phải coi trọng sự nghiệp
        Là phụ nữ đừng có ý nghĩ sự nghiệp không liên quan gì đến mình, việc của mình là ở trong bếp, chăm con… Kỳ thực, hãy để ý đến sự nghiệp một chút. Có sự nghiệp, có công việc bạn sẽ thấy ý nghĩa hơn rất nhiều.

        13. Thời gian rảnh rỗi hãy dành để làm phong phú bản thân
        Thời gian nhàn rỗi đừng dành để chơi những trò chơi vô nghĩa hay những câu chuyện phiếm vô ích. Hãy đọc một cuốn sách, học cách quản lý một công ty, xem xét tin thời sự, tìm hiểu pháp luật… Những điều này sẽ làm phong phú bản thân bạn đồng thời cũng tạo cho bạn nhiều cơ hội hơn.

        14. Giữ vẻ ngoài sạch sẽ
        Rất nhiều người khi vừa gặp gỡ đã khiến người khác không muốn gặp lần thứ hai, nhưng có nhiều người lại để lại ấn tượng trong lòng người khác ngay trong lần gặp đầu tiên. Vẻ ngoài không phải quan trọng nhất nhưng không thể xem nhẹ nó. Bạn không nhất thiết phải ăn mặc đắt tiền nhưng nhất định phải giữ đầu tóc, quần áo… sạch sẽ.

        15. Trước khi thành công, không cần phải nói với người khác
        Khi làm một sự việc gì, trước khi thành công, không cần phải nói cho người khác biết. Nếu như bạn thành công, không cần nói thì người khác tự khắc sẽ biết.


        ST
        Last edited by ketui; 08-09-2016, 02:24 PM.

        Comment


        • Vận may của bạn đến từ đâu?


          Hầu hết chúng ta đều cho rằng vận may chỉ là… may rủi và không thể nào kiểm soát được. Tuy nhiên, ngành tâm thần học và nghiên cứu thần kinh, cận tâm lý phát triển đã mở ra nhiều kiến thức mới về tư duy, tư tưởng và thái độ sống có thể tác động to lớn làm thay đổi cuộc đời con người.
          Điều này thật ra lại trùng khớp với quy luật nhân quả mà bao đời nay văn hóa lưu truyền.
          Vận may không phải như một loại cơ bắp mà chúng ta có thể điều khiển ngay tức thời, nhưng bạn có thể tăng khả năng gặp những điều tốt lành trong cuộc sống qua 1 số lời khuyên sau. Vận may có thể đến từ 8 điều:


          1. Từ cơ thể khỏe mạnh:
          Sức khỏe chính là một phúc lành. Một cơ thể khoẻ mạnh mới có sức giúp bạn đạt được thành công.
          Muốn có một cơ thể khỏe mạnh, ngoài việc chú ý đến ăn uống và thể dục, chúng ta còn cần một lối sống lành mạnh, bên cạnh đó việc giữ cho tinh thần thoải mái cũng đóng vai trò rất quan trọng. Nếu thể chất và tinh thần cùng khỏe mạnh, công việc, cuộc sống cũng theo đó trở nên thuận lợi, những điều tươi sáng, tốt đẹp, an khang và vui vẻ cũng theo nhau tới.


          2. Từ thói quen nhìn mọi việc một cách lạc quan
          Con người vốn bản tính nhân hậu lương thiện. Tấm lòng bao dung độ lượng sẽ khiến cho mọi người cảm nhận được bạn là người quan trọng, cả thế giới như tràn ngập ánh sáng, càng nhiều người tốt càng có nhiều phúc báo. Xã hội ổn định, lòng người ấm áp, nếu chúng ta nhận được càng nhiều sự giúp đỡ thì con đường đi của chúng ta cũng trở nên rộng rãi dễ dàng hơn.

          3- Từ những quan niệm tốt
          Quan niệm sẽ mang đến quyết định, quyết định lại ảnh hưởng đến hành vi, hành vi sẽ tạo nên kết quả. Con người sống tại thế gian này, sáng tạo điều kiện để sinh tồn, có bản lĩnh sinh tồn nỗ lực học tập, vì bản thân mà sống, vậy sống sao cho ra sống. Khi có điều kiện thì giúp đỡ mọi người.

          4- Từ tính cách tốt:
          Một tính cách không tốt sẽ phá vỡ mối quan hệ giữa người với người, ảnh hưởng đến sức khỏe, giận dữ còn làm ô nhiễm đến sinh mệnh. Những người có tính cách cực xấu, thì thần hộ mệnh sẽ không bảo hộ bạn. Vì thế, chúng ta cần kiềm chế không nóng giận, tránh gây tổn thương nguyên khí, đề phòng không để tạo thành một cơn giận dữ lớn. Gặp bất kể việc gì cũng nên bình tĩnh suy xét rồi hành động, giảm thiểu việc đi đường vòng, giúp tăng cơ hội thành công.

          5- Từ biểu hiện tốt:
          Dân gian thường có câu: ra khỏi nhà thì xem thời tiết, khi vào nhà thì xem sắc mặt, khi bạn buồn phiền, cáu giận, buồn khổ, một khuôn mặt khó coi như vậy là điều không ai muốn thấy. Tướng do tâm sinh, chỉ khi bạn tôn trọng người khác và luôn tươi cười thì may mắn sẽ đến với bạn.

          6- Từ những lời nói dễ nghe:
          Một lời tốt đẹp ấm ba mùa đông, nửa lời ác ý lạnh buốt sáu tháng. Lấy thiện đãi người, vui vẻ hoà nhã, hòa thuận phát tài, vận tốt thường tại. Kính người sẽ được người kính lại, nếu luôn oán hận sẽ không cách nào giải quyết được vấn đề. Những lời nói ác ý sẽ càng gây thương tổn người khác. Bệnh tật vốn từ miệng mà vào, và họa cũng do miệng mà ra.

          7- Từ những hành vi tốt:
          Quan điểm nhân sinh đúng đắn sẽ giúp người ta có được hành vi đúng đắn. Tự kiểm điểm hành vi của bản thân mình, khiến cho bản thân có được cơ hội được yêu thương, biết cách trân trọng phúc và tạo phúc, làm nhiều việc tốt, biết cách cho đi thì mới nhận lại được nhiều.

          8- Từ những mối quan hệ tốt:
          Con người trong xã hội giữa sự tương tác tìm kiếm sự sinh tồn, phát triển, cho dù đó là nhu cầu học tập, cầu chức, cầu thăng tiến, mong muốn thông đạt mọi việc hay làm việc nhà, việc chính trị, tài chính, kế hoạch thành công, không phải không cần sự giúp đỡ ủng hộ của các loại quan hệ, hướng dẫn, trợ giúp. Những mối quan hệ tốt là dựa vào sự bồi dưỡng đức, coi trọng tình cảm chân thành. Mối quan hệ mật thiết giữa người với người quan trọng hơn hết thảy việc kinh doanh riêng của cá nhân.
          Đời người giống như một cái máy để chứa đựng:
          Đựng nhiều niềm vui, phiền não sẽ ít đi;
          Đựng nhiều cảm ân, đau khổ sẽ vơi đi;
          Đựng nhiều cảm thông, mâu thuẫn giảm bớt;
          Đựng nhiều việc lớn, những việc vụn vặt sẽ ít đi;

          Đựng nhiều ánh sáng mặt trời, bóng đen sẽ ít đi;
          Đựng nhiều cao kiến, thiên kiến giảm thiểu;
          Đựng nhiều thiện mỹ, ưu phiền sẽ ít đi;
          Tình hữu hảo nhiều, thù hận sẽ giảm!



          Quỳnh Chi dịch
          L.T chuyển bài

          Comment


          • KHOẢNH KHẮC LÀ TẤT CẢ


            Hãy sống như thể hôm nay là ngày cuối cùng! Chúng ta không cần câu trả lời cho tất cả những câu hỏi!
            Sau đây là câu chuyện minh họa:
            Khi một người đàn ông biết mình sắp chết, ông ta thấy Thượng Đế đến gần mình tay xách một chiếc va-li.
            Thượng Đế: Này ngươi, đã đến lúc phải đi…
            Người đàn ông: sao lại sớm vậy ngài? Tôi còn nhiều kế hoạch chưa thực hiện…
            Thượng Đế: Ta xin lỗi, nhưng đã đến lúc…
            Người đàn ông: Ngài mang gì trong va-li vậy?
            Thượng Đế: Đồ đạc cá nhân của ngươi…
            Người đàn ông: Đồ đạc của tôi à? Ý ngài muốn nói là áo quần, tiền bạc… của tôi.
            Thượng Đế: Những thứ đó chưa bao giờ thuộc về ngươi, chúng thuộc về Trái Đất…
            Người đàn ông: Có phải ký ức của tôi không?
            Thượng Đế: Không. Cái đó thuộc về Thời Gian…
            Người đàn ông: Có phải là tài năng của tôi không?
            Thượng Đế: Không. Chúng thuộc về Hoàn Cảnh…
            Người đàn ông: Có phải là bạn bè và gia đình tôi không?
            Thượng Đế: Không. Họ thuộc về Con Đường ngươi đã qua…
            Người đàn ông: Có phải vợ con tôi không?
            Thượng Đế: Không họ thuộc về trái tim ngươi…
            Người đàn ông: Vậy hẳn là thân xác tôi đây.
            Thượng Đế: Không không. Nó thuộc về Cát Bụi…
            Người đàn ông: Vậy chắc chắn là hồn tôi!
            Thượng Đế: Ngươi hoàn toàn sai lầm, buồn thay.
            Hồn ngươi thuộc về ta…
            Người đàn ông nước mắt đầm đìa và đầy vẻ sợ hãi, ông ta nhận cái va-li từ tay Thượng Đế và mở ra:
            Trống không!
            Cõi lòng tan nát, nước mắt lăn dài, ông hỏi Thượng Đế, “Tôi không có gì ư?”
            Thượng Đế: Đúng vậy. Ngươi không có gì cả…
            Người đàn ông: Vậy ư? Vậy cuối cùng tôi có được gì?
            Thượng Đế: Khoảnh khắc. Mỗi khoảnh khắc trôi qua là của ngươi. Cuộc đời chỉ là khoảnh khắc.
            Hãy sống. Hãy yêu. Hãy tận hưởng cuộc đời …


            (trích trong bộ sách KEEP CALM, Nhã Nam tuyển chọn, tựa sách: Bạn Chỉ Sống Có Một Lần, bài viết không có tác giả)

            Comment


            • Đời người sống vì cái gì?


              Đời người tưởng dài, nhưng khi quay đầu lại mới thấy thật ngắn ngủi. Trong cuộc sống xô bồ ấy, đã bao giờ bạn nghiêm túc tự hỏi: Mục đích của đời người là gì? Vì điều gì mà sống? Và rốt cuộc cả đời truy cầu là điều gì?Xưa có một câu chuyện như thế này:
              Ở một làng chài bên bờ biển có hai người đàn ông làm nghề đánh cá. Một người rất chăm chỉ, khôn khéo và lanh lợi, người còn lại thì dường như không tập trung vào công việc. Hàng ngày, người chăm chỉ đều đi đánh cá từ sáng sớm và đến tối muộn mới trở về nhà, quanh năm không có ngày nghỉ ngơi. Còn người “lười biếng” kia chỉ đánh đủ số cá để bán lấy tiền mua gạo trong ngày. Sau đó anh ta nằm dài trên bờ biển nghỉ ngơi hoặc trở về vui chơi bên gia đình.
              Một ngày, người đánh cá “lười biếng” hỏi người đánh cá chăm chỉ kia rằng:
              “Vì sao mà ngày nào anh cũng bận rộn từ sáng đến đêm như vậy?”
              “Tôi muốn đánh được nhiều cá, bán lấy tiền để tích góp mua thuyền”
              “Vậy mua thuyền xong thì anh sẽ làm gì?”
              Người chăm chỉ nhìn xa xa ra biển rồi trả lời:
              “Tôi sẽ đánh nhiều cá hơn, kiếm được nhiều tiền để mua chiếc thuyền lớn hơn nữa”
              “Có thuyền lớn hơn rồi thì anh sẽ làm gì tiếp?”
              “Tôi sẽ mua thuyền lớn hơn nữa! Sau đó tôi sẽ nghỉ ngơi không đi đánh bắt cá nữa, mỗi ngày nằm dài trên bãi biển phơi nắng, nghỉ ngơi, nghe tiếng sóng biển!” – Người chăm chỉ vừa nghĩ về tương lai tươi sáng vừa tự đắc trả lời.
              Người “lười biếng” nói: “Anh xem! Tôi hiện tại mỗi ngày chẳng phải vẫn nằm phơi nắng và nghe tiếng sóng biển đó sao!”
              Người chăm chỉ nghe xong, trầm ngâm suy nghĩ mà không nói thêm lời nào…

              Nếu chỉ nghe qua, rất nhiều người sẽ nghĩ rằng câu chuyện thật là tiêu cực. Nhưng kỳ thực, trong đó lại bao hàm một đạo lý khiến mọi người phải suy nghĩ sâu xa. Mục đích của đời người là gì? Con người rốt cuộc muốn sống như thế nào? Cả đời người ta vì điều gì mà truy cầu?
              Người chăm chỉ đánh cá, bận rộn cả đời cuối cùng cũng là mong muốn được nằm trên bờ cát hưởng thụ ánh nắng mặt trời và nghe tiếng sóng biển. Người chỉ đánh đủ số cá cần dùng, trong cuộc sống hàng ngày đã có được điều mà người cần mẫn kia mong muốn. Người cần cù kia, phải chăng đang sống một cuộc sống có chút mù quáng? Có phải hay không một chút thật đáng thương?
              Trong cuộc sống, quả thực có rất nhiều thời điểm chúng ta đang sống trong mù quáng. Vì để chiếm giữ được thanh danh, lợi ích, tình yêu, vật chất, thậm chí là một hơi thở mà lại không hề nghiêm túc nghĩ rằng, những thứ ấy rốt cuộc có tác dụng gì đối với thân thể và tâm linh của chúng ta?

              Cuộc sống hiện đại ngày nay, vật chất vô cùng phong phú, xa hoa và trụy lạc, điều gì cũng có. Nhưng cũng chính vì vậy mà nhiều người vẫn đang chìm đắm trong xa hoa trụy lạc, lệ thuộc vào vật chất mà không nhận ra. Không ít người vì xe cộ, nhà cửa, sắc đẹp, tình dục, tiền bạc, quyền thế… mà đã trở thành nô lệ từ bao giờ.
              Người xưa giảng rằng: vật chất, của cải… chỉ là vật ngoài thân, khi sinh không mang theo đến, khi chết chẳng mang theo đi. Trong khi đó, con người chết đi còn phải trải qua lục đạo luân hồi, vậy mà cứ mải mê tranh giành những thứ vật ngoại thân đó đến mức làm nô lệ thì có đáng không? Trên đường phố rộn ràng, đông đúc kia, thử hỏi có bao nhiêu người không phải là nô lệ cho vật chất? Có bao nhiêu người có thể bảo tồn cảm giác lý tính để sinh sống?
              Đạo gia giảng phải chú trọng “phản bổn quy chân”, quay trở về với bản tính tiên thiên của con người. Họ cho rằng “phản bổn quy chân” mới là mục đích cuối cùng của sinh mệnh, mới là chốn trở về bình an. Trong sâu thẳm chúng ta, chắc hẳn ai cũng muốn bản thân và xã hội trở về với chân thật, thiện lương. Vậy phải làm thế nào mới có thể thực hiện điều ấy?
              Nếu như có thể không vì “vật ngoài thân” mà ủ rũ, không vì “vật ngoài thân” mà trở thành nô lệ thì tuy rằng thân thể bạn đang sống tại cõi hồng trần, nhưng tâm lại đang ở cõi bồng lai tiên cảnh. Đạo lý này quả thực sâu sắc lắm thay!

              Mai Trà
              Nguồn: ĐKN

              Comment


              • Sống bằng cả trái tim...


                Sống bằng cả trái tim chân thành, cuộc đời với bạn sẽ dịu dàng và tươi đẹp biết bao…

                Những chuyện trên đời này, nếu chỉ dùng mắt để quan sát, dùng tai để lắng nghe, dùng lý trí để phán đoán thì sẽ chỉ nhìn được vẻ bề ngoài. Chỉ khi dùng cả trái tim để cảm nhận, ta mới có thể hiểu được chân lý thực sự ở đâu.
                Một ông bố có niềm đam mê đặc biệt dành cho xe hơi, vì thế ông đã tích cóp tiền trong một thời gian dài để mua được chiếc xe yêu thích.

                Khi mua được xe, mỗi ngày, ông không ngại cực khổ, cặm cụi rửa xe, đánh sáp, công việc chăm sóc xe đã trở thành việc “hưởng thụ” của ông. Con trai Jake thấy bố yêu thích chiếc xe như vậy, cũng thường xuyên phụ rửa xe, hai bố con vô cùng vui vẻ.
                Một ngày, người bố về nhà sau một trận mưa lớn, chiếc xe dính đầy bùn đất, nhưng ông lại quá mệt mỏi, nên nói với con trai: “Hôm khác rửa xe nhé con!”.
                Jake thấy mình đang rảnh rỗi, liền xung phong muốn thay bố rửa xe, và được đồng ý. Tuy nhiên, người bố này lại quên là con trai mình mới có 6 tuổi, ông trở về phòng nghỉ ngơi mà quên không chuẩn bị dụng cụ gì cho cậu bé cả.
                Con trai hào hứng xông ra rửa xe, nhưng lại không tìm thấy khăn lau. Cậu bé chạy vào trong bếp, đột nhiên cậu nghĩ tới cái miếng chùi xoong mà mẹ vẫn thường dùng để chà nồi rất sạch sẽ, vì vậy cậu liền lấy ngay miếng thép ấy để dùng.
                Jake cầm miếng chùi xoong, chạy tới chỗ xe và ra sức chà, hết lần này tới lần khác. Sau khi cậu chà xe xong, cậu phát hiện trên xe có những vết nguệch ngoạc, cậu sờ lên chỗ đó, lại thấy sần sùi, lồi lõm.

                Jake sợ tới mức khóc toáng lên. Cậu chạy ngay tới phòng ngủ vừa khóc vừa nói: “Bố ơi, con xin lỗi, bố mau tới xem đi!”. Ông bố vội vàng theo con trai chạy ra ngoài, chứng kiến chiếc xe “cưng” của mình thê thảm như vậy thật không dám tin là sự thật, ông ngẩn người nói không nên lời, sau cả nửa ngày mới kêu lên: “Ôi! xe của ta, xe của ta!”.
                Ông cảm thấy tức giận tới cực điểm, xông vào trong phòng, ngửa mặt lên trời mà nói rằng: “Thượng đế! Đây là chiếc xe mà con dùng hết tài sản tích lũy mới mua được, chưa đến một tháng, đã biến thành như vậy, thỉnh người cho con biết, con nên làm như thế nào? Con nên xử phạt đứa con này như thế nào đây?”.
                Lời cầu xin vừa chấm dứt, đầu óc của ông đột nhiên trở nên sáng suốt, một suy nghĩ chợt lóe lên: “Trên thế gian mọi chuyện đều không thể nhìn vào cái bên ngoài mà phải nhìn vào trái tim”.
                Lúc này, nhìn đứa con trai nước mắt đầm đìa, ánh mắt sợ hãi cùng áy náy, ông bố từ từ lại gần khiến con trai phát run lên. Ông ôm đứa con trai nhỏ vào lòng, mắt đỏ hoe: “Cảm ơn con trai đã giúp ta rửa xe, ta yêu con, còn yêu hơn cả chiếc xe này!”.

                ***
                Bạn biết không, khi nhìn một sự việc, đánh giá một con người, mỗi chúng ta đều rất dễ bị đánh lừa bởi vẻ bề ngoài mà không dành đủ thời gian để trái tim cảm nhận những giá trị bên trong. Đó chính là lý do khiến ta bị mắc sai lầm trong cuộc sống, là ngọn nguồn của những hiểu nhầm, đau khổ và tổn thương.
                “Mặt trăng và Mặt Trời tranh cãi với nhau về Trái Đất. Mặt Trời nói: “Lá và cây cối, tất cả đều màu xanh”. Nhưng Mặt Trăng thì lại cho rằng, tất cả chúng mang một ánh bạc lấp lánh. Mặt Trăng nói rằng, con người trên Trái Đất thường ngủ. Còn Mặt Trời lại bảo con người luôn hoạt động đấy chứ.
                – Con người hoạt động, vậy tại sao trên Trái Đất lại yên ắng đến vậy ?- Mặt Trăng cãi.
                – Ai bảo là trên Trái Đất yên lặng? Trên Trái Đất mọi thứ đều hoạt động, và còn rất ồn ào, náo nhiệt nữa.

                Và họ cãi nhau rất lâu, cho đến khi Gió bay ngang qua.

                – Tại sao các bạn lại cãi nhau về chuyện này chứ? Tôi đã ở bên cạnh Mặt Trời khi Mặt Trời nhìn xuống Trái Đất, và tôi cũng đi cùng Mặt Trăng khi Mặt Trăng xuất hiện. Khi Mặt Trời xuất hiện, mọi thứ là ban ngày, cây cối màu xanh, con người hoạt động. Còn khi Trăng lên, đêm về, mọi người chìm vào giấc ngủ”.
                Bạn thấy chứ, nếu chỉ bằng con mắt cố hữu của Mặt Trời hoặc Mặt Trăng, chúng ta sẽ chỉ nhìn được một phần Trái Đất mà không thể hiểu biết trọn vẹn. Nhưng Gió thì không như vậy, Gió có một tâm hồn cởi mở, Gió thích phiêu lưu và luôn sẵn lòng đón nhận mọi thứ, bởi vậy Gió cũng dễ dàng chạm đến trái tim, đến sâu thẳm sinh mệnh. Chúng ta cũng vậy, nếu chúng ta chỉ nhìn mọi thứ dưới con mắt của mình, nhờ vào sự chiếu rọi của ánh sáng, có thể ta đã đánh mất biết bao điều kỳ diệu mà Thượng Đế đã đem đến Thế gian.

                Thiện Nam

                Comment


                • Tri thiên Mệnh...

                  “Sức mạnh của trẻ thơ là tiếng khóc. Sức mạnh của người ăn trộm là vũ khí. Sức mạnh của vua chúa là quyền uy. Sức mạnh của kẻ ngu là áp đảo. Sức mạnh của bậc hiền trí là cảm hóa. Sức mạnh của người đa văn là thẩm sát. Sức mạnh của sa môn là nhẫn nhục.”

                  “Bởi chúng ta không thể thay đổi được thế giới xung quanh, nên chúng ta đành phải sửa đổi chính mình, đối diện với tất cả bằng lòng từ bi và tâm trí huệ”
                  “Ra đời hai tay trắng. Lìa đời trắng hai tay. Sao mãi nhặt cho đầy. Túi đời như mây bay.”

                  Thành thật đối diện với mâu thuẫn và khuyết điểm trong tâm mình, đừng lừa dối chính mình”.

                  “Sự khác biệt giữa con người là do mức tiến hóa khác nhau qua các kiếp sống. Có khi nào ta thù ghét một kẻ kém ta đâu? Suy luận rằng: “vạn vật đồng nhất”, ta sẵn sàng tha thứ cho kẻ khác, vì họ không hiểu biết, không ý thức hành động của mình, vả lại họ và ta nào có khác nhau đâu. Khi ta hiểu rằng: “nhất bổn tám vạn thù”, ta nhìn vạn vật như chính mình, từ loài người qua loài thú, thảo mộc, kim thạch, và ý thức rằng mọi vật đều có sự sống, đều có Thượng đế ngự ở trong, ta sẽ cởi bỏ thành kiến, mở rộng lòng thương đến muôn loài”.

                  Nếu không nói được những gì phải nói, hãy im lặng như chánh pháp, đừng nói những lời ác, xuyên tạc, bịa đặt, vu khống, làm tổn hại kẻ khác, nếu không làm được những gì Phật làm, hãy im lặng và lắng nghe, quán sát, học hỏi những thiện tri thức, đừng vọng động làm những điều thương tổn đến tha nhân”.

                  “Ác khẩu, mãi mãi đừng để nó thốt ra từ miệng chúng ta, cho dù người ta có xấu bao nhiêu, có ác bao nhiêu. Anh càng nguyền rủa họ, tâm anh càng bị nhiễm ô, anh hãy nghĩ, họ chính là thiện tri thức của anh”.

                  “Người mà trong tâm chứa đầy cách nghĩ và cách nhìn của mình thì sẽ không bao giờ nghe được tiếng lòng người khác”.
                  “Khi trong tay anh nắm chặt một vật gì mà không buông xuống, thì anh chỉ có mỗi thứ ấy, nếu anh chịu buông xuống, thì anh mới có cơ hội chọn lựa những thứ khác. Nếu một người luôn khư khư với quan niệm của mình, không chịu buông xuống thì trí huệ chỉ có thể đạt đến ở một mức độ nào đó mà thôi.”

                  Đức Đạt Lai Lạt Ma

                  Comment

                  Working...
                  X